Giả Yêu Làm Thật

Chương 84: Đừng nói hắn là con riêng



Bánh ngọt dâu tây trôi từ cổ họng xuống dạ dày, Minh Thành Hữu trả đĩa lại cho Phó Nhiễm, rút khăn ướt lau lại khoé miệng.

"Vẫn là rất khó ăn!"

"Đâu có để cho anh ăn nhiều".

Hắn nhìn đồng hồ ở cổ tay trái, thình lình thốt lên một câu.

" Phó Nhiễm, ngày trước em đọc được tin tức nói anh với Trần Lam Diễm đứng ở ngoài đường hôn nhau. Có phải em ghen không?"

Ánh mắt hắn như đuốc, chăm chú nhìn thẳng vào mắt cô không cho cô có cơ hội trốn tránh. Phó Nhiễm đẩy dĩa ra, hai tay đặt ở mép bàn.

" Anh nhìn thấy tôi đang ghen sao?"

Ánh mắt cô bình tĩnh, nếu lúc ban đầu sau khi thấy tin tức này Minh Thành Hữu lại hỏi những lời này, chắc chắn cô sẽ bị hắn nói trúng tim đen, nhưng có đầy đủ thời gian để giảm bớt, Minh Thành Hữu có dò xét thế nào cũng không nhìn ra suy nghĩ ngày đó của Phó Nhiễm.

"Lúc ở trong thang máy ánh mắt em nhìn anh và Trần Lam Diễm như hận không thể ăn tươi nuốt sống được vậy".

Phó Nhiễm nín cười.

"Tôi lại không chú ý, đi thang máy hay có thói quen tập trung tinh thần, anh nhìn trộm tôi làm gì?"

Minh Thành Hữu bật cười, lắc đầu.

"Ăn nói khá hay, không đấu lại em."

Phó Nhiễm lấy điện thoại di động ra xem đồng hồ.

"Chúng ta trở về đi thôi?"

Quà tặngcho Minh Tranh vẫn còn trong tay, nghĩ đến giọng nói thất vọng của hắn trong điện thoại, trong lòng Phó Nhiễm liền thấy áy náy.

Minh Thành Hữu nhìn Phó Nhiễm mất hồn, trong lòng tự nhiên nghĩ là có liên quan tới Minh Tranh.

Hôm nay là sinh nhật Minh Tranh.

"Chúng ta đi xem phim chứ?"

"Hôm khác đi".

Phó Nhiễm cầm túi xách lên, bàn tay sờ đến món quà mua tặng Minh Tranh đặt ở bên trong. Bây giờ không chừng hắn đang ăn tối cùng Triệu Lan. KhoéMinh Thành Hữu đang nâng lên chậm rãi hạ xuống, tặng quà cho hắn, cùng lắm cũng chỉ vì lòng cảm kích, cô đứng ngồi không yên, không phải vì lo lắng đã bỏ qua sinh nhật của Minh Tranh sao.

"Phó Nhiễm."

Hắn khẽ gọi cô. Cô đã đứng dậy muốn đi.

"Chờ tới sinh nhật anh, em cũng sẽ lo lắng cho anh như vậy phải không? Anh nhất định dành thời gian cả ngày để đi chơi với em."

Gương mặt tuấn tú của Minh Thành Hữu nâng lên, Phó Nhiễm đứng lại ở trước bàn, ánh mắt kịp chạm đến đáy mắt chờ đợi của hắn.

Tim bỗng dưng mềm xuống, không nói ra được buồn bã, thế nào cô lại quên hôm nay mới là sinh nhật Minh Thành Hữu? Là một ngày nên thuộc về hắn, lần đầu tiên Minh Thành Hữu có thể có sinh nhật đúng ngày.

Tay Phó Nhiễm nắm túi xách chậm rãi buông ra, cô như đang giãy giụa.

"Trước 11h tối , tôi phải về nhà."

" Được"!

Ánh mắt Minh Thành Hữu như một đám lửa, đôi mắt đào hoa khẽ giương lên. Phó Nhiễm cùng Minh Thành Hữu tới rạp chiếu bóng, cô đi mua bắp rang bơ và Coca cola, đây là lần đầu cô cùng Minh Thành Hữu tới chỗ thế này.

Trước kia cô luôn cho rằng đi xem phim chỉ dành cho những đôi tình nhân yêu nhau, hơn nữa ở Y Vân thủ phủ có rạp chiếu phim nhỏ, chưa từng nghĩ bọn họ cũng có ngày chen vào đây tham gia náo nhiệt.

Minh Thành Hữu mua vé xong đi tới, nhận lấy đồ trong tay Phó Nhiễm, tìm chỗ ngồi mới biết là Minh Thành Hữu mua vé VIP. Chỗ ngồi có ngăn cách, mà ngay tầm mắt.

Trong phòng bao ở Lãi Viên.

La Văn Anh giật mình nhìn món ăn đầy trên bàn, nhân viên phục vụ đặt sừng món trên bàn, lại nói tên từng món ăn. Minh Tranh phất tay, ý bảo người nhân viên phục vụ ra ngoài. La Văn Anh cầm chiếc đũa lên gõ vào cái chén.

"Chỉ có hai chúng ta?"

Minh Tranh dựa vào thành ghế, gương mặt toát lên vẻ cô đơn.

"Đúng."

"Nếu là sinh nhật của anh, sao không đi cùng mẹ?"

Minh Tranh liếc nhìn la Văn Anh.

"Thì ra là em biết."

Có lòng nhớ tới thì cũng chỉ là ngày sinh nhật mà thôi, nhưng nếu vô tâm thì chỉ là con số không hề có chút ý nghĩa nào.

La Văn Anh lấy ra một hộp quà từ trong túi đưa cho hắn.

"Sinh nhật vui vẻ."

Minh Tranh cũng không đưa tay ra nhận ngay lập tức, hn ngắm nhìn La Văn Anh thật lâu.

"Buổi trưa mẹ có gọi anh về nhà ăn cơm, bà nói buổi tối anh sẽ có hẹn, không chiếm lấy thời gian của anh."

La Văn Anh tự nhiên cũng có thể nghĩ đến cuộc hẹn với ai.

Minh Tranh không muốn sinh nhật chỉ có một mình. Cho nên mới mời cô.

Ăn được một nửa, La Văn Anh đi ra ngoài.

Trở lại thấy Minh Tranh mở hộp quà ra hướng tơi cô giơ giơ lên, khóe miệng vẽ lên nụ cười.

"Cám ơn."

Là cà vạt, dù sao từng sống chung với nhau, điều hắn thích ít nhiều cô cũng hiểu. La Văn Anh ngồi lại vào chỗ cũ.

" Ăn cơm đi, ngày ngày không ăn cơm đúng giờ quả thật là một bi kịch."

Minh Tranh hiển nhiên không có khẩu vị, nhân viên phục vụ thỉnh thoảng mang thức ăn vào, không ít món được đưa lên trước mặt, đũa còn chưa kịp gắp, còn nguyên đĩa đã bị bưng ra.

La Văn Anh thở dài nói

"Lãng phí."

"Không nghĩ tới thiên kim tiểu thư La gia còn có bản chất tiết kiệm."

Minh Tranh đẩy món ăn vừa được bưng lên đến trước mặt La Văn Anh.

"Lần trước thấy em rất ưa thích, nếu không động đũa đã có thể bị bưng đi rồi."

La Văn Anh nhặt chiếc đũa, gắp một miếng bỏ vào trong chén của Minh Tranh.

"Không cần phải như vậy, nếu chỉ có một người, sinh nhật vần là muốn trôi qua thật vui vẻ."

Minh Tranh nhếch chân lên, thân thể lười biếng dựa ra sau.

"Eve."

Lời nói kế tiếp biến mất ở bên trong khoé miệng, suy nghĩ một chút lại nói.

"La Văn Anh, cái tên này rất dễ nghe."

La Văn Anh hiểu rõ cười cười.

"Nhưng chỉ sợ anh có thói quen gọi tôi là E

Rạp phim đương nhiên phải chiếu những bộ phim đang nổi tiếng lúc bấy giờ.

Có cảm giác có chút trong sáng ‘33 ngày thất tình’

Phó Nhiễm thoải mái dựa vào ghế sa lon.

"Tôi nghĩ là anh sẽ chọn phim u Mĩ."

"Ban ngày đủ áp lực rồi, không muốn xem xong rồi buổi tối còn không ngủ yên."

Minh Thành Hữu đưa bắp rang bơ và coca cho cô. Phó Nhiễm đưa Coca lên môi hút, tiện tay để bắp rang lên khay bên cạnh. Mới ăn cơm tối xong, no đến nỗi không thể ăn thêm bất cứ gì.

Nửa đoạn đầu của phim tình tiết luôn chậm chạp mà nhẹ nhàng, Phó Nhiễm xem đồng hồ, nghĩ sau khi kết thúc cũng không kịp tặng quà cho Minh Tranh nữa. Minh Thành Hữu chống một tay lên cằm dưới, nhìn ra không có bao nhiêu hứng thú.

Không gian trong rạp đen kịt, thỉnh thoảng do trong màn hình phát ra ánh sáng soi trên mặt. Phó Nhiễm xem đến nhập tâm, thân thể Minh Thành Hữu lần lần xích lại gần tới cô, cánh tay có thể cảm thấy hơi ấm của nhau.

" Phó Nhiễm?"

"Hả?"

Phó Nhiễm tập trung sự chú ý trên màn ảnh, hoàn toàn không tập trung trả lời hắn.

Gương mặt Minh Thành Hữu tiến tới trước mặt Phó Nhiễm cản trở tầm mắt của cô. Phó Nhiễm ngửa ra sau. "Sao nào?"

"Hôm nay là sinh nhật của hắn."

Mặc dù ánh sáng không đủ, Phó Nhiễm vẫn có thể nhìn tới đáy mắt giống như bóng đêm của Minh Thành Hữu, cô chờ hắn nói xong nửa câu sau, lại chậm chạp không thấy Minh Thành Hưu mở miệng

" Đúng, hôm nay là sinh nhật của hắn."

Cô nói lại câu này. Minh Thành Hữu nhìn cô chằm chằm một hồi lâu.

"Em nói nhất định trước 11h phải về nhà, cũng là vì hắn sao?"

"Quà tặng cho anh ấy vẫn còn ở đây, tôi muốn tới tặng quà sinh nhật cho anh ấy".

Gương mặt Minh Thành Hữu từ từ hạ xuống, gần đến nỗi chóp mũi hai người gần như đụng vào nhau, Phó Nhiễm nghĩ là hắn lại muốn nói ra những lời khó nghe, không nghĩ gương mặt tuấn tú đột nhiên ở ngay trươc mắt.

Minh Thành Hữu ra sức hôn cô, đầu lưỡi hung hăng cạy môi cô ra.

Rạp chiếu phim vốn là nơi tối như bưng nên dễ dàng xảy ra…, hơn nữa lại là không gian riêng tư, hai người ở nhà hàng cũng đã uống rượu, mùi rượu đặc biệt lưu luyến. Minh Thành Hữu cầm tay Phó Nhiễm để cô ôm lấy bên hông mình, thân thể lại ráng sức đè cô vào bên trong ghế sa lon.

Rốt cuộc Phó Nhiễm vẫn tỉnh táo, cố gắng đẩy nụ hôn nóng bỏng kia ra, hai tay hắn lại giữ lấy mặt cô, đầu ngón tay lần lượt phác thảo lên đôi môi Phó Nhiễm.

Trái tim vỡ nát không được hàn gắn kia lại đập mạnh mẽ khác thường, giống như được thay máu mới, mỗi lần đập đều hận không thể đụng vào trái tim của Minh Thành Hữu.

Phó Nhiễm chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, hai tay cô cầm lấy cổ tay Minh Thành Hữu, nói ra tiếng thở dốc cũng thấy hơi khàn khàn. Cô chăm chú nhìn vào màn ảnh một lần nữa, nhưng vì đoạn giữa đã qua một đoạn, cảm giác toàn thân thấy mệt mỏi vô vị, cuối cùng Phó Nhiễm đánh liều, mấy lần đầu chạm vào bả vai của Minh Thành Hữu.

Hắn đưa tay nắm lấy mặt của cô, để cho cô gối đầu lên vai.

"Ngủ

"Lúc nào phim kết thúc nhất định phải đánh thức tôi."

Cô nhắm mắt, lời nói đã mơ hồ không rõ.

Minh Thành Hữu cũng không trả lời, ngón tay khẽ gõ vào ghế sa lon.

Đến lúc món ăn cuối cùng được bưng lên, sau khi nhân viên phục vụ rời khỏi đây lại quay trở lại. Đột nhiên đèn trong phòng đèn đều bị tắt.

Minh Tranh buông chiếc đũa trong tay ra.

"Chuyện gì xảy ra?"

Trong lời nói đã thấy có vẻ không vui.

Một chiếc xe chở bánh ngọt được đẩy vào trong phòng, La Văn Anh đi tới nhận lấy xe từ trong tay nhân viên phục vụ, sau khi cửa bị đóng lại, cô liền hắng giọng hát.

"Hap¬py—birth¬day—to—you, hap¬py—birth¬day—to—you. . . . . ."

Minh Tranh chậm rãi đứng lên từ chỗ ngồi. La Văn Anh đẩy bánh ngọt đến cạnh bên hắn, giọng nói mềm mại.

"Sinh nhật vui vẻ."

Trong lòng cô có một cảm giác không nói lên lời, hai mươi mấy năm qua của Minh Tranh, sợ rằng số lần sinh nhật thật sự vui vẻ cũng không nhiều.

Một người có thân phận con riêng như thế, từ khi hắn ra đời đến nay, chưa từng có một lần sinh nhật ý nghĩa được người khác tổ chức ăn mừng cho hắn?

Nến vụt sáng và âm nhạc âm nhạc rộn ràng, Minh Tranh xuyên qua ánh lửa màu lam nhìn về phía La Văn Anh đứng đối diện.

"Cám ơn

La Văn Anh lấy cây kéo ra cắt sợi dây ở giữa, cũng tiện tay mở đèn ra. Đột nhiên ánh sáng tới chói mắt, cũng chẳng qua là mới tắt đèn một thời gian ngắn, vậy mà cũng không thấy quen. Cô đem dao cắt bánh ngọt đưa cho hắn, từ đầu đến cuối Minh Tranh hơi nhếch môi, về sau, điên cuồng uống rất nhiều rượu.

La Văn Anh đỡ Minh Tranh lảo đảo nghiêng ngả đi ra khỏi Lãi Viên, gió đêm tê lạnh vô cùng, dội thẳng vào cổ áo, một tay ôm lấy thắt lưng Minh Tranh, lòng bàn tay chạm đến eo của hắn, bỗng có cảm giác mặt đỏ bừng.

"Sớm biết như vậy sẽ để một mình anh đi ra ngoài, nhân viên phục vụ gặp anh say thành ra như vậy, nói không chừng nghĩ anh là kẻ lang thang không chứa chấp."

"Nói xấu sau lưng người khác cũng không hay."

Minh Tranh ngẩng đầu lên, hơi thở nóng rực phả vào cổ La Văn Anh, hắn chỉ là uống nhiều, cũng không đến nỗi uống rượu say.

"Chỉ là muốn đem bộ dáng này của anh mà rơi vào diễn đàn của công ty khẳng định là rất phấn khích, những cô gái trẻ hay tám chuyện nhìn thấy anh như vậy, nói sao có thể nhìn thấy anh như vậy chứ? Còn không phải là điên rồi."

La Văn Anh cảm giác lực bất tòng tâm, một người đàn ông lúc nào cũng từ tốn, lại cứ chỉ trích châm biếm cô như vậy.

"Nói rõ ràng một chút."

Giọng nói Minh Tranh không rõ ràng.

"Hiện tại anh không đứng đắn ở chỗ nào hả?"

"Tôi chỉ nói trong ngày thường anh quá nghiêm chỉnh thôi."

La Văn Anh đưa Minh Tranh ra hướng bãi đậu xe.

"Lão đại, anh còn có thể lái xe

"Thử xem đã."

La Văn Anh đi tới trước xe của mình, cũng không dám để Minh Tranh thử thật.

"Tôi đưa anh trở về, nhanh lên xe."

Minh Tranh nhoài người nằm ở mui xe, La Văn Anh mở cửa xe muốn ngồi vào.

"Ở đó làm gì, đi mau!"

Hắn đứng tại chỗ không nhúc nhích.

La Văn Anh trở lại bên cạnh Minh Tranh, ghé vào nhìn kỹ, hoàn toàn bất ngờ.

Như vậy mà cũng có thể ngủ?

Gương mặt tuấn tú dán vào mui xe lạnh như băng, khoanh hai tay lại, tướng ngủ thật trái ngược.

Hai mắt hắn nhắm chặt, La Văn Anh vươn tay vỗ vỗ bờ vai của hắn.

"Minh Tranh, đi thôi!"

Thân thể hắn hơi nghiêng, hướng sang bên cạnh, hắn đang cho là trên giường lớn ở nhà đấy.

La Văn Anh kêu lên, không chút nghĩ ngợi liền đưa tay ôm lấy hông của hắn, bước chân chuyển qua phía sau hắn, như vậy mới coi là miễn cưỡng ôm hắn vững chắc,

Minh Tranh giống như đem sức nặng toàn thân áp đến trên người cô, cô mở cửa xe, cố gắng hết sức đem hắn nhét vào ghế lái phụ.

Trong lúc mơ hồ Phó Nhiễm mở mắt ra xem, thấy trong màn ảnh phát hình đọan phim như lúc trước.

Minh Thành Hữu vỗ vỗ mặt của cô ý bảo cô tiếp tục ngủ.

Cô đã ngủ rất lâu, tỉnh lại phát hiện thấy hắn vẫn đang xem bộ phim kia, cô khẽ xoa khóe mắt, cầm lấy Coca trên bàn nhấp một hớp.

"Ngủ sao? Đi ngủ tiếp thôi."

Nghỉ ngơi một hồi quả nhiên tinh thần thấy phấn chấn.

"Mấy giờ rồi?"

"Còn sớm."

Ánh mắt Minh Thành Hữu nhìn chằm chằm vào màn ảnh, Phó Nhiễm nhìn lại theo tầm mắt của hắn, nhìn sau nửa phút, loáng thoáng cảm thấy đoạn này rất quen thuộc, cô đã xem qua.

Phó Nhiễm bỏ lon coca trong tay ra, đưa tay lấy điện thoại di động ra từ trong túi.

Rạng sáng, 12h 20’.

Đôi lông mày nhỏ nhắn nhíu chặt, tựa như sợ nhìn sai, lại nhìn hướng đồng hồ treo trong rạp chiếu bóng.

Vẫn là 12h 20’.

Đầu óc nhanh chóng tỉnh táo, cũng có thể hiểu là chuyện gì đã xảy ra.

Phó Nhiễm gì đó nhét vào trong túi, cũng không thèm nhìn tới Minh Thành Hữu lấy một cái, đứng dậy muốn rời đi.

Minh Thành Hữu giữ chặt cổ tay cô.

"Đi đâu?"

"Trở về!"

Cô vung tay một cái, vung tay Minh Thành Hữu đang lôi kéo, Phó Nhiễm chống tay, đôi chân đi ra ngoài không chút chậm trễ.

Minh Thành Hữu chạy đuổi theo ngay sau đó.

Bọn họ giống như là lôi lôi kéo kéo ra khỏi rạp chiếu bóng, xe của Phó Nhiễm còn dừng ở nhà hàng ăn cơm tối kia, cô đi về phía đầu đường muốn đi đón xe.

Minh Thành Hữu níu lại cánh tay của cô.

"Anh đưa em về nhà."

"Tôi không phải là về nhà!"

Phó Nhiễm chợt cất giọng, trong lời nói gay gắt khiến Minh Thành Hữu hơi giật mình, cũng không nghĩ là sẽ cô phát hỏa như vậy.

"Em làm sao vậy?"

Hắn nhíu chặt mi tâm, mặt cũng bắt đầu hiện đầy âm u.

"Minh Thành Hữu, anh làm như vậy không phải là muốn cho tôi bỏ qua thời gian, có hứng thú như vậy sao? Nói cho cùng cũng chỉ là phần quà tặng mà thôi, phải cần tới anh hao tổn tâm tư sao?"

"Em cũng nói không có ý nghĩa, vậy em để ý như vậy làm gì?"

Phó Nhiễm cắn chặt thịt môi, đau đớn nhắc nhở lý trí của cô, cô chán nản mệt mỏi, đứng tại chỗ.

"Hắn là. . . . . ."

Phó Nhiễm dừng một chút, nói tiếp.

"Ca ca của anh!"

"Phó Nhiễm, hắn không từng coi anh là em trai, anh cũng chưa từng coi hắn là anh trai của anh."

Minh Thành Hữu đứng khuất bóng, không nhìn rõ gương mặt lúc sáng lúc t

Phó Nhiễm thở dài, hai mươi mấy năm trôi qua lạnh nhạt cùng đối đầu, Lý Vận Linh đứng ở giữa, thường xuyên khiến Minh Thành Hữu nhớ kỹ Minh Tranh bụng dạ khó lường, chính là đem hai người có thể coi nhau là anh em đẩy ra xa.

Cô cầm túi muốn đi.

Giọng nói Minh Thành Hữu như bí mật mang theo một loại rầu rĩ bi thương đến kịch liệt.

"Phó Nhiễm, em có nghĩ tới sinh nhật của hắn có ý nghĩa với anh như thế nào hay không?"

Bước chân cô chạy ra ngoài chậm dần, cuối cùng đứng lại giữa quảng trường cách hắn không xa.

"Sinh nhật của Lão đại chỉ chênh lệch với anh 20 ngày, nói cách khác, mẹ anh cùng Triệu Lan là đồng thời mang thai."

Minh Thành Hữu khó khăn đi từng bước, giờ phút nặng nề này cũng là nỗi niềm chất chứa hai mươi mấy năm của hắn giờ mới có thể bùng phát, hắn đi tới sau lưng Phó Nhiễm, một bóng đen vòng qua đứng ở trước mặt cô.

"Anh biết lúc đó, anh thấy được trong ánh mắt mẹ nén nước mắt, vẫn muốn giữ vững nụ cười như cũ nói với cha anh, được, ông đem lão đại trở về đi, dù nói thế nào hắn cũng là con trai của Minh gia. Nhưng mà anh lại thấy mẹ hận không cắn rơi được một miếng thịt của Triệu Lan, anh cũng cảm thấy bà mệt chết đi, phải giả bộ quá mệt mỏi!"

Dĩ nhiên là Phó Nhiễm có thể hiểu tâm tình của Lý Vận Linh khi đó, làm phụ nữ, cũng không ai tiếp nhận nổi tàn nhẫn như vậy.

"Phó Nhiễm, em còn muốn đi sinh nhật cho hắn? Hắn dựa vào cái gì, hắn chỉ là một đứa con riêng mà thôi, quá khứ không được người khác thừa nhận, hắn cho là nắm giữ Hào Khôn là có thể danh chính ngôn thuận? Vĩnh viễn không thể nào, cha anh đem Hào Khôn giao cho lão đại, anh cũng không sao, nhưng anh không nghĩ ra, tại sao ông ấy đơn độc thiên vị với một đứa con riêng như vậy?"

Trên trán Minh Thành Hữu nổi lên gân xanh, trong mắt nhuộm thành đỏ thẫm.

Ba chữ đứa con riêng giống như một thanh kiếm bén nhọn nhất, đánh thẳng vào trái tim Phó Nhiễm.

"Minh Thành Hữu."

Bàn tay Phó Nhiễm rũ xuống từ từ nắm thành quyền, Minh Thành Hữu nghe được giọng nói của cô từ từ chuyển thành lạnh lùng.

"Đừng nói hắn như vậy."

"Chẳng lẽ không đúng sao?"

Minh Thành Hữu nhíu mày, bỗng nhiên lạnh lùng nói.

"Phó Nhiễm, đây là bí mật mọi người đều biết, em muốn che giấu cho hắn tới khi nào?"

"Không, đừng làm cho tôi nghe đến ba chữ kia, anh không thể nói hắn như vậy!"

Giọng nói gay gắt của Phó Nhiễm làm người ta thấy kinh ngạc, ngay cả chính cô cũng bị giật mình. Tầm mắt cô nhìn ra ngoài mông lung, trong hốc mắt nóng bỏng, trong lòng mặc niệm từng lần một, Minh Thành Hữu, đừng nói hắn như vậy, cô chỉ sợ là có một ngày trong tương lai Minh Thành Hữu sẽ không chịu nổi, cô hi vọng hắn để lại một con đường sống.

Nghe cô trách cứ mà Minh Thành Hữu nghe vào trong tai, lại hoàn toàn là bởi vì thiên vị với Minh Tranh.

"Phó Nhiễm?" Minh Thành Hữu khó có thể tin nhìn về phía cô.

Phó Nhiễm đưa tay lau nước mắt, nhưng nếu một ngày kia sự thật đặt ở trước mặt Minh Thành Hữu, hắn có thể chấp nhận quá khứ sao?

Nước mắt cô càng chảy càng nhanh, không ngừng được nghẹn ngào đứng tại chỗ.

Minh Thành Hữu có thói quen được người khác nâng ở trong lòng bàn tay, dù là lúc trước thất thế, nhưng Minh gia cùng Lý gia làm nền tảng ở đây.

Phó Nhiễm thấy bóng dáng của Minh Thành Hữu từ từ mơ hồ ở trong mắt cô, trong lòng bi thương không xua đuổi được, bí mật trước khi chết của Minh Vân Phong ép cô không thở nổi một lần nữa.

Cô ra sức lau nước mắt, lướt qua bên Minh Thành Hữu đi ra hướng đầu đường.

"Không cho phép em đi!"

Minh Thành Hữu ôm lấy eo Phó Nhiễm từ phía sau.

"Sinh nhật của hắn đã qua, bây giờ em đi còn có ý nghĩa gì?"

"Buông tôi ra!"

Bả vai Phó Nhiễm cố gắng giãy giụa, lùi lại sau đó hất tay Minh Thành Hữu ra.

"Chuyện của tôi không cần anh quan tâm."

Cô chạy đi thẳng, một chiếc xe taxi trùng hợp đi qua.

Phó Nhiễm mở cửa xe ngồi vào không chút do dự.

Cô lấy di động gọi cho Minh Tranh, La Văn Anh nhắc nhở hắn có điện thoại, Minh Tranh sờ soạng tìm mãi mới nghe máy.

"Alo, ca ca, anh đang ở đâu?"

Minh Tranh liếc mắt nhìn La Văn Anh đang chăm chú lái xe.

"Anh gần về đến nhà rồi”.

"Được! Vậy anh đứng ở cửa chờ tôi một chút. Tôi cũng lập tức tới ngay."

Ngắt di động, Minh Tranh quay mặt ra cửa sổ, cực kỳ tỉnh táo, hắn yên lặng không nói, tay đang nắm chặt lại thả lỏng như

La Văn Anh mở miệng thử dò xét.

"Là Tiểu Nhiễm?"

Hắn không nói lời nào, gật đầu.

"Nếu không em cho anh xuống ở đây, anh tự gọi taxi về?"

Minh Tranh sau khi quay mặt ra ngoài cuối cùng quay sang nhìn La Văn Anh, ánh mắt nghiêm túc không giải thích được.

"Tại sao?"

"Bây giờ trở về có thể sẽ phải đối mặt.”

Minh Tranh cười yếu ớt, giọng nói tràn đầy chế giễu.

"Sao lại cần phải như vậy, em không muốn thấy sao?"

La Văn Anh trừng mắt với hắn.

"Tôi là vì muốn tốt cho anh thôi."

"Không cần."

Minh Tranh mệt mỏi đưa hai tay khẽ day huyệt Thái Dương.

"Tiểu Nhiễm nhìn thấy hay không cũng thế. Không cần để ý tới điều đó."

Phó Nhiễm tới trước cửa nhà Minh Tranh, bên ngoài biệt thự có đèn đường sáng trưng. Mặc dù là rạng sáng nhưng đứng ở đây cũng không thấy sợ. Cô bước qua bước lại một hồi, tựa hồ có đầy tâm sự, gót giày đạp lên mặt đất phát ra tiếng vang thanh thúy.

Một chiếc xe đi tới, ánh đèn chói chiếu vào mặt, Phó Nhiễm lấy tay che trên trán theo bản năng. Xe dừng hẳn, La Văn Anh xoay người cầm áo khoác phía sau chỗ ngồi đưa cho Minh Tranh

"Chào Tiểu Nhiễm giúp tôi. Tôi sẽ không xuống xe đâu”.

Minh Tranh đưa tay nhận lấy, cửa xe liền đóng lại. La Văn Anh quay xe rời đi.

Phó Nhiễm đi tới gần Minh Tranh từng bước một tới, trong lòng áy náy băn khoăn, Minh Tranh không được trải qua số mệnh vốn thuộc về hắn, thật may là nhiều lời đồn đại nhưng không làm hắn gục ngã. Gương mặt của hắn ẩn hiện dưới bóng cây từ từ rõ ràng, Phó Nhiễm thấy hắn đứng ngay trước mặt.

"Ca ca, sinh nhật vui vẻ."

Khoé miệng Minh Tranh khẽ mím lại, Phó Nhiễm lấy hộp quà từ trong túi ra đưa cho hắn.

"Thật xin lỗi! "

Cô xem đồng hồ.

"Qua một tiếng năm phút."

"Anh cho là em đã quên mất."

Minh Tranh nhận lấy món quà.

"Anh nghĩ là trí nhớ tôi kém như vậy sao?"

Phó Nhiễm thấy hắn mở chiếc hộp ra.

"Thích không?"

"Thích."

"Hôm nào bồi thường cho anh."

Phó Nhiễm đưa tay làm động tác.

“ Bồi thường cho anh một tô mì trường thọ to như vậy”

Minh Tranh giương mắt lên, ánh mắt sác bén nhìn cô chằm chằm.

"Tiểu Nhiễm, tối nay rất bận sao? Hiện tại mới ra khỏi từ phòng làm việc?"

Phó Nhiễm không giỏi nói dối, cô tránh tầm mắt của Minh Tranh.

"Oh, sắp nghỉ đông nhưng tôi không nghĩ bước sang năm mới rồi mà còn phải làm thêm giờ."

Đáy mắt Minh Tranh dấy lên một nỗi buồn phiền bao phủ, không thể không nhớ tới hình ảnh đã thấy ở bên trong phòng ăn..

"Ca ca, tôi thấy hình như Văn Anh đưa anh về? Sinh nhật trôi qua rất vui vẻ sao?"

Cô giương nhẹ cằm, hai mắt lại nhìn ra có chút hồng. Trái tim Minh Tranh như bị dao cắt.

"Bọn anh ra ngoài ăn bữa cơm."

"Oh.. "

Phó Nhiễm gật đầu.

"Không còn sớm nữa, mẹ tôi cũng sẽ gọi bảo về sớm. Tôi về đây”.

"Để anh tiễn em."

Hắn sờ túi quần, lúc này mới nhớ là đã không lái xe về, hắn xoay người muốn vào gara lấy chiếc xe nữa.

"Không cần."

Phó Nhiễm ngửi thấy được mùi rượu trên người hắn.

"Tôi đã bảo tài xế taxi chờ rồi, còn phải đi xe của họ trở về nữa. Anh mau vào nghỉ ngơi đi."

Minh Tranh nhân tiện nhìn lại, quả nhiên thấy đèn sau của chiếc xe cách đó không xa mới biết là xe taxi.

Phó Nhiễm chúc nhau ngủ ngon cùng hắn, vừa vẫy tay vừa đi, Minh Tranh thấy bóng dáng cô ở trong mắt chỉ còn một chút rồi nhanh chóng mất hút. Phó Nhiễm mở cửa xe ngồi vào ghế phía sau, vừa lúc Phạm Nhàn gọi đến. Cô lấy đại lí do làm thêm giờ nên về muộn muộn, Phạm Nhàn dặn cô lái xe cẩn thận xong mới cúp điện thoại. Taxi đưa Phó Nhiễm về lại nhà hàng, cũng đến gần hai giờ sáng.

Nửa đêm đầu đường lạnh tới thấu xương, gió lạnh bắt đầu xâm nhập vào cơ thể, mỗi lỗ chân lông lạnh đến nỗi mất cả cảm giác. Nhà hàng cũng đã đóng cửa, trừ đi thỉnh thoảng có vài quán bar và nhà hàng mở cửa phục vụ 24h, cả thị trấn Nghênh An đã sớm ở trong trạng thái chìm trong bóng đêm.

Phó Nhiễm trả tiền xong xuống xe, xa xa thấy xe Audi của mình để trơ trọi bãi trong đậu xe. Phó Nhiễm khép lại cổ áo khoác bước nhanh tới, mũi nhạy cảm ngửi được mùi thuốc lá nồng đậm, sau khi đến gần mới phát hiện trước xe có một bóng người ngồi, Minh Thành Hữu nghe được tiếng bước chân, điếu thuốc lá kẹp trong tay đã cháy được một nửa.

"Sao anh ở đây?"

Phó nhiễm chú ý tới mấy tàn thuốc nằm ngổn ngang bên chân Minh Thành Hữu.

"Anh đang đợi em."

"Xe của anh đâu?"

Minh Thành Hữu đưa ngón tay chỉ cách đó không xa.

"Không còn sớm, mau trở về đi."

Phó Nhiễm mở cửa xe, Minh Thành Hữu vứt bỏ nửa điếu thuốc lá trong tay, khóe miệng thổi ra làn khói mỏng làm mặt hắn mờ mịt không rõ, mím chặt môi, căm hận nhìn cô chằm chằm. Phó Nhiễm muốn bước, Minh Thành Hữu nhanh chóng bước tới ngăn trước cửa xe.

"Gặp hắn

"Rồi."

Minh Thành Hữu đứng bên cạnh lại không nói lời nào, Phó Nhiễm đẩy tay hắn ra.

"Tôi muốn đi về."

"Ngày mai em tới MR một chuyến."

"Có chuyện gì sao?"

"Chuyện công việc."

Phó Nhiễm lướt qua hắn.

"Ngày kia là FU bắt đầu nghỉ, lại nói MR cũng nghỉ hai ngày nay, còn có thể làm chuyện công việc gì?"

"Bảo em tới em cứ tới."

"Được."

Phó Nhiễm ngồi vào ghế lái, Minh Thành Hữu khom lưng tiến tới ghé sát vào vành tai cô.

"Ngày 15 tháng 1 là sinh nhật của anh. Đặt lịch với em trước một ngày nhé."

Phó Nhiễm xoay người, gương mặt gần sát cánh môi mềm mại của người đàn ông, cô lui về phía sau một chút.

"Sinh nhật của anh lại không thiếu người tham gia cùng anh."

Cô biết hôm nay mới là sinh nhật Minh Thành Hữu, cẩn thận bên hắn qua hết ngày này.

Người khác cũng không biết ngày vốn là ngày nên thuộc về Minh Thành Hữu, tâm tình Phó Nhiễm phức tạp, cô không muốn gánh trách nhiệm nặng nề thế này lần thứ hai.

Minh Thành Hữu đưa gương mặt gần trong gang tấc.

"Anh không cần người khác đến vì anh."

Phó Nhiễm biết hắn so sánh không rõ ràng.

"Đến lúc đó hãy nói có được không? Tôi sẽ cố gắng."

"Không, anh muốn phải chắc chắn."

Minh Thành Hữu kiên quyết.

"Giống như em đáp ứng Minh Tranh vậy."

Phó Nhiễm đang rất mệt mỏi, hơn nữa tâm tình không tốt, nghe Minh Thành Hữu nói vậy tâm tình lập tức cáu kỉnh.

"Tôi đáp ứng hắn gì chứ? Sinh nhật của hắn lại đi cùng với anh. Vậy còn muốn thế nào nữa? Minh Thành Hữu, anh còn muốn tôi phải làm thế nào?"

Phó Nhiễm dùng sức đưa tay đẩy Minh Thành Hữu ra, cũng không để ý tới hắn, lảo đảo mở cửa xe đạp chân ga rời đi.

Minh Thành Hữu không bao giờ nghĩ tới Phó Nhiễm sẽ cáu kỉnh như vậy, hắn là mềm mỏng mới chờ cô ở đây, không nghĩ tới lại ồn ào chia tay trong không vui.

Phó Nhiễm ra sức nắm chặt tay lái, nước mắt chảy xuống. Đây là buồn phiền do cô tự chuốc lấy, nên làm gì cũng không biết, sinh nhật của Minh Tranh cùng nên qua ngày nào thì cứ qua.

Phó Nhiễm lau mắt, trong lòng phiền muộn không nói lên lời, cô dùng sức nắm chặt tay đấm vào tay lái.

Tiếng động ồn ào khiến cô tỉnh táo lại rất nhanh. Phó Nhiễm rút khăn giấy lau nhẹ khóe mắt, cổ họng nghẹn ngào ức chế không nén được. Nhưng chung quy lại là không đành lòng.

Cô không thể mắt nhắm mắt mở, lại thừa nhận cô không thể làm thay đổi mọi chuyện theo chiều hướng tốt đẹp.

Giống như lần này, cô không cố ý coi thường thất vọng của Minh Tranh, chính là chỉ vì muốn cùng Minh Thành Hữu trải qua sinh nhật đúng nghĩa.

Hôm sau tỉnh lại, đầu đau như muốn nứt ra.

Phó Nhiễm cố gắng tới phòng làm việc, có chút công việc phải làm cho xong, cô cũng không tới MR, biết Minh Thành Hữu cố ý, Phó Nhiễm lười phải tự mình tới cửa cho hắn tiêu khiển.

Lâm Lâm đứng bên ngoài gõ cửa phòng làm việc.

"Vào đi".

"Tiểu Nhiễm, có người tặng hoa ."

Lâm Lâm dẫn theo người ở tiệm bán hoa bước vào phòng làm việc. Đêm qua Phó Nhiễm về nhà muộn nên bây giờ người đang thấy khó chịu.

"Phó tiểu thư! Hoa của cô".

Hoa bách hợp trắng, kiều diễm ướt át, mùi hoa nhẹ nhàng, Phó Nhiễm cầm bút lên ký nhận, chỉ chỉ người ở tiệm bán hoa đặt hoa trên bàn làm việc.

"Lâm Lâm, lấy bó hoa đi, tôi cảm thấy để bó hoa ở đây hơi lãng phí."

"Vừa đúng phòng vũ đạo thiếu hoa tươi, đặt ở đó đến hết năm nói không chừng cả gian phòng đều là hương."

Phó Nhiễm vùi đầu làm việc, di động rung lên, còn phát ra tiếng chuông chói tai, cô cầm trong tay nhìn là Minh Thành Hữu. Mấy lần bị ngắt, hắn vẫn gọi tiếp không bỏ cuộc.

Phó Nhiễm đưa di động đến bên tai.

"Alo ?"

"Sao em không tới phòng làm việc

"Tôi đang ở phòng làm việc."

Phó Nhiễm cầm bút ký tên trên giấy A4, kéo lê từng nét bút màu đen.

"Có chuyện gì sao?"

Đầu kia truyền đến tiếng cửa mở.

" Anh không có thấy?"

Phó Nhiễm nhẹt mũi, nói chuyện nặng nề.

"Mơi sáng sớm anh cho người tới tới FU tặng hoa, không phải là biết tôi không đến MR sao?"

Diễn trò còn rất thú vị, tự biên tự diễn.

Một lúc lâu Minh Thành Hữu không mở miệng, Phó Nhiễm nghe được tiếng đóng cửa truyền đến, giọng đàn ông tỉnh táo mà lạnh nhạt.

"Anh không cho người tới tặng hoa cho em!!".

Khoé mắt Phó nhiễm liếc tới thiệp nhỏ trên bàn, cô nghĩ chắc hẳn là Minh Thành Hữu, mấy ngày trước hắn cũng cho người đem hoa tới, Phó Nhiễm mở thiệp ra, thấy ghi tên Minh Tranh. Cô trợn tròn mắt, nhất thời không tránh được lúng túng.

"Đi MR có chuyện gì sao?"

Minh Thành Hữu im lặng một hồi lâu, Phó Nhiễm muốn nói nữa thì nghe được tiếng ngắt máy truyền đến.

Cô để điện thoại về chỗ cũ, vốn là bị cảm nên thấy khó chịu, nào có tâm tư quan tâm chuyện khác. Ăn cơm xong, nhận được điện thoại của quản lý Lý ở MR.

Phó Nhiễm lái xe dẫn theo mấy người, một người khác vừa mua chiếc xe Quân Uy mới, sau khi đến MR bọn họ đi phòng tài vụ trước. Nếu Phó Nhiễm đến đây thì cũng chỉ là lên lầu lấy chú tài liệu.

Thư ký Nghê chuẩn bị nghỉ trưa, vừa hát vừa thu xếp đồ đạc ở phòng làm việc, nhìn thấy Phó Nhiễm, đầu tiên là xị mặt xuống, giống như tất cả tâm tình đang vui vẻ đều bị cô phá hỏng.

Phó Nhiễm gật đầu coi như là chào hỏi, ở những nơi không muốn đến cũng không cần cố ý miễn cưỡng lấy lòng. Cô lấy chìa khoá phòng làm việc từ trong túi xách ra, lúc vào mới phát hiện là cửa không khóa. Phó Nhiễm đẩy cửa đi vào, thấy Minh Thành Hữu đang ngồi trên ghế làm việc của cô.

Hắn quay lưng về phía cửa, toàn bộ rèm cửa sổ hướng Bắc được kéo lên, phòng làm việc vốn là sáng sủa, thư ký Nghê ngó vào, Phó Nhiễm xoay người đóng cửa lại. Minh Thành Hữu vẫn duy trì tư thế ban đầu. Phó Nhiễm bước tới giá sách, lúc trước đã bảo thư ký Nghê mang đi, giờ lại thấy từng chiếc model xe được bày trở lại, chính cô ta để tài liệu nên rất rõ ràng, Phó Nhiễm đi tới phía đứng hàng giá sách khác, ánh mắt người đàn ông nhìn theo ngay sau đó.

Phó Nhiễm tìm được tài liệu đang cần, liền rút ra, xoay người, thấy Minh Thành Hữu liếc nhìn mình không chớp mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.