Giải Ngải Ký

Quyển 2 - Chương 4-1: Đặt cược



Còn tưởng thân xác cũng chết theo tâm tưởng ngay lúc đó, trong đầu Cường mọi thứ đều trống rỗng và tối đen giống như khoảng không trước mặt. Một lần nữa, cậu không thể bảo vệ được người thân của mình, cũng là một lần nữa, cậu tận mắt chứng kiến kẻ thù ra tay tàn bạo, nhưng bản thân chỉ có thể bất lực đứng nhìn.

Cường rơi trúng vào lùm cây trồng ngoài hành lang bệnh viện, tới khi mọi người giúp cậu ra khỏi lùm cây, quần áo cậu đã rách tướp, trên người còn chằng chịt những vết chầy xước. Tuy không đến mức gãy chân gãy tay, nhưng các bác sĩ cũng phải lật Cường nằm úp trên giường bệnh, họ mất hai giờ để gắp hết những dằm cây đâm sâu trong da thịt cậu. Suốt quãng thời gian đó, Cường chỉ biết ngẩn người, không có suy nghĩ gì, càng không bị những đau đớn bên ngoài kia ảnh hưởng.

Rơi từ tầng bốn xuống không chết, đây là may mắn hay là sự trừng phạt cho cậu, khiến cậu tự giằn vặt chính mình, tâm can thực ra đã chết từ giây phút đó rồi. Bác sĩ băng bó hoàn tất, Cường nặng nề ra khỏi phòng cấp cứu, dù đang là nửa đêm nhưng sau chuyện vừa rồi, bệnh viện bỗng nhiên tấp nập hẳn. Đang không biết đi đâu, chợt Cường nghe thấy tiếng người gào thét:

- Con ơi,… con ơi,… con tôi đâu rồi bác sĩ, con ơi, Bông ơi,…

Nhận ra giọng chị mình, Cường như bừng tỉnh, cậu vội chạy lên cầu thang, trong lòng lạnh băng, biết đối mặt với chị thế nào đây. Tới tầng bốn, trên hàng lang có vài người đang đứng, họ vừa khuyên can vừa kéo lấy thân thể chị, để chị khỏi nhào ra ngoài ban công. Chứng kiến cảnh tượng đó, tim Cường thắt lại, hai bàn tay bất giác nắm chặt, cậu cố nén lại những giọt nước mắt sắp tuôn trào.

Lúc cậu nhảy xuống giữ lấy Bông, chị đã ngất lịm đi, một người phụ nữ mềm yếu như chị sao chịu nổi cảnh tượng đáng sợ đó. Khi phải nhìn tận mắt cả con và em mình cùng lúc gặp nạn, chưa kể những thứ ma quỷ xuất hiện trước đó, chúng gợi lại nỗi đau chị vẫn chôn giấu trong lòng 12 năm nay, cái chết đau đớn của mẹ và dượng. Giờ đây lại phải đối mặt với việc chị sẽ mất cả đứa con gái và người em trai, bảo sao trái tim chị không vỡ nát, tinh thần nào đủ vững vàng mà chấp nhận hiện thực đó.

- Con gái cô ấy bị bắt cóc đấy.

- Khổ thân, kẻ nào nhẫn tâm thế, tôi có nghe thấy ai đấy hét, nhưng đang cho con ngủ, chẳng kịp chạy ra xem thế nào.

- Em trai cô ấy còn bị ngã từ tầng bốn xuống, nghe bảo lúc mọi người tới tên bắt cóc đã chạy thoát rồi, cô ấy thì ngất ở ban công.

Những lời thì thào xung quanh lọt vào tai Cường, chuyện vừa rồi diễn ra quá nhanh. Thực tế chỉ chưa đầy năm phút, từ lúc chị thấy con rết người kia bắt Bông đi, tiếng hét của chị đã đánh động mọi người, nhưng vì đang trong giờ giới nghiêm, là bệnh viện nhi nên không có nhiều người còn thức lúc đó. 

Quá trình chống trả tiếp theo, chi tiết nghe thì dài dòng, nhưng hành động lại rất chóng vánh. Chỉ là Cường giữ được con quỷ lại, đồng thời cậu phải lao xuống cứu Bông, nhưng sau đó con quỷ thoát được, và nó lại giật Bông khỏi tay cậu. Tổng thời gian có thể chỉ tính bằng giây, cho tới lúc mọi người xuất hiện, tên đeo mặt lạ cưỡi lên con quỷ, hắn đã mở sẵn một kết giới nối với cõi âm, bằng chính máu của Cường. Trước khi có ai đó nhìn thấy, hắn liền bước vào, đem theo cả Bông, biến mất.

- BÔNG…

Tiếng khóc của chị gái chen vào giữa dòng hồi tưởng của Cường. Trước mắt cậu là thực tế, Bông đã bị bắt đi, có thể con bé vẫn chưa bị giết, dù con quỷ ngoạm lấy người nó, nhưng Cường không thấy có máu chảy ra. Nếu tên đeo mặt nạ kia muốn bắt con bé về để làm đồ chơi, vậy cậu vẫn còn hy vọng cứu được nó.

Chị gái oằn người gào khóc mặc cho những y bác sĩ có khuyên can thế nào, trong suy nghĩ chị bây giờ toàn tiêu cực. Bông có xảy ra chuyện gì, chị cũng không thiết sống nữa, con bé là sinh mạng của chị. Cường tới đỡ chị dậy, thấy cậu chị vội hỏi:

- Bông đâu Cường? Bông đâu?

Cậu ôm lấy chị, tự dặn lòng rằng con bé vẫn sống, dù nó đang gặp nguy hiểm nhưng chắc chắn vẫn sống. Vì vậy mà chị đừng lo, bằng mọi giá cậu cũng sẽ đưa được con bé về. 

- Em sẽ tìm được Bông, sớm thôi con bé sẽ về với chị, em nhất định sẽ đưa nó về.

Chị vẫn khóc. Cường dìu chị vào phòng, mấy phút sau thì anh rể tới. Anh đã về từ lúc 11h, nhưng vì đang đêm nên anh định sáng mai mới tới thăm con gái, không ngờ người ta gọi điện báo con anh đã bị bắt cóc. Anh tới viện mà trong tình trạng hoang mang, thấy chị, anh cũng không cầm nổi nước mắt.

Cường kể sơ qua cậu chuyện cho anh rể nghe, cậu lược bỏ những chi tiết ma quái trong đó, thay bằng một kẻ tâm thần đột nhiên tấn công chị gái và cướp con bé đi. Anh rể đã lập tức gọi điện báo công an, ngay trong đêm, họ cử ba đồng chí xuống bệnh viện điều tra vụ việc. Một đồng chí gặp riêng Cường để lấy lời khai, vì cậu là người trực tiếp liên quan tới diễn biến vụ bắt cóc.

Dù các đồng chí công an làm việc rất nghiêm túc và nhiệt tình, nhưng tự Cường nhận thấy, chuyện này không thể giải quyết bằng cách đó được. Cậu biết kẻ thủ ác là ai, hình dáng của hắn, giọng nói của hắn, tất cả cậu đều nhớ như in. Nhưng hắn không phải người thường, ra tay chớp nhoáng, nếu không nhờ may mắn rơi xuống lùm cậy, chắc Cường cũng không sống được mà ngồi đây trình báo.

Muốn cứu được Bông, trước hết vẫn là có được tung tích của tên đeo mặt nạ. Trong tất cả các cách, nhanh nhất và có thể là thực tiễn nhất, vẫn là tìm tới một người. Cường dùng cả đêm để suy nghĩ hết mọi cách, bỏ qua việc tìm kiếm trong bệnh viện như các đồng chí công an đang làm, tự mình đi tìm thì càng không thể, những nơi có nhiều trẻ em, trong thành phố này rất nhiều nơi như thế. Trường hợp này rất khẩn cấp, qua một ngày là hy vọng sẽ càng giảm xuống.

Tới 8h sáng, các đồng chí công an dừng tìm kiếm trong khu vực bệnh viện, kết quả không khả quan, vì họ thậm chí còn không thể tìm được một dấu vân tay đáng ngờ nào. Như một đồng chí nhận định, kẻ thủ ác đã bốc hơi khỏi hiện trường gây án. Mà đúng là hắn đã bốc hơi thật, chỉ là cách thức vô cùng ma quái, có nói ra cũng không ai tin được.

Cường để chị gái lại cho anh rể chăm sóc, tình trạng chị vẫn không khá hơn, dù đã mệt tới thiếp đi, nhưng thần trí lúc mơ lúc tỉnh. Cậu rời khỏi bệnh viện, trước tiên là phải đi rút tiền, có bao nhiêu tiền tiết kiệm, Cường cũng cầm theo hết. Người mà cậu cần tìm, như hắn nói thì cứ có tiền, muốn hắn làm gì cũng được. 

“ Ngách 1031, Đường Đuôi Cá, GP, HN.”

Dù đã có địa chỉ của hắn, nhưng sẽ mất một lúc để tìm tới nơi, đường xá trong nội thành rất rắc rối, nhà lại trong ngõ ngách, muốn nhanh cũng không được. Lần mò tới hơn 9h, cuối cùng thì Cường cũng tới được ngách 1031. Đường ở đây vừa nhỏ vừa sâu, hai người đi bộ còn phải tránh nhau mới qua lọt. Cuối ngách là một dãy nhà tập thể xuống cấp, cao năm sáu tầng, bên ngoài quét ve vàng, nhà nào cũng giăng đầy quần áo phơi kín cửa.

Không có số nhà, Cường định đi vào rồi gặp ai đó hỏi thăm, nhưng mà ngay khi bước lên cầu thang, đập vào mắt cầu là hàng chữ sơn đỏ trên nền tường xám rất rõ ràng:

“Tìm Quân => Lên tầng ba”

Quân là tên hắn, tìm Quân là tìm hắn phải không? Cường cau mày, muốn biết thì cứ lên tầng ba sẽ rõ. Đi hết hai tầng, trên tường cầu thang tầng ba có vẽ một mũi tên chỉ sang trái. Đi theo mũi tên, thấy ở hành lang bên trái có sáu phòng, năm phòng có phơi quần áo chăn màn ngoài cửa, duy nhất một phòng không phơi phóng gì. Cường bước tới trước cửa phòng đó, thấy trên cửa viết:

“Quân.”

Đây là phòng hắn, cậu lập tức gõ cửa. Không phải chờ lâu, bên trong có tiếng người vọng ra:

- Mời vào! Cửa không khóa đâu.

Cường mở cửa, không gian bên trong khá chật chội, nhưng được cái ngăn nắp, từ phải qua trái lần lượt là giường ngủ, cách một đoạn là bàn làm việc với giá sách, cách một đoạn nữa là kệ bếp nấu ăn, ngay cạnh là cửa sổ. Có một chiếc tủ đặt bên trái cửa, bên phải là phòng tắm. Đại loại là căn phòng này không đến nỗi xấu tính như người chủ của nó, hắn ngồi trên bàn làm việc, đối diện ngay cửa bước vào.

- Ngồi đi, ngồi đi, thời gian qua vẫn sống tốt chứ thầy trừ tà? – Quân tít mắt cười.

- Tao có việc cần hỏi mày, đừng dài dòng nữa – Cường nói.

- Có mang theo tiền không? – Quân nhướn lông mày lên.

Cường lấy ra tất cả tiền mà cậu mang theo, đặt lên mặt bàn. Tên kia nhanh tay cầm lên đếm, hắn đếm đi đếm lại, được một lát mới quay ra nói:

- Vì mày đã tới đây, nên tao sẽ trừ cho mày tiền đi lại. Chỗ này tao tính mày được hỏi ba câu. Sẵn sàng chưa, chúng ta bắt đầu nào.

- Cho tao địa chỉ của tên đeo mặt nạ?

- Không biết. 

- Mày với kẻ đó cùng làm trong một tổ chức, sao có thể không biết?

- Bọn tao hoạt động riêng rẽ, mỗi thành viên ở một nơi, không cùng một mục đích, tham gia tổ chức chỉ là để trao đổi thêm kinh nghiệm thôi.

Cường nhìn vẻ mặt thản nhiên của hắn khi trả lời, dường như đó là sự thật, nếu cả hắn cũng không biết tên đeo mặt nạ kia ở đâu, vậy chuyện này phải làm sao đây. Đắn đo giây lát, Cường lại hỏi:

- Mày có cách nào liên lạc với hắn không?

- Không có. Tên đó đặc biệt khó gặp, bọn tao thường trao đổi qua trang web, hắn lớn tuổi nên rất ghét công nghệ, trước giờ tao chỉ mới gặp hắn vài lần. 

- Nếu bắt được con mồi, hắn có giết luôn không?

- Ting! Ting! Hết rồi nhé, mày chỉ được hỏi ba câu thôi, muốn hỏi thêm thì trả tiền đi – Quân đột nhiên reo lên.

“Thằng khốn.”

Cường thầm chửi, tay nắm chặt lại, cậu đã định lao vào đấm hắn. Nhưng Cường lập tức dừng tay, khi cậu thấy trên mặt tên kia hiện ra một nụ cười bất thường, hắn nói:

- Đừng manh động, từ khi bước vào đây, với người khác thì chỗ này chỉ là một căn phòng bình thường, nhưng với mày thì đây giống như cái bẫy vậy, chẳng lẽ mày không biết?

Từ bốn góc phòng xuất hiện những bóng đen rất lớn, có thể thấy đó là lũ quỷ đói được tên Quân kia nuôi dưỡng, nơi này chính là đại bản doanh của hắn. Nhưng mà giờ còn cái gì nguy hiểm hơn việc không cứu được cháu gái nữa, Cường thậm chí không nhìn tới những bóng đen đó, nếu tên này đã không muốn nói, vậy cậu cũng chẳng còn lý do mà ở lại.

Tiếp tục lằng nhằng với hắn, sẽ chỉ thêm lãng phí thời gian, cơ hội sớm tìm được tên đeo mặt lạ cũng khó khăn hơn. Nghĩ vậy Cường lẳng lặng rời đi, trong đầu rối như tơ vò, biết đi đâu tìm người bây giờ, còn ai có thể giúp đỡ được cậu nữa.

- Thầy trừ tà, mày thật sự muốn tìm gặp Ông ba bị phải không? – Quân chợt nói.

Cường nhìn tên kia, mặt ra vẻ khó hiểu. Hắn nói vậy là có ý gì.

- Vẫn có thể gặp được Ông ba bị, tối mai tổ chức sẽ họp định kỳ hàng tháng. Thường thì hắn ít khi xuất hiện, nhưng như mày nói thì có vẻ hắn đang ở gần đây, khả năng mai hắn cũng sẽ đến – Quân dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Cường.

- Vậy thì sao? – Như có hy vọng, Cường quay lại trước bàn làm việc của tên kia.

- Tao có ý này, chúng ta đặt cược đi. Tao sẽ đưa mày tới cuộc họp, nếu như Ông ba bị không tới, vậy tao sẽ không lấy tiền. Còn nếu hắn tới, mày sẽ phải trả tao tiền, như vậy rất hợp lý phải không? – Quân nói, mặt hắn càng lúc càng nguy hiểm.

Đây có phải là cơ hội cho Cường? Nếu cậu không đồng ý với hắn, vậy coi như cậu mất đi manh mối duy nhất để tiếp cận tên đeo mặt nạ. Nhưng nếu đồng ý, cậu sẽ tự đặt mình vào nguy hiểm, đây có thể là một cái bẫy, cậu không biết ý đồ của hắn, những kẻ như hắn sẽ không đơn giản mà giúp đỡ cậu.

- Mày làm vậy chỉ vì tiền thôi sao? – Cường hỏi.

- Đúng vậy. Thậm chí nếu mày có nhiều tiền, tao sẽ bán mạng cho mày. Tao chỉ cần tiền thôi – Quân cười híp mắt.

Nhìn hắn lúc này rất giống một ông thần tài, chỉ có điều là gầy hơn và gian xảo hơn. Sẵn sàng bán mạng để kiếm tiền, với khả năng của hắn chắc chắn sẽ kiếm được rất nhiều tiền, nhưng tại sao hắn lại ở trong một căn phòng tuềnh toàng như vậy. Nhìn hắn cũng không giống một kẻ có tiền lắm.

Dù sao tình thế lúc này đang rất nguy cấp, không còn thời gian để suy nghĩ nữa, trước mắt phải gặp được tên đeo mặt nạ, chuyện gì cũng để sau. Chỉ có hơn một ngày để chuẩn bị, nếu như còn chần chừ cậu sẽ không sẵn sàng để đối đầu với kẻ thù đêm mai. Sơ suất đêm qua là một ví dụ, nhất định không được để chuyện đó tái diễn.

Cường gật đầu đồng ý. Mặt tên Quân hớn hở hẳn lên, hắn đứng dậy, nói:

- Thỏa thuận vậy đi, mày về nhà chuẩn bị, 6h chiều mai qua đây, bình thường thì cuộc họp sẽ được tổ chức ở phòng này, nhưng do sự có mặt đặc biệt của mày, giờ tao phải đi thuê chỗ nào rộng rãi hơn. Nhớ mang theo nhiều tiền một chút, tao còn mấy gói ưu đãi kèm theo, miễn là mày chịu chơi thì tao cũng tới bến luôn – Nói xong hắn cười haha, có vẻ rất thích chí.

Mặc kệ hắn giở trò gì ngày mai, Cường chỉ cần tập trung vào tên đeo mặt nạ, nếu kẻ đó tới, cậu không hy vọng sẽ còn mạng để trở về. Mục tiêu của cậu là phải cứu được Bông, muốn làm được như vậy, cậu phải hạ được tên đeo mặt nạ. Khả năng đó đối với Cường không cao, nhưng bằng mọi giá cậu phải làm được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.