Giam Cầm

Chương 10



Một người đàn ông trung niên ngồi ở trên ghế sa lông đưa lưng về phía hai người, tóc đều đã bạc trắng xoá, cho nên Khuynh Tâm đoán người nọ tuổi hẳn là không nhỏ!

“ Lạp Phi Nhĩ, con đã trở lại!” Người đàn ông trung niên quay đầu lại, nhìn thấy Khuynh Tâm một khắc kia nhảy dựng lên.

“Anh Anh...” Ông bỗng dưng vọt tới, đem Khuynh Tâm ôm chặt vào lòng, lực đạo mạnh mẽ khiến cho Khuynh Tâm cảm giác hơi đau đớn

“ Anh Anh...” Ông không ngừng gọi cô là 'Anh Anh' chỉ là không phải vì vậy mà cô cảm thấy kỳ quái, mà là bởi vì mẹ cô kêu ___ Lãnh Anh Anh!

“ Anh Anh, em rốt cục cũng chịu tới gặp anh sao?” Người đàn ông đầu tóc bạc phơ ôm lấy Khuynh Tâm, không ngừng kêu tên mẹ cô, Khuynh Tâm không biết làm sao mà chỉ đứng thẳng bất động ở nơi đó, tùy ý để ông đem cô ôm đến nỗi không thở nổi.

“ Cái kia... Ông có quen mẹ tôi?” Khuynh Tâm thật cẩn thận mở miệng hỏi ông. Nghe vậy ông bỗng dưng đẩy cô ra.

“ Con nói cái gì? Mẹ con...” Hai mắt của ông thẳng tắp nhìn chằm chằm vào cô. Khuynh Tâm bất an nắm chặt lấy bàn tay mình, lắp bắp nói

“ Tôi... Mẹ tôi kêu... Lãnh Anh Anh...”

“ Con... Là con gái của Anh Anh?” Người đàn ông trung niên thoạt nhìn bộ dạng khó có thể tin, Khuynh Tâm hơi khẩn trương nhìn ông, sau đó nhẹ nhàng gật gật đầu.

Người đàn ông nới rộng ánh mắt đứng chết lặng, một câu cũng không nói, dường như đang suy nghĩ việc gì đó.

Một khoảng thời gian rất lâu trôi qua, cả ba người đều không nói gì, Lạp Phi Nhĩ ngồi ở trên ghế sa lông, mang theo vẻ mặt hứng thú, tựa hồ như đang xem xét đồ vật thú vị.

“ Con... Là con gái của ta...” Ông đột nhiên rơi lệ đầy mặt, lần thứ hai đem Khuynh Tâm ôm vào trong lòng mình.

“ Con là con gái của ta... Là lỗi của ta, toàn là lỗi của ta, ta thực xin lỗi mẹ con...”

Ông nghẹn ngào đứt quãng nói, Khuynh Tâm có thể cảm giác được người đàn ông đang kích động, toàn thân đều đang run rẩy. Lời nói khiến cho Khuynh Tâm giống như lâm vào trạng thái sương mù, Ông ___ chính là cha của cô sao? Làm sao có thể? Bị bất ngờ mang tới nơi này, chẳng lẽ là vì muốn nhận cha?

“ Ông... Ông... Ông có phải hay không... Có phải hay không nghĩ sai rồi? Tôi không phải...”

Không đợi Khuynh Tâm giải thích, người đàn ông trung niên liền đánh gãy lời của cô.” Không, con nhất định là con gái của ta, năm đó vì cứu gia tộc sắp phá sản, ta không thể không buông tha cho mẹ con, ta vốn tính toán tìm một chỗ an trí cho bà ấy, chỉ là, bà ấy rất đau lòng, cho nên 2 tháng sau khi có bầu bà ấy liền bỏ đi.”

Khuynh Tâm lảo đảo lui về phía sau mấy bước. “ Ông... Ông thật là...” Cha của tôi... Ba từ cuối cùng dường như bị nghẹn ứ trong cổ họng không cách nào thốt ra.

“ Đúng vậy, nhất định là, con có phải hay không kêu Khuynh Tâm?” Ông thấy cô gật gật đầu, lộ ra biểu tình mừng như điên.” Sẽ không sai, chúng ta đã nói qua nếu có con gái, liền gọi Khuynh Tâm... Mẹ con đâu? Hiện tại đang ở đâu, mau mau mang cha đi gặp bà ấy!”

Ông sốt ruột cầm lấy cánh tay Khuynh Tâm, có lẽ do quá kích động, có chút không khống chế được lực đạo, bóp chặt tay cô đến phát đau!

“ Mẹ, bà bởi vì vất vả lâu ngày làm việc quá độ nên đã mất...”

Khuynh Tâm nói không nên lời, lúc này đây cảm giác rốt cuộc là cái gì, là hận sao? Có lẽ vậy đi! Ông hiện tại thoạt nhìn tốt lắm, có tiền có gia đình hạnh phúc, chỉ là cô cùng mẹ thì sao? Mẹ phải chị mọi đau khổ? Còn cô phả chịu mọi sự khinh thường? Nếu ông không có vứt bỏ mẹ, cô sẽ không, sẽ không...

“ Cái gì? Anh Anh bà ấy, bà ấy đã..Chết?”

Bộ dạng của ông thoạt nhìn thật không tốt, mẹ chết tựa hồ đối với ông là sự đả kích rất lớn, chỉ là, nếu thật sự yêu mẹ cô thì lúc trước sao lại tàn nhẫn vứt bỏ bà? Để cho cô trở thành một đứa con gái không có cha, bị người ta bắt nạt. Để mẹ bị người đời phỉ nhổ, vất vả lâu ngày thành tật, cuối cùng ra đi.

Từ ánh mắt của Khuynh Tâm, ông dường như cũng nhìn thấu sự trách móc trong đó, ông hơi run rẩy vươn tay chạm vào mặt cô.

“ Con... Hận cha sao? Khuynh Tâm... Con hận cha sao?”

“ Tôi không biết... Thật sự không biết...” Người trước mắt là cha của cô! Từ nhỏ đến lớn cô vẫn luôn hy vọng có cha, chỉ là, vì cái gì cha cư nhiên lại là đầu sỏ gây ra bi thảm cho mẹ con cô? Khuynh Tâm nhất thời khó có thể tiếp thu sự thật trước mắt, cô đến Pháp chỉ vì thỏa mãn kia dục vọng của hai người đàn ông kia, vì cô là đồ chơi tiêu khiển của bọn họ, nhưng là, mới một lát sau, như thế nào liền có cha? Còn có... Cô nhìn thoáng qua người vẫn đang ngồi ở trên ghế sa lông kia xem 'Trò hay'. Lạp Phi Nhĩ, Anh ta___là em trai cô?

“ Cha thực xin lỗi mẹ con, là lỗi của cha..” Ông giống một đứa trẻ con gào khóc lớn, bộ dáng bi thương kia để trái tim Khuynh Tâm nháy mắt trở nên mềm yếu, người đàn ông này, là người mẹ cô cả đời vẫn luôn yêu sao? Ông ___là cha của cô!

Khuynh Tâm vừa định tiến lên an ủi ông vài câu, đột nhiên.

“ Thiếu gia, có hai người muốn gặp cậu..”

Quản gia còn không kịp nói cho hết lời, đã bị người khác một phen đẩy ra.

“ Đại thiếu gia, Nhị thiếu gia...” Khuynh Tâm kinh hô, cô như thế nào cũng không nghĩ ra bọn họ cư nhiên nhanh như vậy đã tới rồi.

“ Chết tiệt, em cư nhiên chạy tới nơi này!” Nhiếp Nhân Toàn vừa nhìn thấy Khuynh Tâm liền thẳng tắp hướng phía cô đi lại, chỉ là còn chưa đụng tới Khuynh Tâm, cô đã bị Lạp Phi Nhĩ kéo ra phía sau lưng.

“ Nhiếp thiếu gia, anh như vậy tôi có thể cáo anh tội tự tiện xông vào nhà dân !”

Lạp Phi Nhĩ không sợ hãi chút nào trực tiếp chống lại hai anh em nhà Nhiếp gia, khiến cho Khuynh Tâm không khỏi vì anh mà toát mồ hôi lạnh. Anh ta không biết hai anh em nhà Nhiếp gia sao, dám như vậy chống đối bọn họ, không chết cũng sẽ mất đi nửa cái mạng!

“ Chúng ta đây, có phải hay không cũng nên cáo ngươi tội bắt người!” Nhiếp Nhân Khải kéo em trai đang không khống chế được, cười lạnh phản kích.

“ Bắt người? Tôi chỉ là mang em gái của mình về nhà gặp cha, tại sao lại trở thành bắt người rồi?”

Em gái? Nghe được Lạp Phi Nhĩ nói như vậy, Khuynh Tâm đầu óc càng thêm hồ đồ, không phải phải là chị sao?

“ Cái gì em gái? Ngươi lại tái phát bệnh thần kinh sao!” Nhiếp Nhân Toàn muốn tiến lên kéo Khuynh Tâm, nhưng vẫn bị Lạp Phi Nhĩ cản trở.

“ Cô ấy là con gái ruột của cha tôi, chúng ta mới vừa tìm được...”

“ Bất kể cô ấy cùng các ngươi có quan hệ như thế nào, ta chỉ biết cô ấy là người phụ nữ chúng ta!” Nhiếp Nhân Toàn gầm gừ, Khuynh Tâm chưa thấy qua bộ dáng anh hung tợn như vậy, mà Nhiếp Nhân Khải... Anh chỉ âm trầm, tuy rằng không giống Nhiếp Nhân Toàn biểu hiện lộ ra sự cuồng nộ, nhưng Khuynh Tâm biết, anh bị chọc giận!

“ Chuyện trước kia của cô ấy, tôi không quản được, chỉ là hiện tại cùng về sau___Tôi toàn bộ quản!” Lạp Phi Nhĩ cười nói, khiến cho hai người bọn họ càng thêm nổi giận.

“ Phải không? Ngươi có tư cách gì mà nói lời như thế!” Nhiếp Nhân Khải ánh mắt lạnh như băng chống lại Lạp Phi Nhĩ.

“ Chỉ bằng tôi là anh trai của cô ấy!”

“ Anh trai? Chê cười, ngươi chẳng qua chỉ là cô nhi được nhận về nuôi mà thôi!” Nhiếp Nhân Toàn cười tà, lời nói ác độc, hoá ra anh ta không phải con ruột của cha sao, cho nên anh mới so với cô là anh trai!

“ Ngươi không cần khinh người quá đáng!” Lạp Phi Nhĩ nghe vậy cũng giận tái mặt.

“ Ngươi bất quá chỉ là kẻ thua cuộc dưới tay chúng ta mà thôi, dự án khai phá thu mua đất đều không tranh được, lại muốn đoạt đi người phụ nữ của chúng ta để xả giận phải không?”

Nhiếp Nhân Toàn giọng điệu càng thêm khinh miệt, Lạp Phi Nhĩ gân xanh trên trán đều đã nổi lên, có thể thấy được anh ta có bao nhiêu phẫn nộ rồi.

“ Nơi này là nhà của ta, phiền hai người đi ra ngoài!”

“ Đi? Đương nhiên có thể, bất quá chúng ta phải mang cô ấy cùng đi!”

Nhiếp Nhân Khải dùng ngón tay chỉ vào Khuynh Tâm, khiến cho cô không khỏi sợ hãi hướng phía sau Lạp Phi Nhĩ lui xuống, chỉ là, Nhiếp Nhân Khải trong nháy mắt vẻ mặt càng trở nên lãnh khốc, cô biết, vì động tác này, cô có khả năng phải trả giá thật lớn!

“ Con gái của ta sẽ không đi theo bất luận kẻ nào!” Cha đứng chắn trước mặt Lạp Phi Nhĩ.

Khuynh Tâm nhìn hành động của ông nói không nên lời trong lòng cô rốt cuộc là cái gì tư vị gì, cảm động ông cuối cùng cũng đi ra bảo hộ mình? Chỉ là, tựa hồ đã quá muộn!

“ Ông...” Nhiếp Nhân Toàn còn muốn nói gì đó lại bị Nhiếp Nhân Khải ngăn lại.

“ Toàn, chúng ta đi!” Nghe thấy bọn họ tính toán muốn rời đi, cư nhiên cô cũng không thấy thoải mái hơn, thậm chí lại có chút thương tâm, bọn họ tính toán cứ như vậy buông tha cho cô mà rời đi sao!

“ Khải!” Nhiếp Nhân Toàn cũng có chút không thể tin được thế nhưng Khải lại tính toán cứ như vậy rời đi. Nhưng là hai người bọn họ chỉ cần trao đổi một cái ánh mắt liền thấu hiểu nhau, sau đó yên lặng đi ra cửa.

“ Khuynh Tâm, con yên tâm, cha sẽ không để bất luận kẻ nào thương tổn con nữa!” Ông từ ái vuốt mái tóc của cô.

“ Để anh trai trước hết mang con đi nghỉ ngơi đã, mai kia chúng ta sẽ trở về Đài Loan, con... Mang ta đi gặp mẹ con một lần...”

Mắt của ông lệ lại không khống chế được theo từng nếp nhăn trên mặt chảy xuôi xuống dưới, vào giờ khắc này, cô đột nhiên có loại xúc động, muốn gọi ông một tiếng cha, chỉ là, cô cuối cùng vẫn không nói nên lời.

Khuynh Tâm ngoan ngoãn đi theo phía sau Lạp Phi Nhĩ lên lầu! Hai anh em Nhiếp gia, sẽ còn tìm đến cô sao? Cô biết chính mình đang rất sợ hãi, nhưng không biết đến tột cùng cái cô đang sợ hãi đó là sẽ còn bị bọn họ mang về cuộc sống trước kia, hay là, từ nay về sau sẽ cùng bọn họ không có bất cứ quan hệ!

Vào phòng Khuynh Tâm cúi đầu chờ Lạp Phi Nhĩ rời đi, nhưng anh ta lại đột nhiên đi đến trước mặt của cô nâng cằm cô lên,

“ Bọn họ đã chạm vào em ?”

Khuynh Tâm bởi vì câu hỏi của Lạp Phi Nhĩ ngực hơi căng thẳng. Cô thấy trong mắt của anh hiện lên phẫn nộ cùng... dục vọng, cô biết, người đàn ông này sẽ không bỏ qua cô! Nhưng không thì thế nào, bởi vì cha sẽ không cho phép anh ta làm bất cứ điều gì thương tổn cô. Khuynh Tâm tự an ủi chính mình, hít một hơi thật sâu, đánh bạo nói.

“ Không... Không liên quan đến chuyện của anh!”

“ Không liên quan? Được, tôi đây sẽ khiến cho em biết rốt cuộc có liên quan hay quan không liên quan!”

Tay của anh đột nhiên nắm lấy bộ ngực của cô, môi cũng không ngừng trên cơ thể cô tìm kiếm.

“ Không...”

Thân thể truyền đến đau đớn khiến cho Khuynh Tâm nhịn không được tràn ra nước mắt, hung hăng cắn một hơi xuống đầu lưỡi của anh ta đang làm càn trong miệng mình, sau đó thừa dịp anh bị đau nới nỏng tay. Khuynh Tâm rất nhanh hướng phía cửa phòng chạy tới, chỉ là còn chưa kịp đụng tới cửa, đã bị anh kéo lấy hướng về phía giường lớn. Hung hăng ném cô xuống giường làm cho cô nhất thời không đứng dậy được, anh đứng ở bên giường, chậm rãi thoát đi áo khoác.

“ Anh, anh không cần lại đây, cha...Cha cha...”

“ Tôi nghĩ muốn, ai cũng ngăn cản không được, cho dù là cha cũng thế!”

Nói xong anh cầm lấy chân Khuynh Tâm đem cô kéo về hướng mình, sau đó đem hai cánh tay chế trụ lấy cô áp phía dưới thân thể.

“ Bọn họ trước kia đối với em đã làm cái gì, tôi mặc kệ! Nhưng là từ hôm nay trở đi, người đàn ông của em chỉ được có một mình tôi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.