Giả Yêu Làm Thật

Chương 94: Căn phòng thần bí bị khóa lại



Minh Thành Hữu thay xong quần áo đi xuống dưới lầu, thấy người giúp việc đang bận rộn dọn dẹp, hắn nhíu mày, tay đang đút vào áo khoác.

"Tam Thiếu muốn đi ra ngoài sao?"

"Ừ."

Minh Thành Hữu đi qua phòng khách.

"Tam Thiếu, những thứ đồ này nên xử lý như thế nào?"

Người giúp việc chỉ vào không ít quần áo trên ghế sa lon, có vài người tham gia vũ hội hóa trang xong đều vứt quần áo mặc tới ở đây, nét mặt Minh Thành Hữu tỏ vẻ ghét bỏ.

"Vứt đi."

"Vâng"

Phó Nhiễm đang đánh răng ở phòng vệ sinh thì nhận được điện thoại của Tần Mộ Mộ gọi tới, cô ấp úng ở bên đầu kia nửa ngày sau mới hỏi Phó Nhiễm có xem qua tin tức

Phó Nhiễm vừa đánh răng vừa mơ hồ không rõ nói.

"Không có."

Tần Mộ Mộ trầm mặc một hồi lâu, giọng điệu nặng nề.

"Cậu mở máy tính ra xem đi, cũng có thể chỉ là lăng xê, không có gì thật."

Phó Nhiễm tắt di động sau đó nhanh chóng rửa mặt, không kịp lau sạch nước trên mặt, muốn tìm tin tức mà Tần Mộ Mộ nói đến không khó, Phó Nhiễm đưa tay vỗ nhẹ hai bên má, vừa nhìn thấy tin tức về Minh Thành Hữu.

Minh Thành Hữu dừng xe trước cửa Phó gia, hắn gọi cho Phó Nhiễm, cô cũng không nghe máy.

Ngón tay hắn gõ nhẹ từng cái lên tay lái, không nhanh không chậm, lúc nặng lúc nhẹ, trong mắt tinh sáng xuyên qua kính chắn gió nhìn về nơi nào đó.

Ngẩng đầu nhìn thấy Phó Nhiễm đã đi tới cửa, cô mở cửa xe ngồi vào, Minh Thành Hữu thu hồi tầm mắt.

"Còn chưa ăn điểm tâm phải không?"

"Ừ."

Phó Nhiễm chỉnh lại đuôi tóc lộn xộn trước ngực, cô tiện tay vén ra sau tai, động tác tự nhiên, mùi nước hoa sơn chi dìu dịu theo động tác mà tỏa ra, tay Phó Nhiễm cầm túi xách đặt trên đầu gối, quay đầu qua nói với Minh Thành Hữu.

"Chuyện gì mà tới đón em gấp như vậy?"

Minh Thành Hữu khởi động xe, khoé mắt cười nâng lên là đôi mắt đào hoa điển hình. Phó Nhiễm nghe âm nhạc êm dịu bên trong xe, Minh Thành Hữu cầm lấy tay cô.

Lòng bàn tay lạnh như băng, Phó Nhiễm nhíu mày.

"Anh lạnh không?"

"Không lạnh."

Môi mỏng của hắn bật ra hai chữ.

"Nghe tin tức đài FM đi".

Phó Nhiễm đưa tay muốn chuyển kênh, Minh Thành Hữu giữ tay cô trong lòng bàn tay lần nữa.

"Nghe nhạc đi, những bài hát này là anh mới đổi, em nghe thử đi."

Nói không chừng, sợ đài phát thanh đưa tin tức tối ngày hôm qua.

Phó Nhiễm để mặc hắn cầm chặt tay, Minh Thành Hữu không yên lòng lái xe, ngón cái ấn mạnh lên mu bàn tay Phó Nhiễm một cái, cô ngẩng đầu liếc nhìn gò má của hắn.

"Đã xảy ra chuyện gì sao?"

Hắn quay lại nhìn Phó Nhiễm.

"Rời giường xong xem qua tin tức chưa?"

Phó Nhiễm lắc đầu.

"Không có, nhận được điện thoại của anh em liền vội vàng rửa mặt, có tin tức gì quan trọng sao?"

Đôi môi Minh Thành Hữu vốn mỏng, bĩu môi như vậy, càng vô cùng hấp dẫn.

"Hay là đi ăn điểm tâm trước đã."

Đi ngang qua một quán ăn nhỏ, Phó Nhiễm bảo hắn dừng xe.

"Đừng tới nhà hàng, ăn ở quán này

"Được."

Nhưng bởi vì quán nhỏ ở ven đường nên không có chỗ đậu xe, Phó Nhiễm đẩy cửa xe ra nói đi xuống trước xếp hàng, để Minh Thành Hữu tìm chỗ đậu xe.

Hắn dừng xe xong đi vào quán, nhìn qua cũng biết là quán bình dân, ra vào đều là người bình thường với mức lương thấp. Phó Nhiễm cầm đũa ở chỗ không xa vẫy tay về phía hắn, có vài người còn phải vội vàng đi làm, cho nên sốt sắng ăn.

Minh Thành Hữu ngồi đối diện Phó Nhiễm, là chiếc bàn đơn sơ với băng ghế dài, Phó Nhiễm nghe được người ta gọi số 28, cô lôi Minh Thành Hữu cùng tới quầy phục vụ.

"Không phải bọn họ nên mang tới sao?"

"Đân có nhiều nhân viên như vậy chứ!!"

Phó Nhiễm bưng khay trở về chỗ cũ, gọi cũng không ít món ăn, mì hoành thánh, rau sống, nắm gạo nếp, canh.

" Đây là qua năm mới nên không có nhiều người đi làm. Bình thường muốn ăn ở đây sợ là còn phải đợi lâu".

Phó Nhiễm bưng một chén mì hoành thánh cho Minh Thành Hữu, trong tay cầm chiếc đũa cùng thìa đưa cho hắn.

Ăn ở đây cũng có cái hay, mỗi người vội vàng ăn xong đi kiếm tiền, không có mấy người thật sự quan tâm bàn tán chuyện thiên hạ.

Phó Nhiễm chăm chú ăn chén mì hoành thánh, Minh Thành Hữu ngước mắt nhìn đỉnh đầu cô. Trong quán ăn hơi ồn ào, hắn hơi nghiêng người sang nói với cô.

" Anh có chuyện muốn nói với em."

Cô cũng không ngẩng đầu lên.

"Nói đi

"Tối hôm qua anh đưa em về, lúc về nhà phóng viên đến đưa tin có người vào nhà anh. Hiện tại, đoán không chừng trang đầu các báo đều đã đăng tin tức này."

Cuối cùng Phó Nhiễm cũng ngước mặt lên nhìn Minh Thành Hữu, cô nuốt đồ ăn xuống cổ, thần sắc càng thấy nghiêm nghị. Minh Thành Hữu thấy dáng vẻ này của cô, định buông thìa trong tay xuống, hai tay hắn đặt ở mép bàn.

"Là ở ngoài cửa nhà anh hay ở trong nhà ?"

Minh Thành Hữu ngẩn ra, nghĩ thầm câu hỏi này liên tưởng đến ý nghĩ kia.

"Bên trong.......nhà."

Hai hàng lông mày được cắt tỉa tỉ mỉ của Phó Nhiễm giống như nhíu lại thành một hàng.

" Sao cô gái kia lại vào trong nhà anh được?"

"Dùng chìa khóa vào."

"Là mẹ anh sao?"

Sắc mặt Minh Thành Hữu tối sầm.

"Không phải."

Phó nhiễm oh một tiếng, lại vùi đầu chăm chú ăn bữa sáng, Minh Thành Hữu chuyển qua ngồi bên cạnh Phó Nhiễm, kéo tay cô nắm trong lòng bàn tay.

"Tối hôm qua Huống tử nói muốn tổ chức lễ hội hoá trang ở Trung Cảnh Hào Đình, hắn bận rộn liên lạc với nhiều người nên để cho bạn gái hắn tới bố trí ở Trung Cảnh Hào Đình trước. So với anh thì truyền thông không quan tâm tới hắn, vì để ngăn phiền toái không cần thiết, bạn gái hắn che kĩ nhưng vẫn bị theo dõi tới đó. Hôm nay tựa đề của trang đầu là Tam Thiếu phong lưu khó khăn chống đỡ ‘ôn hương nhuyễn ngọc’."

Phó Nhiễm rút khăn giấy trên bàn l, cô chỉ chỉ vào tô hoành thánh bên tay Minh Thành Hữu.

" Tại sao không ăn?"

"Anh không muốn ăn."

Minh Thành Hữu liếc nhìn chăm chú sắc mặt của Phó Nhiễm.

"Em không tin?"

Mặc dù hắn đã thu xếp ổn thỏa mọi chuyện, nhưng tin hay không tin dù sao vẫn còn trong suy nghĩ của Phó Nhiễm, nói không chừng cô cũng cho là việc xấu của hắn chất đầy, danh hiệu Tam Thiếu phong lưu này là không sai.

"Em tin. "

Giọng nói Phó Nhiễm bình thản, trong ánh mắt không thấy dao động.

"Sáng sớm hôm nay em nhận được điện thoại của Mộ Mộ, chuyện anh nói em đã xem qua tin tức rồi."

Minh Thành Hữu nheo khóe mắt.

"Thật sự tin tưởng?"

"Ừ!"

Phó Nhiễm lơ đễnh.

"Em chỉ tin những gì mắt em trông thấy."

"Có ý gì?"

Lời nói Minh Thành Hữu do dự.

"Muốn nghe thật sao?"

Minh Thành Hữu gật đầu.

Phó Nhiễm dừng động tác trong tay, nhìn chăm chú về phía không hề chớp mắt.

"Đầu tiên, nếu thật muốn nói anh vui chơi thác loạn, đại khái có thể tìm khách sạn, ở đó có đủ hết các điều kiện bảo an kín đáo thỏa đáng hơn tốt hơn so với đưa về nhà chơi. Tiếp theo, thời gian cô gái kia đi vào Trung Cảnh Hào Đình, anh đang ở cùng em. Tin tức đã đưa cũng có thời gian, em tính đại khái thời gian anh trở về Trung Cảnh Hào Đình đến đợt người thứ hai đi vào, tổng cộng trước sau tới 40 phút."

Minh Thành Hữu nghĩ kỹ lại, đợi Phó Nhiễm nói xong.

Cô lấy đũa gắp chiếc bánh bao hấp, liếc thấy Minh Thành Hữu nhìn gò má mình, Phó Nhiễm nói một câu.

"Không phải rõ ràng lắm sao?"

"Cho nên em tin vậy sao?"

Nói thật, hắn cũng không nghĩ tới các lý do khác.

Phó Nhiễm đem bánh bao hấp trong tay thả vào bên trong chén trước mặt Minh Thành Hữu.

" Nói cách khác cụ thể hơn, nếu như hai người muốn vụng trộm yêu đương, chỉ có thời gian 40 phút, coi như là cô ấy chuẩn bị kĩ để chờ anh, nói như vậy anh còn phải tắm, tổng cộng 20 phút luôn đi, còn lại 20 phút. . . . . ."

Phó Nhiễm dừng lại đúng lúc, ánh mắt nhìn vẻ băn khoăn trên mặt Minh Thành Hữu.

"Đúng không?"

Minh Thành Hữu thổn thức, mới vừa rồi tư tưởng hắn thật sự là thuần khiết trong sáng nha, không nghĩ tới người bên cạnh lại đúng là người không thuần khiết.

Hắn gối mặt lên cánh tay, từ từ cười đến mức khó có thể kiềm chế, hai vai rung lên dữ dội.

Phó Nhiễm cắn chiếc đũa, chân ở dưới bàn đá

"Cười cái gì!"

Minh Thành Hữu đưa tay vỗ vỗ đùi Phó Nhiễm, gương mặt tuấn tú tuyệt đẹp ngẩng lên, sóng hiện rõ trong đáy mắt.

"Thì ra là em còn nhớ rõ năng lực của anh, thật may là đã thử qua, bằng không em thật cho rằng năng lực của anh chỉ có thể làm xong chuyện đó trong 20 phút."

Phó Nhiễm không để lại dấu vết đẩy tay hắn ra.

"Đây là lập luận của em."

Da mặt Minh Thành Hữu tương đối dày, cánh tay hắn vòng qua thắt lưng Phó Nhiễm ôm lấy cô.

"Lúc anh đọc được tin tức, nghĩ là không biết nên nói như thế nào với em. Chỉ có thể là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch. Người khác nhìn anh như thế nào cũng không quan trọng, dù sao tai tiếng của anh cũng nhiều, thêm một lần hay bớt một lần cũng không có khác biệt mấy".

Phó Nhiễm nghe giọng điệu của hắn, trong lòng mơ hồ có cảm giác đau lòng. "Mỗi lần như vậy anh không giải thích, mặc cho bọn họ viết gì thì viết?"

"Không phải có câu ‘càng tô càng đen sao’?"

Minh Thành Hữu cảm thấy không sao cả, từ lúc hắn sinh ra ở Minh gia, truyền thông đã bắt đầu theo dõi hắn từ lúc trưởng thành tới lúc nắm quyền. Tất cả mọi người đều có thiên hướng nhìn hắn từ mặt trái.

Thời gian đầu chưa biết gì, hắn bắt đầu bị nói là có tiềm năng phong lưu.

Cho tới sau khi trưởng thành, giới truyền thông vẫn theo sát không nghỉ, hận không thể trực tiếp đem hai chữ đào hoa ghi trên đầu hắn.

"Về sau anh cũng không cần cố giải thích với em!!

Giọng nói Phó Nhiễm mềm mại, nét mặt sinh động diễm lệ.

" Em có thể tự mình suy nghĩ phán đoán đúng sai. "

Cô dừng một chút, lại thay đổi giọng điệu nói tiếp.

"Chỉ có điều là nên giải thích thì anh phải nói rõ ràng với em, nếu không em sẽ không bỏ qua cho anh ."

Giọng nói vừa giống như nũng nịu vừa có chút trách mắng.

Minh Thành Hữu thăm dò nhìn vào đáy mắt Phó Nhiễm, ánh mắt cô mang theo vẻ mê mị thu hút, thành khẩn, nghiêm túc. Trong cổ họng của hắn khẽ thay đổi, giống như có gai đâm, Minh Thành Hữu cầm chặt tay Phó Nhiễm, che giấu vẻ mặt, đặt tay cô trên đùi.

"Chuyện không nên nói và nên nói, anh đều sẽ nói cho em biết."

Ở chung cùng Phó Nhiễm, sẽ không cảm thấy mệt mỏi, mặc dù tính tình cô lạnh nhạt nhưng luôn rất lý trí, chẳng sợ phiền não, nhiều lắm cũng chỉ kích động hơn nửa giờ, rất nhiều việc có thể tự mình suy nghĩ thông suốt.

Minh Thành Hữu không biết là có nên cảm thấy may mắn hay không, vốn là gánh nặng trong lòng hắn được giải quyết, nhưng càng nghĩ càng có một sức ép như ngọn núi lớn ép hắn không thở nổi. Hắn nắm tay Phó Nhiễm càng lúc càng chặt nhưng bất giác lại không nhận ra.

"Sao vậy?"

Phó Nhiễm mở miệng hỏi.

Minh Thành Hữu âm thầm buông tay.

"Còn muốn ăn gì không? Anh đi mua."

"Không cầnPhó Nhiễm lấy đũa ăn chén cơm gạo nếp.

" Anh chưa ăn chút gì cả, ăn không hợp sao?"

Một tay Minh Thành Hữu cầm tay Phó Nhiễm, một tay cầm thìa lên.

"Nếu em muốn, về sau chúng ta hãy thường xuyên tới đây."

Đồ ăn ở đây không quá đắt, hai người ăn điểm tâm chỉ mất có 30 tệ, đối với cuộc sống của Phó Nhiễm ở Vưu gia trước kia mà nói, coi như là một lần xa xỉ nho nhỏ, nhưng đối với Minh Thành Hữu ngày ngày hận không được dùng vây cá súc miệng mà nói, thật sự là chút lòng thành.

Phó Nhiễm bị Minh Thành Hữu nắm tay đi xuyên qua đường, quán nhỏ này buôn bán lại rất tốt, ven đường đậu đầy xe hơi cùng xe bình điện, Phó Nhiễm đi theo bên cạnh Minh Thành Hữu.

"Xe của anh ở đây thì sao?"

"Phía trước có công viên."

Đạp lên nền gạch trắng xen lẫn hồng đi về phía trước, hai người đan xen mười ngón tay, Phó Nhiễm đeo giày đi tuyết màu nâu sẫm, chiếc quần màu đen như phác hoạ ra một đôi chân đẹp cân xứng thon dài, nửa người trên là khóa chiếc áo cánh dơi.

Hai người đi thật chậm, giống như đang cố ý cho hết thời gian.

Phó Nhiễm tự nhiên cầm cánh tay Minh Thành Hữu.

"Giờ đi đâu?"

"Đi xem phim đi."

Cô ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên.

"Không phải là anh sợ bị người ta vây xung quanh ở rạp chiếu bóng?"

"Trung Cảnh Hào Đình có phòng chiếu phim điện ảnh, chúng ta cùng đi mua mấy bộ phim về xem."

"Cũng được."

Phó Nhiễm đút một tay trong túi quần, lúc này không coi là quá sớm, nhưng bởi vì thỉnh thoảng mới có xe qua lại trên đường, bọn họ rất nhanh đi tới cửa công viên.

"Xe đâu?"

Minh Thành Hữu chỉ chỉ bên trong.

Bên ngoài bãi đậu xe không còn chỗ trống, Minh Thành Hữu đi tới mua vé ở quầy, lúc này mới lái xe ra khỏi đó.

Phó Nhiễm ngồi vào ghế phụ.

"Vé vào cửa bao nhiêu?"

"100 tệ."

Đi vào dừng xe lấy xe chẳng phải là vô ích lãng phí hai trăm sao? Cô cười thắt dây an toàn.

"Đây không được tính là đi cứu nước sao?"

Minh Thành Hữu lái xe đến rạp chiếu phim, điện thoại trong túi quần vang lên, hắn bảo Phó Nhiễm vào trong đợi hắn trước.

Là Huống tử gọi tới.

"Alo."

"Tam Thiếu, tớ đã nói trước là không tra được, loại số điện thoại này mua bên ngoài căn bản không cần phải dùng thẻ chứng minh để đăng kí, chỉ biết người sử dụng là dân ở đây, tớ nghĩ tin này cũng không khác biệt lắm.’’

Câu trả lời cũng không ngoài dự đoán. Ánh mắt Minh Thành Hữu xuyên qua kính chiếu hậu nhìn mình chằm chằm, đầu hắn gối vào hướng thành ghế, sắc mặt vô hồn

"Chỉ có thể khẳng định một điều là.... "

Giọng nói Huống tử khác hẳn với kiểu cà lơ phất phơ thường ngày.

"Đối phương có thể gởi tin nhắn cho Ứng Nhuỵ, như vậy khẳng định là biết chuyện của các cậu, tớ nghĩ tới nghĩ lui mà không thấy được người nào hoài nghi."

Minh Thành Hữu nhíu chặt chân mày không nói lời nào.

"Có phải là lão đại nhà cậu hay không?"

Minh Thành Hữu lắc đầu không chút nghĩ ngợi.

"Nếu như hắn biết, sao còn có thể lừa gạt được Phó Nhiễm chứ? Hắn hoàn toàn không biết chuyện này."

"Tam Thiếu, có mấy lời tớ vẫn muốn khuyên cậu, nên sớm thu tay lại, sau này chuyện này mà vỡ lở ra đối với người nào cũng không tốt, như vậy đối với Ứng Nhuỵ càng không công bằng. . . . . ."

"Huống tử!"

Minh Thành Hữu không nhịn được cắt đứt lời hắn.

"Được, được, được!! Tớ cũng chẳng muốn quản chuyện của các cậu."

Huống Tử oán hận nói, dừng một chút lại cất giọng.

" Tớ nói, tớ khuyên cậu như vậy, không phải cậu sẽ hoài nghi là tớ làm ra chứ?"

Có lúc Huống Tử om sòm thật khiến người khác nhức đầu.

"Chơi phụ nữ của cậu đi."

"Mẹ cậu…"

Giọng nói Huống Tử giống như lật tung mui xe của Minh Thành Hữu lên.

"Con mẹ nó cậu ăn nói thô tục, mẹ nó!"

Minh Thành Hữu đem bỏ ra điện thoại từ bên tai, đúng lúc cắt đứt.

Cùng Phó Nhiễm chọn mấy đĩa phim sau đó trở lại Trung Cảnh Hào Đình, nhân viên an ninh tăng cường tuần tra, nhưng lại không hề thấy bóng dáng ký giả đâu nữa.

Phó Nhiễm thay xong dép đi vào phòng khách, bên trong đã quét sạch sẽ, người giúp việc cũng không ở lại, Minh Thành Hữu kéo tay Phó Nhiễm lên lầu ba.

Cuộc sống bình thường của Minh gia thật khiến người khác thổn thức, có thể mở phòng chiếu phim được chừng hai mươi người xem cùng đủ mọi công cụ chiếu phim.

Những thứ đồ này, lúc trước Phó Nhiễm sống ở Y Vân Thủ Phủ cũng đã thấy qua.

Dường như là tình cảm chân thành của Lý Vận Linh .

Phó Nhiễm ngồi ở hàng thứ nhất, chọn toàn đĩa phim hài, dù sao cũng gần sang năm mới. Sau khi Minh Thành Hữu chuẩn bị xong trở lại ngồi bên cạnh Phó Nhiễm, hoàn toàn là phim hài, vừa mở màn là đã có thể khiến người xem ôm bụng cười lăn lộn.

Bọn họ giống như những đôi khác đi xem phim ở rạp, một lát sau đã ôm hôn nhau, Phó Nhiễm không còn mâu thuẫn nữa, cô thử đáp lại, hai tay vòng qua ôm chặt thắt lưng Thành Hữu.

Tới bộ phim thứ hai lại không thú vị, phải nói là một bộ phim nghệ thuật, Minh Thành Hữu dựa lên bả vai Phó Nhiễm nhắm mắt dưỡng thần, từ trước đến giờ cô xem phim rất chăm chú, Minh Thành Hữu hơi mở mở mắt, xuyên qua tai Phó Nhiễm nhìn thấy đôi nam nữ trên màn ảnh đang hôn nhau tiếp.

Tình cảnh tốt đẹp này, sao có thể thành hồi ứ

Hắn tới gần, môi mỏng khẽ mở, đầu lưỡi khéo léo quấn lấy vành tai trắng noãn của Phó Nhiễm, cô bị đánh lén bất ngờ, Minh Thành Hữu thấy làn da trắng trẻo mê người ở sau tai cô ửng hồng, Phó Nhiễm cuống quít muốn đẩy ra, trong nháy mắt cánh tay hắn ôm eo Phó Nhiễm khiến cô không thể động đậy.

Minh Thành Hữu làm sao quên được đây là chỗ nhạy cảm của cô.

Hô hấp bên tai ngày càng nặng nề, một tay hắn giữ ót Phó Nhiễm, khóe miệng dừng lại ở môi cô muốn xâm nhập, Minh Thành Hữu kéo cánh tay Phó Nhiễm qua để cô ôm chặt cổ hắn.

Đĩa phim này coi như lãng phí, Phó Nhiễm theo Minh Thành Hữu ra khỏi phòng chiếu phim, mặt còn đỏ bừng, đôi môi hơi sưng, trên trán đầy mồ hôi rịn, nhìn thế nào cũng làm người ta có ý nghĩ kỳ quái.

Nếu không phải là đói bụng vì đã qua thời gian ăn cơm, Minh Thành Hữu cũng không chịu để cô đi.

Hai người nắm tay nhau chuẩn bị đi ăn cơm trưa, đúng lúc Phạm Nhàn gọi điện thoại tới bảo Phó Nhiễm đưa Minh Thành Hữu về nhà.

Xe mới lái ra cửa chính Trung Cảnh Hào Đình, không nghĩ tới còn có ký giả chưa từ bỏ ý định, cải trang giả bộ có thể lẫn đi vào thật không dễ dàng, camera nhắm ngay vào xe, nữ ký giả giơ micro lên nói, một tay kia nắm chặt kính chiếu hậu, rất có tinh thần anh mà lái xe đi là tôi giữ xe lại.

Minh Thành Hữu nhức đầu nhíu chặt chân mày, sắc mặt tái xanh, Phó Nhiễm nhìn nhìn, nghĩ thầm nếu mình là những ký giả kia thì sẽ vội vàng nhượng bộ đối phương để giữ được mạng nhỏ quan trọng hơn.

"Thiên kim Phó gia! Là cô ấy!"

Camera ngăn đầu xe quay vào Phó Nhiễm đang ngồi ở ghế phụ, nữ phóng viên bên cạnh nghe nói càng thêm phấn khích, bàn tay gõ cửa sổ xe.

"Phó tiểu thư, xin hỏi ngày hôm qua người phụ nữ bí mật ra vào Trung Cảnh Hào đình là cô sao? Về chuyện mà bên ngoài bàn tán về Tam Thiếu, cô có gì có thể làm sáng tỏ cho anh ấy sao?"

Phó Nhiễm gật đầu, hướng tới Minh Thành Hữu bỏ tay ra. Minh Thành Hữu ngồi ở ghế lái, tình thế lâm vào thế giằng co.

Có người bắt đầu chạy tới chụp hình.

Minh Thành Hữu mở khoá xe, Phó Nhiễm vội vàng kéo cánh tay hắn.

"Anh đừng kích động."

"Nhìn anh rất giống đang kích động?"

Phó Nhiễm liếc nhìn gương mặt tuấn tú của Minh Thành Hữu, từ từ buông tay ra.

Hắn đẩy cửa xe ra đi ra ngoài.

"Làm phiền mấy người tránh ra, không đi theo nữa quay về đi."

Nữ phóng viên giơ micro lên tới gần Minh Thành Hữu nói.

"Tam Thiếu, xin hỏi anh cùng Phó tiểu thư đã bắt đầu nối lại tình cũ? Lúc trước lúc anh nghèo túng cô ấy đã rời đi, một chút lời oán hận anh cũng không có sao? Hay còn có ẩn tình gì trong chuyện này, có thể nói cho chúng tôi biết một chút không?"

Minh Thành Hữu nghiêng mặt qua một bên, ánh mắt thâm thúy nhìn tới Phó Nhiễm ngồi ở ghế phụ bên trong.

"Không thể trả lời."

Ký giả phát huy tinh thần không đánh chết không buông, cố gắng theo đuổi mới có cơm ăn.

"Như vậy xin hỏi, bây giờ anh cùng Phó tiểu thư là quan hệ gì? Tối hôm qua người phụ nữ thần bí chính là cô ấy sao?"

Minh Thành Hữu lấy tay đẩy mirco trong tay ký giả của một Đài Truyền Hình ra, hắn bước vòng qua đầu xe, mở cửa xe phía ghế lái phụ ra, Phó Nhiễm thấy thế, cũng muốn bước ra ngoài.

Trong lòng cô cũng đoán được, nhân cơ hội này thừa nhận tối hôm qua người đi vào là mình, có thể làm cho tin tức này bớt xôn xao.

Nữ phóng viên đứng ở bên cạnh tinh ý, nắm cơ hội liền chạy tới chụp ảnh.

Minh Thành Hữu không còn bình tĩnh, giận tím mặt.

"Không phải."

"Người phụ nữ thần bí kia cũng không phải là Phó tiểu thư?"

"Ừ."

Phó Nhiễm che giấu thần sắc, khẽ nâng cằm dưới lên, góc độ giương nhẹ chỉ thấy khoé miệng người đàn ông này kiên quyết.

"Tối hôm qua là lễ hội hóa trang, người mà mọi người nói tới chỉ là đến trước để bố trí mà thôi. "

Minh Thành Hữu đưa tay cầm tay Phó Nhiễm, đan xen mười ngón lạ vơi nhau, hình ảnh hiện ra ở trước mặt mọi người.

"Như mọi người đã thấy, tôi và Phó Nhiễm lại bên nhau một lần nữa, nếu không ngoài dự kiến, chúng tôi sẽ suy nghĩ đến chuyện kết hôn."

Phó Nhiễm bị nắm chặt tay ức chế không run lên được, cô dựa vào bên người Minh Thành Hữu, nguồn nhiệt trong cơ thể người đàn ông xuyên qua lớp vải truyền tới cô, có người kêu lên, cũng có người vội vàng chụp hình ghi âm trực tiếp.

"Chúc mừng hai người!! "

Nữ phóng viên còn muốn đào móc sâu hơn.

"Là nguyên nhân gì thúc đẩy hai người bắt đầu lại lần nữa?"

"Vì thích ở cùng nhau."

Minh Thành Hữu trả lời hời hợt.

"Chúng tôi còn có việc, xin mọi người tránh đường ra, nếu không tôi sẽ gọi an ninh tới đây nữa."

Nói xong, Minh Thành Hữu ôm bả vai Phó Nhiễm đưa cô tới trước cửa xe đã mở sẵn, hắn ý bảo Phó Nhiễm ngồi vào, sau đó chính mình đi vòng qua xe trở lại chỗ ngồi.

Tin tức này vô cùng giật gân, không thể nghi ngờ so với hình chụp tối hôm qua mơ hồ không thấy được rõ mặt lại có giá trị hơn rất nhiều. Nữ phóng viên nhìn chiếc xe thể thao màu đen biến mất, hưng phấn nói với đồng nghiệp.

"Tôi đã nghĩ canh giữ ở đây có lẽ không nghĩ tới có thu hoạch lớn, thật không uổng phí gần sang năm mới tôi còn tự nguyện hít gió lạnh."

Phó Nhiễm cài dây an toàn, thu hồi tầm mắt trong kính chiếu hậu.

"Bây giờ ồn ào lớn rồi, làm sao anh lại thừa nhận quan hệ của chúng ta rồi hả?"

"Theo tinh thần săn đuổi của họ, sớm hay muộn đều bị phát hiện, hai chúng ta lại không phải là trẻ con làm chuyện mà không dám nhận, cái này gọi là thẳng thắn được khoan hồng."

Minh Thành Hữu bực bội lái xe, Phó Nhiễm cũng biết là không trước thì sau, nhưng bị vạch trần không hề có sự chuẩn bị như vậy, rốt cuộc trong lòng có chút phản ứng.

"Nếu bọn họ hỏi anh chuyện tối ngày hôm qua, sao anh không thẳng thắn nói là em, cơ hội thật tốt có thể chặn miệng của bọn họ."

Minh Thành Hữu đập tay vào tay lái.

"Như vậy không phải là để em chịu tiếng xấu cho người khác sao? Không thấy tin tức viết rất nhiều từ khó nghe sao, nếu anhbại hoại danh tiếng của em, không phải là cha mẹ em lột anh một lớp da."

Phó Nhiễm mỉm cười.

"Có hiểu biết."

Cô cười quay kiếng xe xuống, giữa trưa ánh mặt trời rất ấm áp, khẽ lướt qua gò má như bàn tay nhỏ bé mịn màng tràn đầy sức sống của trẻ con, Phó Nhiễm đưa cánh tay đặt lên trên cửa sổ xe, đầu lộ ra ngoài gần một nửa.

Minh Thành Hữu kéo cô trở lại, giọng nói nghiêm nghị, mơ hồ mang theo tức giận.

"Nguy hiểm, có biết hay không?"

Cô sờ sờ lỗ mũi, ngoan ngoãn dâng cửa sổ xe lên.

Phó Nhiễm cùng Minh Thành Hữu đi tới Phó gia. Phó Tụng Đình đang xem TV, nhìn thấy Minh Thành Hữu dẫn hắn tới cửa sổ đánh hai ván theo thường lệ. Phó Nhiễm đi tới phòng bếp, thấy má Trần cùng Phạm Nhàn đang bận rộn chuẩn bị cơm trưa.

"Mẹ."

"Tiểu Nhiễm về rồi."

Phạm Nhàn vẫy cô qua.

"Mẹ, mẹ làm món ngon gì đây?"

Tài nấu nướng của Phạm Nhàn rất tuyệt, má Trần ở bên phụ trách món thịt nguội, Phạm Nhàn cầm muôi, để Phó Nhiễm đứng ở bên cạnh.

"Ta dạy cho con mấy đường cơ bản."

Phó Nhiễm cũng biết làm món ăn, nhưng nhiều lắm cũng chỉ coi như là ăn được, không biết nhiều lắm.

"Mẹ, sao lại nghĩ tới dạy con làm món ăn

"Muốn có trái tim của người đàn ông, trước hết phải chiếm được dạ dày của người đó."

Má Trần đem món ăn đã chọn đặt ở bên cạnh, Phạm Nhàn tìm chiếc tạp dề cho Phó Nhiễm mặc, chờ làm xong toàn bộ món ăn, đồng hồ đã lướt qua 12 giờ.

Minh Thành Hữu cùng Phó Tụng Đình vừa lúc hạ hết quân cờ, Phó Tụng Đình lấy rượu trắng ra, Phó Nhiễm thấy Minh Thành Hữu không có ý từ chối.

"Cha, Thành Hữu phải lái xe, vẫn là uống một chút thôi."

"Đúng đúng."

Phó Tụng Đình chợt giật mình, bảo má Trần chuẩn bị mấy chiếc ly.

"Coi trí nhớ của ta này, Tiểu Nhiễm của chúng ta đau lòng."

"Gì chứ?"

Phó Nhiễm kéo chiếc ghế ra ngồi ở bên cạnh Minh Thành Hữu, bàn tay cô che khóe miệng.

"Hôm nay có mấy món ăn là em làm."

"Vậy anh phải ăn nhiều một chút."

Phó Nhiễm cũng không có tâm trí học, toàn bộ món ăn mang lên bàn dường như không phân biệt rõ món nào là cô làm, nhưng khẩu vị của Minh Thành Hữu cùng món ăn ưa thích nói chung cô có thể còn nhớ rõ, Phó Nhiễm gắp miếng thịt đông lên thả vào trong chén của hắn.

"Như thế nào?"

Minh Thành Hữu ăn qua một miếng.

"Ừ, có phong thái tiểu đầu bếp.

Phạm Nhàn cười cởi tạp dề xuống giao cho má Trần.

"Không phải là ta khen con gái mình, nếu Tiểu Nhiễm cố gắng hết sức, hôm nay có thể nấu ngon như đầu bếp."

Phó Nhiễm vui mừng, lời nói khích lệ luôn là sự thoải mái nhất.

"Còn có bánh gạo này cũng là em làm."

Cô đứng dậy gắp cho Phó Tụng Đình một miếng.

Phạm Nhàn rót rượu cho Phó Tụng Đình, sắc mặt như thường, giọng nói hòa nhã thừa dịp không khí vui vẻ hòa thuận nói.

"Thành Hữu, chuyện giữa cậu và Tiểu Nhiễm, Phó gia chúng ta nhất định là đồng ý, hai đứa muốn ở cùng nhau tự nhiên cũng hi vọng nhận được lời chúc phúc của người lớn hai bên, mẹ cậu bên kia. . . . . ."

Đúng lúc đó bà dừng lại.

Minh Thành Hữu hiểu ý tứ trong lời nói của bà.

"Mẹ yên tâm, mẹ con tôn trọng sự lựa chọn của con."

Phạm Nhàn gật đầu, thu lại thần sắc không tiếp tục đề tài này nữa, bà cầm đũa lên cho gắp thức ăn Minh Thành Hữu.

"Ăn nhiều một chút."

Sau giữa trưa, thừa dịp lúc Phạm Nhàn đi vào phòng ăn pha trà, Phó Nhiễm đi cùng, nhỏ giọng nói.

"Mẹ, có phải mẹ có chuyện muốn nói với con hay không?"

"Đứa bé này…"

Phạm Nhàn luônhông minh lanh lợi, quả nhiên có chuyện không gạt được cô.

"Cũng không phải là chuyện gì lớn, hôm nay ta cùng mấy người bạn đi ra ngoài gặp phải Lý Vận Linh, vốn muốn đi qua chào hỏi, nhưng bà ấy nhìn thấy ta thì thần sắc rất khó coi, ta không đến gần bà ấy nữa, rời đi thẳng. Mẹ lo lắng bà ấy còn canh cánh trong lòng đối với chuyện hai năm trước."

"Mẹ."

Phó Nhiễm đưa tay nắm chắc bả vai Phạm Nhàn, cằm đặt trên vai bà.

"Có lẽ bà ấy chưa biết đâu, mẹ chớ để ở trong lòng."

"Cũng có khả năng này."

Phạm Nhàn đem ấm trà ngon đã pha đưa cho Phó Nhiễm.

"Bưng ra đi."

Cô bước thật chậm đi về phía phòng khách, theo như lời nói của Phạm Nhàn cũng chính là lo lắng trong lòng Phó Nhiễm, mặc dù trong miệng Minh Thành Hữu nói không có việc gì, nhưng hai người muốn công khai ở chung một chỗ, Lý Vận Linh này vẫn là cửa ải phải qua.

Tin tức cô gái thần bí tiến vào Trung Cảnh Hào Đình sang ngày thứ hai liền bị bao trùm bởi một tin tức khác ùn ùn kéo đến.

Hai nhà Minh Phó có hi vọng kết thân lần nữa, tin tức này đủ bùng nổ rồi.

Lúc Phó Tụng Đình bị hỏi chuyện, chỉ trả lời qua loa, chỉ nói đây là chuyện người trẻ tuổi, người lớn không can thiệp nữa.

Phó Nhiễm lái xe chuẩn bị đi ra ngoài thì gặp Minh Tranh chờ đã lâu ở ngoài cửa, chỉ sợ đứng ở đây lại có thêm xì căng đan vào thời kỳ cực kỳ nhạy cảm này, Phó Nhiễm mời hắn vào trong nhà.

Phó Tụng Đình cùng Phạm Nhàn cũng đã đi ra ngoài, má Trần rót ly trà cho

Khuỷu tay người đàn ông đặt trên đầu gối, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Phó Nhiễm.

"Định bắt đầu lần nữa với hắn, phải không?"

"Tôi muốn thử một chút."

Phó Nhiễm đem một chiếc gối ôm kê vào sau lưng.

Hai mắt Minh Tranh hiện lên đầy tia máu, chiếc cằm thon có râu mọc lún phún, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi, Phó Nhiễm cẩn thận hỏi.

"Ca ca, không phải là công ty đang nghỉ đông sao? Làm sao anh lại biến thành như vậy?"

"Mẹ anh nhập viện rồi."

Minh Tranh nói tiếng khàn khàn.

Phó Nhiễm giật mình, giọng nói không nhịn được run rẩy.

"Nằm viện, ngã bệnh ư, có nghiêm trọng không?"

"Cả ngày tâm tình bà không tốt, thầy thuốc nói có khuynh hướng mắc chứng u uất, mấy ngày gần đây một miếng cơm cũng không ăn, thân thể gầy gò không nói, khỏe mạnh cũng thành một vấn đề."

Minh Tranh cố gắng hời hợt, nhưng giữa hai lông mày tụ lại vẻ lo lắng cùng thần sắc lại tiết lộ lo âu của hắn trong lúc này.

Tâm tình của Phó Nhiễm cũng rơi vào trong đáy cốc, Minh Tranh giương mắt nhìn lá trà màu xanh nhạt trong ly.

"Tiểu Nhiễm, trước khi ông ấy đi có nói với anh là người ông ấy yêu thương mãi mãi là mẹ anh, em cũng đã nghe thấy, không phải sao?"

Phó Nhiễm>

"Nhưng hiện tại mẹ anh muốn gặp ông ấy cũng khó như vậy, bà nói, chết cũng có thể giải thoát, cũng có thể nhìn thấy được ông ấy."

Minh Tranh nâng ánh mắt đỏ ngầu nhìn về Phó Nhiễm.

"Hắn giấu ở đâu, em cũng biết có đúng hay không?"

Hai tay Phó Nhiễm đặt ở trên đầu gối nắm chặt, về sau lại từ từ buông ra.

"Ca ca, anh trở về nói với bác gái để cho bác yên tâm, đợi khi nào thân thể khá hơn một chút tôi mới có thể nói cho bác biết."

Minh Tranh nâng tầm mắt lên vẫn không nhúc nhích nhìn chăm chú về phía Phó Nhiễm, cuối cùng cũng không nói ra điều gì.

Phó Nhiễm đưa Minh Tranh ra khỏi Phó gia.

"Bác gái ở bệnh viện nào?"

"Nhị viện."

Phó Nhiễm gật đầu, thần sắc hơi thấy nặng nề.

Buổi chiều Minh Thành Hữu tới Phó gia đưa Phó Nhiễm đi đến Trung Cảnh Hào Đình, ban ngày không cần đi làm nên rất nhàn nhã, Phó Nhiễm đối với Trung Cảnh Hào Đình không được tính là quen thuộc, dù sao số lần đã tới cũng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Minh Thành Hữu để cho cô tùy ý xem, còn mình thì tới phòng ăn pha cà phê.

Phó Nhiễm bước mười bước đi tới lầu hai, cửa phòng của Minh Thành Hữu mở ra, cô đi vào đi thăm một lát sau đó ra ngoài, mở cửa phòng bên cạnh ra, thấy là thư phòng.

Ở biệt thự tốt nhất là điểm này, xây rất nhiều phòng, bên trong mỗi một cánh cửa đều là một không gian riêng

Minh Thành Hữu ở dưới lầu hô cô, Phó Nhiễm cũng không nghe thấy, cô men theo hành lang, ngón tay lơ đãng lướt qua một cánh cửa.

Cầm vào nắm đấm mở cửa, lại là bị khóa .

Phó Nhiễm lại thử lại, thật sự là bị khóa .

Đây cũng là căn phòng duy nhất bị khóa bên trong biệt thự.

Bước chân của Minh Thành Hữu từ xa đến gần, Phó Nhiễm đứng yên tại cửa, xoay mặt nói.

"Thành Hữu, đây là phòng của người nào, lại bị khóa rồi."

Trong đáy mắt Minh Thành Hữu thoáng qua một tia nhìn mất tự nhiên, bước chân hắn nhanh chóng đi tới bên cạnh Phó Nhiễm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.