Giải Mã Mê Cung

Chương 62



Thomas chia sẻ chiếc giường tầng với Minho. Thằng bé nhất định đòi nằm tầng trên. Newt và Chảo chiên ngủ ngay bên cạnh chúng. Các nhân viên chăm sóc đã tách Teresa sang một phòng riêng, đẩy con bé đi trước cả khi nó kịp chào tạm biệt. Chỉ vài ba giây sau khi Teresa đi, Thomas đã thấy nhớ con bé kinh khủng.

Trong lúc Thomas đang lúi húi chui vào tấm nệm êm ái, nó bị cắt ngang bởi một giọng nói.

- Nè, Thomas. - Minho từ phía trên nói vọng xuống.

- Ừ. - Thomas mệt tới nỗi chỉ có thể thều thào.

- Cậu nghĩ chuyện gì đã xảy ra với những trảng viên còn ở lại?

Thomas chưa hề nghĩ tới điều này. Tâm trí nó toàn bận bịu với Chuck và bây giờ là Teresa.

- Không biết nữa. Nhưng căn cứ vào số thương vong của chúng ta trong lúc trốn ra, thì tôi không muốn là một trrong số những đứa đó chút nào. Chắc là Nhím sâu đã làm thịt tụi nó hết rồi. - Thomas không tin nổi là giọng nói của mình có thể hờ hững đến thế.

- Cậu nghĩ chúng ta sẽ được an toàn với mấy người này hả? - Minho hỏi.

- Ừ, tôi nghĩ tụi mình sẽ an toàn.

Minho còn nói thêm gì đó, nhưng Thomas không nghe. Sự kiệt sức xâm chiếm lấy nó. Tâm trí nó lang thang quay về với khoảng thời gian ngắn ngủi mà nó đã trải qua trong mê cung, những khi nó được làm Tầm đạo sinh, và ham muốn cháy bỏng được làm chuyện đó ngay từ cái đêm đầu tiên đặt chân tới Trảng. Dường như cả trăm năm đã trôi qua. Giống như một giấc mơ.

Những tiếng thì thầm trò chuyện nổi lên trong phòng, nhưng Thomas tưởng như chúng đến từ một thế giới khác. Nó bắt đầu nhìn vào những tấm vạt giường đan chéo nhau của chiếc giường tầng trên, cảm thấy sức nặng của cơn buồn ngủ. Nhưng vì muốn trò chuyện với Teresa nên nó cưỡng lại.

Phòng cậu thế nào? Thomas hỏi thầm trong đầu. Ước gì cậu được ở lại đây.

Vậy hả? con bé đáp. Với cả đám con trai hôi hám ấy à? Không dám đâu.

Chắc là câu có lý. Tớ nghĩ Minho xì hơi mấy lần chỉ trong một phút vừa rồi. Thomas thừa biết đó chỉ là một câu chọc cười thảm hại, nhưng đó là tất cả những gì nó có thể làm được.

Nó cảm thấy con bé đang cười, thầm ước giá mình cũng làm được như vậy. Ngừng một lúc lâu. Rồi con bé lại thần giao cách cảm với Thomas. Tớ rất tiếc về chuyện của Chuck.

Thomas thấy đau nhói, và nhắm mắt cố vùi mình vào trong giấc ngủ khổ sở. Có thể cậu ấy lắm trò, Thomas nói trong đầu, rồi ngừng lại, hồi tưởng về cái đêm mà hai đứa dọa Gally trong phòng tắm, nhưng đau đớn quá. Giống như là tớ vừa mất một đứa em vậy.

Tớ biết.

Tớ hứa là...

Thôi, Tom ạ.

Cái gì? Thomas chỉ muốn Teresa làm cho nó cảm thấy khá lên và nói gì đó để làm nguôi ngoai nỗi đau trong lòng nó.

Cậu thôi cái trò hứa hẹn đó đi. Một nửa trong số chúng ta đã thành công. Chúng ta đáng lẽ đã chết hết nếu còn ở lại trong mê cung.

Nhưng Chuck đã không sống sót, Thomas nói. Cảm giác tội lỗi bao trùm lên Thomass, vì nó biết chắc chắn là nó có thể đánh đổi bất cứ thằng bé nào trong phòng này để cứu được Chuck.

Cậu ấy đã chết để cứu cậu, Teresa nói. Cậu ấy đã tự lựa chọn điều đó. Đừng bao giờ để phí phạm sự hy sinh đó.

Thomas cảm thấy nước mắt lưng tròng. Một giọt nước mắt trào ra ngoài, lăn xuống thái dương bên phải của nó, rồi biến vào trong tóc. Cả một phút trôi đi trong khi cả hai đứa không nói gì. Rồi nó gọi thầm, Teresa ơi.

Ừ.

Thomas rất sợ phải chia sẻ suy nghĩ của mình, nhưng vẫn làm. Tớ muốn nhớ lại cậu. Nhớ lại chúng ta. Trước đây ấy, cậu biết mà.

Tớ cũng thế.

Hình như đã từng... Nó không biết phải nói như thế nào, sau tất cả mọi chuyện.

Tớ biết.

Không hiểu ngày mai rồi sẽ ra sao.

Chỉ vài giờ nữa thôi là bọn mình sẽ biết.

Ừ, thôi, chúc cậu ngủ ngon. Nó muốn nói thêm nhiều, nhiều điều nữa, nhưng chẳng nghĩ ra được gì.

Chúc ngủ ngon, con bé đáp lại, đúng lúc ánh đèn tắt phụt.

Thomas lật người lại, thấy mừng vì bóng tối che giấu những gì xuất hiện trên gương mặt của mình.

Đó không chính xác là một nụ cười. Không phải là một sự sung sướng. Nhưng cũng gần như vậy.

Và trong lúc này thì, chỉ gần như thế thôi cũng đủ tốt lắm rồi.

PHẦN KẾT

VSAT - Biên bản ngày 232.1.27, lúc 22:45

GỬI: Các cộng sự

TỪ: Ava Paige, Viện trưởng

ND: TỔNG KẾT THỬ NGHIỆM MÊ CUNG, Nhóm A

Bất kể xem xét theo góc độ nào, tôi cũng nghĩ chúng ta đều đồng tình rằng các cuộc thử nghiệm đã thành công. Hai mươi đứa sống sót, tất cả đều xứng đáng cho những gì đã được chúng ta lên kế hoạch. Những đáp án cho các Biến số đều tốt đẹp và đáng khích lệ. Vụ ám sát thằng bé và “cuộc giải cứu” đúng là một màn kết thúc đầy giá trị. Chúng ta cần phải làm bọn trẻ bất ngờ, để xem xét phản ứng của chúng. Thành thực mà nói, tôi rất kinh ngạc khi cuối cùng sau tất cả mọi chuyện, chúng ta vẫn có thể tập hợp một nhóm đông những đứa trẻ không bao giờ bỏ cuộc.

Lạ một điều, khi nhìn thấy bọn trẻ như thế này, chứng kiến chúng lầm tưởng rằng mọi thứ đã trở nên tốt đẹp, là một khó khăn vô cùng lớn đối với tôi. Nhưng bây giờ không phải là lúc hối tiếc. Vì sự an nguy của mọi người, chúng ta cần phải tiếp tục.

Tôi biết mình đã chọn được đứa lãnh đạo, nhưng tôi chưa muốn nói gì vào lúc này, để tránh gây ảnh hưởng đến bất cứ quyết định nào. Nhưng đối với tôi, đó là một lựa chọn hiển nhiên.

Tất cả chúng ta đều ý thức được nguy hiểm. Nhưng một lần nữa, tôi cảm thấy rất phấn chấn. Còn nhớ điều mà cô bé đã ghi lên tay trước khi mất trí nhớ không? Điều duy nhất mà cô bé đã chọn để khắc cốt ghi tâm là gì? VSAT là tốt.

Sau này các đối tượng sẽ nhớ lại và hiểu được mục đích của tất cả những khó khăn mà chúng ta đã gấy ra và lên kế hoạch sẵn cho chúng. Nhiệm vụ của VSAT là phục vụ và bảo tồn nhân loại, bằng bất cứ giá nào. Quả vậy, chúng ta là những người “tốt”.

Vui lòng cho tôi biết về đánh giá của mọi người. Các đối tượng nghiên cứu sẽ được ngủ một đêm ngon giấc trước khi bắt đầu Bước hai. Còn lúc này, chúng ta hãy tự cho phép mình được hy vọng.

Kết quả thử nghiệm của nhóm B cũng rất ngoạn mục. Tôi cần thêm thời gian để phân tích các dữ liệu, nhưng chúng ta có thể bàn đến nó vào sáng mai.

Hẹn gặp mọi người ngày mai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.