Giả Yêu Làm Thật

Chương 119: Để mọi người biết Vưu Ứng Nhụy mang thai giả



Trước mặt giới truyền thông, Lý Vận Linh không thể nói về chuyện trong nhà được nhiều như thế, bà kiên nhẫn giải thích, Vưu Ứng Nhụy bên cạnh cũng không nói gì nhiều. Tài xế lái xe đến trước cổng trung tâm , Lý Vận Linh dìu Vưu Ứng Nhụy mau chóng rời đi.

Tiến vào trong xe, Lý Vận Linh nhìn đám nhà báo đang đi theo, nói: "Lái xe."

Hai người trở lại Minh gia, đồ đạc mua ở trung tâm cũng đã được chuyển đến nhà.

"Thành Hữu đã tới chưa?"

Lý Vận Linh hỏi Tiêu quản gia đang dọn dẹp nhà cửa.

"Chưa tới."

Lý Vận Linh ném túi xách lên mặt bàn: “ Ta chịu trận lại thay mấy đứa, đáng lẽ là hai đứa phải chịu mới đúng. Thành Hữu như vậy, người bên ngoài rất nhìn vào rất dễ dàng nhận thấy tình cảm vợ chồng của hai đứa bất hòa”.

"Mẹ."

Vưu Ứng Nhụy thật sự cảm thấy uất ức, v bầm trên cổ tay vẫn còn ứ đọng máu, nếu không mặc áo dài tay, cô nào dám bước ra khỏi cửa.

"Thành Hữu không chịu qua đây đón con trở về, cũng chỉ tại con, chuyện này không còn cách nào khác, chẵng lẽ con muốn cả đời sống cùng ta trong ngôi nhà này?”

Vưu Ứng Nhụy biết, cô không thể trốn tránh cả đời tại đây được.

Xem giữa tin tức thời sự là một đoạn quảng cáo, Phó Nhiễm kinh ngạc nhìn màn hình tivi. Không biết cô có nên tin lời Minh Thành Hữu nói là Vưu Ứng Nhụy không hề mang thai hay không, hay là nên tin lời của Lý Vận Linh?

Duy nhất có thể xác định một chuyện, nếu như Vưu Ứng Nhụy là giả mang thai, mà họ lại giống trống khua chiêng như thế, Minh Thành Hữu lại nói sau khi cô sinh con ra, sẽ để cho Minh gia nuôi, phải chăng sẽ là một chiêu “ Ly miêu hoán thái tử” *

Phó Nhiễm đưa mắt nhìn bụng mình, hai ngày trước cô đã tắt hết ý niệm về đứa trẻ này, nghĩ đến sau này đứa trẻ sinh ra sẽ do người khác nuôi dưỡng, trong lòng đau như cắt.

Phó Nhiễm lên lầu thay đồ, tính đi ra ngoài, cũng không lái xe đi, chỉ đi bộ.

Đang bước đi trên đường, cô mơ hồ cảm thấy có cái gì không đúng. Phó Nhiễm xoay người lại, tầm khoảng 50m có một chiếc xe màu đen đang lặng lẽ theo sao, cô vội vàng bước đi nhanh hơn.

Phát hiện cô muốn chạy đi, chiếc xe tăng tốc chạy lại gần cô.

Từ ghế lái, một người mở cửa bước ra đứng trước mặt cô, nói: "Phó tiểu thư, Tam Thiếu kêu tôi đến đón cô."

Phó Nhiễm nghiêng đầu nhìn bên trong xe, bên trong không có một bóng người, lái xe nhìn chung quanh, thấy cô đứng bất động, thúc giục: "Phó tiểu thư, xin mời, Tam Thiếu nói cần phải đi theo cô, cô lại không mang di động, như thế người trong nhà hẳn rất lo lắng."

Phó Nhiễm thấy bốn bề vắng lặng, một người đàn ông cao to lại đứng trước mặt, cô không khỏi h trong lòng, hắn đã suy tính thật chu đáo.

Phó Nhiễm khom lưng bước vào đằng sau xe.

Hướng xe chạy trên đường thay đổi, một đường chạy về Bệnh viện tư nhân cao nhất mà đi.

Đã đến tận đây rồi, Phó Nhiễm không có gì phải sợ.

Trước cửa có y tá đứng đón cô, Phó Nhiễm đi sau lưng cô y tá. Bệnh viện này so với bệnh viện lần trước cô bị mang đi thật có nhiều bí ẩn, ở đây không náo nhiệt, tránh được cái ồn ào khi bác sĩ đang chẩn đoán bệnh cho bệnh nhân.

Y tá dẫn cô đến trước cửa một phòng làm việc, đưa tay lên gõ cửa: “ Chủ nhiệm Triệu, người đã tới rồi”.

"Để cho cô ấy vào."

Y tá vặn nắm cửa, sau đó làm động tác: “ Mời cô vào.’’

Phó Nhiễm đưa tay khẽ đẩy cánh cửa. Cửa mở ra, cô thấy bóng lưng của một người đàn ông đưa về phía cô. Thật ra cô không cần nhìn kĩ, trong lòng mặc dù chán ghét, nhưng đối với hình dáng quen thuộc của Minh Thành Hữu thì chỉ cần liếc mắt một cái cô vẫn có thể nhận ra.

Chủ nhiệm Triệu ngẩng đầu lên, vẻ mặt tươi cười: "Tới rồi à, vào đi."

Thái độ hòa nhã, dễ gần, giống như ông đang nói chuyện cùng với một người rất quen thân.

Ban đầu, Minh Thành Hữu đưa lưng ngược lại với cô, nghe cô tới, lập tức xoay người, thấy Phó Nhiễm vãn còn đứng ở trước cửa, định đứng lên đi tới: “ Em…’’

Phó Nhiễm chỉ nhìn thẳng, coi hắn như người xa lạ.

Chủ nhiệm Triệu cười cười, đưa tay lên đẩy kính trên mắt: “ Ngồi đi.”

Phó Nhiễm ngồi vào một bên bàn làm việc, Minh Thành Hữu cũng trở lại chỗ cũ để ngồi.

Chủ nhiệm Triệu lấy ra một quyển sách chăm sóc sức khỏe cho phụ nữ mang thai có bìa màu hồng, nói: "Có mấy mục tôi đều điền xong rồi, còn lại mời tiểu thư viết thêm, lần đầu tiên khám thai, kiểm tra rất là nhiều."

Minh Thành Hữu rút một cây bút từ ống đựng bút ra đưa cho cô.

Cô không cầm lấy, ánh mắt không gợn lên chút sợ hãi: “ Tôi sẽ không điền gì hết, tôi cũng không muốn kiểm tra cái gì cả”.

"Cái này không thể được." Chủ nhiệm Triệu khuyên nhủ.

"Hiện tại các có rât nhiều điểm cần chú ý, khám thai đúng định kỳ cho đứa trẻ cần phải được quan tâm.”

Phó Nhiễm không lên tiếng, ánh mắt nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.

Minh Thành Hữu lạnh lùng nhìn cô, cánh tay đưa đến cầm lấy quyển sách chăm sóc sức khỏe cho phụ nữ mang thai, bắt đầu viết từng mục một.

Ánh mắt thê lương của Phó Nhiễm nhìn Minh Thành Hữu đang nghiêm túc viết, đầu hơi ngẩng lên khi viết đến chỗ điền tên của Phó Nhiễm, sau đó đến mục “ Số lần mang thai….”, động tác trong tay Minh Tành Hữu dừng lại.

Chủ nhiệm Triệu nhắc nhở: "Chính là đã mang thai mấy lần rồi đó."

Hắn tự nhiên biết, đột nhiên nghĩ đến đây là đứa con đầu tiên của bọn họ, tay đang cầm bút chợt run rẩy, Minh Thành Hữu hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của chính mình, hắn có thể nghe được tiếng hít thở của mình, dồn dập mà rối loạn, mang theo sự kích động khó có thể diễn tả được, Minh Thành Hữu viết số 1.

Trong mắt Phó Nhiễm tràn đầy sự đau đớn, cô mím chặt môi, miệng khẽ run lên.

Minh Thành Hữu tiếp tục viết.

Đến khi tay hắn dừng lại lần nữa, Chủ nhiệm Triệu lại gần xem, sau đó đưa mắt nhìn Phó Nhiễm, hỏi: “ Lần kinh nguyệt cuối cùng của cô là bao lâu ?”

Cô cắn chặt khóe môi, không nói.

Minh Thành Hữu lại nói: "Vợ chồng chúng tôi chỉ gần gũi duy nhất một thời gian gần đây, chắc đây cũng là ngày có đứa bé. ”

"Tốt lắm." Chủ nhiệm Triệu ý bảo hắn tính ngày rồi ghi vào. " Trước tiên phải đi thử máu đã, sau đó đo cân nặng, cuối cùng sẽ kiểm tra huyết áp.”

Ngày đó là ngày mà Phó Nhiễm muốn quên đi nhất, là ngày mà cô biết như thế nào là thiên đường và như thế nào là địa ngục, một đêm triền miên. Trên mặt bất chợt hiện lên sự bi thương, đó là ngày Minh Thành Hữu đưa cho cô xem tờ giấy hắn kết hôn cùng người con gái khác mà không phải là cô.

Phó Nhiễm ngước mặt lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, một khoảng trời mông lung, mờ mịt.

Minh Thành Hữu đứng dậy, đi tới bên cạnh lay hai vai Phó Nhiễm, lúc này cô mới hoàn hồn trở lại.

Cô gạt tay Minh Thành Hữu ra, đi tới phòng kiểm tra.

Huyết áp tốt, chủ nhiệm Triệu đưa tờ kết quả cho Minh Thành Hữu, nói: "Đi lên lầu hai xét nghiệm máu đi."

Phó Nhiễm cùng Minh Thành Hữu một trước một sau bước đi, hắn cố ý đi chậm lại. Nhưng mặc dù hắn đã đi chậm rồi, Phó Nhiễm lại càng đi chậm hơn.

Đi tới phòng xét nghiệm máu, Phó Nhiễm ngồi vào ghế, vén tay áo lên rồi đặt trên bàn

Bác sĩ lấy dụng cụ ra, buộc chặt đường gân ở khủy tay của cô, nói: “ Nắm chặt t

Bên cạnh bày nhiều cái cái ống, dài nửa ngón tay, sau đó lấy kiêm tiêm vào mạch máu của cô, kéo nhẹ.

Minh Thành Hữu chợt vươn tay ra, che mặt Phó Nhiễm, để cô dựa vào lưng hắn, khẽ nói: "Đừng sợ."

Hắn vẫn còn nhớ, cô rất sợ kim tiêm.

Nhưng không nghĩ rắng Phó Nhiễm lại đẩy ra, cả người rụt lại, thần sắc lạnh nhạt mà xa cách, ánh mắt của cô thậm chí còn nhìn cánh tay chằm chằm, mắt thấy kim tiêm đâm vào mạch máu, một dòng máu đỏ thẫm bị rút ra ngoài cái ống nhỏ, cô nói: ” Anh cho rằng tôi còn sợ đau nữa ư?”

Trong lòng đã có trăm ngàn vết thương, dù là bị kim đâm 1000 cái trên người đi chăng nữa, Phó Nhiễm cũng chẳng cảm thấy đau đớn gì.

Minh Thành Hữu ngồi bên cạnh, nhìn thấy máu của Phó Nhiễm từ từ bị rút ra, sắc mặt hắn trắng bệch. Phó Nhiễm đã quyết tâm đẩy hắn ra khỏi cuộc sống của cô, không còn lệ thuộc, không còn lưu luyến.

Nơi cổ họng Minh Thành Hữu như nghẹn lại, tâm trạng càng thêm căng thẳng

"Xong rồi, bản kết quả tôi sẽ bảo người đưa trực tiếp đến tay chủ nhiệm Triệu”.

Phó Nhiễm dùng bông băng đè lại lỗ kim, cô đi đến ghế dài trên hành lang rồi ngồi xuống, Minh Thành Hữu đứng trước mặt cô, bóng dáng cao lớn ngăn trở ánh mặt trời rọi vào, vừa vặn bao bọc lấy thân thể gầy yếu của Phó Nhiễm.

Phó Nhiễm đè khoảng nửa phút, sau đó đem bông băng ném vào trong thùng rác, lúc này mới ý thức được có người đang đứng trước mặt: "Tin tức thời sự hẳn anh đã biết chứ?"

"Tin tức gì?" Minh Thành Hữu tránh ra bên cạnh, sau đó ngồi xuống cạnh cô.

Cô kéo áo xuống, nói: "Vưu Ứng Nhụy mang thai, thời gian mang thai cùng với tôi."

Minh Thành Hữu gác chân lên, hắn không có xem tin tức thời sự, nhưng suy nghĩ kỹ một chút, trước đây Lý Vận Linh cũng đã từng đề cập tới việc này.

“ Phó Nhiễm, tôi đã nói với em rồi, tôi chỉ cần đứa bé, cũng không muốn bắt đầu lại một lần nữa cùng em, về sau em còn cuộc sống của em. Đứa bé này cũng là con của em, em nên cho nó có một tương lai tươi sáng. Nó ở nhà tôi, sau đó danh chính ngôn thuận là con cháu Minh gia, đó là con đường tốt nhất dành cho nó”.

Cổ họng của Phó Nhiễm căng cứng, lời nói ra khỏi miệng có phần run rẩy: “ Nói cách khác, anh cũng tán thành chuyện này”.

Minh Thành Hữu không lên tiếng, trong lúc Phó Nhiễm nghĩ hắn sẽ không trả lời thì hắn lại nặng nề gật đầu.

Phó Nhiễm cảm thấy thật châm chọc, một câu chuyện hoang đường như vậy, nay lại xảy ra trên người cô.

Cô không giận mà cười, giọng nói tỉnh táo mà lạnh lùng: “ Ý của anh là, Vưu Ứng Nhụy mang thai, hiện tại các người đem tin tức này truyền ra ngoài cũng vì nghĩ một đường lui cho đứa bé trong bụng của tôi, nói cho cùng, đây là điều tốt nhất đối với mẹ con tôi?”

Mặc dù biết đáp án, nhưng Phó Nhiễm vẫn hỏi.

"Phó Nhiễm, cũng là con riêng, chính em cũng thấy Minh Tranh bị đối xử như thế nào rồi đấy, cho nên…”

Minh Thành Hữu cũng không biết có thể nói gì nữa, giọng nói bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng.

Phó Nhiễm cắt đứt lời của hắn: " Cuối cùng anh cũng chịu thừa nhận, hai mươi mấy năm qua, các người đã đối xử với anh ấy như thế nào?”

Ánh mắt Minh Thành Hữu hiện lên sự thống khổ, nhìn về phía Phó Nhiễm: “ Cho nên, em muốn con của em dẫm lên vết xe đổ ấy hay sao?”

“>Tương lai hai người sẽ có đứa con của mình, bất luận nó ra đời đã dối gạt người khác rồi, nhưng cuối cùng cũng không thể tránh được cái thân phận con riêng. Anh có thể đảm bảo rằng, anh cùng Vưu Ứng Nhụy sẽ không đối xử tồi tệ với nó giống như các người đã đối xử với Minh Tranh không?”

Phó Nhiễm càng nói càng kích động, hai tay nắm chặt thành quyền.

"Sẽ không."

Minh Thành Hữu nói chắc chắn.

“Em yên tâm, bất luận con trai hay con gái, nó cũng sẽ là đứa con duy nhất của tôi, sẽ không còn đứa nào khác nữa.’’

Phó Nhiễm nhìn sắc mặt nghiêm túc của Minh Thành Hữu, cô hừ lạnh, căn bản không coi lời của hắn là thật. Lời nói dối thường trơn tru, với lại đó cũng là chuyện của hai vợ chồng anh ta, cô là người ngoài, không có quyền can thiệp vào.

"Các ngươi thật ích kỷ." Cô nghiến răng, mệt mỏi nói ra mấy chữ .

Minh Thành Hữu không nói gì nữa, bác sĩ cầm kết quả ra ngoài, hắn đứng dậy, nói: "Đưa cho tôi."

Phó Nhiễm ngồi một chỗ không động đậy: “ Anh đã nói chuyện tôi mang thai sẽ không có ai biết, thế nhưng hôm nay có nhiều người nhìn thấy như vậy, anh không sợ tin đồn sao?”

"Tôi nói không có là không có."

Minh Thành Hữu đi tới vươn tay về phía Phó Nhiễm, nói chắc chắn: "Sẽ không ai dám nói!"

Đáy mắt của hắn chợt lóe lên tia âm độc, làm cho người ta cảm thấy sợ hãi. Phó Nhiễm không lên tiếng, gạt tay hắn ra rồi đi tới phòng của chủ nhiệm Triệu.

Chủ nhiệm Triệu nhìn tờ kết quả rồi giải thích cho Minh Thành Hữu cùng Phó Nhiễm, sau đó cầm sách lên đưa cho hai người: “ Đứa bé rất tốt, ba tháng đầu sẽ có hiện tượng nôn nghén rất mãnh liệt. Trong này chỉ có một vài mục còn thấp, nhưng không sao cả. Đồ ăn vào nôn ra thì ăn tiếp, chia ra từng bữa ăn nhỏ, một tháng sau sẽ trở lại bình thường.’’

“Tốt.” Minh Thành Hữu nghe vậy, sắc mặt hòa hoãn đôi chút.

Phó Nhiễm im lặng đi men theo hành lang mà bước lên trước, trong lúc nhất thời cũng không nói chuyện cùng Minh Thành Hữu, chỉ nhìn vào bảng chỉ dẫn treo trên tường: “Em nhìn này, phía trên này viết ba tháng đầu cần bổ sung nhiều chất dinh dưỡng, anh nghĩ anh nên tìm một chuyên gia dinh dưỡng cho em?"

Vừa nghiêng đầu, Minh Thành Hữu đã thấy bóng dáng của cô đi ra thật xa rồi.

Minh Thành Hữu thu tay lại, ánh mắt bình tĩnh trở lại.

Cái xe chở Phó Nhiễm tới đây lúc trước vẫn còn đậu trước của chính bệnh viện, Minh Thành Hữu bước nhanh tới rồi ở cửa cho cô, nói với tài xế: “ Đưa cô ấy trở về.”

Phó Nhiễm khom lưng bước vào, Minh Thành Hữu ngồi bên cạnh cô, không khí trong xe như đông lại. Minh Thành Hữu phân phó tài xế một tiếng, tài xế đưa tay ấn một nút, chỗ ngồi được cách ly trước và sau, tạo thành một không gian nhỏ độc lập.

Xe vòng qua đài phun nước của bệnh viện chạy đi, tay của Phó Nhiễm bất chợt đụng vào tay Minh Thành Hữu, cô lập tức lui về sau, xoay mặt sang chỗ khác, nhìn ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.

Minh Thành Hữu lấy tay gõ gõ đầu gối, xung quanh bệnh viện này là một mảnh yên tĩnh, bên cạnh một biệt thự lớn, Minh Thành Hữu ngồi cạnh Phó Nhiễm, đưa tay chỉ vào ven đường: “ Chờ cho bụng của em lớn lên có thể em sẽ được đưa đến đây để ở, chứ em ở nhà thì sẽ bị lộ. Nơi này được bảo vệ kín đáo, không có thẻ VIP thì sẽ không thể vào đây được, hơn nữa đến ngày cần đi khám thai, chỉ đi vài bước là tới ngay bệnh viện…’’

Phó Nhiễm nghiêng đầu nhìn, chóp mũi cô gần như sắp chạm đến môi Minh Thành Hữu, cô lui về phía sau, đáy mắt hiện lên sự giễu cợt: “ Anh bây giờ chuẩn bị những thứ này thật quá

“ Đã làm thì phải làm cho nhanh chóng, tôi ngay cả ngày đầy tháng của đứa bé cũng đã tính toán xong xuôi…”

Phó Nhiễm cắn chặt môi, nghĩ đến hình ảnh vui vẻ hòa thuận kia, trong miệng đắng ngắt, trái tim đau đớn. Cô trừng mắt nhìn chằm chằm Minh Thành Hữu, như muốn đục mấy cái lỗ trên người Minh Thành Hữu, nhận thấy sự ích kỷ và vô sỉ của hắn, cô thật sự tức giận, quát: “ Cút ngay.”

Thanh âm mang theo sự rống giận, Minh Thành Hữu chợt giật mình, thấy sự bi thương trong mắt Phó Nhiễm, hắn lúc này mới giật mình vì những lời vừa nói ra, chợt nhăn mày lại, không nói gì, chỉ là hơi dịch người đi một tí.

Hai người trong xe như làm cùng một hành động, đều tựa vào hai bên cửa sổ xe. Chính giữa chừa ra một khoảng trống rất lớn, trong không gian chật hẹp một mãnh tĩnh mịch, không một tiếng động.

Xe hòa vào phố xá sầm uất, sau dừng lại tại một chỗ tương đối yên tĩnh, Minh Thành Hữu mở mắt ra, nói: ” Xuống xe đi, sẽ có xe khác đến đưa em về.’’

Phó Nhiễm không nói gì, mở cửa xe bước xuống, sau đó đóng cửa một cách nặng nề, sải bước bước đi.

"Phó tiểu thư, mời đi bên này."

Tài xế lái chiếc xe đứng đợi nãy giờ lên tiếng

Phó Nhiễm bước tới, không thèm nhìn mà bước lên xe.

Trước mặt hắn, cô chỉ có thể làm theo lời hắn nói, cho dù chỉ đóng kịch, nhưng cũng cần phải làm cho giống.

Lúc này Minh Thành Hữu nhận được điện thoại của Lý Vận Linh, kêu hắn về nhà. Xe trực tiếp quay đầu theo hướng biệt thự Minh gia.

Mấy ngày nay, Vưu Ứng Nhụy cùng Lý Vận Linh không gặp hắn, nhìn thấy Minh Thành Hữu đi vào cũng không nói nhiều, trong lòng Vưu Ứng Nhụy vẫn còn lần trước. Khi Minh Thành Hữu đi vào phòng khách, ánh mắt quét qua hai người đang ngồi trên ghế salon.

Nhướng mắt lên nhìn về phía bụng của Vưu Ứng Nhụy, hắn ngồi vào phía đối diện hai người, ánh mắt chăm chú nhìn Vưu Ứng Nhụy, nói: “ Đây là ý gì?”

Đây là chủ ý của Lý Vận Linh đưa ra, Vưu Ứng Nhụy không dám đứng ra nhận.

"Thành Hữu, mẹ đã công bố với bên ngoài là Nhụy Nhụy đang mang thai, hôm nay mẹ liền đón Nhụy Nhụy về. Còn nữa, mẹ đây cũng là suy nghĩ cho hai con cùng đứa con trong bụng của Phó Nhiễm”.

Lý Vận Linh nói lời cảm động.

Minh Thành Hữu nghe vậy, chân mày nhíu chặt: “ Nhưng mẹ không cần làm rầm rộ như vậy!”

Ánh mắt Lý Vận Linh hướng theo tầm nhìn của hắn tới bụng của Vưu Ứng Nhụy, nói: “ Hiện tại, bụng củaNhụy Nhụy phải nhìn rõ rồi.”

Vừa nói bà vừa đưa tay kéo áo Vưu Ứng Nhụy lên, bên trong có bọc một vòng màu trắng bằng vải bông, có sợi dây thắt ra sau lưng, tiếp tục nói: “ Sau này bụng sẽ lớn lên, lại phải đổi tiếp”.

Minh Thành Hữu xì mũi coi thường: "Lúc này mới ba tháng, mặc đồ rộng thùng thình cũng nhìn không ra ."

Hắn nghĩ đến bụng của Phó Nhiễm, nơi đó đâu có khoa trương như thế này đâu?

Lý Vận Linh lại nói: "Con không hiểu đâu, có một số người mang thai ba tháng đã có bụng rồi. Nhụy Nhụy vốn gầy như vậy, bụng càng thấy rõ hơn."

"Hai người bớt gây chuyện đi !"

Minh Thành Hữu đứng dậy muốn đi.

"Đưa Nhụy Nhụy về luôn đi, hai đứa không thể sống riêng như vậy

Minh Thành Hữu đứng một bên, ánh mắt bình tĩnh nhìn Vưu Ứng Nhụy, lạnh nhạt hỏi: “ Cô có muốn về hay không?”

Cô sợ hãi cầm chặt túi đồ, Lý Vận Linh lại nói: “ Mỗi ngày sống cho tốt vào, có chuyện gì xảy ra nữa thì ta không bỏ qua cho hai đứa đâu.”

Cái thai đã hơn ba tháng, Phó Nhiễm đã có thể cảm nhận được nhịp đập của tim thai, cái loại phản ứng kì diệu trong cơ thể này chỉ có mình cô cảm nhận được, lúc này cô mới ý thức được, trong cơ thể mình tồn tại một sinh mệnh nhỏ bé.

Hơn nữa, đứa bé này mỗi ngày đều chào cô, đúng giờ sẽ động đậy, giống như một cái đồng hồ báo thức.

Phạm Nhàn hầu như mỗi ngày đều tới khuyên bảo cô, cô từ từ suy nghĩ lại, suy cho cùng cũng chỉ có một cô con gái là cô, các biến đổi trong lòng chỉ mình cô hiểu rõ, chỉ là không biết cô sẽ sử dụng biện pháp gì, mới có thể khiến Minh Thành Hữu đồng ý.

Phó Tụng Đình mơ hồ phát hiện, có thể là cùng Phó gia có liên quan, liên tưởng phiền toái lúc trước, trong lòng càng thêm yêu quý đứa con gái của mình.

Vưu Ứng Nhụy cao giọng nói trong tin tức thời sự, truyền thông dạo gần đây cũng không nhận được thông tin nào của cô nữa. Loại chuyện này, chỉ cần lộ một chút thông tin ra ngoài, về sau muốn che giấu cũng rất khó.

Phó Nhiễm cùng Minh Thành Hữu cũng không gặp nhau, trong lòng cô, không gặp là tốt nhất.

Phó Nhiễm đang đứng đợi xe bên ngoài, Minh Thành Hữu sai người từ nước ngoài mang về mấy sản phẩm chăm sóc sức khỏe tốt nhất đưa cho cô, cô cũng không thèm nhận.

“Đứa trẻ này, tôi sẽ sinh nó ra thật tốt, nhưng nó phải được chính tay tôi nuôi dưỡng”.

Phó Nhiễm nói ra suy nghĩ mấy ngày nay của cô cho Minh Thành Hữu biết.

"Không được."

Minh Thành Hữu không chút nghĩ ngợi mà phản bác lại.

“ Em nuôi ư? Em sẽ cho nó một thân phận như thế nào?”

“ Điều này anh không cần lo lắng.”

Phó Nhiễm đang cùng hắn thương lượng. “ Theo luật pháp, con cái theo mẹ là chuyện rất bình thường.”

“ Nhưng em cũng đừng quên, đứa bé không nằm trong phạm vi bảo vệ của luật pháp”.

Phó Nhiễm bị câu nói của Minh Thành Hữu làm cho nghẹn lại, nói: “ Tôi sẽ nghĩ ra một biện pháp tốt nhất cho đứa bé.”

Ánh mắt Minh Thành Hữu tức giận, giọng điệu cường ngạnh: “ Em muốn tìm Minh Tranh ư? Chẳng lẽ em không cảm thấy buồn cười sao? Tại sao anh ta lại phải nuôi dưỡng con của tôi?”

"Vậy còn anh?" Phó Nhiễm gào lại. “ Tôi cũng sẽ không đưa con tôi cho Vưu Ứng Nhụy.”

Minh Thành Hữu đen mặt lại, một hồi sau, ánh mắt bình tĩnh trở lại, nói: “ Em yên tâm, tôi sẽ giao đứa bé cho mẹ tôi.”

"Tôi không đồng ý ." Phó Nhiễm phản bác lại, một chút cũng không đồng ý.

“ Đứa bé hiện đang trong bụng của tôi, về sau phải do tôi nuôi dưỡng.”

“ Em có nghĩ tới chưa? Một cô gái làm sao có thể nuôi được một đứa bé?”

Phó Nhiễm cười lạnh, nhìn Minh Thành Hữu chăm chú: “ Đây không phải là chuyện của anh, anh đừng dùng bất cứ thủ đoạn đê tiện nào để ngăn tôi mang con đi, có đồng ý hay không là do tôi!”

Nói xong, cô đẩy cửa xe đi xuống.

Phó Nhiễm biết, hi vọng để cô giữ được đứa bé này bên mình là rất mong manh, đừng nói tới Minh Thành Hữu, chỉ một mình Lý Vận Linh cũng đã rất khó qua được rồi.

Minh gia gần như đã huy động toàn bộ nhân lực, xem ra đã chuẩn bị chu toàn, người mang thai giả cũng đã tìm được rồi.

Phó Nhiễm không có số điện thoại của Vưu Ứng Nhụy, cô đã nhiều lần có ý muốn trộm lấy điện thoại của Phạm Nhàn để xem số, quả nhiên là có số của cô ta.

Vưu Ứng Nhụy ở nhà rầu rĩ, trong lòng phiền não, lại nhận được điện thoại của Phó Nhiễm, làm cho cô rất ngạc nhiên.

Đầu tiên, cô nhớ đến sự dặn dò của Lý Vận Linh, nhưng Phó Nhiễm chỉ nói hai ba câu, cô liền gật đầu đồng ý gặp mặt.

Hai người hẹn gặp tại một quán café, phụ nữ mang thai kiêng uống café, cho nên Phó Nhiễm gọi hai ly trà sữa.

Vưu Ứng Nhụy đến, lấy xuống đôi kính râm che mắt. Phó Nhiễm ngồi đối diện, cô nhìn bụng của Vưu Ứng Nhụy, sau đó bưng trà sữa lên uống.

"Cô tìm tôi có chuyện gì?"

"Cô mang thai?"

Vưu Ứng Nhụy nghe lời nói như thế, trong lòng khẽ nhói đau, đưa tay sờ bụng.

"Chẳng lẽ cô nghĩ tôi không mang thai sao?"

Phó Nhiễm cụp mắt xuống, sau đó liền mở ra và nói: "Nếu đã như vậy, cô nên khuyên Minh Thành Hữu dồn hết tâm tư tình cảm lên đứa bé của hai người.”Century Schoolbook">“ Đây là chuyện của vợ chồng tôi, không cần cô phải quan tâm!”

Tay Vưu Ứng Nhụy đặt tay trên đùi nắm lại thật chặt.

“ Nhưng các người lại lôi tôi vào, đay chính là chuyên của cả ba người.”

Ly trà sữa vừa mới được Vưu Ứng Nhụy đưa đến bên môi, lại được đặt trở lại bàn.

Phó Nhiễm cảm thấy buồn cười.

“ Cô sợ tôi bỏ thuốc vào trong trà ư?”

Một câu nói trúng tim đen, làm cho Vưu Ứng Nhụy cảm thấy lúng túng.

“ Có một số người, vì lợi ích bất chấp chuyện gì cũng làm được.”

“ Lời này hẳn là cô đang nói về bản thân cô chăng?”

Vưu Ứng Nhụy gọi phục vụ tới, mang ly trà đi đổi.

Bởi vì hậu quả lần trước, cô ta nói chuyện hay làm gì cũng rất cảnh giác, nhưng cũng không thể để cho Phó Nhiễm lấn áp được.

“ Cô yên tâm đi, con của cô sẽ giao cho tôi, sau này tôi sẽ đối xử tốt với nó.”

Sắc mặt Phó Nhiễm chợt biến đổi, nhưng chỉ là trong nháy mắt, nói: “ Điều này tôi rất yên tâm, Minh Thành Hữu sẽ không để cho con hắn phải chịu khổ.”

“ Chuyện tốt hay không tốt rồi cũng qua, con của cô tôi vẫn giữ lại.”

Vưu Ứng Nhụy cậy mạnh nói tiếp.

“Với quan hệ của tôi và cô, cô hãy an tâm.”

Phó Nhiễm cầm lấy cái muỗng khuấy ly trà sữa, nói: “ Vưu Ứng Nhụy, tôi biết rõ, cô cùng với bạn của cô luôn tranh chấp với tôi về chuyện thân phận bị tráo đổi giữa tôi và cô, trong lòng tôi và cô đều có mâu thuẫn, cả đời này chắc không bao giờ có thẻ hóa giải được” .

"Cô biết là tốt rồi."

Nét mặt Vưu Ứng Nhụy lạnh đi, tiếp tục nói: “ Phó Nhiễm, tôi thật sự hận cô, nếu như không có cô, tôi bây giờ sẽ rất hạnh phúc với gia đình tôi, cũng không bị mẹ đuổi ra khỏi nhà.”

Phó Nhiễm không muốn đôi co cùng cô ta.

“ Tôi sống hơn hai mươi năm nay, sống trong hoàn cảnh như thế nào cô cũng có thể thấy rõ rồi đấy. Chuyện xấu gì tôi cũng đã trải qua hết rồi, Vưu Ứng Nhụy. Cô đừng so sánh thủ đoạn tàn ác giữa tôi và cô, chẳng qua tôi không muốn nói mà thôi. Môi trường sống thế nào sẽ hình thành tính cách như thế, nếu thật sự cô muốn đấu, cô thật sự không phải là đối thủ của tôi.”

"Vậy sao?"

Vưu Ứng Nhụy buồn cười nói: "Uy hiếp tôi sao? Cô không sợ sau này tôi sẽ hành hạ con cả cô sao?”

“ Tôi cảm thấy cô nên nhận biết rõ tình trạng của mình, bây giờ cô nên đi khuyên Minh Thành Hữu, để cho anh ta đáp ứng đưa con cho tôi giữ, đới với cô đó mới là điều tốt nhất”.

Vưu Ứng Nhụy đưa tay chỉ vào chính mình: “ Cô cho rằng tôi sẽ ngu ngốc như vậy ư?”

PHó Nhiễm không thèm để ý, tiếp tục động tác khuấy trà, Vưu Ứng Nhụy xách giỏ mau chóng đứng dậy, bởi vì đứng quá nhanh, bụng liền đập vào cạnh bàn, cô ta không để ý, đẩy ghế ra nói: “ Phó Nhiễm, cô đang nằm mơ

“ Cứ chờ đi, về suy nghĩ thật kĩ lời của tôi, chắc chắn cô sẽ đáp ứng.”

Vưu Ứng Nhụy cười khinh bỉ, quay dầu bước đi.

Đúng là cô nên nghe lời của Lý Vận Linh, từ giờ đến ngày đứa bé chào đời, không nên gặp mặt Phó Nhiễm.

Ra khỏi quán cafe, Vưu Ứng Nhụy đeo kính râm lên mắt.

Lúc ra khỏi cửa cô ta đã cố ý mang giày đế bằng, chuẩn bị đi tới bãi đậu xe, ánh mặt trời chói chanh làm rát cả da, cô ta trong lòng thầm mắng thật xui xẻo. Lúc nãy Phó Nhiễm gọi điện thoại nói có chuyện quan trọng muốn nói với cô ta, cô ta cho rằng là chuyện có liên quan tới Minh Thành Hữu nên mới đến đây.

Vưu Ứng Nhụy cúi đầu, không nhìn đường, một phụ nữ trung niên tầm 40 tuổi đang đi đối diện, bất chợt đụng vào vai cô ta.

Bị đau, Vưu Ứng Nhụy vội ôm bả vai, quát: “ Bà đi đứng kiểu gì đó?”

“Cô nói ai đó? Là ai đi dường mà không mở to mắt nhìn đường, là ai đụng vào ai? Đừng nghĩ cô mặc đồ hàng hiệu thì có thể dễ dàng khi dễ người khác, cô phải giải thích rõ ràng cho tôi nha”.

Người phụ nữ nhất quyết không buông tha, Vưu Ứng Nhụy sợ mọi người bu lại xem, nghĩ tìm cách dàn xếp ổn thỏa.

Cô ta xoa xoa bả vai bị đau, chuẩn bị rời đi.

“ Cô muốn đi đâu?”

Người phụ nữ trước mặt nói: “ Bồi thường đi!”

"Bồi thường?" Vưu Ứng Nhụy cao"Cô đụng tôi bị thương lại muốn bỏ đi, trên đời làm gì có cái loại đạo lý này, mọi người hãy đến đây mà phân xử giùm tôi này!”

Vưu Ứng Nhụy chưa kịp phản ứng lại, chợt nhìn thấy một vài nhà báo bước tới, người phụ nữ kia bắt đầu giở thói ngang ngược, nhào qua níu lấy quần áo của Vưu Ứng Nhụy: “ Cô bồi thường cho tôi. Ai..da, tay tôi bị cô ta đụng gãy rồi!”

“ Bà đừng có như vây, có gì thì nói chuyện đang hoàng.”

Vưu Ứng Nhụy bị bà ta đẩy liên đứng không vững, người đi phía sau thấy vậy liền túm lấy vạt áo cô ta, hai tay ôm lấy bên hông của Vưu Ứng Nhụy khẽ động một tí, cô ta giật mình hoảng hồn, miệng thét chói tai.

“ Buông tôi ra”

Một đống đồ bị rớt ra ngoài, đồng thời, đèn Flash nhắm vào bụng Vưu Ứng Nhụy chụp liên hồi.

“ Đừng chụp, đừng chụp…”

Vưu Ứng Nhụy khom lưng nhặt đồ lên, sắc mặt trắng bệch.

Người phụ nữ đứng bên cạnh cười nói: “Ai..da, hóa ra là giả mang thai nha, mọi người mau lại đây xem nào, xem có người nhàm chán tới mức giả bộ mang thai nè!”

Mọi hình ảnh phía bên ngoài đều được thu vào trong tầm mắt của Phó Nhiễm qua lớp kính thủy tinh của quán cafe. Sau đó, cô mang mắt kính, đội mũ lưỡi trai lên, boa tiền cho nhân viên phục vụ, sau đó rời đi bằng cửa sau.

Chuyện đánh nhau, cô đã nói rồi, cô đã nhìn rất quen mắt, thời điểm cần phải đối phó với một vài người, cần phải dùng một ít thủ đoạn.

( ‘Ly miêu hoán thái tử’* Vua Tống Chơn Tôn phong Lưu thị làm hoàng hậu, Lý thị làm thần phi. Sau đó, Chơn Tông cho kén 80 mỹ nữ tiến cung. Mỹ nữ đứng đầu là Địch Thiên Kim, em gái của danh tướng Địch Quảng, được sung vào Nam Thanh cung, hầu hạ Bát vương, anh con nhà của nhà vua. Mỹ nữ thứ hai là Khúc Thừa Ngự, sung vào Chiêu Dương cung, đứng đầu 78 mỹ nữ còn lại cho Lưu hoàng hậu sử dụng và phân phối khắp tam cung lục viện.

Năm 1004, quân Khiết Đan xâm lấn biên cương, Chơn Tông phải thân chinh đánh dẹp. Khi nhà vua đã xuất chinh, cả Lưu hoàng hậu và Lý thần phi đều lâm bồn. Lưu hoàng hậu chỉ sinh con gái, còn Lý thần phi lại sanh hạ được hoàng tử. Do ganh ghét, sợ sau này con trai của Lý thần phi sẽ được kế vị ngai vàng, nên Lưu hoàng hậu âm mưu cùng thái giám Quách Hòe, đem một con mèo chết đánh tráo hoàng tử, ám hại Lý thần phi để trừ hậu hoạn.

Nhờ cung nữ Khấu Thừa Ngự ở Chiêu Dương cung mật báo là Lưu hoàng hậu sẽ cho đốt Bích Vân cung, mà Lý thần phi trốn thoát, lưu lạc ra ngoài dân gian. Khi Lưu hoàng hậu và Quách Hòe sai Khấu Thừa Ngự bồng hoàng tử ném xuống ao Kim Thủy, do lòng trung hậu, cung nữ họ Khấu lén giao hoàng tử cho thái giám Trần Lâm, là người trung nghĩa, đưa về Nam Thanh cung cho Địch phi nuôi dưỡng, còn nàng thì nhảy xuống Kim Thủy trì tự tử. Hoàng tử được Bát vương đặt tên là Triệu Thọ Ích.

Khi Triệu Thọ Ích được 9 tuổi, Bát vương từ trần. Hai năm sau, vua Chơn Tông dẹp yên Khiết Đan, hồi trào. Nghe thuật lại việc Bích Vân cung bị cháy, mẹ con Lý thần phi và các cung nữ đều chết, vua vô cùng thương tiếc. Vì nghĩ mình không có con trai, Chơn Tông mới lập con của anh (Bát vương) làm Đông cung Thái tử, cải tên là Triệu Trinh. Năm thái tử 14 tuổi, Chơn Tông băng hà, triều thần phò Triệu Trinh lên ngôi, lấy hiệu là Nhân Tông, niên hiệu là Thiên Thành nguyên niên. Ngay đến lúc ấy, Nhân Tông cũng không hề hay biết về thân thế của mình.

Về sau, nhân lúc xứ Thần Châu mất mùa, dân tình đói khổ, vua sai Bao Công đi phát gạo cứu tế. Trên đường về, bỗng có một cơn gió lạ thổi bay mão của Bao Công, quân hầu bảo đó là “lạc mạo phong”. Bao Công sai đi bắt. Hai tướng cận vệ thân tín ở phủ Khai Phong là Trương Long, Triệu Hổ cầm tờ trát ra đi, lại bị một luồng gió mạnh thổi bay tờ trát vào người một thiếu niên bán rau. Người này liền bị bắt. Nhờ đó, Bao Công dò hỏi và tìm tới được một lò gạch cũ bỏ hoang, gặp một phụ nữ mù lòa, chính là Lý thần phi, mẹ nuôi của chàng bán rau Quách Hải Thọ, và là mẹ ruột của đương kim hoàng đế Nhân Tông.

Cái án Quách Hòe, hay còn.gọi là vụ án “Ly miêu hoán chúa”, bắt đầu từ thời điểm đó.)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.