Giải Mã Mê Cung

Chương 53



Thomas ở vào tâm trạng khá buồn bã khi Trang nghị kết thúc. Lúc Newt bước ra khỏi Trang ấp, nó biết là thời gian nghỉ ngơi đã qua.

Thằng bé nhìn thấy chúng và khập khiễng chạy tới. Thomas nhận thấy mình đã tự động buông tay Teresa ra từ lúc nào. Newt cuối cùng cũng dừng lại, đứng khoanh tay nhìn xuống hai đứa đang ngồi trên băng ghế.

- Chuyện này thật là điên rồ, cậu cũng biết thế mà, đúng không? - Khuôn mặt của Newt không biểu hiện cảm xúc gì, nhưng có một tia đắc thắng lóe lên trong con mắt của thằng bé.

Thomas đứng dậy, một làn sóng phấn khích tràn qua người.

- Vậy họ đồng ý hành động rồi à?

Newt gật đầu.

- Tất cả đều đồng ý. Hóa ra không khó như tôi đã tưởng. Những đứa kia đã chứng kiến những gì xảy ra hàng đêm, khi mà mấy cái cổng thành chết tiệt không đóng. Chúng ta không thể mò mẫm trong cái Mê cung ngu ngốc này để ra ngoài được. Cần phải thử điều gì đó. - Newt quay lại, quan sát các Trang chủ đang quay về với nhóm làm việc của mình. - Bây giờ chỉ còn phải thuyết phục các Trảng viên thôi.

Thomas biết rằng điều này thậm chí còn khó khăn hơn là việc thuyết phục các Trang chủ.

- Cậu nghĩ mọi người có đồng ý không? - Teresa hỏi, rốt cuộc cũng đứng lên để nhập bọn với hai thằng con trai.

- Tất cả thì không. - Newt nói, trong mắt thoáng lộ vẻ thất vọng. - Vài đứa sẽ ở lại, trông chờ vào may mắn. Đảm bảo là thế.

Thomas biết thừa có những đứa sẽ tái dại đi khi nghe đến kế hoạch đào thoát. Yêu cầu chúng chiến đấu với Nhím sầu thì thật là quá sức.

- Vậy còn Alby? - Nó hỏi.

- Ai mà biết được. - Newt đáp, mắt vẫn quan sát các Trang chủ và nhóm làm việc quanh Trảng. - Tôi nghĩ rằng cậu ta còn sợ quay về nhà hơn là đối đầu với lũ Nhím sầu kìa. Nhưng đừng lo, tôi sẽ khiến cậu ta theo phe chúng ta.

Thomas ước gì nó có thể nhớ lại những chuyện khủng khiếp mà Alby đang lo sợ, nhưng không được.

- Cậu sẽ thuyết phục Alby như thế nào?

Newt cười.

- Thì dựng lên vài trò lừa phỉnh thôi. Nói với cậu ấy rằng tất cả chúng ta rồi sẽ có một cuộc sống mới ở phần khác của thế giới, một cuộc sống hạnh phúc mãi mãi.

Thomas nhún vai.

- Ừ, cũng có thể. Tôi đã hứa với Chuck là sẽ đưa cậu ấy về nhà, cậu biết đấy. Hay là ít ra tìm một mái nhà cho Chuck.

- Phải. - Teresa lẩm bẩm. - Bất cứ chỗ nào cũng tốt hơn chỗ này.

Thomas nhìn thấy những cuộc tranh cãi đang nổ ra khắp Trảng. Các Trang chủ đang cố hết sức để thuyết phục mọi người rằng mình cần phải liều mình chiến đấu một phen để chui qua Lỗ sầu. Một vài Trảng viên lảng đi, nhưng phần lớn có vẻ lắng nghe và chí ít cũng cân nhắc về kế hoạch đó.

- Vậy tiếp theo là gì? - Teresa hỏi.

Newt hít một hơi thật sâu.

- Xác định ai đi ai ở. Chuẩn bị sẵn sàng thức ăn, vũ khí, mọi thứ. Rồi chúng ta lên đường. Thomas, tôi giao cho cậu phụ trách vì đây là ý tưởng của cậu. Nhưng nội chuyện thuyết phục mọi người về phe chúng ta cũng đủ xương rồi, nói chi đến việc bắt họ chấp nhận chuyện để một Đầu xanh lên làm lãnh đạo. Vậy nên, cứ nằm im thôi, được không? Chúng ta sẽ để cho cậu và Teresa lo vụ mật mã. Hai cậu có thể âm thầm đảm trách việc đó mà.

Thomas thấy quá ổn với việc đó: tìm ra trạm máy tính và đưa mật mã vào đó đã là quá đủ trách nhiệm đối với nó. Ngay cả với cái gánh nặng đó ở trên vai, nó vẫn phải đấu tranh để đè nén nỗi sợ hãi trong lòng mình xuống.

- Cậu nói thế thì quá dễ rồi. - Cuối cùng nó nói, cố hết sức làm nhẹ bớt tình hình. Hay ít ra là tỏ ra như vậy.

Newt lại khoanh tay, nhìn nó kỹ càng.

- Như cậu đã nói. Ở đây, một đứa sẽ chết tối nay. Ra đi. Một đứa cũng sẽ bỏ mạng. Khác biệt là ở đâu? - Newt chỉ tay vào Thomas. - Nếu cậu đúng.

- Tôi đúng mà. - Thomas biết mình đã đúng về cái lỗ, mật mã, cánh cửa, sự cần thiết của trận đánh này. Nhưng nó không chắc sẽ có một hay nhiều đứa bị giết. Tuy vậy, nếu có một điều gì mà bản năng mách bảo Thomas, thì đó là không chấp nhận bất cứ nghi ngờ nào.

Newt vỗ lưng nó.

- Tốt rồi. Chúng ta bắt tay vào việc thôi.

Những giờ tiếp theo thật điên rồ.

Đa số các trảng viên đều chấp nhận đào thoát, thậm chí còn nhiều hơn số mà Thomas đã phỏng đoán. Ngay cả Alby cũng đồng ý. Mặc dù không ai nói ra, nhưng Thomas biết thừa là tuyệt đại đa số chúng đều đánh cuộc vào giả thiết cho rằng sẽ chỉ có một người duy nhất bị Nhím sầu giết chết và cơ hội sống sót khá cao. Số trảng viên quyết định ở lại trong Trảng Đất tuy ít ỏi nhưng lại rất cứng đầu và ồn ào. Chúng chủ yếu đi loanh quanh nhấm nhẳn, ra sức bảo những đứa khác rằng chúng ngu tới cỡ nào. Sau đó, chúng bỏ cuộc và giữ khoảng cách với đám trẻ kia.

Đối với Thomas và những đứa muốn trốn thoát, chúng còn cả đống công việc cần phải làm.

Những cái ba lô được đưa ra, nhét đầy đồ tiếp tế. Chảo chiên - Newt cho Thomas biết rằng thằng bé đầu bếp là một trong những Trang chủ chấp thuận sau cùng - phụ trách việc tập hợp đồ ăn và tìm cách phân phối công bằng cho mọi người. Những xy lanh chứa Huyết sầu cũng được phân phát, mặc dù Thomas không nghĩ là bọn Nhím sầu sẽ chích đám trẻ. Chuck thì lo việc đổ đầy các bình nước uống và đưa cho mọi người. Teresa giúp thằng nhóc, và Thomas đã yêu cầu con bé o bế mình cho hình ảnh của di chuyển hết mức có thể, ngay cả nếu như phải nói dối trong đa số trường hợp. Chuck đã cố gắng tỏ ra can đảm kể từ khi biết được chúng đang làm gì, nhưng nhìn làn da ướt đẫm mồ hôi và đôi mắt hoảng sợ của nó là đủ thấy sự thật.

Minho cùng với một nhóm Tầm đạo sinh đi đến Vực, dùng dây thường xuân và đá vụn để kiểm tra lần cuối cái lỗ. Chúng chỉ biết hy vọng là bầy quái vật sẽ giữ đúng lịch trình và không chui ra giữa ban ngày. Thomas đã dự định chỉ việc nhảy vào cái lỗ ngay ở đó và cố gắng nạp mật mã thật nhanh, nhưng nó không có chút ý niệm về những điều có thể nằm ở đó đợi sẵn nó. Newt nói đúng. Tốt hơn chúng nên đợi đến đêm tối và hy vọng rằng đa số Nhím sầu sẽ đi ra ngoài Mê cung, chứ không ở lại trong cái lỗ.

Khi Minho quay về từ Vực an toàn và lành lặn, Thomas nhận thấy thằng bé có vẻ rất lạc quan rằng đó thật sự là lồi thoát. Hoặc lối vào. Cái đó tùy thuộc vào việc nhìn nó dưới góc độ nào.

Thomas phụ Newt phân phát vũ khí, và chế tạo các món mới trong tình huống bắt buộc để đương đầu với Nhím sầu. Những cây sào gỗ được vót nhọn tạo thành các mũi giáo, hoặc quấn dây thép gai. Những con dao được mài sắc và buộc chặt vào đầu của những nhánh cây cứng chắc lấy từ trong rừng. Những mảnh thủy tinh vỡ được dính vào cuống xẻng bằng băng keo. Đến cuối ngày, các Trảng viên đã trở thành một toán quân nhỏ. Một toán quân rất lộn xộn và chuẩn bị sơ sài, Thomas nghĩ bụng, nhưng dù sao vẫn là một đội quân.

Khi Thomas và Teresa đã phụ giúp mọi người xong, chúng đi tới địa điểm bí mật ở trong Nghĩa trang để bàn về chiến thuật ở trạm máy tính trong cái Lỗ sầu và cách nạp mật mã.

- Tụi mình phải là những người làm chuyện đó. - Thomas nói trong lúc hai đứa tựa lưng vào những thân cây xù xì. Đám lá cây từng có màu xanh bây giờ cũng đã bắt đầu ngả qua màu xám vì thiếu ánh sáng mặt trời nhân tạo. - Như vậy thì nếu như bị lạc nhau, chúng ta vẫn có thể liên lạc được với nhau và mọi người.

Teresa nhặt một cái que, bắt đầu lột vỏ cây.

- Nhưng chúng ta cần có phương án dự phòng trong trường hợp có gì đó xảy ra cho cậu và tớ.

- Tất nhiên rồi. Newt và Minho biết mật mã kia mà. Mình sẽ nói tụi nó nạp mật mã vào máy tính nếu như… thì, cậu cũng biết rồi đấy. - Thomas không muốn nghĩ về những điều tồi tệ có thể xảy ra.

- Vậy kế hoạch cũng không lấy gì làm vững chắc. - Teresa ngáp dài, như thể cuộc sống vẫn diễn ra bình thường.

- Không có gì ghê gớm cả. Chiến đấu với Nhím sầu, nạp mật mã, trốn thoát qua cửa. Rồi ta sẽ xử lý bọn Hóa công, cho dù có chuyện gì đi nữa.

- Mật mã sáu từ, số lượng Nhím sầu thì chẳng ai biết. - Teresa bẻ cái que làm đôi. - Mà này, cậu nghĩ VSAT có nghĩa là gì?

Thomas cảm thấy như vừa bị đấm vào bụng. Không hiểu vì lý do gì mà, khi nghe thấy mấy chữ đó vào lúc này, từ một người khác, lại làm bật ra một ý tưởng trong đầu nó. Nó ngạc nhiên khi mình không nhận ra mối liên hệ sớm hơn.

- Cái bảng hiệu mà tớ đã nhìn thấy ở trong Mê cung, còn nhớ không? Tấm bảng bằng kim loại với cái chữ cái khắc trên đó ấy? - Tim Thomas bắt đầu đập dồn vì phấn khích.

Teresa nhíu trán bối rối một lúc, rồi sau đó dường như có một tia sáng lóe lên trong đôi mắt con bé.

- À, THẢM HỌA THẾ GIỚI: BAN THỬ NGHIỆM VÙNG SÁT THỦ. Viết tắt lqà VSAT. VSAT là tốt là dòng chữ mà tớ đã viết ở trên cánh tay. Chuyện này nghĩa là sao?

- Chẳng biết nữa. Chính vì vậy mà tớ sợ đến chết rằng những gì chúng ta sắp sửa làm chỉ là một kế hoạch vứt đi. Có thể là một cuộc tắm máu.

- Mọi người đều biết họ đang làm gì. - Teresa vươn tay ra nắm lấy thay Thomas. - Không còn gì để mất, cậu nhớ chứ?

Thomas vẫn nhớ nhưng không hiểu vì sao những từ mà Teresa nói ra chỉ như ném đá ao bèo - chúng không gợi lên hy vọng gì nhiều.

- Không còn gì để mất. - Thomas lặp lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.