Giấc Mộng Giang Sơn

Chương 27: Bị hành thích



Bên hồ có mấy nam nhân nhìn thấy tình huống như thế rối rít nhảy xuống nước, hồ nước vốn rất thanh tĩnh lập tức diễn ra màn trình diễn anh hùng cứu mỹ nhân, hết thuyền này đến thuyền khác kéo đến địa điểm vụ án phát sinh, mấy nam nhân kia theo hướng thiếu nữ rơi xuống nước mà bơi tới, Lâm Phong không khỏi nhướng mày, thở dài một tiếng.

Đột nhiên nghe thấy bên cạnh cũng có người thở dài, quay đầu lại nàng nhìn thấy Bắc Thần Thiên, run run một hồi thiếu chút nữa cười thành tiếng, đồng loại chính là đồng loại, ngay cả thời điểm than thở cũng giống nhau.

Lúc này Bắc Thần Thiên cũng như nàng tâm tình thoải mái, biết Lâm Phong không thích nói nhiều, lông mày tuấn lãng nhảy lên, hướng phía Nam Cung Xuy Tuyết và người lái thuyền nói: “Còn chờ cái gì? Cứu người lên thuyền mau!”

Thật ra Bắc Thần Thiên đâu có thương tiếc một mạng, nữ nhân này sống hay chết vốn không liên quan gì đến hắn, hắn chỉ muốn mau chóng rời thuyền đi, nhưng hôm nay chuyện hắn đi du ngoạn phải giữ bí mật, nếu thân phận bị truyền ra ngoài, đối với danh tiếng hoàng đế về sau sẽ cực kỳ không tốt.

Mặc dù đáp ứng cứu nàng ta lên thuyền, nhưng thời điểm những nam nhân kia ba chân bốn cẳng đưa mấy cô nương lên thuyền an toàn, hai người bọn họ vẫn như cũ lạnh lùng yên lặng ở đầu thuyền, dường như đang ngắm phong cảnh, ngay cả Nam Cung Xuy Tuyết cũng nhướng mày đứng ở đầu thuyền bên kia, một chút ý tứ hỗ trợ cũng không có.

Người lái thuyền đã hành nghề được mười mấy năm rồi, việc xử lý cấp cứu người bị rơi xuống nước rất tinh tường, nhấn vào bụng cô nương này, sau khi ho ra nước thì người sẽ không còn đáng ngại nữa. Mấy thị nữ cũng trước sau tỉnh táo lại, vẻ mặt mịt mờ.

“Cô nương tỉnh, may là thời gian rơi xuống nước không lâu, nên không nghiêm trọng.” Mấy người vừa nói vừa có chút trách cứ nhìn về phía ba người Lâm Phong ở bên kia, tựa hồ nói ba người hắn thật sự máu lạnh, nhìn một cô nương xinh đẹp như thế nhưng không có chút lòng thương hương tiếc ngọc nào.

Thuyền trở về bên bờ, để cho vị tiểu thư kia cùng mấy thị nữ xuống thuyền, trên bờ có một phụ nhân mặc hoa y vừa thấy nàng tiến vào, lập tức ôm nàng khóc rống lên, “Con của ta a! Số mệnh con thật khổ!!!” Nói như vậy không biết là người này có biết sự việc rơi xuống nước không, hay là đang nói đến ẩn tình khác. Các thị nữ đứng một vòng chung quanh lại khóc lóc thở dài, Lâm Phong nhìn trang phục đoán chắc họ không phải là tiểu gia đình cùng đi bơi hồ, chỉ tính số nha đầu theo hầu cũng làm cho người khác sợ đến chết!

“Tiểu thư mới rơi xuống nước!!!” Tiểu thư đó để mặc cho phụ nhân ôm nàng khóc lóc hồi lâu, hai nam tử trẻ tuổi vội vàng tiến lại gần, thấy người thiếu nữ bình an vô sự lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: “Tiểu thư chớ để lão gia lo lắng nữa, ngài mới biết tiểu thư một mình đi ra ngoài bơi hồ đã mắng bọn nha đầu rất lâu, tiểu thư xin hãy mau mau theo chúng ta trở về.”

Vị tiểu thư thở dài một tiếng, trên gương mặt tái nhợt sinh ra mấy phần bất đắc dĩ: “Tam ca đã qua đời, tất cả bọn họ đều hướng vào ta, ta tại sao lại sinh ra trên cõi đời này, không bằng chết đi coi như xong…”

Mấy thị nữ dường như là cùng nàng lớn lên từ thủa nhỏ, rối rít ôm lấy nàng khóc lóc.

Vị tiểu thư thấy phụ nhân cùng các nha đầu đã ngừng khóc, đi tới thuyền bên này, đối với những nam nhân cứu mạng mình làm lễ: “Thái Thanh tạ ơn các vị công tử đã cứu mạng.” Rồi hướng về phía mũi thuyền Lâm Phong ba người nhẹ nhàng xá lạy: “Tạ ơn ba vị công tử cứu giúp.” Ngôn ngữ trong khi nói quả nhiên là làm rung động lòng người, người này nhiều lần nhìn lén Lâm Phong, làm như phát hiện ra cái gì, trong lòng Lâm Phong không khỏi chấn động, thầm nghĩ nữ nhân này sợ rằng không đơn giản như vậy.

Nhìn thấy mấy nam nhân đã cứu nàng ‘hồn bất thủ xá’, mãi mới phục hồi tinh thần vội vàng đáp lễ.

Phụ nhân kín đáo đưa cho những nam tử đã cứu người một chút bạc, những người đó từ chối không nhận, thấy đôi mắt đẹp của vị tiểu thư Thái Thanh mỉm cười nhìn bọn hắn mới vội vàng nhận bạc, bước nhanh đi.

Không nghĩ tới hiệu ứng mỹ nhân lại có hiệu quả như vậy, ngày nào nàng cũng phải đi giả trang một phen, không biết tác dụng như nào, Lâm Phong buồn cười nghĩ, nhưng Thái Thanh này có bộ dáng băng thanh ngọc khiết thực để cho Lâm Phong ghét mà, Bắc Thần Thiên đối với nàng ta cũng không có hảo cảm, nàng ta nói cám ơn rồi trở về trả lễ trực tiếp cho người lái thuyền.

Ai ngờ bọn họ vừa mới ra xa bờ, đột nhiên có một trận đại loạn, từ trong đám người nhô ra mười mấy võ sĩ áo đen, xông thẳng hướng vị tiểu thư mà đến.

Thanh y nam tử thần sắc không thay đổi, hét lớn: “Bảo vệ tiểu thư!” Trước sau rút đao ra xông lên, song phương cùng đấu, nhất thời đao quang kiếm ảnh lóe không ngừng, đây rõ ràng là ám sát!

Mấy nam nhân kia thuần thục hộ vệ cho Thái Thanh tiểu thư, Lâm Phong thấy miệng nàng giật giật, thần sắc lóe ra vẻ thản nhiên, gặp loại sự tình này lại không sợ hãi! Nhìn lại những thích khách kia, vốn đang chiếm thế thượng phong, lúc này lại bị bọn nam tử phía sau bố trí thế trận đánh tan, rơi xuống thế hạ phong, ý muốn ám sát đã không thực hiện được.

Bắc Thần Thiên cùng Lâm Phong vào khoang thuyền, đột nhiên cảm thấy thân thuyền truyền đến một trận chấn động, trên mặt hai người đồng thời xuất hiện vẻ ngoan lệ.

Có người đục thuyền! Mới vừa rồi thuyền của tiểu thư bị kia lật hiển nhiên cũng là do có người đục!

Những người này nếu không động đến họ, bọn họ sẽ mặc kệ trận ám sát này, thần sắc Lâm Phong bỗng dưng lãnh khốc cực điểm, nhấc tay lên, cán chèo của người lái đã ở trong tay nàng. Lâm Phong hung hăng đâm xuống phía dưới, cán chèo giống như mũi tên bén nhọn ghim phập xuống! Dưới thuyền nổi lên một cái phao, chung quanh mặt nước là một mảnh đỏ lòm.

Lúc này từ dưới nước đột nhiên nổi lên bảy tám hắc y nhân, Bắc Thần Thiên nhảy nhảy lông mày, trên tay vỗ ra một chưởng. Lâm Phong vọt đến phía sau Bắc Thần Thiên cùng Nam Cung Xuy Tuyết, mấy cái ám chiêu —— nàng tự nhận không phải là đại cao thủ, nàng chỉ thích hợp với ám sát, loại đánh nhau quang minh chánh đại này tốt nhất là núp ở phía sau Bắc Thần Thiên.

Trên bờ, chung quanh sớm đã chả còn người xem, vì bảo vệ tánh mạng mình, họ đã chạy đi cách xa vạn dặm.

Không lâu lắm, toán người ám sát ở trên bờ đã bị ‘dọn dẹp sạch sẽ’, Bắc Thần Thiên cùng Nam Cung Xuy Tuyết võ công lại càng không cần phải nói, trên hồ xác chết trôi đầy, thuyền của ba người Lâm Phong đã bị nước tràn vào, cách bờ cũng khá xa, phía sau là núi, nhưng cũng còn cách một đoạn nữa, hơn nữa còn có mảng lớn cỏ lau.

Lấy võ công ba người muốn dung khinh công bay về bờ cũng không khó khăn gì, nhưng nhìn thấy một người phía sau vị tiểu thư kia đang đi tới khiến ba người từ bỏ ý nghĩ này.

“Mạt tướng đến chậm làm công chúa chấn kinh, thật đã phạm lỗi lớn.”

Người này không phải ai khác, chính là Dịch Bắc Phi! Lúc này những người bên cạnh hắn cũng đổi trang phục thường dân, nhưng khí chất quân nhân thì không cách nào che dấu được, hắn tới Phàn thành khi nào, vì sao Bắc Thần Thiên hoàn toàn không có chút tin tức!?

Sắc mặt Bắc Thần Thiên biến đổi, âm tình bất định, đột nhiên giãn chân mày: “Tập Lan tụ hợp một lần cuối cùng, mục đích bọn họ đến đây đoán chừng chính là ám sát ta.” Không tệ, chỉ cần Bắc Thần Thiên chết, Tập Lan có thể gây nội loạn Bắc Thần, định ước đã vậy, quốc chủ chỉ sợ cũng không giải quyết được gì.

Chẳng qua, không nghĩ tới hôm nay đi thưởng hồ lại gây ra náo loạn lớn như vậy, đụng phải đúng lúc Tập Lan công chúa bị hành thích, sau đó lại bị cuốn vào tình cảnh này. Lão Thiên thật đùa giỡn bọn họ quá mà, để cho Dịch Bắc Phi một cơ hội tốt như vậy.

“Dịch Bắc Phi chưa phát hiện ra chúng ta, mạt tướng xin đi đánh lạc hướng để bọn họ rời đi!” Nam Cung Xuy Tuyết chờ lệnh.

“Không thể, trước tiên đem thuyền ẩn giấu vào cỏ lau, rồi chúng ta tìm đường lên núi, bọn họ nhất thời sẽ không qua được.” Bắc Thần Thiên quyết đoán, lúc này nếu như bị Dịch Bắc Phi phát hiện ra, ba người họ quả thật phải chết không nghi ngờ gì. Nguyên nghĩ tới đang ở Bắc Thần sẽ không có nguy hiểm, lại không ngờ tới chân trước mới ra cửa, chân sau đã gặp sự ngoài ý muốn.

Lâm Phong đột nhiên hừ lạnh nói: “Có người đã nói rằng định ước có thể tin được a~~.”

Bắc Thần Thiên tự biết đuối lý, cười khổ: “Nàng đừng châm chọc ta nữa.”

Sao không phát hiện sớm, sớm nhảy cầu trốn đi, đoán chừng lên bờ sau cũng là bị người của Dịch Bắc Phi bắt, đến lúc đó hành tung của bọn họ tất nhiên sẽ bị lộ, hơn phân nửa thân thuyền bị nước tràn vào, sớm đã chống đỡ hết nổi. Lúc này, trên bờ mơ hồ bóng người chớp động, hơn nữa còn hướng một vòng quanh bờ bao vây, xem ra là từ dân tình biết được tin tức, có người tướng mạo hệt Bắc Thần Thiên cùng Nam Cung Xuy Tuyết đã xuất hiện, nghĩ không bị người phát hiện ra cũng khó.

Nam Cung Xuy Tuyết cắn răng nói: “Thiên, ta thử phá vòng vây đi ra ngoài, nếu như thành công lập tức dẫn nhân mã tới cứu, nếu như ba người một nhóm cùng đi mà bị bắt chỉ sợ sẽ không có người nào biết được tin tức của chúng ta.”

Lâm Phong trong lòng thất kinh, Nam Cung Xuy Tuyết đối với Bắc Thần Thiên hẳn là khăng khăng một lòng, không trách được Bắc Thần Thiên thẳng thắn tín nhiệm hắn, đến tột cùng hai người đã phát sinh chuyện gì, Lâm Phong có chút hứng thú.

Lâm Phong không đợi hắn nói hết đã lạnh lùng nói: “Ngươi quyết định cũng nhanh đi, chẳng lẽ chờ cùng nhau bị bắt lại không được?”

“Điện hạ, ta nhất định sẽ sống dẫn người trở lại!” Nam Cung Xuy Tuyết quay đầu liếc mắt nhìn, khẽ cắn răng phi thân nhảy xuống thuyền, thân ảnh màu trắng từ từ mơ hồ rốt cục không nhìn thấy nữa.

Trên hồ nhiều thanh âm ầm ỹ, mấy chiếc thuyền lớn đã như ẩn như hiện, Lâm Phong cau mày: “Đuổi tới rồi.”

“Nàng có thể xuống nước không?” Bắc Thần Thiên hỏi.

“Biết một chút, ngươi muốn trốn bằng thủy lộ?”

“Bên này cỏ lau lớn lại dày đặc, bọn họ nhất thời sẽ không tìm được chúng ta, trước tiên vứt thuyền, thừa dịp bọn họ đi tìm, ta trốn trong núi.”

Lâm Phong suy nghĩ một chút: “Có muốn chia nhau hành động không, Xuy Tuyết nói không sai, nếu cùng nhau bị bắt thì không ai có thể cứu.”

Trong mắt Bắc Thần Thiên hiện lên một chút do dự, rốt cục vẫn lắc đầu: “Không, cùng nhau hành động còn có thể tương trợ, huống chi ta và nàng cũng không làm vướng chân nhau.”

Nhìn thấy thuyền truy đuổi càng ngày càng rõ ràng, hai người nhảy xuống, chìm vào trong nước, may là bốn phía nước cũng không quá đục, mở mắt thấy rõ ràng sự vật, lặng lẽ lẻn vào cỏ lau trốn đi, từ đó nhô đầu ra thở. Cỏ lau này ngày thường là nhiều mảng lớn gộp lại, dễ dàng che dấu tai mắt người, mà thuyền hơi lớn chút căn bản là không vào được, chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng nhô lên, nghĩ đến rất xa.

Thanh âm Bắc Thần Thiên giàu từ tính đột nhiên ở bên tai nàng vang lên ôn hòa: “Từ từ đi về phía trước, cắt đuôi truy binh rồi hãy nói.”

Lâm Phong lúc này mới phát hiện ra, vừa rồi khi nhảy xuống nước, tay vẫn bị hắn nắm chắc, trong lòng có điểm quái dị, nhưng không thể nói lên là tại sao, lúc này sống chết trước mắt, người nào lại đi nghĩ nhiều như vậy, túm lấy cỏ lau bên cạnh không để cho thân mình chìm sâu dưới nước, nàng khàn giọng nói: “Dịch Bắc Phi tất nhiên mở điều tra trên diện tích rộng, ra khỏi nơi này chúng ta sẽ an toàn, chẳng qua là bên kia đỉnh núi hình như là hang ổ của bọn thổ phỉ, chẳng lẽ ngươi thấy đi làm thổ phỉ là rõ ràng hợp lý?”

Bắc Thần Thiên lắc đầu cười nói: “Lúc này đâu tính được nhiều như vậy, so với bị Dịch Bắc Phi lấy đầu thì vẫn tốt hơn.”

Lâm Phong cười cười, trong lòng cũng bội phục nam nhân này, chuyện sống chết trước mắt lại tỉnh táo đến vậy, phải chạy trối chết lại so sánh với đi du ngoạn a~~.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.