Giấc Mộng Giang Sơn

Chương 32: Dạo phố



Lâm Phong cùng Bắc Thần Thiên đi ở trên đường, tự nhiên là hai người tương đối thưởng nhãn; một người anh tuấn cao lớn, một người lãnh khốc tuấn mạc, cẩm y ngọc đái; thoạt nhìn giống công tử phú hộ. Trên đường khắp nơi đều là quan quân lục soát, bất quá thấy y phục và phong thái hai người cũng không dám tiến lên hỏi, chỉ sợ quấy nhiễu phải đệ tử con nhà quyền quý.

Lâm Phong thấp giọng nói: “Xem trận thế trên đường, nhất thời hắn không có khả năng rời thuyền, chỉ là ta lo lần nọ tên quan lục soát bị ta kinh động, có thể sẽ trở về nói lung tung, nơi này vương tôn công tử không đàng hoàng nhiều lắm, ta tiếp đãi không nổi.”

“Cái này dễ thôi, nàng nói mình là huynh trưởng, phụ thân tư niệm nữ nhi nên muội muội đã trở về, vùng này kinh thương tự do, huynh thay muội làm chẳng lẽ không được?” Ánh mắt Bắc Thần Thiên xẹt qua mấy tiểu quán, lộ ra vẻ có chút ‘mạn bất kinh tâm’.

“Chỉ cần hắn an phận ở trên thuyền mọi sự sẽ ổn thỏa, lúc này trên tay ngươi không có binh lực, Chiến thần bây giờ chỉ là vẻ bề ngoài, không có tác dụng thực tế.” Lâm Phong đối với mấy món đồ chơi nho nhỏ trên đường cảm thấy rất hứng thú, dừng lại nhìn xem, tốt xấu cũng là phụ nữ thế kỷ hai mươi mốt, dù thế nào cũng đã từng đi dạo phố?

Đột nhiên nhìn thấy một ngõ sâu, khắp đường cái náo nhiệt lại có thể thấy được loại hẻm nhỏ này, nơi này lại âm u vô cùng, có chút âm trầm.

“Tiểu tử, bên kia là ngõ cụt, trước kia là một gia đình, sau bị hỏa thiêu, bốn phía đều là tường cao, không có gì đáng xem. Đến cạnh ta nhìn một chút, có thích ăn gì đó không?” Lão phụ nhân giữ phiến bếp lò bán trứng luộc cùng canh ngân nhĩ cũng nhìn hai người không dời mắt, đủ thấy bọn họ có bao nhiêu hấp dẫn.

Lâm Phong lấy một chén canh ngân nhĩ vừa ăn vừa nói: “Nơi này thật đúng là cái gì cũng có.”

Bắc Thần Thiên tựa hồ đang suy tư: “Vừa mới ở địa phương kia nếu như gặp phục kích, chỉ sợ không mấy người có thể trở về.” Đầu hẻm nhỏ hẹp đó chỉ cho một người thông qua, nếu như phía trên lấp kín vậy thật sự là một người đã đủ giữ cửa rồi!

Lâm Phong tức giận trừng mắt: “Đi chơi là đi chơi, thế nào lại cứ nói đến quân sự, ngươi muốn tất cả mọi người đều biết ngươi là Chiến thần?”

Bắc Thần Thiên cũng cảm giác mình có chút quá đáng, nhún nhún vai cười, không đáp lời.

“Sách ~ sách ~ này, tên phường thủ công đệ nhất cũng không phải hư vô.” Lâm Phong để cái chén xuống rồi hướng phố trong đi một chút, tại một tiểu quán cầm lên một bông tai, toàn thân bích lục, hoa văn tỉ mỉ, chạm khắc tương đối tinh xảo, cho dù đang là thế kỷ hai mốt, cũng không tìm được thủ công tốt như vậy.

Bắc Thần Thiên thầm nghĩ chuyện tình, lúc này nhìn nàng thích thú, cười cười, quay đầu hỏi nha đầu bán hoa tai.

“Bao nhiêu?”

“Vị đại gia này có ánh mắt thật tinh tường, hoa tai này vốn là đồ trang sức xinh đẹp nhất, từ thạch điêu khổng tước tốt nhất làm ra, lấy vốn làm lãi, năm mươi đồng liền bán.” Thương nhân lui tới Thiên lục không ít, tiểu nha đầu tính như gặp đã quen, đối mặt với hai người cũng không lắp bắp, miệng lưỡi lanh lợi. Trong lòng thầm than, hai vị công tử thật là tuấn mỹ!

Bắc Thần Thiên lười trả giá, xuất ra bạc vụn thanh toán tiền, lại phát hiện Lâm Phong đã hăng hái bừng bừng cầm đồ vật đi rồi.

Bắc Thần Thiên âm thầm buồn cười, sao nàng chắc chắn hắn sẽ trả tiền? Vậy là nàng bồi hắn dạo phố hay là đảo lại rồi? Bất quá, biểu hiện của nàng ở phương diện này rốt cục có điểm giống một nữ nhân.

Nheo mắt, Lâm Phong cho hắn cảm giác vi diệu, có lẽ bởi vì thái độ nàng đối với hắn, chẳng phải tất cung tất kính, chẳng phải sợ hãi, chẳng phải xu nịnh, tựa như đối đãi giống người bình thường, tựa như bằng hữu…

Mặc dù, tôn chỉ bọn họ đều là “tử đạo hữu bất tử bần đạo”, nhưng thật sự là đến thời điểm này, có đáng giá bằng hữu hay không, mặc kệ mục đích là gì, hắn cùng nàng ở cùng một chỗ cảm giác rất thoải mái. Không cần áp lực chính mình sắm vai một vương giả cuồng ngạo, cũng không cần đem mỗi việc ra giải thích rõ rõ ràng ràng cho người khác, bởi vì Lâm Phong rất thông minh, nàng có thể hiểu tư tưởng của hắn.

Cho nên hắn mới coi Lâm Phong là trường hợp đặc biệt, người bình thường đối với hắn ngôn ngữ đại nghịch bất đạo như vậy đều đã lưu vong cả rồi!

Hơn nữa đích xác trên tay nàng còn có hai thanh thánh khí, một thanh ở trên người, còn một thanh chẳng biết ở đâu, nhất thời hắn không làm gì được nàng, chỉ có thể đối với nàng nửa vui vẻ nửa phiền não.

Về phương diện này, hắn phải thừa nhận Lâm Phong cùng hắn trên cơ bản là giống nhau, có lẽ Lâm Phong cố làm ‘vịt chết mạnh miệng’ không chịu thừa nhận, nhưng nàng có thể đứng bên cạnh Bắc Thần Thiên cũng là vì thái độ bất đồng với những người khác.

Không muốn tại thế giới này quá mức cô tịch, nên cùng một người giống mình sánh vai cùng nhau.

Lâm Phong chơi đùa thật cao hứng, trên TV chuyện cổ đại đã thấy không ít, nhưng cuối cùng không ai lạc vào cảnh giới kỳ lạ này, rốt cuộc đến Ân Tang có một chút cảm giác đó rồi.

Nàng cũng không phải tự ngược điên cuồng, dã tâm to lớn, nghĩ đến suốt ngày đánh đánh giết giết là thấy rất phiền phức.

Hết sức vui vẻ nhìn vòng vây lớn phía trước có nhiều người, Lâm Phong dắt tay áo Bắc Thần Thiên cười hỏi: “Đây là gì?” Cũng chỉ có lúc cùng hắn ở cùng nhau, nàng mới ngẫu nhiên cười dễ dàng thích ý như thế. (táo: đoạn này ngọt ngào thật…)

“Đoán chừng là đầu đường hiến nghệ, cũng chỉ có tại tiểu quốc như Thiên Lục không có chiến loạn mới có thể nhìn thấy những người này.” Bắc Thần Thiên biết nàng đối với Ân Tang không quen thuộc liền giải thích, một chút cũng không để ý hành động Lâm Phong, như hết thảy là đương nhiên.

” Bắc Thần ngươi không có?”

“Bắc Thần quốc thái dân an, rất nhiều địa phương đều có, bất quá ở Phàn thành các phú hộ nhân gia dường như nhiều nơi khác, hơn nữa trên ngã tư đường phần lớn là sản nghiệp của tứ đại tài chủ, không thể có mấy thứ này.” Hai người nói chuyện dễ dàng thoải mái, vui đùa hăng hái, liên tiếp nhìn chung quanh, Bắc Thần Thiên nghi hoặc nói: “Nhà nàng không có?”

“Trước kia có, nhưng bây giờ đã sớm không còn.” Là niên đại gì rồi, Lâm Phong dụi mắt, nhìn thấy bên trong có một kiện binh khí được tung lên cao, túm Bắc Thần Thiên bên cạnh: “Qua xem một chút đi!”

Bắc Thần Thiên không ngại cùng nàng chạy, chủ định ra ngoài là điều tra tình huống đường phố, bản thân hắn không để ý lễ nghi phiền phức, mà hành vi của Lâm Phong, hắn cũng sớm biết là bất đồng lớn so với các nữ tử khác, nghĩ nàng rụt rè? Nếu như không phải giả vờ, thì đợi kiếp sau đi.

Bên trong đó, một tiểu tử đang biểu diễn xiếc phóng hỏa, chung quanh mọi người đều vỗ tay trầm trồ khen ngợi, Lâm Phong nhìn thấy vài người còn phun ra đại hỏa chơi đùa các dạng, cũng vỗ tay cười to nói:

“Con mẹ nó, đặc sắc thật! Này, ngươi đoán bọn họ làm thế nào?!”

Mặc dù Bắc Thần Thiên biết Lâm Phong không rụt rè, nhưng đột nhiên nàng lại tuôn ra một câu nói tục như vậy, hắn cảm giác rất kinh ngạc, bất quá biểu diễn phía trước quả thật rất đặc sắc, lắc đầu cười cười: “Ta không biết, ta không phải diễn nghệ.”

Lâm Phong cười nhỏ, lại trở về bộ dáng một trí giả, dường như rồi người mới vừa quát to không phải nàng mà là người khác: “Ngươi chẳng lẽ xem thường diễn nghệ? Nhưng ngàn vạn lần có loại tư tưởng khác, ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có trạng nguyên, không nhất định là chỉ có thống trị quốc gia mới có thể thực hiện được khát vọng.”

“Vậy nàng nói xem, phải làm gì mới tốt?” Bắc Thần Thiên đối với những từ ngữ mới mẻ này nghe hoài không chán, ý tứ không khó hiểu, rất nhiều từ tương đối có đạo lý, đôi khi hắn thật sự rất nghi hoặc, mấy thứ này nàng từ nơi nào học được.

Lâm Phong suy nghĩ một chút: “Ở giang hồ rất dễ gây sự, làm thương nhân cũng không tệ, bất quá thương nhân cổ đại chúng ta vốn không có địa vị. Không giống Ân Tang bây giờ, thương nhân được thổi phồng lên như thần.”

“Đó là vì quốc gia nào cũng không có nhiều tiền, gặp phải những năm mất mùa, bình thường các thương nhân đều ủng hộ nhất định cho ngân khố quốc gia, quốc gia đối với bọn họ cũng không gây bất lợi, hơn nữa bây giờ cục diện rất hỗn loạn, mỗi nước trong lại thỉnh thoảng phát sinh chiến sự, vấn đề tiền bạc càng không dễ giải quyết.” Bắc Thần Thiên nói đến đó, chau mày nhoẻn miệng cười: ” Thế nào lại nói đến cái này rồi, chúng ta không phải đi dạo phố sao? Không nói chuyện phá hỏng phong cảnh nữa.”

Lâm Phong ngẫm lại cũng đúng, lực sản xuất của Ân Tang nàng thật sự không dám khen tặng.

Đột nhiên đám người dần thưa thớt, một đội binh lính phi nhanh tới, miệng quát to.

“Đuổi bắt đào phạm!”

Mọi người chung quanh đang xem diễn nghệ nhìn thấy những người này hung thần ác sát, đều rối rít tránh lui, tứ tán chạy trốn.

Lúc này những người hiến nghệ vừa rồi lộ ra hung tướng, tay cầm chắc binh khí cùng lũ quan lính đến đây tróc người đấu nhau!

Hai người đều thần sắc trầm xuống, nhìn nhau, gật đầu, song song phi thân nhảy lên trên nóc nhà, hai người tốc độ cực nhanh, binh lính vội vàng đấu đá, cũng chưa để ý thấy bọn họ.

Lâm Phong mắt lạnh nhìn phía dưới, những người bán nghệ, nhân số mặc dù không nhiều lắm, nhưng mỗi người võ nghệ bất phàm, tựa hồ như cũng xuất thân võ giả, mấy tên tiểu binh này cầm chân bọn họ không được, một tên bộ vũ phu lớn tiếng rống:

“Các ngươi đầu hàng đi! Thái tử nhân từ sẽ tha các ngươi một mạng, chỉ cần các ngươi khai ra nơi ở của tứ điện hạ, ngài tuyệt không thương tổn tánh mạng các ngươi!”

Bên này một người hắc y nam tử trợn mắt nhìn: “Ngươi nằm mơ! Các ngươi theo phe thái tử, lòng dạ đều muốn tánh mạng tứ điện hạ, giả truyền Vương ý, Vương Tiên Du lúc di thư rõ ràng viết để tứ điện hạ kế vị, các ngươi không tuân theo quốc pháp! Lúc này chiếu thư còn đang trong tay điện hạ, ngươi có can đảm tại trước mặt người khắp thiên hạ công bố ra?”

“Ngươi mới là ăn nói bừa bãi!” Võ quan thanh âm đề cao rồi vài độ, quát to: ” Người nào bắt được một tên thưởng trăm lượng bạc, mau bắt bọn họ!”

Lâm Phong tiến đến bên tai Bắc Thần Thiên thấp giọng nói: ” Hắn kích động dân chúng.”

Người phía sau gật đầu: “Chuyện nháo thành như vậy chung quy cái gì cũng không tốt, xem ra những người đó cũng đã để mất tin tức Trầm Mộ Phong, nên mới “binh hành hiểm chiêu” gây náo nhiệt ở đây, để Trầm Mộ Phong tìm được bọn họ.”

Liếc mắt nhìn lại một cái, rất nhiều người xuất hiện thần sắc nghi hoặc, bọn họ chỉ là đào tẩu, người nào có dũng khí ở lại lâu? Chỉ là cuối con hẻm phía đầu đường sợ rằng tránh không được rồi.

Lâm Phong nói: ” Cục diện này không tranh đấu cũng đã tranh đấu rồi, binh lực Bắc Thần muốn chế trụ ở đây, phải dựa vào bọn họ rồi.”

“Không sai, bọn họ tạm thời hữu dụng, người mới vừa đi trước chúng ta nhìn thấy là vào hẻm nhỏ kia.” Bắc Thần Thiên như nghĩ ra cái gì, cười, dường như đã nghĩ ra sách lược đối địch hoàn hảo.

Lâm Phong biết hắn muốn dụ địch, rất ăn ý lên tiếng, hai người phi thân theo hướng bên kia mà tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.