Giải Mã Mê Cung

Chương 46



Suốt ngày hôm đó Thomas không nói chuyện với ai.

Teresa đã nhiều lần cố thử. Nhưng nó vẫn nhắc lại điệp khúc rằng nói thấy mệt, chỉ muốn được ở một mình và ngủ trong rừng, dành một ít thời gian để suy ngẫm. Cố gắng khám phá ra những bí mật bị giấu kín trong đầu mình, có thể giúp chúng biết cần phải làm gì.

Nhưng trong thực tế, nó đang lên dây cót cho kế hoạch mà nó đã ấn định vào tối hôm đó, tự thuyết phục mình rằng đó là một việc đúng đắn cần phải làm. Việc duy nhất phải làm.

Cuối cùng, khi đồng hồ báo cho nó biết buổi tối đã tới, Thomas vào trong Trang ấp với mọi người. Nó gần như không nhận ra mình đói, cho tới lúc bắt đầu ăn bữa tối mà Chảo chiên đã chuẩn bị một cách cập rập, gồm có bánh bích quy và súp cà chua.

Lại là một đêm không ngủ nữa.

Các Thợ dựng đã dùng ván bít kín các lỗ thủng mà đám quái vật bắt Adam và Gally đã gây ra. Kết quả giống như tác phẩm của mấy ông bợm nhậu say xỉn, nhưng cũng đủ vững chắc. Newt và Abby nhấn mạnh đám trẻ cần luân chuyển chỗ ngủ sau mỗi đêm. Rốt cuộc thằng nhóc thủ lĩnh cũng đã khá hơn và có thể đi lại được với cái đầu quấn băng.

Thomas được phân vào phòng khách lớn ở dưới lầu, với những đứa nhỏ mà nó đã ngủ cùng đêm đầu tiên. Sự yên lặng nhanh chóng bao trùm lên cả căn phòng, mặc dù nó không chắc là do mọi người ngủ thật, hay chỉ là do quá sợ mà im lặng cầu trời cho bọn Nhím sầu không đến nữa. Khác với đêm đầu tiên, đêm nay Teresa được phép ngủ trong trang ấp với mọi người. Con bé cuộn mình trong hai tấm chăn ngay bên cạnh Thomas. Nó cảm thấy Teresa đã ngủ. Ngủ thật.

Thomas thì chắc chắn là không thể ngủ được, mặc dù nó biết cơ thể mình rất cần được ngủ. Nó cố hết sức để giữ cho hai mắt nhắm lại, buộc mình phải thư giãn. Nhưng không thành công. Đêm càng trôi qua thì cảm giác chờ đợi lại càng đè nặng lên ngực nó.

Thế rồi, đúng như dự kiến, những tiếng động đầy ám ảnh của bầy Nhím sầu vang lên ở bên ngoài. Đã đến lúc rồi.

Bọn trẻ co cụm ở sát bức tường ở xa cửa sổ nhất, cố hết sức giữ yên lặng. Thomas rúc vào một góc bên cạnh Teresa, tay bó gối, mắt nhìn chăm chăm vào cửa sổ. Việc thực hiện hóa quyết định kinh khủng nung nấu trong đầu giống như một nắm tay bóp nghẹt trái tim nó.

Sự căng thẳng trong phòng mỗi lúc một tăng. Các tráng viên im như thóc, không ai dám nhúc nhích. Một tiếng kim loại cạ vào gỗ nho nhỏ vang vọng khắp ngôi nhà. Thomas nghe như có một con Nhím sầu đang trèo lên phía đằng sau của Trang ấp, phía đối diện với chỗ chúng đang đứng. Vài giây sau có thêm nhiều tiếng động vang lên từ nhiều hướng. Tiếng gần nhất là ngay ở bên ngoài cửa sổ của chúng. Không khí trong phòng như bị đóng băng. Thomas ấn nắm tay vào mắt. Sự chờ đợi đợt tấn công đang giết dần nó.

Bỗng có tiếng gỗ gãy và kính vỡ vang rền ở đâu đó trên lầu, làm cả ngôi nhà rung động, Thomas tê dại đi khi những tiếng hét thất thanh vang lên, nối tiếp với tiếng chân chạy thình thịch. Tiếng răng rắc và kèn kẹt cho biết cả một đám đông trảng viên đang chạy xuống tầng trệt.

- Chúng đã bắt Dave rồi! - Một đứa nào đó rú lên lanh lảnh trong khiếp đảm.

Không ai trong phòng của Thomas nhúc nhích. Nó biết đứa nào cũng có cảm giác mình có tội vì thấy nhẹ người - vì ít ra thì chúng không bị bắt. Và có lẽ chúng sẽ được an toàn thêm một đêm nữa. Hai đêm liên tục chỉ có một đứa bé bị bắt đi, nên mọi người bắt đầu tin rằng Gally đã nói đúng.

Thomas nhảy dựng khi một tiếng thình khủng khiếp vang lên ngay bên ngoài cửa phòng, kèm theo những tiếng thét và tiếng gỗ gãy răng rắc, như thể một con quái vật hàm thép đang gặm cả cái cầu thang. Một giây sau đó, có tiếng gỗ bung ra ở phía cửa chính. Con Nhím sầu vừa chui vào nhà bây giờ đang đi ra.

Nỗi sợ hãi bùng nổ trong lòng Thomas. Bây giờ hoặc là không bao giờ.

Thomas nhảy phắt dậy và lao ra cửa, đá tung nó ra. Có tiếng Newt thét, nhưng Thomas mặc kệ, cứ thế chạy qua sảnh, vừa vấp vừa nhảy tránh những mảnh gỗ vương vãi. Nó trông thấy cửa trước bây giờ chỉ còn lạ một cái miệng lởm chởm há hoác vào màn đêm xám xịt. Thomas lao thẳng tới đó và phóng ra ngoài Tráng.

Tom! Teresa hét lên trong đầu Thomas. Cậu làm gì vậy?

Nó phớt lờ con bé, tiếp tục chạy.

Nhóm Nhím sầu bắt giữ Dave - một thằng bé mà Thomas chưa bao giờ bắt chuyện - đang lăn trên lớp đinh của mình về phía Cửa Tây, phát ra những tiếng kêu rì rì. Những con Nhím sầu khác đã tập hợp lại trong sân và đi theo đồng bọn về phía Mê cung. Không chần chừ mặc dù biết những đứa kia sẽ tưởng nó đang tìm cách tự sát, Thomas chạy đua theo con Nhím sầu cho tới khi nó đã ở giữa chúng. Những con Nhím bị bất ngờ và tỏ ra ngập ngừng.

Thomas lao bổ vào con quái vật đang giữ Dave, cố kéo thằng bé ra, với hy vọng là con Nhím sầu sẽ phản công. Teresa hét lên trong óc nó to đến nỗi nó tưởng như có một mũi khoan đang khoang vào trong sọ mình.

Ba con Nhím sầu cùng nhào vào Thomas một lượt. Những cái càng dài, giác bám và gai nhọn chĩa ra tua tủa. Thomas vung tay vung chân, nhắm vào cái thân hình bầy nhầy kinh tởm của con Nhím sầu và đá văng cánh tay kim loại ghê rợn - nó chỉ muốn bị chích, chứ không muốn bị bắt đi giống như Dave. Mấy con Nhím sầu càng tấn công mạnh hơn, và Thomas cảm thấy đau nhói khắp mọi nơi trên cơ thể - những cái đau như kim châm, cho biết nó đã thành công. Nó hét lên, đấm đá và tự lôi mình ra, lăn tròn người cố thoát khỏi bầy quái vật. Sau một lúc giằng co hết sức, rốt cuộc Thomas cũng tìm được một chỗ trống để đặt chân và chạy thật nhanh.

Ngay sau khi nó thoát khỏi tầm với của bầy quái vật, chúng bỏ cuộc và rút đi, biến vào trong Mê cung. Thomas gục xuống đất, rên rỉ vì đau đớn. Newt lập tức chạy tới, theo sau là Chuck, Teresa và nhiều đứa khác. Newt ôm lấy hai vai Thomas rồi xốc hai bên nách nâng nó dậy.

- Đỡ lấy hai chân cậu ấy! - Thằng bé la lớn.

Thomas cảm thấy thế giới quay cuồng, đầu óc mê sảng và buồn nôn. Một người nào đó, mà nó chẳng biết nữa, làm theo mệnh lệnh của Newt. Chúng khiêng Thomas băng qua khoảng sân vào Trang ấp, xuôi theo hành lang bề bộn vào trong phòng, rồi đặt lên một cái ghế nệm. Mọi thứ vẫn tiếp tục xoay vòng và đảo lộn.

- Cậu đã làm cái quái gì vậy? - Newt hét vào mặt Thomas. - Sao cậu có thể ngu đến thế!

Thomas phải nói hết trước khi ngất đi:

- Không… Newt… cậu không hiểu…

- Im đi! - Newt la lên. - Đừng có phí sức nữa!

Thomas cảm thấy có người đang kiểm tra tay chân mình, xé quần áo nó và tìm các thương tích. Một Y-tờ nói loáng thoáng là nó đã bị chích hàng chục mũi.

Teresa đang đứng ở phía chân của Thomas, lay mắt cá chân phải của nó. Sao vậy Tom? Tại sao lại làm chuyện đó?

Bởi vì… Nó không còn sức lực để tập trung nữa.

Newt hét lên bảo mang Huyết sầu tới. Một phút sau Thomas thấy một mũi kim chích vào cánh tay mình. Cảm giác ấm nóng lan dần từ đó ra khắp cơ thể của nó, xoa dịu nó, làm dịu bớt cơn đau. Nhưng mọi thứ vẫn như đang đảo lộn, và Thomas biết chỉ vài giây nữa là nó sẽ mê mụ đi.

Căn phòng quay đều, những sắc màu hòa trộn vào nhau, sục sôi mỗi lúc một nhanh. Thomas thu hết sức tàn để nói một điều trước khi bóng tối hút lấy nó.

- Đừng lo. - Nó thì thào, hy vọng rằng bọn trẻ có thể nghe thấy. - Tôi làm điều này là có mục đích…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.