Giả Yêu Làm Thật

Chương 167: Trở lại lúc gặp chuyện không may



Vưu Dữu đi ra ngoài từ thư phòng của Lý Tắc Cần, nét mặt cô ảm đạm, đi tới cửa cầu thang vừa lúc nhìn thấy Lý Sâm ra cửa. Lý Sâm kéo cô qua, hôn ở trên trán cô. "Mau xuống ăn điểm tâm đi, anh tới công ty trước ."

"Ăn chút gì đó rồi hãy đi."

"Không, mấy ngày nay anh đều muốn ra ngoài sớm." Lý Sâm nói xong, bước chân dồn dập đi xuống lầu.

Lúc Vưu Dữu đi tới phòng khách đã thấy Lý Sâm lên xe rời đi, bà Lý đang ngồi ở trước bàn ăn.

"Mẹ, con đi ra ngoài một chút."

Bà Lý tự lo ăn điểm tâm, cũng không ngẩng đầu lên.

Vưu Dữu đi tới cửa lớn, cô cúi đầu nhìn mũi chân của mình chằm chằm, Lý Tắc Cần muốn cô giải quyết chuyện này, giọng nói hời hợt, Vưu Dữu thở dài.

Phó Nhiễm ôm Hãn Hãn ngồi ở bên trong vườn Phó gia, Minh Thành Hữu cùng Phó Tụng Đình ngồi đối diện nhau.

Phó Tụng Đình nâng con cờ trong tay lên, ánh mắt đặt tại nơi ngực Minh Thành Hữu. "Nó… Ở trong cơ thể con có được không?"

Minh Thành Hữu hạ con cờ xuống, bàn tay đặt lên ngực, trái tim thuộc về Phạm Nhàn trước kia đập rất khỏe mạnh. "Rất tốt."

Sắc mặt Phó Tụng Đình có chút xúc động. "Nửa năm trước, một cặp cha mẹ đưa theo con gái tìm được nhà mình, nó đón nhận giác mạc, sau khi cấy ghép khôi phục được rất tốt, mặc dù tài liệu về di thể hiến đều là bảo mật, nhưng bọn vẫn tìm tới được. Lúc ấy ta thấy một đôi mắt trong suốt, người kia đưa con gái dâng hương cho mẹ con, cô bé mới 10 tuổi, đứng ở bên cạnh nói một câu, mẹ, bây giờ bà cho con đôi mắt đang ở đâu?"

Bàn tay Minh Thành Hữu cầm con cờ đột nhiên nắm chặt lại.

Phó Tụng Đình cũng không quan tâm, sau khi bi thương trôi xa, tất cả đều đã phai nhạt. "Lúc ấy ta nói với nó, bà đã đi xa, cũng không còn thấy mọi vật xung quanh nữa, con phải nhìn tốt mọi thứ, như vậy bà cũng có thể vui vẻ."

Phó Tụng Đình bưng ly trà bên cạnh lên, bên trong là nước trà lạnh.

"Ai dà, vẫn là không quen."

Trước kia Phạm Nhàn luôn ở bên cạnh ông, chưa bao giờ để ly trà trong tay bị lạnh. Minh Thành Hữu nhận lấy chiếc ly muốn đi pha thêm trà, Phó Tụng Đình ra hiệu cho anh ngồi yên vị trí.

"Ngày đó bà ấy gặp chuyện không may, lúc đó trong nhà tổng cộng chỉ có vài người, mặc dù không có chứng cớ, nhưng lời nói của Tiểu Nhiễm sẽ không giả dối, đẩy bà ấy xuống lầu nhất định là Vưu Ứng Nhụy."

"Con làm cho người ta điều tra tư liệu xuất nhập cảnh, cũng không có…" Minh Thành Hữu nghiêng người về phía sau. "Như vậy thì chỉ có hai khả năng có thể xảy ra, một, cô ta vẫn còn ở trong nước, thậm chí là ở Nghênh An, hai, trừ phi là lén ra nước ngoài."

"Ta dùng không ít quan hệ đi tìm, đến nay vẫn không có tin tức." Phó Tụng Đình hào hứng, đẩy bàn cờ ra. "Cũng không biết phải chờ tới l

"Cha, ngài yên tâm." Minh Thành Hữu ngẩng đầu lên, thấy má Trần đi qua.

Sau khi ăn cơm trưa ở Phó gia xong, cả gia đình nhỏ mới trở về.

Minh Thành Hữu lái xe, Phó Nhiễm ôm Hãn Hãn ngồi ở phía sau, lái ra cửa Phó gia, má Trần đem mấy món điểm tâm cùng quà mà Phó Tụng Đình đã chuẩn bị cho Hãn Hãn để ra xe.

Ánh mắt Minh Thành Hữu nhìn kính chiếu hậu chằm chằm. "Bà ấy còn ở lại Phó gia?"

Phó Nhiễm thắt dây an toàn."Ừ."

Minh Thành Hữu phát động động cơ rồi lái ô-tô rời đi. "Vưu Ứng Nhụy làm thế nào đi vào, đến nay cũng không biết, nhưng khả năng lớn nhất có thể, là có liên quan đến má Trần."

Bàn tay Phó Nhiễm vỗ nhẹ bả vai Hãn Hãn. "Em biết rõ, cho nên mới để má Trần ở nhà, cha cũng biết rõ, nghĩ đến má Trần trong lòng cũng có cảm giác, hiện tại việc quan trọng nhất là phải tìm được Vưu Ứng Nhụy."

Gương mặt Minh Thành Hữu đối diện phương hướng ánh mặt trời nghiêng xuống, anh có cảm giác giống như co rút đau đớn trong lồng ngực. "Phó Nhiễm, trước kia anh chưa từng hỏi là bởi vì thân thể không cho phép, hiện tại chúng ta không thể làm ngơ nữa, ít nhất phải biết rõ, rốt cuộc sau khi em và mẹ gặp chuyện không may má Trần có từng trở lại hay không, rốt cuộc bà ta biết được bao nhiêu."

Chuyện này cũng là điều Phó Nhiễm muốn biết.

Lái xe trở về Y Vân thủ phủ, lại thấy Vưu Dữu đang cúi đầu đứng ở cửa.

Minh Thành Hữu đoán được mục đích cô tới đây là gì, Phó Nhiễm ôm Hãn Hãn xuống xe trước, Minh Thành Hữu lái xe về hướng nhà để xe.

"Vưu Dữu"Chị."

Vưu Dữu đi tới, đem món đồ trong tay đưa cho Phó Nhiễm. "Cho Hãn Hãn vài món đồ chơi cùng quần áo."

"Em tới đây chơi là được, còn mua đồ làm cái gì?"

Vưu Dữu đi theo sau lưng Phó Nhiễm đi vào nhà, Minh Thành Hữu đợi các cô ở cửa phòng khách.

"Anh rể."

Minh Thành Hữu gật đầu, ôm Hãn Hãn từ trong ngực Phó Nhiễm sau đó xoay người lên lầu.

Khóe miệng Vưu Dữu khẽ mấp máy, nhìn bóng lưng người đàn ông, đến cuối cùng không có mở miệng.

Phó Nhiễm nhìn thấy nét mặt do dự của Vưu Dữu, cô khom lưng lấy đôi dép lê từ trong tủ giày ra. "Sao trước đó không gọi điện thoại cho chị?"

Vưu Dữu không yên lòng thay xong giầy đi theo sau Phó Nhiễm.

"Em vừa đi ngang qua, liền muốn tới chơi một chút."

Phó Nhiễm dặn bảo mẫu ở phòng bếp bưng hai chén nước trái cây tới. "Gần đây em như thế nào, việc học tạm được chứ?"

"Vâng." Vưu Dữu ậm ừ, kể từ sau khi đính hôn cùng Lý Sâm, cô phải bỏ qua rất nhiều thứ, vừa phải quan tâm việc học vừa phải lo bà Lý muốn dẫn cô tới các loại tiệc rượu, còn phải học tập các loại lễ nghi xã giao, sau ngày đính hôn, cô chưa đeo giày đế bằng như trước, cũng không có bạn bè.

Những thứ này chính là cuộc sống của người giàu có, không thể không buông tha.

"Ở Lý gia, bọn họ đối xử với em tốt sao?"

Vưu Dữu cố kéo ra một nụ cười khổ sở. "Ở trong mắt bọn họ, em có thể vào cửa Lý gia không dễ dàng."

Phó Nhiễm đem nước trái cây trong tay bưng cho cô. "Nếu như lựa chọn yêu nhau, nhất định em phải học được cách hòa nhập."

"Chị, như chị bác cũng có đề phòng, chớ nói chi là em."

Phó Nhiễm ở dưới nhà nói chuyện với Vưu Dữu, Minh Thành Hữu cùng Hãn Hãn không có xuống lầu.

Phó Nhiễm muốn giữ Vưu Dữu ở nhà ăn cơm tối, cô nhìn sắc trời tối dần. "Không, tối nay Lý Sâm nói muốn về sớm."

Vưu Dữu xuyên qua phòng khách đi ra ngoài, Phó Nhiễm cũng biết mục đích tới lần này của cô, chỉ là Vưu Dữu không mở miệng được, cũng may Lý Tắc Cần đã làm chuyện cô không biết, hôm nay biết tình cảnh Phó Nhiễm bị ép buộc lúc ấy, Vưu Dữu còn có mặt mũi nào mở miệng với cô?

Phó Nhiễm tiễn cô đi ra ngoài.

"Chị, em dừng xe ở đường đối diện, chị đừng tiễn."

Thấy cô xoay người phải đi, Phó Nhiễm thở dài, tiến lên một bước, bàn tay đặt lên bả vai cô.

"Đừng lo lắng, đêm đó anh rể em nói là có ý đó thật, nhưng vẫn quan tâm đến Lý Sâm, sẽ không để cho hai đứa quá khổ sở. Dù sao có chút quan hệ cũng không thể xóa sạch."

Thấp thỏm trong lòng Vưu Dữu cuối cùng rơi xuống, mặc dù lúc nãy nơm nớp lo sợ không nói ra, rốt cuộc vẫn bị Phó Nhiễm nhìn thấu.

Tiễn Vưu Dữu về, Phó Nhiễm trở về vườn, ngẩng đầu lên thấy Minh Thành Hữu đứng ở trên ban công lầu hai.

Vưu Dữu đi vào Lý gia thì Lý Sâm còn chưa có trở về, bảo mẫu đang đồng loạt mang cơm tối lên bàn.

Lý Tắc Cần cùng bà Lý ngồi ở trước bàn ăn, thấy cô đi vào, bà Lý bắt đầu đặt câu hỏi. "Càm được sao rồi?"

Vưu Dữu đứng im tại chỗ không dám lộn xộn. "Sẽ không có chuyện gì, chị nói anh rể sẽ quan tâm chúng ta. . . . . ."

Đang nói, bên ngoài truyền đến tiếng còi xe, Lý Tắc Cần buông tờ báo trong tay xuống, có câu nói cũng có thể yên tâm.

Bà Lý chỉ vào chỗ ngồi đối diện. "Ngồi đi."

Lý Sâm cầm một bó hoa hồng lớn đi tới. Ánh mắt Lý Tắc Cần nhìn sang vợ, bà Lý vội vàng gắp lên một miếng cá tuyết thả vào bên trong bát của Vưu Dữu. "Mau ăn nhiều một chút, đến nhà chúng ta tới cũng không thấy có da có thịt, gầy như mảnh xương làm ta thấy đều đau lòng."

Lý Sâm đem hoa đưa cho bảo mẫu, để cho bảo mẫu đưa lên lầu. Hắn ngồi vào bên cạnh Vưu Dữu, kéo tay của cô.

"Nhìn ba mẹ anh đối với em thật tốt, chúng ta phải mau chóng sinh đứa bé."

Vưu Dữu mất tự nhiên khẽ nhếch môi, ánh mắt bà Lý cũng nhìn hướng hai người đối diện tràn đầy thâm ý. Ăn cơm xong, Vưu Dữu cùng Lý Sâm lên lầu trước, Lý Tắc Cần để ly rượu xuống. "Nghe Sâm tử nói một chút, nó thật sự muốn kết hôn với Vưu Dữu?"

"Yên tâm đi." Bà Lý gắp thức ăn cho ông ta. "Đừng nói đứa bé, ngay cả quả trứng cô ta cũng không sinh được, phải nhanh chóng ngăn lại cái ý nghĩ này của Sâm tử, nếu không số tuổi nhiều lên, chắc chắn sẽ làm chậm trễ thời gian ôm cháu nội của chúng ta."

Nàng dâu của Lý gia bọn họ, tất nhiên không thể là loại người như Vưu Dữu.

Phó gia.

Ánh mặt trời bị mây đen che kín, thỉnh thoảng tạm thời trôi qua, mới vừa nãy trời còn sáng, lúc này lại âm u giống như có gì đó che kín ở đỉnh đầu.

Một hồi chuông điện thoại vang lên dồn d

Bảo mẫu ở gần đó nghe máy, ánh mắt ở nhìn xung quanh. "Má Trần, tìm bà."

Má Trần buông công việc trong tay lại, khó có thể tin đi tới. "Tìm tôi?"

"Đúng, điện thoại của bà."

Trong lòng má Trần tràn đầy nghi ngờ, bà cầm ống nghe lên để vào bên tai. "Alo, ai vậy?"

"Má Trần." Một giọng nữ truyền vào trong tai má Trần. "Bà mau tới đây một chuyến."

Má Trần không nghe rõ giọng nói của đối phương. "Cô là ai?"

"Tôi là Nhụy Nhụy mà, sao bà mau quên tôi như vậy?"

Đôi mắt má Trần trợn tròn, bị dọa không hề nhẹ, bàn tay chụm lại bên ống nói. “Cô, cô là Nhụy Nhụy?"

“Đúng vậy, bà mau cầm một vạn đồng tiền tới đây, bây giờ ngay cả chỗ ẩn náu tôi cũng không có."

Ánh mắt má Trần liếc qua tấm hình Phạm Nhàn treo bên trong phòng khách, thiếu chút nữa hồn bay phách lạc. "Tôi, chuyện này không liên quan đến tôi."

"Má Trần, bà muốn mặc kệ tôi? Được, dù sao tôi cũng không đường có lui, sẽ đem tình huống ngày đó nói hết ra, tôi ngồi tù bà cũng không có kết quả tốt hơn."

"Đừng." Má Trần nhanh chóng đổ đầy mồ hôi. "Tiểu thư, cô đừng như vậy."

"Bà mang tiền tới đây, ngay hôm nay."

"Được." Má Trần suy nghĩ một chút sau đó gật đầu. "Bây giờ cô đang ở đâu?

Đối phương nói ra một địa chỉ."Nhanh lên một chút!"

Má Trần cúp điện thoại, bảo mẫu đi tới bên cạnh. "Là ai vậy? Tôi nhớ là con trai bà tìm bà vẫn gọi bằng điện thoại di động."

Má Trần luống cuống tay chân, đứng im tại chỗ lưỡng lự. "Nếu lão gia có hỏi, cô nói tôi có việc đi ra ngoài."

May mắn là mới có tiền lương, lại thêm bình thường có chút để dành, cố gắng cũng có thể có một vạn đồng.

Sau khi ra khỏi nhà, má Trần gọi một chiếc xe taxi, nơi hẹn là một quán cà phê nhỏ.

Bởi vì chỗ vắng vẻ, xe lui tới cũng không nhiều, má Trần đứng ở bên ngoài quán cà phê. Một chiếc xe con từ từ dừng lại bên cạnh bà, người ngồi ở ghế lái từ từ hạ cửa sổ xe xuống. "Má Trần."

Thấy rõ ràng người đó, má Trần giật mình hoảng hốt. "Tiểu, tiểu thư?"

Phó Nhiễm mở cửa xe ra. "Lên xe thôi."

Má Trần cảm thấy may mắn. "Không cần, tôi ở đây chờ con trai, một lát nữa nó sẽ tới."

"Điện thoại là tôi gọi." Phó Nhiễm bỏ tai nghe xuống. "Dùng ứng dụng thay đổi giọng nói, cho nên bà nghe không hiểu."

Gương mặt má Trần trắng bệch.

Phó Nhiễm lái xe tiến về phía trước, má Trần nhìn thấy từng dãy núi cách đó không xa, lại nhìn sang hướng cột mốc hai bên đường, đột nhiên nhớ tới đây là đường tới mộ của Phạm Nhàn.

Phó Nhiễm dừng xe xong, đi về phía trước.

Xa xa nhìn thấy Minh Thành Hữu đứng ở trước mộ của Phạm Nhàn trong lòng má Trần bỗng khẩn trương, Phó Nhiễm đi tới, nhận lấy nén hương đã đốt trong tay Minh Thành Hữu.

Má Trần thấy hình trên bia mộ. "Phu nhân!"

Phó Nhiễm quỳ gối trước mộ, má Trần thấy thế, trong lòng càng thêm bất an. "Tiểu thư, trong nhà còn có việc, tôi muốn đi về trước."

"Má Trần." Phó Nhiễm thốt lên. "Chuyện kia bà còn muốn giấu giếm tới khi nào?"

"Tôi không hiểu rõ ý của ngài."

Phó Nhiễm đứng lên, ngay cả bụi đất trên đầu gối cũng không phủi đi. "Sau khi tôi cùng mẹ tôi xảy ra chuyện, rốt cuộc bà có từng trở lại hay không?"

"Tôi, tôi đã nói rồi, ngày đó tôi có chuyện nên về nhà." Bước chân má Trần không khỏi lui về phía sau.

"Vậy Vưu Ứng Nhụy vào nhà bằng cách nào?"

Má Trần không dám nhìn tới ngôi mộ. "Tiểu thư, cảnh sát đã nói ngày đó không có dấu vết cô ta đi vào, cô đừng đa tâm, có thể phu nhân xảy ra chuyện thật sự là ngoài ý muốn."

Phó Nhiễm cảm thấy ngực như nghẹn lại, không khỏi đanh mặt, lòng người thật sự có thể lạnh lùng đến vậy, Minh Thành Hữu kéo tay Phó Nhiễm, kéo cô đến bên cạnh mình. "Má Trần, bà có một cháu nội đúng không?"

"Tam Thiếu, cậu?" Má Trần đột nhiên giật mình hoảng sợ.

"Chớ khẩn trương, tôi vẫn tò mò, bằng điều kiện của gia đình bà thì tại sao có thể vào học ở trường học như thế?"

"Tôi, con tôi rất chú trọng chuyện giáo dục cho đứa bé, tiền kiếm được hầu như đều dành cho nó."

"Nói cách khác, cháu nội bà là hy vọng của cả nhà bà

Minh Thành Hữu giống như đang nói chuyện về gia đình mình nên má Trần cũng không dám buông lỏng. "Đúng."

"Vào trường học tốt thật không dễ dàng phải không?"

Má Trần gần như muốn khóc lên. "Tam Thiếu, thật sự là tôi không biết chuyện xảy ra ngày đó, các người đừng ép tôi."

Phó Nhiễm ngồi xổm người xuống, ánh mắt đối diện tấm hình của Phạm Nhàn, bàn tay cô khẽ vuốt ve tấm bia lạnh như băng, tràn đầy đau thương, vắng lặng.

"Tình hình trong nhà bà tôi rất rõ ràng, có lẽ là ngày mai, không, chỉ ngay hôm nay thôi…"

Minh Thành Hữu bước đến trước mặt má Trần. "Bà hãy về thăm nhà một chút, ngày mai nhất định là cháu nội bà không cần đi học, con trai con dâu của bà cũng không giữ được công việc, về phần bà, Phó gia càng không dám dùng."

Nét mặt má Trần hoảng sợ. "Tam Thiếu, tiểu thư, thật sự cái gì tôi cũng không biết."

Minh Thành Hữu xoay người đi về phía Phó Nhiễm, cũng không quay đầu lại nói với má Trần.

"Bà đi đi, chẳng qua tôi chỉ nhắc nhở bà một câu, lúc nãy Phó Nhiễm gọi điện thoại cho bà có thu âm lại, thay vì để người nhà gặp nạn cùng mình, bà thừa nhận bà đã từng có trao đổi với cô ta đi, món nợ này mới có thể tính toán rõ ràng."

Má Trần lo lắng đề phòng tới hôm nay, cho là Vưu Ứng Nhụy không xuất hiện, có một số việc là có thể che giấu cả đời, nhưng đến thời điểm báo ứng, có muốn tránh cũng không tránh khỏi.

Bà thất thanh khóc lớn. "Thật xin lỗi phu nhân."

Mặc dù Phó Nhiễm đưa lưng về phía bà, nghe được những lời này của má Trần, nước mắt lại không nhịn được tuôn rơi, thậm chí không muốn nghe lời tiếp theo, nếu quả như thật lấy được lại như cũ, cô có thể tiếp nhận được không?

Minh Thành Hữu kéo cô vào lòng, ôm vào trong ngực thật chặt.

Giọng nói má Trần run rẩy, tình cảnh hôm đó phải dằn xuống đáy lòng không dám suy nghĩ nhiều, bây giờ nhớ lại lần nữa, vẫn có cảm giác mùi máu tanh nồng nặc…

Một năm trước.

Mặc dù má Trần để cho Vưu Ứng Nhụy vào cửa, nhưng cũng biết mối quan hệ giữa cô ta và Phó Nhiễm, má Trần không dám đi xa, mua đồ xong sau đó vội vã chạy về.

Lúc mới đi vào phòng khách, bà đã cảm thấy có gì đó không được bình thường. Chỗ cửa vô cùng lộn xộn, má Trần vội vàng bỏ đồ xuống đi vào.

Một hình ảnh đập vào mắt, làm bà gần như ngất xỉu.

Phó Nhiễm té xỉu ở cửa cầu thang không nhúc nhích, Phạm Nhàn là cả người nằm ở trên bụng cô, trên mặt đất có máu tươi chảy ra nồng nặc, má Trần ngẩng đầu lên, thấy Vưu Ứng Nhụy ngồi bệt ở trên bậc thang.

"Phu nhân, tiểu thư!" Má Trần sợ hãi.

Đột nhiên Vưu Ứng Nhụy tỉnh táo lại, nghe được tiếng thét chói tai của má Trần, cô ta chạy xuống thật nhanh. "Trần, má Trần."

"Là cô hại phu nhân bị như vậy?"

"Bà hãy nghe tôi nói." Vưu Ứng Nhụy rối loạn, xua hai tay lung tung. "Không phải là tôi, thật không phải là do tôi, là ngoài ý muốn."

Má Trần ngồi xổm người xuống, đôi tay Phạm Nhàn tất cả đều là máu, móng tay gãy lìa, nhìn thấy mà ghê, bà đưa tay muốn đỡ Phạm Nhàn.

Vưu Ứng Nhụy vội hất tay má Trần ra. "Đừng động vào

"Tôi muốn báo cảnh sát."

"Bà dám!" Vưu Ứng Nhụy giống như một mũi tên đã kéo căng, có khả năng tấn công người khác bất cứ lúc nào. "Bà đừng quên, bà cũng là tòng phạm, nếu không phải là bà cho tôi vào cũng sẽ không có chuyện bây giờ."

"Tiểu thư, nhưng bà ấy là người nuôi cô hai mươi năm mà!" Má Trần nói xong, bàn tay đưa tới lần nữa.

Vưu Ứng Nhụy chợt đẩy má Trần ngã xuống đất. "Tôi nói bà câm miệng, là bà ta, bà ta thiên vị Phó Nhiễm, rốt cuộc tôi không phải con gái ruột của bà ta, bà xem đi, đến chết bà ta cũng đều muốn bảo vệ đứa bé của Phó Nhiễm!"

Hai mắt Vưu Ứng Nhụy hiện đầy tia máu. "Tôi không thể giữ lại đứa bé của Phó Nhiễm."

Cô ta dùng chân muốn đá Phạm Nhàn ra, nhưng Phạm Nhàn lại nằm ở đó cũng không nhúc nhích, Vưu Ứng Nhụy sợ tới mức thu chân lại, chỗ cổ tay truyền đến đau đớn, giơ tay lên mới nhìn thấy có vết thương, nhưng chiếc vòng tay lại không còn.

"Má Trần, mau tìm giúp tôi, nếu rơi vào trong tay cảnh sát thì tôi chết chắc."

Má Trần bị Vưu Ứng Nhụy đẩy đi lên lầu, đôi tay bà ôm lấy tay vịn, với góc độ như vậy nhìn lại vừa đúng có thể nhìn thấy gương mặt trắng bệch như tờ giấy của Phạm Nhàn. "Tiểu thư, chúng ta báo cảnh sát đi, sẽ xảy ra chuyện lớn."

"Không được." Vưu Ứng Nhụy tìm xung quanh lại không phát hiện chiếc vòng tay rơi tại đâu, cô ta vội vàng đứng dậy. "Chúng ta mau rời đi."

Má Trần lại bị cô ta kéo xuống lầu. "Chẳng lẽ không gọi cả xe cứu thương sao?"

Đột nhiên Vưu Ứng Nhụy quay đầu lại, hai mắt lộ ra vẻ hung ác. "Đợi có người tới đây dọn dẹp hiện trường, má Trần, bà muốn ngồi tù sao? Bà nghĩ tới gia đình bà một chút, bà dám nói lung tung tôi sẽ không bỏ qua cho bà, đi mau!"

Một tiếng rên rỉ nhỏ truyền vào trong tai hai người, má Trần rơi nước mắt, thấy tay Phạm Nhàn chỉ chỉ.

"Phu nhân, phu nhân!"

"Đi!" Không biết Vưu Ứng Nhụy lấy hơi sức ở đâu ra, kéo má Trần đi xuyên qua phòng khách, chút do dự cuối cùng theo Vưu Ứng Nhụy mà tan biến, lúc rời đi, má Trần thấy đầu Phạm Nhàn cử động.

Rời khỏi Vân Thủy Thiên Sơn, má Trần vô cùng sợ hãi, vội vàng thuê xe về nhà mình.

Mặc dù trong lòng có chuẩn bị, nhưng nghe được chính miệng má Trần nói ra như vậy, thiếu chút nữa Phó Nhiễm vẫn không chịu đựng nổi.

Má Trần quỳ gối trước mộ của Phạm Nhàn không ngừng dập đầu, trán đụng vào mặt đất cứng rắn lạnh như băng, không bao lâu liền có thể thấy vết máu. "Phu nhân, thật xin lỗi, thực xin lỗi bà."

Phó Nhiễm xông tới, đôi tay dùng sức kéo má Trần. "Tại sao đối xử với mẹ tôi như vậy, chẳng lẽ bình thường mẹ tôi đối với bà không tốt sao? Má Trần, chẳng lẽ tiền đồ của cháu nội bà lại muốn dùng một mạng của người khác để đổi sao?"

"Tiểu thư." Cả người má Trần lung lay. "Lúc ấy tôi đã quá sợ hãi, sau đó tôi cũng muốn nói, nhưng thời gian càng lâu tôi càng khó lên tiếng. . . . . ."

"Bà gọi điện thoại cấp cứu không được sao? Các người liền trơ mắt nhìn mẹ tôi lâm vào cảnh tuyệt vọng?" Phó Nhiễm vô cùng đau đớn, bỏ một tay ra. "Vưu Ứng Nhụy ở đâu, cô ta ở đâu?"

Má Trần không ngừng lắc đầu. "Thật sự là tôi không biết."

"Sẽ có báo ứng." Phó Nhiễm không che giấu được tiếng khóc. "Các người cũng sẽ có báo ứng."

Minh Thành Hữu đứng ở sau lưng Phó Nhiễm, hôm nay thời tiết không tốt, màn đêm buông xuống sớm, Phó Nhiễm quỳ gối trước mộ, Minh Thành Hữu muốn ôm cô.

Thân thể Phó Nhiễm mềm nhũn ngã nhào vào ngực anh.

" Phó Nhiễm, chúng ta về nhà chứ?"

Cô nhắm mắt lại, khuôn mặt đầy nước mắt. "Thành Hữu, chúng ta đem mẹ về nhà chứ?"

Minh Thành Hữu nắm chặt bả vai cô, mạnh mẽ ôm cô đi.

Phó Nhiễm bị anh nhét vào bên trong ghế lái phụ. "Yên tâm đi, họ cũng sẽ phải trả giá đắt."

"Cho khẩu cung giả, thấy chết mà không cứu, nhiều nhất là má Trần cũng sẽ ngồi tù." Phó Nhiễm đưa tay che mặt. "Nếu như lúc ấy bà ta gọi một cú điện thoại, có lẽ cũng sẽ không như vậy?"

Minh Thành Hữu nắm chặt tay Phó Nhiễm, để cho cô đừng suy nghĩ nhiều nữa.

Trên đường trở về, đi đến nửa đường thì trời mưa, mưa rơi càng lúc càng lớn, cần gạt nước đung đưa qua trái qua phải, bóng người đi trên đường vẫn là mơ hồ.

Phó Nhiễm dựa đầu vào cửa sổ xe, Minh Thành Hữu đem xe dừng ở ven đường, đầu phố có tiệm trà sữa CO­CO, bên trong bán trà sữa bánh pudding là loại Phó Nhiễm thích.

Anh mở cửa xư đi ra ngoài, mua đồ uống nóng trở lại trong xe, bả vai cùng ống quần đã ướt đẫm, Phó Nhiễm nghe thấy tiếng cửa xe đóng lại mới ngẩng đầu lên, Minh Thành Hữu thấy đôi tay cô nắm chặt lại. Anh gỡ từng ngón tay Phó Nhiễm ra, đầu ngón tay cô lạnh như băng, Minh Thành Hữu đem trà sữa vừa mua nhét vào trong tay cô.

Điện thoại bên trong túi xách vang lên, hai tay Phó Nhiễm run rẩy, ánh mắt nhìn vào một chỗ.

Minh Thành Hữu lấy điện thoại di động của cô ra, thấy là Phó Tụng Đình. Anh mở máy sau đó với đầu dây bên kia.

Bên cạnh xe có vài người đi đường không mang dù đang cúi đầu chạy, tiếng bước chân lọt vào trong tai nặng nề khác thường. Minh Thành Hữu đem điện thoại di động của Phó Nhiễm nhét vào trong túi, mới nghiêng sang, cô liền tựa đầu vào trên vai anh.

Anh duy trì tư thế ban đầu không động đậy, Phó Nhiễm uống thức uống nóng, mặc dù như thế, khí lạnh trong cơ thể vẫn khó có thể xua tan.

Hai người ngồi trong xe hơn nửa giờ, Minh Thành Hữu khẽ xoa đầu Phó Nhiễm. "Chỉ cần Vưu Ứng Nhụy xuất hiện, cô ta sẽ không chạy thóat."

"Đều đã một năm rồi." Phó Nhiễm khó nén được vẻ ảm đạm trong ánh mắt. "Nếu cô ta vĩnh viễn không xuất hiện thì sao?"

Dù sao cũng không ai biết Vưu Ứng Nhụy ở đâu, cũng không ai biết cô ta có còn xuất hiện nữa hay không.

"Má Trần không nói hiện trường còn có người thứ ba, xem ra vết thương trên người mẹ cũng là do cô ta gây ra."

Phó Nhiễm không khỏi lạnh run, nhắm hai mắt lại. "Đừng nói nữa, ahhh... Thành Hữu chúng ta về nhà đi, em muốn về nhà."

"Ừ."

Minh Thành Hữu lấy cái gối từ ghế sau để cho cô ôm vào trong ngực, lại đem mở hệ thống sưởi tới mức lớn nhất.

Nơi nào đó ở ngoại ô, trong quán ăn Nông Gia Nhạc.

Hôm nay có người bao trọn chỗ ngồi trong quán.

Một chiếc xe nhanh chóng lái tới, sau đó dừng sát ở trước một khóm cây. Một người đàn ông bước xuống, bước chân có chút cà thọt, bởi vì đi nhanh, không thể nghi ngờ là khuyến khuyết trên chân liền bị bại lộ.

Hắn đi dọc theo khu nhà gỗ đi về phía quán cơm xây trong hồ, nhân viên phục vụ tới chào. "Ngài khỏe chứ, xin hỏi mấy. . . . . ."

Người đàn ông vung tay, chứng tỏ đã đặt chỗ ngồi.

Hắn xuyên qua hành lang đi tới cửa phòng bao, không gõ cửa, trực tiếp mở cửa đi vào.

Một người đàn ông ngồi chỗ gần cửa sổ, cửa sổ dùng một cây gậy gỗ chống lên, nhìn ra ngoài có thể nhìn đến một đàn vịt đang chơi đùa.

"Anh tới thật sớm." Lý Lận Thần đi tới sau đó ngồi vào chỗ đối diện.

"Tôi không có thói quen trễ hơn so với người khác."

Hai người có vẻ như rất quen thuộc, người đàn ông rót ly rượu cho Lý Lận Thần. "Tôi đã chọn món, cũng đều là món anh thích."

"Lái xe thì nên uống trà thôi."

"Cũng được." Người đàn ông không miễn cưỡng."Gần đây đã gặp mặt Phó Nhiễm sao?"

"Trước kia tôi cũng không có hứng thú, chớ nói chi là hiện tại." Giọng nói của Lý Lận Thần mang theo vẻ trào phúng. "Tôi thấy vốn là cách này không thể thực hiện được."

"Chỉ kém một chút, nếu không, vợ con của hắn, bao gồm tất cả tài sản đều là của anh."

Lý Lận Thần uống trà xanh. "Mấu chốt là, vợ con hắn, anh nói rơi vào trong tay tôi, tôi sẽ đối xử như thế nào đây?"

Trong mắt người đàn ông lộ ra vẻ hứng thú. "Tôi đây mỏi mắt mong chờ."

Bàn tay Lý Lận Thần sờ vào vết thương trên chân mình, người đàn ông nhìn theo. "Lúc ấy nếu không phải là Cung Nguyện ra ngoài làm xáo trộn, nói không chừng chuyện giữa anh và Phó Nhiễm đã t

"Yên tâm." Khóe mắt Lý Lận Thần lộ lên một tia hiểm ác. "Tôi đã muốn cho cô ta một bài học."

"Trong nhà còn gây sức ép sao?"

Ngón tay Lý Lận Thần ấn ấn lên trán. "Trừ Phó Nhiễm, tôi sẽ không kết hôn cùng bất cứ kẻ nào."

"Tôi thấy Cung Nguyện kia không tệ, cho cô ta làm bia đỡ đạn cũng được."

"Hừ." Sắc mặt Lý Lận Thần hiện lên vẻ phức tạp."Sau đó sẽ khiến khắp thiên hạ đều biết rõ tôi không có khả năng sinh con sao?"

Động tác trong tay người đàn ông ngừng lại, vẻ mặt Lý Lận Thần lộ ra không kiên nhẫn.

"Lúc trước anh nói Minh Thành Hữu sẽ chết, tôi mới nhẫn nại tìm cách tiếp cận Phó Nhiễm, không nghĩ tới là công dã tràng, sau đó lại thật vất vả mới biết được tin tức hắn đã chết, nhưng Phó Nhiễm cũng không chịu tỏ thái độ, tôi lại muốn dùng chút thủ đoạn, anh nói tôi chờ cho tới khi hắn chết, bây giờ thì tốt rồi, hiện giờ Minh Thành Hữu sống sờ sờ ra trước mắt là chuyện gì?"

Người đàn ông dựu người vào thành ghế, ánh mắt nhìn ra cửa sổ. "Những thứ này cũng đều là ngoài dự kiến của tôi."

"Nếu như để cho tôi đợi đến sau khi Minh Thành Hữu chết, tôi sợ là tôi không còn nhẫn nại nữa rồi."

Lý Lận Thần bưng nửa ly rượu bên cạnh lên, uống một hơi cạn sạch.

"Còn có cơ hội." Người đàn ông thu hồi tầm mắt. "Để cho hắn chờ chết, mới là cách đơn giản nhất, không uổng người nào, hắn chỉ có thể chắp tay nhường cho, chúng ta chỉ cần chờ không phải tốt hơn sao?"

"Anh nói thật đơn giản." Lý Lận Thần ngắt lời của hắn. "Bây giờ sức khỏe hắn rất tốt, nói không chừng còn sống lâu hơn cả tôi và anh, người này đang nói chuyện hoang đường cho ai nghe vậy?"

Người đàn ông đã tính trước, vẻ mặt chắc chắn. "Lúc ấy tôi đã ra tay đề phòng, yên tâm đi, hắn đắc ý không được bao lâu đâu, tôi nghĩ, thân thể của hắn cũng nhanh chóng có phản ứng."

Lý Lận Thần nheo mắt lại. "Lời này của anh là có ý gì?"

Hắn ung dung nâng bình trà lên, rót đầy ly trà trước mặt Lý Lận Thần, đọng tác nhanh gọn, sau đó tự mình nâng ly trà lên đưa cho Lý Lận Thần.

Nét mặt Lý Lận Thần do dự đưa tay nhận lấy.

Người đàn ông uống trà, môi mỏng mở ra, cuối cùng chậm rãi nói ra một câu.

Ánh mắt hắn nhìn hai chân Lý Lận Thần chằm chằm.

"Trước hết bắt đầu sẽ là chân, nhất định anh sẽ tò mò, sau khi chân của hắn cũng giống anh sẽ là một cảnh tượng thú vị như thế nào? Sau đó, từ từ khuếch tán đến tứ chi, thậm chí là toàn thân!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.