Giải Ngải Ký

Quyển 2 - Chương 4-3: Đặt cược (3)



Quân đặt một sấp tiền lên bàn. Ngay lập tức bảy cặp mắt cùng nhìn về phía Cường, những người có mặt trong phòng bắt đầu đánh giá cậu. Tên đeo mặt nạ bên kia không thấy động tĩnh gì, hai tay hắn liên tục vỗ vào nhau không thành tiếng, giống như đang nhịp theo một giai điệu nào đấy. Chiếc lắc tay cũng theo đó mà rung lên.

Leng keng… leng keng…

- Em theo anh Quân, đặt gấp đôi – Cô gái ôm manocanh cũng chồng tiền lên bàn, mắt liếc liếc Cường, ánh cười không ngớt.

- Tôi theo Ông ba bị, bằng tiền - Ảo thuật gia đặt một bộ bài lên bàn, hắn giữ tay trên bộ bài, sau đó buông ra, bài đã biến thành tiền.

- Nhanh nào, có người sắp không đợi được nữa rồi – Quân lên tiếng thúc giục mọi người, mắt hắn nhìn sang Cường, khóe miệng nhếch lên.

Đúng là Cường đang phải cố gắng kiềm chế, bàn tay của cậu không ngừng run lên, bỏ ngoài tai những lời bàn tán xung quanh, trong suy nghĩ của cậu bây giờ chỉ tồn tại duy nhất một điều. Giết kẻ trước mặt. 

Hắn không đem theo Bông, tại sao lại như vậy, con bé vẫn an toàn, hay là…? Có một suy nghĩ vụt qua trong đầu Cường, bàn tay chợt siết chặt lại, những lúc thế này không được để ý chí lung lay, vẫn còn hy vọng, phải tin rằng con bé không sao. Cường tự nhủ với bản thân, sát khí tỏa ra ngùn ngụt, như có hai đốm lửa bùng cháy trong mắt cậu, quỷ thần xuất hiện cũng không ngăn cản được cơn thịnh nộ của Cường lúc này.

- Tôi cũng theo Ông ba bị, bằng tiền, khục khục khục… - Người đàn ông ho lao một tay đặt tiền lên bàn, một tay ôm ngực thở hắt ra.

Ruỳnh! Ruỳnh! Ruỳnh!

- Ông ba bị! Ông ba bị! – Gã đồ tể liên tiếp đập hai tay xuống bàn, ra vẻ phấn khích, trước mặt để ba sấp tiền, gã cũng đặt cho tên đeo mặt nạ.

- Còn ai nữa không? – Quân hỏi lại, hắn đưa mắt nhìn một vòng quanh hai dãy bàn. Ba người còn lại vẫn muốn quan sát tiếp, họ chưa biết Cường là người thế nào, liều lĩnh đầu tư như vậy sẽ nguy hiểm. Cũng được, đêm nay còn dài, Quân chậc lưỡi, hắn đang rất hào hứng, không thể hoãn sự sung sướng này lại được.

- Này anh bạn, cố gắng thể hiện cho tốt, cơ hội này có một không hai đấy, tiền này tôi đặt hết cho cậu, đừng phụ lòng tôi – Quân nói với Cường, giọng điệu đầy tin tưởng.

Đối với hắn thì đây giống như một cuộc làm ăn lớn, vừa béo bở vừa mạo hiểm. Quân lợi dụng máu trả thù đang sôi sục trong Cường, chính điều này khiến hắn mạnh dạn đầu tư 30% vào đó, hắn còn từng đánh nhau với cậu nên 30% tiếp theo hắn rất chắc chắn, trận này chỉ cần quá bán là đủ. Cường còn rất tiềm năng, những người ở đây chưa ai biết năng lực của cậu, đương nhiên họ sẽ đặt cho Ông ba bị, Cường mà thắng, tất cả tiền sẽ về tay hắn.

Nhưng mà Quân cũng biết, để hạ được Ông ba bị thì rất khó, bản thân hắn cũng không chắc đã đánh thắng được. Chỉ có điều, hắn không thích đặt vào cái gì quá chắc chắn, mạo hiểm như vậy mới thú vị. Thương trường cũng là chiến trường, kiếm tiền có bao giờ dễ dàng.

Mấy lời vừa rồi chỉ như gió thoảng qua tai Cường, cậu tập trung quan sát cử chỉ của tên đeo mặt nạ. Hắn hoàn toàn thả lỏng, có phải hắn đã có tính toán từ trước, trông hắn không có điểm nào giống như chuẩn bị lâm trận. Nhịp vỗ tay vẫn đều đều, không nhanh không chậm, thỉnh thoảng hắn lại nhún một cái, động tác như một đứa trẻ đang bắt nhịp. 

Leng keng… Leng keng…

- Không làm mất thời gian của mọi người nữa. BẮT ĐẦU ĐI! - Quân cao giọng tuyên bố.

Cùng lúc, hai bàn tay đang vỗ của tên đeo mặt nạ chập lại.

Keng!

Rầm!

Một tiếng động long trời vang lên, chiếc bàn mà tên Quân đang đứng vừa bị hất văng đi, mặt đất giống như bị cày tung, bụi bay mù mịt. Không phải Cường vừa động thủ, mà là một thứ khổng lồ từ phía sau vọt tới, tông thẳng vào người cậu. Tốc độ và sức mạnh của nó thật khiến người khác kinh hãi, Quân vẫn đứng nguyên tại chỗ, mắt nhìn cái bàn vừa bay ra xa, hắn thầm chậc lưỡi một cái.

Xung quanh dội lên rất nhiều tiếng “Ồ”, một phần họ cũng bất ngờ vì màn tập kích vừa rồi, một phần khác lại vì người bị tập kích kia. Khói bụi tan đi, thân hình đồ sộ của con rết trăm tay hiện ra, dưới cái đầu lớn, với sáu khuôn mặt trẻ con và một cái miệng đầy răng nhọn đang ngoác rộng, là Cường. 

Ngay khi tiếng lắc tay vừa dứt, từ bóng tối phía sau lóe lên mười hai con mắt đỏ rực, chỉ chưa đầy một giây tiếp theo, con rết người lao tới, miệng nó tớp xuống đầu Cường. Vì vận tốc quá cao nên khi hai bên va chạm vào nhau, con quỷ kia vẫn tiếp tục lao đi, sàn nhà xung quanh bị mấy chục cái tay của nó bẩy tung lên.

Cường dùng tay giữ chặt hai hàm của con quỷ, đầu cậu chỉ cách cái lưỡi nó vài cm, nước dãi từ trên đổ xuống như mưa. Để dừng con quỷ lại, Cường phải xuống tấn ở hai chân, kết quả là vẫn bị nó kéo đi hơn ba mét.

RÉCCCCCC

Con quỷ tập kích bất thành, nó ré lên một tiếng rồi vung đầu thật mạnh, tay Cường lập tức tuột khỏi hàm nó. Vừa vung lên nó lập tức quật đầu xuống, lần này nó quyết tâm dồn toàn lực ngoạm tới, tốc độ cũng gia tăng đáng kể. Không cần tính toán cũng biết là dùng tay chỉ vô dụng, Cường bật người ra sau, liên tiếp tránh được ba phát ngoạm điên cuồng của con quỷ.

Đòn phủ đầu của tên đeo mặt nạ quá dồn dập, hắn không để Cường có thời gian suy nghĩ, cậu thậm chí còn không kịp liếc sang hắn. Có vẻ như hắn hoàn toàn rảnh tay. Như vậy chẳng phải là yếu thế quá sao, Cường cắn chặt môi dưới, con quỷ kia nhanh một, cậu phải nhanh mười.

Ngay lúc con quỷ quật cái đầu vĩ đại của nó xuống, Cường không né đi mà chỉ đứng chếch sang trái hai bước, trước khi nó kịp ngẩng lên thì cậu đã túm lấy một cánh tay nó. Lợi dụng sức tấn công như vũ bão không thấy trời đất là gì kia, Cường cũng bị nó hất lên theo, cậu đu người quàng chân qua cổ con quỷ, động tác nhanh gọn như người ta nhảy ngựa vậy.

Bước đầu đã thành công, đối mặt với Cường bây giờ là hai khuôn mặt một mếu một giận dữ ở sau gáy con quỷ. Mặt kệ nó trừng trừng nhìn mình, Cường lập tức vươn tay ra mặt chính diện của nó, phải nói là con quỷ này có cái đầu to kinh người, vòng tay cậu không khép lại được. 

Phải áp người vào hai con mắt đang mở 

thao láo không phải là một cảm giác hạnh phúc gì, Cường với tay túm lấy hàm trên của nó, hai đầu gối quặp lấy hàm dưới. Tư thế này vừa chắc chắn, vừa an toàn, con quỷ có lắc mạnh tới thế nào thì Cường cũng không bị văng ra. Tay của nó vừa ngắn vừa nhỏ, có với cũng không tới được chân cậu. 

Tiếp theo là đòn quyết định, Cường duỗi thẳng lưng, hai tay nắm hàm trên kéo căng lên, đầu gối kẹp hàm dưới dồn sức đẩy xuống. Khiến cho miệng của con quỷ đã rộng lại càng rộng hơn, ban đầu nó chỉ há 90 độ, bây giờ thì nó há hẳn 180 độ. Người xung quanh có thể thấy cả Amidan trong họng nó. Dãi dớt chảy đầy chân Cường, đau đớn khiến nó vùng vẫy dữ dội, nhưng mà vô hiệu, càng quẫy Cường càng kéo mạnh hơn.

Roẹt!

Hai hàm của con quỷ lập tức bị xé toạc, đầu và hàm trên nó oặt ra sau, cằm và hàm dưới lủng lẳng trước cổ. Hàng chục cánh tay của nó lập tức thôi ngọ nguậy, thân hình đồ sộ đổ ập xuống sàn, cả căn phòng như chấn động vì cú va chạm đó. Cùng lúc, Cường nhảy khỏi cổ con quỷ.

Rào! Rào! Rào!

Khán phòng vang lên những tiếng vỗ tay nhiệt liệt, đâu đó còn có người huýt sáo “Biz! Biz”.

Quân đã ra dựng lại cái bàn bị đổ, hắn cũng chứng kiến toàn bộ quá trình hạ gục con rết khổng lồ kia, quả thực là mãn nhãn. Sau khi thấy tiếng vỗ tay ngớt dần, hắn nói:

- Có ai muốn cược tiếp không?

- Tôi! – Chú lực sĩ lập tức giơ tay – Đặt cho anh bạn kia, bằng tiền!

Dứt lời thì chú ta đập tiền lên bàn, nghe được cả tiếng răng rắc của mặt bàn gãy nứt. Hai người còn lại vẫn không tham gia, họ nhận ra là Cường rất đặc biệt, nhưng thể hiện như vậy là chưa đủ. Cả khán phòng lại nín thở tiếp tục theo dõi trận chiến.

Cường đứng đối mặt với tên đeo mặt nạ. Trên áo cậu đã lấm tấm máu, có vẻ như những vết thương bắt đầu rách ra, nhưng vì đã tiêm hai liều thuốc giảm đau, Cường hoàn toàn không cảm thấy gì. Tên đeo mặt nạ nhìn con quỷ của mình nằm bất động dưới chân Cường, hắn lúng túng vừa muốn chạy tới chỗ nó, vừa ra vẻ sợ hãi Cường.

- CHÁU GÁI TAO ĐÂU? – Cường hét lên.

Tên đeo mặt nạ giật bắn người, hắn ngơ ngác nhìn cậu, trong hai hốc mắt là một khoảng tối đen kỳ lạ. 

- Cháu? Cháu nào? – Hắn hỏi lại.

- ĐỪNG GIẢ ĐIÊN, ĐÊM HÔM KIA CHÍNH MÀY TỚI VIỆN BẮT CON BÉ ĐI – Cường vừa bước tới gần tên đeo mặt nạ, vừa hét.

Tên kia lùi lại, hắn cúi mặt làm như đang suy nghĩ, hai tay lại vỗ vỗ vào nhau, được năm bước, đột nhiên hắn ngẩng đầu reo lên:

- A! 

Roẹt! Roẹt! Roẹt!

Từ bên trái có thứ gì đó ập tới, sức gió khủng khiếp, Cường không kịp liếc mắt, theo phản xạ, cậu tung người bật cao, ngay lập tức dưới chân Cường là cái đầu quỷ lướt qua. Vì miệng bị rách tới không ngậm lại được, con quỷ phải tấn công trong tư thế nghiêng đầu, hàng trăm cánh tay của nó vận động hết tốc lực. Chỉ tiếc là phản xạ của Cường vẫn nhanh hơn nó một bước.

Con quỷ không kịp dừng lại, nó lao thẳng vào dãy bàn kê bên phải, khiến mấy người đang ngồi đó bỏ chạy tán loạn.

- Khục! Khục! Hộc… Cứu tao, … nó đè lên người tao rồi…. – Tiếng bệnh nhân ho lao thốt lên yếu ớt, cái bàn vừa bị xô đổ đè lên người hắn.

Quân đứng gần đó phải ra tay tiếp ứng, vừa kéo được bệnh nhân ấy ra, hắn nhanh tay rút từ trong túi người kia một tờ tiền, miệng cười nói:

- Tao lấy rẻ cho mày lần này.

Con quỷ bắt đầu có dấu hiệu hồi phục, vết rách trên miệng khép dần lại. Nó từ từ nhấc người dậy, giống như một con rắn mang bành đang phô trương thanh thế. Trong thời gian đó, Cường nhanh tay kết ấn. 

Đã đánh nhau thì không thể không triệu hồi tà thần. Cường nhặt lâu một mảnh gỗ nhọn trên sàn nhà, rồi đâm nó vào lòng bàn tay cho máu chảy. Sau khi vứt mảnh gỗ đi, cậu chụm hai cùi tay lại, hai ngón chỏ bấm vào đầu hai ngón giữa, những ngón khác dựng thẳng. Đây là tượng trưng cho hình cánh cung, tiếp theo từ từ xoay người hướng hai bàn tay, giữ nguyên tư thế và úp lòng bàn tay vào nhau. Vị thần mà cậu chuẩn bị gọi ra đây, ngài cai quản cả ba cõi trong trời đất, ấn này dùng để nói về sự hội tụ. Cuối cùng cậu xoay hai bàn tay lại, chụm hai ngón út và hai ngón ngỏ lại với nhau, hai ngón áp út và hai ngón giữa đan xen, hai ngón cái chạm vào đốt cuối ngón chỏ. Đây là biểu tượng cho hình mũi tên.

Đồng thời, Cường đọc khẩu quyết:

“Nẵng mạc tam mãn đa một đà nẫm. Nga nga nẵng, sa mãng sa mãng, sa phộc hạ.”

Kết thúc khẩu quyết cùng ấn chú, Cường đặt tay phải lên cổ tay trái, lòng bài tay hướng về phía con quỷ, ngay khi nó vừa khôi phục được hoàn toàn vết thương, nó lập tức gào lên:

RÉCCCCC

Cùng lúc Cường hô:

- PHÁ!

Khoảng mười cánh tay ở cả hai bên trái phải con rết bỗng bị bắn rời, giống như là có đại bác vừa bắn tới người nó, tiếng gào vừa rồi lập tức chuyển thành tiếng hét đau đớn. Con quỷ theo quán tính bị ngã ngửa ra sau. Cả khán phòng bàng hoàng vì trận pháp của Cường, mất mấy giây mới có người hỏi nhỏ:

- Đây là ảo thuật gì vậy?

- Không phải ảo thuật, đó là pháp lực của thầy trừ tà Thiền Mật Tông. Ấn chú kết hợp với khẩu quyết, tu thành đắc đạo sẽ tự nhiên sản sinh ra pháp lực, cái vừa rồi anh bạn đó dùng là triệu hồi sức mạnh của thần trong Mật Tông Tây Tạng – Quân từ tốn trả lời.

- Thần gì vậy? – Người khác lại hỏi.

- Thần Chiến Tranh – Begtse. Một tà thần cực man rợ, vũ khí mà thần đó dùng, như vừa rồi mọi người thấy, chính là Cung Tiễn thủ, sức mạnh của mũi tên sấm sét đấy.

Lại có rất nhiều tiếng người “Ồ” lên. Họ cùng nhìn về phía Cường, thấy bàn tay cậu hình như chưa dừng lại, động tác kết ấn tiếp theo đã chuẩn bị thành hình. Lần này cậu triệu hồi thêm Yaksha – Dạ Xoa, vì con quỷ chưa kịp hồi phục được, có thể mượn sức của Dạ Xoa để chôn vùi nó xuống lòng đất.

Kết xong ấn chú, Cường hướng lòng bàn tay về phía con quỷ đang lăn lộn dưới đất, miệng hô lên:

- TRẤN!

Đột nhiên, có một bàn tay úp vào lòng bàn tay đang phát lực của Cường, tên đeo mặt nạ từ đâu hiện ra, hắn di chuyển yên lặng như một bóng ma, khiến Cường không kịp phòng thủ. Ngay lập tức cậu buông tay phải khỏi cổ tay trái, đồng thời rụt cánh tay trái lại, có thể nhìn thấy được, pháp lực bị dội ngược lại khiến cho cánh tay Cường chấn động. Cậu ôm lấy cánh tay, chân lùi lại chục bước.

Khúc khích.

Tên đeo mặt nạ không tiếp tục áp sát, hắn phát ra tiếng cười như của trẻ con, hai bàn tay lại vỗ vỗ vào nhau. Gần như là cùng lúc, con rết người kia vùng dậy, miệng nó đang nhai ngấu nghiến cái gì đó. Nhìn kỹ thì hóa ra là mấy cánh tay vừa rồi bị bắn rụng. Từ vết thương lại mọc ra những cánh tay mới, con quỷ giống như bất khả chiến bại.

Không thể để cho nó kịp hồi phục được, Cường nhận ra một điều, hai bàn tay đang vỗ vào nhau của tên đeo mặt nạ, chính âm thanh đó điều khiển hành động của con quỷ. Phải chặn hắn lại trước khi hắn phát lệnh tấn công mới.

Nghĩ là làm, Cường bứt tốc lao tới trước mặt tên đeo mặt nạ, hắn có vẻ bình tĩnh, tới né tránh cũng không cần, hắn giữ nguyên vị trí đối đầu với cậu. Chắc hắn cũng giỏi cận chiến, Cường lập tức trở lên cẩn trọng hơn, một tay cậu vung quyền, tay còn lại phòng thủ. Tên đeo mặt nạ nghiêng đầu tránh được một quyền, tay hắn giơ lên. 

Leng keng.

Tiếng lắc đột ngột truyền vào tai Cường. Tri giác mất kết nỗi với não bộ, toàn thân cậu bất động, hai mắt tối sầm lại. Chuyện gì đang diễn ra, tên đeo mặt nạ đó, hắn vừa làm gì vậy. 

Bốp!

Cường tỉnh lại, cậu chớp chớp mắt, có cái gì như nước đang chảy vào mắt cậu. Không phải nước, là máu. Vừa rồi khi Cường đứng như trời trồng cạnh tên đeo mặt nạ, con quỷ đã xông tới tớp cậu, nhưng mà vì đang đứng gần chủ nó, kết quả nó phải khép bớt cái mồm lại, chỉ có hàm răng khủng khiếp kia là va trúng Cường. Lực tấn công mạnh đủ để húc Cường đâm vào sàn nhà, khiến đầu cậu chảy máu ròng ròng. 

Cũng nhờ cú va chạm đó mà Cường lấy lại được cảm giác, chỉ là đầu bị đập mạnh quá nên tới giờ vẫn choáng váng. Cường loạng choạng đứng dậy, vừa nãy đã xảy ra chuyện gì với cơ thể cậu? Đột nhiên não bộ mất kiểm soát, mọi hoạt động đều ngừng trệ, giống như, cảnh tượng hồi nhỏ tái hiện trong đầu Cường. Khi đó, cậu cũng không thể bỏ chạy như vậy, tình hình lúc đó giống với bây giờ ở điểm nào? Cậu đứng quá gần tên đeo mặt nạ, và cũng trực tiếp nghe thấy tiếng lắc tay của hắn.

Vừa đứng dậy, con quỷ bên kia lại lao tới. Nó tấn công dồn dập khắp xung quanh vị trí của Cường, không phải tự nhiên mà nó lại làm thế, do tên đeo mặt nạ kia dùng tiếng vỗ tay điều khiển nó. Cường tránh trái, né phải, chân liên tục di chuyển, nếu cứ tiếp tục nhảy qua nhảy lại như vậy, thể lực của cậu sẽ cạn kiệt.

Hắn có một khả năng đặc biệt, vậy chiếc lắc tay kia chính là khả năng đó của hắn. Chưa rõ là khả năng gì, nhưng tốt nhất không nên tới gần hắn nữa, nếu còn tiếp tục bị đóng băng, có thể Cường sẽ không thoát khỏi cái chết. Điều khiến cậu phải suy nghĩ bây giờ, chính là làm cách nào tiêu diệt được hắn, không thể cận chiến, muốn thắng cậu phải có…

- Thầy trừ tà! Tao có dịch vụ cho thuê vũ khí này, hay là mày dùng tạm lưỡi hái của tao đi! – Quân bên kia chợt nói.

Vũ khí! Đúng vậy, muốn thắng cậu phải có vũ khí.

Nhìn về nơi Quân đang đứng, hắn đã cầm sẵn lưỡi hái trong tay, vẻ mặt hớn hở, thấy Cường quay sang nhìn mình, Quân hiểu ra thời cơ kiếm tiền đã đến. Hắn lập tức ném lưỡi hái qua, không quên nói với theo:

- Tiền thuê vũ khí tao sẽ tính luôn vào tiền cược, yên tâm mà chiến đầu!

Lưỡi hái cắm xuống ngay cạnh nơi Cường đứng, một tay cậu rút nó lên, tay còn lại vuốt hết máu đang chảy từ trán xuống. Giờ thì nhìn rõ hơn rồi, trong tay còn có vũ khí, cảm giác khí thế áp đảo hẳn. Cường vung lưỡi hái, thứ này không khó sử dụng lắm, hồi còn ở Thiền viện cậu từng được học côn, những vũ khí cán dài như này tương đối quen thuộc với Cường.

Thay vì tiếp tục tránh né, Cường trực tiếp lao vào chặt chém con quỷ, mục đích của cậu thực ra không phải là xử lý nó, cậu muốn thu hẹp khoảng cách với tên đeo mặt nạ kia. Lưỡi hái trong tay Cường liên tiếp nhắm tới những vị trí khó bảo vệ của con quỷ như vai, tay, đốt thân. Dù cơ thể con quỷ cồng kềnh, nhưng quanh đầu nó có rất nhiều mắt, thành ra nó có thể phòng thủ rất tốt, tầm nhìn gần như không góc chết.

Lưỡi hái luân phiên chuyển từ tay trái sang tay phải, vung lên phía trước, lia về phía sau, linh hoạt như tay chân của Cường vậy. Đang từ bại, Cường lập tức dành thế chủ động, tên đeo mặt nạ bắt đầu lộ ra sơ hở. Hắn không thể đoán được đòn đánh của Cường sẽ tới từ hướng nào, dù mắt bắt kịp với tay cậu, nhưng kỹ năng lại biến ảo khôn lường.

Cường liên tục áp sát, con quỷ bị chặt mất tám cánh tay một lúc, thân hình đồ sộ mất thăng bằng, nó nghiêng ngả đổ sang một bên. Chính lúc đó là cơ hội của Cường, cậu bứt tốc lao qua nơi con quỷ đang đứng, lưỡi hái sẵn sàng phạt đứt hai bàn tay của tên đeo mặt nạ.

RÉCCCCC

Con quỷ vẫn không dừng lại, nó tuân lệnh của tên kia rượt ngay sát sau lưng Cường, cậu nghiến răng, thứ này quá vướng víu, nếu không giải quyết nó bây giờ, cậu sẽ khó mà hoàn thành mục đích. Đang chạy Cường lập tức ngoặt lại, cậu quay người đối mặt với con quỷ. Nó không ngừng lại, ngay khi định chồm lên ngoạm lấy người Cường, hai tay cậu dồn lực, một đường cong sắc bén vung lên.

Phăng!

Cái đầu vĩ đại lập tức bị chặt lìa khỏi cổ, do vẫn còn đà nên thân xác của nó tiếp tục lao đi, còn đầu thì rơi lại. Khán phòng bỗng lặng thinh. Mọi người bị cảnh tượng vừa rồi làm cho kinh ngạc, tới cả Quân cũng phải dùng ánh mắt trầm trồ nhìn theo. Cường hạ lưỡi hái xuống, sắp tới giới hạn của cậu rồi, cơ thể không chống chịu được lâu nữa, nhanh chóng kết thúc chuyện này thôi.

Cường lê lưỡi hái theo từng bước chân, giờ kẻ thù của cậu không thể trốn thoát được nữa. Tay hắn đã ngừng vỗ, phải rồi, con quỷ kia đã bị cậu giết chết, hắn có vỗ tới gãy tay cũng vô dụng. Trong lòng Cường chợt dâng lên cảm giác sung sướng tột cùng, siết chặt lưỡi hái trong tay, chỉ lát nữa thôi, kẻ thù của cậu sẽ phải trả giá cho những việc hắn đã làm trong quá khứ. Sát ý càng lúc càng mãnh liệt, khóe miệng Cường nhếch lên, đây chính là khí thế của kẻ chiến thắng.

Leng keng.

Chợt tên đeo mặt nạ vỗ tay.

Cường đang đứng cách hắn mười bước chân, nếu hắn muốn dùng lắc tay để khiến Cường bất động thì không được. Cái đầu con quỷ vẫn nằm im ở kia, hắn vỗ tay làm gì?

Lách cách… lách cách…

Từ phía sau có một bóng đen trồi lên, lớn đến mức nó chắn cả ánh đèn trên đầu Cường. Trán cậu toát mồ hôi, chẳng lẽ con quỷ kia còn chưa chết? 

Leng keng.

Cường chửi thề một câu, vung lưỡi hái ra sau.

Phập.

Tay của cậu bị thứ gì đập trúng, đồng thời lưỡi hái bị hất văng đi. Tất cả chỉ diễn ra trong một tích tắc, Cường lập tức bị đè xuống sàn nhà. Từ chân tới ngực cậu đều bị con rết trăm tay chồm lên, nó bấu chặt vào người cậu. Không phải đau, mà là kinh ngạc, mắt Cường thấy một cái đầu mới đang hình thành trên cổ con quỷ. 

Leng keng.

Tên đeo mặt nạ bước tới gần. Con quỷ này là thứ gì vậy? Mất đầu nó cũng không chết, phải dùng cách nào mới giết được nó?

Từ cái đầu mới bắt đầu xuất hiện những con mắt, trước mặt Cường là một khuôn mặt trẻ con đang hoàn thiện. Mắt này, mũi này, cả nét mặt này, không sai, đây là khuôn mặt của Bông.

- BÔNG!

Cường hét lên, hai tay với lấy cái đầu lớn của con quỷ. Đúng là Bông rồi, con bé đang ở đây, cuối cùng thì cậu cũng tìm được nó. Nhưng mà sao con bé không nói gì, nó đột nhiên mở to đôi mắt trừng trừng nhìn cậu. Bông có nghe thấy tiếng cậu gọi không, nó còn nhận ra trước mặt nó là ai không, Cường như phát điên lên, bàn tay muốn chạm tới khuôn mặt kia nhưng không thể. 

Miệng con quỷ từ từ há rộng, khuôn mặt Bông như biến dạng, nhưng mặc kệ nó có hóa thành cái dạng gì, Cường vẫn nhận ra nó là cháu gái mình. Con bé phải về nhà, chị cậu không thể sống thiếu nó, nhưng tại sao cậu càng gọi thì con bé càng im lặng. Tại sao?

- Đủ rồi.

Quân lên tiếng, một tay hắn chạm vào đầu con quỷ, tay còn lại cầm lưỡi hái, mắt nhìn tên đeo mặt nạ. 

- Dừng lại đi.

Ngay nơi hắn chạm vào, có một lá bùa màu vàng dán ở đó. Tên đeo mặt nạ lập tức ngừng tay, nếu hắn tiếp tục điều khiển con quỷ, Quân sẽ dùng lưỡi hái này triệu hồi ra quỷ đói từ chính đầu con rết người kia. Tình hình sẽ bất lợi cho hắn, vì quỷ đói của Quân rất háu ăn, con rết người này còn chưa khôi phục nguyên hình thì đã bị quỷ đói chén sạch rồi.

Khúc khích.

Tên đeo mặt nạ lập tức rời đi, giống như là hắn đã chán chơi trò này rồi, ở lại đối với hắn cũng không có gì thú vị nữa. Con rết người lập tức lui vào bóng tối, tiếng chân nó bò trên sàn nhà xa dần, sau đó cũng biến mất.

- Những ai đặt cho anh bạn này hãy để lại tiền trước khi rời khỏi đây, những người thắng cược hãy cầm tiền rồi ra về. Buổi họp hôm nay của chúng ta kết thúc ở đây – Quân quay ra nói với mọi người.

- Vậy mà còn tưởng thắng rồi chứ - Cô gái ôm con manocanh đứng dậy, số tiền cược đành để lại trên bàn.

Ngay cả Quân cũng phải để lại tiền, mặt hắn ra vẻ tiếc rẻ. Sau cùng chỉ còn lại hắn và Cường. Nhìn người đang ngồi dưới đất kia, vẻ mặt thất thần, dường như một chút sinh khí cũng không còn, máu đã thấm ướt áo, khắp người đầy những vết thương.

Cường vẫn chưa thể chấp nhận hiện thực này. Hy vọng cứu được cháu gái đã tan biến, con bé đã nhập thành một thể với con quỷ, có phải vì nó đã ăn con bé rồi không. Sau tất cả, cậu không thể cứu được Bông, cậu không thể hoàn thành lời hứa với chị. Cùng lúc, Cường cũng nhận ra, có phải tên đeo mặt nạ kia vẫn đùa giớn với cậu, mọi thứ đều là hắn sắp xếp, cậu vĩnh viễn không thể thắng được hắn.

Bốp!

Cường nhận một tát từ tay Quân, hắn ngồi xuống trước mặt cậu, nói:

- Lại tại mày mà tao thua cược. Để tao tính cho mày xem hôm nay tao thất thu bao nhiêu, tiền thuê phòng này, tiền cho thuê vũ khí này, tiền môi giới này, tiền cược này, kể cả tiền sửa lại chỗ này, tất cả mày sẽ phải trả lại tao.

Những lời kia hoàn toàn không lọt vào tai Cường, từ lúc nào mà mắt cậu đã nhòa đi, nước mắt rơi lã chã. Cái tát vừa rồi không đủ để khiến cậu phải khóc, cậu khóc vì nhận ra mình quá kém cỏi, quá bất lực, tới một đứa bé cũng không thể bảo vệ được. Vậy thì thời gian qua cậu tồn tại để làm gì, chẳng phải quá vô nghĩa sao?

- Ký tên vào đây – Quân kéo lấy tay Cường – Đừng có khóc nữa, mày không chết được bây giờ đâu. Tổng cộng là năm mươi tám triệu sáu trăm mười hai nghìn, chắc mày chẳng có tiền trả đâu.

Cường mặc kệ tên đó, hắn dí cả tờ biên lai vào mặt cậu, giờ cậu chẳng nhìn thấy gì cả, trong mắt chỉ toàn một màu đỏ của máu. Giằng co mãi cũng không lấy được chữ ký, Quân nổi cáu:

- Mày muốn quỵt của tao à. Thế này đi, từ mai qua chỗ tao làm việc, tao sẽ trừ lương vào số tiền nợ của mày. Nếu lúc nào gặp lại Ông ba bị, tao sẽ để mày đánh nhau với hắn tiếp. Còn nước còn tát, vừa rồi cái mày nhìn thấy chỉ là ảo giác thôi. Hắn thôi miên mày đấy.

Cường lập tức nhìn tên kia. Hắn nói tiếp:

- Khả năng của hắn là tạo ra những hình ảnh đau buồn, đáng sợ nhất trong suy nghĩ của người khác. Lần sau thì tránh hắn xa xa ra, muốn đánh thì ném những cái như phi tiêu, dao găm vào, đứng cách vài mét vẫn bị ảnh hưởng như thường.

Nói rồi lại dí cái biên lai vào mặt Cường, ép cậu ký tên vào tờ giấy đó, Cường lại hỏi:

- Hắn sẽ làm gì khi bắt được con mồi?

- Tùy, nếu thích thì hắn sẽ để chơi một thời gian, còn không thích, hắn sẽ cho Bé Bự ăn. 

Bông rất ngoan, có thể hắn sẽ không giết con bé ngay, như vậy thì vẫn còn cơ hội cứu nó. Cường nghĩ, cần phải tìm được tên đeo mặt nạ càng sớm càng tốt. Coi như cậu còn được một tia hy vọng, trừ khi chính tai nghe tên đó nói đã giết con bé, vậy chuyện này mới hoàn toàn kết thúc.

Bất giác Cường cầm bút ký vào tờ biên lai. Quân lúc này mới vui vẻ nói:

- Được rồi, từ mai nhớ tới làm sớm. Nếu mày trốn, bằng cái này tao vẫn sẽ tìm được mày, vậy nên đừng cố gắng vô ích.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.