Giả Yêu Làm Thật

Chương 153: Tin tức người chết bị vạch trần



Phó Nhiễm cầm tờ báo trên bàn lên.

"Mẹ, chỉ bằng những thứ này mẹ nói con có chuyện phát sinh với người ta?"

"Nếu không, cô giải thích thế nào?"

Bàn tay Phó Nhiễm buông ra, trên nét mặt cũng không có tức giận rõ ràng.

"Những lời báo chí nói ngài còn có thể tin là thật sao? Minh gia đã hao tổn mất bao nhiêu?

"Nhưng cô đã qua đêm ở chỗ đó là sự thật chứ?"

Giọng nói của Phó Nhiễm chợt thay đổi, nhìn về phía Minh Vanh.

"Nhị ca, anh thấy thế nào?"

Minh Vanh móc bao thuốc lá ra, đốt điếu thuốc trong tay.

"Tiểu Nhiễm nói không sai, nhưng bây giờ thân phận của cô rất đặc biệt, sau lưng còn có MR cần phải chống đỡ, có một số việc nên tránh hoài nghi cho thật tốt."

Phó Nhiễm nhanh chóng hạ giọng ngay sau đó.

"Được, nhất định sau này tôi sẽ coi chừng."

Hiển nhiên là ý của Lý Vận Linh cũng không phải là ý này.

"Phó Nhiễm, Thành Hữu đã đi rồi, cô còn nhẫn tâm với nó như vậy sao?"

Nói cho cùng, vẫn là muốn để cho cô rút lui khỏi MR.

Cuộc nói chuyện này, tất nhiên là chia tay trong không vui.

Đêm đó Lý Vận Linh cố ý gọi Lý Tắc Cần tới nhà, ở trong mắt bọn họ, cũng đều là muốn bảo vệ tài sản thuộc về Minh gia.

Tần Mộ Mộ ly hôn, bởi vì trên người có thương tích hơn nữa là do Cố Lỗi sai, nên tòa cũng xử nhà ở cùng con gái cho cô, Cố Lỗi vốn là cũng có ý này, cũng vui vẻ ký tên.

Một cuộc hôn nhân, đổi lấy lại là vết thương đầy người.

Tống Chức có thời gian đều tới giúp cô, thỉnh thoảng Phó Nhiễm cũng sẽ qua thăm, nhưng bởi vì chuyện của MR nhiều, nên cô cũng không tới nhiều, mặc dù có đôi khi có người khác an ủi,ượt qua vẫn phải là dựa vào chính mình.

Phó Nhiễm đem văn bản phương án đã thông qua của công ty gửi qua email cho các trưởng bộ phận.

Cô mệt mỏi xoa huyệt thái dương, công sức cố gắng hơn nửa tháng, cuối cùng tất cả cũng đã kết thúc.

Phó Nhiễm rời khỏi công ty, ở cửa ra vào thấy xe của Lý Lận Thần, hắn từ bên trong ghế lái đi ra ngoài, trong lòng Phó Nhiễm thấy tò mò, dù sao cô cùng Lý Lận Thần đã lâu không liên lạc, gần đây hắn lại có nhiều lần vô tình gặp cô.

"Tiểu Nhiễm."

Phó Nhiễm hạ kiếng xe xuống, tay còn đặt ở trên tay lái.

"Làm sao anh ở đây?"

"Ra ngoài bàn bạc một hạng mục, vừa vặn đi qua MR."

Phó Nhiễm đáp nhẹ một tiếng, lời nói Lý Lận Thần mang theo ý mời.

"Uống ly trà đi, luôn muốn tìm cơ hội hợp tác cùng MR, không biết em có chịu đồng ý không?"

"Làm ăn dĩ nhiên là không thể từ chối."

Bên trong phòng trà, Phó Nhiễm xem qua kế hoạch hợp tác Lý Lận Thần đưa cho cô.

"Rất tốt, nhưng anh cũng biết, phương diện này MR chưa từng hợp tác bao giờ."

"Tôi cảm thấy em nên thử sức thêm, dù sao MR cũng là công ty lớn, mở rộng lĩnh vực kinh doanh đối với sự phát triển trong tương lai của công ty cũng có chỗ tốt."

Phó Nhiễm tỏ ra đề phòng.

"Gần đây chuyện ở MR quá nhiều, tôi bị người ta chỉ trí rất nhiều, chờ vượt qua giai đoạn mấu chốt này rồi hãy nói."

"Được."

Lời cô nói đã đến nước này, Lý Lận Thần cũng không tiện nói thêm gì nữa.

"Chồng em đã từng tự tay giải quyết chuyện của MR, những chuyện này tại sao đều muốn giao cho em xử lý?"

"Có thể là muốn thử năng lực của tôi một chút."

Phó Nhiễm “kẻ bốn lạng, người nửa cân” đáp lời.

"Hi vọng sau này có cơ hội hợp tác."

"Được."

Phó Nhiễm đi ô-tô trở lại Y Vân thủ phủ, nhìn thấy Vưu Dữu đứng ngó nghiêng ở trước cửa, cô ấn vang còi xe sau đó hạ cửa sổ xe xuống.

" Vưu Dữu."

"Chị." Cô nhanh chóng bước tới.

"Em tới thăm Hãn Hãn."

"Sao không vào?"

"Người ở bên trong không chịu mở cửa cho em."

Phó Nhiễm cười, ý bảo cô ngồi lên xe.

"Là ý của chị, chị dặn mọi người chớ tùy tiện mang Hãn Hãn ra cửa, cũng không để cho người khác đi vào."

Vưu Dữu thắt dây an toàn.

"Ngay cả bác cũng không được sao?

Phó Nhiễm khẽ thở dài.

"Hiện tại mỗi ngày chị đều nơm nớp lo sợ, thứ quý giá nhất đúng là Hãn Hãn rồi."

Vưu Dữu nghe vậy, ngó ra ngoài cửa sổ như suy nghĩ điều gì đó.

Đến phòng khách, bảo mẫu ôm Hãn Hãn mới thay tã xong đang chuẩn bị cho nó bú sữa, Phó Nhiễm đón lấy đứa bé rồi để cho Vưu Dữu ngồi trong phòng khách. Cô ngồi bên cạnh cho đứa bé bú sữa, hỏi Vưu Dữu.

"Hiện tại ở Lý gia, bọn họ đối xử với em tốt sao?"

"Tốt vô cùng."

Vưu Dữu nhìn chăm chú về phía Hãn Hãn trong ngực Phó Nhiễm.

"Em muốn trở về trường học, nhưng mà Lý Sâm không cho."

Nếu nói tới quy củ của Lý gia cùng Minh gia, đúng là giống nhau như đúc.

Phó Nhiễm ôm lấy Hãn Hãn rồi vỗ nhẹ sau lưng cho bé, Vưu Dữu đi tới bên cạnh cô.

"Chị, cho em ôm một lúc."

"Ở lại đây ăn cơm tối đi, chị sẽ dặn phòng bếp chuẩn bị nhiều món ăn một chút, em cũng đã lâu không có dịp nói chuyện với chị."

"Vâng." Thần sắc Vưu Dữu có vẻ không yên lòng.

Phó Nhiễm đi lên lầu, Vưu Dữu ôm lấy Hãn Hãn đi tới cửa phòng khách, người giúp việc trong nhà cùng bảo mẫu thấy là người thân Phó Nhiễm dẫn vào, đương nhiên cũng không có đề phòng.

Vưu Dữu vội vàng mang Hãn Hãn đi tới vườn hoa, cô giả bộ như đang đi dạo, vừa nói chuyện cùng bảo bảoũng đang đi ra hướng cửa.

Hãn Hãn vừa uống sữa xong, mở đôi mắt đen láy nhìn chung quanh, Vưu Dữu ngẩng đầu lên, thấy xung quanh cũng không có người, nếu muốn đưa nó rời đi thì bây giờ là cơ hội tốt nhất.

Trong miệng đứa bé phát ra tiếng ê a, sau khi nói xong có vẻ như lại đang vui cười khanh khách. Vưu Dữu đưa ngón tay sờ lên gò má mềm mại của bé, đôi mắt nhìn cửa chính cách ba bước chân.

Cô đùa với đứa bé mấy câu, lại đi ngược trở lại bên trong phòng khách.

Vừa lúc Phó Nhiễm từ trên lầu đi xuống, Vưu Dữu giao đứa bé lại cho cô.

"Chị, Hãn Hãn lớn lên giống anh rể nhiều hơn một chút."

Phó Nhiễm ôm cậu nhóc vào trong ngực tìm tư thế thoải mái.

"Thật là nhiều người nói như vậy, con trai không nên giống như mẹ sao?"

Vưu Dữu cũng biết tin tức Minh Thành Hữu bị bệnh qua đời, Lý Vận Linh đối với Lý gia không có giấu diếm, cô nhìn thấy dáng vẻ Phó Nhiễm, trong lòng càng cảm khó chịu.

"Giống như ba tốt hơn."

Nói như vậy, ít nhất mỗi ngày Phó Nhiễm hướng về phía nó cũng coi như có một chút an ủi.

Trong lòng thấp thỏm về đến nhà, quả nhiên Lý Vận Linh cũng đang ở đây.

Thấy Vưu Dữu về tay không, Lý Tắc Cần không vui, mở miệng.

"Đứa bé đâu?"

"Con không tìm được cơ hội."

Lý Vận Linh hừ lạnh

"Ta đã nói nó cùng Phó Nhiễm là một ruột, nhưng các người không tin, để cho nó ôm đứa bé cũng ôm không tới, sau này còn có thể trông cậy gì chứ?"

"Bác."

Vưu Dữu đi tới trước mặt mọi người.

"Anh rể đi rồi, hiện tại hi vọng duy nhất của chị con chính là Hãn Hãn, lại nói đứa bé nên đi theo mẹ."

"Vưu Dữu, câm mồm!"

Bà Lý lên tiếng quát lớn, rồi hạ giọng điệu quay sang nói với Lý Vận Linh.

"Chị, chị đừng để trong lòng, đứa bé này không hiểu chuyện."

"Ai da, không hiểu chuyện?"

Lý Vận Linh cầm túi xách lên.

"Ta xem là các người dạy dỗ còn chưa đủ."

Lý Sâm về đến nhà, cũng không ai nói với hắn chuyện xảy ra ngày hôm nay, hắn đi vào phòng ngủ thấy Vưu Dữu còn chưa ngủ.

Bước đi tới phía sau cô, hai tay ôm chặt hông của cô.

"Sao còn chưa ngủ?"

Vưu Dữu che giấu ánh mắt buồn bã.

"Hôm nay anh về thật muộn."

"Có một xã giao."

Vưu Dữu xoay người, cả người áp vào trong ngực người đàn ông.

"Sau này trở về sớm một chút có được không? Ở cùng em, đã bao lâu rồi chúng ta không có cùng nhau ăn cơm tối rồi?"

Lý Sâm chỉ nghĩ là cô thuận miệng oán trách.

"Bà xã, thật xin lỗi."

Môi mỏng cọ cọ vào khóe miệng Vưu Dữu.

"Anh sẽ tranh thủ, cuối tuần này dẫn em đi chơi, qua mấy ngày nữa là anh có thể rảnh rỗi mấy hôm rồi."

"Thật sao?"

Đôi tay Vưu Dữu ôm lấy cổ hắn.

"Sớm đi nghỉ ngơi một chút đi."

Lý Sâm nằm dài trên giường không bao lâu liền ngủ thật say, Vưu Dữu ôm bụng lăn qua lộn lại không ngủ được, đứng lên muốn tìm một ít đồ ăn, nhưng trong phòng ngủ không có gì, bà Lý quản lí cô rát nghiêm, đừng nói là ăn cái gì, ngay cả ăn mặc như thế nào cũng đều muốn tham gia.

Vưu Dữu dè dặt đi ra khỏi phòng, muốn tìm chút đồ ăn trong tủ lạnh, bước chân bước xuống cầu thang, đã thấy bà Lý dọn dẹp ở trước bàn ăn.

"Mẹ. . . . . ."

Bà Lý cũng không ngẩng đầu lên.

"Hơn nửa đêm xuống đây làm cái gì? Không sợ đánh thức Sâm Tử."

Vưu Dữu đứng im tại chỗ không động đậy.

Bà Lý biết hôm nay con trai trở về muộn nên cố ý chuẩn bị đồ ăn khuya, bà ngẩng đầu lên nhìn

"Cô đừng quên mất rằng, bây giờ cô đã là người của Lý gia rồi, bên trọng bên khinh cô còn không rõ ràng thì thử hỏi sau này tôi sao có thể yên tâm giao gia đình này cho cô quản lí, chuyện ngày hôm nay, Sâm Tử không biết chứ?"

Vưu Dữu lắc đầu.

"Tốt lắm.”

Bà Lý thấy cô còn đứng đó.

"Còn không mau đi lên? Nhịn một bữa cơm cũng không chết đói được."

Vưu Dữu quay người đi lên lầu, bàn tay vịn vào lan can cầu thang, nền nhà cũng lát bằng gỗ quý hiếm, một chiếc đèn cũng có thể mua một căn nhà cho một gia đình bình thường, nhưng cho dù nguy nga tráng lệ như vậy, Vưu Dữu luôn cảm thấy mình không thuộc về nơi này.

Nếu không phải người cô yêu ở đây, cô thật sự không cần phải nhún nhường để đổi lấy bình yên.

Nghĩa trang công cộng.

Một người đàn ông cầm bó hoa cẩm chướng trong tay đang đi tới trước mộ Phạm Nhàn, anh ta khom lưng cắm hoa vào bên trong bình hoa, đập vào mắt, là đóa hoa cúc màu vàng ở bên kia.

Người đàn ông đứng ở trước mộ, ngẩng đầu lên nhìn về phía tấm hình trên bia mộ, anh ta bỏ chiếc kính râm ra, đôi mắt màu đen nhìn chằm chằm, nơi cổ họng khẽ nghẹn lại, trượt ra một tiếng gọi mỏng manh.

"Mẹ."

Gương mặt của Phạm Nhàn dường như vĩnh viễn ngừng ở trong ánh mắt đó, ghi tạc ở trong lòng, sẽ không cảm thấy mơ hồ.

Trái tim trong cơ thể mạnh mẽ nhảy lên, ngay cả dòng máu chảy trong cơ thể cũng giống như rạo rực hẳn lên, anh ngẩng đầu lên nhìn về phía ánh mặt trời chiếu thẳng, sắc da thịt màu đồng sau cuộc hồi sinh tràn đầy sức sống, còn giống như loại “phá kén biến thành bướm” đáng kinh ngạc.

Người đàn ông khép hờ đôi mắt, cảm giác ánh mặt trời chiếu vào da, hẳn là đã lâu rồi chưa từng được cảm nhận. Thân thể gầy yếu được sống lại, tuyệt vọng vì gần như cận kề với cái chết, cảm giác sợ hãi đó mở mắt ra cũng có thể cảm thấy như chìm vào đáy hồ lạnh lẽo, rốt cuộc anh cũng có thể thoát khỏi.

Người đàn ông vươn tay, khẽ phủi những hạt bụi vương trên tấm hình của Phạm Nhàn.

Anh đeo mắt kính lại lần nữa, đi ra khỏi nghĩa trang sau đó lên ô-tô rời đi.

Hai bên đường đều trồng cây tùng bách, phía trước có một cột đèn xanh đèn đỏ, Minh Vanh nghe điện thoại xong lái xe chậm lại, khi xe vững vàng dừng ở bên trong làn giảm tốc, anh lơ đãng quay đầu lại, ánh mắt bỗng giật mình giống như nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Đột nhiên anh kinh hãi, xe của đối phương xe đã vượt lên, anh vội vàng đuổi theo.

"Thành Hữu!"

Chiếc xe trước mặt lái đi rất nhanh, người đàn ông nhìn xuyên qua kính chiếu hậu thấy chiếc xe phía sau theo đuôi, anh đạp chân ga tăng tốc, Minh Vanh cũng không chịu thua, mấy lần suýt đuổi vượt, người đàn ông kia không có ý lái chậm lại chút nào, mấy năm trước đã từng liều lĩnh đua xe tốc độ, dĩ nhiên là có chút hoảng sợ.

Chiếc xe thể thao màu bạc lướt nhanh như một tia chớp, hàng cây ven đường giống như bị một lưỡi hái xẹt qua, con đường quanh co, anh đánh tay lái lại vô cùng thuần thục, đã lâu anh không chơi, mà nay trong cơ thể như được kích thích trở lại, càng tỏ ra không có chút kiêng dè.

Minh Vanh ấn vang còi xe, muốn cho người phía trước dừng xe. Qua mấy ngã rẽ, lại bị người đàn ông kia bỏ rơi không thấy tăm hơi. Minh Vanh đấm hướng tay lái thật mạnh. Trong lòng càng cảm thấy do dự.

Anh nhanh chóng trở lại Minh gia, Lý Vận Linh thấy người anh đầy mồ hôi.

"Thế nào, có việc khẩn cấp gì mà thành ra như vậy?"

"Mẹ."

Minh Vanh kéo Lý Vận Linh đến trước sô pha.

"Hôm nay giống như con nhìn thấy Thành Hữu rồi."

Lý Vận Linh kinh ngạc, một hồi lâu sau mới hất tay Minh Vanh ra.

"Nói, nói cái gì đó?"

"Mẹ, là thật."

Minh Vanh nhận chén nước sau đó uống một hơi cạn sạch.

"Con thấy được nét mặt có chút giống, chỉ là không thể xác định."

"Ban đầu ở bệnh viện bên California, không phải con nói là con tận mắt nhìn qua di thể của Thành Hữu rồi sao?"

Lý Vận Linh ngồi vào chỗ của mình ở trên ghế sofa, Minh Vanh vừa nghe bà nói như thế, cũng cảm thấy có chút không thể.

"Đúng vậy, huống chi Phó Nhiễm cũng đi vào. . . . . ."

"Lại nói, nếu nó còn sống thật, tại sao không trở lại?"

Lý Vận Linh mới đầu còn kích động từ từ bình tĩnh trở lại, bàn tay bà chống vào trán.

"Bóng dáng giống nhau cũng không phải là lạ, có lẽ do chúng ta cũng quá nhớ nó."

Minh Vanh tán thành ý phía dưới, nhưng vẫn cảm thấy có cái gì đó không đúng.

"Con ở phía sau ra sức ấn còi, xe của đối phương lại lao đi rất nhanh, không bao lâu liền bỏ xa con."

"Tro cốt cũng mang về Minh gia hạ táng gần nửa năm, làm sao còn có chuyện như vậy có thể xảy ra?"

Bàn tay Minh Vanh chống cằm dưới lên, Lý Vận Linh không khỏi thở dài.

"Nếu như Thành Hữu còn sống thì thật tốt, để cho nó trở lại xem tình hình bây giờ, nghĩ đến cũng chỉ có nó mới có thể dọn dẹp tàn cuộc này."

Phó Nhiễm nhận được điện thoại, vội vàng lái xe chạy tới biệt thự.

Cô đẩy cửa phòng ra bước vào, thấy anh nằm ở trên giường.

"Sao vậy?"

"Không có việc gì."

Anh lơ đễnh kéo tay Phó Nhiễm.

"Xem em lo lắng kìa."

"Còn nói không có việc gì?"

Phó Nhiễm có chút ảo não, đưa ra quả đấm hướng về ngực anh.

"Còn muốn giống như trước kia nữa đúng không? Những khổ sở kia còn chưa chịu đủ sao?"

Tiếng nói vừa dứt, cổ họng hơi nghẹn ngào.

Anh chống người ngồi dậy, hai cánh tay ôm cô thật chặt.

"Thật không có chuyện gì, mới vừa rồi đua xe quá nhanh, sau khi trở lại hơi có chút khó chịu, bác sĩ mới vừa đến xem qua nói không có đáng ngại, chỉ là trái tim đập kịch liệt quá mức nên có chút khó chịu chưa kịp thích ứng."

"Anh làm gì còn đi đua xe?"

Phó Nhiễm đẩy anh ra, vẻ mặt tức giận.

"Chỉ là ra đi ngoài một chuyến, lúc trở lại súyt nữa thì đụng phải Nhị ca, anh nghĩ thầm sẽ không có chuyện, liền tăng tốc độ."

Phó Nhiễm tức giận dễ sợ.

"Anh ấy, là lấy chính thân thể của mình ra làm trò đùa."

Anh áp trán vào trán cô.

"Trở lại có uống thuốc rồi, bây giờ đã tốt hơn nhiều."

Hai tay Phó Nhiễm vòng ra ôm chặt thắt lưng anh.

"Nếu như anh có chuyện, em và Hãn Hãn phải làm sao?"

"Ai gọi điện thoại cho em vậy?"

"Chuyện này anh không cần quan tâm."

Anh đưa tay xoa gáy cô, Duật Tôn không có nhàm chán như vậy, anh nghĩ đến Mạch Sanh Tiêu, cho nên mới nói, trái tim phụ nữ đều là đồng cảm với nhau.

Mặc dù bác sĩ nói không có gì quan trọng, trong lòng Phó Nhiễm vẫn còn sợ hãi, cô để cho anh nghỉ ngơi. Biết bác sĩ vẫn còn ở bên trong thư phòng lầu hai, Phó Nhiễm gõ cửa đi vào, Duật Tôn nói mấy câu sau đó liền đem không gian để lại cho cô.

"Bác sĩ, thật sự anh ấy không có chuyện gì chứ?"

"Sau khi phẫu thuật thì trong vòng một năm, tốt nhất nên tránh loại vận động nhanh này, huống chi về sau đều cần phải phối hợp với thuốc chống bài xích, mặc dù sau khi ghép tim có thể giống như người bình thường, nhưng tôi đề nghị, là chính mình phải thật cẩn thận."

àn tay Phó Nhiễm vịn vào mép bàn.

"Trước đó tôi đã xem qua tài liệu, tôi muốn hỏi, trường hợp như anh ấy có thể kéo dài được bao lâu?"

Nét mặt bác sĩ lộ vẻ khó khăn, Phó Nhiễm nhíu mày.

Trước kia, chỉ hy vọng xa vời là anh có thể tiếp tục sống nữa, hiện nay, lại có lòng tham muốn anh có thể thể giống như một người bình thường thực sự.

"Cũng có thể là mấy năm, cũng có thể là mấy chục năm."

Bác sĩ nói ra lời nói thật.

"Lại nói, tôi cho là ghép tim vốn đã là một kỳ tích, sao cô không mong đợi thêm một kỳ tích khác nữa?"

Phó Nhiễm nghe vậy, mặc dù trong lòng còn có lo lắng nặng nề, nhưng không khỏi dâng nên. Khi đó chỉ hi vọng anh có thể sống từng ngày từng ngày một, hôm nay, nếu chuyện sau này khó biết trước, sao không vui vẻ đối mặt?

Mạch Sanh Tiêu đẩy cửa đi vào, thấy Phó Nhiễm đứng ở trước bàn đọc sách, bác sĩ đã đi ra ngoài.

Cô đi tới trước mặt Phó Nhiễm.

"Cùng đi ăn chút gì không?"

Ánh mắt Phó Nhiễm lại bất ngờ rơi vào chỗ cổ tay Mạch Sanh Tiêu, cô nhìn theo tầm mắt Phó Nhiễm đang nhìn chăm chú về phía tay của mình.

"Có phải cô muốn hỏi tại sao tay của tôi lại bị như vậy hay không?"

"Rất đau chứ?"

"Dù sao hiện tại cũng đã cố gắng vượt qua."

Mạch Sanh Tiêu giơ cánh tay l

"Lúc ấy bác sĩ nói cho tôi biết, tay của tôi gần như bị phế thì tôi cảm thấy toàn bộ thế giới sụp đổ, bởi vì giấc mơ đánh đàn Piano cả đời của tôi cũng bị phá hủy."

"Là ai?" Phó Nhiễm không khỏi xúc động. "Người nào hại cô thành ra như vậy?"

Mạch Sanh Tiêu cười kéo tay áo lại, nửa đùa nửa thật nói.

"Nghe qua một câu nói như vậy sao? Người ta yêu làm tổn thương ta sâu nhất."

Cô kéo tay Phó Nhiễm đi ra ngoài, Phó Nhiễm chạm đến vết thương nơi tay cô, tim đập có chút nhanh.

Đi tới lầu ba, người đàn ông đưa lưng về phía cô, đang nằm ở trên giường nghỉ ngơi, Phó Nhiễm ngồi vào mép giường, cô nghiêng người qua, bàn tay khẽ vuốt lên mái tóc đen cắt ngắn của anh, anh vỗ vỗ vào mông cô.

"Yên tâm chứ?"

Cô cũng nằm xuống bên cạnh anh.

"Anh cũng không hỏi tên của bảo bảo, làm sao biết là Hãn Hãn?"

Anh cười ôm hông của cô.

"Không phải là em nhìn lén máy vi tính của anh mới lấy được tên cho đứa bé sao?"

“Úi chà, đó là anh tự nguyện cho em xem ."

Anh chống tay lên nhìn Phó Nhiễm từ trên cao.

"Từ đâu học được?"

"Cái gì?" Vẻ mặt cô ngây thơ.

"Cái đó, úi chà."

"Ai mà không biết nói, anh giả bộ nghiêm chỉnh cái gì."

Phó Nhiễm nhếch cánh môi.

"Lặp lại lần nữa? Anh phải trừng trị em mới được."

Anh áp người xuống muốn hôn cô, Phó Nhiễm vội vàng dùng tay che miệng lại.

"Anh sống yên ổn chút đi, bác sĩ nói để cho anh tĩnh dưỡng."

"Hôn miệng một chút không có việc gì."

Phó Nhiễm nghiêng người sang dùng bả vai chống được cằm anh đang tới gần.

"Trải qua một hồi bệnh như vậy cũng chưa thấy anh bớt phóng túng đi một chút.”

"Cũng bởi vì đã lâu, nên nghĩ tới mới nghiền."

Nếu muốn chiếm được tiện ngh khi đấu khẩu với anh, không có cửa đâu.

Phó Nhiễm đúng lúc bắt được bàn tay anh kéo khóa áo cô đang mong muốn xâm nhập vào bên trong.

"Hiện tại không được."

"Anh không làm."

"Vậy cũng không được."

Phó Phó Nhiễm kéo khóa kéo lại.

"Em phải nhanh đi về, gần đây bị theo dõi

Anh thừa dịp cô xuống lấy giày lôi cô ngồi vào trên đùi mình.

"Người trong nhà không làm khó dễ em chứ?"

"Yên tâm, em có thể ứng phó."

Phó Nhiễm xoay người lại với lấy giầy, y phục sau lưng bị vén lên, có thể nhìn đến thắt lưng nhẵn nhụi, nơi cổ họng anh khẽ cuồn cuộn, đôi giầy này cô mới mua, đeo lên có chút khó khăn.

Một tay anh vòng qua trước mặt cởi cúc quần cô ra, một tay kia thuận thế đi xuống. Bàn tay có chút lạnh, thiếu chút nữa Phó Nhiễm thét chói tai, đột nhiên ngửa người ra sau, gáy đụng vào sống mũi anh. Anh rên lên tiếng, Phó Nhiễm bị anh mang về phía sau, anh xoay người đè cô ở phía dưới thân mình, bàn tay vẫn để ở chỗ cũ.

Toàn bộ nguốn vốn của MR gần đây đều tập trung cho hạng mục mới, đây là bước đầu tiên Phó Nhiễm có thể đứng ổn định.

Trong thời kỳ mấu chốt nhất, lại có một cơn sóng lớn cuốn tới.

Có người nói, không phải là Minh Thành Hữu ra nước ngoài, Minh gia đem tin tức này giấu thật kỹ, là bởi vì Minh Thành Hữu đã chết!

Đầu tiên vẫn chỉ là suy đoán, Phó Nhiễm biết lúc này không thể thừa nhận, cô cố gắng né tránh truyền thông, dù là không cẩn thận gặp phải thì cũng là nói năng thận trọng.

Nhưng chuyện vẫn chưa vì vậy mà yên ổn, ngược lại càng che thì sóng lớn càng mạnh, cho đến có một ngày, trên trang đầu tất cả các tờ báo đều có tựa đề như vậy: Minh Thành Hữu đã qua đời từ lâu, được án táng tại nghĩa trang Thanh Sơn.

Kèm theo còn có một tấm hình, tên tuổi của Minh Thành Hữu trên bia mộ có thể thấy được rõ ràng.

Bí mật bị che giấu gần nửa năm, khi lộ ra tưởng như long trời lở

Lý Vận Linh không khỏi đau lòng, ý của Phó Nhiễm là không thừa nhận, dù sao chuyện như vậy, chỉ cần không ai đứng ra nói chắc chắn, lời đồn liền vĩnh viễn chỉ là suy đoán mà thôi.

Sau khi Lý Tắc Cần biết chuyện này, liền chạy tới Minh gia.

"Chị, chị còn không thừa nhận, Phó Nhiễm che giấu còn không phải là sợ ảnh hưởng tới vị trí của cô ta ở MR sao? Chị kiên trì làm cái gì, công ty ở trong tay cô ta, nói không chừng về sau Hãn Hãn cũng không có phần, huống chi về chuyện Thành Hữu, ngay cả bia mộ cũng bị phát hiện, cô ta cứ nói đừng động tới truyền thông, nhưng Minh gia như vậy, chị có thể trốn tránh được sao?"

Lý Vận Linh nhận lấy chiếc khăn Tiêu quản gia đưa tới, lau khóe mắt xong lại trả lại.

"Tự ta cũng biết, đầu tiên nói muốn giấu là vì tót cho MR, nhưng bây giờ cũng lâu như vậy rồi, ta cũng đang lo lắng không biết trong lòng Phó Nhiễm đang tính mưu ma chước quỷ gì."

"Chị, bên trong MR không có người mình, chị có thể yên tâm sao?"

"Nếu không thì thế nào?"

Lý Vận Linh cau mày.

"Cậu có biện pháp gì tốt hơn sao?"

"Em muốn cho Sâm tử vào hội đồng quản trị."

Lý Vận Linh nheo mắt lại.

"Trong lòng cậu nên hiểu, Sâm tử chưa có đủ tư cách này."

"Gần đây em đang suy nghĩ biện pháp, chỉ cần bỏ tiền, còn sợ không có được một số cổ phần sao?"

Lý Vận Linh không lên tiếng, sau khi Minh Thành Hữu qua đời, không thể nghi ngờ là MR thành khối thịt béo bở, ai cũng muốn tới đây tranh một phần, quan hệ gần, tất nhiên là dễ dàng xuống tay hơn, điều bà kiên trì duy nhất, chính là bảo vệ MR thay Minh Thành Hữu, bởi vì vậy mới có thể để lại tất cả cho Hãn Hãn.

Trong lúc nhất thời, áp lực dư luận gần như ngập đầu, thật có thể lấy dùng bốn chữ “vô khổng bất nhập”* để hình dung những loại người đó. Sau đó cũng có không ít ký giả chạy tới Thanh Sơn muốn dò xét đến cùng, mặc dù cũng bị người trông coi nghĩa trang chặn ở ngoài cửa, nhưng chuyện Minh Thành Hữu qua đời trong mắt người ngoài đã thành sự thật.

( * Ý nói dùng mọi thủ đoạn để đạt được điều mình muốn, chỗ nào cũng nhúng tay vào. )

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.