Giả Yêu Làm Thật

Chương 35: Bảo vệ em



Dáng vẻ Phó Nhiễm vội vã lao ra khỏi sàn nhảy, cô bước đến chỗ thang máy. Khóe mắt cô liếc thoáng qua nhìn thấy bóng Minh Thành Hữu cũng đi ra ngoài đuổi theo, thang máy từ từ khép lại, đem khoảng cách ngăn lại khuôn mặt người đàn ông ở bên ngoài.

Minh Thành Hữu bị kém một bước, hai tay hắn dùng sức gõ vào cửa kim loại. "Phó Nhiễm, mở ra!"

Trên đèn, con số đang biểu hiện đi xuống, bàn tay Phó Nhiễm che mặt, sức lực toàn thân giống như bị rút đi, trong nháy mắt cảm giác vô lực thấm vào khắp cơ thể, cô mệt chỉ sợ là ngay cả sức lực để nói chuyện cũng bị mất đi.

Thang máy dừng ở chính giữa, sau tiếng 'đinh', cửa mở ra.

Cô cho rằng đến tầng dưới cùng, nâng bước chân định đi ra ngoài. Trong tầm mắt buông thõng đột nhiên nhìn thấy một đôi chân thon dài đứng ở cửa, người đàn ông nhìn thấy cô, trong mắt thoáng hiện lên một nét kinh ngạc, hắn đi vào thang máy, ngón tay theo hướng ấn phím. "Đây là lầu 5."

Nghe thấy tiếng nói quen thuộc, lúc này Phó Nhiễm mới ngẩng đầu lên, ánh

mắt tiếp xúc đến đôi mắt người đàn ông thâm thúy như hồ sâu. Bước chân cô như không muốn nghe sự sai khiến của cơ thể, rúc vào trong góc. Tầm mắt Minh Tranh nhìn toàn thân cô, cảm thấy băn khoăn, hắn mới vươn tay đã thấy đáy mắt cô như có phòng bị.

Minh Tranh rùng mình, tiến lên cầm tay Phó Nhiễm kéo cô về hướng mình, cô giãy giụa nhưng không có kết quả, bị hắn vững vàng ôm vào trong ngực. Trong cánh mũi lúc đó ngửi thấy hương vị trong trẻo nhưng lạnh lùng xen lẫn một chút mùi thuốc lá mê loạn.

Bàn tay Minh Tranh nắm lấy sau gáy Phó Nhiễm, không để cho cô giãy giụa. "Tiểu Nhiễm."

Mặt Phó Nhiễm tì vào trước ngực người đàn ông.

"Anh không sợ bị người khác nhìn thấy sao?"

"Anh biết rõ em đang ở đây trách anh."

Cánh tay Minh Tranh quấn chặt, trong lời nói có chút mệt mỏi.

"Anh vốn thực sự không muốn làm cho em cuốn vào chuyện này, anh cho rằng thoái thác hôn ước với em là vì muốn tốt cho em, Tiểu Nhiễm, một khi em lún vào, anh sẽ trở nên bó tay bó chân, cho nên rất nhiều chuyện em đừng trách anh."

"Anh muốn làm gì?"

Phó Nhiễm định đứng dậy, lại bị Minh Tranh càng dùng sức ôm chặt hơn. Cho đến lúc thang máy dừng ở tầng dưới cùng, lúc này hắn mới buông tay, người cũng tránh ra một bên nhưng cũng không có ý đi ra.

Phó Nhiễm nghiêng đầu nhìn sang, giữa khoảng cách cửa thang máy mở ra,

bộ mặt người đàn ông đó đã khôi phục thành thần sắc quen thuộc. Nếu như vậy, lời nói thì thầm phảng phất trước đó hắn chưa từng nói qua.

Phó Nhiễm quay người đi ra ngoài, nghe từ phía sau truyền đến tiếng cửa từ từ khép lại.

Đi qua đại sảnh, không ít người nhìn cô chỉ chỉ trỏ trỏ, Phó Nhiễm nhìn thẳng qua nơi thượng lưu vàng son lộng lẫy như hoàng cung, một trận gió

cuối mùa thu đặc biệt mang theo hiu quạnh cùng lạnh lùng trong nháy mắt cuốn tới.

Hai tay cô vòng ở bả vai, bóng dáng trong đêm lạnh cô đơn chiếc bóng

chiếu thẳng trên đường dài.

"Phó Nhiễm!"

Chẳng biết lúc nào, Minh Thành Hữu đã không hề gọi cô là cấu kết nữa.

Phó Nhiễm cũng không quay đầu, lại chạy về phía trước, tiếng bước chân

theo sát sau lưng. Cánh tay Minh Thành Hữu nắm lấy eo cô chặn lại. "Đừng chạy, lại không muốn bàn chân này nữa sao?"

Nghe hắn nhắc nhở, lúc này Phó Nhiễm mới cúi đầu mắt nhìn, mắt cá chân bên phải quả nhiên sưng to, càng lúc càng đau. Cô nhón chân lên, đẩy tay Minh Thành Hữu ra.

"Anh ra ngoài đuổi theo tôi không phải là muốn nói cho tôi biết, tôi thua."

Cô quật cường ngẩng đầu lên nhìn hắn, hai đầu lông mày Minh Thành Hữu khẽ nhíu lại, giọng nói trầm xuống. "Tính tình em thực kém."

"Anh dẫn tôi đến nơi này, chính là muốn nhìn tôi bị chê cười?"

Phó Nhiễm không hề chớp mắt nhìn chằm chằm mặt Minh Thành Hữu.

"Tôi cho rằng mọi chuyện cho tới bây giờ, dù là anh không che chở tôi nhưng cũng không làm cho mọi chuyện khắp nơi sẽ nhằm vào tôi như thế."

Phó Nhiễm nhớ tới ở trong sách từng đọc qua một câu nói: "Khát vọng cả đời tôi bị người thích sưu tầm, sắp đặt thích đáng, bảo tồn tỉ mỉ. Thoát tôi

kinh, thoát tôi khổ, thoát tôi mọi nơi lưu ly, thoát tôi không cành có thể theo.

Thế nhưng người, tôi biết, tôi luôn biết, hắn vĩnh viễn sẽ không tới."

Phó Nhiễm khập khiễng tiếp tục đi, đầu vai nóng lên vì chiếc áo tây trang màu đen có lưu hơi ấm bao trùm trên người cô.

Bóng dáng hai người đi về phía trước, chiếc giày khiêu vũ đạp lên mặt đất phát ra âm thanh lạnh nhạt, Minh Thành Hữu đuổi theo vài bước, ngực giống như bị bông chặn lại, buồn bực mà vô lực.

"Phó Nhiễm, anh chỉ là muốn em phục lần này."

Cô chưa dừng chân, tiếng nói trống rỗng kinh ngạc.

"Minh Thành Hữu, thế giới của anh với tôi rốt cuộc không giống nhau, anh quen khống chế, thích thao túng người khác."

Đột nhiên cô dừng bước, thân hình gầy gò như lung lay ở dưới đèn đường làm người ta thương cảm.

"Thật chẳng lẽ anh không nhìn ra được sao? Tôi buộc chính mình chấp nhận anh, tôi nghĩ có thể tìm được một cuộc sống yên ổn, há gì tôi lại như anh phải nhún nhường, anh không cần phải đối với tôi như vậy, thật sự."

Phó Nhiễm nhớ tới ngôi nhà đã từng ở kia, cái ngõ cô đi 20 năm.

Ở bên trong cô nhìn thấy hết tang thương, nhìn thấy hết thực tế cùng dơ bẩn,

nhưng bây giờ chính bản thân cô lại tình nguyện sinh tiếp tục sống ở nơi kia

chưa từng ra khỏi đó. Tất cả mọi người đều theo đuổi cái vong luẩn quẩn

của mình mà không biết, cái mà mình liên tục theo đuổi đó càng lúc càng xa thậm chí không được tốt như hiện tại.

Bọn họ đứng cách nhau vẻn vẹn một tấc, Minh Thành Hữu lại cảm giác ánh mắt Phó Nhiễm từ rất xa nhìn sang, hắn nói lại ý vừa nãy,

"Anh thật sự sẽ không để em mất mặt trước mặt mọi người, bọn Huống Tử

cũng chỉ là nói giỡn một chút thôi."

"Cười giỡn?"

Cánh môi Phó Nhiễm giương nhẹ, hiển thị rõ ràng chút trào phúng.

"Nhưng người khác vì nịnh nọt anh, cũng sẽ thật sự cười giỡn, lúc ấy thật sự anh không nhìn ra được sao? Kỹ thuật nhảy của người đó thành thạo, động

tác đơn giản như vậy tại sao lại sai? Đến tột cùng là một người không làm thật tâm, hay là vì giữ thể diện của anh mà cố ý buông tay?"

Tất nhiên là Minh Thành Hữu biết rõ, chỉ là không nói toạc ra.

Phó Nhiễm nhẹ lắc đầu, cô nhớ tới người bạn nhảy kêu cô là chị dâu kia, cứ việc có khí chất không giống như người khác, nhưng vẫn là không thoát khỏi quy luật tự nhiên.

Cô không trách người khác, cô phụ thuộc vào người đàn ông có thế lực đủ mức làm người khác phải tôn thờ, có phải cô nên cảm thấy may mắn mới đúng?

Phó Nhiễm khép lại áo khoác của Minh Thành Hữu quay người muốn đi,

Minh Thành Hữu giữ chặt tay của cô lại, sau đó đem hai tay để trên vai cô, hai bóng dáng ôm nhau hiện ra ảo giác thân mật. Hắn đưa tay đẩy sợi tóc rơi xuống gò má Phó Nhiễm.

"Rõ ràng em đã nói qua là mình không biết khiêu vũ, nếu sáng nay nói thật với anh thì chuyện ngày hôm nay sẽ không phát sinh."

Vừa rồi lúc ra ngoài bị lạnh, trong cổ họng phát ra tiếng khàn khàn, Phó Nhiễm sợ hãi, cô cẩn thận nói không sai lời về vấn đề này.

"Không có vài người biết rõ tôi biết khiêu vũ, sau khi trở lại Phó gia đã tham gia không ít tiệc rượu, tôi không muốn nhảy, cho nên liền nói dối là không biết, mấy lần trước anh hỏi tôi, tôi cũng chỉ có thể trả lời như vậy, không có suy nghĩ sâu xa."

Cô khó khăn kiên nhẫn giải thích, tự nhiên ôn hòa, nơi nào đó trong lòng Minh Thành Hữu dịu xuống. Bàn tay hắn mơn trớn bên tai cô, cố định phía sau cổ Phó Nhiễm.

"Nói cho anh biết, bây giờ nguyện vọng lớn nhất của em là gì?"

"Minh Thành Hữu?"

"Ừ?" Hắn nhíu mi, hiểu rõ ý cô, cười một tiếng.

"Em có thể đổi loại xưng hô được không?"

Phó Nhiễm định mở miệng lại trầm xuống, ánh mắt cô óng ánh trong suốt, một vẻ trong sáng mà chân thật đó thấm vào trong mắt cô.

"Mặc kệ bây giờ hoặc là tương lai anh có tình cảm với em hay không, chỉ cần em ở Minh gia một ngày anh cần phải nhớ thời điểm này đó là nhà chúng ta, anh đừng quên em là vị hôn thê của anh."

"Yên tâm, anh không quên, mỗi đêm trời tối anh đều về nhà ngủ mà?"

Minh gia, có thể nói là một dòng nước xoáy sâu không thấy đáy, cô chỉ đứng

ở bên cạnh nhìn một cái đã cảm thấy choáng váng như buồn phiền trong đầu.

Nói cho cùng, cũng chỉ có mấy chữ, Phó Nhiễm mượn ánh sáng mông lung

nhón chân lên, cầu mong khoảng cách cùng Minh Thành Hữu gần hơn chút ít. "Bảo vệ em, có thể chứ?"

Minh Thành Hữu thu hồi bàn tay đặt ở trên vai Phó Nhiễm, hắn dắt tay của cô trở về, ước chừng đi được vài chục bước, lúc này hắn mới siết chặt bàn tay Phó Nhiễm.

"Có thể. Chỉ cần em ở bên một ngày, anh có thể chịu trách nhiệm cam đoan với em, ít nhất sẽ không để cho những phụ nữ khác tìm đến cửa, anh sẽ cho em một cuộc sống yên tĩnh bình lặng."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.