Gia Tộc Ma Cà Rồng 5: Thiên Thần Sa Ngã

Chương 25: Trăng khuyết



Lúc Mimi chớp chớp mắt để nhìn thì cô thấy mình đang nằm trên sàn nhà, người phủ đầy mùn cưa. Một gương mặt thân thuộc lảng vảng phía trên người. Cô ho sặc vì bụi. Bất cứ thứ gì đã tấn công cô thì nó cũng khiến cô bị đau đớn. Cô có cảm giác như thể mình gẫy mất ba cái xương sườn và hít vào cả một đống bụi vậy. Cô ngạc nhiên khi thấy mình vẫn còn sống. Cô thấy dường như mình bị tan thành từng mảnh và vừa mới được lắp ghép lại vậy. Cái đó là gì vậy nhỉ? Thần chú máu sao? Chắc là thế rồi. Còn thứ gì khác đã hạ cô trong glom như thế chứ? Nhưng nếu nó là một câu thần chú máu thì sao cô vẫn còn ở đây thế này?

- Chuyện gì đã xảy ra thế? - Cô ho khan và nhận ra mình đang ở trong phòng ngủ phía trên gác mái. Cánh cửa đã được phá hỏng và nằm trên nền ngay cạnh cô. Cô nhìn quanh - Oliver ở bên phải: căn phòng cũng được trang trí với loại giấy dán tường y như trong đoạn băng gốc. Cùng kiểu hoa văn khó hiểu. Có một chiếc ghế đặt giữa căn phòng và sợi dây Thợ Săn làm thành một mớ dưới chân ghế. Máy quay được đặt ngay phía trước ghế. Đây là nơi Victoria đã bị quay phim. Nhưng cô ấy không còn ở đây nữa. Làm sao họ có thể di rời cô mà không phá mặt nạ che phủ tín hiệu của cô trong glom nhỉ?

- Cô ấy đâu? Victoria đâu? - Cô hỏi.

Để trả lời, Oliver run rẩy chỉ vào màn hình máy tính đang sáng lấp lóa trên chiếc bàn đặt giữa căn phòng trống.

Trên màn hình là hình ảnh Victoria Taylor đang bị thiêu cháy cho đến chết. Cô ấy đang bị tan ra trong ngọn lửa đen. Làn da ma cà rồng của cô bị cháy sém và bị lột dần, máu biến thành than như nó sẽ biến mất mãi mãi vậy.

Victoria đã ở trong căn nhà ờ Newport. Anh em Lennox đã vào glom, cố chống lại ngọn lửa nhưng đã quá muộn. Không gì có thể ngăn được lửa địa ngục bùng cháy một khi nó bắt đầu thiêu hủy một linh hồn bất tử mà nó được sắp đặt để bị thiêu hủy.

- Chết tiệt! - Sam Lennox gào lên, đá vào chiếc ghế đang cháy dở trong khi em trai anh đang đứng gạt nước mắt bên cạnh.

Mimi đổ người xuống sàn, khuỵu gối xuống. Cô nhớ về glom, Victoria, các Thợ Săn. Họ đã ở rất gần nhau. Các Thợ Săn đã có thể cứu được Victoria nhưng vào giây phút cuối cùng anh em nhà Lennox đã quay sang để cứu Mimi. Họ đã thấy câu thần chú máu đang giáng thẳng vào hướng của cô. Giờ thì họ đã quá muộn rồi. Tất cả đều đã muốn rồi. Cô đã đặt cả Hội Kín vào vòng nguy hiểm, tí nữa thì chính cô cũng đã bị giết. . . nhưng rồi để làm gì chứ? Cô đã không thể cứu được Victoria, cũng như cô không thể cứu được Kingley.

- Ôi, Chúa ơi.

Cuối cùng thì Victoria cũng không còn lại gì cả ngoài một đống tro tàn.

Mimi vùi mặt vào hai bàn tay và nức nở. Cô đã thất bại một cách thảm hại. Cô thật qua vô dụng. Cô cũng như những kẻ Máu Bạc thôi. Thậm chí còn tệ hơn.

Oliver lẳng lặng tắt máy tính.

Bên ngoài mảnh trăng khuyết đã lên cao trên nền trời, tỏa ánh sáng bạc khắp mọi nơi.

HỒNG Y GIÁO CHỦ

Nếu Người Hay Thay Đổi đáng để tin tưởng thì Andreas đã cho phép một Máu Bạc quản lý giáo đường của con người. Chắc chắc Andreas không biết chuyện đó. Anh ấy sẽ không bao giờ cho phép một chuyện như thế xảy ra. Trừ khi. . . trừ khi Andreas không phải người như Tomi nghĩ. Trừ khi anh ấy không phải là Michael. Trừ khi anh ấy không phải là người yêu của cô. Tomi không biết tin vào ai hay cái gì nữa. Chuyện này chưa bao giờ xảy ra. Cô vẫn luôn nhận biết được người song sinh của mình qua mỗi kiếp và mỗi phần tế bào của cô đều mách bảo rằng Michael của cô chính là Andreas. Làm thế nào cô có thể sai lầm như thê được chứ? Cô không thể hiểu được. Chắc chắn phải có một lời giải thích nào đó. Cô không thể chấp nhận như thế này. Nhưng. . .

- Andreas là kẻ phản bội. Tôi đã linh cảm thấy điều đó. Nhưng tôi không muốn nói ra cho đến khi tôi chắc chắn - Gio nói càng làm tăng sự nghi ngờ sẵn có trong tâm trí Tomi.

Trời đã mưa mà vị Hồng Y Giáo Chủ mới nhậm chức vẫn còn phải tiếp cả hàng dài khách thăm - những người chỉ mong muốn được hôn lên chiếc nhẫn của ông ta và chúc mừng ông về tước vị mới của mình. Là Thợ Săn nên họ nhanh chóng vượt qua được hàng người dài chờ đợi và đột nhập vào bên trong phòng làm việc riêng của vị Hồng Y, nhờ thư ký của ông.

- Ôi, bạn của tôi! - Savonarola mở rộng vòng tay đón chào Gio và Tomi.

Gio không bỏ phí thời gian. Ngay khi vào trong phòng anh liền túm cổ vị tu sĩ. Anh siết chặt cổ họng Hồng Y Giáo Chủ cho đến khi ông ta không thể thở nổi. Mắt Savonarola trợn trắng với đôi đồng tử đỏ ngầu.

- Abomination! - Gio nói một cách khinh bỉ - Ngươi đã từng là một thiên thần - Anh nói trong khi mường tượng ra thế giới huy hoàng mà Máu Xanh đã gây dựng lên - một thành phố hoa lệ với vẻ đẹp cuốn hút, sự yên bình, tình yêu và ánh sáng - Chúng ta sẽ không để mi phá hủy những thứ chúng ta đã xây lên đâu.

- Chủ của ngươi đâu? Hắn ta đang trốn ở đâu? - Tomi hỏi.

Vị Hồng Y chỉ ngúc ngắc đầu, nhưng thư ký của ông ta - một Huyết Linh đang thập thò ở cửa đã may mắn trả lời. Hắn vừa nói vừa run rẩy vì sợ hãi.

- Ông ta ở trong một cái tháp cao nhất trong ngôi nhà của. . . - Nhưng trước khi hắn kịp nói hết câu thì Savonarola đã vùng thoát khỏi vòng kìm kẹp của người Thợ Săn rồi chộp lấy con dao găm khảm ngọc để trên bàn đâm chết người kia.

- Tôi đã hứa là sẽ không bị làm hại rồi - Vị Hồng Y gào lên khi thanh kiếm của Gio chém một đường lên cổ lão ta làm lão tu sĩ đầu lìa khỏi cổ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.