Giả Yêu Làm Thật

Chương 86: Muốn một tờ giấy đăng ký kết hôn



Tiếng chuông điện thoại không ngừng reo, đêm lạnh bao phủ mà thê lương. Vưu Ứng Nhuỵ dựa lưng lên cửa sổ sát đất, giương mắt lên xuyên qua tay vịn thấy bóng dáng Phó Nhiễm đi ra, cô lên xe, tăng ga thật nhanh, giống như đi trốn nhanh chóng biến khỏi tầm mắt.

Một tay Minh Thành Hữu gối sau đầu, hắn nằm trên giường hơi xuất thần nhìn chằm chằm đèn chùm mang phong cách Châu Âu tuyệt đẹp trên đỉnh đầu.

Bàn tay Vưu Ứng Nhụy xoa nhẹ mắt cá chân mỏi nhừ tê dại, ánh mắt cô liếc về gò má Minh Thành Hữu, chỉ nhìn thấy ngọn đèn toả ra ánh sáng khúc khuỷu, nhìn không rõ vẻ mặt người đàn ông lúc này. Di động của hắn ném trên tủ đầu giường, Minh Thành Hữu cũng không muốn đưa tay cầm.

Vưu Ứng Nhụy đứng tại ban công, gió đêm không kiêng nể gì luồn vào trong cổ áo cô, vốn ăn mặc đơn giản nên toàn thân run lên vì lạnh. Cô âm thầm tự nói với mình không có việc gì, gặp dịp chơi mà thôi.

Nhưng vừa rồi núp ở sân thượng thấy rõ ràng, các hành động kia thật sự có thể giải thích được sao?

Vưu Ứng Nhụy đột nhiên cảm thấy toàn thân vô lực, cặp chân mềm nhũn như muốn khuỵ xuống.

Minh Thành Hữu xuất thần ngay cả cô núp ngoài ban công cũng không biết. Vưu Ứng Nhụy giơ tay lên lau khóe mắt, điều chỉnh tâm tình xong, bàn tay hướng cửa sổ sát đất.

Minh Thành Hữu nghe được động tĩnh truyền đến cách đó không xa, hắn ngẩng đầu nhìn lại, Vưu Ứng Nhụy từng bước một từ ngoài ban công đi tới, trong mắt hắn yên lặng dần chuyển thành giật mình, đầu gối Vưu Ứng Nhuỵ giống như đụng phải mép giường, lúc này mới dừng bước.

"Thành Hữu."

Minh Thành Hữu dựa vào đầu giường như cũ, ánh mắt tràn trề tìm kiếm nhìn sang phía Vưu Ứng Nhụy.

"Không phải là ngày mai mới bay về sao?"

Khoé miệng Vưu Ứng Nhụy khẽ run, bật thốt ra, giọng nói mệt mỏi khàn khàn.

"Em muốn cho anh bất ngờ nên mới trở về sớm."

Minh Thành Hữu ngẩng đầu lên, ánh mắt đen tối, sắc mặt cũng không lúng túng hay hoảng loạn, Vưu Ứng Nhụy chống lại ánh mắt của hắn.

"Thành Hữu, có phải em nên gọi trước cho anh, để anh nói cho em biết hôm nay có nên trở về?"

Lông mày Minh Thành Hữu dần dần nhăn lại, sắc mặt trở nên âm trầm, hàm răng Vưu Ứng Nhụy cắn chặt môi dưới, đau đớn truyền đến cũng không nhả ra.

Nếu đổi lại là người khác, khả năng hắn đã sớm hất tay rời đi. Minh Thành Hữu ngồi dậy, ngọn đèn màu mật ong ở đầu giường chiếu thẳng sau lưng rắn chắc của hắn, ánh mắt hắn không hề chớp mắt nhìn Vưu Ứng Nhụy chằm chằm.

"Đều đã thấy?"

Hai vành mắt cô đỏ bừng, nhất định là đã khóc, đôi mắt vốn được trang điểm kỹ càng bị nhoèn hết, phía dưới mắt là màu đen lem nhem, Vưu Ứng Nhụy không trả lời chỉ đứng bất động tại chỗ.

Minh Thành Hữu đưa tay móc bao thuốc lá ra.

"Hành lý của em đâu ?"

Không nghe được trả lời, Minh Thành Hữu đã thấy bực bội, trời sinh đã không phải loại người sẽ tùy ý nhường nhịn người khác, hắn khoát khoát tay.

"Đi nghỉ ngơi đi, có việc để hôm sau hãy nói."

Vưu Ứng Nhụy vẫn không cử động như cũ, khói trong tay Minh Thành Hữu nhen nhóm, chỉ hít một hơi, mùi thuốc lá nhàn nhạt liền tràn ngập cả căn phòng.Vưu Ứng Nhụy muốn nói gì đó nhưng thấy sắc mặt Minh Thành Hữu như vậy nên lời muốn nói chỉ có thể cố gắng nuốt trở về.

"Đêm nay em ở lại đây đi, ngày mai anh sẽ sắp xếp chỗ ở cho em".

"Anh sợ em cùng Phó Nhiễm gặp nhau sao?"

Vưu Ứng Nhụy không chút nghĩ ngợi liền nói. Minh Thành Hữu gảy tàn thuốc vào trong gạt tàn.

" Ứng Nhụy, rốt cuộc là em muốn gì?"

Vưu Ứng Nhụy gấp gáp đến nỗi không thể chờ liền trả lời.

"Em muốn gì thật sự anh không biết sao?"

Minh Thành Hữu không nói lời nào, Vưu Ứng Nhụy lo lắng, giọng nói lúc này mới hòa hoãn chút ít.

" Em ở bên cạnh anh hai năm, em muốn tình yêu của anh, anh lại nói tình yêu của anh đã sớm không còn. Vậy em muốn cơ thể của anh? Anh có thể cho em sao?"

Hai đôi mắt Minh Thành Hữu khẽ nheo lại, đáy mắt như khó có thể tin, hắn duỗi tay ra chỉ vào mình.

" Em muốn anh?"

Vưu Ứng Nhụy thấy thần sắc này của hắn, đã biết hắn có ý gì, những ẩn nhẫn trước kia tới ngày hôm nay cô đều muốn dứt khoát nói ra toàn bộ.

" Đúng."

Đột nhiên Minh Thành Hữu cười to, đôi mắt cũng đang chuyển lạnh.

"Em muốn cùng anh lên giường sao?"

Hắn nói thẳng ra, đôi mắt thẳng tắp ngạo nghễ nhìn Vưu Ứng Nhụy.

Khuôn mặt Vưu Ứng Nhụy đỏ bừng, dù sao mặt đối mặt nói ra vấn đề như vậy căn bản là ngoài ý muốn với cô, thấy hắn vẫn còn cười, cô khẩn trương nắm chặt vạt áo.

Minh Thành Hữu vẫy vẫy, ý bảo cô tới gần. Bước chân cứng ngắc mà mong đợi vòng qua cuối giường, Vưu Ứng Nhụy đứng ở trước mặt Minh Thành Hữu. Hắn duy trì tư thế ngồi ở mép giường, ngẩng đầu nhìn vào đáy mắt Vưu Ứng Nhuỵ.

"Em từng có người đàn ông khác sao?"

Vưu Ứng Nhụy ngẩn ra, không nghĩ tới Minh Thành Hữu sẽ hỏi vấn đề như vậy. Cô đỏ mặt lắc lắc đầu. Minh Thành Hữu giống như là đã hiểu, hắn gật đầu.

" Thân thể của người đàn ông, trên thế giới chỉ có một người phụ nữ có thể hoà hợp cùng hắn. Ứng Nhuỵ, không cần thử, anh đã có thể biết anh và em khó có thể hòa hợp với nhau".

"Vì sao?"

Vưu Ứng Nhụy không cân nhắc nói ra.

" Chẳng lẽ trước kia anh còn thiếu phụ nữ sao?"

Hắn nâng khóe miệng, cô đi theo hắn hai năm, rốt cuộc cũng không thể chiếm được lòng hắn.

Không riêng Vưu Ứng Nhụy, có lẽ tất cả mọi người sẽ cho là hắn từng có không ít phụ nữ, Minh Thành Hữu nở nụ cười.

"Nên em cho là anh có thêm em nữa cũng không nhiều phải không?"

Lời này nghe vào tai trong mang theo chút nhục nhã, Vưu Ứng Nhụy lại không quan tâm được nhiều như vậy.

“Đúng."

Minh Thành Hữu nhìn chằm trong mắt cô, lên, thân thể tự nhiên kề đến sau vai Minh Thành Hữu, cô duỗi hai tay ra đặt nhẹ hai bên huyệt Thái Dương của hắn.

"Thành Hữu, anh không thử một chút làm sao biết chúng ta không được?"

Minh Thành Hữu khép mắt lại, Vưu Ứng Nhụy lúc nặng lúc nhẹ xoa bóp khiến cảm xúc hắn từ từ buông lỏng, hắn không nói lời nào, khoảng chừng mười phút sau, mới nắm tay Vưu Ứng Nhụy đặt vào trong lòng bàn tay.

" Không cần thử, đương nhiên anh biết rõ thân thể của chính mình."

Trong mắt ngập tràn bi thương cùng không cam lòng, đôi môi Vưu Ứng Nhụy giương cao như có như không cười lạnh.

Có thể hòa hợp cùng thân thể hắn, không phải là Phó Nhiễm chứ?

Vưu Ứng Nhụy không tin những thứ chuyện ma quỷ này, xã hội bây giờ, ra ngoài tùy tiện ngoắc ngoắc đầu ngón tay đều có thể tìm được tình một đêm, chỉ là hắn không đụng vào cô mà thôi. Hai năm qua, Minh Thành Hữu bận rộn nhiều việc… Sự nghiệp, bên ngoài nhất định là có không ít phong lưu, không đúng, đàn ông có thể tách giữa tình dục và tình yêu ra không?

Minh Thành Hữu cầm tay của Vưu Ứng Nhuỵ lôi cô ra trước người.

"Anh cho là anh không có cách nào, cái gì anh có thể cho em, em cứ việc nói."

Trong mắt Vưu Ứng Nhụy chứa nước mắt, xem đi, đây là hạnh phúc cùng bất hạnh lớn nhất của cô.

"Được! "

Cô gật gật đầu.

"Em muốn một tờ giấy đăng ký kết hôn."

Cô cúi thấp mặt, có thể nhìn được sống mũi cao vút của Minh Thành Hữu, hắn ngẩng đầu lên, cái trán nhẵn bóng thật

" Em thật sự muốn kết hôn với anh?"

Hai tay Vưu Ứng Nhụy vòng qua bả vai hắn, nước mắt nhất thời nhịn không được, rơi xuống trên mặt Minh Thành Hữu, cô miễn cưỡng cười, nước mắt cứ như là mưa đen, khiến cho cả khuôn mặt đều nhem nhuốc, cô làm ra vẻ thoái mái.

"Chẳng phải em đã nói rồi sao. Em sinh ra là người Minh gia, chết là quỷ Minh gia".

"Việc này anh sẽ đáp ứng em ."

Minh Thành Hữu khẽ lui người lại, bàn tay với lấy bao thuốc lá trên tủ đầu giường. Hai chân Vưu Ứng Nhụy nặng nề đi tới ghế salon đối diện, cô cúi đầu xuống, hoạt bát và vui vẻ trước kia thoáng qua đều biến mất.

Minh Thành Hữu rút ra điếu thuốc, ánh mắt xuyên qua làn khói lượn lờ nhìn về phía cô đang ngồi ngay ngắn, cô ở bên cạnh hắn hai năm, quả thật cũng không dễ, ngày hắn cực kỳ gian nan, quả thật cũng chỉ có Vưu Ứng Nhụy.

Có lẽ cũng chính bởi vì có cô, hắn ở trong những ngày như thế mới không thấy đau lòng tới chết.

Có thể đối với người khác mà nói, Vưu Ứng Nhụy đi theo hắn cho dù lúc hắn nghèo túng nhưng trong tay vẫn có khả năng hưởng thụ cuộc sống, cho nên, không coi là gì cả.

Nhưng chỉ có bản thân Minh Thành Hữu biết ý nghĩa sâu xa, hai năm trước, người người đều tránh mặt hắn, Vưu Ứng Nhụy chủ động gần gũi đối với Minh Thành Hữu mà nói không thể nghi ngờ là an ủi tốt nhất.

" Vưu Ứng Nhụy."

Cô nâng ánh mắt sưng đỏ lên nhìn về phía hắn.

"Trước khi đăng ký kết hôn, chúng ta làm một phần thủ tục công chứng tài sản trước hôn nhân."

Minh Thành Hữu chau mài

"Thời điểm êm đi theo anh là bàn tay trắng, kết hôn cũng là hai bàn tay trắng, em không muốn tiền của anh, tựa như lúc đầu em đã nói với anh, dù là anh không có gì em vẫn sẽ chọn anh, cho nên, công chứng tài sản là bằng chứng tốt nhất."

Vưu Ứng Nhụy nói liền một mạch.

Minh Thành Hữu dùng sức mân điếu thuốc, nhìn thuốc lá cháy hết ở đầu ngón tay, hắn đứng dậy.

"Hành lý của em ở trong phòng sao?"

Vưu Ứng Nhụy đi tới trước tủ treo quần áo, lấy va ly từ bên trong tủ ra.

Minh Thành Hữu nhận lấy từ trong tay cô, cầm va ly lên đi ra ngoài, Vưu Ứng Nhụy đi theo hắn tới một phòng ngủ khác, Minh Thành Hữu móc chìa khóa mở ra, bên trong bày biện vẫn giống như trước khi cô đi như đúc, mỗi ngày người giúp việc đều sẽ quét dọn, đi ra ngoài thời điểm cũng nhớ phải khóa cửa thật tốt như Minh Thành Hữu đã căn dặn.

Hắn đặt va ly của Vưu Ứng Nhụy vào trong sofa, cô đứng tại trong phòng ngủ, mắt nhìn phần lưng Minh Thành Hữu chằm chằm.

"Nghỉ ngơi trước đi, có một số việc sau này hãy nói."

Minh Thành Hữu đóng cửa phòng lại, mới về đến phòng ngủ chính, điện thoại di động hiển thị một tin nhắn đến.

Là Vưu Ứng Nhụy.

Nội dung tin nhắn rất đơn giản, ngắn ngủn mấy chữ, chuyện giấy đăng ký kết hôn, hãy coi như em chưa nói.

Ngón tay cái của Minh Thành Hữu lướt qua dòng chữ trên màn hình, hắn nhấn xóa, sau đó tiện tay ném điện thoại di động về phía tủ đầu giường.

Vưu Ứng Nhụy ở trong phòng chần chừ, điện thoại trong lòng bàn tay càng lúc càng nắm chặt, cô kề mặt hướng mặt tường lạnh như băng, mắt nhìn thời gian từng giây từng phút trôi qua trên màn hình chằm chằm.

Minh Thành Hữu không trả lời.

Phó Nhiễm lái xe với tốc độ rất chậm, trong miệng lưu lại mùi rượu thuộc về Minh Thành Hữu, lưu luyến khó phai.

Trở lại Phó gia, Phó Tụng Đình và Phạm Nhàn đã ngủ, phòng khách rộng lớn vắng vẻ, Phó Nhiễm cố gắng nhẹ nhàng trở lại phòng mình, không nghĩ là lại quấy rầy đến Phạm Nhàn. Cô vào phòng không bao lâu, nghe có tiếng gõ cửa. Phạm Nhàn mặc đồ ngủ đẩy cửa ra.

"Tiểu Nhiễm vừa về hả ?"

Phó Nhiễm đem túi xách treo lên giá áo.

"Sao mẹ còn chưa ngủ?"

"Thấy con không về nhà trong lòng mẹ không yên tâm! "

Phạm Nhàn nói xong đóng cửa lại.

"Ngày mai theo mẹ ra ngoài mua vài món đồ, mau ngủ sớm đi."

Phó Nhiễm vui vẻ đồng ý, cởi áo khoác ra nhìn váy lông bên trong, tiếc cho mặc đẹp phong cách như vậy, đi ra ngoài một chuyến phải giấu kín như thế, phỏng đoán nhà thiết kế nổi tiếng trên tạp chí kia biết tác phẩm của mình bị người này làm lãng phí như vậy, không phải là tức tối đến mức không thể chạy đến Trung Quốc.

Hôm sau, bởi vì thời tiết lạnh quá mức, Phạm Nhàn và Phó Nhiễm ăn xong cơm trưa mới ra ngoài. Phạm Nhàn gọi lái xe không để cho Phó Nhiễm lái xe, chuyện chuẩn bị tết không cần bà phải tự mình quan tâm, đi ra ngoài chủ yếu là đặt mua vài bộ lễ phục và trang sức, dù sao lễ mừng năm mới phải đi xã giao nhiều.

Vưu Chiêu Phúc và Thẩm Tố Phân đứng ở cửa hàng thời trang nhìn xung quanh, Vưu Ứng Nhụy đậu xe xong đi tới.

"Vào

"Nhụy Nhụy…"

Thẩm Tố Phân dè dặt lôi kéo ống tay áo cô.

"Y phục ở đây rất mắc?"

"Mẹ đừng xem giá tiền, nhìn thấy thích mua là được."

Vưu Ứng Nhụy lơ đễnh, nhân viên kéo cửa ra.

"Xin chào quý khách ."

Trong cửa hàng phân chia khu y phục của nam và nữ, nhân viên dẫn Vưu Chiêu Phúc tới chỗ quần áo nam, Vưu Ứng Nhụy đưa tay chỉ Thẩm Tố Phân, hướng tới nhân viên phục vụ khác.

"Giúp mẹ tôi chọn vài bộ thật đẹp."

Nói xong, đi tới chỗ khác để thử y phục.

Thẩm Tố Phân giống như Già Lưu vào thăm khu vườn lớn lộng lẫy, tay chân cũng không biết nên làm thế nào, nhân viên giới thiệu kiểu dáng cho bà, một câu bà nghe đều không hiểu. Thấy ma-na-canh trong tủ kính trên cổ choàng khăn quàng cổ, Thẩm Tố Phân cũng không thử mang, có thói quen là lật mác xem giá tiền đầu tiên.

"U, một chiếc khăn quàng cổ này mà 288 tệ, quá mắc!!."

Nhân viên đứng ở bên cạnh ngẩn ra, về sau là phì cười.

"Là 2880 tệ."

"Cái gì?"

Thẩm Tố Phân giật mình, giọng nói cao lên.

"Trong siêu thị mua một cái 80 tệ cũng có thể mang

"Mẹ!"

Sắc mặt Vưu Ứng Nhụy không vui đi đến trước mặt bà.

"Không phải nói mẹ xem y phục sao?"

Thẩm Tố Phân rốt cuộc thấy đau lòng cho đứa con gái này.

"Nhụy Nhụy!"

Trước mặt nhân viên thẹn thùng, bà kéo Vưu Ứng Nhụy tới bên cạnh.

"Một chiếc khăn quàng cổ 2880 tệ, y phục kia không phải mắc hơn sao? Mẹ với cha con không cần phải mặc đồ mắc tiền như vậy. Khu trang phục Carrefour cũng không tệ, hay chúng ta là tới chỗ đó đi."

"Mẹ!"

Hai đầu chân mày Vưu Ứng Nhụy đã không kiên nhẫn.

"Mẹ thích gì liền mua, đừng xem giá cả, trước giờ mẹ không được mặc quần áo tử tế, năm mới họ hàng thân thích đều muốn đến nhà chúng ta chơi, mẹ ăn mặc già như vậy dám cho ai nhìn đây?"

Mơ hồ nghe thấy trong lời nói Vưu Ứng Nhụy có chút mất hứng, Thẩm Tố Phân cũng không dám khăng khăng nữa. Khách quan mà nói, Vưu Chiêu Phúc lại không nghĩ như Thẩm Tố Phân. Nếu Vưu Ứng Nhụy có thể mua được nhà, khẳng định sẽ chi ra số tiền này.

Nhân viên chọn cho Thẩm Tố Phân hai bộ quần áo, Thẩm Tố Phân thấy làm sao ăn mặc như vậy mà đi ra ngoài.

" Không được không được, đổi bộ khác đi."

Vưu Ứng Nhụy liếc mắt nhìn, lại đưa y phục lại cho nhân viên.

"Mẹ, rất đẹp mắt, mẹ mặc thử xem, không tốt chúng ta đổi cái khác

Thẩm Tố Phân không được tự nhiên một hồi lâu, cuối cùng ỡm ờ vào phòng thay quần áo. Vưu Ứng Nhụy khẽ lắc đầu.

" Bản tính không đổi, quê mùa."

Lời này đúng lúc truyền vào trong tai hai người đang đẩy cửa tiến vào, tay Phó Nhiễm kéo Phạm Nhàn, ánh mắt nhìn đến Vưu Ứng Nhụy.

"Mẹ!"

Vưu Ứng Nhụy ném y phục trong tay xuống bước chạy tới, cũng không để ý Phó Nhiễm ở bên, trực tiếp ôm lấy cổ Phạm Nhàn.

Bất đắc dĩ, Phó Nhiễm đành phải buông tay ra.

"Nhụy Nhụy, con trở về lúc nào?"

Vưu Ứng Nhụy buông tay ra, ánh mắt mang đầy ý tứ ngó qua Phó Nhiễm.

"Trở về từ tối hôm qua, vốn định đi dạo phố xong sẽ tới thăm mẹ, không nghĩ là sẽ gặp mẹ ở đây".

Phạm Nhàn vỗ nhẹ tay Vưu Ứng Nhụy.

" Mẹ cũng nghĩ khoảng hai ngày nữa con trở về".

Đang nói chuyện, nhân viên đưa Thẩm Tố Phân ra.

"Y phục được thay xong rồi ạ".

Ánh mắt ba người đồng loạt nhìn lại, Thẩm Tố Phân thật sự chưa từng mặc loại y phục như thế này, cả người đều không được tự nhiên, hơn nữa số đo không được chọn chuẩn, đầm rộng thùng thình, eo thon cũng rộng ra một vòng, nhãn hiệu nổi tiếng của Italy bị mặc thành cái bao to, sắc mặt Vưu Ứng Nhụy dần dần trầm xuống.

Thẩm Tố Phân không quen nên dùng sức kéo làn váy xuống dưới, trên chân vẫn còn mang một đôi giày da màu đen cũ kĩ. Hết lần này tới lần khác nói giọng nói vẫn lớn tiếng.

"Nhụy Nhụy, mẹ không mặc được. Đây đều là người có tiền mới có thể mặc. Mẹ thấy còn không bằng đồ ở chợ đêm."

Sắc mặt nhân viên đứng ở bên cạnh cũng thay đổi.

"Mẹ!"

Vưu Ứng Nhụy lên tiếng.

Ánh mắt Thẩm Tố Phân từ trong gương thu hồi, nhìn thấy Phó Nhiễm đứng cùng Phạm Nhàn cách đó không xa.

"Mẹ."

Phó Nhiễm mở miệng chào hỏi.

"Tiểu Nhiễm !! "

Thẩm Tố Phân đi lên trước, ánh mắt mất tự nhiên nhìn đến Phạm Nhàn.

" Phó phu nhân."

Phạm Nhàn chỉ gật đầu coi như chào hỏi, chuyện hai mươi mấy năm trước tới nay bà vẫn khó có thể tha thứ cho Vưu gia, bình thường luôn cố gắng tránh đi, dù sao vốn là không cùng một giai cấp.

Phó Nhiễm nhìn qua chiếc đầm trên người Thẩm Tố Phân, hiển nhiên Vưu Ứng Nhụy lấy phong cách của Phạm Nhàn áp đặt cách ăn mặc lên cho Thẩm Tố Phân, không riêng chính cô nhìn không quen, mà ngay cả người bên cạnh nhìn đều thấy kỳ quái.

Vưu Ứng Nhụy kéo cánh tay Phạm Nhàn, bộ dáng rất thân mật.

"Mẹ, nhân viên cửa hàng nói không ít mẫu mới nhập về, con với mẹ xem một chút đi."

Ngược lại, Phạm Nhàn lúng túng nhìn về phía Thẩm Tố Phân, Vưu Ứng Nhụy dường như không muốn chọn cho bà một lần nữa, sắc mặt nhân viên cũng vậy.

"Mẹ!"

Phó Nhiễm hướng Phạm Nhàn nói.

"Mẹ hãy đi xem trước, con tới sau."

Nói xong, đưa Thẩm Tố Phân đi qua bên kia. Khoé miệng Phạm Nhàn mỉm cười, chứng kiến Phó Nhiễm trong bộ dạng khoa chân múa tay không ngừng cầm từng món quần áo ướm lên người Thẩm Tố Phân.

"Lúc trước hình như nhỏ hơn một size."

Phó Nhiễm nói với nhân viên đứng bên cạnh.

" Lấy màu này đi."

Quần dài màu đồng với chiếc áo lụa có đường may đặc sắc, Thẩm Tố Phân thay xong đứng trước gương soi.

"Bộ này không tệ, mẹ cũng rất thích màu này. Những thứ y phục kia mẹ không thể mặc đến đuợc."

Phó Nhiễm lại chọn thêm hai bộ thích hợp, cô đem y phục giao cho nhân viên phục vụ, lấy thẻ ngân hàng từ trong ví da đưa tới.

"Đợi tí nữa cùng nhau thanh toán."

"Được."

"Tiểu Nhiễm, con đừng tốn kém."

Thẩm Tố Phân tại Phạm Nhàn trước mặt càng phát ra thẹn thùng hoa Phó Nhiễm tiền. Vưu Ứng Nhụy đứng ở thử đồ trước gương, hai tay bấu víu Phạm Nhàn bả vai,

"Mẹ, bộ này thật là đẹp mắt, mẹ vốn là trẻ hơn so với tuổi, huống chi vóc người lại đẹp, lấy bộ này đi.

Thẩm Tố Phân nhìn Vưu Ứng Nhụy đang tỏ ra vô cùng thân mật, lại nhìn Phạm Nhàn một chút, bà tự ti mặc cảm đứng ở một bên, Vưu Ứng Nhụy nói bà là đồ nhà quê bà lại không thể không nghe thấy, dù sao thiếu thốn tình cảm mẹ con hai mươi năm, rõ ràng Phạm Nhàn tốt như vậy mới có thể xứng là mẹ của cô đi?

Phó Nhiễm nhìn thấy Thẩm Tố Phân hơi buồn, hỏi xin nhân viên ly nước trái cây.

" Mẹ, thử y phục rất mệt, mẹ nghỉ ngơi đi ạ".

Thẩm Tố Phân ngẩng đầu lên ngắm nhìn đứa con gái này, Phó Nhiễm sống cùng khi còn bé, mặt mày lạnh nhạt, chưa bao giờ quá thân mật với bà, nhưng vẫn luôn quan tâm chăm sóc.

Vưu Ứng Nhụy bảo nhân viên bỏ hai bộ quần áo Phạm Nhàn thử qua gói lại vào túi, Phó Nhiễm đứng ở trước quầy.

" Để tôi thanh toán!! "

Ở khu trang phục nam, Vưu Chiêu Phúc cũng lấy y phục tới chuẩn bị thanh toán. Vưu Ứng Nhụy mở bóp da ra, cô đưa thẻ vàng cho nhân viên thu ngân, nghiêng đầu nhìn Phó Nhiễm nói.

" Không cần, vài bộ quần áo thôi mà".

Phó Nhiễm thấy vậy, cũng không cần tranh cãi về vấn đề này. Nhân viên trả lại thẻ cho Phó Nhiễm.

"Phó tiểu thư làm việc ở MR sao?"

"Ừ."

Phó Nhiễm tiện tay tiếp nhận, đây là Minh Thành Hữu đưa nói là phúc lợi cuối năm , nghe nói có thể được chiết khấu không ít trong cửa hàng.

"Phó tiểu thư nhất định là làm ở công ty cao tầng, đây thẻ kim cương được chiết khấu của cửa hàng chúng tôi. Nếu chi tiêu trực tiếp sẽ không bị trừ đi, mà số tiền còn lại sẽ được thẻ của MR trả

Phó Nhiễm không hiểu những thứ này, ban đầu còn tưởng là chiết khấu bình thường.

"Vậy số tiền kia cứ để cho tôi thanh toán đi."

Sắc mặt Vưu Ứng Nhụy tối lại, hai chữ MR lọt vào trong tai, cô quay mặt qua chỗ khác nhìn nhân viên, nhưng lời nói lại hướng phía Phó Nhiễm nói.

"Không cần."

Đã như vậy, Phó Nhiễm dứt khoát rời quầy. Phạm Nhàn cùng vợ chồng Vưu gia ngồi chỗ ghế salon nghỉ ngơi, Vưu Ứng Nhụy xách túi đồ đi tới.

"Mẹ."

"Được rồi?"

Thẩm Tố Phân không ý thức đáp một câu. Nhưng Vưu Ứng Nhụy lại trực tiếp đi đến bên cạnh Phạm Nhàn.

" Mẹ, sẽ đón giao thừa ở đâu? Đã nghĩ được chưa?"

Phạm Nhàn uống ngụm cà phê.

"Chắc là tại nhà, lễ tết truyền thống nhất định phải ở nhà."

Vưu Ứng Nhụy tán thành nhẹ gật đầu, tựa hồ mở miệng muốn nói thêm, Phạm Nhàn trước một bước nói ra.

"À, con hiếm khi được trở lại, năm nay có thể mới trở về bên cạnh ba mẹ con. Qua hết năm lại đi Italy?"

Lời Vưu Ứng Nhụy muốn nói nghẹn ở cổ họng.

"Vâng."

"Mấy ngày nay càng phải dẫn ba mẹ con ra ngoài

" Mẹ ! Con muốn đi cùng mẹ. Nếu không lễ giao thừa hai mẹ con ta cùng đi? Năm sau con về nhà sẽ đi cùng ba mẹ con sau."

Thẩm Tố Phân và Vưu Chiêu Phúc nhìn nhau, cũng không ai mở miệng. Phó Nhiễm nghe vậy, mu bàn ta đặt trên đầu gối căng thẳng, gương mặt Phạm Nhàn hơi biến sắc, nụ cười cưng chiều, kéo tay Vưu Ưng Nhụy vỗ nhẹ.

" Nhuỵ Nhuỵ của chúng ta thật tốt, luôn nhớ tới tôi. "

Chợt bà chuyển chủ đề.

" Nhưng quan trọng là giao thừa cùng ngày bình thường không giống nhau. Con không ở nhà, ba mẹ con ở nhà sẽ rất vắng lạnh đấy?"

Vừa là cự tuyệt, vừa hợp tình hợp lý. Nụ cười trên khoé miệng Vưu Ứng Nhuỵ ngưng lại.

"Mẹ nói đúng lắm, con vẫn là suy nghĩ chưa đến nơi đến chốn".

Nhân viên xách từng túi một đã chuẩn bị xong, Phó Nhiễm và Phạm Nhàn ra khỏi cửa hàng trước trước, bà cầm túi đồ trong tay.

"Chúng ta đi dạo siêu thị một chút. Đầu năm nhất định phải tới Vưu gia chúc tết, quà lễ cũng không thể thiếu."

"Vâng."

Vưu Ứng Nhuỵ ra khỏi cửa hàng, đi sau là Thẩm Tố Phân và Vưu Chiêu Phúc, cô nhìn hai mẹ con nắm tay nhau đi trước cách đó không xa, nhìn lại quần áo cha mẹ trong túi bên cạnh một chút, trong lòng không khỏi có cảm giác chua xót, khó chịu không hình dung ra.

Phó Nhiễm đi dạo phố về than mệt, Phạm Nhàn cười đôi chân không nhiều sức chịu đựng của cô, đi thay đôi dép mềm mại liền thấy cả người thoải mái.

Đi vào phòng khách, thấy trên bàn bày nhiều hộp quà, Phạm Nhàn gọi má Trần

"Hôm nay có ai tới nhà sao?"

Phó Nhiễm mang theo chiến lợi phẩm đi tới trước bàn, vừa nhìn qua cửa sổ phòng sách thấy Phó Tụng Đình, cô nhìn lại một lần nữa, người đàn ông ngồi đối diện với Phó Tụng Đình ngẩng đầu lên, ánh mắt hòa cùng ánh chiều tà bên cửa sổ, ánh mắt sáng nhìn lên, giống như lóe lên vẻ u ám không nhìn rõ.

Tại sao con người gieo họa này lại ở đây?

Má Trần đưa tay chỉ chỉ, lúc này Phạm Nhàn mới nhìn thấy Minh Thành Hữu.

Phó Tụng Đình thấy đối phương chậm chạp không đánh cờ, ngẩng đầu lên nhìn theo ánh mắt Minh Thành Hữu, lúc này mới thấy hai mẹ con ở trong phòng khách.

" Về rồi."

Phó Nhiễm mở ti vi, ngồi ở ghế salon xem chương trình giải trí. Phạm Nhàn đẩy cô một cái.

"Ngồi ở đây vướng chân vướng tay, qua ngồi chơi với cha con đi."

Sao bà không nói thẳng ra là qua ngồi cùng với Minh Thành Hữu.

"Mẹ, con đi dạo phố hai chân nhức mỏi chết đi được."

"Đi, đi, đi."

Phạm Nhàn không nói nhiều, trực tiếp đuổi.

"Châm trà đi."

Phó Nhiễm không tình nguyện đứng dậy, má Trần đã sớm chuẩn bị nước trà,

đâu cần cô phải làm. Phó Nhiễm bước lộn xộn đi về phía cửa sổ, tình hình trên bàn cờ đang nóng ngất trời, cô đi tới bên cạnh Minh Thành Hữu, chân đụng tới bàn trà, ánh mắt liếc qua bàn cờ nhìn thấy Minh Thành Hữu muốn hạ quân cờ trong tay xuống.

"Không thể đánh nước này."

Minh Thành Hữu tránh ánh mắt Phó Tụng Đình, ngón tay không để lại dấu vết bấm vào chân cô.

Miệng lại nghiêm túc nói.

"Vậy muốn đánh nước nào?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.