Giải Mã Mê Cung

Chương 37



Thomas cứng họng. Từ giờ mọi thứ sẽ đổi khác. Không có mặt trời, cũng chẳng còn sự bảo vệ trước lũ Nhím sầu. Teresa đã nói đúng ngay từ đầu - mọi thứ sắp thay đổi. Thomas cảm thấy hơi thở của mình đông cứng lại, mắc kẹt trong cuống họng.

Alby chỉ vào Teresa:

- Tôi muốn con nhỏ này bị nhốt lại. Ngay tức khắc. Billy! Jackson! Tống nó vô trong Trang thất, đừng để ý tới bất kỳ lời nào phun ra từ cái miệng độc địa của nó.

Teresa không phản ứng lại, nhưng chỉ cần thái độ của Thomas là đủ cho cả hai đứa.

- Cậu nói cái gì vậy hả? Alby, cậu không thể… - Thomas ngừng lời khi đôi mắt nảy lửa của thằng bé chiếu một cái nhìn cực kỳ căm hận vào nó, đến mức nó cảm thấy tim mình chới với. - Nhưng… sao cậu lại buộc tội Teresa vì các cổng thành không đóng lại?

Newt bước tới, nhẹ nhàng đặt một tay lên ngực Alby và đẩy thằng bé lùi lại.

- Tại sao không, hả Tommy? Chính miệng nó vừa thú nhận đó thôi.

Thomas quay lại nhìn Teresa và tái mặt khi trông thấy nỗi buồn trong mắt con bé. Như thể có thứ gì đó đã luồn sâu vào trong ngực và bóp chặt trái tim của nó.

- Cậu nên mừng vì không phải vô trong đó cùng với nó, Thomas ạ. - Alby nói, rồi trừng mắt nhìn hai đứa trước khi bỏ đi. Thomas chưa bao giờ có cảm giác muốn đấm ai đó thật mạnh như lúc này.

Billy và Jackson bước lên, nắm lấy hai cánh tay của Teresa và bắt đầu áp giải con bé đi. Trước khi chúng băng qua đám cây rừng, Newt cản cả ba lại.

- Ở lại đó, canh chừng con bé này. Tôi không cần biết có chuyện gì xảy ra, nhưng không ai được đụng tới nó. Các cậu hãy thề đi.

Hai thằng bé gật đầu rồi bước đi, giải theo Teresa. Thomas càng đau hơn khi thấy con bé hoàn toàn tự nguyện. Nó không thể tin nổi mình buồn tới mức này. Nó rất muốn tiếp tục nói chuyện với Teresa. Nhưng mình chỉ vừa mới gặp nhỏ đó thôi mà, nó nghĩ. Mình thậm chí còn chẳng biết nó là ai. Tuy nhiên nó biết đó không phải là sự thật. Nó đã cảm thấy một sự gần gũi chỉ có thể có được nếu như nó đã biết Teresa trước khi tới Trảng.

Đến thăm tớ nhé, Teresa nói trong đầu nó.

Nó không biết làm như thế nào để giao tiếp kiểu đó với Teresa. Nhưng dù sao nó cũng thử.

Tớ sẽ đến. Ít ra thì cậu cũng an toàn ở trong đó.

Con bé không trả lời.

Teresa ơi!

Chẳng có gì.

Ba mươi phút tiếp theo chìm trong hỗn loạn.

Mặc dù rõ ràng là ánh sáng không thay đổi chút nào kể từ lúc mặt trời và bầu trời xanh biến mất sáng hôm đó, nhưng vẫn có cảm tưởng như bóng tối đã bao trùm lên toàn bộ Trảng. Trong khi Newt và Alby triệu tập các Trang chủ để giao trách nhiệm cho chúng tập hợp và đưa các nhóm của mình vào Trang ấp nội trong một tiếng đồng hồ, Thomas cảm thấy mình chỉ là một quan sát viên, không biết phải làm gì để phụ giúp.

Các Thợ dựng - thiếu vắng trưởng nhóm là Gally, người vẫn đang bị mất tích - nhận lệnh xây nên các chướng ngại vật ở từng cổng thành. Chúng làm theo, mặc dù Thomas biết thời gian không còn đủ và cũng chẳng có vật liệu vững chắc. Nó thấy có vẻ như các Trang chủ chỉ muốn làm mọi người bận rộn, muốn trì hoãn cuộc tấn công kinh hoàng không thể tránh khỏi. Thomas giúp đám Thợ dựng thu thập mọi món đồ linh tinh và chất thành đống, chằng buộc lại chắc hết mức có thể. Thành quả trông rất gớm ghiếc, thảm hại và làm nó thấy sợ - bọn trẻ chẳng thể nào ngăn đám Nhím sầu ở bên ngoài được.

Trong khi làm việc, nó thoáng để ý thấy những công việc khác đang diễn ra trong Trảng. Newt đã lên kế hoạch cho tất cả mọi người vào ngủ trong Trang ấp đêm nay và tắt mọi nguồn ánh sáng, ngoại trừ trường hợp khẩn cấp. Nhiệm vụ của Chảo chiên là mang hết chỗ thức ăn còn dùng được vào cất trong Trang ấp, đề phòng trường hợp bọn trẻ bị mắc kẹt trong đó - Thomas hình dung ra chuyện đó sẽ hết sức khủng khiếp. Những đứa khác thì lo thu gom trang thiết bị và nhu yếu phẩm. Thomas nhìn thấy Minho mang các vũ khí từ dưới hầm tới tòa nhà chính. Alby đã nói rất rõ: bọn trẻ sẽ biến Trang ấp thành pháo đài và làm mọi điều để bảo vệ nó.

Rốt cuộc Thomas cũng dứt mình ra khỏi đám Thợ dựng và đến giúp Minho, thằng bé đang bưng những cái thùng chất đầy dao và chùy quấn dây thép gai. Nhưng Minho nói nó đã nhận một mệnh lệnh đặc biệt từ Newt, và bảo Thomas khôn hồn thì biến mau, đồng thời từ chối trả lời mọi câu hỏi của Thomas.

Điều đó làm Thomas cảm thấy tổn thương, nhưng nó vẫn bỏ đi, thực bụng muốn nói chuyện với Newt về một chuyện khác. Cuối cùng nó cũng tìm thấy thằng bé đang trên đường băng qua Trảng tới chỗ Trang trại.

- Newt! - Nó gọi to, chạy vội để bắt kịp thằng bé. - Cậu phải nghe tôi nói.

Newt dừng lại đột ngột tới nỗi suýt nữa bị Thomas đâm sầm vào người. Thằng bé quay lại và nhìn Thomas một cách khó chịu, tới nỗi nó phải uốn lưỡi bảy lần trước khi mở miệng.

- Nói mau lên. - Newt bảo.

Thomas khựng lại, không biết liệu phải nói ra suy nghĩ của mình như thế nào.

- Cậu phải thả Teresa ra. - Nó biết là con bé chỉ có thể mang tới một sự giúp đỡ chứ không làm hại ai, và có thể nhớ lại điều gì đó có giá trị.

- Hà, hai người bây giờ đã thân thiết ghê nhỉ. - Newt bắt đầu bước. - Đừng có làm mất thì giờ của tôi, Tommy ạ.

Thomas níu lấy cánh tay của Newt.

- Hãy nghe tôi nói! Có điều gì đó về Teresa. Tôi nghĩ rằng tôi và bạn ấy được gửi đến đây là để giúp các cậu kết thúc chuyện này.

- Ừ, kết thúc bằng cách để cho bọn Nhím sầu vào đây nhảy nhót và giết sạch cả đám chúng ta hả? Tôi đã nghe nhiều thứ hay ho, nhưng cái kế hoạch này hay hơn hết thảy, Đầu xanh ạ.

Thomas gầm gừ, cố tình để cho Newt thấy nó bực tức đến thế nào.

- Không, tôi không nghĩ rằng việc cửa không đóng có liên quan tới chuyện đó.

Newt khoanh tay lại, trông có vẻ giận dữ:

- Này Đầu xanh, cậu đang lảm nhảm cái gì thế?

Từ khi Thomas nhìn thấy những chữ trên vách tường mê cung - Thế giới trong đại họa: Ban thử nghiệm vùng sát thủ - nó đã nghĩ nhiều đến chúng. Nó biết nếu như có người nào còn tin tưởng nó thì người đó chính là Newt.

- Tôi nghĩ… Tôi nghĩ rằng chúng ta là một phần của một cuộc thử nghiệm quái đản nào đó, hay đại loại như thế. Nhưng cái thử nghiệm đó, vì một lý do nào đấy, sắp bị chấm dứt. Chúng ta không thể sống ở đây mãi được. Những người đưa chúng ta đến đây muốn chấm dứt chuyện này. Bằng cách này hay cách khác. - Thomas thấy nhẹ cả người khi nhấc được gánh nặng ra khỏi ngực.

Newt xoa xoa mắt.

- Cậu nói như vậy để thuyết phục tôi rằng mọi thứ chỉ là trò chơi, và tôi nên thả tự do cho Teresa chứ gì? Chỉ vì sự xuất hiện của con nhỏ đó mà mọi thứ đột nhiên trở thành hành động hay là chết sao?

- Không, cậu đã bỏ qua điểm quan trọng nhất. Tôi không nghĩ là Teresa có liên quan gì tới việc chúng ta bị đưa tới đây. Bạn ấy chỉ là một con cờ. Họ gửi Teresa đến đây dưới vai trò của một công cụ, hoặc một chỉ dẫn, hay bất cứ cái gì, để giúp chúng ta thoát ra ngoài. - Thomas hít một hơi thật sâu. - Và tôi cũng nghĩ là họ đã gửi tôi tới đây. Việc bạn ấy là ngòi nổ cho sự Kết thúc không thể biến Teresa thành người xấu được.

Newt nhìn về phía Trang thất.

- Cậu biết không, lúc này tôi cóc cần biết. Teresa có thể xoay sở được trong đó một đêm. Nếu có gì xảy ra thì con nhỏ đó còn an toàn hơn chúng ta là đằng khác.

Nhận ra dụng ý của thằng bé, Thomas gật đầu.

- Thôi được, tối nay cứ tạm thế đã. Ngày mai, khi chúng ta có cả ngày yên ổn, chúng ta sẽ xem xét có thể làm gì với Teresa. Và tìm ra điều chúng ta cần làm.

Newt khụt khịt mũi.

- Này Tommy, cái gì sẽ làm cho ngày mai trở nên khác biệt? Đã hai năm chết bằm trôi qua rồi, cậu biết đấy.

Thomas có một linh cảm rất mạnh rằng tất cả những thay đổi này là một đòn bẩy, một chất xúc tác cho sự chấm dứt của trò chơi.

- Bởi vì bây giờ chúng ta phải giải quyết nó. Chúng ta buộc phải làm thế. Chúng ta không thể sống như thế này nữa, hết ngày này sang ngày khác, trong đầu lúc nào cũng chỉ lo sao cho chóng về Trảng an toàn trước khi cổng đóng.

Newt đứng đó suy nghĩ một lúc, trong khi sự chuẩn bị của các tràng viên đang diễn ra nhộn nhịp xung quanh.

- Tích cực tìm kiếm. Ở lại ngoài đó trong khi các bức tường di chuyển.

- Chính xác. - Thomas nói. - Đó chính là điều mà tôi đang muốn nói. Và biết đâu chúng ta có thể bịt lại hoặc phá hủy Lỗ sầu. Vậy là có thêm nhiều thời gian để tìm hiểu Mê cung.

- Alby sẽ không chịu thả Teresa đâu. - Newt nói, hất đầu về phía Trang thất. - Cậu ấy nghi ngờ hai cậu quá nhiều rồi. Nhưng vấn đề hiện nay là chúng ta phải cứng rắn lên và cầm cự cho đến sáng.

Thomas gật đầu.

- Chúng ta có thể đẩy lùi bọn chúng.

- Cậu đã từng làm được điều đó, phải không Hec-quyn? - Không mỉm cười, cũng chẳng chờ nghe câu trả lời, Newt bỏ đi, lớn tiếng kêu gọi mọi người làm cho xong việc để còn rút vào bên trong Trang ấp.

Thomas cảm thấy vui mừng sau cuộc nói chuyện vừa rồi. Nó diễn ra gần đúng như Thomas đã hy vọng. Nó quyết định chạy vội đi kể cho Teresa nghe trước khi quá trễ. Trong khi chạy đến Trang thất, nó nhìn thấy các trảng viên bắt đầu kéo vào trong chỗ trú ẩn, đa số chúng đều mang vác đầy tay.

Thomas dừng chân ở bên ngoài phòng giam nhỏ, lấy lại hơi thở.

- Teresa ơi. - Rốt cuộc nó cũng gọi với qua cửa sổ lắp chấn song vào trong căn phòng không có ánh sáng.

Khuôn mặt của con bé đột ngột xuất hiện ở phía bên kia, làm Thomas giật nảy người. Nó thốt ra một tiếng nho nhỏ trước khi kịp kìm lại được.

- Cậu có thể làm người ta sợ hết hồn, cậu biết không?

- Nói hay ghê. - Teresa đáp. - Cảm ơn nhé. - Trong bóng tối mắt con bé sáng lên như mắt mèo.

- Không có gì. - Thomas đáp lại, phớt lờ giọng điệu mỉa mai của Teresa. - Nghe này, tớ đã suy nghĩ rồi. - Nó ngừng một chút để sắp xếp lại các ý tưởng trong đầu.

- Nhiều hơn những gì tớ có thể nói với cái tay Alby kia. - Teresa lẩm bẩm.

Thomas đồng tình, nhưng nó đang lo lắng vì những điều mình sắp nói ra.

- Có một lối thoát khỏi chỗ này. Chỉ cần cố gắng và ở ngoài Mê cung lâu hơn. Những gì cậu đã viết trên cánh tay, mật mã mà cậu đề cập tới, tất cả đều phải có một ý nghĩa nào đó, đúng không? - Chắc chắn là đúng, nó nghĩ bụng. Nó cảm thấy một chút hy vọng.

- Ừ, tớ cũng đang nghĩ như thế. Nhưng trước hết, cậu không thể đưa tớ ra khỏi đây à? - Hai bàn tay Teresa xuất hiện, nắm lấy các chấn song cửa sổ. Thomas tự dưng cảm thấy muốn vươn tay ra cầm lấy chúng một cách lạ lùng.

- À, Newt nói có lẽ phải đợi đến mai. - Thomas thấy vui vì có thể nói được như vậy. - Cậu phải qua đêm ở trong này thôi. Có lẽ đây là nơi an toàn nhất Trảng.

- Cảm ơn vì đã hỏi cậu ta. Ngủ trên nền đất lạnh chắc là vui lắm đây. - Teresa trỏ ngón cái ra sau lưng. - Nhưng tớ đoán là bọn Nhím sầu không thể chui qua cái cửa sổ này, nên chắc tớ cũng nên lấy đó làm mừng, phải không?

Cái tên Nhím sầu làm Thomas ngạc nhiên - nó nhớ là chưa từng đề cập tới tên gọi của lũ quái vật với Teresa.

- Teresa, cậu có chắc là đã quên mọi thứ không?

Teresa ngẫm nghĩ một lúc.

- Cũng lạ, tớ nghĩ là tớ nhớ được vài điều. Trừ phi tớ đã nghe thấy mọi người nó chuyện trong khi hôn mê.

- Thôi, tớ cho rằng bây giờ chuyện đó không quan trọng. Tớ chỉ muốn gặp cậu trước khi vào trong Trang ấp đêm nay. - Nhưng Thomas không muốn rời đi. Nó ước sao mình bị tống giam cùng với Teresa, nhưng bấm bụng chịu đựng. Nó có thể tưởng tượng ra thái độ của Newt sẽ như thế nào khi nghe thấy yêu cầu đó.

- Tom ơi. - Teresa nói.

Thomas nhận ra mình đang nhìn mông lung chỗ khác.

- Ơ, xin lỗi. Có gì vậy?

Bàn tay Teresa đã thụt trở lại vào bên trong phòng giam. Tất cả những gì Thomas có thể nhìn thấy chỉ là đôi mắt của Teresa và ánh sáng xanh tái của làn da con bé.

- Tớ không biết liệu mình có thể ở trong phòng giam này cả đêm không.

Thomas thấy buồn vô cùng. Nó chỉ muốn lấy mấy cái chìa khóa của Newt và giải thoát cho Teresa. Nhưng nó biết đó là một ý tưởng điên rồ. Teresa chỉ việc chịu đựng một chút và để cho mọi chuyện trôi qua. Thomas nhìn sâu vào đôi mắt long lanh.

- Ít ra thì trời cũng không tối hẳn. Có vẻ như bây giờ chúng ta sẽ có hoàng hôn hai bốn trên hai bốn.

- Ừ… - Teresa nhìn qua vai Thomas về phía Trang ấp, rồi lại nhìn nó trở lại. - Tớ là một đứa con gái mạnh mẽ. Tớ sẽ ổn thôi.

Thomas thấy thật kinh khủng khi phải bỏ Teresa lại, nhưng nó không còn sự lựa chọn nào khác.

- Tớ bảo đảm là họ sẽ thả cậu ra sáng mai, được chứ?

Teresa mỉm cười, làm Thomas thấy khá hơn phần nào.

- Giao kèo nhé?

- Ừ. - Thomas gõ tay vào thái dương. - Và nếu cậu thấy cô độc, cậu có thể nói chuyện với tớ bằng cách… của cậu, khi nào muốn. Tớ sẽ cố gắng đáp lại. - Bây giờ Thomas đã chấp nhận cách giao tiếp ấy, và gần như mong chờ chuyện đó. Nó chỉ hy vọng rằng mình có thể tìm ra cách để đáp lại, như vậy thì sự trao đổi của hai đứa sẽ trọn vẹn hơn.

Cậu sẽ sớm làm được thôi mà, Teresa nói trong tâm tưởng của Thomas.

- Mong là vậy. - Nó đứng đó, hoàn toàn không muốn rời đi. Không hề.

- Cậu nên đi. - Teresa nói. - Tớ không muốn thấy cậu bị chết ngay trước mắt.

Thomas cố nặn một nụ cười khi nghe câu nói đó.

- Được thôi. Hẹn gặp cậu sáng mai.

Thomas chạy đi trước khi có thể thay đổi ý kiến. Nó vòng qua góc tường và hướng về cửa trước của Trang ấp, ngay khi một vài trảng viên cuối cùng đang vào nhà, Newt xua đám trẻ như một bầy gà con lạc mẹ. Thomas bước vào trong nhà, Newt theo sau rồi đóng cửa lại.

Trước khi then cài cửa được khóa lại, Thomas có cảm giác như nghe thấy tiếng rên rỉ đầu tiên của bọn Nhím sầu vang lên từ đâu đó tuốt ngoài Mê cung.

Một đêm dài đã bắt đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.