Giấc Mộng Sói Vương

Chương 9



Tai họa quả nhiên từ trên trời ập xuống. Trên đỉnh núi cao vút tận mây mờ của ngọn núi Streca cheo leo có một con kim điêu sinh sống. Kim điêu là loài mãnh điểu ăn thịt, là đấng kiệt xuất của loài đại bàng. Nó sở hữu những chiếc vuốt sắt và một cái mỏ quặp cứng nhọn như móc sắt, có thể quắp những con vật nặng hơn chúng tới bốn, năm lần. Buổi sáng hôm ấy, con kim điêu trên đỉnh Streca rời tổ bay vào rừng tìm thức ăn. Nó thèm khát một con dê rừng non mềm hoặc một con bồ câu núi ngon ngọt, nhưng hôm nay nó thật xui xẻo quá. Mặt trời đã lên cao rất cao mà nó vẫn chưa săn được con mồi nào. Đúng vào lúc sắp lả đi vì đói, nó chợt dõi mắt xuống phía hang động của Tử Lam. Bộ lông màu vàng đẹp đẽ của nó lấp lánh dưới ánh mặt trời, đôi cánh rộng lớn của nó lúc thì dang rộng quạt theo từng luồng gió mạnh lúc xòe mở không vỗ để nó yên lặng lắng nghe âm thanh trong gió. Cứ thế, nó tự do chao liệng trên bầu trời cao rộng.

Đột nhiên, ánh mắt sắc sảo của nó thấy bụi cây dây leo phía gần cửa hang xào xạc dù không có gió. Có một bóng đen lờ mờ đang di chuyển trong bụi cây. À, thì ra chốn này giấu một hang động cho loài thú đi bộ ẩn thân. Con kim điêu nhìn nghiêng xuống mặt đất, phóng rộng tầm mắt quan sát bốn xung quanh, hai hạt châu màu vàng nhạt của nó rất tinh nhạy. Nó chớp mắt một cái, thấy rõ ràng bóng đen lờ mờ trong bụi cây chính là một con sói non. Nỗi vui mừng khấp khởi của nó vơi đi một nửa. Nó có thể săn thỏ, săn dê hay săn hươu, thậm chí có thể sẵn sàng dùng chiếc mỏ cứng nhọn như sắt của mình để mổ cả rắn chuông – loài rắn kịch độc, nhưng với loài sói thì nó quả thực phải dè chừng. Bởi lẽ, sự tinh nhanh giảo hoạt của loài sói nổi tiếng khắp thảo nguyên Ga Marr này, việc đánh lén từ trên cao xuống như nó vẫn làm thật khó thành công. Hàm răng sắc nhọn của sói có thể cắn đứt chiếc vuốt sắt của nó, cắn đứt đôi cánh rộng của nó, biết đâu nó lại trở thành thứ lót dạ của con sói đói thì sao! Nếu không vì vạn bất đắc dĩ thì kim điêu không bao giờ mạo hiểm tấn công loài sói. Đương nhiên, hiện ra trước mắt nó lúc này chỉ là một con sói non chưa đủ khả năng phòng vệ, nhưng chắc chắn nó phải có mẹ bảo vệ mới dám ra khỏi hang chơi đùa như vậy chứ! Loài sói vốn đã hung tàn, nhưng sói mẹ bảo vệ con càng đáng sợ hơn thế. Có lẽ, nó chẳng nên động vào thì hơn.

Con kim điêu nuốt nước bọt đánh ực một tiếng. Nó đã muốn bay đi chỗ khác tìm mồi. Rồi nó chợt nghĩ và cảm thấy rất lạ. Tại sao bóng dáng của sói mẹ không lọt vào tầm nhìn của nó nhỉ? Khắp bốn bề xung quanh, bên ngoài cửa hang hay trong đám hoa muôn hồng nghìn tía chỉ có mỗi một con sói non đang vô tư đuổi bắt một con sóc. Có khi nào con sói mẹ giảo hoạt đang rình rập đâu đó và sẵn sàng xồ tới cắn đứt móng vuốt của nó khi nó mạo hiểm lao xuống không? Cảnh tượng này thật không giống thế chút nào. Sói mẹ sẽ không dám mạo hiểm lấy con mình ra làm mồi nhử. Thêm nữa, trước cửa hang chỉ có một đám cỏ bằng phẳng và cánh rừng thưa thớt hai bên dòng suối trong thấu đáy, không tìm đâu ra một nơi nào có thể rình mồi. Nó có thể thấy rõ cả một con bọ rùa trên lá cỏ, sói mẹ dù có muốn ẩn nấp đi nữa cũng khó thoát khỏi ánh mắt của nó. Con kim điêu rất tự tin về điều đó. Giờ chỉ còn một khả năng duy nhất thôi, ấy là sói mẹ đang ẩn mình trong cái hang dưới lớp cây dây leo kia. Con kim điêu nghiêng đôi cánh, mượn ánh mặt trời chênh chếch, lao mình xuống đám dây leo bên ngoài cửa hang. Thân mình nó lắc lư trước cửa hang. Nếu sói mẹ trốn trong hang nhất định sẽ hốt hoảng bởi cái bóng của nó, sẽ vội vàng lao ra bên ngoài cứu sói con.

Nhưng cả trong hang và ngoài hang đều yên ắng, không chút động tĩnh. Con kim điêu mừng lắm, xem ra vận của nó không đến nỗi nào. Sói mẹ không ở gần đây, chắc chắn nó đang mải miết săn mồi ở thảo nguyên Ga Marr. Từ trước tới nay, nó chưa từng bắt sói, hôm nay nó rất muốn thưởng thức thịt sói, xem mùi vị của nó ra sao. Từ trên trời cao, nó thu đôi cánh lại và lao thẳng xuống mặt đất, nhanh như cắt. Đôi cánh của nó ma sát với không khí, cứa đứt những âm thanh êm nhẹ trong gió. Giữa bầu trời xanh ngắt vụt lóe sáng một nét nghiêng thật đẹp và trên mặt đất rợp một bóng hình đáng sợ, chiếc vuốt sắt của con kim điêu bổ thẳng xuống đầu Hắc Tử.

Khi ấy, Hắc Tử đang say sưa đuổi bắt một con sóc tinh nghịch. Con sóc nhảy tung tăng từ cành cây này sang cành cây khác, lúc lại vụt qua bãi cỏ, làm Hắc Tử tức tối trong lòng. Con sóc ngồi trên một chạc cây cao chừng một mét, buông thõng chiếc đuôi và nhởn nhơ hái quả ăn, như muốn trêu tức Hắc Tử. Hắc Tử cũng thèm ăn lắm, nó muốn thu hết sức mình nhảy xổ lên trên. Đúng lúc ấy, một cái bóng đen lạ lùng chợt hiện ra trên bãi cỏ xanh biêng biếc. Cái bóng hơi động đậy. Khoảnh khắc đó, nếu Hắc Tử mau mắn xoạc rộng bốn cẳng lao vào giữa bụi gai đầy gai nhọn cách chỗ đứng không xa thì có lẽ nó đã thoát kiếp nạn này. Nhưng nó chỉ là một con sói non thiếu kinh nghiệm sống nên chẳng thể ý thức được rằng cái bóng đen lay động đó chính là cái bóng của con kim điêu đáng sợ đang lao thẳng vào nó. Là trẻ con, nó cảm thấy cái bóng này hay hay. Cái bóng tiến lại gần nó, mỗi lúc một gần, rồi cuối cùng hoàn toàn che phủ thân hình nó. Lúc đó, Hắc Tử mới giật mình thấy tình cảnh nguy hiểm, nó bèn vội vàng quay người chạy về hang.

Thương thay, con sói non làm sao thoát khỏi đôi cánh đang chao liệng của con kim điêu được! Hắc Tử vừa chạy được vài bước đã cảm thấy cổ và sống lưng của nó như có những nhát dao chém lên mình. Nó chưa kịp kêu một tiếng đã thấy bốn chân rời khỏi mặt đất và cả thân mình bay bổng lên không trung. Máu của nó hòa tan trong gió. Hắc Tử là một chú sói con rất can đảm. Dù đang trong tuyệt cảnh như thế, nó vẫn không hề sợ hãi. Nó giãy dụa, xoay người và cắn vào bụng con kim điêu một cái thật dũng mãnh. Tiếc là hàm răng của nó chưa đủ dài và cứng nên đòn tấn công của nó chỉ làm rụng mấy chiếc lông vàng óng. Lông chim cùng máu sói theo gió rơi xuống thảm cỏ.

Con kim điêu kêu lên một tiếng giận dữ. Nó cúi đầu xuống và dùng chiếc mỏ cứng như sắt mổ vào mắt Hắc Tử. Đột nhiên, mắt Hắc Tử tối om.

Lúc con gặp nạn, Tử Lam đang đuổi bắt một con cầy hương trên thảo nguyên Ga Marr.

Chiều tà, Tử Lam tha con cầy hương về động dưới ánh hoàng hôn. Mọi thứ đã kết thúc từ lâu. Nhìn những chiếc lông chim và những vệt máu khô vương trên bãi cỏ, Tử Lam hãi hùng biết chuyện gì đã xảy ra. Trái tim người mẹ của nó vụn vỡ. Trên đỉnh cao tít tắp của ngọn núi Streca vút tận mây mờ có một chấm đen đang chuyển động. Chấm đen ấy chính là con kim điêu đã tàn hại “siêu sói” mà nó khổ công bồi dưỡng. Tử Lam chỉ có thể ngửa mặt lên trời cao mà tru lên một tiếng thảm thiết để bật ra nỗi đau tột cùng trong lòng nó. Tại sao ông trời luôn không công bằng với nó như thế, tại sao số mệnh lại phũ phàng với nó như thế, tại sao luôn mang tai họa đến cho nó?

Tử Lam dằn vặt đã quá sơ suất, đã quá vội vàng muốn bồi dưỡng Sói Vương tương lai. Chỉ vì như thế mà nó đã để Hắc Tử ra khỏi hang, vào trong rừng vui chơi. Đó là nơi tàn khốc và đầy ẩn họa. Có lẽ, đây là sự trừng phạt của số mệnh đối với dã tâm của nó. Một lần nữa, nó lại thua trong cuộc tranh đấu với số mệnh. Thua thê thảm là đằng khác. Không, nó nhất quyết không chịu khuất phục, một con sói ưu tú sẽ không bao giờ bị gục ngã trước tai họa.

Tiếng tru thảm thiết của mẹ khiến Lam Hồn Nhi, Song Mao và Mi Mi trong hang giật mình kinh hãi. Chúng xếp thành một hàng rất nghiêm chỉnh trước mặt mẹ. Con cầy hương bị cắn đứt cổ họng chắn giữa Tử Lam và các con.

Khuôn mặt của con cầy hương co quắp lại, không còn chút sinh khí nào nữa. Ánh tà dương đỏ ối nhuộm màu lên lớp lông vàng đồng của nó. Đột nhiên, Tử Lam nhảy xô lên mình con cầy hương đã chết, điên cuồng cắn xé da bụng nó, lôi ra đám nội tạng be bét máu. Sau đó, nó lạnh lùng nhìn thẳng Lam Hồn Nhi.

Lam Hồn Nhi, con hãy nhìn những thứ mỹ vị mà trước đây chỉ một mình Hắc Tử được hưởng này. Tim gan cầy hương đấy. Hắc Tử chết rồi, giờ mẹ giành phần đó cho con, lại đây, hãy lại đây, hãy ăn hết đám tim gan này của nó đi con! Từ giờ phút này trở đi, con sẽ là người thay thế Hắc Tử.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.