Giả Yêu Làm Thật

Chương 109: Mang thai, đau đớn ở lễ kết hôn(đại cao trào)



Rõ ràng là cô có cảm giác dạ dày đang cuồn cuộn rất khó chịu, Phó Nhiễm vội vàng đóng cửa sổ lại, cô uống chén nước vào trong bụng, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Thời gian chu kỳ kinh nguyệt đã qua rồi, nhưng bụng thấy thoáng qua đau đớn, trước mỗi kỳ kinh cô đều có cảm giác này. Huống chi Phó Nhiễm xem qua sách hướng dẫn, sau khi uống thuốc tránh thai khẩn cấp xong, sẽ khiến cho kỳ kinh nguyệt chậm lại. Cô ngồi vào bên trong ghế làm việc, căn bản là không suy nghĩ tới chuyện mang thai.

Sau khi về nhà, đi vào trong phòng, vài cuốn sách đặt ở cửa sổ có vô số bụi bặm, Phó Nhiễm khẽ dùng khăn phủi đi, vừa nhìn quyển sách trên cùng là ‘Duyên tới cấu kết’.

Mỗi khi trở về cô đều tự dọn phòng của mình, mấy ngày này lại lười biếng rồi, Phó Nhiễm vào phòng tắm lấy nước, lau tủ đầu giường cùng sàn nhà và đồ dùng trong phòng hết một lượt.

Trong lúc quét dọn lại thấy rất hăng hái, sau khi dọn dẹp sạch sẽ xong, lại mệt mỏi tê liệt ngồi xuống sàn nhà không đứng lên nổi. Phó Nhiễm nhìn ngọn đèn treo trên đỉnh đầu chằm chằm, ánh đèn không có nhiều màu sắc rực rỡ, chỉ đơn giản là một màu vàng cam, trên người tràn đầy mồ hôi, y phục dính sát vào lưng thấy thật khó chịu.

Cô đi phòng tắm tắm xong, thay một chiếc váy dài kiểu Tây Á chuẩn bị xuống lầu ăn cơm tối.

Phạm NhànPhó Tụng Đình đang ở trong phòng khách, Phạm Nhàn cầm chiếc điều khiển ti vi trên bàn lên chuyển kênh.

"Tin tức này có cái gì tốt xem chứ? Không phải chỉ là cử hành hôn lễ sao? Mỗi ngày tin tức truyền đi cũng không hỏi người xem ti vi một chút, có thấy không sinh lòng chán ghét hay không?"

Phó Tụng Đình cũng không ngẩng đầu lên.

"Bà không tắt TV đi được sao?"

Bước chân của Phó Nhiễm đi tới cửa cầu thang dừng lại, đợi hai người dời đề tài sau đó mới xuống lầu.

Hôn lễ giữa Minh Thành Hữu cùng Vưu Ứng Nhụy càng tới gần, mấy ngày nay giới truyền thông thừa dịp đem sự chú ý nhắm tới Phó gia lần nữa, không chỉ là bởi vì quan hệ với Phó Nhiễm, là bởi vì mối quan hệ hai mươi năm của Vưu Ứng Nhụy với Phó gia.

Phó Tụng Đình gấp tờ báo trong tay lại.

"Chờ hôn lễ qua đi, lập tức mọi chuyện sẽ trở nên bình thường, gần đây cũng không có chuyện lớn khác có thể dời sự chú ý của truyền thông."

Ba ngày nữa lại trôi qua.

Ngược lại, hiện tượng nôn mửa của Phó Nhiễm lại tăng lên, hơn nữa kỳ kinh nguyệt mãi không đến, trong lòng cô đã bắt đầu mơ hồ lo lắng, muốn tới hiệu thuốc mua que thử thai lại sợ đụng phải chuyện giống như lần trước.

Trong lòng lo sợ bất an, nhưng cảm giác khả năng không lớn.

Dù sao đêm đó cô cùng Minh Thành Hữu chỉ có một lần, huống chi đã dùng qua thuốc tránh thai.

Hôn lễ của Minh Thành Hữu cùng Vưu Ứng Nhụy diễn ra vào Chủ nhật, Phó Nhiễm dậy thật sớm đi ra ngoài, Phạm Nhàn lo lắng đi theo sau cô.

"Tiểu Nhiễm, con đi

"Mẹ, con có hẹn với bạn."

Phó Nhiễm đứng ở cửa trước thay xong giầy.

"Đừng lo lắng, hôm nay ký giả cũng sẽ tới nơi tổ chức hôn lễ của bọn họ, sẽ không chú ý tới con."

Phạm Nhàn vẫn là không yên lòng, dặn dò mấy câu sau đó mới đưa Phó Nhiễm ra cửa.

Cô lái xe tới đến bệnh viện, hết sức cẩn thận, treo số khám ở ngoài phòng chữa bệnh rồi ngồi chờ đợi, nhìn những bóng người muôn hình muôn vẻ đi lại trước mặt.

Đến lượt Phó Nhiễm, cô đi vào nói đại khái tình huống với bác sĩ, Phó Nhiễm thấp thỏm lo lắng, nằm ở trên giường phòng siêu âm B, bên cạnh có một phụ nữ có thai cũng đang làm kiểm tra, bụng nhô lên rõ ràng, mặc dù như vậy, người phụ nữ có thai đưa tay xoa xoa bụng dưới, miệng lẩm bẩm nói.

"Bảo bối ngoan, để cho cô xem khuôn mặt nhỏ bé xinh đẹp của con đi, ai u, chớ đá mẹ."

Cảm giác lạnh như băng trượt trên bụng Phó Nhiễm, cô nghiêng đầu nhìn thấy sắc mặt vị bác sĩ nghiêm nghị, một bàn tay thành thạo di chuyển dụng cụ, một tay khác gõ thật nhanh trên bàn phím máy tính, lo lắng trong lòng làm cô nắm chặt đôi tay, vị bác sĩ nhìn không chớp mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười.

Lời nói của Phó Nhiễm đến khóe miệng nhưng vẫn không hỏi thành lời, giống như là bị cái gì đó làm cho mắc kẹt, như nghẹn ở cổ họng.

Làm xong kiểm tra, cô đi ra bên ngoài chờ kết quả.

TV treo ở trên vách tường bệnh viện đang truyền hình trực tiếp hôn lễ của Minh Thành Hữu, lúc này còn chưa bắt đầu, chỉ là đang trong lúc chuẩn bị, giới truyền thông cũng đã tập trung đông đủ ở hiện trường.

Trong phòng siêu âm B kêu tên Phó Nhiễm, cô đi tới phía trước cửa sổ nhận lấy

Vị bác sĩ bên trong liếc nhìn TV, bà nâng mắt kính, thần sắc quái dị nhìn hướng Phó Nhiễm.

Cô siết chặt tờ kết quả trong tay, đợi lúc cửa thang máy mở ra cô nhanh chóng chen vào trong nháy mắt, Phó Nhiễm nhìn gương mặt của mình phản xạ trong gương, sắc mặt khẩn trương cùng lo âu làm chính cô cũng thấy sợ.

Phó Nhiễm nín thở trầm ngâm, chậm rãi thở ra một hơi, cô cầm báo cáo kết quả lên trước mắt.

Trong tử cung đã có thai nhi, là đơn thai. . . . . .

Ánh mắt chỉ vội vàng lướt qua, cô lại thấy được mấy từ quan trọng nhất.

Phó Nhiễm sợ hãi trợn mắt há hốc mồm, chợt mồ hôi lạnh chảy ra từ sau lưng, cô khó có thể tin nổi khẽ nhếch miệng lên, thấy trong gương phản xạ ra gương mặt trắng bệch như tờ giấy của mình.

Người đi vào thang máy càng lúc càng nhiều, cô núp ở trong góc, cố đứng trong góc nhỏ của mình. Trong thang máy đi lên lại đi xuống, cứ lặp lại như thế, cảnh tượng người đi tới đi lui vội vã, phải bận rộn đi xếp hàng, cũng không có ai chú ý tới Phó Nhiễm.

Cô đi vào phòng làm việc của bác sĩ, đưa giấy kết quả siêu âm trong tay tới.

Bác sĩ qua quýt nhìn qua.

"Mang thai hai tháng, tất cả bình thường."

Phó Nhiễm vẫn còn chưa hết bàng hoàng. "Sau khi sự việc xảy ra tôi có uống thuốc tránh thai khẩn cấp rồi."

Bác sĩ không có chút ngạc nhiên. "Cũng có trường hợp ngừa thai thất bại."

Thấy cô đứng sững ở bên cạnh bàn làm việc không rời đi. "Mặc dù đã có uống thuốc tránh thai, nhưng đứa bé không có việc gì, đừng lo lắng."

Phó Nhiễm vẫn không hình dung nổi tâm tình của mình lúc này, bác sĩ cầm bệnh án trong tay, giống như là đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, mở miệng.

"Không muốn có sao?"

Trong lòng một hồi đau nhói, giống như liên tục bị người nào đó hung hăng đâm vào một nhát lại đâm đi đâm lại, không muốn có sao?

Bốn chữ không thể nghi ngờ là làm cho Phó Nhiễm mất hết tất cả, cô chợt rút tờ kết quả siêu âm trong tay bác sĩ, giống như chạy trốn ra khỏi bệnh viện.

Bước chân vội vàng một hồi, Phó Nhiễm đi tới bãi đậu xe, ngồi vào ghế lái sau đó đóng sầm cửa xe.

Tờ kết quả siêu âm bị ném trên ghế lái phụ.

Khóa kéo của chiếc túi xách mở rộng ra, Phó Nhiễm nằm sấp đầu hướng tay lái, từ trước tới nay chưa có mệt mỏi nào làm cô nhắm mắt lại, nước mắt ấm áp lướt qua khóe mắt chảy xuống, chảy vào khuỷu tay.

Hôm nay là một ngày trời đầy mây, giống như tùy thời có thể tạo ra một cơn bão táp.

Phó Nhiễm mở mắt, thấy tấm thiệp mời màu đỏ bên trong túi xách đứng thẳng, cô đưa tay lấy nó ra, là chiếc thiệp đêm đó Vưu Ứng Nhụy cố ý đưa đến Phó gia, cô nhặt nó lên từ trong thùng rác.

Phó Nhiễm nhịn đau mở ra, bên trong có địa điểm cùng thời gian cử hành hôn lễ , bên trái cũng không có hình đám cưới của hai người.

Ngón tay nhỏ nhắn của cô mơn trớn dòng chữ phía trên.

Chú rể: Minh Thành Hữu.

Phó Nhiễm nhếch miệng, người cô yêu kết hôn, cô dâu cũng không phải là cô.

Loại bi kịch này lại cứ thế rơi xuống trên người Phó Nhiễm.

Trong lòng cô thấy dính dấp đau đớn, muốn cười, cuối cùng nước mắt lại chảy xuống nhiều hơn.

Lúc nhận được điện thoại, cả người cô vùi ở bên trong ghế lái chật hẹp, vừa nghe máy liền nghe thấy giọng nói của Tống Chức từ đầu bên kia truyền đến.

"Alo, Tiểu Nhiễm, cậu ở đâu?"

Phó Nhiễm lau sạch nước mắt, lại không nhịn được tiếng nghẹn ngào .

"Tớ ở bên ngoài."

"Tớ cùng Mộ Mộ vừa tới nhà cậu, bác gái nói cậu đi ra ngoài, Tiểu Nhiễm, cậu hãy thành thật nói cho tớ biết, có phải cậu tới nơi tổ chức hôn lễ rồi hay không?"

Phó Nhiễm đưa bàn tay lau mắt.

"Không có."

"Cậu ở đâu? Chúng tớ đến tìm cậu."

"Xèo Xèo."

Phó Nhiễm che miệng lại, đợi tiếng khóc hết dần sau đó mới mở miệng.

"Cậu đi về nhanh lên, cậu mới sinh bảo bối không lâu, chuyện của tớ tự tớ biết rõ nên làm như thế nào."

"Cậu rõ ràng cái…"

Tống Chức ở đầu bên kia nóng ruột đến độ khóc rống lên.

" Tiểu Nhiễm, cậu đừng dọa chúng tớ, có chuyện gì tớ cùng Mộ Mộ đều muốn chia sẽ cùng với cậu."

Phó Nhiễm bỏ điện thoại d động rất nhanh, ngón cái ấn hướng nút màu đỏ.

Ánh mắt của cô kinh ngạc nhìn tờ kết quả chỗ cạnh tài xế chằm chằm, cô cắn môi, mơ hồ có mùi máu tươi tràn nhập trong cổ làm người ta thấy buồn nôn, cô lấy tay bịt chặt miệng lại, nửa người trên hầu như nằm úp sấp trên tay lái.

Phó Nhiễm lấy nước suối ra uống hai hớp, lúc này mới cảm thấy thoải mái một chút.

Mấy ngày này, ai cũng cố hết sức bảo vệ cô, ngày ngày Phạm Nhàn đều hận không thể một tấc cũng không rời đi, Tần Mộ Mộ cùng Tống Chức cũng không hề không đề cập tới ba chữ Minh Thành Hữu, ngay cả má Trần ở trong nhà cũng nhìn sắc mặt cô nơm nớp lo sợ.

Nhưng, có một loại đau, cũng không phải là bạn tránh xa nó, nó lại thật sự có thể không đau.

Ngày hôn lễ của bọn họ từ từ tới gần, dựa theo kế hoạch ban đầu, đều phô trương khắp nơi.

Bàn tay Phó Nhiễm phủ hướng bụng, vốn nên là lúc cô dứt khoát cắt đứt tất cả mọi chuyện, lại có một sinh mệnh nhỏ đã sớm lặng lẽ nảy sinh ở trong cơ thể cô.

Tay phải cô không nghe sự sai khiến phát động động cơ, tầm mắt rưng rưng nhìn ra ngoài xen lẫn chút phức tạp người khác không thấy rõ, nếu là người khác, cũng sẽ tránh ra thật xa, thậm chí, rời khỏi thị trấn Nghênh An, đi đến một nơi có thể chữa lành vết thương.

Đôi tay Phó Nhiễm nắm chặt tay lái, cô cũng đau, nhưng sẽ không trốn tránh.

Trốn tránh, tất nhiên là có thể nhắm mắt làm ngơ, nhưng dù sao thì vết thương cũng cần phải có thời gian để khép lại, cô lựa chọn phương thức là trực tiếp nhất nhưng cũng là tàn nhẫn đối với mình nhất.

Nếu vết thương của cô vẫn mãi không thấy khá hơn, mỗi ngày mỗi đêm đều đâm vào cô đau đớn không chịu nổi, cô dứt khoát lật vết sẹo này ra một lần, xem nó máu tươi chảy ròng, xem nó thối rữa, rốt cuộc thì đau nhức, đau đến chết lặng, có phải là cô cũng có thể giải thoát

Nước mắt khống chế không được chảy xuống, từng giọt từng giọt rơi xuống khuỷu tay Phó Nhiễm, cánh tay giống như muốn bỏng phồng rộp lên.

Từ bệnh viện đến nơi bọn họ cử hành hôn lễ không tính là xa, Phó Nhiễm rút tấm thiệp mời kết hôn ra đặt lên trên đùi, cô mở cửa sổ xe ra, gió tháng 7 thổi vào mặt làm người ta nóng lên, bên trong xe vẫn mở máy đều hòa, nhưng trên mặt Phó Nhiễm lại đầy mồ hôi, ngấm vào cổ áo, trái tim cô trống rỗng.

Hôm nay giống như là ngày tốt để kết hôn, trên đường có thể nhìn thấy rất nhiều xe hoa lui tới, đều không ngoại lệ, hoa hồng đỏ thẫm dán đầy sườn xe, còn có chữ hỷ, cô dâu trong sáng thuần khiết trong chiếc váy màu trắng nghiêng mặt ra ngoài cửa xe, từng gương mặt kiều diễm mà tràn đầy hạnh phúc.

Nước mắt Phó Nhiễm lại chảy xuống càng nhiều hơn, có lúc hạnh phúc cũng cần phụ gia, cô vừa lau nước mắt vừa lái xe, nhiều lần tầm mắt hoàn toàn mờ mịt thiếu chút nữa đụng vào xe ở trước mặt, cô đành lái tốc độ chậm lại, gắt gao cắn chặt môi.

Nơi tổ chức hôn lễ.

Hình đám cưới đặt ở cửa hội trường, Lý Vận Linh vội vàng nghênh đón khách.

"Minh phu nhân, chúc mừng chúc mừng."

"An Khoa Trường, An phu nhân, mời vào."

Lý Vận Linh mặc một bộ đồ màu đỏ, làm nổi bật dáng người trông càng thêm trẻ tuổi.

Trong ngày thường vị An phu nhân này hay cùng Lý Vận Linh chơi mạt chược, bà đứng lại ở trước hình cưới.

"Ui, Tam Thiếu cùng thiếu phu nhân thật đúng là trai tài gái sắc."

"Quá khen, quá khen."

Lý Vận Linh khiến nhân viên lễ tân kêu bọn họ đi vào, bà nghiêng đầu nhìn mắt hai người trong tấm hình cưới đồ sộ, sắc mặt không khỏi có một hồi khó coi, trai tài gái sắc gì chứ, nếu không phải là Huống Tử tìm người làm hình này cho, bên trong hội trường hôm nay sẽ thành trò cười rồi.

Bà nhìn kỹ, cũng không thể không khâm phục công nghệ cao bây giờ, muốn làm ảnh cưới thì chỉ cần có máy tính là cũng có thể làm được.

Phó Nhiễm lái xe tới nơi tổ chức lễ kết hôn, cô đem xe dừng sát ở bên trong một cái lối nhỏ, ở cửa cũng không thấy xe hoa, xem ra là hôn lễ còn chưa bắt đầu.

Vưu Ứng Nhụy mặc áo cưới ngồi ở bên trong xe hoa, gương mặt đã trang điểm xong, đồ trang sức có giá trị, nghe nói chỉ cần một chiếc là có thể bằng số tiền mà một người bình thường dành dụm cả đời.

Minh Thành Hữu nhìn ra hướng ngoài cửa sổ, không hợp với không khí có chút vui mừng náo nhiệt ở bên trong xe.

"Nhụy Nhụy, chút nữa nhớ ném hoa cô dâu cho tớ đấy."

Vương Nhứ Đình lôi kéo cánh tay Vưu Ứng Nhụy, mấy cô gái bên cạnh cười ầm lên.

"Nhứ Đình cũng mong muốn lấy chồng? Này, còn chưa đến giờ ném hoa đấy."

"Đi…"

Ngón tay Vương Nhứ Đình mơn trớn bó hoa cưới mà Vưu Ứng Nhụy đang cầm.

"Hôm nay nói gì thì nói, đều muốn hưởng chút không khí vui vẻ của cô dâu chứ."

Gương mặt Vưu Ứng Nhụy đỏ ửng giống như trái đào, hai má lộ ra vẻ thẹn thùng, đối với một phụ nữ mà nói, ngày hạnh phúc nhất là ngày được gả cho người đàn ông mà mình yêu thương.

"Nhứ Đình, cậu yên tâm, nhất định tớ sẽ ném cho cậu."

"Nghe thấy chưa?"

Vương Nhứ Đình sửa lại tóc cho cô.

"Nghe được, nghe được."

Mấy cô gái cười nói.

"Chúng tớ cũng không ai tranh giành với cậu."

Phó Nhiễm ngồi ở bên trong ghế lái không đi xuống, cho đến lúc đoàn xe hoa tiến tới cửa hội trường.

Có người đi tới mở cửa xe, Minh Thành Hữu đi xuống đầu tiên đi tới cửa xe bên kia khoác tay Vưu Ứng Nhụy, Phó Nhiễm nhìn thấy rõ ràng, Vưu Ứng Nhụy mỉm cười, nét mặt ngập tràn hạnh phúc dựa vào bên người Minh Thành Hữu, một đám đông đi vào hội trường, ngay cả đám ký giả đã chờ đợi ở bên trong từ trước cũng nhao nhao đi ra chứng kiến khoảnh khắc tốt đẹp này.

Không có ai chú ý tới chiếc xe dừng ở nơi xa này, cũng không có ai sẽ quan tâm Phó Nhiễm có khó chịu hay không chấp nhận nổi hay không, ngày hôm nay, không phải ngày thuộc về cô.

Để lại cho cô, chỉ có đau thương một mình.

Nơi tổ chức hôn lễ cực kỳ náo nhiệt, các khách mời lần lượt ngồi xuống, Phó Nhiễm cầm thiệp mời lên, đẩy cửa xe ra rồi quay người lại, đem tờ kết quả siêu âm kia nắm chặt trong tay.

Cô cứ thế tiến vào bên trong hội trường, bước chân không thể không dừng lại trước tấm hình cưới của bọn họ.

Ánh mắt Phó Nhiễm bình tĩnh nhìn về Minh Thành Hữu trong ảnh, bóng dáng không có một chút quen thuộc với cô, cô mệt mỏi giơ bàn tay lên mơn trớn mặt của hắn, lạnh như băng mà không hề có chút hơi ấm nào.

Đột nhiên thân thể yếu đuối của cô lảo đảo, Huống Tử lôi cánh tay của cô đi tới bên cạnh, hắn hạ thấp giọng nói, khẽ gầm lên.

"Làm sao cô lại tới?"

Ánh mắt Phó Nhiễm vẫn còn nhìn Minh Thành Hữu bên trong tấm hình cưới.

Nét mặt Huống Tử đầy lo âu nhìn ra xung quanh.

"Tôi cảnh cáo cô, hôm nay là ngày tốt của Tam Thiếu cùng Ứng Nhụy, cô dám to gan làm bậy, cũng đừng trách tôi không khách khí."

Phó Nhiễm tránh tay của hắn ra, rất muốn cười to, lại phát hiện ngay cả nhếch miệng lên cũng không còn hơi sức, nét mặt cô lạnh lùng.

"Có lúc nào anh lại khách khí với tôi chứ?"

"Cô đừng hồ đồ, Phó gia ở Nghênh An cũng là gia đình có danh tiếng, đừng làm cho cuối cùng hai bên đều gặp khó khăn."

Phó Nhiễm đứng ở phía sau tấm hình cưới lớn, vừa may là có thể tránh được tầm mắt của đám người ở phía trước.

Huống Tử kéo lấy cánh tay của cô lần nữa.

"Đi nhanh lên đi, có lẽ giới truyền thông của cả Nghênh An đều tới, chuyện của cô cùng Tam Thiếu tôi cũng có nghe thấy, giống như hai năm trước cô đã làm với hắn, cần gì phải liều chết dây dưa không buông tha chứ?"

"Anh cũng đừng dùng lời nói kích động với tôi, càng đừng uy hiếp tôi. "

Phó Nhiễm nâng cánh tay của mình lên.

"Nếu lúc này tôi lại náo loạn cùng với anh thật thì mới không làm sao được, chuyện của tôi, tự tôi có chừng mực."

Huống Tử thấy như vậy cũng không phải là biện pháp tốt, cũng buông tay cô ra. Thấy hôn lễ đã cử hành đến một nửa, Huống Tử xoay người trở lại bên trong hội trường.

Phó Nhiễm đứng ở phía sau t cưới nhìn ra ngoài, Minh Thành Hữu kéo tay Vưu Ứng Nhụy đi tới sân khấu, hôn lễ hoàn toàn mang phong cách Châu Âu, hoa tươi nhiều màu, đám người nhộn nhịp, hội trường hôn lễ được trang trí ấm áp mà lãng mạn, cô nhìn thấy Vưu Ứng Nhụy mặc chiếc áo cưới màu trắng thánh thiện có làn váy dài chừng 4-5m, che khuất bậc thang đi lên, trong ánh mắt, trong lòng là cả một mảnh hoang vu thê lương, không giới hạn.

Hiệu ứng âm thanh rất tốt, làm bầu không khí thêm nhộn nhịp. Phó Nhiễm giống như là một người bị ngăn cách bên trong một thế giới khác.

Cô nhìn thấy Minh Thành Hữu đưa lưng về phía cô đứng bên cạnh người dẫn chương trình trên sân khấu, hắn và Vưu Ứng Nhụy đứng sánh vai nhau, cảnh tượng này đã xuất hiện không dưới mười lần trong những giấc mơ của Phó Nhiễm.

Một nhân viên lễ tân đem nhẫn kết hôn đặt bên trong khay của hai người tới, Minh Thành Hữu cùng Vưu Ứng Nhụy xoay người hướng ra trước đám người.

Ánh mắt sắc bén của người đàn ông xuyên qua đám người, giống như là có thần giao cách cảm, ánh mắt họ chạm nhau, Phó Nhiễm vô thức núp phía sau tấm hình, nhưng vẫn là không tránh né được.

Minh Thành Hữu rất tự nhiên thu hồi lại tầm mắt, Phó Nhiễm nghe được người dẫn chương trình hỏi chuyện quan trọng nhất.

"Thưa ngài Minh Thành Hữu, xin hỏi, ngài nguyện ý cưới cô Vưu Ứng Nhụy làm vợ ngài sao, cho dù nghèo khó. . . . . ."

Lời nói còn chưa dứt, Minh Thành Hữu nhanh nhẹn dứt khoát dõng dạc nói ra ba chữ.

"Tôi nguyện ý."

Trong đám khách có người cười nói.

"Chú rể thật đúng là nóng lòng nha."

Phó Nhiễm trơ mắt nhìn thấy hắn hướng về phía một phụ nữ khác nói ra ba chữ này, cô bị đám người che khuất ở trong góc âm u nhất, lấy dáng vẻ đau thương mà tầm thường nhìn lên hạnh phúc thuộc về bọn họ như thế.

Tờ kết quả siêu âm trong tay bị vo tròn nắm chặt, đầu ngón tay đã chọc thủng tờ giấy mỏng, đem nó đâm thành từng lỗ, giống như trái tim cô bị trăm ngàn vết thương.

Đau thương tràn ra trong mắt cô, một chút cũng không rơi vào trong mắt Minh Thành Hữu. Thực ra hắn luôn cho là, cô là người không có trái tim, ít nhất đau thương đi qua sẽ không đau như vậy.

Minh Thành Hữu cảm thấy từ trước tới nay chưa có đau thương thấm vào toàn thân, bọn họ cách nhau cũng không xa, đến nỗi Phó Nhiễm kìm nén tiếng thút thít trong cổ họng đều giống như hắn có thể nghe thấy được.

Vưu Ứng Nhụy thấy sau khi hắn nói tôi nguyện ý, cô ngẩng đầu thấy tầm mắt Minh Thành Hữu đặt tại một chỗ, Vưu Ứng Nhụy nhìn theo, trong mắt đột nhiên có cảm giác đau nhói, cô không nghĩ là Phó Nhiễm sẽ đến nơi tổ chức hôn lễ. Minh Thành Hữu lấy ra nhẫn kết hôn từ trong tay nhân viên lễ tân, sau khi nâng tay Vưu Ứng Nhụy lên, chậm rãi đeo vào ngón áp út của cô.

Phó Nhiễm nhìn đến khi hắn tiến tới hôn gò má của Vưu Ứng Nhụy, dưới đài tiếng là vỗ tay không ngớt, đột nhiên Phó Nhiễm cũng bị thức tỉnh, cô buông năm ngón tay nắm chặt ra, sau đó tờ kết quả lăn xuống đến bên chân.

Cố nén nước mắt từ trước mà giờ cứ thế rơi xuống gương mặt.

Cuối cùng, cô tự làm cho mình bị thương. Một đòn nặng nề, cô muốn tìm cho mình một đường sống trong cõi chết, cho nên, mặc cho bọn họ giẫm đạp, cô đã không còn khả năng chống đỡ nữa.

Tất cả bạn bè của Vưu Ứng Nhụy đều đứng ở dưới đài, các ký giả cũng tụ thành một vòng, Minh Thành Hữu lùi lại bên cạnh, ánh mắt chú ý tới bóng lưng Phó Nhiễm xoay người.

Lúc này rời đi, là thích hợp nhất cho cả cô và hắn .

Bước chân Phó Nhiễm nặng nề đến cực điểm, thế giới trong mắt đã sớm vỡ tan tành, cô khổ sở ói cũng không được phun cũng không ra, cảm giác choáng váng làm lồng ngực khó chịu, cô ngẩng đầu nhìn về bầu trời, ra sức muốn đem nước mắt nín trở về

"Nhụy Nhụy, ném nhanh đi."

"Nhụy Nhụy, cậu ngàn vạn lần đừng vứt cho Nhứ Đình, để cho cô ấy thành gái lỡ thì. . . . . ."

Thật đúng là cực kỳ náo nhiệt.

Vưu Ứng Nhụy bước xuống bậc thềm, cô xoay người, tầm mắt chú ý tới bóng dáng Phó Nhiễm đang rời đi, cô cố hết sức đem bó hoa cưới trong tay ném về phía sau, Vương Nhứ Đình nhón chân lên kêu to.

"Nhụy Nhụy, cậu ném hướng nào đấy?"

Phịch.

Bước chân Phó Nhiễm ngừng lại, thấy bó hoa cưới rơi xuống bên chân của cô, bởi vì khoảng cách khá xa vả lại dùng lực, cánh hoa tươi dập nát thành chia năm xẻ bảy, tầm mắt mọi người nhìn theo bó hoa cưới nhìn sang.

Lý Vận Linh hoảng sợ, nhưng chỉ trong phút chốc, lại cố gắng nhẫn nhịn rất tốt. Lần này, giống như thu hút toàn bộ ánh mắt của giới truyền thông, hôn lễ tiến hành đến hiện tại, bọn họ đang lo không tìm được tin tức náo nhiệt hơn, Phó Nhiễm này vừa xuất hiện không khác nào làm cả hội trường nổ tung.

Cô nghe được tiếng bước chân dồn dập tới, Phó Nhiễm xoay người, từng ánh đèn flash hướng về phía cô, cô lùi lại về phía sau, lòng bàn chân dẫm lên bó hoa cưới thiếu chút nữa ngã nhào, Minh Thành Hữu như vị vương giả tôn quý đứng ở trên đài, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn dáng vẻ chật vật của cô.

Thời tiết tháng 7, ánh mặt trời chói chang rơi xuống, hôm nay rõ ràng là ngày trời đầy mây, nhưng không biết ánh mặt trời lại xuất hiện khi nào. Ánh mặt trời nóng rực làm toàn thân Phó Nhiễm nóng lên, mồ hôi lướt qua trán cùng nước mắt ấm áp, vải màu đen dán chặt sau lưng, cả người cô giống như là vớt từ dưới nước lên.

Các ký giả càng đuổi càng sát, Phó Nhiễm đi lui về phía sau, Minh Thành Hữu nhìn bóng dáng từ từ thu nhỏ lại của cô, đau khổ tột cùng của cô, cũng giống như bóng dáng mờ nhạt này, đẩy người đàn ôngày ra khỏi trái tim của cô từng chút một.

Hắn xuất hiện trong cuộc sống của cô quá mức mạnh mẽ, thế nên cô muốn quên đi, mới cần kiên quyết lột bỏ như vậy.

Hắn nhìn cô bị ký giả đuổi theo, lại thờ ơ lạnh nhạt.

Trái tim lạnh lùng không quan tâm tới.

Phó Nhiễm vốn cũng không nên có một chút hy vọng.

"Phó tiểu thư, xin hỏi cô cũng nhận được thiệp mời kết hôn rồi sao?"

"Phó tiểu thư, cô nghĩ như thế nào mà lại đến tham gia hôn lễ vậy?"

. . . . . .

"Không phải cô vẫn trốn tránh ở trong nhà không ra ngoài được sao?"

Phó Nhiễm xoay người, sải bước chạy về phía cửa.

Càng lúc càng có nhiều ký giả muốn chặn cô lại, Vương Nhứ Đình chạy đến bên cạnh Vưu Ứng Nhụy, hạ giọng nói.

"Sao cô ta lại tới đây ?"

Vưu Ứng Nhụy nhún nhún vai.

"Tớ không biết?"

Minh Thành Hữu đứng ở sau lưng nhìn chiếc váy cưới của Vưu Ứng Nhụy chằm chằm, ánh mắt hắn hung tợn, liếc về Phó Nhiễm đã nhanh chóng đi tới cửa.

"Tiểu Nhiễm!"

Tống Chức cùng Tần Mộ Mộ bị chặn ở phía ngoài ra sức vẫy vẫy hướng Phó Nhiễm, thấy cô bị vây quanh đến nhếch nhác, Tống Chức đẩy người đàn ông ngăn cô lại đi tới gần, cô kéo tay Phó Nhiễm đưa cô ra tới bên ngoài, hướng Tần Mộ Mộ.

"Mau lên xe."

Tần Mộ Mộ vội che chở cho Phó Nhiễm, Tống Chức nhặt một hòn đá khoảng chừng bằng nắm đấm bên trong bồn hoa ở cửa ra vào lên.

"Các người đuổi theo tới đây thử một chút?"

"Cô là bạn của Phó Nhiễm sao?"

Tống Chức siết chặt hòn đá trong tay, hướng đám người quát.

"Các người có phải là con người hay không hả, nhất định phải bức chết người khác mới vui lòng phải không? Mê muội kiếm tiền như vậy, đêm nằm ngủ không có cảm giác gì sao?"

"Xèo Xèo, mau lên xe."

Tần Mộ Mộ phát động động cơ nói với Tống Chức.

Cô xoay người đi về phía xe của Tần Mộ Mộ, thấy chiếc xe hoa dừng ở trước mặt, Tống Chức tức giận, ném hòn đá trong tay tới, không ngờ là rơi vào cửa sổ xe.

Xe phát ra tiếng còi báo động ầm ĩ, Tống Chức chen vào chỗ ngồi phía sau bên trong xe.

"Đi thôi."

Tần Mộ Mộ nhấn chân ga, bỏ rơi đám người phía sau thật xa.

Phó Nhiễm dán mặt vào cửa sổ xe, Tống Chức tới gần ôm sát bả vai của cô bắt đầu khóc lóc.

"Tiểu Nhiễm, hà tất cậu phải như vậy?"

Phó Nhiễm đem mặt tựa vào trên vai Tống Chức, cô nhắm mắt lại ra sức khóc, gương mặt Tần Mộ Mộ đã sớm rơi đầy nước mắt, Phó Nhiễm sao còn nói được lời nào, cô che miệng lại thút thít không ngừng, tay kia nắm cổ tay Tống Chức thật chặt.

Thẩm Tố Phân lo âu, từ cửa đi trở về bữa tiệc.

"Cũng không biết Tiểu Nhiễm ra sao."

Ánh mắt Vưu Chiêu Phúc trừng bà.

"Lo chuyện của bà đi, cũng gọi bà là dì, còn cần bà quan tâm sao?"

"Nhưng mà. . . . . ."

Vưu Chiêu Phúc không kiên nhẫn xoay mặt đi, Lý Vận Linh cùng Minh Thành Hữu đứng ở trước sân khấu, nét mặt bà vẫn mỉm cười, thỉnh thoảng đi qua chào hỏi cùng đám người, trong miệng lại ẩn chứa vẻ không vui.

"Chuyện gì xảy ra thế này, gây chuyện còn tới cả nơi tổ chức hôn lễ nữa?"

Minh Thành Hữu cầm ly rượu đỏ, còi báo động bên ngoài vang lên bốn phía, một người vội vàng chạy tới kêu to.

"Tam Thiếu, xe hoa bị người ta đập."

Sắc mặt Lý Vận Linh lo lắng. "Cái gì?"

"Mới vừa rồi có hai phụ nữ muốn vào, bởi vì không có thiệp mời nên bị tôi ngăn ở bên ngoài, trước khi đi một người trong đó còn dùng hòn đá đập xe hoa."

"Thật là kỳ cục!"

Lý Vận Linh tức đến nỗi dậm chân.

"Ngày kết hôn lại xảy ra mấy chuyện náo loạn này, cái này là Phó Nhiễm cố ý đúng không?"

Minh Thành Hữu bưng ly thủy tinh trong tay, tỏ vẻ hời hợt, hắn đem ly rượu đỏ uống một hơi cạn sạch, khóe mắt càng hiện lên dáng vẻ s người, hắn không cthèm quan tâm nói với Lý Vận Linh.

"Đập thì đập, mẹ cũng không kém mấy thứ như vậy."

Lý Vận Linh nghe vậy càng thêm tức giận.

"Rốt cuộc là con không để cho mẹ bớt lo, nhìn tấm ảnh cưới đặt ở kia một chút đi."

"Không phải là rất tốt sao?"

Minh Thành Hữu cãi lại. "Bạn của Huống Tử có tay nghề hạng nhất."

Up3

Vương Nhứ Đình đi tới nhặt bó hoa cưới lên, mấy cô gái vẫy tay hướng cô.

"Nhứ Đình, lại không tranh giành được hoa cưới rồi, mau tới đây, hôm nào chị đây sẽ giới thiệu cho cậu."

Vương Nhứ Đình cười đùa mấy câu, thấy ảnh cưới của Minh Thành Hữu cùng Vưu Ứng Nhụy bởi vì mấy người đến chen nhau quá nhiều nên bị lệch sang một bên, cô đi tới chỉnh lại, ánh mắt lơ đãng liếc qua thảm cỏ, thấy một tờ giấy bị vo viên vứt trong bụi hoa bên cạnh.

Vương Nhứ Đình nghĩ đến chuyện Phó Nhiễm tới nơi hôn lễ diễn ra, cô đi tới nhặt nắm giấy lên sau đó mở ra, mặc dù đã bị nhàu nát, nhưng sau khi ghép lại vẫn có thể thấy rõ ràng là tờ kết quả siêu âm.

Cô giật mình trợn tròn mắt, vội vàng cất tờ kết quả đi.

"Nhứ Đình, mau ngồi."

"Các cậu cứ ăn trước đi."

Vương Nhứ Đình cũng không quay đầu lại đi về phía nơi xa, Vưu Ứng Nhụy đang tiếp khách, Vương Nhứ Đình kéo cánh tay của cô.

"Nhụy Nhụy, tớ có việc muốn nói với cậu."

"Chuyện gì?" Vưu Ứng Nhụy hơi nghiêng người sang.

"Chờ một lúc sau hãy nói."

"Chuyện rất gấp." Vương Nhứ Đình khăng khăng.

Vưu Ứng Nhụy mơ hồ thấy trong mắt cô có cái gì không đúng, cô dắt tay Vương Nhứ Đình đi tới phòng nghỉ. Vào đến bên trong phòng, Vương Nhứ Đình thấy xung quanh vắng lặng, cô xoay người đóng chặt cửa phòng.

"Nhứ Đình, chuyện gì làm cho cậu nóng ruột như vậy?"

Vưu Ứng Nhụy ngồi ở trước gương trang điểm trang điểm lại, ánh mắt xuyên qua gương nhìn về phía cô.

Vương Nhứ Đình đem tờ kết quả siêu âm trong tay ra, chăp vá lại sau đó đẩy tới trước mặt Vưu Ứng Nhụy.

"Cậu xem cái này một chút."

Bàn tay Vưu Ứng Nhụy bỗng nhiên dừng lại, tiến tới nhìn kỹ, cô nhìn thấy tên của Phó Nhiễm ghi trên đó cùng những thông tin về chuyện có thai, nét mặt Vưu Ứng Nhụy hoảng hốt, bàn tay nắm chặt tờ kết quả, nghiêng người sang.

"Tại sao có thể như vậy?"

"Tớ còn muốn hỏi cậu đấy."

Vương Nhứ Đình kéo ghế ngồi vào bên cạnh Vưu Ứng Nhụy.

"Không phải là cô ta đã uống thuốc rồi ư, có thể đứa nhỏ này là của người khác hay không?"

Hai tay Vưu Ứng Nhụy chống trán, nhắm chặt mắt lại.

"Suy nghĩ của tớ rất loạn."

"Nhụy Nhụy."

Chóp mũi Vưu Ứng Nhụy chua xót, lúc mở mắt ra nước mắt tràn đầy trong hốc mắt.

"Xem thời gian, khả năng là của người khác rất nhỏ."

"À?"

Vương Nhứ Đình rút khăn giấy ra đưa cho cô.

"Bây giờ thật phiền toái, chuyện này vốn đến đây là chấm dứt, cùng lắm là lúc nghĩ tới trong lòng sẽ không thoải mái thôi, nhưng nếu như đứa nhỏ này thực sự sinh ra thì làm sao bây giờ?"

Vưu Ứng Nhụy nóng lòng."Tớ cũng không biết."

"Cậu có định cho Tam Thiếu biết chuyện này không?"

Vưu Ứng Nhụy ngẩn người ra, bộ dáng hoảng hốt.

"Nếu anh ấy biết, hôn nhân của tớ còn giữ được sao?"

"Tớ chính là sợ cậu trở nên hồ đồ mới nhắc nhở cậu. "

Vương Nhứ Đình cầm tờ kết quả lên.

"Nếu Phó Nhiễm rơi vào trường hợp này cũng không có gì đáng nói, tớ nghĩ cô ta hoặc là muốn bỏ đứa nhỏ này, hoặc là sẽ định giấu giếm Tam Thiếu. Cậu cũng coi như không biết chuyện này, chúng ta yên lặng trước theo dõi diễn biến, nhưng nếu cô ta muốn sinh nó ra, thì cậu nên chú ý."

"Nhưng bụng của cô ta lớn ra, sớm muộn có ngày sẽ bị biết."

Tớ chính là ý này, âm thầm lấy xuống là tốt nhất, nhưng nhưng nếu cô ta muốn sinh đứa bé. . . . . . Cậu suy nghĩ một chút, có một đứa bé ràng buộc giữa họ, về sau cậu nên cố mà chịu đựng ."

Vương Nhứ Đình thấy nàng màu đen mascara vầng nhuộm.

"Đừng khóc, chút nữa Tam Thiếu cùng mẹ chồng cậu nhìn thấy ngược lại sẽ đem lòng sinh nghi."

Vưu Ứng Nhụy dùng khăn ướt lau khóe mắt cẩn thận, đợi trang điểm lại xong, cô cầm lấy tờ kết quả đi vào trong phòng tắm.

Vương Nhứ Đình nghe được tiếng nước của bồn cầu truyền đến, Vưu Ứng Nhụy ra khỏi phòng tắm tìm một bộ sườn xám từ trong tủ quần áo ra chuẩn bị thay.

"Nhứ Đình, chuyện này cậu nhất định phải giữ bí mật cho tớ."

"Cậu hãy yên tâm đi, tớ sẽ không nói cho ai."

Vưu Ứng Nhụy đứng trước gương cởi bộ lễ phục trên người ra.

"Ông trời giống như không chịu buông tha tớ, mọi thứ tớ muốn có, tại sao Phó Nhiễm đều muốn chen vào trước một bước?"

Vương Nhứ Đình đi tới phía sau cô, bàn tay đè lại bả vai cô.

"Nhụy Nhụy, hiện tại hạnh phúc ở trong tay cậu, cậu có quyền chủ động."

Tần Mộ Mộ lái xe tới lầu dưới nhà Tống Chức, Tống Chức đưa tay lau nước mắt cho Phó Nhiễm.

"Vào nhà tớ trước đi, cậu cứ trở về như vậykhông phải là bác trai bác gái sẽ rất lo lắng sao."

Phó Nhiễm xuống xe đi theo phía sau cô, Nam Bình đang ở nhà, nghe được tiếng động liền ra ngoài nhìn, cũng chưa nói gì lại quay lại bên trong phòng

Tống Chức lấy chén nước cho Tần Mộ Mộ và Phó Nhiễm, lại vào phòng tắm lấy chiếc khăn mặt, cô kéo tay Phó Nhiễm lau cho cô, con mắt Phó Nhiễm ửng đỏ, nhận lấy chiếc khăn mặt.

"Để tớ tự làm."

Chiếc khăn lông ấm áp áp vào đôi mắt, có cảm giác mí mắt căng đau càng rõ hơn, cô vùi mặt ở trong lòng bàn tay chừng vài phút sau mới nâng lên.

Tần Mộ Mộ bưng nước cho Phó Nhiễm.

Cô cũng đang rất khát, giống như uống một hơi cạn sạch.

Tống Chức không ngừng nghẹn ngào, Tần Mộ Mộ đã sớm khóc thành tiếng, Phó Nhiễm cầm chiếc gối ôm bên cạnh ôm vào trong ngực, chỉ cảm thấy trong người rất mệt mỏi.

"Đừng lo lắng, thật sự là tớ không có việc gì."

"Còn nói không có việc gì."

Tống Chức oán hận cắn răng.

"Cậu còn đi tới chỗ tổ chức hôn lễ làm gì? Sợ mình bị thương không đủ nặng sao?"

Phó Nhiễm mệt mỏi khẽ nhếch môi.

"Xèo Xèo, không phải tớ đi xem bọn họ kết hôn, phần cảm tình tớ đã bỏ ra này tớ không muốn thu hồi nữa, cũng không từng thấy hối hận, tớ chỉ là muốn xem xem, trái tim của tớ rốt cuộc là có thể chịu đựng được bao nhiêu nỗi đau, đến tột cùng còn có thể sống lại hay không?"

Hốc mắt Phó Nhiễm nóng bỏng, cô dùng khăn lau sạch sẽ.

"Cả hôn lễ của bọn họ tớ đều thấy được, trái tim chết lặng, là hoàn toàn chết đi rồi, tránh cho trong lòng mình còn có một chút hoài tưởng, tớ bị ký giả ra sức truy đuổi, hắn đứng thờ ơ lạnh nhạt ở nơi thật cao, nếu những thứ này đều không phải là tớ tận mắt nhìn thấy, tớ nên thuyết phục mình đã chết tâm với hắn như thế nào đây?"

"Nhưng. . . . . ."

Tần Mộ Mộ không ngừng nghẹn ngào.

"Đau như vậy, cậu chịu được sao?"

Chính mắt thấy được, bản thân đã trải qua, nỗi đau này, nếu phải né tránh thì đối với Phó Nhiễm sẽ đau gấp trăm lần gấp nghìn lần.

"Nhưng là không thể phủ nhận."

Phó Nhiễm đang cắn chặt hàm răng buông ra.

"Như vậy sau khi cơn đau qua đi, hết đau rồi mới có thể đứng dậy nhanh hơn."

Tần Mộ Mộ đưa tay ôm lấy Phó Nhiễm. "Tiểu Nhiễm."

"Hèn hạ. " Giọng nói Tống Chức khàn khàn.

"Trước kia gặp cô ta ở nhà cậu cũng biết cô ta không tốt đẹp gì, chớ để tớ gặp lại cô ta!"

Trong phòng truyền đến tiếng trẻ con khóc, Nam Bình ôm đứa bé ra ngoài đi tới bên cạnh Tống Chức.

"Sao lại khóc thành ra như vậy? Em vẫn chưa hết tháng phải kiêng cữ đâu, khóc hư mắt thì phải làm sao?"

Tống Chức cẩn thận đón lấy bảo bối.

"Bì Bì không khóc nha, ngoan."

Phó Nhiễm thấy con gái Tống Chức, mới chỉ lớn hơn một chút, tóc đen nhánh, ánh mắt long lanh, da cũng tốt, hai tay nắm chặt thành hai quả đấm đặt xuôi ở bên người, từng đoạn thịt trên người v là củ sen.

Nam Bình hỏi. "Phải pha sữa bột sao?"

"Không cần." Tống Chức ý bảo anh đi phòng bếp.

"Còn chưa có ăn cái gì đâu, anh đi nấu cơm thôi."

"Ừ."

Tống Chức vén áo lên, cởi bộ áo vú ra, gương mặt đứa nhỏ ở trước ngực cô chuyển động, một hồi lâu sau mới há mồm, miệng ngậm chặt ra sức bú, nhìn dáng vẻ thật sự là rất đói, đến nỗi khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

Bàn tay Phó Nhiễm không khỏi di chuyển hướng về bụng mình.

Ăn no xong Bì Bì cũng không ngủ ngay, Tống Chức để cho nó tựa vào trong khuỷu tay mình, một tay kia vỗ nhẹ sau lưng.

Phó Nhiễm tới gần đứa bé, cúi đầu là có thể nhìn thấy cặp mắt của đứa bé đang mở ra, mắt to rõ ràng, ánh mắt long lanh mà sáng ngời, một tay để trên bờ môi, trong miệng phát ra ngôn ngữ huyên thuyên chỉ có chính nó mới có thể hiểu nổi.

"Tớ ôm Bì Bì một chút."

Tống Chức đem con đưa cho Phó Nhiễm, tư thế của cô vụng về, đứa bé thân thể mềm nhũn, nằm ở trong khuỷu tay cô cảm thấy không thoải mái, Tống Chức sửa tư thế cho cô.

"Tay trái hơi cao một chút, mới uống sữa xong, có thể sẽ ói."

Hai chân Bì Bì hơi vén lên, Tống Chức nín khóc mỉm cười.

"Lúc nào nó cũng thích như vậy, ngủ cũng thế."

Trong lòng Phó Nhiễm thấy khó chịu cùng khổ sở không nói ra đượcXèo Xèo, có phải là có bảo bảo rất hạnh phúc hay không?"

"Dĩ nhiên."

Tống Chức cầm khăn lên lau nước miếng cho Bì Bì.

"Mặc dù mỗi đêm đều không được ngủ ngon, có nhiều chuyện phải lo, nhưng trong lòng cảm thấy rất phong phú, cảm giác có thể làm bất cứ chuyện gì vì nó."

Phó Nhiễm cảm giác đứa bé trong tay giống như nặng hơn một chút, cô đưa chiếc ngón trỏ cho Bì Bì, để mặc cho nó cầm, cảm giác mềm mại làm không dám Phó Nhiễm đụng chạm, một sinh mạng nhỏ đã làm cho cô cảm thấy những rung động lạ.

Phó Nhiễm cùng Tần Mộ Mộ ở lại nhà Tống Chức ăn cơm, trên điện thoại trong túi xách có mười mấy thông báo cuộc gọi nhỡ của Phạm Nhàn.

Sau khi Phó Nhiễm thấy thì gọi lại ngay lập tức, cũng nói trong nhà đừng quá lo lắng.

Sau khi ăn xong, Tống Chức dọn lại giường cho Phó Nhiễm nằm, thật ra thì cô không ngủ được, nhưng trong người mệt mỏi khủng khiếp, Phó Nhiễm nằm nghiêng ở trên giường, chiếc giường nhỏ của bảo bối phải dựa vào bên giường lớn, bên trong gian phòng tràn đầy mùi sữa thơm của bé, Phó Nhiễm áp mặt vào chiếc gối đầu, ánh mắt nhìn đứa bé đang ngủ say bên trong giường nhỏ chằm chằm.

Tống Chức đang ở bên cạnh nhỏ giọng nói chuyện với Tần Mộ Mộ, trong tay sắp xếp lại y phục của bảo bảo.

Không khí yên tĩnh, nước mắt Phó Nhiễm im lặng trôi từng giọt ở trên chiếc gối, cô không khóc ra tiếng, cố gắng cắn răng chịu đựng.

Hô hấp của Bì Bì đều đều, da bụng nhỏ phập phồng từng cái một, thỉnh thoảng còn có thể bật cười một mình, từ lúc cầm tờ kết quả vào buổi sáng cho đến bây giờ Phó Nhiễm cũng chưa bình tĩnh trở lại, lúc ấy cô bóp nát sau đó vứt xuống bên chân, cũng không nghĩ tới là sẽ bị người nào đó nhặt lên hay không.

Đột nhiên bên ngoài có một tiếng vang thật lớn, Tống Chức buông trong tay ra đứng lên đóng lại cửa sổ.

"Thời tiết này nói thay đổi liền thay đổi ngay, dự báo thời tiết lại nói có trận mưa."

Sau khi hôn lễ kết thúc, đưa vợ chồng Vưu gia về nhà xong, Vưu Ứng Nhụy đi theo Minh Thành Hữu đi tới Minh gia, Lý Vận Linh để cho bọn họ lên thắp hương cho Minh Vân Phong trước, tùy ý dặn dò mấy câu sau đó cũng không tiện quấy rầy đêm tân hôn của bọn họ.

"Hôm nay cũng mệt mỏi, mau đi nghỉ ngơi thôi."

Vưu Ứng Nhụy theo Minh Thành Hữu đi tới gian phòng ở lầu hai, bọn họ nghe theo ý của Lý Vận Linh là lấy một căn phòng ở Minh gia làm phòng cưới, cô thấp thỏm đi vào trong phòng ngủ, Minh Thành Hữu tháo cà vạt tùy ý để sang một bên, bước chân không ngừng đi tới hướng tủ rượu.

Vưu Ứng Nhụy ngồi im lặng ở bên giường, thấy Minh Thành Hữu đứng ở bên ngoài ban công một hồi lâu không thấy có động tĩnh gì, cô nhẹ nhàng đi tới.

"Thành Hữu."

Minh Thành Hữu đang kẹp điếu thuốc bên tay trái, tay phải cầm một ly rượu đỏ, thân thể khẽ nghiêng ra bên ngoài lan can, nghe được tiếng gọi, gương mặt tuấn tú quay lại nhìn cô chằm chằm.

Vưu Ứng Nhụy không nghĩ sẽ bị hắn nhìn chằm chằm đến nỗi toàn thân đổ mồ hôi lạnh, cô cố gắng xốc lên tinh thần.

"Thành Hữu, đi vào tắm thôi."

Minh Thành Hữu hít điếu thuốc lá một hơi, ánh mắt xuyên qua làn khói mờ ảo nhìn hướng cô.

Vưu Ứng Nhụy lúng túng siết chặt vạt áo.

"Vậy em đi trước."

Cô xoay người tiến vào phòng tắm cũng giống như chạy trốn, một ngày xã giao nên toàn thân vô cùng mệt mỏi, Vưu Ứng Nhụy cho tnh dầu vào trong bồn tắm, ngâm mình trong nước ấm, tắm xong mặc áo choàng tắm đi ra ngoài, thấy Minh Thành Hữu vẫn còn ở ban công.

Dưới bầu trời, những hạt mưa to bằng hạt đậu đang rơi, rơi vào người thấy vô cùng đau nhức, từng tia chớp làm cho người ta thấy sợ hãi như xé ra từng vết thương dữ tợn trong trời đêm, một tiếng vang thật lớn, làm tòa biệt thự như chấn động, ánh đèn trên đỉnh đầu giống như đang chuyển động dữ dội, Vưu Ứng Nhụy sợ hãi rùng mình, Minh Thành Hữu mặc một bộ quần áo màu trắng ẩn mình vào trong bóng đêm thê lương.

Hình ảnh như vậy, lại làm cho cô nhớ tới quỷ Satan khát máu, Vưu Ứng Nhụy thấy toàn thân dâng lên vẻ lạnh lẽo, giống như rơi vào một hang động không đáy, cô nhìn thấy người đàn ông từ từ xoay người, có thể thấy gương mặt tuấn tú lạnh lùng khuất trong bóng tối, nửa người Minh Thành Hữu đã bị nước mưa làm cho ướt nhẹp.

Đôi chân thon dài đi từng bước một tiến vào gian phòng, Vưu Ứng Nhụy không kìm được nỗi sợ hãi, cô quay ngược trở lại đến trước giường, thấy từng chuỗi dấu chân mang theo nước đọng đi tới trước mặt cô.

Hai chóp mũi của hai người gần như là áp sát vào nhau, nét mặt của Minh Thành Hữu ở dưới ánh đèn càng làm tăng thêm vẻ u ám không bình thường, khóe miệng Vưu Ứng Nhụy run rẩy.

"Thành, Thành Hữu?"

"Ứng Nhụy, em vui sao?"

Hàm răng cô va vào nhau kịch liệt.

"Em, em rất vui."

Đột nhiên Minh Thành Hữu đưa một tay đẩy Vưu Ứng Nhụy ngã ở trên giường, lấy bộ dáng ngạo nghễ liếc nhìn cô nằm ở giữa giường lớn, khóe miệng khẽ nhếch lên, nụ cười làm người khác lạnh run.

"Vưu Ứng Nhụy, đây là con đường do em chọn, nếu có ngày anh bị rơi vào địa ngục, nhất định sẽ kéo em theo làm đệm lưng."

"

Vưu Ứng Nhụy sợ tới mức khóc lên thành tiếng, hai tay hắn chống bên cạnh người cô.

Vưu Ứng Nhụy ngăn giọng nói thét chói tai. "A ——"

Minh Thành Hữu nhanh nhẹn lấy chiếc gối đầu ở bên cạnh, hai tay nắm chặt hai bên liều lĩnh đè mặt của Vưu Ứng Nhụy xuống.



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.