Giam Cầm

Chương 1-2



Nghe được âm thanh mở cửa lại đóng cửa, Khuynh Tâm biết bọn họ đều đã đi. Vì thế cô đi vào phòng bếp, cầm lấy con dao nhỏ trên bàn, mẹ cô đã bỏ cô lại một mình, tại thế giới này cô đã không còn người thân nữa rồi, duy nhất để cho Khuynh Tâm nuối tiếc đó chính là khi còn bé mẹ mang cô gửi cho bà hàng xóm, cô có quen với anh Minh cháu nội của bà, anh Minh có một thanh mai trúc mã là chị Tĩnh.

Trên thế giới này ngoài mẹ ra, bọn họ là người thứ hai yêu thương cô thật lòng, luôn quan tâm đến cô, chỉ là, cô sắp phải đi, sẽ vĩnh viễn rời xa bọn họ ...

Ngay tại thời điểm Khuynh Tâm sắp sửa tự vẫn...

“ Nhóc con, em ngàn vạn lần không cần làm chuyện điên rồ!” Anh Minh chạy tới liền đoạt đi con dao nhọn trong tay Khuynh Tâm.

“ Anh Minh, sao anh lại vào được nhà của em, anh vào bằng cách nào?”

“ Có lần anh đã từng bắt em đi đánh thêm một cái chìa khoá nữa, anh biết một ngày nào đó sẽ cần dùng đến nó mà !“. Anh Minh ném con dao xuống đất.

“ Đừng nói nhiều nữa, mau đi theo anh, sắp không còn kịp nữa rồi!” Anh kéo tay Khuynh Tâm thoát ra khỏi nhà chạy đi.

“ Anh Minh, anh muốn mang em đi đâu?” Cô một bên vừa chạy, một bên vừa hỏi.

“ Buổi tối hôm nay sẽ có một chiếc thuyền nhỏ đi Đài Bắc, chủ nhân của thuyền là bằng hữu với anh, em sẽ cùng cậu ta đi Đài Bắc, anh sẽ không để em gả cho lão già sắp chết kia !”

“ Nhưng mà em đi rồi, anh phải làm như thế nào, bọn họ sẽ không bỏ qua cho anh!”

“ Bọn họ không có chứng cớ nói anh đã mang em đi!”

Anh mang theo Khuynh Tâm chạy rất nhanh, bọn họ chạy theo đường tắt thông ra bờ biển, bởi vì nơi đây tương đối hẻo lánh, bình thường cũng không có người qua lại, huống gì bây giờ còn là buổi tối, dọc theo đường đi chỉ nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp của hai người..

Đến bờ biển, chị Tĩnh hướng hai người chạy tới “ Khuynh Tâm, đây là quần áo của chị, em mang theo đi, còn có, số tiền này em nhớ cất kỹ !”

“ Không, em làm sao có thể lấy tiền của hai người được chứ...” Khuynh Tâm biết bọn họ cũng không giàu có gì..

“ Em không được từ chối, em đi thành phố lớn, cái gì cũng đều phải dùng tiền, nhưng mà chị cùng anh Minh cũng chỉ có nhiêu đây tiền thôi...” Chị Tĩnh nhìn Khuynh Tâm khóc nấc.

“ Chị Tĩnh, em sẽ tốt mà chị đừng khóc” ,

“ Khuynh Tâm chị sẽ rất nhớ em”

“ Chị Tĩnh, em cũng sẽ rất nhớ hai người” Từng giọt nước mắt theo khoé mi cô không ngừng trào ra.

“ Hiện tại không phải lúc khóc, bọn họ về mà phát hiện không thấy em đâu, em đi mau!” Anh Minh đem cô đẩy lên trên thuyền

“ Khuynh Tâm, em phải bảo trọng...” Anh nghẹn ngào nói.

“ Em sẽ, anh cũng phải chiếu cố chị Tĩnh thật tốt...”

Thuyền mở neo, Khuynh Tâm đứng ở đầu thuyền, chảy nước mắt hướng bọn họ liều mạng vẫy tay, cô biết lần này đi, muốn gặp lại, chỉ sợ là chuyện rất khó khăn ...

Cứ như vậy, cô rời khỏi làng chài, đi tới Đài Bắc, bằng hữu của anh Minh đem cô thả ở một bến tàu sau đó rời đi, anh ta còn muốn đi tiếp những người khách khác...

Tại thành thị xa lạ này, cô không biết mình nên đi nơi nào? Trên người chỉ có 200 đồng tiền mà chị Tĩnh cho, không biết cô có thể chống đỡ được bao lâu đây, chỉ biết là, cô không thể gục ngã..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.