Giã Từ Nước Mắt

Chương 11



Lúc Susanna Kosper rẽ vào lối xe chạy và bấm nútmở cửa ga-ra thì đã gần chín giờ. Trước cả khi cánh cửa trượt mở và chị nhìn thấy chỗ đỗ xe bên cạnh trống không, chị đã biết Rip chưa về nhà, bởi ngôi nhà trát vữa stucco màu kem to lớn tối thui. Lúc nào Rip ở nhà nó cũng sáng bừng lên như trung tâm thành phố.

Giờ đây, hầu như Rip không có mặt ở nhà khi chị về. Và kể cả khi có nhà, anh cũng hiếm lắm mới nói chuyện.

Hai mươi năm hôn nhân đang sắp đi đến hồi kết, và chị không biết làm sao để ngăn việc đó lại. Họ có quá nhiều điểm chung đến nỗi chị không hiểu nổi tại sao khoảng cách giữa họ lại trượt xa đến thế. Cả hai đều yêu sự nghiệp của mình và đều có mức lương cao. Ngôi nhà của họ là nơi đáng ngưỡng mộ, họ có quỹ hưu trí dồi dào và Rip thoải mái tận hưởng sự thành đạt của họ. Họ thích cùng một bộ phim, một thể loại nhạc; hầu hết mọi lần họ bầu cử cho cùng một người; thậm chí họ còn thích cùng một đội bóng bầu dục của trường đại học, đội Ohio State Buckeyes. Vậy thì trục trặc là ở đâu?

Susanna đóng cửa ga-ra lại phía sau, đi vào nhà rồi nhập mật mã vào hệ thống báo động. Chị yêu thích giây phút đầu tiên về đến nhà, khi nhìn thấy những căn phòng thanh nhã, ngửi thấy mùi sạch sẽ thơm tho của chúng cùng với hương hoa khô ngọt ngào xua tan đi mùi thuốc khử trùng của bệnh viện trên người chị. Chị còn yêu hơn nữa nếu Rip ở đó chờ chị về, nhưng giờ đây việc đó rất hiếm hoi.

Nguyên nhân khả dĩ nhất - thông thường nhất - là mộtngười phụ nữ khác. Một nữ y tá, tất nhiên rồi. Chẳng phảiđó là chuyện muôn thuở hay sao? Một vị bác sĩ thành đạtđến độ tuổi trung niên, bắt đầu cảm thấy kém sức sống, vàsục sạo xung quanh để tìm một người đàn bà trẻ tuổi hơncho đời sống tình dục của mình khởi sắc. Điểm khác biệt duy nhất trong tình cảnh của họ là nếu ly dị, Rip sẽ không phải trả cho Susanna tiền cấp dưỡng, vì nguồn thu nhập của chị cũng tương đương với của anh, và dù thế nào chị cũng sẽ không đòi hỏi tiền cấp dưỡng. Nhưng mức sống của anh sẽ đi xuống vì không còn khoản lương của chị nữa. Về phần chị thì chắc chị vẫn ổn; tất nhiên chị sẽ giữ ngôi nhà và khăng khăng bắt Rip phải trả đủ tiền nhà. Ly dị không phải là một nước cờ khôn ngoan đối với Rip.

Nhưng chị không muốn ly dị. Chị yêu Rip. Kể cả sau chừng ấy năm, chị vẫn yêu anh. Anh vui tính, thông minh và nồng nhiệt, và dù nghề bác sĩ gây mê chỉ có mối tiếp xúc rất ngắn với bệnh nhân, anh vẫn có thể tạo ra một cuộc chuyện trò và làm bệnh nhân thư giãn tốt hơn bất kỳ người nào chị biết.

Có lẽ họ nên có con. Khi họ còn trẻ hơn và phải vật lộn trong nghề, đồng thời vẫn phải trả khoản vay thời sinh viên, họ đơn giản là không có cả thời gian lẫn tiền bạc để có con. Đặc biệt là không có tiền; Susanna rùng mình khi nhớ lại mọi thứ đã thiếu thốn như thế nào, tuyệt vọng như thế nào. Mọi người cứ nghĩ bác sĩ tắm trong tiền bạc, nhưng thực ra không phải, ít nhất là với hầu hết các bác sĩ. Bạn phải mất nhiều năm mới thành một bác sĩ, trong lúc đó vẫn phải vay hết khoản này đến khoản khác để trang trải cho việc học hành, rồi thêm nhiều năm sau nữa để tạo dựng một danh tiếng tốt trong nghề. Rồi bạn phải vật lộn để trả lương cho nhân viên, y tá, toàn bộ chi phí thuê nhà và dụng cụ thuốc men, thiết bị, bảo hiểm. Đôi khi số tiền nợ chất lên như núi. Nhưng vợ chồng chị đã làm được: trả hết món nợ thời sinh viên, dần dần dư dả và cuối cùng là có đủ tiền để tận hưởng cuộc sống.

Và giờ chị đã gần năm mươi tuổi - quá trễ để có con. Chị đã không có kinh trong gần sáu tháng nay, hơi sớm hơn độ tuổi mãn kinh trung bình một chút, nhưng không phải là quá sớm. Tất nhiên chị đã lịch khám ở chỗ một bác sĩ khác, chỉ để đảm bảo là không có gì trục trặc. Mọi thứ đều bình thường, sức khoẻ của chị rất tuyệt vời, nhưng chắc chắn là chị sắp mãn kinh.

Chị và Rip đã không quan hệ trong vòng... bốn tháng rồi nhỉ? Susanna không chắc lắm. Cũng đã một thời gian. Tất nhiên, bản thân anh cũng đã năm mươi tuổi, và ở tuổi đó người ta chậm chạp dần. Đời sống tình dục của họ lúc đầu khá là thường xuyên, mãn nguyện, và rồi - chẳng còn gì cả.

Chắc chắn phải có một người đàn bà khác.

Chị đang ở trong phòng ngủ thay quần áo thì nghe thấy tiếng bíp của hệ thống báo động khi cửa ga-ra bật mở. Rip đã về. Chị không biết nên vui hay nên sợ khi phải gặp mặt anh. Chị chỉ vừa kịp xỏ chân vào ống quần pijama thì anh đã đi vào phòng, khuôn mặt nhăn nhó và mệt mỏi.

“Anh đã ở đâu đấy?” Susanna cáu kỉnh, mặc dù chị đã định không thèm nói một lời nào. “Đáng lẽ anh phải có mặt ở nhà từ lúc năm giờ chứ?”

“Thế thì có gì khác biệt?” Rip hỏi mà chẳng buồn lên giọng. “Em cũng có ở nhà đâu.”

“Em muốn biết anh ở đâu, phòng khi có ca cấp cứu.”

Anh cởi áo khoác ra. “Vậy thì em nên kiểm tra các tin nhắn của mình thường xuyên hơn.”

“Em đã kiểm tra tin nhắn...” Susanna ngừng lời. Chị đã không kiểm tra chúng kể từ lúc rời văn phòng.

“Rõ ràng là không.” Anh bước qua chỗ máy trả lời tự động và bật các tin nhắn. Có hai cuộc gọi nhỡ của một người bạn ở xa và một người mời họ tới dự bữa tiệc tối thứ Bảy, rồi đến giọng của Rip nói với chị rằng đồng nghiệp của anh, Miguel Cardenas, bị mắc phải một loại virus gì đấy và giờ đang nôn thốc nôn tháo, thế nên anh sẽ phải thay vào chỗ anh ta trong một ca cấp cứu.

gần như cảm thấy xấu hổ. Gần như thôi. Chỉ vì lần này Rip vô tội không có nghĩa là tất cả những lần về muộn khác của anh cũng thế. “Cấp cứu gì thế?”

“Tai nạn xe cộ. Nát khung xương chậu, gãy xương sườn, lủng phổi, tim bầm dập nghiêm trọng.” Anh ngừng lời. “Anh ta chết rồi.”

Giọng Rip cũng mệt mỏi y như vẻ ngoài của anh. Anh xoay cổ và so vai, cố làm giảm bớt những chỗ đau nhức, giống như anh vẫn thường làm sau một ngày dài ở bệnh viện. “Em đã ở đâu?”

“Việc này việc nọ. Felicia D’Angelo bị ra chút máu, tưởng là cô ấy bị co thắt tử cung nên em đã cho cô ấy nhập viện. Em đã khám cho cô ấy rồi làm vài xét nghiệm. Cô ấy ổn. Bạn gái của anh là ai?”

Rip không hề lỡ một nhịp, thậm chí không buồn ngạc nhiên vì câu hỏi. “Anh không có bạn gái.”

“Tất nhiên là anh không có. Đó là lý do tại sao anh hiếm khi về nhà, tại sao chúng ta không còn ngủ với nhau nữa, tại sao anh cư xử hệt như anh không thể chịu đựng nổi việc nói chuyện với em. Bởi cái người bạn gái mà anh không có này. Đó có phải là một người làm trong văn phòng không? Hay y tá ở bệnh viện?”

Mắt Rip nheo lại khi sự tức giận nổi lên trong đó. “Anh không đi ngủ lang, Suze. Chấm hết.”

“Vậy thì chuyện gì đã xảy ra?” Susanna không muốn phải cầu xin, không chịu cầu xin, nhưng khoảng cách giữa họ đang giết dần giết mòn chị. “Đó có phải là vì em sắp mãn kinh không?”

“Anh còn không biết thế,” anh nói, và vì lý do gì đó câu này còn gây đau đớn hơn bất kỳ câu nào khác, có nghĩa là anh chú ý đến chị quá ít.

“Nếu không phải thế thì là gì?”

Rip im lặng một lúc lâu rồi nhún vai. “Chỉ là vì giờ đây chúng ta đã là hai người khác nhau. Thế

“Thế thôi à?” Dường như Susanna sắp nổ tung vì những cảm xúc chất chứa trong mình; giận dữ, thất vọng và đau đớn hoà lẫn vào nhau. “Chúng ta là những con người khác nhau à? Vậy từ khi nào chúng ta trở nên khác biệt thế? Ai đã thay đổi? Em hay là anh?”

“Chẳng ai cả,” chồng chị khẽ nói. “Đó là vấn đề đấy. Có lẽ ngay từ đầu chúng ta đã khác biệt rồi.”

“Anh có thôi tào lao đi không?” Chị hét lên, co tay thành nắm đấm. “Em không biết có chuyện gì đang xảy ra! Em không biết anh đang nói về cái gì! Tất cả những gì em biết là chúng ta đang đổ vỡ và việc ấy giết chết em! Vì Chúa, làm ơn nói thẳng ra đi!”

“Bỏ đi.” Có vẻ như anh hoàn toàn không bị lay chuyển trước cơn giận của chị. “Bỏ qua đi. Anh không định bỏ em; chúng ta cứ ai làm việc nấy như từ xưa đến nay, giữ cho cuộc sống của chúng ta như cũ.”

“Anh điên à? Làm sao mà như cũ được? Làm sao anh có thể hôm nay yêu một người còn hôm sau làm như chúng ta thậm chí chưa từng được giới thiệu với nhau?”

“Được. Anh sẽ nói cho em biết.” Đột nhiên giọng Rip chất đầy nọc độc. “Anh sẽ nói cho em biết trong vòng hai từ thôi: True Gallagher.”

Susanna loạng choạng lùi một bước, đầu óc trống rỗng. “Cái gì cơ?” Cơn sốc làm tê liệt ý nghĩ của chị, khiến chị đứng đó, há hốc miệng mà không nói nổi lời nào. Chắc chắn là không. Chắc chắn anh không...

Rip không nói gì thêm, chỉ nhìn chị.

Rồi trí óc chị trở lại hoạt động với tốcđộ điên cuồng, cứ như sau một tiếng click thực sự. “Em không hẹn hò với True Gallagher! Anh nghĩ em đang lăng nhăng với anh ta ư? Lạy Chúa, Rip, em đang cố gán ghép anh ta với Milla mà!”

iều gì đó chuyển động trong mắt Rip, lướt qua khuôn mặt anh, nhanh đến nỗi chị không thể đọc được. “Hãy để Milla được yên,” anh nói cộc lốc. “Cô ấy xứng đáng với người tốt hơn anh ta nhiều.”

“Sao anh phải ác cảm với True như thế? Anh ta đã làm gì anh nào? Em thề, em hứa với anh, em không lừa dối anh để dan díu với bất kỳ ai và chắc chắn không phải với anh ta!” Chị cố nghĩ về những lần nói chuyện với True ở nơi công cộng, mà thực ra là không nhiều lắm, cố nghĩ về bất kỳ điều gì họ đã nói hay làm để có thể cho người xung quanh ấn tượng là họ đang dan díu với nhau.

“Anh không tin em,” Rip nói. “Và hãy bỏ qua chuyện này đi.”

Anh quay gót rời khỏi phòng và Susanna biết rằng anh sẽ không còn ngủ chung phòng với chị nữa. Cho đến giờ ít nhất họ còn làm việc đó, mặc dù mỗi người ngủ một bên giường, và ngay cả một bàn tay cũng nhấc quyết không lạc vào ranh giới trung lập giữa họ.

Susanna muốn cười phá lên. Chị muốn khóc. Chị muốn ném cái gì đó; chị muốn đánh cái gì đó; chị muốn đánh Rip vì anh là một tên khốn thối tha. Anh là tên khốn bởi vì trong biết bao nhiêu nguyên nhân, hoá ra là anh đang ghen.

Chị không thể tin được mình chưng hửng với lý do này đến thế. Trong khi chị nghi ngờ anh ngoại tình, anh cũng nghi ngờ chị y như vậy. Chị biết là mình không lăng nhăng. Trừ khi Rip âm mưu buộc tội chị để đánh lạc hướng chị, cả anh cũng chẳng có gì cả.

Vậy là hôn nhân của chị còn chưa đến hồi kết. Nó chỉ đang trải qua thời gian khó khăn. Nếu chị cứ kiên trì, mọi chuyện dần dà sẽ trôi chảy và anh sẽ nhận ra là mình đã hoàn toàn lầm lẫn, rồi họ sẽ vãn hồi được tình cảm nồng ấm khi xưa. Cho đến lúc đó, chị sẽ phải hết sức cẩn thận.

Không dùng điện thoại bàn, Susanna lấy điện thoại di động ra khỏi túi xách, đóng cửa phòng ngủ và đi vào phòng tắm, đóng luôn cả cửa phòng này. Lúc đó chị mới bấm số của True.

“Rip nghĩ chúng ta đang dan díu với nhau,” chị thì thào vào điện thoại khi anh ta bắt máy. “Anh ấy đa ng lắm.”

“Vậy thì hãy xoa dịu đám lông xù của anh ta đi. Chúng ta không thể để cho anh ta làm điều gì ngu ngốc kiểu như là bám theo chị.”

“Tôi biết. Tôi đã bảo anh ấy là tôi đang cố gán ghép anh với Milla, nhưng anh ấy bực đến nỗi ghét luôn cả ý tưởng ấy.”

“Cứ chối quanh với anh ta đi. Chị có tiến triển gì cho Milla không?”

“Có lẽ là không. Anh biết cô ấy ngang bướng thế nào trong những chuyện liên quan đến tổ chức của mình rồi đó. Cô ấy e là nếu hẹn hò với anh, cô ấy sẽ mất một đồng đô la tài trợ của một bà già nào đó, người cho rằng việc cô ấy hẹn hò với một nhà bảo trợ là không hay lắm.”

“Phải, cô ta cũng nói với tôi như thé. Mặc dù vậy cứ tác động đi. Tôi không muốn ép người quá mà biến mình thành kẻ đáng ghét.”

“Tôi sẽ cố hết sức. Với lịch làm việc của chúng tôi, đôi khi gặp nhau chuyện phiếm cũng quá khó khăn.”

“Vậy thì hãy tạo cơ hội đi. Nhỡ đâu đột nhiên cô ta bắt gặp thông tin nào không nên có. Tôi cần phải biết làm sao cô ta có được nó, và biết mọi động thái của cô ta trước khi cô ta thực hiện một việc gì. Tôi không thể làm việc đó nếu không gần gũi với cô ta.”

“Biết rồi, biết rồi. Như tôi đã nói, tôi sẽ cố hết sức. Tôi không thể vặn tay cô ấy mà ép cô ấy đi chơi với anh được.”

“Sao lại không?” Giọng True có vẻ hài hước. “Hãy mời cô ta đi ăn tối với chị và Rip, và tôi sẽ vô tình xuất hiện? Nghe thế nào?”

“Tôi không biết liệu tôi có thể khiến Rip làm bất kỳ việc gì vào lúc này không. Tôi sẽ cố thuyết phục anh ấy.”

“Chị làm đi, và làm cho tử tế vào.” Anh ta nói rồi cúp máy- Susanna cũng tắt di động của mình.

Chị hít một hơi dài. Chà, kế hoạch nghe thì đơn giản đấy: quyến rũ chồng mình. Nhưng thực hiện kế hoạch thì quả là gian nan.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.