Giả Yêu Làm Thật

Chương 165: Vợ con của tôi! Ai dám coi thường?



Thần kinh Phó Nhiễm căng thẳng, tới cực điểm, sau đó dường như bộc phát ra, cả người cô vô lực, nhìn ánh mặt trời chiếu vào trên mặt, cô cảm giác tựa như có một bàn tay ấm áp đang nhẹ nhàng mơn trớn đôi gò má mịn màng của mình. Đến giờ phút này, cô không còn có thể kiên cường được nữa, cô cần một bờ vai vững chắc để dựa vào.

Lý Vận Linh như người mất hồn, đứng ngây ngốc tại một chỗ, một hồi lâu không nói được gì, chớ nói chi là cử động.

Phó Nhiễm đưa tay mở cửa ra, một người đàn ông mặc âu màu trắng, được cắt may thủ công, cổ áo cùng tay áo được thêu chỉ kim tuyến, tóc tai gọn gàng, tinh thần sảng khoái, ngũ quan như điêu khắc, mắt đẹp mày dài, ánh mắt sắc bén giấu dưới lọn tóc, đôi chân dài bước nhàn nhã, như là đang đi tham quan, xem kịch.

Có người quay đầu lại, trợn tròn mắt.

Người đàn ông bước tới, chào hỏi bọn họ, mọi người nhìn tới ngẩn ngơ, cơ hồ không thể tin được.

Người đàn ông bước tới sau lưng Lý Tắc Cần, người đàn ông có dáng người cao hơn Lý Tắc Cần, người đàn ông khoanh tay lại, cằm khẽ nhếch lên. “Cậu cũng ở đây sao? Y Vân thủ phủ trở nên náo nhiệt như vậy từ khi nào vậy ta?”

Lý Vận Linh cảm thấy mồ hôi lạnh chảy xuống ròng ròng, âm thanh này, giọng nói này nghe sao mà…

Dưới ánh sáng mặt trời, ban ngày ban mặt, bà cảm thấy như gặp quỷ vậy!

Bà quay đầu lại, thấy sắc mặt của em bà tái xanh, không nói gì, vẻ mặt hiện lên sự lúng túng, sự kinh ngạc, ngỡ ngàng khó có thể tin, lại có phần sợ hãi. Ánh nắng chiếu xuyên qua khóm hoa, chiếu vào mặt bà, cả người bà lạnh như đang ướp trong hầm băng, chân tay chết lặng. Ông Lý chết lặng, mở to mắt nhìn chằm chằm người đàn ông đang bước tới, dường như ông ngẩn ra.

Diện mạo như thế, thái độ cương quyết, khí chất như thế, không phải là Minh Thành Hữu, thì làm gì tìm ra được người thứ hai???

“Thành, Thành Hữu…”

Đôi gò má của bà được một bóng dáng cao lớn che lấp đi, bà cảm thấy một đôi tay đặt lên bả vai bà, có người tiến tới bên cạnh bà, cất giọng gọi. “Mẹ.”

Phó Nhiễm bước tới, sắc mặt bình thản, tựa hồ như không nhìn thấy phản ứng của Lý Vận Linh.

Bà có suy nghĩ, chẳng lẽ, chẳng lẽ chỉ có mình bà nhìn thấy? Lý Vận Linh cố gắng vực dậy tinh thần, từ từ quay đầu lại. Minh Thành Hữu đứng rất gần bà, nhìn anh như gần trong gang tấc, bà chợt cảm thấy hít thở không thông, trực tiếp ngất xỉu.

Phó Nhiễm thấy thân thể bà mềm nhũn, sau đó ngã xuống đất liền vội vàng hô to.

“Mẹ…”

“Chị…”

Minh Thành Hữu đưa tay ôm lấy Lý Vận Linh, nói với Phó Nhiễm. “ Em mau bảo mọi người vào trong phòng khách đi.”

Phó Nhiễm gật đầu, nhìn anh ôm mẹ đi, rồi sau đó cũng bước theo. Phó Nhiễm nhìn về phía Lý Tắc Cần “Cậu, mau vào nhà đi.”

Ánh mắt Lý Tắc Cần u ám, nhìn thấy mọi người đã bước vào, lúc này mới để ý tới Phó Nhiễm đang gọi mình, vội vàng trả lời. “Được, được.”

Người giúp việc gọi điện cho bác sĩ gia đình tới, các vị trưởng bối của Minh gia cũng đã ngồi đầy đủ trong phòng khách, Phó Nhiễm lên lầu chăm sóc Lý Vận Linh.

“Thành Hữu, con, con không có việc gì chứ? Đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra?”

Minh Thành Hữu ngồi đối diện Lý Tắc Cần, anh gác chân trái lên. “Lúc ấy cháu bệnh rất nặng, hơn nữa vì chuyện bắt cóc lúc trước, cháu cùng với Phó Nhiễm đã thương lượng với nhau lừa gạt mọi người, với lại sau này không chừng cháu sẽ mất bì bệnh nặng, cho nên… Cậu, cháu không ở đây, mọi người sống tốt chứ?”

Sắc mặt Lý Tắc Cần khó coi. “Đều là người một nhà, tại sao phải làm như thế?”

Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười lạnh. “ Sau khi cháu ở bên ngoài dưỡng bệnh, chuyện công ty cùng chuyện nhà cũng biết được chút ít, cháu thật không hiểu, tại sao hôm nay mọi người lại tập trung tại Y Vân thủ phủ?”

Mấy vị trưởng bối Minh gia đưa mắt nhìn nhau, ai cũng không mở miệng được.

Lý Tắc Cần đẩy Lý Vận Linh lên đứng mũi chịu sào. “Hay là hỏi mẹ cháu? Mẹ cháu không yên tâm khi để Hãn Hãn bên cạnh Phó Nhiễm, dù sao mọi người đều cho rằng cháu cũng đã…”

“Cháu làm sao?” Minh Thành Hữu hỏi ngược lại. “Nếu cháu chết rồi, có phải hôm nay mọi người tính tới đây đuổi vợ cháu ra khỏi Y Vân thủ phủ và bắt con trai cháu đi không?”

Lý Tắc Cần á khẩu không nói được lời nào, Minh Thành Hữu nhìn người giúp việc bưng lên cho anh một ly trà nóng, anh đưa tay cầm lấy, đầu ngón tay gảy nhẹ mép ly trà. “Các người không tin Phó Nhiễm tức là cũng không tin cháu, đồng thời, lời nói của cô ấy cũng chính là nói nói của cháu.”

Bác sĩ bước xuống lầu, nói với anh Lý Vận Linh không có gì đáng ngại, chỉ là do quá xúc động, thần thể nhất thời không chịu được nên mới ngất xỉu.

Phó Nhiễm ôm Hãn Hãn ngồi bên giường, Lý Vận Linh vừa mới tỉnh lại, đưa mắt ra nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ, sau đó thu hồi tầm mắt, lúc này bà mới xác định được mình đang ở Y Vân thủ phủ. “Tiểu Nhiễm?”

Phó Nhiễm đặt con trai vào trong chiếc giường trẻ em. Lý Vận Linh nhìn xung quanh căn phòng, nhưng không thấy bóng dáng của Minh Thành Hữu, bà vội hỏi “Không phải mẹ nằm mơ chứ?”

Phó Nhiễm ngồi vào bên cạnh giường, lắc lắc đầu. Tâm tình bà kích động, nói vội vàng. “Thành Hữu, Thành Hữu không chết?

Mặc dù trong lòng cô còn oán trách, nhưng nhìn Lý vận Linh lúc này, tình cảm mãnh liệt của bà dành do Minh Thành Hữu, dù rằng phương thức yêu thương của bà có hơi sai lầm.

“Vâng, Thành Hữu đã trở lại.”

“Nó, nó đang ở đâu?” Lý Vận Linh lo lắng ngồi dậy, muốn rút dây truyền dịch trên tay ra.

“Anh ấy ở dưới phòng khách, mọi người đều ở dưới đó.” Phó Nhiễm vội vàng đưa tay ngăn lại động tác của Lý Vận Linh.

Lý Vận Linh nhìn về phía Phó Nhiễm. “Có phải con đã biết trước rồi không?”

Phó Nhiễm cũng không có ý định lừa gạt bà. “Vâng.”

“Con…” Lý Vận Linh giơ tay phải lên cao, bà nghĩ tới Thành Hữu đang ở dưới lầu, vội dừng lại động tác. “Tại sao hai đứa lại gạt mẹ, rốt cuộc hai đứa muốn gì?”

“Mẹ, chủ yếu là anh ấy, trong lúc dưỡng bệnh, trái tim anh ấy có phản ứng bài xích không tốt, sau đó anh ấy lo lắng có người nhân cơ hội anh đang bệnh mà gây bất lợi cho anh, nên anh ấy không muốn nói với ai chuyện này.”

Phó Nhiễm đưa tay lấy cái gối đặt ra sau lưng Lý Vận Linh, để cho bà dựa vào.

Lý Vận Linh đưa mắt nhìn chăm chú bức tường đối diện, bà nói. “Con xuống kêu Thành Hữu lên đây.”

Trong phòng khách, các trưởng bối Minh gia đang hỏi chuyện của Minh Thành Hữu, hỏi đã xong nên họ chuẩn bị đứng dậy rời đi, anh thấy vậy liền nói. “Tối nay cháu mở tiệc, mọi người nhớ nhải đến. Cậu, cậu cũng có thể đến.”

Phó Nhiễm bước ra khỏi phòng, nghe được tiếng bước chân từ dưới lầu truyền tới, c đứng ở khúc quanh cầu thang, Minh Thành Hữu quay đầu lại liền thấy cô.

Anh đưa tay ngoắc ngoắc, ý bảo cô xuống lầu.

Phó Nhiễm bước về phía anh. “Còn phải mở tiệc nữa sao?”

Minh Thành Hữu đưa tay chống lên ghế, cổ khẽ chuyển động, híp mắt lại. “Tại sao lại không mở tiệc? Có câu nói rằng ăn không được thì phải ói ra, khi dễ người của anh, anh muốn cho bọn họ ói ra mật xanh mật vàng luôn.”

Minh Thành Hữu cùng Phó Nhiễm bước lên lầu, Lý Vận Linh nghe được động tĩnh, ngẩng đầu lên nhìn, sau đó nói. “Tiểu Nhiễm, con ra ngoài trước đi, mẹ muốn nói chuyện với Thành Hữu một chút.”

“Được.”

Cửa phòng khép lại, Minh Thành Hữu đi tới, anh trực tiếp ngồi lên mép giường, ngồi bên cạnh bà. “Mẹ.”

Lý Vận Linh không chờ đợi được, bà đưa hai tay ra sờ mặt anh, chiếc nhẫn lạnh băng quét qua gò má anh, hai mắt bà tràn đầy kích động. “Thành Hữu, thật sự là con sao?”

Anh kéo tay bà xuống, nói. “ Mẹ còn đang truyền nước, chớ có lộn xộn.”

Bà đưa tay hướng tới ngực anh hỏi. “Đã tốt lên rồi sao, con không sao chứ?”

“Không phải con trai mẹ đang khỏe mạnh và ngồi trước mặt mẹ sao?”

Lý Vận Linh mừng rỡ, trong lòng dấy lên đủ loại cảm xúc. “Tốt, tốt, con trai của ta đã trở lại, đã thật sự trở lại rồi, tốt, tốt quá.”

Minh Thành Hữu nhìn bà đang gục đầu xuống, trên mái tóc bà đã điểm vài sợi bạc.

Bà dựa lên vai anh, nói. “Thành Hữu, con thật ác độc, con và Phó Nhiễm sao lại nhẫn tâm với ta như vậy, mẹ biết nỗi khổ của con. Nhưng sao con lại gạt mẹ như thế?”

“Mẹ, lúc ấy con nghĩ, nếu thật sự con không sống được nữa, người đau lòng nhất không phải là mẹ sao?”

Lý Vận Linh đưa đôi mắt đỏ bừng lên nhìn anh, sau đó quét qua cửa, bà dừng một chút rồi hỏi. “ Thành Hữu. con nói thật cho mẹ biết, có một vài hôm Phó Nhiễm không có ở nhà vào ban đêm, có phải lúc đó nó ở cùng với con không?”

Trong mắt anh khôi phục lại sự lạnh lùng. “Mẹ, ý của mẹ là gì?”

“Không phải nó có người khác sao? Tin tức trên tivi không phải là tin giả đâu, Thành Hữu, con dừng quá tin tưởng vào Phó Nhiễm.”

Minh Thành Hữu gạt tay Lý Vận Linh ra, anh thế nào lại quên mất, những người vừa rồi muốn áp bức Phó Nhiễm kia, Lý Vận Linh là người đứng đầu.

Thấy anh không nói lời nào, Lý Vận Linh cho rằng anh đang suy nghĩ, liền nói tiếp. “Cô ta vốn có rất nhiều cơ hội để nói cho mẹ biết, nhưng lại cố tình che giấu, Thành Hữu, đến tột cùng cô ta có âm mưu gì, chắc con chưa biết được đâu.”

Anh đưa mắt nhìn Lý Vận Linh chằm chằm, đầu tóc bà có vẻ rối loạn. Lý Vận Linh thấy cả người anh thoáng chốc lạnh đi, thể hiện sự lạnh nhạt và xa cách, sau đó anh rút tay lại, đứng lên nói. “Mẹ nghỉ ngơi đi, tối nay ở Thanh Phong Nhã Uyển, con đã đặt mấy bàn tiệc rồi.”

“Mẹ không mệt, Thành Hữu, để mẹ nhìn con cho thạt kỹ nào.” Lý Vận Linh muốn kéo cánh tay của anh lại. “Hiện tại mẹ rất vui, mẹ muốn nói chuyện với con.”

Minh Thành Hữu lặng yên không một tiếng động, tranh khỏi cánh tay của bà, anh nhấc chân bước ra ngoài. “Con ra ngoài với Phó Nhiễm.”

Vừa dứt lời, anh kéo cửa bước ra ngoài, trong ánh mắt bà không che giấu được một sự thất vọng, cánh tay dừng lại giữa không trung

Phó Nhiễm đứng trên hành lang cách đó không xa, với khoảng cách này, vừa vặn không nghe được tiếng nói chuyện từ trong phòng của Lý Vận Linh. Cô mặc một bộ đồ ở nhà đơn giản, hai tay cô bỏ vào trong túi áo, đang cúi thấp đầu, mũi chân đang đá đá góc tường.

Minh Thành Hữu đi tới sau lưng cô, nghe được tiếng bước chân, cô ngẩng đầu lên nhìn, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng bỗng nở ra nụ cười, hai tay ôm lấy cổ anh.

Bây giờ là thời điểm thuộc về anh và cô.

Anh nhìn sâu vào trong đôi mắt của cô, khí thế lạnh lẽo vừa rồi của anh chợt tan biến mất, chỉ trong chốc lát anh trở nên rất ôn hòa. Nhớ tới cuộc nói chuyện vừa rồi với Lý Vận Linh, trong lòng khó chịu, anh đưa tay vuốt ve đôi gò má của cô, cô vội tránh né. “Làm gì đó?”

Anh véo mấy cái, cũng không trả lời câu hỏi của cô, đưa tay vỗ nhẹ ở thắt lưng của cô. “ Quấn lên nào?”

Phó Nhiễm hoài nghi lỗ tai mình đang nghe nhầm, cô hỏi lại. “Anh nói cái gì?”

“Không phải em rất thích dùng chân quấn lấy eo của anh sao?”

“Anh thật không biết xấu hổ.” Cô đưa mắt nhìn xung quanh, thật may mắn không có ai.

Minh Thành Hữu thừa dịp cô không chuẩn bị, ôm eo nâng cô lên, Phó Nhiễm ôm chặt anh hơn, anh ôm cô vào trong ngực, anh suy nghĩ, hiện tại, anh đã có sức lực ôm lấy vợ yêu vào trong lòng, Phó Nhiễm kề sát mặt vào cổ anh, cô nghĩ lại lúc anh bị bệnh, muốn ôm cô đó cũng là một mong muốn xa vời.

Minh Thành Hữu đưa chân đá của phòng ngủ ra, cách bài trí trong phòng đều không thay đổi gì nhiều lắm, vẫn duy trì hiện trạng trước kia. Bên cạnh chiếc giường King – size là chiếc giường nhỏ của trẻ em, Hãn Hãn đang ngủ say, Minh Thành Hữu đặt cô lên giường, anh ngồi bên cạnh nép giường, đặt tay lên giường nhỏ của con, Phó Nhiễm nhổm người dậy. “Con vừa mới uống sữa, để cho con ngủ, đừng

Minh Thành Hữu cũng khong quay đầu lại. “Là bú sữa của em sao?”

Phó Nhiễm giơ chân đá vào người anh. “Em đã cai sữa cho con rồi, chẳng lẽ anh không biết?”

Anh cười cười, nắm lấy chân cô, thuận thế dùng sức một cái, đem cô kéo đến bên cạnh anh, ngón tay gõ gõ nhẹ lên giường con trai. “Ngủ đi ngủ đi, ngủ tại nhà mình là tốt nhất.”

Phó Nhiễm tập trung tại đôi tay của anh, để tay anh vào lòng bàn tay cô. Anh thấy Hãn Hãn đã ngủ say, liền đem cô ấp xuống giường.

Cô đưa hai tay chống đỡ ngực anh, nói. “Buổi tối sẽ có rất nhiều người sao?”

“Ừ, rất nhiều.”

Phó Nhiễm gác tay ra sau ót. “Vậy em về nhà gọi cha tới nha.”

Minh Thành Hữu nằm bên cạnh cô, ánh mắt lấp lánh có hồn, nhìn trần nhà chằm chằm. “Không cần, về phía cha thì hôm nào chúng ta tự mình tới.”

Phó Nhiễm nghe vậy, mặc dù nghi hoặc nhưng vẫn gật đầu một cái.

Lúc Minh Tranh nhận được điện thoại của Phó Nhiễm thì anh đang ở trong phòng làm việc của La Văn Anh nhìn cô uống thuốc, thấy sắc mặt cô nhăn nhó vì phải uống thuốc.

“Chuyện gì vậy?”

Minh Tranh cúp điện thoại, đưa tay chống lên trán, La Văn Anh vừa nhìn thấy điện thoại của Phó Nhiễm, anh không nói, cô cũng không hỏi gì nhiều.

Khuôn mặt Minh Tranh hiện lên sự khó có thể tin, anh đặt điện thoại lên bàn, ánh mắt thâm thúy nhìn La Văn Anh, một hồi lâu sau mới nghe được giọng nói trống rỗng của anh, giọng nói khẩn trương và khàn khàn. “Thành Hữu đã trở lại

Vị đắng của thuốc trong miệng chưa kịp tan đi, cô vội vàng cầm ly nước lên uống vài ngụm. “Anh nói cái gì?”

Minh Tranh không nói gì, anh thật sự cũng cảm thấy khó có thể tin được chuyện này.

La Văn Anh cầm điện thoại hét lên. “Minh Thành Hữu trở lại?”

Thân thể cao lớn của Minh Tranh ngồi xuống ghế. “Phó Nhiễm nói như thế, còn mời anh tối nay tới Thanh Phong Nhã Uyển, nói là sẽ trình bày rõ ràng với mọi người.”

Thần sắc La Văn Anh do dự. “Nhu vậy, tối nay anh đi một chuyến liền hiểu rõ mọi chuyện rồi.”

Lý Sâm thay đồ rồi xuống lầu, thấy vợ chồng Lý Tắc Cần đang ngồi trong phòng khách. “Cha, không phải tới giờ đi rồi sao?”

Lý Sâm đi tới ghế sô pha trước mặt, vẻ mặt Lý Tắc Cần thâm trầm. “Đi đi đi, có gì tốt mà đi? Nói không chừng là Hồng Môn Yến, không nghe Minh Thành Hữu nói gì ở Y Vân thủ phủ sao, tiểu lý tàng đao, muốn tôi đi dự tiệc, không chừng là bị ăn tươi nuốt sống.”

Lời người edit: [ * Hồng môn yến: Lưu Bang và Hạng Vũ là 2 nhân vật lịch sử của Trung Hoa. Hai nhân vật này xuất hiện vào triều đại nhà Tần. Vào khoản năm 200 trước công nguyên. Nhận lời giao ước của Hoài Vương- nếu 2 vị tướng quân ai mang binh vào Hàm Dương trước sẽ được phong Quan Trung Vương. Lưu Bang dùng kế để giữ chân Hạng Vũ và tự mình mang quân vào Hàm Dương. Tuy nhiên vẫn không làm vương. Nhưng sau này Lưu bang thâu tóm thiên hạ trở thành Hán Cao Tổ Cao Hoàng Đế hay còn gọi là Hán Cao Tổ.

Buổi tiệc Hồng Môn Yến chính là âm mưu ám sát Lưu Bang mà Phạm Tăng đã bày ra để trừ hậu họa cho Hạng Vũ. Nhưng Hạng Vũ lại không hạ sát Lưu Bang mà còn vui vẻ nhập tiệc.

Trong buổi tiệc Lưu Bang nhiều lần thất sắc khi kiếm của Hạng Trang kề sát mặt, nhưng may mắn được Hạng Bá nhận ra và rút kiếm múa phụ họa mục đích bảo vệ Lưu Bang. Trương Lương thấy tình thế nguy nan vội lẻn ra ngoài báo cho Phàn Khoái, vị tướng quân này tiến thẳng vào bữa tiệc một tay làm lá chắn dùng tay còn lại đngã toàn bộ đám vệ binh ở đó.

Sau khi giúp Lưu Bang thoát khỏi Hồng Môn Yến trở về Bá Thượng bằng kế vờ say rượu. Trương Lương gửi tặng Hạng Vũ đôi chén ngọc. Hạng Vũ thì vui vẻ nhận, nhưng Phạm Tăng rút kiếm chém vỡ đôi chén, rồi lắc đầu ngán ngẩm mà nói rằng "Hạng Vương thật ấu trĩ, kẻ tranh giành thiên hạ với người sau này tất là Lưu Bang, chúng ta chỉ có thể chờ làm tù binh của hắn mà thôi"

Lời nói của Phạm Tăng ứng nghiệm khi Hạng Vũ bị ngũ thể phân thây ở Ô Giang. Lúc đó Hạng Vũ vừa lên ngôi vị Tây Sở Bá Vương được 5 năm tức từ năm 206-202 trước công nguyên. Khi đó ông chỉ ngoài 30 tuổi

* Tiếu lý tàng đao (笑裡藏刀): Nụ cười giấu dao, lập mưu kín kẽ không để kẻ địch biết.

Xuất phát từ điển cố: Tể tướng của Đường Huyền Tông là Lý Lâm Phủ có bề ngoài và xử sự hết sức hòa nhã, thân thiện nhưng thực chất lại là người cực kì nham hiểm, dùng mọi thủ đoạn để triệt hạ các đối thủ chính trị khác. Hành động của Lý Lâm Phủ về sau được mô tả bằng câu thành ngữ "Miệng nam mô, bụng bồ dao găm" ("Khẩu mật phúc kiếm", 口蜜腹剑). (Nguồn: Wiki) ]

Lý Sâm xem thường, lôi kéo vợ ngồi vào chỗ của mình. “Cha, không thể trách được, ai bảo cha mơ ước MR làm gì?”

“Tôi đây là nghĩ cho ai?” Lý Tắc Cần giận dữ.

Vưu Dữu vội vàng đứng dậy kéo tay áo Lý Sâm.

Bà Lý nhìn Vưu Dữu ở đối diện. “ Cô đã là người của Lý gia rồi, đừng có mở miệng nói nhảm nữa, muốn cha cô đi vào chỗ chết à?’’

Lý Sâm cau mày. “Mẹ, Vưu Dữu đâu có làm gì sai.” Hắn nắm chặt tay vợ. “Thời điểm con không có ở nhà, chẳng lẽ mẹ đối xử với cô ấy như thế sao?”

Bà Lý trợn to mắt. “Ai dám nói như thế với cô ta? Không tin thì con đi mà hỏi nó.”

Vưu Dữu mệt mỏi kéo tay Lý Sâm, cái không khí ngột ngạt này làm cô không thở nổi.

Lý Vận Linh ngủ một giấc, hiện giờ tinh thần cũng khôi phục được hơn một nửa.

Phó Nhiễm ý thức được buổi tiệc tối nay không đơn giản như thế, cô dặn dò Minh Tranh đừng cho Triệu Lan biết, cũng không cho bà qua đây.

Cuối cùng, Minh Thành Hữu cũng đến, trên bàn tiệc quả nhiên không ít người, đại đa số muốn xác nhận tin tức này là thật hay giả.

Minh Thành Hữu mang theo Phó Nhiễm vào bên trong, người sống sờ sờ trước mắt là bằng chứng thuyết phục nhất. Anh nhìn khắp một lượt, trong không khí như đông lạnh lại. Minh Thành Hữu dắt tay cô lên trên bục cao, một tay cầm lấy micro.

“Tôi ở bên ngoài dưỡng bệnh một thời gian, nhờ có bạn bè và người thân quan tâm đến MR, bữa cơm này xem như tạ lễ, về sau còn mong mọi người chiếu cố nhiều hơn.”

Đám người Lý Tắc Cần và Lý Vận Linh ngồi ở một cái bàn tròn gần sân khấu, Vưu Dữu nhìn hai người trên đài cao nhếch môi cười.

Minh Thành Hữu và Phó Nhiễm ngồi bên cạnh Lý Vận Linh, Minh Tranh cũng ở đây, Lý Sâm dẫn đầu mọi người đứng dậy mời rượu Minh Thành Hữu. “ Anh, thân thể tốt lên rồi sao không tới chào hỏi mọi người?”

Minh Vanh tiếp lời. “Thật là, anh còn thay em chạy khắp nơi, hôm này phải thưởng cho anh đó!”

Minh Thành Hữu bưng ly rượu lên. “ Không có cách nào khác, ở bên ngoài dưỡng bệnh, nếu trở về quá sớm thì cũng không đủ sức khỏe, mà nếu không như thế làm gì có kịch hay mà xem.”

Thời điểm anh nói ra lời này, sắc mặt mọi người ở đây lạnh đi, khóe mắt anh híp lại. Phó Nhiễm đè tay anh. “Không nên uống rượu.”

“Không sao đâu.” Minh Thành Hữu gạt tay cô ra. “Hiếm khi có chuyện vui thế này.”

Lý Vận Linh đi rửa mặt, thay quẩn áo khác, tinh thần của bà không tệ, nhưng khi nghe lời Thành Hữu nói, trái tim bà không tránh khỏi đau đớn.

Minh Tranh đôi khi nói vài lời với Minh Vanh, Phó Nhiễm cũng đoán ra được ý đồ khi mở tiệc của Minh Thành Hữu, cô rót cho mình một ly rượu đỏ, đẩy cái ghế ra, cầm ly rượu lên mời Minh Tranh. “Mời anh.”

Minh Tranh ngẩng đẩu lên, hơi bất ngờ.

Minh Thành Hữu đưa mắt nhìn theo động tác của Phó Nhiễm, nhìn lên mặt cô.

“Anh, mấy ngày nay em cám ơn anh.” Phó Nhiễm nói trước, đợi cho Thành Hữu tiến lên, để hai anh em nói chuyện. “Mặc dù anh không nói, nhưng em biết anh đã vụng trộm để lại một số hạng mục cho MR, để cho MR có thể vượt qua được cửa ải khó khăn này. Hào Khôn cùng MR vốn nên chung một nhà, em mời anh ly này, hi vọng hai nhà chúng ta về sau có cơ hội hợp tác. Em tin rằng đây cũng là ước nguyện của cha.”

Minh Tranh bưng ly rượu lên, chạm ly với cô, ánh mắt nhìn về Minh Thành Hữu, hai người cũng không lên tiếng, Minh Thành Hữu kéo cô trở lại ghế ngồi.

Cuối cùng, Lý Vận Linh cũng cảm thấy vui mừng. Lý Tắc Cần ngồi im, không nói lời nào. Lý Sâm gắp thức ăn cho Vưu Dữu, Minh Thành Hữu đưa tay chống cằm, khóe mắt mỉm cười. “Sâm tử, không ngờ em đối xử với vợ cũng thật tốt.”

Minh Thành Hữu cười dịu dàng, nụ cười gần như vô hại, Lý Tắc Cần thấy tâm tình anh không tệ, cũng buông lỏng tâm xuống.

Bỗng nhiên, anh mở miệng nói. “ Ngày trước có một hạng mục, MR nhìn trúng, sau lại không biết thế nào rơi vào tay của cậu, cháu vẫn còn nhớ kỹ.”

Trong lòng Lý Tắc Cần hồi hộp, ban đầu ông dùng không ít chiêu trò để đoạt được hạng mục đó, vì nghĩ Thành Hữu không có ở đây nên sẽ không gặp rắc rối gì. Lý Vận Linh ngẩng đầu nhìn Minh Thành Hữu, có ý nói chuyện giúp em bà.

“Thành Hữu, không phải chỉ là một hạng mục thôi sao? Bây giờ tốt nhất con nên nghỉ ngơi.”

“Mẹ, mẹ nói thế là không đúng rồi.” Minh Thành Hữu duỗi tay ra, cảm thấy có người bước đến.

“ Dù chỉ một hạng mục, nhưng MR là tâm huyết của con, có câu nói thân là anh em mà con tính toán, vậy cậu tính toán tranh giành chuyện gì với cháu?”

Theo thái độ của Minh Thành Hữu, anh mà không làm rõ thì nhất quyết không buông tha. Phó Nhiễm gắp thức ăn vào chén của mình, cô không thèm quan tâm mọi chuyện xung quanh, chỉ cần an no bụng là được.

“Từ nhở đến lớn, tính cách của cháu, muốn cho ai, ai cũng không ngăn được. Nhưng nếu ngang ngạnh bị đoạt đi, dù có tranh đoạt tới sứt đầu mẻ trán cháu cũng muốn đoạt lại, vậy bây giờ phải làm sao đây?”

Phó Nhiễm không ngừng nhai thức ăn, câu nói này thật là lời nói thật lòng của anh.

Sắc mặt Lý Tắc Cần cực kỳ khó coi. “Vậy ý của cháu là, muốn cậu đem hạng mục tặng cho cháu, Thành Hữu, vì hạng mục này, cậu đã vay ngân hàng không ít tiền, lại nói hợp đồng cũng đã ký, sao có thể coi như trò đùa?”

“Không phải tặng, mà là trả lại.” Minh Thành Hữu cười cười.

Chiếc đũa trong tay Lý Sâm rơi xuống.

Minh Vanh cùng Minh Tranh không tham dự vào chuyện này.

Bà Lý gấp đến độ không ngừng hướng ánh mắt sang Lý Vận Linh nhờ sự giúp đỡ, Lý Vận Linh cầm cổ tay Minh Thành Hữu. “Thành Hữu, chúng ta là người một nhà, hà có vì cái hạng mục mà bất hòa với nhau.”

Minh Thành Hữu nhìn chằm chằm ngón tay đ nhẫn ngọc của Lý Vận Linh, anh ngẩng đầu lên. “Mẹ, Lý gia là Lý gia, con là con, chỉ sợ trong mắt cậu chỉ xem con là con riêng mà thôi.”

Đây là ba chữ kiêng kỵ nhất, vậy mà Minh Thành Hữu nói ra rất tự nhiên.

Lý Vận Linh vội vàng nói tiếp. “ Làm sao có thể như thế được, cậu luôn đối xử tốt với con cơ mà.”

Minh Thành Hữu giống như nghe được câu chuyện cười, Minh Tranh cũng nâng tầm mắt lên.

“Mẹ.” Anh bưng một ly rượu lên trước mặt Lý Vận Linh.

“Con sống, mẹ mới coi con là con trai mẹ đúng không? Nhưng nếu con chết rồi, còn là lợi ích rất lớn với Minh gia, Phó Nhiễm là vợ của con, Hãn Hãn là con của con, con phải trở về với vợ con, nếu không, vợ von của con sẽ bị người ta khi dễ sao? Muốn có một kết quả xét nghiệm ADN, Hãn Hãn còn nhỏ như vậy, chẳng lẽ mẹ không biết những thứ đó gây tổn thương như thế nào với nó? Còn mọi người…”

Minh Thành Hữu nhìn về phía Lý Tắc Cần. “ Tôi giữ lại các người, các người đã làm gì? Có còn nhớ tới tình thân hay không, tôi cần gì vì cái hạng mục cỏn con mà làm mọi người bất hòa.”

Hốc mắt Lý Vận Linh ướt át, khóe miệng run rẩy, không thể nói được gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.