Giả Yêu Làm Thật

Chương 124: Muốn chết ở trên người em



Hai năm trước.

Rằm tháng Giêng, đối với người Trung Quốc mà nói là một ngày rất tốt lành.

Từ sáng sớm Lý Vận Linh đã nhận được điện thoại Minh Thành Hữu nói ở công ty nhiều chuyện, sẽ không trở về. Bà hướng về phía Tiêu quản gia oán trách mấy câu, cũng không còn biện pháp nào khác.

Ở nước ngoài, trên tầng cao nhất của một bệnh viện.

Lo lắng chờ đợi ở bên ngoài đến 6 tiếng đồng hồ làm Vưu Ứng Nhụy gần như sụp đổ, cô một thân một mình, trên hành lang không còn bóng dáng một ai

Sau khi Minh Thành Hữu được phẫu thuật xong được đưa vào phòng bệnh, đợi thuốc tê hết tác dụng, lúc tỉnh lại đã là đêm khuya.

Bàn tay chạm vào ở bên đầu giường, chợt Vưu Ứng Nhụy ngẩng đầu lên, vẻ mặt lo lắng.

"Thành Hữu, Thành Hữu?"

Minh Thành Hữu trợn tròn mắt, không có phản ứng, Vưu Ứng Nhụy sợ tới mức tay chân luống cuống, cô đưa tay vươn đến trước mắt Minh Thành Hữu.

"Anh đừng làm em sợ, Thành Hữu, anh trả lời em một tiếng."

Minh Thành Hữu nhìn chăm chú về phía trần nhà, suy nghĩ lại rõ ràng đến bất ngờ, đèn lớn bên trong phòng bệnh đã tắt, có chiếc đèn trên tường chỗ đầu giường chỉ chiếu được một phần, trước khi làm giải phẫu, bác sĩ trưởng đã nói để cho hắn chuẩn bị tâm lý thật tốt.

Khi thuốc tê ngấm dần vào cơ thể, trong nháy mắt, lúc đó hắn thật sự đã nghĩ thông suốt, dù sao, dù là phẫu thuật có thành công hay không cũng sẽ không cảm thấy có nhiều đau khổ.

Minh Thành Hữu chưa bao giờ cảm thấy, đến nước ngoài một năm nay, sống và chết có gì khác biệt?

Nhưng là, hắn nằm mơ thấy Phó Nhiễm.

Cũng không phải là hình ảnh lúc cô rút tay rời đi, mà là lúc hai người bọn họ cùng khiêu vũ, cuối cùng, lúc thu tay lại nhưng hắn lại không nắm được tay cô, trơ mắt nhìn Phó Nhiễm ngã vào vực sâu không đáy.

Minh Thành Hữu nhắm mắt lại.

Vưu Ứng Nhụy cho là đột nhiên có tình huống phát sinh xảy ra, cô đứng dậy muốn chạy đi.

"Bác sĩ, cứu mạng!"

Minh Thành Hữu đưa tay lôi lại.

"Ứng Nhụy."

Vưu Ứng Nhụy cúi người nằm sấp xuống trước ngực hắn, trong lòng sợ hãi cùng lo âu cũng không bởi vậy mà tiêu tan.

"Thành Hữu, em chờ đợi ở bên ngoài thật là sợ."

"Có gì phải sợ?"

Bàn tay Minh Thành Hữu khẽ vỗ đầu cô.

"Nếu anh vẫn không tỉnh lại, em đem tro cốt của anh về, mẹ anh cũng không trách móc em đâu."

"Không cho anh nói như vậy."

Vưu Ứng Nhụy cắn một góc chăn, trong lòng vẫn còn sợ hãi, bay giờ toàn thân vẫn lạnh như băng, ngón tay run rẩy cũng không nắm chặt lại được.

"Ứng Nhụy."

Giong nói Minh Thành Hữu nhàn nhạt.

"Dạ."

"Bệnh của anh, em đã biết từ trước phải không?"

Vưu Ứng Nhụy nằm ở trước ngực hắn nâng đầu lên, rưng rưng.

"Vâng."

Minh Thành Hữu cũng có thể đoán được.

"Lúc em ra nước ngoài bác gái đã nói cho em biết, nói anh có bệnh tim bẩm sinh, kết quả kiểm tra sức khoẻ đều là được đưa thẳng tới tay bà, cho nên gạt anh, bà nói em hãy chăm sóc anh thật tốt, bởi vì hai mươi mấy năm cũng không có dấu hiệu phát bệnh, trước kia bác sĩ cũng đã nói không có việc gì."

"Ứng Nhụy, nếu em sớm đã biết tại sao cứ khăng khăng đi theo anh?"

Đôi tay Vưu Ứng Nhụy ôm thắt lưng của Minh Thành Hữu thật chặt.

"Vừa rồi chỉ là anh phát bệnh mà thôi, hiện tại y học hiện đại như vậy, không có gì không thể giải quyết."

Trái tim Minh Thành Hữu khẽ nhảy nhót, ánh mắt nhìn ra ngoài có chút mơ hồ, hắn không biết, nếu như những lời này từ trong miệng Phó Nhiễm nói ra, hẳn là nghe vô cùng cảm động?

Nhưng vào lúc hắn sống hay chết, người có thể ở bên cạnh hắn lại chỉ có một mình Vưu Ứng Nhụy.

Hôm sau, bác sĩ trưởng đi vào phòng bệnh kiểm tra.

Minh Thành Hữu ý bảo Vưu Ứng Nhụy đi ra ngoài trước.

Bác sĩ kiểm tra vết thương của hắn cùng tình hình bình phục, dưới nách Minh Thành Hữu còn lại vết sẹo, rất rõ ràng, sợ rằng sẽ đi theo hắn cả đời.

"Lần giải phẫu này coi như thành công, nhưng mà chỉ là gắng gượng vượt qua mà thôi, an toàn nhất vẫn là làm ghép tim, chỉ là cũng có khả năng giai đoạn sau hồi phục tốt hơn, cũng từng có trường hợp cả đời không hề tái phát nữa. Để chắc chắn ngộ nhỡ có điều gi xảy ra tôi đã liên lạc với mấy bệnh viện lớn, đem hồ sơ bệnh án của cậu tới, nếu có người thích hợp sẽ thông báo cho cậu ngay lập tức."

Thật ra thì trong lòng Minh Thành Hữu biết rõ hi vọng là rất mong manh, ban đầu Minh Vân Phong là không đợi được, mới chết bởi bệnh này.

"Cha cậu cũng là bị bệnh tim bẩm sinh, nói như vậy thế hệ con cháu của người bệnh sẽ có rất ít trường hợp có thể bị bệnh tim bẩm sinh. Cho nên, cũng sẽ không di truyền, chủ yếu có thể là do phụ nữ có thai tuổi vẫn mang thai, dùng một số thuốc nào đó, cuộc sống không ổn định, nghỉ ngơi không tốt có liên quan một chút tới điều này."

Bác sĩ đứng ở trước giường bệnh giải thích cặn kẽ. Minh Thành Hữu nghe vào trong tai, lại hoàn toàn không có nghe vào trong lòng. Hắn chỉ cảm thấy ánh mặt trời hôm nay rất đẹp, xuyên qua ke hở cửa sổ hắt tới chỗ giường bệnh, chiếu lên người và cả khuôn mặt đều thấy ấm áp.

Ở trong mắt người khác nhìn thấy, có thể là cũng không có quá nhiều cảm nhận, nhưng đối với chuyện đã tới gần Quỷ Môn Quan rồi bị kéo trở về lần nữa, không thể nghi ngờ là ân huệ lớn nhất.

Lúc Vưu Ứng Nhụy đi vào, bác sĩ và y tá bên trong phòng bệnh rời đi hết.

"Thành Hữu, bác sĩ nói cái gì? Không sao chứ?"

Ánh mắt Minh Thành Hữu thu hồi từ ngoài cửa sổ.

"Đã giải phẫu xong, dĩ nhiên là không sao."

Vưu Ứng Nhụy thấy trong lòng buông lỏng.

"Vậy thì tốt rồi."

"Ứng Nhụy."

Cô rót nước cho Minh Thành Hữu, sắc mặt hiển nhiên là đã dịu di không ít, đáp lại.

"Đã vượt qua rồi, chuyện này em cũng đừng nói cho mẹ anh biết, để bà đỡ phải lo lắng."

Vưu Ứng Nhụy không nghi ngờ gì, mở miệng đáp ứng.

Mặc dù bệnh viện có hộ lý, Minh Thành Hữu cũng có chuyên gia dinh dưỡng đặc biệt, nhưng mỗi bữa ăn Vưu Ứng Nhụy cũng sẽ kiên trì tự mình làm rồi đưa tới, lúc đầu chỉ có thể ăn thức ăn lỏng, từ từ chuyển thành thức ăn nhẹ.

Minh Thành Hữu ngồi ở xe lăn, Vưu Ứng Nhụy lấy nước lau tay cho hắn, người đàn ông này thích sạch sẽ, cho nên mọi chuyện cũng cần quan tâm hơn so với người khác, nhưng Vưu Ứng Nhụy làm không biết mệt, cô kiên nhẫn xoa bóp đốt ngón tay choi hắn.

Minh Thành Hữu nghiêng đầu nhìn thần sắc nghiêm túc của cô chằm chằm.

"Ứng Nhụy, nếu anh hỏi em muốn cái gì, em sẽ trả lời anh như thế nào?"

"Nếu như nói vậy, em nghĩ tới muốn một cuộc hôn nhân, anh sẽ trả lời em như thế nào?"

Một hồi lâu sau Minh Thành Hữu không nói gì, quay đầu đưa ánh mắt hướng ra phía ngoài. Vưu Ứng Nhụy cũng không có thất vọng nhiều lắm, cô cũng biết, đây là điều không có khả năng nhất.

Minh Thành Hữu đối với cô, rốt cuộc là không giống như với người khác, Phó Nhiễm lúc ấy đoạn tuyệt rời đi cùng Vưu Ứng Nhụy không xa không rời vẫn chờ đợi tạo thành hai điều đối lập nhau rõ rệt, nhưng trái tim của mình đặt ở đâu, ngay cả Minh Thành Hữu cũng không thể biết rõ.

Đêm hôm trước khi trở về Nghênh An.

Trong lòng Vưu Ứng Nhụy có điều thấp thỏm, Minh Thành Hữu đứng ở ban công, cầm điếu thuốc trong tay, cô đi lên phía trước nhỏ giọng nói.

"Thành Hữu, không phải là bác sĩ đã dặn anh phải cai thuốc và kiêng rượu sao?"

Minh Thành Hữu không nói gì, lại tiện tay đem điếu thuốc dập tắt ở trong chiếc gạt tàn thuốc.

Vưu Ứng Nhụy thấy trong lòng ấm áp, cô tiến lên ôm chặt Minh Thành Hữu từ sau lưng.

"Nhất định phải trở về sao? Thành Hữu, cuộc sống bây giờ của chúng ta rất tốt, chúng ta ở lại nước ngoài đi, có được hay không?"

Trong lòng cô lo lắng điều gì, sao Minh Thành Hữu lại có thể không hiểu?

Ánh mắt của hắn nhìn ra hướng nơi xôi nào đó.

" Ứng Nhụy, anh không có ý gì, em yên tâm, anh chỉ muốn cho Phó Nhiễm cũng nếm thử một chút nỗi đau của anh lúc ấy, sẽ không có tình cảm với cô ta."

Vòng tay của Vưu Ứng Nhụy ôm chặt hơn, sao lại có thể có chuyện đơn giản như vậy?

"Thành Hữu, em xin anh, bỏ qua cho cô ta cũng là bỏ qua cho mình có được không?"

Minh Thành Hữu kéo tay của cô ra, hắn không nói rõ cùng cô, hắn trở lại thị trấn Nghênh An, nhưng thật ra là muốn kéo Phó Nhiễm chôn cùng…

Lúc ấy, ý nghĩ kia vẫn tồn tại trong lòng Minh Thành Hữu, vả lại càng lúc càng diễn ra mãnh liệt.

Vưu Ứng Nhụy mơ hồ có linh cảm xấu, thời gian không tới hai năm, cô thật vất vả mới từng bước một tiến đến gần hắn, cô cho là chỉ cần hai người cách xa nhau thật xa không gặp lại, sớm hay muộn cũng có ngày cô có thể đi vào trong lòng của Minh Thành Hữu.

Sau khi trở lại Nghênh An, Minh Thành Hữu lái xe đi qua con đường ồn ào quen thuộc, cung là một bầu trời, đến không khí hít thở cũng là không giống nhau.

Trong mắt chợt thấy thoáng qua bóng dáng của một chiếc xe Audi màu đỏ, Minh Thành Hữu chăm chú nhìn kỹ, bảng số xe này hắn đã khắc sâu trong trí nhớ.

Như có quỷ thần xui khiến lại đi theo, hiển nhiên là Phó Nhiễm không có phát hiện ra, Minh Thành Hữu đi theo đến nhà Tống Chức, hắn đem xe dừng ở một chỗ kín đáo. Phó Nhiễm đẩy cửa xe ra đi xuống, vẻ mặt rạng rỡ, vừa đi vừa gọi điện thoại với ai đó, Minh Thành Hữu đưa một tay ra ngoài cửa xe, xem ra hai năm qua quả thật là cô sống rất tốt, rất tốt.

Tần Mộ Mộ cũng chạy tới ngay sau đó, Phó Nhiễm cười tiến lên ôm lấy cô, hai người cùng nhau đi vào.

Minh Thành Hữu ở trên xe hút điếu thuốc, rất lâu rồi hắn không có hút qua, cổ họng bị sặc ho kịch liệt, hắn gục trên tay lái, lồng ngực

Thì ra là hắn không làm được điều mà hắn cho là tâm địa sắt đá.

Sau khi Phó Nhiễm ra ngoài, xe của Minh Thành Hữu đi theo ở phía sau, cho đến khi đột nhiên Phó Nhiễm dừng xe, lúc này hắn mới tăng tốc rời đi.

Về sau này, hắn khiến Phó Nhiễm từng bước một lọt vào trong lưới hắn giăng ra, nhìn Phó Nhiễm sa chân vào vũng bùn, đầu tiên, chính mình cũng có thể không quan tâm đến.

"Nhìn cái gì?"

Bàn tay Phó Nhiễm khẽ giơ lên ở trước mặt hắn, Minh Thành Hữu hoảng hốt sau đó hoàn hồn.

Suy nghĩ của hắn còn dừng lại ở trong hai năm đó.

Lúc này Phó Nhiễm, đã tháo xuống bọc quần áo cùng do dự, cô cắn ống hút nhìn chăm chú vào gương mặt tuấn tú của Minh Thành Hữu.

"Nghĩ cái gì mà mất hồn như vậy?"

Hắn dùng dao nĩa cắt bít tết ra.

"Nhớ em."

"Phì..."

Phó Nhiễm để ly xuống không chút do dự, nét mặt cũng là đầy ý cười.

"Minh Thành Hữu, miệng lưỡi anh đủ ngọt nha."

"Vậy sao?"

Động tác của người đàn ông ưu đưa miếng bò bít tết bỏ vào trong miệng.

"Anh ngậm mật ong lớn lên từ

Phó Nhiễm thấy buồn cười, bên trong phòng ăn có máy điều hòa không khí tỏa ra nhiệt độ rất ấm, cô mặc áo lông cổ thấp, nổi bật lên chiếc cổ trắng nõn của cô ở dưới mái tóc đen bóng càng thêm quyến rũ.

Ăn cơm xong đi ra khỏi phòng ăn, Minh Thành Hữu khép lại chặt cổ áo cho Phó Nhiễm, lại đem mũ của áo khoác ngoài đội đến trên đầu cho Phó Nhiễm.

Cô che kín hết đầu, cũng không để ý có nhìn được hay không, Minh Thành Hữu khoác vai của cô đi đến hướng phía trước, đêm lạnh, gió rét nơi đầu đường thổi xào xạc, vẫn không ngăn cản được dòng người và xe cộ qua lại tấp nập.

Phó Nhiễm đưa đôi tay đặt ở trước môi hà hơi, Minh Thành Hữu kéo tay của cô lại sau nắm ở trong lòng bàn tay của mình, đường dành riêng cho người đi bộ, những chiếc đèn nê ông chiếu nhiều ánh sáng khác nhau, Phó Nhiễm đưa ra hai tay che mặt của Minh Thành Hữu, khóe miệng khẽ mỉm cười.

"Che như vậy mới ấm tay chứ."

"Em đem mặt của anh làm thành găng tay ấm rồi sao?"

Phó Nhiễm nhón chân lên ngắm nhìn đáy mắt người đàn ông.

"Da mặt của anh dày cũng có thể tự động nóng lên, à không, bây giờ tay của em cũng thấy nóng."

Minh Thành Hữu đưa tay nắm chặt thắt lưng Phó Nhiễm ôm lấy cô vào trong ngực, cô mặc áo khoác ngoài dài đến gối, cũng thuận tiện che giấu bàn tay hắn. Bàn tay chụp lên cái mông của cô, đáy mắt Phó Nhiễm kinh hãi, giống như người là chuyện lưu manh chính là mình, cô lấm lét nhìn trái phải, gương mặt đỏ bừng lên.

"Anh làm cái gì?"

"Ố ồ, nhìn mặt của em cũng nóng lên."

Minh Thành Hữu tiến tới, dáng vẻ thân mật áp trán vào trán cô, Phó Nhiễm hất tay hắn ra không để lại dấu vết, Minh Thành Hữu lên môi cô sau đó ôm lấy cô tiếp tục đi đến hướng phía trước.

Hai người đi qua một tiệm áo cưới, bên trong tủ kính bày nhiều kiểu áo cưới, Minh Thành Hữu dừng chân không đi, ánh mắt rất tốt, liếc nhìn một kiểu dáng trên tờ áp phích.

Phó Nhiễm bị hắn dắt đi vào trong tiệm.

Nhân viên phục vụ tinh mắt, dĩ nhiên là nhận ra hắn.

"Tam Thiếu."

Minh Thành Hữu đi tới trước tờ áp phích, Phó Nhiễm nhìn lại theo ánh mắt của hắn.

"Tam Thiếu, xin hỏi có gì cần giúp sao?"

Minh Thành Hữu ngoảnh mặt làm ngơ, Phó Nhiễm ngẩng đầu lên nhìn hắn, người đàn ông giống như đang ở trong thế giới của mình, hắn mất hồn nhìn chòng chọc một lát, sau đó đưa tay chỉ tờ áp phích trên mặt tường.

"Tôi muốn xem cái này."

Nét mặt nhân viên phục vụ lộ vẻ khó xử.

"Tam Thiếu, quản lý đã phân phó, chỉ có xác định muốn lấy mới có thể xem hàng, cái áo cưới được giữ gìn trong tủ bảo hiểm của chúng ta, chỉ có một cái duy nhất, nhà thiết kế tốn mất thời gian một năm mới tìm được những viên đá quý thích hợp để đính lên nó, một chút quan trọng nhất là, nó rất chọn người, chỉ có một mã số, lại không chấp nhận thay đổi."

Sắc mặt Minh Thành Hữu đã sớm tỏ ra không kiên nhẫn, hắn đưa tay ôm lấy Phó Nhiễm, cởi nút áo khoác ngoài của cô ra.

"Nhìn thấy sao? Còn sợ không mặc vừa cái váy của cô sao?"

"Tam Thiếu."

Nhân viên phục vụ có chút xấu hổ

"Tôi không phải có ý này, ngài nhất định phải như vậy sao?"

"Thành Hữu…"

Phó Nhiễm nhíu chặt chân mày.

"Tốt như vậy đoan đoan nhớ tới thử áo cưới, đi thôi."

Minh Thành Hữu đứng bất động tại chỗ, móc ra bóp tiền sau nắm tầm thẻ vàng bỏ rơi đến trên quầy,

"Có muốn hay không là do ta định đoạt, cửa tiệm này còn muốn kinh doanh nữa hay không?"

"Dạ, tôi sẽ gọi điện thoại cho quản lý."

Minh Thành Hữu dắt Phó Nhiễm đi về phía khu nghỉ ngơi, cô hạ thấp giọng,

"Đi thôi."

"Thế nào, thử một chút lại không mất tiền."

"Sao lại để cho em thử áo cưới?"

"Em mặc nhất định là rất đẹp."

Cô không chịu, hắn liền đeo bám dai dẳng, cuối cùng Phó Nhiễm cũng thấy được Minh Thành Hữu thật dai dẳng.

Quản lý tới đây nói vài câu xã giao, sau đó mang theo nhân viên phục vụ đi vào phòng trong, Minh Thành Hữu ngồi chờ ở khu nghỉ ngơi, Phó Nhiễm buộc tóc ở sau gáy, dần dần thấy làn váy ở trên bục lộ ra, tấm màn che ở trước mắt cũng bị kéo ra một chút.

Nhân viên phục vụ cùng quản lý đứng ở một bên không ngừng khen ngợi, lúc này Minh Thành Hữu cảm thấy đột nhiên như bị màu trắng xuất hiện đâm vào mắt không chịu được, lồng ngực phập phồng kịch liệt, hình như là trái tim đập rất khó khăn, chuyển động ở gương trước, Minh Thành Hữu nhìn hình ảnh này, trong mắt mọi người ở đây đều đang cười, nhưng nụ cười trên mặt của Phó Nhiễm cũng là hắn không chạm tới nổi. Minh Thành Hữu cảm thấy hắn cách đây cái gọi là hạnh phúc rất xa, ánh mắt dần hiện ra vẻ cô đơn trong chốc lát.

"Thành Hữu."

Minh Thành Hữu đột nhiên hoàn hồn, chiếc áo cưới Phó Nhiễm mặc vừa người ngoài dự đoán của mọi người, hắn muốn chấm dứt như vậy, bản thân mình đã cảm thấy thể xác và tinh thần mệt mỏi, muốn kéo Phó Nhiễm chôn theo mình, muốn cho cô nếm đến nỗi đau tuyệt vọng chết tâm, thật ra thì cũng không khó khăn.

Hắn chỉ vào lúc này nói cho cô biết tất cả sự thật, nếu hắn nói bắt đầu lần nữa cũng chỉ là có âm mưu trả thù, hắn không tin, Phó Nhiễm còn có thể không đau.

Lời đến khóe miệng, lại bởi vì nụ cười rạng rỡ kia của Phó Nhiễm mà nuốt xuống trở về.

Đột nhiên Minh Thành Hữu đứng lên đi tới.

Nhân viên phục vụ không nhịn được kêu lên.

"Tam Thiếu, ngài xem. . . . . ."

Hắn chợt nắm chặt tay cô kéo cô đi, cô khẽ nâng mặt lên nhìn, lời nói dịu dàng.

"Thế nào?"

Minh Thành Hữu cảm thấy trước ngực đau đớn có cảm giác hít thở không thông đè nén, nơi thái dương không biết là bởi vì trong tiệm quá nóng hay là vì lý do gì, đã thấy một lớp mồ hôi mỏng, đôi môi trái tim khẽ mấp máy.

"Không thích hợp với em, đi thôi."

Phó Nhiễm cũng không hỏi nhiề.

"Được, chờ em đổi

Quản lý cố gắng nói chuyện, Minh Thành Hữu buông lỏng tay Phó Nhiễm ra.

Cô thay xong quần áo, đi từ phòng thay quần áo ra, không hề thấy bóng dáng của Minh Thành Hữu, Phó Nhiễm đi ra khỏi tiệm áo cưới, đẩy cửa ra thấy Minh Thành Hữu tựa ở bên cạnh cột đá, trong tay đang kẹp điếu thuốc lá tỏa ra làn khói mơ hồ, người đàn ông đứng đưa lưng về phía cô, đầu khẽ ngẩng lên nhìn bầu trời chằm chằm.

Bước chân Phó Nhiễm nhẹ nhàng đi tới, gần như áp vào phần lưng của Minh Thành Hữu, cô chú ý thần sắc trống vắng của hắn, gò má tràn đầy vẻ đơn côi.

"Thành Hữu."

Minh Thành Hữu nghiêng người sang.

"Đi."

Phó Nhiễm nhận lấy nửa điếu thuốc lá còn dư lại trong tay hắn, sau đó dập tắt rồi ném vào thùng rác.

Minh Thành Hữu ôm cô ở trước ngực, hai người đi xuống thềm đá, Phó Nhiễm giả vờ không nói đến chuyện áo cưới, lúc đang đi vào quảng trường thì lại giống như lơ đãng quay đầu lại nhìn.

Minh Thành Hữu chỉ có thể làm như không nhìn thấy.

Hắn tự tìm lý do cho mình, hắn chỉ là sợ Phó Nhiễm rơi vào không đủ sâu mà thôi, chỉ lần này, lần này mà thôi.

Thật lâu về sau, trong lúc Phó Nhiễm vô tình đi qua tiệm áo cưới này, cô nhìn thấy tấm áp phích bên trong đã không có ở đây, nhất định là chiếc áo cưới đó đã tìm được người có duyên, lúc nào nó cũng có ý nghĩa làm nổi bật lên hạnh phúc, Phó Nhiễm thấy khi đó mới là may mắn, nếu ban đầu cô mở miệng nói muốn nó, chẳng phải là phí của sao?

Phòng làm việc trên tầng chót của MR.

Minh Thành Hữu chưa bao giờ ngừng đối đầu với Hào Khôn hắn tắt điện thoại, ngón tay mệt mỏi ấn ấn hướng mi tâm.

Đi thông qua cửa phòng nghỉ ngơi, hắn đẩy cái ghế ra đứng dậy, tiếng bước chân nặng nề bước qua thảm, đưa tay ấn hướng chốt mở, cửa từ từ mở ra, Minh Thành Hữu đi vào, trước mắt là một chiếc giường ngủ không lớn lắm được đặt ở giữa phòng.

Hắn nhếch khóe miệng, đi tới, Phó Nhiễm nằm cuộn tròn trong chăn chỉ lộ ra cái đầu, lúc này đang ngủ say.

Minh Thành Hữu tỳ đầu gối lên mép giường, nhoài người tới, hơi thở mát lạnh phả vào cổ Phó Nhiễm, ánh mắt của cô vẫn còn nhắm chặt, lại có phản ứng, nhanh chóng đứng dậy hô lên.

"Có mèo!"

Cái trán đụng vào trên sống mũi Minh Thành Hữu, hắn kêu rên ngã vào bên cạnh Phó Nhiễm không động đậy.

Cô chỉ cảm thấy cằm rất đau, bàn tay dụi dụi, mở mắt ra.

"Thế nào?"

Minh Thành Hữu đưa tay che sống mũi, Phó Nhiễm còn buồn ngủ, cũng không để ý hay hỏi han hắn, lại có cảm giá muốn ngủ tiếp.

Một hồi lâu không thấy bên cạnh có động tĩnh, Minh Thành Hữu lật người chỉ thấy phần lưng Phó Nhiễm, hắn tới gần ôm lấy cô từ phía sau.

"Xem xem lỗ mũi anh."

"Chảy máu sao?"

Phó Nhiễm nhắm mắt khẽ lầm bầm.

"Không có."

Cô không nói gì nữa, cũng nhắm lại.

Minh Thành Hữu kéo áo cô ra, nửa bả vai Phó Nhiễm bên ngoài, hắn há miệng cắn một cái, cắn cũng không sâu lắm, chỉ giống như đứa bé ngứa răng gặm gặm, mới đầu Phó Nhiễm còn có thể nhịn, động tác của Minh Thành Hữu càng lúc càng di chuyển qua má cô, định cắn vành tai của cô.

Phó Nhiễm vươn tay, bị Minh Thành Hữu đè ở phía dưới, cô thét chói tai thất thanh.

"A, nặng quá!"

"Lvan?"

Bên ngoài truyền đến tiếng nói của thư ký Nghê.

Phó Nhiễm nhanh chóng ngậm miệng lại.

"Có phải anh gọi hay không?"

Minh Thành Hữu nhíu mày, vẻ mặt nha, không cần phải nói, tự nhiên còn phải tà ác so với sói xám lớn.

Phó Nhiễm vất vả lắm mới tránh hắn ra được, thư ký Nghê đi tới cửa phòng nghỉ ngơi, gõ cửa.

"Lvan, anh đang ở bên trong sao? Cuộc họp sắp bắt đầu rồi."

Phó Nhiễm nhân cơ hội nhào qua cắn cổ của hắn, Minh Thành Hữu bị bất ngờ không kịp đề phòng.

"Buông ra, em cắn chỗ nào chứ? Đứt cổ!"

Quả thật là Phó Nhiễm ngoan ngoãn nhả ra, cô đưa tay muốn che miệng Minh Thành Hữu, hắn đẩy bàn tay cô ra, giọng nói càng to hơn.

"Anh để cho em làm!"

Thấy giọng nói không ngừng được, chỉ đành phải dùng một biện pháp, trực tiếp nhất và hữu hiệu nhất.

Phó Nhiễm tiến tới hôn lên đôi môi mỏng của hắn, lúc này hắn không có đẩy nữa, đôi tay thay đổi thành ôm chặt thắt lưngPhó Nhiễm, cô có chút không yên lòng chăm chú nhìn về phía cửa, Minh Thành Hữu xoay mặt cô lại, ý bảo cô tập trung.

Đầu lưỡi hôn uyển chuyển dây dưa không dứt, Minh Thành Hữu kéo chiếc điều khiển điều hòa ở phía dưới đệm ra, thư ký Nghê lầm bầm một tiếng,

"Anh đi rồi à ?"

Phần lưng Phó Nhiễm dán vào mặt giường, hai tay để ở trước ngực, giọng nói mang theo thở gấp gáp bật ra nơi cổ họng.

"Có vẻ như thư ký Nghê đi rồi?"

Ánh mắt Minh Thành Hữu tràn đầy dục vọng.

“Ừ."

Phó Nhiễm ra sức đấm vào bả vai hắn một cái.

"Em cắn anh chỗ nào muốn đứt vậy?"

Nét mặt Minh Thành Hữu nghiêm nghị.

"Cổ nha."

Thấy cô không nói lời nào, lúc này hắn mới nói một câu.

"Phòng nghỉ ngơi là có cách âm, căn bản thì bên ngoài không nghe được tiếng nói ở bên trong."

Phó Nhiễm nghiến răng.

"Anh dám trêu chọc em?"

Tiện tay rút cái gối ra đánh tới hướng mặt của Minh Thành Hữu, hắn đưa hai tay ra ngăn cản, đây là sở trường của Phó Nhiễm, mỗi khi tức giận cũng dùng gối đánh hắn, Phó Nhiễm ôm lấy cô đè cô xuống.

Trán hắn tỳ lên gương mặt Phó Nhiễm thở hổn hển nhìn chăm chú về phía trần nhà.

Minh Thành Hữu mở mắt, cảm thấy khi ôm cô trong ngực có cảm giác rung động chân thật, nơi trái tim trống rỗng dần dần bị lấp đầy, cảm giác này làm hắn thấy vui mừng.

Bàn tay hắn khẽ ve bả vai Phó Nhiễm, cái gọi là oán hận trong lòng đã sớm không còn sót lại chút gì.

Khi tình yêu đã chết, mới có thể trở nên độc ác.

Nên khi trở nên độc ác, mới có thể bất chấp tất cả.

Minh Thành Hữu chạm khẽ ở bên tai cô.

Hắn cho mình thời gian trong 1 tháng, nhưng nếu, trong lúc này mà hắn có thể bình yên vượt qua, hắn sẽ cho Phó Nhiễm chiếc áo cưới sang trọng và mỹ lệ nhất.

Minh Thành Hữu tự nhận là có thể vượt qua, bác sĩ cũng đã nói, cũng không phải không có những trường hợp cả đời không hề tái phát nữa.

Xe chạy như bay ở trên đường, bàn tay Minh Thành Hữu không ngừng vuốt ve chiếc hộp chỗ cạnh tài xế, khóe môi hắn khẽ cười yếu ớt, đến Trung Cảnh Hào Đình, cầm đồ nhanh chóng đi lên lầu.

Áo cưới được mở ra đặt ở trên giường lớn KING­SIZE, ước chừng chiếm trọn cả giường.

Minh Thành Hữu ngồi ở mép giường, bàn tay vuốt ve làn váy áo cưới, cảm giác rất tốt, hắn cẩn thận đem áo cưới bỏ vào bên trong hộp, đóng chặt cất vào tủ bảo hiểm ở nhà trong.

Hôm sau tỉnh lại, hắn lấy di động xem thời gian, khuỷu tay chống lên trên giường đứng dậy, đột nhiên trái tim đập rối loạn, hô hấp dồn dập, Minh Thành Hữu cố gắng bình tĩnh lại.

Kêu xe cấp cứu tới đây, lúc Minh Thành Hữu đi ra từ trong bệnh viện, quanh người hoàn toàn giống như là đắm chìm trong bóng tối, ánh mắt của hắn nhìn ra giữa không trung xa xa, tràn đầy bi thương

Tài xế đang ngồi ở ghế lái cẩn thận thò đầu ra, thấy hắn đứng im tại chỗ, cũng không dám lên tiếng.

Một hồi lâu sau Minh Thành Hữu mới lên xe.

"Đi tới bến tàu."

Ở trên đảo hai mươi ngày, Minh Thành Hữu thật sự không nghĩ tới điều gì khác, saukhi đưa Phó Nhiễm trở lại Nghênh An, tâm tình cũng đã hoàn toàn bất đồng. Hai người ăn cơm ở khách sạn, Minh Thành Hữu mất hồn nhìn Phó Nhiễm chằm chằm, ánh mắt đột nhiên thấy Minh Tranh cùng La Văn Anh tiến vào.

Bọn họ đang chọn chỗ ngồi vừa nói vừa cười, La Văn Anh ôm một xấp tài liệu trong ngực, Minh Tranh chọn món, tay áo sơ mi vén tới khuỷu tay, La Văn Anh lúc nào cũng là điên cuồng vì công việc, đang mở văn kiện ra nói gì đó với Minh Tranh.

Minh Thành Hữu ngẩng đầu lên, nhìn đến mất hồn.

Phó Nhiễm ăn được một nửa cũng ngẩng đầu lên, nhìn theo tầm mắt của hắn.

"Thì ra là ca ca cùng Văn Anh cũng ở đây."

Ngón tay La Văn Anh đang chỉ vào cái gì đó, nói liến thoắng, Minh Tranh gật đầu chăm chú lắng nghe, làm việc kiểu này khiến cho người ta nhìn vào cảm, Minh Tranh nhận lấy tài liệu trong tay La Văn Anh, đầu của hai người gần như là chạm vào nhau.

Ánh mắt Minh Thành Hữu đau đớn, tất cả mọi người đều được sống vui vẻ thoải mái, chỉ có hắn.

Hắn chưa bao giờ nhìn Minh Tranh vào trong mắt, bởi vì Lý Vận Linh thường nói với hắn, Minh Tranh là con riêng, đều muốn hắn làm tất cả mọi việc để hắn có thể có ngày thành danh.

Loại ý thức này chưa bao giờ nhận thức được, vậy mà hôm nay, sự nghiệp của Minh Tranh đang ở đỉnh cao, mà hắn, lại đang dần dần khô héo trước thời gian dự tính, lần đầu tiên Minh Thành Hữu cảm thấy số mệnh bất công, trong lòng cũng dần dần cố chấp cùng căm hận khác thường.

Phó Nhiễm thấy ánh mắt hắn còn nhìn ra nơi xa.

"Thật ra thì em vẫn cảm thấy ca ca cùng Văn Anh rất xứng đôi, sau này vẫn còn có thể tạo thành một gia đình hạnh phúc, có giwen nổi trội, nói không chừng đứa bé sẽ là một tiểu thần đồng đấy."

Minh Thành Hữu nắm chiếc đũa trong tay càng lúc càng nắm chặt, như nghẹn ở cổ họng, làm hắn không nói ra một câu nào.

La Văn Anh nhận lấy tài liệu từ trong tay Minh Tranh, ngẩng đầu nhìn thấy hai người bên này, cô nói một câu với Minh Tranh, bóng dáng người đàn ông đưa lưng về phía quay lại.

Tinh thần phấn chấn hiện lên trên gương mặt.

Đột nhiên Minh Tranh đẩy chiếc ghế ra đi tới, Phó Nhiễm nghe được tiếng bước chân nghiêng đầu sang chỗ khác.

"Tiểu Nhiễm."

Phó Nhiễm nhoẻn miệng cười yếu ớt.

"Ca ca."

Minh Thành Hữu cảm thấy nhịp tim càng lúc càng tăng lên, trong mắt hắn Minh Tranh nghiễm nhiên là một cây gai.

Minh Vân Phong cùng cho bọn họ sinh mạng, lại làm số mệnh của họ bất đồng.

Hai anh em không ai nói với ai câu nào, Minh Tranh cùng Phó Nhiễm tùy tiện tán gẫu qua mấy câu, đứng dậy lại ngồi trở lại chỗ đối diện cùng La Văn Anh.

Phó Nhiễm ăn thấy ngon, tâm tình tốt nên tự nhiên cũng ăn được nhiều.

Minh Thành Hữu ngó ra ngoài cửa sổ, trên đường người người lui tới bận rộn mà chật chội, trước kia cảm thấy cảnh tượng thật bình thường mà hôm nay rơi vào trong mắt, lại là tốt đẹp không nói nên lời.

Hắn không muốn chết, một chút cũng không muốn.

Hắn tham lam luyến tiếc mà nghĩ rằng muốn sống lâu hơn một chút, bởi vì còn chưa có sống đủ.

Hắn sống tới 27 năm trong cuộc đời, mới nói đến một chút chuyện yêu, không, ngay cả một chút cũng chưa có, hắn nhất định là muốn bỏ lại Phó Nhiễm. Minh Thành Hữu đã gần như cố chấp, hắn không sống được, cho nên muốn kéo thêm người làm đệm lưng.

^^^

Cơ thể hắn càng ngày càng yếu, ở Trung Cảnh Hào Đình là lần đầu tiên hắn và Phó Nhiễm quan hệ lại sau hai năm.

Hắn uống trước hai viên thuốc trợ tim nhưng vì quá sức thiếu chút nữa hắn lại bị tái phát bệnh. Chốc lát hắn ngất xỉu, hai cánh tay ôm bả vai Phó Nhiễm, gắt gao dùng sức. Bác sĩ đã cảnh báo không được vận động quá kịch liệt không chỉ một lần, đặc biệt là chuyện chăn gối.

Minh Thành Hữu cùng với bộ phận nào đó trong cơ thể cô hoà vào nhau chặt chẽ, lúc này hắn liền cảm thấy vô cùng rung động.

Thật ra hắn từng nghĩ qua, hắn có thể sẽ chết trên người Phó Nhiễm.

Cô lại không biết, chỉ thầm mắng hắn hạ lưu.

Minh Thành Hữu giơ tay lên hất mái tóc ướt nhẹp mồ hôi rơi trên trán cô, Phó Nhiễm bị hắn nằm đè lên nên thấy nặng nề mún đẩy hắn ra. Tay không tự giác sắp đụng dưới nách Minh Thành Hữu, sắc mặt hắn hơi run sợ giữ lòng bàn tay cô đưa lên môi khẽ hôn.

Phó Nhiễm mệt mỏi vô cùng, tắm rửa qua nằm trên ngực hắn xem TV một lúc liền ngủ say.

Minh Thành Hữu mặc đồ ngủ đứng trước giường, hắn rất muốn kéo Phó Nhiễm dậy thức cùng nhau. Thậm chí còn nghĩ nếu vừa rồi quả thật chết trên người Phó Nhiễm, chắc sẽ trở thành cơn ác mộng cả đời cô hay không

Mặc dù hắn rất muốn, bởi vì đó là điều nghênh đón hắn và cũng là phương thức chết tốt nhất.

Minh Thành Hữu đưa văn kiện cho Vưu Ứng Nhuỵ ký đồng thời cũng đã quyết định, chỉ là mới vừa ôm lấy Phó Nhiễm, trong nháy mắt tư tưởng và trái tim hắn thiếu chút nữa toát ra. Sáng sớm hôm sau trở lại chính là muốn kéo cô cùng nhau xuống địa ngục , hôm nay hắn đứng trước cửa địa ngục thế nhưng lại đổi ý.

Nếu Vưu Ứng Nhuỵ đã bên cạnh hắn, vậy tốt nhất nên buông tha cho Phó Nhiễm. Giống như hai năm trước, một nơi đầy đau đớn cũng có người bên cạnh.

Minh Thành Hữu đứng dậy đi tới ban công, hôm nay hắn với thuốc lá như vật bất ly thân, hút một điếu so với hút nhiều cũng chẳng khác gì nhau.

Thật sự không phải bị bệnh nặng mà hắn đẩy Phó Nhiễm ra xa, mà chính là hắn chẳng còn sức lực để tiếp tục nữa.

Nhận được điện thoại của Vưu Ứng Nhuỵ thì Phó Nhiễm đã ngủ rất say, ánh mắt Minh Thành Hữu qua cửa sổ sát đất nhìn chằm chằm người đang đắp chăn nằm trên giường .

"Thành Hữu? "

Ở đầu bên kia, giọng nói hưng phấn và hoàn cảnh thê lương của hắn tạo ra khác biệt rõ rệt.

"Đã ngủ chưa?"

"Chuyện gì?"

Vưu Ứng Nhuỵ còn đang đắm chìm trong vui sướng được kết hôn, khó có thể tự kềm chế.

"Anh ở đây Trung Cảnh Hào Đình sao? Sáng mai em sẽ đến nhé, còn có hành lý nên thuận tiện nhờ người mang qua luôn."

Minh Thành Hữu nhìn thấy Phó Nhiễm lật người, sắc mặt hắn thay đổi

“Không được tới đây, chờ đến lúc anh cho người đến đón.”

"Tại sao?"

Vưu Ứng Nhuỵ nhạy cảm liền phát hiện có gì đó không đúng.

"Bây giờ có ai bên cạnh anh sao?”

"Ứng Nhụy, chuyện của tôi cô đừng nên xía vào."

Minh Thành Hữu nói xong, không chút do dự cúp điện thoại.

Vưu Ứng Nhuỵ kinh ngạc nhìn chằm chằm màn hình di động truyền đến tiếng tít tít, cô nắm chặt điện thoại di động, trong lòng cũng đoán ra khẳng định Phó Nhiễm đang ở đấy. Nếu không, Minh Thành Hữu sẽ không ngăn cản cô.

Hôm sau, cô gọi taxi đến Trung Cảnh Hào Đình.

Vưu Ứng Nhuỵ cố ý cho người đến trang điểm kĩ lưỡng, đi qua hồ bơi ngoài trời, thấy ly rượu và chai rượu nằm xốc xếch trên bờ, nhất chói mắt nhìn quần lót áo ngực trôi lơ lững trên mặc hồ xanh biếc.

Hai tay cô xuôi bên người không khỏi nắm thành quyền, tối hôm qua ở đây xảy ra chuyện gì vừa nhìn thấy liền hiểu ngay.

Trong mắt Vưu Ứng Nhuỵ khẽ đau nhói, đi vào bên trong phòng khách.

Mặc dù bị ngăn cách bởi cánh cửa phòng nhưng vẫn nghe được tiếng cãi vả bên trong, Vưu Ứng Nhuỵ đi nhẹ nhàng đến sát cửa, nghe được giọng nói run rẩy của Phó Nhiễm.

“Anh……không yêu em sao?”

Cô cũng liền khẩn trương.

Sau một lúc được câu trả lời của người đàn ông nhẹ như nước chảy.

"Không yêu!”

Trong lòng Vưu Ứng Nhuỵ thả lỏng, mới vừa rồi không thoải mái cũng không chút gì còn sót lại.

“Cô cũng đừng vì tôi ngủ với cô mà nghĩ không được. Tôi đã sớm nói qua, lần đầu tiên cùng cả trăm lần cũng không có bao nhiêu khác biệt.”

Vưu Ứng Nhuỵ đưa tay ra vặn tay nắm mở cửa, lúc này không thể nghi ngờ là cơ hội tốt nhất.

Cô chưa từng thấy Phó Nhiễm nhếch nhác như ngày hôm nay, Vưu Ứng Nhuỵ cảm giác Phó Nhiễm luôn quá cao ngạo, khoé miệng còn chưa kịp nở nụ cười, đột nhiên chạm đến tầm mắt Minh Thành Hữu. Người đàn ông dường như không nghĩ cô đột nhiên xuất hiện, mới vừa rồi còn kiên quyết tuyệt tình, gương mặt tuấn tú đường nét khêu gợi và đôi mắt đen láy mê hoặc không thể nào lường trước được như muốn nuốt lấy cô.

Khiến Vưu Ứng Nhuỵ sợ tới mức sắc mặt hơi thay đổi, ngẩng đầu nhìn đến mặt Phó Nhiễm, cô đi nhanh đến bên người Minh Thành Hữu.

“Bảo em tới đây mà anh vẫn còn chưa thay quần áo.”

Người đàn ông không hề vạch trần cô...lại vươn tay vỗ vỗ mặt cô như đang thân mật.

"Chờ anh ở đây, thay xong quần áo anh dẫn em ra ngoài."

Chỉ có Vưu Ứng Nhuỵ biết, mấy lần vỗ vỗ trên mặt cô có sức nặng như thế nào.

Cô cầm tờ giấy đỏ thẫm đi theo sau lưng Minh Thành Hữu đang ra ngoài, người đàn ông tiện tay đóng cửa, cánh cửa đóng sầm lại khiến cho cô giật thót tim.

Mới vừa bên trong phòng cố ý thể hiện dịu dàng không còn sót lại chút gì, Minh Thành Hữu tôn quý bước đi về phía cầu thang. Vưu Ứng Nhuỵ cũng rất gấp, thiếu chút nữa trật chân té mấy lần, người đàn ông vẫn đi xuống cầu thang, Vưu Ứng Nhuỵ gọi nhỏ một tiếng.

"Thành Hữu, anh chờ em một chút."

Minh Thành Hữu đưa tay nắm lại cổ tay Vưu Ứng Nhuỵ, cô bước theo không kịp, giống như bị hắn mạnh mẽ kéo xuống dưới lầu, đến khi ra cửa phòng khách mới buông ra.

Vưu Ứng Nhuỵ đi theo hắn đến gara xe, may mắn Minh Thành Hữu còn để cô đuổi theo vào trong xe.

Xe chạy ra khỏi Trung Cảnh Hào Đình liền phóng nhanh, cô cố gắng giải thích.

"Thành Hữu, em tới đưa cái này muốn khiến anh bất ngờ. Em thật sự không nghĩ tới Phó Nhiễm cũng ở đấy."

Người đàn ông chợt dẫm phanh lại , bởi vì lúc nãy tốc độ xe chạy nhanh, tiếng thắng xe kịch liệt đinh tai nhức óc. Vưu Ứng Nhuỵ không cài dây nịt an toàn, thật vất vả mới hoàn hồn. Ánh mắt Minh Thành Hữu lạnh lùng liếc qua .

“Xuống xe!"

Sắc mặt Vưu Ứng Nhuỵ đầy uất ức.

"Thành Hữu?"

"Xuống xe."

Không hề có từ nào khác thừa thãi, hắn lặp lại câu lúc nãy rất dứt khoác.

Vưu Ứng Nhuỵ không dám làm sai ý hắn, vội vàng đẩy cửa xe ra xuống xe.

Minh Thành Hữu liếc nhìn bốn phía mới ngồi lại vào trong, bởi vì thắng xe gấp nên tờ giấy chứng nhận kết hôn mà Vưu Ứng Nhuỵ cầm bị rơi xuống bên chân hắn. Minh Thành Hữu nhặt lên sau đó hạ kính xe xuống, tay hơi dùng sức đem tờ giấy màu đỏ thẫm vứt xuống ngực Vưu Ứng Nhuỵ.

Cô khom lưng muốn đi nhặt bánh xe lại không chút do dự chạy dẫm qua.

Khiến Vưu Ứng Nhuỵ sợ tới mức vội vã lùi về phía sau.

Ánh mắt Minh Thành Hữu nhìn trong gương chiếu hậu, thật ra nếu Vưu Ứng Nhuỵ vẫn như hai năm trước không hề có tâm tư khác, hắn cũng không đối xử với cô ta như vậy.

Mà xem ra Vưu Ứng Nhuỵ có thể toàn tâm toàn ý ở lại bên cạnh Minh Thành Hữu hai năm, là bởi vì khi đó bên cạnh hắn không có Phó Nhiễm, nên hắn sợ khi về nước, sợ lúc bọn họ tiếp xúc bất cứ chuyện gì cũng theo ý cô liền sẽ khó đề phòng.

………….

Minh Thành Hữu thấy bóng dáng của Phó Nhiễm đứng lên, cầm giấy A4 trong tay không chút do dự đập vào trên mặt hắn, hắn không tránh, nhịn đau.

Ánh mắt hắn thấy Phó Nhiễm rời đi, trong mắt Minh Thành Hữu như có chút ẩm ướt, cảm thấy ngực đau giống như là muốn nổ tung, nỗi đau này đã không cách nào tiêu tan và vứt bỏ được, giống như là thuốc độc ngấm vào trong cơ thể của hắn càng lúc càng ngấm sâu, từ từ xâm nhập hết lục phủ ngũ tạng của Minh Thành Hữu.

Nhưng hắn không hối hận hắn đã làm những chuyện như vậy với Phó Nhiễm. Hắn muốn đối phó với Minh Tranh, muốn kéo hắn làm đệm lưng, cho nên tuyệt đối không thể để cho Phó Nhiễm cùng Minh Tranh có thể ở cùng nhau. Minh Thành Hữu nhặt từng tờ giấy A4 rơi trên mặt đất.

Hắn lái xe đi về phía trước chẳng có mục đích, sau khi mở mui xe ra, ngẩng đầu có thể nhìn ánh trăng treo ở giữa không trung, chạy qua hướng đường cao tốc thì thấy núi, Minh Thành Hữu bắt đầu tăng tốc, tốc độ càng lúc càng nhanh làm hô hấp của hắn chợt khó chịu, hắn đưa tay cầm lên một xấp giấy A4 chỗ cạnh ghế tài xế, ném hết đi.

Trong ánh mắt tràn đầy hoang vắng, trắng xóa giống như bông tuyết trong mùa đông, Minh Thành Hữu nhìn chằm chằm vào kính chiếu hậu, từng tờ giấy màu trắng một rơi tản ra giống như là tiền vàng mã đốt cho người đã mất

Hắn lái xe lên núi, vòng qua sân đua ngựa cùng bãi luyện bắn, phía trước là bóng tối bao phủ lên mặt, thỉnh thoảng chỉ có đèn đường rũ xuống hai bên.

Minh Thành Hữu lái xe chậm lại, xe giống như là ngựa hoang thoát dây cương xông về trước, trước mặt không có hàng rào, bánh xe nghiến qua những viên đá phát ra tiếng vang lốp bốp, từng động tĩnh cũng như nện vào trong lòng hắn.

Gió thổi phả vào mặt làm hít thở không thông, xa xa, Thanh Sơn buồn tẻ hóa thành màu đen ám ảnh.

Bánh xe sắp lao vào vách đá, thấy xe muốn bay ra ngoài, Minh Thành Hữu mạnh mẽ thắng xe lại.

Dây an toàn đem hắn kéo về, cả chiếc xe dừng ở bên vách núi, thò ra là có thể nhìn thấy vực sâu không đáy.

Hắn mệt mỏi áp mặt nằm ở trên tay lái.

Cuối cùng, vẫn không cam tâm, hắn còn trẻ, chỉ là 27 tuổi.

Minh Thành Hữu đã nghĩ tới kết quả xấu nhất, sau khi hắn biết Phó Nhiễm mang thai, đây chính là một kỳ tích mà ngay cả nghĩ hắn cũng không dám nghĩ tới.

Cuối cùng tính mạng của hắn có thể duy trì, dù là ra đi thật, cũng sẽ không có ai quên hắn, ít nhất Minh Thành Hữu đã từng xuất hiện trong cuộc sống của bọn họ.

Phó Nhiễm mang thai thích mặc y phục rộng thùng thình, người cô vốn là gầy hơn nữa dáng người cao, gần như là không nhìn rõ bụng.

Minh Thành Hữu đem xe dừng ở cách cửa Phó gia không xa, hắn đi bộ đi tới trước lan can vườn hoa đối diện Phó gia, hắn đã điều tra ra chính xác thời gian làm việc và nghỉ ngơi của Phó Nhiễm, mỗi ngày, đến gần tối cô sẽ ra đây phơi nắng.

Hôm nay, cũng không ngoại lệ.

Phó Nhiễm ngồi ở trên ghế mây uống ly nước, sau đó đứng dậy tản bộ, bóng dáng của Minh Thành Hữu bị sắc hoa tường vi cản trở, hắn lấy điện thoại di động ra, bên trong có mấy tấm hình của Phó Nhiễm

Mặc dù bụng vẫn chưa thấy rõ, nhưng những gì liên quan tới đứa nhỏ, hắn cũng sẽ ghi chú.

Phó Nhiễm đứng ở trước giàn hoa, cầm đem cây kéo cắt bỏ cành lá khô, Minh Thành Hữu đưa điện thoại di động nhắm vào cô, sau đó ấn phím.

Vừa lúc cô quay đầu lại, tòan bộ động tác chưa kịp thu hồi của Minh Thành Hữu cô đều nhìn thấy hết.

Nét mặt Phó Nhiễm lạnh lùng, bước tới gần.

"Anh làm cái gì?"

Minh Thành Hữu nghiêng người đứng dậy, Phó Nhiễm thừa dịp hắn chưa chuẩn bị cầm lấy điện thoại di động của hắn, thấy tấm hình trên màn hình, cô cau có nhăn mặt lại.

"Anh làm vậy là có ý gì?"

Cô xóa ngay trước mặt Minh Thành Hữu, sau đó mở ra photo album, thấy vài tấm hình, Phó Nhiễm lựa chọn hết tất cả, xóa không còn một tấm hình nào.

Minh Thành Hữu cắn chặt hàm răng, nhưng không có lên tiếng ngăn cản.

Phó Nhiễm đưa di động ném trả cho hắn.

"Ngày mai anh đừng tới đây, thật muốn thấy ngày ngày tôi phải núp ở trong phòng không ra khỏi cửa anh mới vui vẻ sao?"

Sau khi nói xong, cô rời đi cũng không quay đầu lại.

Minh Thành Hữu mở photo album ra, thấy bên trong trống rỗng, ngày thứ hai, cũng không còn xuất hiện ở cửa Phó gia.

Hắn thật vất vả mới thuyết phục Phó Nhiễm dọn vào biệt thự Vân Thủy Thiên Sơn, Minh Thành Hữu mong chờ đứa bé lớn lên từng ngày từng ngày một, hắn tích cực phối hợp điều trị, uống hết thuốc vào

Gần như con người trong cảnh tuyệt vọng, chợt có hi vọng, thật vất vả mới bắt được cọng rơm rạ cũng sẽ không nguyện ý buông ra.

Hắn không cầu mong gì khác, muốn sống thêm một năm nữa, ít nhất cố gắng được đến lúc đứa bé ra đời để cho hắn xem một chút là nó giống ai, Minh Thành Hữu tìm qua không ít tên, nhưng không có một cái tên nào ưng ý, cảm giác cũng không tốt.

Theo định kỳ, hắn sẽ cho người đưa quần áo của đứa bé tới đây, Trung Cảnh Hào Đình có hai gian phòng cũng bày đầy đồ, một phòng bày đò của bé trai, một phòng khác bày đồ của bé gái, từng món đồ chơi đều là không giống nhau.

Cho đến lúc, một cuộc điện thoại gọi tới làm giấc mộng hắn thật vất vả mới xây lên đập vỡ hoàn toàn.

Phó Nhiễm được mang lên xe cứu thương, mặt đầy là máu. Minh Thành Hữu giống như điên cuồng chạy tới bệnh viện, ở phía trước nghe thấy mấy y tá đang tranh luận.

"Cô có nghe nói không? Mới vừa nãy có một người phụ nữ có thai chảy thật là nhiều máu, đứa bé cũng không giữ được, quá thảm."

Cánh tay Minh Thành Hữu chống vào thang máy, thấy cửa thang máy từ từ mở ra, hắn đi vào không chút do dự.

Thật ra thì, có một lần ở bên trong thang máy hắn đã lừa gạt Phó Nhiễm, nói là có chứng sợ hãi không gian tối, lần đó hắn cảm thấy rất không thoải mái, thật may là trái tim chịu được không phát tác gì.

Minh Thành Hữu lo lắng đi trên hành lang, hắn cảm thấy bước chân càng ngày càng vô hồn, giống như tùy lúc có thể ngã xuống bất cứ lúc nào, hắn hi vọng tính mạng của hắn cũng đặt ở trên người Phó Nhiễm, Minh Thành Hữu tìm được phòng bệnh sau đó không nói gì đẩy cửa đi vào.

Ánh mắt kịp chạm đến Phó Nhiễm ngồi phốc dậy, thật may là, cô cũng không có gì đáng lo ngại. Trong lòng Minh Thành Hữu cuối cùng cũng thả lỏng, hắn di chuyển tầm mắt xuống, rơi vào bụng Phó Nhiễm.">

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.