Giải Ngải Ký

Quyển 2 - Chương 10-3: Tử chiến (3)



Chứng kiến kẻ thù chết một cách tức tưởi như vậy, cảm xúc của Cường bỗng trở lên hỗn độn. Cậu không thấy được sự hả hê trong lòng, với những tội ác mà tên đeo mặt nạ đã gây ra, hắn đáng phải nhận một cái giá khốc liệt hơn. Dù vậy, Cường cũng không hẳn là cảm thấy thất vọng, Thiền sư từng giảng rằng, chết chưa phải là kết thúc tất cả, con người ta sống ở đời ít nhiều cũng sẽ sinh phúc tạo nghiệp. 

Chết là để mở ra con đường mới, người nào càng tạo nhiều nghiệp thì con đường càng dài và những khổ ải mà người đó gặp phải càng nhiều. Ngược lại, những ai khi sống tích được chút phúc đức, lúc chết đi chặng đường đó tự nhiên sẽ ngắn lại, tới cùng là được thanh thản đầu thai. Nghiệp mà hắn tạo ra lớn tới mức có trải qua mấy kiếp trâu ngựa cũng không thể trả hết, hơn nữa khổ hình tra tấn của địa ngục cũng không phải trò đùa, với lượng âm khí tích tụ nhiều như vậy, hắn có thể sẽ bị đày xuống quỷ ngục, vĩnh viễn không có ngày siêu sinh.

Hơn tất cả, Cường cảm thấy người như hắn tới chết vẫn đáng khinh, bất cứ chuyện gì hắn làm đều đi ngược lại với luân thường đạo lý. Con quỷ mà hắn nuôi lớn bằng sinh mạng của bao nhiêu đứa trẻ, nó vốn là loài vô thức vô thần, nhưng vì oán khí của lũ trẻ tích tụ theo thời gian, tới nay đã trở thành bản năng trong nó. Tức là nó hiện tại chịu sự điều khiển của những oán linh kia, vì chúng chết trong cô đơn và tuyệt vọng nên dù là tên đeo mặt nạ hay bất cứ ai khác đều sẽ trở thành kẻ thù của chúng.

Quân không nghĩ được nhiều như vậy, hắn đang ráp vũ khí lại, con quỷ này hiện không nghe lệnh của bất cứ ai, hành động tiếp theo sẽ rất khó đoán, tốt nhất vẫn nên làm những biện pháp chuẩn bị. Mà hắn đã thấy được cái viễn cảnh diệt vong của loài người nếu để con rết quỷ này xổng khỏi đây, nó sẽ mở đầu cho thời đại quái vật xâm chiếm Trái Đất, như trong mấy bộ phim viễn tưởng hay xem. Không phải hắn muốn làm anh hùng chính nghĩa gì, nhưng nếu hắn để yên chuyện này, e rằng bản thân trong tương lai cũng khó sống.

Hắn đã nghĩ ra vài cách đối phó với thứ khổng lồ kia, chỉ là trong phòng quá chật hẹp, hai người chắc chẳng kịp xoay sở, cũng không thể lôi nó ra đường, để ai khác nhìn thấy sẽ tạo dư luận không tốt. Quân phân vân mất mấy giây, hắn chưa rõ con rết phiên bản mới này mạnh đến đâu, với khả năng của hắn và Cường, có thể hạ được nó một phần còn tùy vào may mắn. Trước mắt cần tìm địa điểm thuận lợi để bày binh bố trận, đánh với thứ liều mạng này cần có chiến thuật hợp lý, ngoài ra còn phải biết tùy cơ ứng biến linh hoạt. Nhưng mà hắn lại không phải người giỏi binh pháp, mấy cái trên kia chỉ là lý thuyết suông thôi.

Trong những phút vừa qua con quỷ chỉ chúi đầu vào ngấu nghiến xác tên đeo mặt nạ, nó ăn không xót một mảnh xương, tới vũng máu dưới đất cũng được liếm sạch sẽ. Một mạng người chắc chưa bõ bèn gì với thân hình to lớn của nó, những cánh tay chạy dọc trên thân kia lại bắt đầu di chuyển, cái đầu vĩ đại ngẩng lên, hai con mắt trố lồi liếc về phía những người đứng sau. Khuôn mặt nó từ từ hiện ra giữa những khoảng sáng loang lổ, từ trán đền cằm chỗ nào cũng dính máu, cái lưỡi dài còn đang liếm quanh miệng, trông nó vẫn đói khát y như lúc mới xuất hiện. Thậm chí còn đói hơn vì sau khi ngủ dậy vị giác chưa phục hồi, ăn xong mới thấy ngon miệng, đó sẽ là lúc cơn thèm ăn được đẩy đến cao trào.

- Cố gắng đánh lạc hướng nó!

Cường đang bình tĩnh quan sát con quỷ, đột nhiên người cậu bị đẩy một cái, kèm theo đó là giọng tên kia đủ lớn để cả cậu và con quỷ đều phải giật mình, Tình hình lúc đó có thể hiểu là cả ba đang rất thận trọng nghe ngóng đối phương, nhất cử nhất động đều có thể nổ ra chiến tranh. Căng thẳng là vậy mà Quân bất thình lình đẩy Cường lên trước, còn hô một câu rõ to để thu hút sự chú ý của con quỷ, bảo sao nó chẳng nổi cơn thịnh nộ với cậu.

Ngay lập tức cơ thể con quỷ cuộn lên, những bàn tay cắm xuống nền đá hoa kêu lách cách, đầu nó quay ngoắt sang phía Cường, mười hai lỗ đồng tử chĩa thẳng vào người cậu. Cảm giác cũng hơi lạnh gáy một chút, Cường còn không kịp nhìn xem tên kia định làm gì, đã thấy hắn ba chân bốn cẳng vọt ra phía sau con quỷ, nơi nó không nhìn đến được và cứ thể lẩn vào bóng tối. Đây là ý gì, Cường chợt thấy miệng thứ kia há rộng, đầu nó hơi chếch đi mười độ, cậu không còn thời gian suy nghĩ, trong tích tắc sàn đá hoa lại bị cày tung lên, bóng đen như vũ bão ập đến trước mặt.

Liên tiếp là hai cú tớp dồn dập xuống đều và thân Cường, gió lớn tới ù hết cả tai, mỗi bước nhảy lại là một lần thoát chết. Tất cả chỉ chênh nhau nửa giây, chưa bao giờ Cường thấy mạng cậu bị đe dọa lớn tới vậy. Nếu không nhìn tận mắt có thể sẽ nghĩ hai hàm răng của con quỷ chỉ to và dài hơn bình thường thôi, Cường đã toát mồ hôi lạnh khi thấy được sau hàm chính nó còn có một tầng răng mọc chĩa vào trong, nhìn như một dàn móc câu sắc nhọn. Nếu bị thứ này cắn trúng, những móc câu đó sẽ găm vào da thịt, nó giữ cho con mồi không thể giằng ngược lại, vì càng cố giãy dụa, móc câu càng đâm sâu. Kết cấu có phần giống với hàm cá mập, chỉ là con quỷ này còn một bộ hàm chính ở ngoài rắn như thép, cho phép nó nghiền nát mọi loại vật chất.

Đồ đạc trong nhà không nhiều, nếu muốn dùng thứ gì đó chặn đường tấn công của con rết người này, Cường lập tức vươn tay chộp lấy cây móc quần áo bên trái. Chắn ngang miệng nó thì chỉ một tợp là phần thân sẽ đứt làm ba đoạn, Cường chống nghiêng đế cây treo quần áo xuống, phần đầu gắn đầy những móc, cậu chọc thẳng vào cái miệng đang lao tới của con quỷ. Nghe thấy “Ọc” một tiếng, đầu cây treo quần áo xuyên tận họng nó. 

Con quỷ không vì thế mà dừng lại, nó đẩy cho thân cây treo quần áo bẹp dúm thành một đống, Cường cũng bị dồn tới ngả rạp người xuống đất, đến khi miệng nó không thể ngậm lại được thì cái đầu lớn đã gần sát mặt cậu. Con quỷ nghẹn tới phát điên, cây treo quần áo giống như cái xương cá đang mắc trong họng nó, cổ họng so với những móc đâm tua tủa kia chính ra là bé hơn rất nhiều. Dớt dãi chảy từ miệng nó ròng ròng xuống đất, nó cuống cuồng cho tay vào cổ họng móc thứ đó ra, hai mắt long lên xòng xọc.

Cường lợi dụng lúc con quỷ không để ý, cậu luồn ra khỏi thân hình quá khổ của nó, đang định xuống nhà sau xem Quân chạy đi đâu, đột nhiên cậu thấy cái bàn xếp bằng sắt dựng ở góc tường. Ngày xưa cậu thường dùng cái bàn này để học chữ cùng chị, nó rất chắc chắn, nếu mang ra đập con quỷ kia, có thể khiến nó sứt đầu mẻ trán, trong thời gian nó hồi phục cậu có thể từ từ đi tìm tên kia. Nghĩ là làm, Cường bê cái bàn đó lên, vì được làm bằng sắt nên nó khá nặng, sau khi nhấc nó tới ngang vai, Cường vụt mạnh xuống đầu con quỷ.

Cốp một tiếng, cái bàn phang trúng gáy nó, khiến nửa thân trên nó hơi chấn động, nhưng vậy chưa đủ mạng để khiến con quỷ trọng thương. Cốp thêm tiếng nữa, rồi lại tiếng nữa, cứ như vậy Cường vung tay đập không ngừng nghỉ, mấy nhát liền đều trúng chỗ yếu hại sau đầu con quỷ.

ỌC!

Bỗng cậu dừng tay. Có cái gì vừa phun ra từ miệng nó, thứ kia rơi xuống đất tạo thành những tiếng loảng xoảng, nhìn lại mới ngu người, Cường vừa giúp nó phun ra cái cây treo quần áo mắc trong cổ. Ngay lập tức con quỷ dựng thẳng phần thân, cái đầu nó lắc lắc, giờ thì nó có thể thoải mái tấn công tiếp được rồi. Cường không kịp chửi thầm, cậu thấy nó quay đầu về phía mình, như một tia chớp giáng xuống người Cường một cú táp đầy uy lực. Tính ra cậu cũng không phải dạng nhẹ cân, nhưng cú táp đó lại khiến thân hình cậu bị nhấc bổng, tiếp đó Cường văng đi vài mét, tới khi chân cậu vướng vào thành ghế rồi rơi xuống, Cường vẫn chưa hết cảm giác quay cuồng.

Nguy hiểm!

Vừa mở mắt, khuôn mặt gớm ghiếc của con rết người đã ập tới, vì đang treo ngược trên thành ghế nên cậu không thể lập tức thoát thân. May mắn là Cường vẫn giữ được cái bàn sắt trong tay, phản xạ tức thì là đem nó ra chắn trước mặt, nhờ vậy Cường chặn được cú ngoạm thần sầu của con quỷ.

Đau!

Một bên vai Cường đột nhiên bị tóm chặt, bàn tay đầy móng sắc như diều hâu quắp lấy vai cậu. Cảm giác từ cơ tới xương đều đau buốt, Cường cau mày, mồ hôi túa ra như mưa trên trán. Mẹ kiếp, cậu rủa thầm, cánh tay đang giữ bàn lập tức buông ta, Cường dồn sức hất văng bàn tay đang nắm trên vai cậu, đồng thời nắm quyền đấm cho con quỷ kia một cú. Nơi Cường nhắm đến là con mắt như tổ ròi đang nhìn cậu trừng trừng. Ngay từ đầu cậu đã có ác cảm với hai mắt nó, giờ mới có cơ hội giải tỏa bứt rứt này. Sau cú đấm bất thình lình, con quỷ đau đớn ôm lấy mắt nó, cảm giác của Cường khi phải chạm vào cấy tròng đầy lỗ đồng tử đó cũng không hề thoải mái, giống như cậu vừa đấm vào một bọc mủ lõng bõng vậy.

Vì bị đau nên con quỷ phát tiết hóa điên, nó cào cấu xung quanh, thân hình giãy lên lồng lộn, Cường thậm chí còn không có chẫn đặt chân, cái bàn sắt chắn trước mặt cậu cũng vừa bị nó chọc thủng. Tình hình càng lúc càng bất lợi, nếu không nhanh chóng tìm đường thoát thân, sớm muộn gì cậu cũng sẽ lĩnh đòn của nó.

Bốp!

Giữa lúc cao trào, sau lưng con quỷ lại bị cái gì đập trúng. Nó lập tức dừng tay, Cường thấy thứ vừa rơi xuống kia, hình như là một cục thịt sống, nó bay từ phía cửa sau tới. Con rết người vội vồ lấy miếng thịt, nó vừa ăn vừa ngoảnh lại, Cường nhìn chếch qua thân nó, thấy Quân đứng cạnh cửa, trên tay hắn đang cầm một miếng thịt nữa. Không đợi cậu bò ra, con quỷ nhanh như điện giật lao về phía tên kia, hắn cũng quay lưng bỏ chạy, hai kẻ đó cứ như vậy kéo nhau chạy mất. Chỉ vài giây sau đã còn lại mình Cường ở trong nhà.

Vừa rồi Quân đã đi đâu? Cường bật dậy, bằng tốc độ nhanh nhất cậu đuổi theo hắn, qua cửa là tới quan nhà bếp. Đập vào mắt Cường là một mớ da lột vứt trên sàn. Quanh tường và kệ bếp bôi đầy những máu, miếng thịt lúc nãy Quân vứt ra cũng được lấy từ đây. Tên đeo mặt nạ đã dùng nơi này để làm chỗ thuộc da của hắn, quang cảnh có phần khủng khiếp dọa người.

Cường không dừng ở nơi này quá lâu, hết gian bếp là tới vườn, cũng không có ở đây. Nhìn một đường cánh lá giãy đổ xuyên suốt từ đầu tới cuối vường, Cường chạy tới tường bao, bên kia bắt đầu vang lên những tiếng đánh nhau huỳnh huỵch. Cậu bật người lên bờ tường, tiếp theo Cường thấy được một màn chiết đầu kinh thần. Ba con quỷ đói đứng vây thành vòng tròn liên tiếp cắn xé thân thể con rết người. Nơi này là phía sau một công trường đang xây dựng, đất trống rộng rãi, thoải mái cho bốn con quỷ đồ sộ kia quần nhau.

Quân đang đứng trước cửa tòa nhà, sau lưng hắn là quỷ môn quan cháy bùng bùng, Cường lập tức chạy qua bên đó. Hóa ra là sau khi đẩy cậu lên, hắn đã chạy đi tìm địa điểm để dụ con quỷ kia khỏi nhà. May mắn là công trường này đang trong giai đoạn ngừng thi công, không có người qua lại nên tiện để đánh nhau. 

Hỏi hắn vì sao lại phải mở quỷ môn quan, Quân bảo rằng muốn triệu hồi ra quỷ đói ở dương gian thì nhiều nhất chỉ được một con, vì âm khí ở đây không đủ để gọi ra nhiều. Như là ngày trước ở nhà lão thầy bùa, hắn cũng phải mở quỷ môn mới kéo được đám tay sai từ địa ngục ra. Mục đích của hắn là để lũ quỷ đói kia lôi con rết vào cửa, sau đó hắn sẽ đóng nó lại, không tìm được cách tiêu diệt triệt để nên chỉ có thể làm vậy mới có hy vọng thắng.

Cường gật đầu, vừa nghe hắn giải thích, Cường vừa quan sát trận chiến bên kia. Tốc độ của quỷ đói không nhanh bằng rết người, nhưng chúng tấn công theo đội hình, ba con không ngừng cắn tới, khiến cho con rết chỉ biết phòng thủ mà không thể phản công. Trông vậy chứ không phải là con rết kia để yên, nó dùng tốc độ chóng mặt và một cơ số tay linh động, vừa ngoạm vừa cào cấu kẻ địch. Điểm khác biệt đặc thù giữa quỷ đói và rết người là ở thức ăn của chúng. Quỷ đói gặp gì ăn nấy, chúng ngấu nghiến tất cả mọi thứ bất kể là người hay quỷ. Trong khi rết người lại chỉ ăn được thịt, nếu bị thương, vết thương sẽ khôi phục nhanh hơn sau khi nó được tiếp thịt thường xuyên.

Vì lý do đó mà rết quỷ dần trở lên yếu thế hơn so với ba con quỷ đói kia. Nó chỉ hạ được một địch, trong khi người đã bị chúng xé tơi tả. Cường thấy con rết quay đầu, nó nhắm tới vị trí hai người đang đứng mà lao đến. Dù thế nào thì tốc độ của rết quỷ vẫn rất khủng khiếp, nó nhanh chóng bỏ lại hai con quỷ đói phía sau.

Quân đã chuyển sang thế chủ động tấn công, hắn cầm lưỡi hái hên, có vẻ nhưng trận này hắn chắc chắn sẽ thắng. Cường nhìn quỷ môn phía sau, trong đầu suy nghĩ nên khai triển bộ pháp nào để hỗ trợ hắn.

Phăng!

Chưa nghĩ được cách, đột nhiên con rết và Cường giao chiến, nó tớp trượt nên bị lưỡi hái móc rách hàm. Thêm một điều nữa là vì hình xăm trị quỷ trên lưng hắn, bình thường thì nó không ngại cái đó, nhưng giờ âm khí trong người đang thất thoát, nó không dám làm liều. Thay vì tiếp tục tấn công, con rết chọn cách bỏ chạy sang hướng khác. Cường đã tự hỏi, vì sao con rết kia không thể tấn công Quân mà tên đeo mặt nạ thì nó lại ăn trọn được. Đó là do hắn không có hình xăm trị quỷ nào trên người. Tên đeo mặt nạ làm nghề thuộc da, hắn đã xăm lên da của những con búp bê trong xưởng, vì thế mà sau khi Cường đốt hết chúng, tác dụng của thứ tà thuật đó cũng mất đi hiệu nghiệm.

- Đuổi theo!

Quân bên kia hét lớn, mắt thấy con quỷ đang leo lên tòa nhà, cơ thể dài ngoằng của nó uốn lượn, trong chớp mắt đã thấy nó bò hết một tầng. Cường không chậm trễ, cậu nhảy từ giàn giáo này qua xà ngang khác, các bước di chuyển linh hoạt, tay cậu đồng thời kết ấn. Tại địa thế như vậy, có thể hạn chế di chuyển của nó càng lâu càng tốt, vì vậy mà Cường dùng ấn khóa để khiến nó tạm thời ngừng lại.

Lòng bàn tay vừa hướng tới thân con quỷ, Cường hô lên:

- Khóa!

Ngay sau đó xích âm ty quấn lấy con quỷ, kéo cho nó dính vào cột nhà. Thân hình đồ sộ trong chớp mắt bị khóa chặt, mấy chục cánh tay co duỗi muốn thoát nhưng không được. Cường tiến thêm một đoạn nữa, cậu liếc mắt nhìn xuống, vuông góc với bên dưới là quỷ môn quan, từ đây cậu có thể vẽ ấn chú Yama để triệu hồi Thần Chết qua cửa địa ngục, bằng cách đó con rết người sẽ bị kéo về âm giới. Nếu không có quỷ môn quan thì không thể thi triển được bộ pháp này, Thần Chết cai quản địa ngục, muốn triệu hồi được thì phải có kết giới.

Quỷ môn quan cũng không thể tồn tại lâu dài được, phải nhanh chóng hành động trước khi lửa tắt. Cường bắt đầu dùng máu vẽ lên mắt đất những chuỗi ấn chú, hết một vòng ngoài, tới vòng thứ hai, đột nhiên mặt bê tông chỗ cậu đứng rung chuyển dữ dội. Cường ngẩng mặt lên, đập vào mắt cậu là cảnh tượng con rết giũ người thoát khỏi xích âm ty, nó thấy mồi nên cơn điên trỗi dậy, sợi xích không thể giữ được nó lâu hơn nữa, vừa thoát khỏi kìm kẹp, con quỷ xông thẳng tới chỗ Cường. Khoảng cách không xa, địa thế chênh vênh, Cường đã hết đường lui, cậu vội nuốt một ngụm nước miếng.

Bỗng trước mặt tối sầm, có ai đó vừa chắn tầm cắt cậu, chỉ thấy hai cánh tay cầm lưỡi hái gồng lên, con quỷ ngoạm phải thanh kim loại, hàm răng không ngừng nghiến xuống, nơi răng nó cắn trúng bắt đầu có máu chảy. Không phải nó bị thương, mà miệng nó nghiến vào bàn tay đang nắm lưỡi hái của Quân. Vừa rồi khi thấy cậu dùng Khóa để giữ con rết lại, hắn đã thấy không ổn, để tới đây nhanh nhất có thể, Quân phải cưỡi lên một con quỷ đói. Hai người một chủ một tớ lao đi, khi còn cách nơi Cường đứng chục mét, cùng lúc con rết thoát được xích âm ty, hắn thúc con quỷ tung người chồm lên, đồng thời bản thân cũng nhảy khỏi vai nó. Kết quả là hắn đến được chỗ Cường, còn con quỷ thì rơi thẳng vào quỷ môn.

- Tiếp tục đi, lửa sắp tắt rồi - Quân không nhìn lại, hắn nói qua tiếng thở dồn dập.

Cường lập tức tiếp tục, cậu tập trung vẽ lại ấn chú, khâu này tuyệt đối không được sai sót, chỉ cần nhầm một ký tự là cả hắn cà cậu đều sẽ gặp nguy hiểm.

Rắc.

Tiếng kim loại gãy rời, Cường nhìn lên, một đầu lưỡi hái đã đứt lìa, vai trái của Quân bị con quỷ ngoạm trúng. Hắn không kêu thành tiếng, nhưng toàn thân đã run lên, máu chảy thành dòng đỏ một bên áo. Nhanh lên, nhanh lên, Cường vẫn tiếp tục, cậu cảm giác không khí xung quanh như bị rút cạn, khó thở vô cùng.

- Xong chưa? - Giọng Quân vừa nói.

- Rồi - Cường vội đáp.

- Sau chuyến này hãy tới viện D, phòng 104, cha... đã phải đợi rất lâu rồi.

Cường im lặng, cậu sẽ không tới đó một mình, hắn phải dẫn đường cho cậu. Vẽ tới ký tự cuối cùng, Cường lập tức kết ấn và đặt bàn tay vào giữa vòng tròn, hô:

- Án!

Giây phút chờ đợi tiếp theo mới thực sự hồi hộp, Cường nín thở nhìn xuống quỷ môn quan. Ngay khi nhìn thấy hai bàn tay không lồ chui từ trong tường lửa ra, cậu mừng rỡ reo lên:

- Buông ra đi.

Chưa kịp giữa lấy hắn, con rết một lần nữa lại quay đầu bỏ chạy, kéo theo đó là Quân vẫn đang bị nó ngậm trong miệng. Cường thấy người hắn đột nhiên hất tung lên, chới với giữa khoảng không, sau đó hẫng một cái, con rết bị bàn tay Diêm Vương tóm trúng, nó chỉ kịp giãy lên vài cái, bàn tay liền giật mạnh lôi theo thân hình đồ sộ của nó xuống quỷ môn. Quân cũng vì thế mà rơi theo, Cường với tay nhưng không nắm được, cậu chỉ thấy khẩu hình miệng của hắn: 

“Chăm sóc cho Chó Điên hộ tôi.”

Sau đó cả hắn và con quỷ đều rơi vào tường lửa, ánh sáng xanh lam bùng lên dữ dội, chớp mắt liền tắt ngấm.

Cường vẫn chưa hết bàng hoàng, cậu bỗng không biết phải làm gì lúc này. Sau tất cả mọi thứ lại chìm vào bóng tối tĩnh mịch, gió thổi qua cánh tay cậu, cảm giác hụt hẫng kỳ lạ. Cường chạy xuống nơi vừa rồi còn là quỷ môn, tự nhiên cậu nghĩ phải đợi hắn quay lại, bỏ đi bây giờ nhỡ hắn ra được thì sẽ không có ai đưa tới viện.

Thế là Cường ngồi chờ, chờ tới khi trời sáng, công nhân quay lại làm việc phát hiện ra cậu, họ còn nghi cậu là ăn cắp nên Cường không thể tiếp tục ở lại. Đợi năm tiếng liên tục mà không thấy hắn xuất hiện, có khi nào hắn đã mở được quỷ môn và về nhà rồi không. Cường nhặt chiếc vali lên rồi đi bắt xe qua nhà hắn. Trong nhà không có ai, vậy là hắn chưa về.

Cường để lại một mảnh giấy ngoài cửa, ghi địa chỉ và số điện thoại liên lạc. Trong đó cậu còn viết:

“Tôi cầm chìa khóa nhà, khi nào về liên lạc tôi sẽ qua trả.”

Xong xuôi Cường mới khóa cửa lại, cậu phải tới gặp cha, bệnh viện nào, phòng bao nhiêu, giờ cậu chỉ nhớ được những cái đó. Bỗng nhiên cậu cảm thấy hồi hộp kỳ lạ, sau bao nhiêu năm tìm kiếm, tới khi được gặp mặt, lại rơi vào hoàn cảnh bất đắc dĩ này. Trước cửa phòng bệnh, Cường đã định gõ cửa, nhưng nghĩ người bên trong vẫn chưa tỉnh lại, cậu liền cứ thế đẩy cửa vào.

Trong căn phòng tương đối sáng sủa, cửa sổ đón nắng đã được kéo rèm gọn gàng, mọi thứ đồ đạc máy móc đều rất hiện đại và tiện nghi. Người nằm trên giường đã được kê cao gối, y tá làm vậy để người bệnh có thể cảm nhận được những thay đổi sáng tối trong ngày. Cường bỗng thấy sống mũi cay cay, đúng là cha cậu đang nằm đó, vẻ mặt ông bình thản, như đang trong một giấc ngủ dài. Những nếp nhăn trên trán, trên khóe mắt, và mái tóc đã bạc theo thời gian, từng ấy năm xá cách, giờ nhìn lại vẫn là cha trong trí nhớ của Cường.

Ngay khi chạm vào bàn tay ấm áp của ông, Cường đã không ngăn được nước mắt rơi xuống, giống như đứa trẻ mười bốn năm trước nhìn bóng lưng cha đi khuất, cậu nghẹn ngào không nói lên lời. Đáng nhẽ cậu phải đi tìm ông sớm hơn, nếu vậy mọi chuyện đã không bế tắc như thế này. Một năm cha nằm trong bệnh viện mà không có lấy chút tiến triển nào, giờ đây cậu đã tới, ngay bên cạnh cha, xin ông mở mắt nhìn cậu một chút.

Cường cứ đứng như vậy suốt buổi chiều, tới khi các bác sĩ thông báo hết giờ thăm bệnh, cậu mới rời đi. Sau khi trở về, Cường báo lại cho chị gái về tình hình của cha, chị đã mừng tới ngất đi. Ngày hôm sau, hôm sau nữa, hai người thay phiên nhau tới viện, kéo dài suốt một tháng tiếp. Cường có qua phòng trực để đóng viện phí cho cha, ở đây cậu được thông báo, viện phí hàng tháng đều đã được trả đầy đủ.

Người ta nói rằng, có một tài khoản luôn chuyển tiền đúng hạn cho bệnh việnd để thanh toán viện phí cho cha Cường. Tài khoàn đó là của Quân, hắn lỗ lực kiếm tiền, chủ yếu là để trả số viện phí này. Khoản tiền lưu viện hàng tháng rất cao, lại không biết khi nào cha mới tỉnh lại, vì vậy nên hắn đã nghĩ bằng mọi cách phải kiếm ra tiền. Có bao nhiêu hắn đều gửi vào tài khoản đó, dù cho có chuyện gì xảy ra với hắn thì việc nằm viện của cha vẫn được đảm bảo.

Cường đã qua chỗ Chó Điên, cậu nói với thằng bé là Quân có lẽ sẽ không trở về nữa, từ bây giờ cậu sẽ chăm sóc cho nó. Nghe tin mà mặt thằng bé ngẩn ra, nó không nói gì, ánh mắt cúp xuống thất thần. Sau thì nó quay đi, bóng lưng lặng lẽ, trước khi biến mất, Cường có thấy nó đưa tay lên chùi nước mắt, có lẽ nó cũng rất đau lòng.

Hơn một tháng trôi qua, cứ vài ngày Cường lại qua khu nhà tập thể một lần, mảnh giấy để ngoài cửa vẫn còn, không có ai liên lạc cho cậu. Hắn có lẽ đã không thoát được quỷ môn, muốn mở kết giới từ địa ngục phải có máu quỷ làm chất dẫn, hắn lại đang bị thương, vũ khí cũng đã gãy rời, kiếm đâu ra máu quỷ mà mở cửa. Chỉ cần nghĩ một chút là sẽ nhận ra, cơ hội của hắn không có nhiều, thời gian qua đã đủ để dập tắt hy vọng trong cậu.

Thực sự là hắn không trở về, cứ nhưu vậy mà sang thế giới bên kia, hắn nói là muốn hoàn thành tâm nguyện cho cha, sau đó sẽ đi tạ tội với Như. Có khi bây giờ hắn đang tìm kiếm cô ấy, nhưng liệu cô ấy có chấp nhận hắn, đấy là chưa kể bản thân cô ấy còn không biết vất vưởng nơi này, sao hắn có thể tìm ra được. Cường bất giác thở dài, cậu không muốn phải lựa chọn, vì chắc chắn cậu sẽ chọn cha thay vì giải thoát cho Như.

Thời tiết bắt đầu rét đậm, mọi nhà đang chuẩn bị cho ngày đoàn tụ lớn nhất trong năm. Hôm nay Cường và chị gái lại tới viện, chị nắm lấy tay cha, kể cho ôgn nghe vài câu chuyện, Cường yên lặng ngồi bên. Bỗng chị thấy ngón tay cha khẽ động, như cảm giác được ông sắp tỉnh lại, chị bật khóc và lên tiếng gọi. Cường chạy đi tìm bác sĩ, mọi người lập tức tập trung tại phòng bệnh của cha cậu.

Vài phút sau, cha Cường mở mắt, lúc đó tim cậu như vỡ òa vì hạnh phúc, cuối cùng cậu cũng đợi được ngày cha tỉnh lại. Nhưng có một điều là cha không nhận biết được bất cứ ai xung quanh, ông chỉ mở mắt và nhìn vào vô định. Dù có lay gọi hay dùng biện pháp gì thì ông vẫn không nghe không thấy. Các bác sĩ chuẩn đoán rằng, đây là di chứng sau tai nạn, hôn mê sâu trong thời gian dài cộng với ảnh hưởng của vết thương trên đầu khiến cho cha Cường mất đi tri giác. Bệnh này có thể khắc phục được hay không thì còn tùy vào nghị lực của ông ấy.

Đối với Cường thì việc cha tỉnh lại là một thành công, rồi từ từ ông ấy sẽ lấy lại được phản xạ, việc cần làm bây giờ là chờ đợi mà thôi. Ban đầu cậu nghĩ đây sẽ là quãng thời gian khó khăn, nhưng chỉ vài ngày sau cậu nhận ra cha đã có thể chuyển động được mắt, thậm chí miệng cũng có thể mấp máy. Nhưng thay vì nhìn cậu, Cường thấy cha luôn nhìn xuống cuối giường, ánh mắt tỏ ra sợ hãi, những lời ông muốn nói, dần dần Cường cũng có thể nghe được, những từ lặp đi lặp lại đó là:

“Cô là ai?”

Trong phòng lúc đó chỉ có một mình Cường, xung quanh không có bất kỳ ai, cuối giường cũng trống không, cha đang hỏi ai vậy? Hiện tượng này càng lúc càng nhiều hơn, những người khác thì cha không thấy, nhưng “cô” đứng ở cuối giường thì ông lại thấy rất rõ. Tới chị gái Cường còn bị những lời đó làm cho hoảng sợ, vì một nhẽ đâu có ai ở cùng chị trong phòng, cha không thấy chị đã đành, tại sao ông ấy cứ nhìn chằm chằm xuống cuối giường mà hỏi:

“Cô là ai?”

Không ai biết người cha nói là ai, ngoại trừ Cường, sau một thời gian, cậu đã hiểu người cha nhìn thấy rất có thể chính là Như. Oan hồn của cô ấy đã theo tới đây, vẫn luôn túc trực trong phòng này, bằng vẻ mặt đau đớn, những lỗ khoét trên mặt, hình dáng kỳ dị, thú cha thấy có thể là như vậy. Vì thế mà ông sợ hãi, trong mắt ông có thể chỉ là hai màu đen trắng, nhưng cô ấy lại xuất hiện giữa nền đen trắng đó, khiến cho ông không thể yên ổn được. Đây cũng là cái giá của việc chống lại tạo hóa, người chết vĩnh viễn không thể sống lại, dù có sống lại thì tâm hồn cũng như một kẻ đã chết. Không thấy được người sống, nhưng có thể thấy được người chết, như vậy còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Cường vì chuyện này mà giằng vặt rất nhiều, lương tâm cậu tới cùng vẫn phải lựa chọn giữa hai việc. Một là tiếp tục để cha trong tình trạng sống như chết, có thể chị em cậu sẽ được thấy ông, nhưng bản thân cha lại chịu khổ sở vô cùng, Hai là giải thoát cho Như, để cô ấy không phải vất vưởng nơi nhân thế này nữa. Nếu làm vậy cậu sẽ khiến cha không thể sống tiếp được.

Càng ngày cha càng thêm sợ hãi cô gái đứng cuối giường, ông thậm chí đã không dám ngủ, sau ba ngày liên tục, hai mắt ông chẳng chịt tơ máu. Các bác sĩ cùng không thể giải thích được trường hợp này. Cường không muốn thấy cha phải giày vò thêm nữa, lương tâm cậu từ ngày đó chưa từng được yên ổn, tiếp tục sống như vậy sẽ chỉ làm cho mọi người phải khổ, tới cùng cũng chẳng ai đạt được mục đích, tất cả chỉ là sai lầm chồng chất sai lầm.

Ngày tiếp theo, Cường không tới viện, cậu lên xe đi Hà Đông, đến nghĩa địa, trên tay cầm một chiếc áo sơ mi. Sau khi đào được một cô gái lên, Cường bật lắp quan tài, đây là lựa chọn để kết thúc tất cả những đau khổ đã tồn tại suốt một năm qua. Như vẫn giữ nguyên tư thế trong quan, lá bùa dính trên trán cô ấy, cậu lấy chiếc áo đặt vào bàn tay Như, đó là món đồ Quân vẫn mặc, Cường nói:

- Anh ta đã tới tìm cô, thời gian qua khiến cô phải chịu giày vò như vậy, tôi sẽ kết thúc tất cả ngay bây giờ. Tôi có lỗi với hai người, chặng đường tiếp theo cô sẽ không phải cô đơn nữa, xin hãy nhắn lại với anh ta, tôi cảm ơn anh ấy rất nhiều, món nợ này tôi sẽ đền đáp lại cho hai người vào kiếp sau. Xin cô hãy yên tâm quay lại âm giới, đi tiếp chặn đường siêu sinh.

Dứt lời, Cường đào chiếc bình sứ lên, mở nắp ra và đặt sang bên cạnh nơi Như nằm. Tiếp theo cậu từ từ gỡ lá bùa Cản thi trên trán cô ấy ra, lúc đó cậu cũng không chắc là cô ấy có nghe được hết những lời chân tình vừa rồi hày không, nhưng bàn tay đang nắm chiếc áo kia chợt siết chặt lại. Cường nhanh chóng kết ấn, cậu hướng lòng bàn tay vào trán cô ấy, sau khi đọc hết khẩu quyết, Cường hô:

- Hóa.

Vài giây sau không thấy cô gái động đậy nữa, cơ thể cứng nhắc bỗng nứt ra, sau đó từ từ tan vỡ. Đây là kết thúc của toàn cuộc, mọi thứ đều hóa hư vô, nhưng giữa sự hư vô lại hình thành những mối dây liên kết. Khi sống không thể ở bên nhau, chỉ mong chết đi lại được đoàn tụ, đó có chăng cũng là một kết thúc viên mãn.

Vừa lấp xong một không lâu, Cường nhận được một cuộc điện thoại, đầu dây bên kia là tiếng chị khóc nghẹn. Chị gọi cho cậu để thông báo cha đã trút hơi thở cuối cùng, có thể nói cha đã hoàn thành tâm nguyện, ra đi bên cạnh người thân của mình. Cường chỉ biết nói xin lỗi, cậu xin lỗi chị, xin lỗi vì không thể ở bên cạnh chị lúc này. Thật tâm, Cường muốn xin lỗi vì đã không thể giữ cha ở lại. Tiếng nấc nghẹn của Cường hòa vào trong gió, nghe vừa có phần bi ai lại vừa có phần thanh thản.

Trở về sau chuyến này, Cường quay lại nhà Quân, vô tình, cậu thấy Chó điên đang đứng dưới sân nhìn lên, thấy cậu nó liền nuốt lại nước mắt. Thằng bé hỏi:

- Anh ấy sẽ không về nữa sao?

- Chắc vậy, anh ta đã đi xa rồi, còn lâu nữa chúng ta mới gặp lại anh ấy - Cường an ủi thằng bé. Đây là lần đầu tiên cậu thấy Chó Điên dùng kính ngữ khi nhắc đến Quân, thằng bé vẫn nghĩ là hắn sẽ quay về nên thường xuyên qua đây chờ.

- Từ giờ tôi sẽ chăm sóc cho người anh em, hay là chuyển qua chỗ tôi ở luôn đi - Cường hại nói.

- Gọi tôi là Vũ, đấy là tên anh ấy đặt cho tôi ngày trước - Thằng bé đáp.

Vậy ra người đặt tên cho nó là Quân, Cường gật đầu, hỏi nó có muốn qua nhà cậu ở không, thằng bé từ chối, nó muốn ở lại đây hơn. Vậy nên sau đó Cường cũng không cần đi thuê nhà ở ngoài nữa, cậu và Vũ chuyển đến sống trong căn phòng của Quân. Cậu làm tiếp công việc mà hắn vẫn làm, nhận giấy tuyển dụng, ai thuê gì làm đấy, nhờ vậy mà hai người có cuộc sống tương đối ổn định. Trong ngăn kéo bàn làm việc, Cường thấy tên và mật khẩu tài khoản của Quân, bằng số tiền này Vũ có thể tiếp tục đi học, thằng bé cũng muốn có thêm bạn mới ngoài những con Chó đen kia.

Thấm thoát cũng được một thời gian, vào một đêm đang xử lý công việc trên máy tính, đột nhiên Cường thấy có thông báo trong gmail của Quân. Cậu mở ra, đó là tin nhắn trong web do hắn điều hành, 11 Âm binh. Trước giờ Cường chưa từng để ý tới cái này, đây là lần đầu truy cập vào đó, có phần hơi bỡ ngỡ. Đang xem lượt người tham gia, bỗng Cường thấy một người dùng có tên tài khoản rất quen:

“Người qua đường 07

tongdangminh @ gmail.com

Tống Đăng Minh, đây là họ tên đầy đủ của Minh, trên đời chắc sẽ không có sự trung hợp nào như vậy, Cường lập tức click vào khung chatbox và gõ vài chữ:

“ Xin chào, lâu rồi không gặp”

Thiết nghĩ, đã là duyên thì tránh không được, tới cùng những người có lòng cũng sẽ gặp lại nhau.

_Hoàn_

_______________________

“11 Âm binh” tới đây là kết thúc. Từ giờ Cường sẽ là thành viên của tổ chức, cậu ta thay Quân quản lý và tiếp nhận thành viên mới. Những người tham gia tổ chức này không phải hoàn toàn ác, điểm chung duy nhất của bọn họ chính là từng trải qua một nỗi đau rất lớn, Âm dương sư vì vậy cũng không phải là tà đạo. Vỗn dĩ nghề nào cũng sẽ có người tốt người xấu, ngay cả những kẻ xấu cũng vẫn có thể trở thành người tốt, tất cả đều nằm ở hai chữ Lương Tâm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.