Giả Yêu Làm Thật

Chương 144: Con riêng của Thẩm Ninh



Lúc Phó Nhiễm cùng Minh Thành Hữu đi ra khỏi khách sạn nhìn thấy Vưu Chiêu Phúc đứng ở ngoài gió lạnh, dậm chân mắng từng người trong đó. Thím túm lấy ống tay áo của chú, sắc mặt không tỏ vẻ khác thường, Vưu Dữu cũng đi ra từ bên trong khách sạn.

Thẩm Tố Phân ở bên cạnh khuyên nhủ, lôi kéo ông đi về nhà, Vưu Dữu cũng kêu tài xế tới đây giúp.

Vưu Chiêu Phúc hùng hùng hổ hổ dứt khoát đặt mông ngồi xuống đất.

Phó Nhiễm đi đến, kéo Thẩm Tố Phân qua nói nhỏ.

"Con nói người ta đưa dì về trước."

"Nhưng ông ấy còn s

Thẩm Tố Phân lo lắng.

"Để cho ông ấy ở đây đi, dù sao cũng không phải lần đầu tiên mất mặt."

Phó Nhiễm cũng không nhìn Vưu Chiêu Phúc.

"Tự làm tự chịu là tốt nhất."

"Tiểu Nhiễm, ta là sợ ông ta làm cho lễ đính hôn của Vưu Dữu náo loạn."

"Còn có thể làm hơn nữa sao?"

Phó Nhiễm quay đầu nhìn, sự tình hôm nay làm thành ra như vậy, bọn họ còn có thể trông mong Vưu Dữu có thể sống vui vẻ sao?

Thẩm Tố Phân nghe Phó Nhiễm khuyên, đồng ý đi về trước.

Minh Thành Hữu ngồi ghế phụ, Thẩm Tố Phân cùng Phó Nhiễm ngồi ở phía sau, ánh mắt bà nhìn xuống bụng Phó Nhiễm.

"Sắp sinh chưa?"

"Dạ, còn không đến một tháng."

"Phải đặc biệt chú ý, tháng cuối sẽ rất mệt."

Phó Nhiễm nói tài xế ngừng ở trước cửa, Thẩm Tố Phân định xuống xe, Phó Nhiễm cầm tay bà, lấy ra một phong bì từ trong túi xách đưa cho bà.

"Xem tay dì đã bị lạnh đến như vậy, về sau cũng đừng làm công việc đó nữa."

Thẩm Tố Phân nắm chặt, cảm giác được bên trong số lượng rất nhiều, bà đem phong bì để lại vào tay cô.

"Tiểu Nhiễm, ta không thể nhận."

"Dì cầm đi, tốt xấu cũng nuôi con hai mươi năm, thấy dì như vậy làm sao con có thể chịu được?"

"Tiểu Nhiễm."

Thẩm Tố Phân dựa vào hướng cửa kính xe.

"Con không trách ta, ta đã rất vui vẻ, con không nên nhắc tới chuyện lúc trước ta càng thêm hổ thẹn, hai mươi năm kia là chúng ta trộm của con, không hy vọng xa vời là con còn có thể tha thứ."

Phó Nhiễm còn muốn nói thêm, Thẩm Tố Phân đã mở cửa xe đi cũng không quay đầu lại.

Minh Thành Hữu trở lại ngồi bên cạnh Phó Nhiễm, xe đi ngang qua công viên, Minh Thành Hữu bảo lái xe ngừng ở ven đường.

Bên ngoài tuyết còn đang rơi, anh mở ô, chiếc ô lớn đủ đem Phó Nhiễm che ở bên trong.

"Lạnh như thế, vẫn là ngồi trong xe đi."

Minh Thành Hữu dặn lái xe không cần đi theo, anh ôm chặt Phó Nhiễm.

"Anh muốn đi dạo cùng em một chút."

Trên lối đi bộ thật nhiều bông tuyết đọng lại, đi bộ trên đó có thể nghe được tiếng vang, trước mắt toàn tuyết là tuyết ,Phó Nhiễm quay đầu nhìn về phía sau, mấy bước chân in lên tuyết rõ ràng, thỉnh thoảng sẽ có bông tuyết bay xuống vai, trên con phố vắng lặng có rất ít người qua lại, hơn nữa lại là thời tiết như vậy, sau một hồi, còn có thể nhìn từng dấu chân nông sâu chồng lên nhau.

Phó Nhiễm khoác tay Minh Thành Hữu, cách đó không xa có người bán khoai nướng.

Minh Thành Hữu mua hai củ, đưa hai tay cầm khoai để sưởi ấm, sau đó bóc vỏ.

Phó Nhiễm đưa tay lau vỏ dính chỗ khóe miệng anh bên ngoài Minh Thành Hữu mặc một áo khoác to dày, cổ áo rộng làm gương mặt anh tuấn càng thêm gầy, chiếc cằm nhọn khuất trong áo, đôi mày kiếm vẫn kiên nghị như trước, anh nâng tầm mắt nhìn động tác Phó Nhiễm làm cho anh.

"Mặt anh lạnh như thế, vẫn là mau trở về đi thôi."

Phó Nhiễm sợ thân thể anh không chịu nổi, vội vàng thúc giục.

Minh Thành Hữu để khoai lang vào trong tay cô, mắt bị ánh đèn làm chói mắt không mở ra được, chợt hô hấp đè nén trái tim, giống như có một đôi bàn tay to đột nhiên bóp cổ anh, anh lui ra sau hai bước, bàn tay chạm hàng rào trang trí ở công viên. Trong mắt anh có cảm giác lóe lên một màu đỏ, hình như là cây hoa cảnh, rồi lại nói không nên lời.

Minh Thành Hữu khom lưng, hai tay bàn tay chống đầu gối, Phó Nhiễm cảm thấy không bình thường.

"Thành Hữu, Thành Hữu!"

Anh có cảm giác một cơn chóng mặt kéo tới, một mảng tối đen kén dài vô tận, lồng ngực phập phồng kịch liệt, cố gắng nhưng không thể nào hít thở nổi, trong miệng giống như đang lẩm bẩm gì đó, rồi Minh Thành Hữu há miệng, thần sắc tràn đầy đau đớn, Phó Nhiễm không nghe được anh muốn nói gì.

Cô dùng sức lay bả vai Minh Thành Hữu.

"Thành Hữu, anh đừng làm em sợ!"

Phó Nhiễm không nghe được tiếng trả lời, nhanh chóng lấy điện thoại, nhưng lo để ý Minh Thành Hữu đến nỗi điện thoại cũng không dám bấm, đầu ngón tay muốn ấn phím, bàn tay Minh Thành Hữu nắm chặt tay cô.

"Anh không sao."

Lời còn chưa dứt, thân mình cao lớn lại quỵ xuống lần nữa.

Phó Nhiễm đưa tay đỡ, chỉ có thể đỡ được người anh, thấy anh ngã trên t

Một chiếc xe đi ngang qua, bởi vì đường trơn, tốc độ rất chậm, Minh Tranh nhìn thấy hình ảnh hai người từ kiếng chiếu hậu, lúc đầu cũng không nhận ra là ai, anh ngừng xe, mở ra cửa kính xe mới nhìn rõ là Phó Nhiễm.

"Thành Hữu!"

Giọng nói của Phó Nhiễm tràn đầy sợ hãi, hai tay run run bấm di động.

Minh Tranh nắm chặt tay lái, do dự một lát, vẫn là đi xuống xe.

Đột nhiên có một bóng đen bao trùm hai người, Phó Nhiễm ngẩng đầu nhìn thấy Minh Tranh, như gặp được vị cưú tinh.

"Ca ca, anh mau giúp tôi!"

Minh Tranh nhìn Minh Thành Hữu, thấy mắt anh đang nhắm, gần như là rơi vào trạng thái nửa hôn mê nửa tỉnh, Minh Tranh bỗng dừng bước, bước chân chậm lại làm cho tiếng sột soạt đạp trên tuyết nghe rất rõ ràng.

Phó Nhiễm đang mang thai, quỳ gối để cho đầu Minh Thành Hữu tựa vào vai cô.

"Ca ca!"

Anh thật muốn làm như không thấy, bước đi.

Bước chân chậm dần, xoay người đi rồi lại quay trở lại rất nhanh, Minh Tranh đỡ Phó Nhiễm đứng dậy trước, sau đó quỳ xuống đất, anh giữ chặt hai tay Minh Thành Hữu làm cho Minh Thành Hữu dựa vào trên lưng mình, đầu gối ra sức muốn đứng dậy.

Cản trở lúc đầu cũng rất nhỏ, trên lưng rất nhẹ, ngoài dự kiến của anh.

Minh Tranh xem xét mắt cúi ở hắn trước người hai điều cánh tay, hắn đi nhanh đem Minh Thành Hữu thụt lùi chính mình xe.

Phó Nhiễm vội vàng đuổi theo, trong lúc đó nhanh chóng gọi bác sĩ

Minh Tranh thật cẩn thận làm cho Minh Thành Hữu ngồi vào ghế sau xe.

"Đi bệnh viện đi!"

Anh nói với Phó Nhiễm.

Minh Thành Hữu lại lắc đầu, ý thức dần dần trở lại.

"Không cần, về Y Vân thủ phủ đi."

Phó Nhiễm nhanh chóng đóng cửa xe lại.

"Về nhà đi."

Tình trạng bây giờ của Minh Thành Hữu, đến bệnh viện hay ở nhà cũng như nhau.

Minh Tranh khởi động động cơ cho xe chạy về phía trước, ánh mắt xuyên qua kính chiếu hậu nhìn hai người ngồi ở ghế sau, Minh Thành Hữu nhắm mắt, vẫn dựa vào bả vai Phó Nhiễm.

Trong lòng Minh Tranh có cảm giác nói không nên lời, nắm tay lái thật chặt, trong cổ bông tuyết tan ra lạnh lẽo nhắc nhở anh chuyện mới phát sinh vừa rồi, đã từng có suy nghĩ trong chốc lát, anh thật muốn không giúp.

Lúc trước anh cùng Minh Thành Hữu đấu tranh gay gắt, là bởi vì liên quan tới thân phận, anh xem anh ta là cái đinh trong mắt, anh ta lại xem anh là cái gai trong thịt, thậm chí có lúc vui vì chuyện đó, nhưng hiện nay...

Cổ họng Minh Tranh như nghẹn lại, rất khác thường, dường như đều vô vị đi qua, chỉ có cảm giác cõng Minh Thành Hữu trên lưng vừa nãy làm anh nhìn thấy mà đau lòng, anh không tìm ra tư nào để hình dung, chỉ có rung động.

Xe đi thẳng trở về Y Vân thủ phủ, tuyết còn đang rơi, làm tăng thêm vẻ đau buồn trong lòng từng người.

Minh Tranh mở cửa phía sau x

"Cậu tự đi được không?"

Bàn tay người đàn ông chống cửa xe, chân đã muốn bước ra ngoài, Phó Nhiễm kéo tay anh.

"Chờ em giúp anh."

Minh Thành Hữu cố tình không nghe, mũi chân đặt xuống đất sau đó cuồng cuồng muốn đứng dậy.

Bất đắc dĩ thân thể đã không nghe theo sự điều khiển của chính mình, người gần lao về phía trước

Minh Tranh nhanh chóng nắm chặt bờ vai của Minh Thành Hữu, không nói thêm lời nào cõng Minh Thành Hữu thêm một lần nữa.

Bác sĩ gia đình đến Y Vân thủ phủ trước khi Phó Nhiễm về, Tiêu quản gia thấy mấy người đi vào liền ra đón.

"Tam thiếu làm sao vậy?"

"Tiêu quản gia, bà tới phòng giúp tôi một số việc."

Phó Nhiễm đứng ở trước cửa cầu thang nói qua với bà.

"Chuyện này đừng nói cho mẹ biết, đỡ làm bà lại lo lắng."

Ánh mắt cô dừng trên nét mặt Tiêu quản gia, biết là phí công, nhưng vẫn là nên nói.

Minh Tranh đem Minh Thành Hữu tới giường, Phó Nhiễm cởi áo khoác cho anh, bác sĩ đem ống nghe đo nhịp tim cho anh, cánh tay đã gần như tím ngắt, Phó Nhiễm bưng tới một chậu nước ấm, dùng khăn nóng chà đi chà lại trên hai cánh tay anh, cho đến khi hai tay đều hồng hào trở lại.

Trán cô mồ hôi chảy ra, dừng lại thở dốc vì mệt, một tay còn lại vỗ vỗ vào thắt lưng.

Minh Tranh thấy thế

"Để anh làm cho."

Khăn trong tay Phó Nhiễm đã lạnh, cô ngẩng đầu nhìn Minh Tranh, gật đầu rồi mới tránh người qua một bên.

Phó Nhiễm nhúng khăn vào nước ấm rồi đưa cho anh, Minh Tranh cảm thấy mệt mỏi hơn cả Phó Nhiễm.

"Vì sao phải làm như vậy?"

"Mỗi lần như vậy tay chân anh ấy đều lạnh lẽo, tôi nghĩ như vậy hẳn là có thể làm cho anh ấy dễ chịu chút."

Minh Tranh nghe vậy, cũng không hỏi thêm, chỉ chuyên tâm làm.

Minh Thành Hữu cũng tỉnh, nhưng không mở mắt ra nổi.

Phó Nhiễm lấy tay sờ sau gáy anh.

"Thân mình đã ấm áp một chút, cám ơn anh, ca ca."

Lúc này Minh Tranh mới đứng dậy, ánh mắt nhìn bình truyền dịch phía trên đang nhỏ từng giọt.

"Bên bệnh viện vẫn không có tin tức sao?"

Sắc mặt Phó Nhiễm buồn bã.

"Chưa có."

Người đàn ông nhìn Minh Thành Hữu, rồi xoay người ra khỏi phòng.

Phó Nhiễm ra tiễn anh, cô nhẹ nhàng đóng cửa phòng, Minh Tranh sóng vai với cô đi về phía trước.

"Tiểu Nhiễm, đây là lần đầu tiên anh chính mắt chứng kiến, một căn bệnh nặng lại có thể đem một người phá hủy thành như vậy, giành đi giật lại, cũng không ai biết sẽ gặp phải cái gì, biến cố luôn không kịp phòng."

Phó Nhiễm nghe vậy, thản nhiên nói.

"Hiện tại em không nghĩ nhiều như vậy, hoặc có thể nói thừa nhận hay ngược lại có thể buông tay, tôi chỉ muốn khi mở mắt ra lúc nào cũng nhìn thấy anh ấy, như vậy, ca ca, anh nói đây có phải đòi hỏi quá đáng không?"

Minh Tranh nhìn vào mắt Phó Nhiễm, cũng không nói ra, có một số việc ai cũng biết đây là lừa mình dối người.

Hai người đi tới lầu dưới, Phó Nhiễm nói Tiêu quản gia đi pha trà.

"Không cần, công ty còn có việc."

Minh Tranh giơ tay xem đồng hồ, anh có hẹn với La Văn Anh đi khảo sát chi nhánh một chuyến.

"Anh đi trước."

Lý Vận Linh lo lắng chạy tới, mới tiến đến phòng khách nhìn thấy Minh Tranh rời đi.

"Minh Tranh."

Bà cũng không kịp thay dép đi trong nhà.

"Là con đưa Thành Hữu về đây?"

Lý Vận Linh tự an ủi mình, đó là một dấu hiệu tốt, ánh mắt Minh Tranh lại không thèm liếc qua bà, giống như trong mắt không nhìn thấy người này, anh quay đầu sang hướng Phó Nhiễm nói.

"Anh đi đây."

"Vâng."

Lý Vận Linh muốn nói gì đó, nhìn Minh Tranh đi lướt qua, bà khó chịu muốn vươn tay giữ chặt anh, kể từ lần đầu tiên nhìn thấy Minh Tranh, bà chưa từng nhìn nhận anh một cách công bằng nhất, bây giờ anh cứ thế lướt qua bà như vậy, Lý Vận Linh mới phát hiện ra là bà đã vô cùng sơ ý. Rốt cuộc là có huyết thống, diện mạo của Minh Tranh tuy rằng giống Minh Vân Phong, nhưng ít nhiều vẫn có nét giống bà.

Lý Vận Linh càng tỏ ra buồn bã không thôi.

"Minh Tranh, con đều có thể tha thứ cho mọi người, chẳng lẽ chỉ mẹ là không được sao?"

Người đàn ông dừng lại.

"Mẹ tôi đang ở nhà, thiếu chút nữa đã chết do tự sát, cũng vì cứu con của bà."

Minh Tranh đưa lưng về phía mọi người, giọng nói trống trải, cứ trầm trầm mà có chút không quan tâm tới bất cứ điều gì khác.

Lý Vận Linh che miệng lại, trước mắt mơ hồ.

Minh Tranh cất bước rời khỏi.

"Đợi chút."

Phó Nhiễm lên tiếng gọi anh.

"Tiêu quản gia, trong bếp còn hộp điểm tâm phải không? Lấy ra dùm tôi."

"Vâng, thiếu phu nhân."

Tiêu quản gia cũng ý thức được ngụ ý của Phó Nhiễm, nhanh chóng tới phòng bếp đem điểm tâm đưa cho đến tay Phó Nhiễm, cô đi đến bên cạnh Minh Tranh.

"Anh nói còn muốn làm việc quá trưa, đây là điểm tâm tự làm, anh mang theo đi."

Minh Tranh không đưa tay ra.

"Không cần."

"Cầ

Phó Nhiễm nhét vào tay anh.

"Không phải có hẹn cùng Văn Anh đi ra ngoài sao? Mang theo ăn trên xe cũng tiện."

Minh Tranh liếc mắt một cái, cầm lấy rồi bước nhanh đi ra ngoài.

Nét mặt Tiêu quản gia hơi lúng túng.

"Phu nhân, đây là điểm tâm mà ngày hôm qua bà tự tay làm rồi mang đến."

Khóe miệng Lý Vận Linh khẽ nhếch lên, ánh mắt nhìn xuyên qua cửa sổ thấy bóng Minh Tranh đã đi xa.

Bà không tỏ vẻ cảm xúc, đi lên nhìn Minh Thành Hữu, Phó Nhiễm ngồi trong phòng khách nhìn bóng dáng Tiêu quản gia bận rộn qua lại, cuộc sống của cô cùng Minh Thành Hữu không có lúc nào là không bị giám sát, đợi Lý Vận Linh rời đi, Phó Nhiễm đứng dậy đi lên lầu.

Minh Thành Hữu nằm nghiêng người, Phó Nhiễm sợ hãi nhẹ nhàng bước tới, từng giọt nước truyền dịch rơi xuống tí tách, cô đi đến bên giường thấy anh đang ngủ ngon, Phó Nhiễm mở tủ đầu lấy ra một chiếc túi, cô mở cửa sổ sát đất đi ra ngoài, bên trong là một chiếc váy lông ngắn, còn có một quyển đồ sách.

Phó Nhiễm vén tóc sang bên tai, lộ ra làn da trắng hồng.

Minh Thành Hữu mở mắt, nhìn Phó Nhiễm lặp lại động tác.

Hôm nay tuyết sẽ không ngừng rơi, người đẹp như cảnh tượng, sau lưng là hình ảnh tuyêt không ngừng tuôn rơi, Minh Thành Hữu gối mặt lên cánh tay, suy nghĩ nhiều về thời gian có thể yên lặng.

Bỗng nhiên cảm thấy cuộc sống trước kia phóng khoáng biết bao nhiêu, lãng phí rất nhiều thời gian, nếu không vì sinh mệnh, nói cách khác, làm sao anh cùng Phó Nhiễm lại để lãng phí đến hôm nay?

Khung cảnh trong ánh mắt Minh Thành Hữu lại mơ hồ, chắc là do Phó Nhiễm ngồi lâu, bàn tay vỗ vỗ vào thắt lưng vài cái.

Cô ngẩng đầu, phát hiện anh đã tỉnh, liền bỏ đồ vật trong tay xuống đi tới.

Minh Thành Hữu kéo cô nằm bên cạnh mình, anh khẽ hôn trên trán cô một cái một, thấy ánh mắt cô sưng đỏ.

"Ngủ một chút đi."

Phó Nhiễm gật đầu.

"Gần đây luôn ngủ không tốt."

"Anh ôm em."

Minh Thành Hữu vòng tay ôm thắt lưng Phó Nhiễm, ánh mắt nhìn xuống gương mặt cô, hai người ở cùng một chỗ, có bao nhiêu người có thể chung sống tới già đây?

Hai người yêu nhau, nhưng không thể gắn bó.

Anh thở dài, mệt mỏi nhắm mắt lại.

Gần đây Minh Thành Hữu luôn nằm mơ, nhưng mỗi cảnh tượng trong mơ đều rất chân thật, thậm chí sau khi tỉnh lại anh đều có thể nhớ từng chi tiết.

Bước chân nhẹ nhàng trên mặt đất, rất nhẹ, giống như sợi bông, sắc hoa tường vi vừa hé nở, anh nhớ rõ đó là loài hoa Phó Nhiễm yêu thích.

Minh Thành Hữu đi vào trước một cánh cửa, ngẩng đầu nhìn đến là một vườn trẻ.

Anh không nhớ rõ, chẳng lẽ đứa nhỏ đã muốn sinh ra sao?

Trong sân thể dục rộng lớn trống trải, có người đang đánh nhau, Minh Thành Hữu tới gần, nhưng có cánh cửa sắt ngăn cản, cũng không thể nhìn thấy rõ ràng.

Mơ hồ nhìn thấy có một đứa trẻ chạy tới chỗ này, khuôn mặt ngày càng nhìn thấy rõ ràng hơn, đứa nhỏ lao tới trước mặt anh, hai tay nắm lấy cửa sắt lay lay.

Minh Thành Hữu ngồi xổm xuống, bên trong là một bé trai khoảng bốn hoặc năm tuổi, nhìn giống hệt như ảnh chụp của anh lúc nhỏ, anh nhìn chằm chằm đôi mắt đen bóng của đứa bé.

"Con tên là gì?"

"Đứa nhỏ mồ côi, đừng có chạy!"

"Các bạn mới là cô nhi!"

Đứa bé nhanh chóng nắm chặt tay.

Mấy đứa trẻ còn lại đuổi theo đứa bé này cũng không lớn hơn là bao.

"Toàn trường học này mọi người biết mày là đứa mồ côi."

"Tôi có mẹ."

"Nhưng ngươi không có ba."

Đứa bé lớn nhất trong đám đưa tay xoa lưng.

"Mặc kệ như thế nào, mày vẫn là mồ côi."

Đứa bé dựa vào cánh cửa sắt thở hồng hộc, Minh Thành Hữu vươn tay cầm bờ vai của nó, nhưng đứa nhỏ lại không cảm nhận được điều đó.

"Tôi có ba ba."

Một câu rất khẽ, nói xong, nó liền cúi đầu.

Trái tim Minh Thành Hữu không hề đập nữa, bất ngờ, đột nhiên lại nhảy lên.

Đứa bé tuy còn nhỏ, nhưng cũng biết là chính mình đang nói dối.

"Mày là có ba ba, tại vì b mày là đứa con riêng, cho nên chúng tao mới chán ghét mày!"

Đứa bé cũng không biết con riêng nghĩa là gì, nó bướng bỉnh giơ chiếc túi xách nhỏ lên.

"Các người tránh ra, coi chừng ba tôi đánh các người."

"Đánh đi, đánh đi."

Đứa bé lớn nhất trong đám tiến lên.

"Hai lần trước mày đã nói cho ba ba mày đánh bọn tao, tới bây giờ cũng chưa thấy đâu, ba mày đã chết rồi mày biết không? Hiểu được đã chết nghĩa là gì không? Chính là không bao giờ trở lại nữa, đồ mồ côi, rốt cuộc là mày chưa từng thấy ba ba mày như thế nào phải không?"

Đứa bé lùi lại ở trước cửa sắt run rẩy.

"Ba tao không chết!"

Vài người định tiến lên, Minh Thành Hữu muốn hô lên nhưng lại không có người có thể nghe thấy, đứa nhỏ đưa hai tay che mặt, bỗng nhiên xoay người lại, ánh mắt nhìn sang phương hướng Minh Thành Hữu chằm chằm, hình như là thấy anh đứng ngoài cánh cửa sắt.

"Ba ba, ba ba —— "

Minh Thành Hữu nhìn đến một đám bắt đầu giơ nắm đấm.

Đứa nhỏ cất tiếng kêu thê lương."Ba ba!"

Trong ánh mắt tràn đầy hoảng sợ cùng bất lực, rồi đột nhiên hai tay vươn ra ngoài cửa sắt, rồi năm ngón tay cũng túm lấy được cổ áo của Minh Thành Hữu....

Anh biết là anh lại nằm mơ.

Phó Nhiễm nghe từng tiếng la kêu lên đến tai, Minh Thành Hữu bật dậy, mở mắt ra.

"Làm sao vậy?"

Phó Nhiễm bị dọa sợ, đi lên bật đèn.

Minh Thành Hữu giữ chặt tay cô, lúc này mới phát hiện trời đã tối, bàn tay anh ấn hướng trái tim, trái tim trong cơ thể có khả năng ngừng đập bất cứ lúc nào, cảnh tượng trong mơ vừa rồi vô cùng chân thật, đứa nhỏ còn nhỏ, ánh mắt hoảng loạn cũng làm người ta thấy trong lòng sợ hãi.

Một tiếng kêu ba ba kia, lại như giẫm nát trái tim Minh Thành Hữu.

Phó Nhiễm áp mặt vào bả vai anh.

"Không có việc gì, chỉ là ác mộng mà thôi."

Giọng nói Minh Thành Hữu hoang vu, rơi vào trong tai Phó Nhiễm, giống như một con đường tăm tối mờ mịt không có lấy một chút ánh sáng.

"Phó Nhiễm, về sau nhất định không thể nói cho con biết nó không có ba, tìm cho con một trường học tốt nhất, đừng nói cho con biết ba nó chết, em nói dối nó, anh chỉ là không trở về mà thôi."

Khóe môi Phó Nhiễm run run, bỗng nhiên cao giọng, giọng nói cũng trở nên gay gắt.

"Ai nói anh chết? Con vốn có ba!"

Minh Thành Hữu không trả lời.

Không khí giống như trầm xuống, rồi đột nhiên dừng lại, nước mắt Phó Nhiễm không ngừng rơi, sau một lúc lâu, Minh Thành Hữu thở dài đem cô ôm vào trong lòng.

Phó Nhiễm lại ra sức hất tay anh ra, xốc lên chăn muốn đứng dậy.

Minh Thành Hữu ôm chặt thắt lưng Phó Nhiễm, cằm áp sát vào bên gáy cô.

"Anh gặp ác mộng."

Anh nắm chặt bả vai Phó Nhiễm hôn lên mặt cô, hình ảnh trong mơ vừa rồi làm Minh Thành Hữu chấn động quá lớn, đến bây giờ vẫn chưa hết bần thần. Không muốn làm cho Phó Nhiễm lo lắng, anh nói thấy đói bụng, liền cùng Phó Nhiễm đi xuống lầu ăn cơm.

Trở lại phòng, Minh Thành Hữu mở máy tính, đem cảnh trong mơ vừa rồi ghi lại ở một ổ đĩa riêng.

Anh hạ tay xuống, ánh mắt nhìn màn hình chằm chằm.

Phó Nhiễm đem sữa nóng tới cho anh.

"Viết cái gì vậy?"

Minh Thành Hữu đưa tay bóp trán, kéo cô ngồi trên đùi mình.

"Hôm nay cục cưng có ngoan không?"

"Ngoan."

Phó Nhiễm thấy anh đóng ổ đĩa đang mở, cũng không hỏi nhiều,

Minh Thành Hữu đầu tựa vào trước ngực cô nhắm mắt dưỡng thần.

La Văn Anh cùng Minh Tranh làm xong việc thì đã khuya, cô ngồi ở ghế phụ, hai tay xoa vào nhau.

"Thật lạnh."

Minh Tranh mở máy sưởi, lấy áo khoác từ ghế sau đưa cho cô.

"Đã đói bụng sao?"

"Sớm đói rồi."

La Văn Anh thắt dây an toàn xong cũng không khách khí, đem áo khoác phủ lên trên

Minh Tranh nổ máy.

"Ở ghế sau có hộp điểm tâm, em lấy ra ăn trước cho đỡ đói."

La Văn Anh đưa tay với, mở hộp ra sau đó nhón một miếng bỏ vào trong miệng.

"Ôi, mùi vị thật thơm, anh mua ở đâu vậy?"

"Tiểu Nhiễm làm."

Động tác ăn của La Văn Anh dường như chậm lại.

"Xem ra như là tự mình làm."

"Có lẽ vậy."

Minh Tranh chuyên chú nhìn phía trước. Anh cũng đang đói bụng, nhìn La Văn Anh ăn, Minh Tranh đưa tay chỉ lên miệng mình.

"Đút cho anh một miếng."

La Văn Anh định lấy, nghĩ đi nghĩ lại lại buông xuống, đưa toàn bộ hộp điểm tâm tới trước mặt Minh Tranh.

"Anh tự lấy đi."

Anh liếc mắt nhìn cô một cái, đưa tay đẩy lại.

"Không thấy anh đang lái xe sao? Muốn ăn cơm ở đâu?"

"Tùy đi."

Cô nhìn xung quanh bên ngoài cửa xe.

"Dù sao cũng được chiêu đãi."

Minh Tranh cười mở nhạc ra, La Văn Anh thấy anh im lặng, lấy một m nhét vào miệng anh.

Phó Nhiễm cùng Minh Thành Hữu đi ra Y Vân thủ phủ, mấy ngày nay bọn họ cũng không ra ngoài, hai người đi theo lối tản bộ giữa biệt thự, đi đến gần chỗ cổng, Phó Nhiễm đưa hai tay sờ túi áo.

"Em quên mang theo di động."

"Không có việc gì, chúng ta ở bên ngoài đi một chút."

"Anh chờ em một chút, em đi lấy."

Phó Nhiễm không dám lơ là, sau khi mang thai cũng không hay mang theo điện thoại, mọi lần đi ra ngoài đều mang theo túi xách, hôm nay Minh Thành Hữu nói đi gần đây một chút, nhất thời quên mang theo.

Minh Thành Hữu đi ra đến bên ngoài, ở chỗ rừng trúc xanh ngát chờ Phó Nhiễm.

Ngẩng đầu nhìn thấy một xe taxi sắp chạy tới, sắp đi qua bên cạnh anh rồi đột nhiên dừng xe.

Cửa sau xe mở ra, hẳn là một phụ nữ, một đôi tất bó gối màu đen thò ra, sau khi người đó hoàn toàn ra khỏi xe, ánh mắt Minh Thành Hữu mới có chút giật mình.

Nếu như không gặp lại tại đây, anh đã thực sự quên hết những gì thuộc về người phụ nữ đã từng xuất hiện trong cuộc sống của mình.

Thẩm Ninh nhìn từ khoảng cách đó tới đây, nhìn thấy bộ dáng Minh Thành Hữu, cũng có chút giật mình.

Cô xoay người ôm ra một đứa bé trai từ ghế sau xe, tiện tay đóng cửa xe lại.

Đứa bé khoảng chừng bốn - năm tuổi, bộ dáng thông minh đáng yêu, cái đầu như quả dưa hấu nhỏ, đôi mắt đen trắng rõ ràng, Thẩm Ninh khẽ đưa tay đẩy vai nó.

Đứa bé liền nhanh chân chạy tới chỗ Minh Thành Hữu, đứng trước người anh, cậu bé ngẩng đầu lên n

"Ba, mẹ con nói ba mới là ba con, lúc trước con cũng có ba, nhưng chú ấy nói con là con của người khác, còn thường xuyên đánh con, mẹ gạt con nói ba đi làm ở xa, không phải là do ba không cần con..."

Bước chân Minh Thành Hữu không khỏi lùi lại một bước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.