Giả Yêu Làm Thật

Chương 169: Tự mình mạo hiểm



Phó Nhiễm theo Lý Lận Thần đến nhà hàng, địa điểm cũng không phải xa lắm nhưng có chút hoang vu. Lý Lận Thần dừng xe trước, nhân lúc này, Phó Nhiễm lấy điện thoại ra nhắn tin. Sau khi gửi thành công, liền xóa tin nhắn đi.

Lý Lận Thần đi tới, trông thấy hắn, Phó Nhiệm đem điện thoại cất vào túi. Dừng xe xong, Lý Lận Thần quay lại mở cửa xe cho Phó Nhiễm. “Chính là chỗ này, đồ ăn và phục vụ đều tốt.”

Phó Nhiễm đi ra khỏi ghế lái, theo Lý Lận Thần đi vào. “Tôi ở công ty đã ăn cơm rồi mới đi ra, sớm biết thế này đã không ăn trước.”

“Nhà hàng này làm đồ ăn rất được, đảm bảo em sẽ thích.”

Lý Lận Thần đã đặt một phòng, hai người lần lượt đi vào trong phòng bao.

Phó Nhiễm chọn chỗ cạnh cửa sổ, phục vụ tác phong nhanh nhẹn liền đem đồ ăn lên. Lý Lận Thần để cô ngồi trước, hắn đi ra ngoài chốc lát đem vào chai vang đỏ Khai Phong. “Sinh nhật tại sao có thể thiếu vang đỏ được.”

“Tôi còn phải lái xe, không thể uống được rượu, uống n thôi.” Phó Nhiễm chỉ vào bình nước chanh trên bàn.

“Không nhiều đâu, uống một chút thôi.” Lý Lân Thần đứng dậy định rót rượu cho cô, cô lấy tay che lại miệng ly. “Nếu như bị bắt kiểm tra thì sao, tôi phải đi lấy giấy phép lần nữa, không nhiều lời.”

Lý Lận Thần rót đầy ly rượu của mình, nói. “Không sao, tôi quen rất nhiều cảnh sát giao thông, tuyệt đối không ai dám bắt em, hôm nay em không được từ chối, uống một ngụm cũng được.”

Phó Nhiễm nghe vậy, cũng liền bỏ tay ra.

Lý Lân Thần rót cho Phó Nhiễm không nhiều, cô nâng ly rượu lên, nhìn miệng chén vang đỏ, liền hỏi. “Không có bánh sinh nhật sao?”

“Không có.” Lý Lận Thần ngồi xuống lắc đầu. “Tôi vốn không thích đồ ngọt, mua cũng lãng phí.”

“Vậy để nói đầu bếp làm cho anh bát mì trường thọ mới được.”

Lý Lận Thần nâng ly rượu cùng Phó Nhiễm khẽ chạm.

“Sinh nhật vui vẻ.”

“Cảm ơn.”

Phó Nhiễm nâng ly rượu đến môi, Lý Lận Thần nhìm chằm chằm mỗi động tác của cô, Phó Nhiễm ngửi mùi rượu, buông ly rượu xuống dò hỏi. “Thật sự là sẽ không bị cảnh sát giao thông giữ sao?”

“Em không tin lời tôi sao?”

Phó Nhiễm cười nhìn chất lỏng trong ly. “Để giảm cảm giác tội lỗi vì nghi ngờ anh, tôi xin kính anh ly

Cô uống liền một hớp, vì uống quá nhanh, không khỏi ho khan một tiếng, Phó Nhiễm nhanh chóng cầm lấy khăn che miệng, cánh môi hé mở để chất lỏng màu đỏ thấm vào khăn giấy. Lý Lận Thần vội vàng đứng dậy. “Em không sao chứ?”

Phó Nhiễm đưa tay vuốt vuốt ngực. “Uống gấp, rượu vào họng quá nhanh nên bị sặc.”

Cô thuận tay đem khăn giấy nhét vào bên cạnh.

Lý Lận Thần liền ngồi xuống, khẽ nhắc nhở. “Em uống chậm chút.”

Phó Nhiễm cầm bình nước trái cây bên cạnh, mở nắp rót cho mình một cốc đầy. “Thôi thì uống nước này đi, bình thường trừ khi đi ra ngoài xã giao còn không tôi rất ít uống rượu.”

Lý Lận Thần cũng không kiên trì ép cô uống nữa.

Phục vụ mang đồ ăn lên rất nhanh, Phó Nhiễm nhìn một bàn đồ ăn đầy trước mặt không khỏi cảm thán. “Gọi nhiều như vậy thật là lãng phí quá, tôi vốn đã ăn rồi.”

“Dù gì cũng nếm thử một chút xem mùi vị như thế nào.”

Đang ăn, điện thoại của Phó Nhiễm vang lên, Lý Lận Thần thấy cô lấy điện thoại ra liền hỏi. “Sao vậy, chồng gọi điện kiểm tra sao?”

Phó Nhiễm không ngẩng đầu lên trả lời. “Chắc sẽ hỏi tôi đang ở đâu.”

Đầu ngón tay vừa hướng đến nút nghe, điện thoại liền bị lấy đi. Phó Nhiễm giật mình nhìn Lý Lận Thần, hắn tắt điện thoại để trên mặt bàn. “Tôi khó lắm mới được ăn cơm cùng em, Tiểu Nhiễm, ăn xong em cũng về với anh ta thôi mà.”

Hiển nhiên Lý Lận Thần cũng tự thấy hành động của mình có chút vội vàng, may mà nhìn Phó Nhiễm có vẻ không để ý gì.

Điện thoại của Minh Thành Hữu gọi không ngừng vang lên một lần nữa, Phó Nhiễm đặt đũa xuống. “Tôi vẫn phải nhận cuộc điện thoại này thôi.”

Lý Lận Thần nhìn cô cầm lại điện thoại, Phó Nhiễm ngẩng lên nhìn hắn. “Có phải rượu hơi nặng không, tôi cảm thấy có chút choáng váng.”

Lý Lận Thần nghe thấy thế, vươn tay đến cầm điện thoại của Phó Nhiễm lần nữa, lần này dùng sức có vẻ thô lỗ, mu bàn tay Phó Nhiễm hơi ửng đỏ. Nhân lúc cô lấy tay đỡ trán, Lý Lận Thần cầm điện thoại của cô tắt máy. Phó Nhiễm có vẻ mệt mỏi, Lý Lận Thần đứng dậy đi tới bên cô, đỡ cô đi ra bên ngoài. Trên hàng lang có bóng người bước qua, hắn khoác áo cho Phó Nhiễm nói. “Bên ngoài rất lạnh, đã nói không nên uống nhiều rượu cô lại không nghe.”

Chân Phó Nhiễm không còn sức đứng vững, liền bị hắn kéo đi ra khỏi nhà hàng.

Lý Lận Thần đem cô nhét vào ghế lái phụ, sau đó thắt chặt dây an toàn, nổ máy phóng đi, hai tay hắn nắm chặt tay lái, mu bàn tay vì quá kích động mà nổi lên từng gân xanh. Phó Nhiễm mềm nhũn vô lực hỏi hắn. “Anh đã cho tôi ăn thứ gì?”

“Yên tâm, chỉ một chút thuốc để em không còn sức lực, ngoan ngoãn ngồi im thôi.”

Phó Nhiễm ngó qua cửa sổ nhìn cảnh vật lùi về phía sau. “Tại sao anh lại làm như vậy?”

Lý Lận Thần lộ rõ vẻ căng thẳng, hai gò má vì hắn cắn chặt răng mà lộ rõ, hắn không trả lời Phó Nhiễm mà tăng nhanh tốc độ xe.

Xe đi tới một vùng ngoại ô nào đó.

Phó Nhiễm nghĩ tốt nhất là phải trì hoãn thời gian, lúc xuống xe dùng sức nắm chặt cửa xe không chịu di chuyển, Lý Lận Thần gỡ từng ngón tay cô ra. Hắn đi lại bất tiện, chỉ có thể ôm cô cưỡngế mà đưa đi.

Nơi này có vẻ là làng du lịch, cũng giống khách sạn trong thành phố, có độc một gian phòng. Lúc Lý Lận Thần lấy thẻ mở cửa phòng, Phó Nhiễm bắt đầu thấy sợ hãi lui chân về phía sau, cảm giác có thể nghe rõ từng nhịp tim đập của mình.

Lý Lận Thần hướng tay về bả vai lôi cô đi, cuối cùng Phó Nhiễm cũng không thể giãy dụa. Lảo đảo bước vào phòng, Phó Nhiễm liến thấy Cung Nguyện đang ngồi ở trên giường.

Lúc này cô càng thêm tiều tụy so với hôm nọ khi Phó Nhiễm nhìn thấy, khuôn mặt đầy vết thương thê thảm vô cùng. Ánh mắt Cung Nguyện đờ đẫn, giương lên nhìn Phó Nhiễm, mở miệng nói. “Tôi đã nói với cô hắn là tên biến thái, cô không nên cố tình nhảy vào hố lửa."

Lý Lận Thần đi tới bàn, rót cốc nước uống.

Phó Nhiễm đỡ Cung Nguyện đứng dậy, khẽ hỏi. “Biết hắn biến thái mà tại sao cô không bỏ đi?”

“Cô không hiểu.” Cung Nguyện không muốn nói chuyện nhiều cùng Phó Nhiễm, chỉ đứng nhìn.

Lý Lận Thần đi cà thọt ngồi xuống giường đối diện hai người, nhìn thẳng Phó Nhiễm, ánh mắt hung tàn không hề che dấu. Phó Nhiễm bị hắn nhìn khiến cô hoảng sợ, hoang mang không biết mình đã đắc tội với hắn lúc nào. Lồng ngực Lý Lận Thần phập phồng, huyệt thái dương nổi gân xanh như sắp nổ tung, Cung Nguyện thấy không ổn liền đẩy Phó Nhiễm nói. “Cô đi nhanh lên!”

Lý Lận Thần chợt đứng dậy, túm lấy tóc Cung Nguyện đẩy cô ngã xuống đất.

Cung Nguyện đập đầu vào tủ đầu giường, đau đến nổ đom đóm mắt. Phó Nhiễm khom lưng đỡ Cung Nguyện. “Tại sao anh lại đối xử tàn ác với phụ nữ như vậy?”

Lý Lận Thần tóm lấy bả vai Phó Nhiễm đẩy lên giường, hắn đi về phía tủ quần áo lấy ra một cái túi to, tìm sợi dây thừng sau đó trở lại trước mặt Phó Nhiễm.

“Lý Lận Thần, rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Hắn chỉ mất chút sức lực đã đem hai tay Phó Nhiễm trói ở sau lưng. Cung Nguyện lấy bàn tay che thái dương, máu tươi thuận theo ngón tay chảy xuống ồ ạt, cả bàn tay trắng nõn bị nhuốm một màu đỏ, cô dựa đầu vào tủ, đôi mắt thâm trầm tĩnh mịch nhìn về phía Lý Lận Thần.

Lý Lận Thần ngồi trở lại trên giường, ánh mắt nhìn thấy Cung Nguyện liền đá một cước. “Lúc đầu đã có thể độc ác bỏ đi như vậy, còn muốn quay về để làm gì?”

Lực chân hắn rất mạnh, nhưng Cung Nguyện cắn chặt lấy môi không hề kêu lên, đôi mắt vẫn nhìn hắn chằm chằm.

Lý Lận Thần buông hai tay bên người, tầm mắt một lần nữa nhìn về phía Phó Nhiễm. “Cô nói xem, lúc đấy Minh Thành Hữu bị bệnh tim chết đi có phải tốt không? Sẽ không có chuyện ngày hôm nay rồi.”

Phó Nhiễm tìm ra được chút manh mối từ trong lời nói của hắn. “Chẳng lẽ anh và Thành Hữu có thù oán gì sao?”

Lý Lận Thần không trả lời, tiếp tục nói. “Phó Nhiễm, ban đầu cô cũng không nên thoái hôn.”

“Chẳng lẽ chỉ vì thế mà xảy ra cơ sự ngày hôm nay?” Phó Nhiễm hoảng hốt, giọng nói có vẻ khó thể tin được.

“Nếu như hắn chết, cô sẽ kết hôn với tôi, còn con trai cô nữa, tên gọi là Hãn Hãn đúng không? Nó rất đáng yêu, làm tôi suy nghĩ xem người làm “Ba ba” như tôi đây nên đối xử thật tốt với nó như thế nào. Có phải hôm nay bẻ gãy một cánh tay, ngày mai lại bẻ gãy thêm một chân của nó?”

Thấy Phó Nhiễm ánh mắt kinh hãi cùng phẫn nộ, Lý Lận Thần lại cười nói. “Yên tâm đi, tôi sẽ chữa trị cho nó, chữa khỏi lại tiếp tục, khẳng định sẽ rất thú v

“Biến thái, đồ thần kinh!” Phó Nhiễm kinh hãi gầm lên.

Lý Lận Thần đứng dậy, khom lưng hướng ánh mắt về Phó Nhiễm. “Về phần cô, tôi cũng đã nghĩ ra rất nhiều phương pháp, mỗi lần nghĩ đến đều hưng phấn không chịu nổi, nhưng cuối cùng lại không có ngày đó.”

“Rốt cuộc chúng tôi có mối hận gì với anh?”

“Cô nói xem, cô thích roi thô hay roi mảnh? Roi thô đánh cô sẽ bị trầy da xước thịt, nhìn sẽ khó coi một chút. Nếu là roi mảnh, miệng vết thương ngược lại rất đẹp mắt nhưng lại rất đau, giống như bị đâm khoét sâu vào thịt vậy. Cô nói cho tôi xem cô sẽ chọn loại nào?”

Lý Lận Thần thở phun ra hơi ấm nhưng lại làm cho Phó Nhiễm cảm thấy toàn thân lạnh như băng, khó khăn nuốt nước bọt không nói gì. Lý Lận Thần hướng Cung Nguyện nói.“Cô có thể hỏi cảm giác của cô ta như thế nào, dù sao cô ta cũng trải nghiệm được sự khác biệt đó rồi.”

Phó Nhiễm bỗng dùng trán đập mạnh vào Lý Lận Thần, hắn bất ngờ không kịp chuẩn bị, bị ngã ra phía sau, bàn tay chống lên mép giường nhưng bởi vì đi đứng vốn bất tiện nên bị ngã xuống đất.

Phó Nhiễm choáng váng đầu óc, khuỷu tay chống lên đằng sau nâng ngửa người trên bị ngã. Lý Lận Thần lấy tay đỡ trán, một lúc sau mới lấy lại được tinh thần. Hắn ngồi trở lại mép giường, khuỷu tay chống lên đầu gối, Phó Nhiễm nhìn về phía đỉnh đầu hắn, hắn ngẩng đầu, ánh mắt hung ác một cách mãnh liệt.

Phó Nhiễm cắn chặt môi, khẩn trương giãy dụa liền phát hiện tay bị trói rất chặt. Lý Lận Thần tiện tay tóm lấy Cung Nguyện đang nằm trên mặt đất, hắn túm chặt cổ Cung Nguyện ấn mạnh vào đệm chăn. “Không phải mày hỏi tại sao tao không muốn mày sao? Thật sự rất muốn biết phải không?”

“Lận Thần, anh buông ra thật sự rất khó chịu.”

Lý Lận Thần mạnh tay hơn. “Đời này tao không thể nào có con được nữa, cũng không thể kết hôn, tai nạn xe đó không chỉ tước đi một chân của tao, mày đã hiểu chưa?”

Cung Nguyện nghĩ tới ý của hắn, sắc mặt cô đỏ lên, đau khổ lắc đầu. “Em không ngại chuyện đó, thật sự không ngại.”

Lý Lận Thần buông tay, giáng một cái tát xuống Cung Nguyện. “Không ngại? Làm gì có người phụ nữ nào không ngại.”

“Lý Lận Thần.” Phó Nhiễm ở phía sau hắn hô to. “Anh muốn giết chết cô ấy sao?”

Lý Lận Thần thở hồng hộc nhìn Phó Nhiễm chằm chằm, đưa tay chỉ Cung Nguyện. “Chẳng lẽ cô biết tại sao vụ tai nạn đó lại xảy ra à?”

“Không phải là ngoài ý muốn sao?” Cung Nguyện lấy hai tay xoa cổ, khó chịu đến mức ói cũng không ra.

“Hừ, ngoài ý muốn?” Lý Lận Thần cười ra tiếng. “ Nếu thật sự là ngoài ý muốn thì tao có gì mà oán hận, lúc đua xe ấy những người kia tao đều biết, xe lái đến sườn núi thì có một chiếc xe tạm thời gia nhập, tao không thấy rõ đối phương là ai, chẳng lẽ mày ngồi ngay cạnh không biết, chẳng lẽ không phải muốn tao không kịp tránh né mà xảy ra tai nạn sao? Lúc xe bị lật rơi, mày có thấy chiếc xe kia dừng lại không? Người lái xe chính là Minh Thành Hữu. Phó Nhiễm, cô hỏi tôi và các người có mối căm thù sâu sắc gì, những thứ này có tính hay không?”

Đôi môi Phó Nhiễm run lên, Cung Nguyện hoàn toàn không nhớ rõ tình cảnh hôm đấy như thế nào. Lý Lận Thần kích động dị thường, tựa như đang chìm đắm trong mối hận thù không thể tự kiềm chế.

“Nếu quả thật là như vậy, ngay lúc đó anh có thể báo cảnh sát, hoặc là tìm Minh gia giải quyết, không đáng đem chuyện đẩy đến cơ sự này

“Báo cảnh sát? Cô không biết Minh Thành Hữu được Minh gia nâng niu, cưng chiều trong bàn tay như một thái tử gia sao? Cả cái thị trấn Nghênh An này có ai dám động đến hắn? Muốn quyền có quyền, muốn tiền có tiền, cho dù hắn có chịu giải quyết, chân của hắn cùng thân thể của tôi, ai có thể bồi thường cho tôi?” Lý Lận Thần kéo căng tóc Phó Nhiễm về phía sau, cô đau nhắm hai mắt lại, da đầu tê dại.

Phó Nhiễm rỉ ra mồ hôi bên trán, Lý Lận Thần đem cô áp ngã xuống giường, bàn tay hướng đến cổ áo Phó Nhiễm. Lúc này, Cung Nguyện lập tức chống người lên mép giường, đem hết sức lực đẩy Lý Lận Thần ra.

“Lận Thần, chúng ta cùng nhau sống thật tốt qua ngày, không để ý đến người khác, có được không?”

Lý Lận Thần vung tay lên quát. “Cô cút đi cho tôi!”

Cung Nguyện nghiêng đầu nhìn về Phó Nhiễm, thấy Phó Nhiễm nháy mắt với mình, Cung Nguyện lau nước mắt lướt qua Lý Lận Thần đi ra ngoài. “Được, tôi cút.”

Lúc Cung Nguyện gần ra đến cửa, Lý Lận Thần đột nhiên tỉnh táo lại, hắn bước nhanh đến túm lấy cổ tay Cung Nguyện kéo vào. “Giờ cô vẫn chưa đi được.”

Phó Nhiễm đứng dậy, việc đã đến nước này, có một số việc phải tranh thủ điều tra cho rõ.

“Anh chính là người cho người tiêm thuốc Thành Hữu? Còn âm thầm đối phó với MR, kể cả chụp ảnh bia mộ Thành Hữu ở Thanh Sơn...”

Lý Lận Thần vội ngắt lời cô. “Tôi cho rằng tiêm thuốc có thể lấy được mạng hắn, nhưng cô lại nói hắn không có chuyện gì, cô nói xem, trời cao có công bằng hay không?”

Phó Nhiễm lắc đầu. “Anh lại có thể suy tính thâm sâu như vậy, trước kia lúc chúng ta chuẩn bị kết hôn, tôi còn cho rằng anh thật sự có ̀ng tốt tiếp nhận tôi cùng đứa con trong bụng, không nghĩ tới ngay từ đầu tôi đã là một con cờ trong tay anh. Lý Lận Thần, anh đã oán hận như vậy, cớ sao ban đầu còn dễ dàng đáp ứng hủy bỏ hôn ước?”

Lý Lận Thần ngồi trở lại mép giường. “Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì tôi biết Minh Thành Hữu sẽ chết.”

Phó Nhiễm phân vân. “Làm sao anh biết được?”

Khi đó, Minh Thành Hữu giấu tin tức này rất tốt, ngay cả cô cũng chẳng hay biết.

Lý Lận Thần hơi giật mình, thần sắc có vẻ né tránh, sau đó lơ đễnh trả lời. “Bởi vì tôi còn quan tâm hắn hơn cô, biết được hắn không khỏe lại thêm lời đồn thổi bên ngoài, thật không khoa trương, tôi đã vui vẻ một ngày một đêm không thể ngủ được.”

Phó Nhiễm cắn chặt hàm răng, cảm giác được sự tức giận truyền qua từng kẽ răng, cô biết lúc này chửi rủa cũng vô ích, biện pháp tốt nhất bây giờ chính là trì hoãn thời gian.

Lý Lận Thần như chìm đắm trong thế giới của riêng mình, trong hốc mắt lại lộ ra sự hung ác, lắc lắc bả vai Phó Nhiễm lớn tiếng hỏi. “Cô nói cho tôi biết, hắn có nên chết hay không, có hay không?”

Bởi vì động tác của hắn mà Phó Nhiễm như muốn nôn, Lý Lận Thần giống như phát điên, Phó Nhiễm thật sợ mình sẽ chết trong tay hắn trước khi đợi được Minh Thành Hữu.

Cô cố gắng không chọc giận hắn, nhẹ nhàng khuyên nhủ. “Lý Lận Thần, anh làm như vậy cũng không tốt cho bản thân, sự việc kia thật sự là ngoài ý muốn, anh có trút giận lên tôi cũng không thể trở về ngày đó, chúng ta bình tĩnh một chút rồi nói chuyện có được không?”

“Được, cô nói xem còn có biện pháp gì đây?”

Phó Nhiễm không thể vội vàng, dù lời nói không thể liền mạch nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. “Đây không phải là biện pháp duy nhất.”

Lý Lận Thần đứng dậy, chiếc chân cà thọt đi tới đi lui, Cung Nguyện bước đến ngồi cạnh Phó Nhiễm.

Lý Lận Thần tựa như đang suy tư, Phó Nhiễm nghĩ rằng còn có cơ hội, không nghĩ tới hắn đã bước đến bên mình. “Trong mắt tôi, đây chính là giải pháp tốt nhất.”

Hắn nói xong, cúi xuống nhìn Phó Nhiễm, cô nhìn thấy nét tinh anh cùng sự phức tạp vô cùng trong đáy mắt hắn. Cung Nguyện lo lắng co bả vai lại, toàn thân phát run. Khóe miệng Lý Lận Thần hiện lên nụ cười quái dị, hắn nâng người lên, xoay người bước đến phòng tắm.

Phó Nhiễm buông lỏng, nghiêng đầu đã thấy Cung Nguyện bị hù dọa đến mức thần sắc tái nhợt.

“Cô cởi dây giúp tôi, xe của tôi đang ở dưới lầu, chúng ta nhanh đi thôi.”

Cung Nguyện vội lắc đầu. “Tôi sẽ không đi.”

Phó Nhiễm nghe được tiếng nước chảy từ trong phòng tắm truyền đến, một lần nữa trong lòng nổi lên lo lắng. “Cô không thấy hắn không bình thường sao? Cô cứ tiếp tục ở đây sẽ bị hắn đánh chết. Năm đó cô đã thật sự rời đi cũng không nên quay lại, cô yêu con người của Lý Lận Thần bây giờ sao?”

Vẻ mặt Cung Nguyện lộ ra vẻ do dự.

Phó Nhiễm thấy trên tủ đầu giường có điện thoại. “Cô mau giúp tôi gọi điện thoại.”

Hai tay Phó Nhiễm ra sức giãy dụa, nhưng bị sợi dây thừng trói quá chặt, càng cố dùng sức càng bị siết chặt vào da thịt. Cô đau đớn, mồ hôi chảy ròng ròng, Cung Nguyện thu hồi ánh mắt từ chiếc điện thoại. “Không được, tôi biết cô sẽ gọi điện cho ai, như vậy Lý Lận Thần không xong rồi, không được.”

Phó Nhiễm nhìn về phía phòng tắm, mồ hôi đã ướt đẫm toàn thân. “Vậy cô cởíi cho tôi, chúng ta cùng đi.”

Cung Nguyện nắm chặt hai tay để trên đầu gối.

“Cô còn khăng khăng muốn ở lại bên hắn sao? Trong lòng hắn bây giờ chỉ toàn oán hận, cô thật sự muốn bị hắn đánh đến chết phải không?”

Cung Nguyện suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng cố gắng cởi trói cho Phó Nhiễm. Nhưng vì tình hình quá gấp gáp, nhất thời không thể cởi được, Phó Nhiễm định đứng lên/ “Chúng ta rời nơi này trước đi.”

“Không được, ngoài cửa bị khóa trái, phải có chìa khóa mới đi được.” Cung Nguyện nói, cởi trói cho Phó Nhiễm, cùng lúc đó, tiếng nước chảy trong phòng tắm biến mất, không khí đột nhiên yên tĩnh lạ thường làm người ta sợ hãi, khó chịu. Phó Nhiễm cởi bỏ dây thừng ở hai tay ra, cùng Cung Nguyện lùi về phía mép giường.

Lý Lận Thần mặc quần áo chỉnh tề bước ra, hướng về phía tủ quần áo.

Toàn thân Cung Nguyện run rẩy chạm vào Phó Nhiễm, điều này cũng gián tiếp truyền cho Phó Nhiễm một tin chẳng lành. Nhìn Lý Lận Thần mở tủ, tìm kiếm hồi lâu rồi lôi ra một cây roi dài hơn một thước.

Phó Nhiễm sợ hãi, Cung Nguyện thì muốn tránh né theo bản năng.

Lý Lận Thần bước đến trước mặt Phó Nhiễm. “Lúc nãy cô còn chưa nói tôi biết, roi thô và roi mảnh cô chọn loại nào?”

Phó Nhiễm như ngừng thở, nhìn chằm chằm cây roi đang rủ xuống bên hông Lý Lận Thần. “Không nghĩ là anh còn có sở thích này.”

“Loại phụ nữ như cô không đánh chắc chắn không nghe lời.”

Phó Nhiễm cố giữ sắc mặt bình tĩnh. “Tôi không thích roi thô, không phải anh bảo anh có roi mả

“Thì ra cô còn thích nhìn đẹp mắt, được, để tôi đổi lại cho cô.”

Lý Lận Thần nói xong, xoay người bước về phía tủ quần áo lần nữa.

Phó Nhiễm nhìn Cung Nguyện đang run rẩy ngồi bên cạnh. “Cô ngồi ở đây làm gì?”

“Trước khi đánh người hắn luôn có thói quen đi tắm, sau đó liền đánh người cho đến chết. Phó Nhiễm, đáng lẽ tôi nên gọi điện thoại giúp cô, tôi sợ cô bị hắn đánh chết mất.” Cung Nguyện nói xong, bưng mặt sợ hãi khóc ra thành tiếng.

Phó Nhiễm cũng sợ hãi, cô cũng không phải là thần thánh gì, nhìn thấy tình cảnh như vậy không bị dọa đến hồn siêu phách lạc xem như là tốt lắm rồi. “Cô có cơ hội như vậy thì mau rời đi, đừng hy vọng xa vời có thể quay lại với hắn nữa, bị đánh thành ra như vậy rồi cô còn có thể coi như là thói quen được sao? Tìm được đường sống trong chỗ chết không phải là dễ dàng.”

Lý Lận Thần đổi lấy sợi dây to bằng ngón cái đi tới, Phó Nhiễm nhìn sợi roi bị kéo qua từng tấc đất, cả người sợ hãi, hàm răng run lên.

Lý Lận Thần nâng roi lên. “Thích không?”

Phó Nhiễm giữ tư thế như bị trói. “Cái này quá mảnh rồi, còn có cái nào vừa vừa không?”

Lý Lận Thần nhìn Phó Nhiễm. “Cô đang đùa giỡn tôi đấy à?”

Phó Nhiễm ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn Lý Lận Thần. “Trong mắt tôi anh vẫn là một người đàn ông, tôi vẫn coi anh như bạn bè, tôi cũng biết những đau khổ trước ia của anh, Lận Thần, tự cho bản thân mình một cơ hội đi.”

“Muốn cảm động tôi?” Lý Lận Thần cười lạnh. “Phó Nhiễm, đời này tôi đã bị hủy trong cuộc đua xe kia, bị hủy trong tay Minh Thành Hữu rồi.”

Phó Nhiễm định mở miệng thì Lý Lận Thần vung roi lên. “Chớ nói nữa!”

Phó Nhiễm buông tay ra, đẩy ngực hắn, nhấc chân đá lên ngực hắn một cước, Lý Lận Thần lùi lại mấy bước, Phó Nhiễm nắm tay Cung Nguyện. “Đi nhanh lên!”

Vừa mới xoay người, nhớ tới chìa khóa đang ở trong người Lý Lận Thần, Phó Nhiễm dùng đầu gối ép tay hắn, hắn không nghĩ cô lại ra tay, Phó Nhiễm thò tay vào túi quần hắn tìm điện thoại và chìa khóa. Lý Lận Thần dùng sức đẩy cô ra, Phó Nhiễm vội lấy hai tay đè bờ vai của hắn, ném chìa khóa về phía Cung Nguyện. “Mau đi mở cửa, mau!”

Cung Nguyện luống cuống tay chân cầm lấy chìa khóa, Lý Lận Thần giận dữ rống lên.“Cung Nguyện, cô dám sao.”

Cung Nguyện nhìn Phó Nhiễm, liền cầm lấy chìa khóa. Rốt cuộc sức lực của Phó Nhiễm không bằng Lý Lận Thần, Cung Nguyện còn chưa kịp mở cửa, cô đã bị Lý Lận Thần đẩy ra.

Một chiếc xe lao thật nhanh vào nhà hàng, thần sắc Minh Thành Hữu lạnh lùng, xuống xe đi lên phía trước, một nhân viên đi ra ngoài. “Tiên sinh, xin ngài dừng xe ra chỗ khác.”

“Anh nói cái gì!” Minh Thành Hữu giơ tay lên.

Bước đi của anh dồn dập, đi vào rồi đi ra, đưa tay túm lấy cổ áo một tên nhân viên. “Anh có thấy một người đi cà thọt đem theo một phụ nữ đến đây không?”

“Không có, không có.”

Minh Thành Hữu lấy điện thoại ra, chỉ vào tín hiệu định vị. “Mau đưa tôi tới đó.”

Anh gọi điện cho Phó Nhiễm, thấy điện thoại đã tắt.

L trước chỉ nhận được một tin nhắn ngắn của Phó Nhiễm, nghĩ đến lại cảm thấy nóng ruột, chỉ có đơn giản mấy chữ: hoài nghi Lý Lận Thần.

Cung Nguyện cầm chìa khóa còn chưa kịp cắm vào, nhìn thấy Lý Lận Thần vung cây roi quất về phía Phó Nhiễm. Âm thanh này truyền thẳng vào trong tai, Cung Nguyện đã từng chịu loại cảm giác này, nhanh chóng đem chìa khóa cắm vào ổ.

Nhân viên phục vụ đưa Minh Thành Hữu qua hành lang, chỉ vào một gian phòng. “Chính là phòng này.”

“Nhìn cái gì, mau mở cửa cho tôi.”

Nhân viên phục vụ lau mồ hôi lạnh. “Cái đó … chìa khóa ở chỗ ông chủ rồi.”

Minh Thành Hữu mắng một câu, đẩy tên nhân viên ra. “Cút ngay cho tôi.”

Hai chiếc xe đi theo Minh Thành Hữu lần lượt đi đến, vài người bước xuống đi tới.

Minh Thành Hữu nhấc chân tung một cước đá vào cánh cửa, cánh cửa vẫn không nhúc nhích. Anh lại nhanh chóng đạp thêm mấy cái, Cung Nguyện vội vàng muốn bước lùi lại cũng không kịp nữa, cánh cửa chợt đập vào mạnh vào cô, làm cô gần như ngất xỉu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.