Giả Yêu Làm Thật

Chương 33: Quy tắc trò chơi



Phó Nhiễm làm công việc phụ trách của phòng làm việc, trang phục cũng không lộng lẫy, tùy ý mặc trên người một bộ trang phục là mốt mới ở trên tạp chí thời trang nổi tiếng hiện nay.

Trước đó Minh Thành Hữu gọi điện thoại cho cô, nói muốn trở về qua Tôn Vân biệt thự đón cô, nhưng khi đó Phó Nhiễm đã dẫn theo mấy người đến làm công việc chuẩn bị. Dù sao đây là lần đầu tiên đón đơn hàng lớn như vậy nên tất cả đều cố gắng hoàn thành thật tốt.

Những vũ sư ở đây mời về phần lớn chính là những người nổi danh trong nước. Lần này, Phó Nhiễm hi vọng bọn họ có thể thể hiện được tài năng của mình.

Chỗ Huống Tử chuẩn bị hoạt động là một clud tư nhân, trước tiên nói về khoản lợi nhuận thì được coi là dễ dàng, cùng lắm là vũ điệu mở màn chừng hơn 10 phút là xong. Nhưng trong công việc Phó Nhiễm luôn cố gắng đạt tới độ hoàn mỹ, cô dẫn người đi vào sớm một chút để làm quen với khung cảnh.

Sau khi bắt đầu hoạt động được nửa giờ, lúc này Minh Thành Hữu mới khoan thai bước đến. Hắn như tỏa sáng ngời ngời bước vào đại sảnh, bộ tây trang là thiết kế của nhà tạo mẫu nổi tiếng người Italy, hắn nâng đồng hồ lên, đầu ngón tay thon dài đẩy ống tay áo ra, gương mặt tinh xảo luôn làm hắn trông thật nổi bật.

Vài người hướng dẫn Phó Nhiễm mời đến làm việc đang chuẩn bị rời đi,

thấy Huống Tử đang ra sức giữ lại. Minh Thành Hữu bước tiến lên, từ góc độ lúc nghiêng người có thể thấy khóe miệng Phó Nhiễm khẽ kéo thành hình cung nhã nhặn từ chối.

Huống Tử đứng đối diện hướng hắn, thấy hắn đi tới liền dừng lời. Bàn tay Minh Thành Hữu hướng tới thắt lưng Phó Nhiễm, nhẹ nhàng đem cô ôm vào trong lòng.

"Không phải nói sẽ ở chỗ này chờ anh sao? Còn không chơi đã trở về?"

Tất cả tiệc rượu lớn nhỏ mà Phạm Nhàn dẫn theo, cô đã tham gia không ít nhưng luôn không thích vì cảm thấy thật gò bó. Phó Nhiễm cũng đã có lần

nghe được Phạm Nhàn ngầm nói vụng trộm với Phó Tụng Đình, từ nhỏ đã được nuôi nấng ở nơi đó, khí chất bất đồng không có dáng vẻ thiên kim gì cả, rốt cuộc là không sửa được .

Cho nên đối với những trò ăn chơi của giới thượng lưu này, từ trước đến nay Phó Nhiễm luôn bài xích.

"Tôi muốn đi về nghỉ ngơi, tôi hơi mệt."

"Vui đùa một chút đi, bảo đảm đợi tí nữa em sẽ thấy sảng khoái tinh thần."

Giọng điệu Minh Thành Hữu như thể hiện tính cách hắn, vô cùng tinh tế, cô không thể từ chối. Phó Nhiễm bị hắn ôm đi vào trong, cô đành phải nói với vài người hướng dẫn đi cùng, bảo họ đi về trước.

Huống Tử theo sát phía sau, giúp Minh Thành Hữu mở thang máy ra đi vào.

"Sân bãi thanh lý tốt lắm?"

"Đã sớm chuẩn bị, yên tâm, nơi này tuyệt đối riêng tư, sẽ không để cho người khác nhìn thấy..."

"Ngu ngốc"

Minh Thành Hữu mắng hắn.

"Sao ta lại không nhận ra người làm chuyện này."

Tất cả giống như đang làm cho tình báo, bàn tay để ngang thắt lưng Phó Nhiễm bị cô không để lại dấu vết đẩy ra, sắc lang ở bên, phải hết sức coi chừng.

Minh Thành Hữu ra khỏi thang máy, tay phải lại lần nữa nắm lấy bả vai Phó Nhiễm.

"Huống Tử nói những người dạy khiêu vũ ở phòng làm việc của em không ít, có thể biết một chút, như thế nào tự mình lại không biết?"

"Tôi chỉ trông nom kiếm được tiền là tốt rồi, anh cũng là ông chủ, có thể anh sẽ tới cửa đi làm bảo vệ sao?"

"..."

Mặt Huống Tử mâu thuẫn đến mức đỏ bừng, thiếu chút nữa công phá, tay trái Minh Thành Hữu hạ xuống chạm nhẹ chóp mũi.

"Thật sự em sẽ không?"

Hết lần này đến lần khác hắn xác nhận, chuông báo động trong lòng Phó Nhiễm như vang lên, phòng bị lắc đầu.

"Không biết."

Bàn tay Minh Thành Hữu ở vai cô vỗ nhẹ, hài lòng ôm lấy cô đi đến hành lang. Phó Nhiễm đến mới biết được, trong miệng bọn hắn nói nơi này đúng

là sàn nhảy rộng rãi, bốn phía bức tường đều có kính chạm đất, cả khối

phân cách, hai bên sắp xếp vài ghế sofa không theo quy tắc cân xứng dựa vào khán đài A hướng nam đang có nhân viên phục vụ. Ngọn đèn hiệu quả phát ra ánh sáng vô cùng tốt, trong lúc mập mờ vô tình tạo thành hương vị tự nhiên tô đậm đến cực điểm.

Mọi người thấy bọn họ tiến đến, rối rít đứng dậy.

"Tam thiếu."

Xong lại quay sang chào hỏi Phó Nhiễm.

"Chị dâu."

Sắc mặt Phó Nhiễm thiếu chút nữa sụp xuống, xưng hô này... Lúc này cô mới 24 tuổi, xen lẫn ở trong đây chỉ có thể coi là ít tuổi nhất. Bước chân cô cứng ngắc theo sát bên cạnh Minh Thành Hữu, thấy người ở gần đó đem

vị trí nhường lại, hắn cũng không khách khí, ôm Phó Nhiễm ngồi vào chỗ.

"Tất cả đều ở đây, đại sảnh không đợi, toàn bộ lại chạy tới đây."

"Hi! Ở đó buồn bực cực kỳ, nếu không đi tìm một chút việc vui không phải là buồn chết sao?"

"Tam thiếu, chị dâu, uống rượu."

Minh Thành Hữu buông tay ra, nửa người trên tựa vào thành ghế, sau đó hai tay cởi bỏ khuy tay áo, thong thả ung dung vén tay áo lên.

"Nói đi, hôm nay chơi như thế nào, vẫn quy củ cũ sao?"

"Tam thiếu, quy củ này tất nhiên là do cậu ấn định."

Huống Tử ôm người đẹp ở bên vào trong lòng.

"Nhưng chuyện này cứ nói rõ trước, chân tay tớ phối hợp tính ra là quá kém, nhưng tớ không tham gia."

Phó Nhiễm nghe thấy thế cũng có thể đoán được đại khái, trong ngoài đều đồn đại kỹ thuật nhảy của Minh Thành Hữu rất nổi tiếng, truyền thông đã từng phỏng vấn qua minh tinh nổi danh may mắn được nhảy cùng hắn, đối phương sử dụng "Lạc Thần phú" trong hai câu để hình dung: vùn vụt như nhạn múa, uyển chuyển như rồng bay.

Có điều tin tức lần này điều còn bị dẫn thành một đoạn chê cười, truyền thông lấy tố chất văn chương vị minh tinh kia rõ ràng dùng từ để hình dung cô gái đi áp đặt ở trên người Minh Tam thiếu. Nhưng chỉ cần tận mắt thấy Minh Thành Hữu khiêu vũ cũng biết hình dung như vậy, đúng là không bì kịp.

Phó Nhiễm ghé mắt, thấy thần thái Minh Thành Hữu sáng láng đang trêu chọc với Huống Tử, đáy mắt hắn như có một loại ngọc lưu ly sáng bóng, bất luận là để ở chỗ nào đều thấy đẹp.

"Tam thiếu, ngài xem chúng ta đều đem thân gia thường cho ngài, trở về sợ là chỉ có thể coi chừng đầu giường vợ lạnh đặt gần lò sưởi uống Tây Bắc phong, nếu không như vậy đi, hôm nay chúng ta chơi trò mới như thế nào?"

Hai ngón tay Minh Thành Hữu bưng chén rượu lên, chất lỏng màu nâu nhạt dọc theo ly thủy tinh nhìn kinh hãi, thấy một đợt diêm dúa trộn lẫn mát lạnh.

"Quy tắc mới như thế nào?"

Người đàn ông trẻ tuổi ngồi ở bên trái Huống Tử tiến lên phía trước nói.

"Chúng tôi so với ngài chỉ có thể thấy là không bằng được, so đến kiếp sau đều là kết quả giống nhau, tôi xem như vậy, làm cho từng người bạn gái ra lực, trừ đi quy tắc cũ mỗi lần năm mươi vạn tiền đặt cược, tôi còn muốn thêm quy tắc nữa."

"Lộn cái nút, mau nói."

Có người ở bên cạnh thúc giục.

"Tôi thấy chị dâu cũng là lần đầu tiên đến chơi, về lý thì nên chiếu cố, như vậy đi, chị dâu là người cuối cùng xuất hiện, để cho người khác so tài trước, thắng được đối phương đến phiên trận chung kết sẽ cùng chị dâu so tài."

Người đàn ông cười cười, nhưng trong lời nói coi như tôn kính, miệng không dám ăn đậu hủ.

"Lúc này đặt cược tiền sao... Phụ nữ nào thua, để cho đàn ông nhà mình cởi sạch y phục, như thế nào?"

"Ha ha ha - - "

"Lý Tử, khốn kiếp thực mẹ nó tổn hại, cậu muốn nhìn vũ điệu thoát y

sắp điên lên rồi."

Mọi người cười ầm lên, nhưng hơn một nửa cảm thấy hứng thú đối với đề nghị này. Minh Thành Hữu uống ngụm rượu, con mắt sâu không lường tới ngó qua hướng Phó Nhiễm bên cạnh.

Hắn vốn là muốn mang cô tới vui đùa một chút, thuận tiện có dịp lãng mạn, còn có thể có cơ hội dạy cô khiêu vũ, không có nghĩ rằng thằng bạn này cố tình muốn vạch trần hắn.

"Chị dâu, chị là thiên kim tiểu thư Phó gia, khẳng định là khiêu vũ cũng rất giỏi, chúng ta thật sự là thua hận không thể thở nổi đi, hôm nay dù là có một phần vạn cơ hội chị cũng phải cho chúng ta được chiêm ngưỡng."

Phó Nhiễm nhíu mày, cô không muốn tham dự loại trò chơi nhàm chán này, đem chén rượu Huống Tử đưa tới thả lại khay trà, cô hướng Minh Thành Hữu nói: "Anh cứ ở đây chơi đi, tôi đi về trước."

"Chơi đã rồi mới đi."

Minh Thành Hữu bị mọi người túm tụm đã quen, bên ngoài, cũng quen Thẩm Ninh giống như vậy, luôn biết nghe lời, hắn nâng chân trái lên, trong lời nói như khẳng định, mà không phải là hỏi ngược lại.

Ngoài sàn nhảy, nghe thấy tiếng bước chân đi qua, Minh Tranh dừng bước,

cùng người bên cạnh rỉ tai vài câu sau đó đi vào.

.

"Náo nhiệt như vậy, tôi đang nghĩ như thế nào mà ở đại sảnh không thấy mấy người."

Bạn chơi của Minh Thành Hữu lần lượt đứng dậy cung kính chào hỏi.

Minh Thành Hữu vẫn lười nhác như cũ, khẽ gọi tiếng đại ca. Phó Nhiễm thì cúi đầu nhìn về phía bên cạnh, theo Minh Thành Hữu gọi một tiếng, xem như chào hỏi qua loa.

Người đàn ông vừa rồi đưa cho Minh Tranh thuốc lá, cũng đem quy tắc trò chơi sắp bắt đầu nói cho hắn biết.

Minh Tranh chứa ý cười, ánh mắt xuyên qua mọi người hạ xuống trên người Phó Nhiễm, chạm đến bộ mặt lúng túng cùng vẻ không vui của Phó Nhiễm. Hắn có chút hăng hái.

"Cái này thì có cái gì là vui, tôi cho một đề nghị, như thế nào?"

"Ngài nói."

"Muốn xem vũ điệu thoát y tự nhiên là có đôi có cặp mới phải nhìn, có thể nào thiếu đàn ông?"

Phó Nhiễm ngẩng đầu, trong con mắt có vẻ không che dấu được kinh ngạc

nhảy ra, ở trong trí nhớ của cô, Minh Tranh là dạng người luôn trầm tĩnh mà kín kẽ, cô quen thuộc hắn, cũng không phải là người có thể cùng những người này trà trộn.

Phó Nhiễm trong lòng như bị một vết đâm, cứ như thế xé ra sau khi làm người khác vui vẻ, bên cạnh cô là hai người đàn ông, lại không có một người nào, không có một người nào trong lòng còn có thương tiếc cô.

Bên tai truyền đến tiếng mọi người cùng nhau vỗ tay, Minh Thành Hũu đoán rằng Minh Tranh biết rõ Phó Nhiễm không biết khiêu vũ, nếu hắn mang theo cô, không thể nghi ngờ là sẽ thua.

Muốn nhìn chuyện cười của hắn sao?

"Tôi còn có mộtđề nghị tốt hơn, muốn nghe sao?"

Cánh tay Minh Thành Hữu vòng qua thắt lưng Phó Nhiễm, thuận thế rồi hắn lại đẩy cô ra.

"Thời điểm trận chung kết, chúng ta trao đổi bạn nhảy, bằng không theo thực lực của hai chúng ta, các người thua chắc."

Tính đến dạng này, đều vì không thể mất thể diện của mình, cũng sẽ dốc toàn lực, nói cho cùng hoàn toàn là trận đấu của Minh Thành Hữu cùng Phó Nhiễm .

"Thành Hữu"

Phó Nhiễm đặt mình trong hoàn cảnh như vậy, không thể nói đi là đi.

"Tôi làm bạn nhảy của anh được không?"

Nói đùa gì vậy.

Minh Thành Hữu đưa tay nhẹ nhéo bên má cô.

"Ngoan ngoãn, nhảy thật tốt."

Minh Tranh nghe xong, không thể nghe thấy tiếng cười yếu ớt, mắt hắn lộ ra thâm ý, bởi vì có việc không thể chờ lâu liền vội vã đi ra.

Phó Nhiễm lời nói đến tới cổ họng vẫn phải cứng rắn nuốt trở về, cô chằm chằm Minh Thành Hữu nhìn một hồi lâu, ngược lại cũng không biết có bao nhiêu thất vọng.

Lòng người đều là ích kỷ, chỉ là nếu cô thật mất mặt mà nói, Minh Thành Hữu còn có thể có nhiều mặt mũi hay sao?

Kỳ thật cô muốn Minh Thành Hữu nói, cô sẽ khiêu vũ, nhưng việc đã đến nước này, cô dứt khoát im lặng tiếp nhận quy tắc trò chơi lần này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.