Giam Cầm

Chương 12



” Khuynh Tâm, Khuynh Tâm...”

Mơ màng nghe được có người gọi cô, Khuynh Tâm khó khăn mở hai mắt.

“ Gì Ngô...” Vừa nhìn thấy khuôn mặt hiền lành kia, cô liền ủy khuất muốn khóc.

“ Đừng khóc đừng khóc, tôi ở đây...” Gì Ngô nhẹ nhàng mà nâng Khuynh Tâm dậy, để thêm một cái gối ra phía sau lưng. “ Cô đã vài ngày không ăn cái gì, đến, thiếu gia bọn họ tự tay làm cho cô một chén cháo...”

Tầm mắt lướt qua gì Ngô, chỉ thấy Nhiếp Nhân Khải trên tay bưng một chén cháo, cả hai anh em họ đều cúi đầu không dám nhìn Khuynh Tâm, giống như đứa trẻ con làm sai chuyện đang chờ bị trừng phạt.

“ Cháu không muốn ăn!” Đặc biệt do bọn họ làm đó.

“ Đừng như vậy, Khuynh Tâm, cô không ăn cái gì như vậy sao được, huống gì..” Bà dừng một chút, “ Hai vị thiếu gia đánh cược sẽ không nấu bất luận thứ gì, vì bát cháo gạo này, bọn họ ăn không ít cực khổ!”

Hừ, ai bắt buộc bọn họ chứ. Nói như bọn họ có bao nhiêu ủy khuất vậy! Tuy rằng trong lòng Khuynh Tâm nghĩ như vậy, nhưng tầm mắt vẫn không tự chủ được nhìn tình trạng thê thảm của cả hai. Nhiếp Nhân Khải mười đầu ngón tay bị băng kín như của cải. Nhiếp Nhân Toàn lại càng khoa trương hơn, cư nhiên ngay cả trên mặt đều dán băng gạc. Bọn họ đã làm cái gì, đi đánh giặc sao?

“ Khải thiếu gia vì cắt cải củ, cô nhìn xem, củ cải đúng là không thiết sống, làm cho tay thiếu gia bị thương; Toàn thiếu gia lại bị cháo bắn lên mặt, kia khuôn mặt tuấn tú đều bị hủy...”

Chuyện kia thì có liên quan gì tới cô? Cô bị bọn họ tra tấn còn thảm hại hơn!

“ Trọng yếu là, nếu lại làm cho cả hai một lần nữa vào phòng bếp, tôi cam đoan, ngôi nhà này rất nhanh sẽ bị đốt.”

Cô không muốn nghe, không muốn nghe, cô vất vả lắm mới quyết định chết đi, như thế nào lại có thể bởi vì bọn họ làm chút việc nhỏ như vậy liền thay đổi ý định?

“ Khuynh Tâm, em...Em ăn một chút đi...” Nhiếp Nhân Khải đem cháo mang đến trước mặt cô.

“ Cho dù chúng ta không tốt, em cũng không đáng dùng thân thể của chính mình trút giận!” Nhiếp Nhân Toàn ngồi xuống giường bên cạnh Khuynh Tâm. Lạ, bọn họ cư nhiên sẽ hướng món đồ chơi giải thích?

“ Khuynh Tâm, em đang suy nghĩ gì, ăn chút đi...” Nhiếp Nhân Khải múc một thìa cháo lên thổi, sau đó đưa đến bên miệng cô.

“ Nhiều nhất chúng ta đáp ứng em về sau sẽ không như vậy đối với em !” Nhiếp Nhân Toàn mang theo một tia lo lắng mà nhìn Khuynh Tâm. Nói thật, cô cũng hy vọng mình có thể không chịu thua kém, có cốt khí một chút. Nhưng khi nhìn thấy bọn họ vì muốn làm cho cô ăn ngay cả bản thân mình cũng làm cho bị thương, cô cư nhiên như vậy có một chút cảm động, như vậy một chút đau lòng, sau đó, dường như ý thức không tự chủ hơi mở miệng, làm cho Nhiếp Nhân Khải đem cháo đút vào trong miệng cô...Cho nên nói tuyệt đối không thể thỏa hiệp, bởi vì nếu bạn thỏa hiệp một lần sẽ thỏa hiệp lần thứ hai, có lần thứ hai, sẽ có lần thứ ba thứ tư... cũng sẽ theo nhau mà đến. Cho tới bây giờ không nghĩ tình huống lại diễn biến như thế này...

Trên chiếc giường lớn ước chừng có thể chứa được 5, 6 người, lúc này Khuynh Tâm cùng hai anh em kia đang gắt gao dây dưa cùng một chỗ, không, thực ra cô tính toán cùng bọn họ đánh nhau một trận, có thể hay không đánh thắng bọn họ để đổi lấy tự do, mà từ ngày cô đồng ý ăn, bọn họ cũng rất biết lợi dụng nhược điểm trong lòng cô, chẳng những đánh vỡ đi kiên trì, khiến cho cô mỗi ngày đều phải ngoan ngoãn ăn, càng kỳ quái hơn chính là hôm nay bọn họ rốt cục là lần thứ hai đem ném đến trên giường.

“ Ân... A...”

Khuynh Tâm quỳ ghé vào người Nhiếp Nhân Toàn, hai cái mông hơi nhếch lên bị Nhiếp Nhân Khải chặt chẽ giữ chặt,anh tựa đầu chôn vào giữ hai chân cô, dùng sức hút, mật dịch giống như chảy ra tích lạc trên giường, đem dưới thân biến thành lầy lội ướt sũng. Nhiếp Nhân Toàn ngón tay thưởng thức nụ hoa phần hồng trước ngực lôi kéo hai điểm cứng rắn như cục đá trên đỉnh. Đầu lưỡi làm càn trong miệng Khuynh Tâm, khiến cho cô không kịp nuốt nước miếng liền theo cổ tuyết trắng chảy vào giữa hai nhũ hoa, tạo thành cảnh tượng cực độ dâm mĩ. Hạ thân khoái cảm khiến đầu óc trở lên mơ hồ, căn bản quên mất cự tuyệt.

“ A...”

Mông cùng hai cánh hoa bị hung hăng tách ra, Nhiếp Nhân Khải đem cự long thô to đặt tại đỉnh hoa huyệt.

“Bảo bối, em thật ướt...”

Nói xong anh không lưu tình chút nào đem năm căn thật lớn gắng gượng nhét vào hoa huyệt lâu ngày đã không động tới, đau đớn khiến cho Khuynh Tâm tại trên người Nhiếp Nhân Toàn hung hăng cào rách một vệt máu thật dài.

“ Tiểu mèo hoang, em càng ngày càng hư !”

Nhiếp Nhân Toàn bị cào đến nhíu mày, sau đó anh tăng thêm lực đạo đem hai nhũ hoa mềm mại tàn sát bừa bãi khiến nó trở nên đỏ sậm, nhưng cũng càng thêm kiều mỵ. Nhiếp Nhân Khải vẫn duy trì liên tục tiến vào rút ra rất nhanh liền làm cho cô giống như trên thiên đường cực lạc khoái cảm, hoa kính bị khuếch trương đau đớn kích thích khoái cảm khiến cho cả người cô giống như đang phiêu du trên mây.

“ A a a a...” Khuynh Tâm khống chế không được mà lên tiếng ngâm nga, giống dâm phụ theo từng nhịp va chạm của Nhiếp Nhân Khải mà lư thắt lưng.

“ Hảo lớn, hảo chặt, a...” Nhiếp Nhân Khải rất nhanh làm động tác mạnh, cơ hồ toàn bộ rút ra, sau đó lại hung hăng đâm vào, động tác tiến lui rất dã man. Nhiếp Nhân Toàn ngồi dậy, đem đầu của Khuynh Tâm áp hướng hạ thân anh, nam căn đỏ sậm giương nanh múa vuốt đập vào mi mắt cô, còn không kịp kinh hô ra tiếng, đã bị vật nóng bỏng nhồi đầy toàn bộ khoang miệng.

“ Khuynh Tâm ngoan, dùng đầu lưỡi liếm nó, dùng sức hút nó...”

Nhiếp Nhân Toàn ngửa đầu, một bộ dáng rất thống khổ. Có lẽ là tình cảm mãnh liệt đã sớm bao phủ thần chí của Khuynh Tâm, cô ngoan ngoãn liếm lộng nam căn lớn trong miệng, thậm chí anh còn không kịp đợi mà cầm lấy đầu của cô dập xuống, phối hợp cùng với động tác anh, Khuynh Tâm hút đỉnh mẫn cảm của vật nam tính...Nhiếp Nhân Khải đã lên đến cực hạn, một lần so một lần càng thêm cuồng dã tiến công, anh đạt tới cao trào, sau đó, đem tinh hoa bắn vào phía trong hoa kính. Khuynh Tâm run lên cũng đến thiên đường, trong đầu trống rỗng, chỉ là không đợi cô phục hồi lại tinh thần, Nhiếp Nhân Toàn cũng đã rút nam căn trong miệng cô ra để cô đưa lưng về phía anh ngồi vào phía trên bắp đùi của mình, nâng mông cô lên, đem vật nam tính vẫn chưa thoả mãn sáp nhập vào hoa huyệt bởi vì cao trào mà không ngừng run rẩy.

“ Không... Được rồi, em từ bỏ... A a a a... A... A...” Khuynh Tâm thét chói tai lần thứ hai đạt tới cao trào.

“ Hảo lớn, yêu tinh, thật chặt...”

Anh không buông tha cho cô mà vẫn tiếp tục ra vào, ngón tay đi xuống tiểu hạch sưng đỏ, rất nhanh lại dùng sức ma sát lấy nó...

“ Không... Từ bỏ... Em muốn chết... A a... A...” Khuynh Tâm bị một đợt sóng khoái cảm tra tấn đến phát điên, mơ hồ không còn ý thức!

“ Em thật lớn, vừa rồi đồ vật của Khải còn tại bên trong, sau đó lại biến thành anh thật thích phải không! Khuynh Tâm.. tiểu yêu tinh... A...”

Nhiếp Nhân Toàn đột nhiên đem cô dùng sức đẩy, để Khuynh Tâm nằm úp sấp trên giường, dùng sức tiến đến tử cung ở chỗ sâu nhất bên trong đem nhiệt dịch nóng bỏng toàn bộ bắn đi vào.

“ A! ...”

Khuynh Tâm kêu đến yết hầu đều khản đặc, duy trì liên tục tư thế cao trào không còn chút khí lực! Nhưng mà bọn họ lại vẫn không chịu buông tha cho cô! Nhiếp Nhân Toàn đem Khuynh Tâm đi vào phòng tắm, vặn vòi nước để nước ấm cọ rửa cả hai người, anh kéo chân cô ra giữ chặt lên thắt lưng, sau đó...

“ Không... Buông tha... Em không được...”

Lần thứ hai tiến vào nam căn một chút ma xát nội thịt huyệt vách tường, hoa huyệt lại một lần nữa bị chà đạp truyền đến từng trận đau đớn, Khuynh Tâm chảy nước mắt cầu xin Nhiếp Nhân Toàn chấm dứt loại tra tấn này.

“ Lại thỏa mãn một lần nữa, chúng ta sẽ bỏ qua em!”

Anh nói xong không đợi cô kháng nghị liền che lại miệng cô, đem Khuynh Tâm hôn đến đầu óc choáng váng, hoảng hốt cảm thấy phía sau có cái gì đó, nhưng lại bị cảm giác mãnh liệt đánh úp nên bỏ qua! Không biết từ khi nào Nhiếp Nhân Khải cũng đi tới phòng tắm, nhưng lại đứng ở phía sau cô, lúc này, anh đã đem nam căn đặt tại phía bên ngoài đỉnh cúc huyệt

“ Không...” Khuynh Tâm đầy sợ hãi thét lên, chẳng lẽ bọn họ lại muốn muốn...

“A... Đau a...” Không đợi cô nghĩ xong, phía sau liền bị xé rách đau đớn lập tức liền xác minh...

“ A a a...”

Nhiếp Nhân Toàn phối hợp tiến lên, phía sau Nhiếp Nhân Khải một trận cuồng đảo... Khoái cảm cùng với đau đớn, cô chỉ có thể giống như búp bê thoả mãn dục vọng bị hai người đàn ông kẹp chặt ở giữa, bọn họ đem cô hướng tới thiên đường, hoặc tất nhiên là____địa ngục!

______________________

Sinh hoạt vẫn như hàng ngày, cô vẫn là món đồ chơi của hai người đàn ông kia! Nhưng, ít nhất thái độ hiện tại của bọn đối cô không hề khinh miệt, tàn bạo giống như lúc đầu, coi như đây cũng là một loại an ủi đi!

Khuynh Tâm mỗi ngày chuyện cần làm trừ ăn với ngủ ra, chính là thỏa mãn dục vọng của bọn họ, chỉ bằng cô___cô chỉ là một cô gái mới lớn, thể lực vĩnh viễn không sánh kịp với hai người đàn ông kia, có lẽ ngay cả ăn cũng đều không tiêu nổi, cho nên, ban ngày phần lớn thời giờ cô đều hoạt động thân thể! Ngẫu nhiên đôi khi cũng sẽ nhớ tới người cha mới nhận, còn có____Lạp Phi Nhĩ! Anh muốn chiếm hữu cô, bằng ánh mắt cuồng loạn giống kiên định tuyên thệ... Anh____có khỏe không? Anh thoạt nhìn là người kiêu ngạo, bị người khác giáp mặt cướp người, anh sẽ như thế nào? Sẽ tức giận đến muốn giết người sao? Kỳ thật, cô cuối cùng cảm thấy anh cùng kia hai anh em kia rất giống nhau, nhận định muốn có được đồ vật nào liền nhất định phải lấy được, nhớ tới trước khi hai anh em Nhiếp gia dẫn cô đi có nói mấy câu, trái tim của cô liền một trận nhảy loạn, anh... Có phải hay sẽ không buông tha cho cô? Có phải hay không còn đang suy nghĩ như thế nào đoạt lại cô? Đương nhiên, về Lạp Phi Nhĩ hết thảy cô chỉ dám nghĩ ở trong lòng, nếu như bị kia hai người kia biết được cô cư nhiên nhớ thương người đàn ông khác, cõ lẽ cô nhất định sẽ lại chết thêm một lần!

Hôm nay, bởi vì nguyệt sự đến bọn họ không có chạm vào cô, ban ngày không đến mức không có thể lực làm việc gì đó, cô để bác Vương lái xe đưa đến cửa hàng bách hoá, không phải vì mua đồ, chỉ vì___ hít thở không khí! Đi vào một gian hàng, tùy tiện cầm lấy một bộ quần áo, nhìn khuôn mặt kiều mị của chính mình trong gương, sâu kín hít một hơi! Nên may mắn vì ông trời cho cô khuôn mặt này sao? Bởi vì nó, cô không cần làm viện chỉ việc hưởng thụ người khác đến phục vụ, tựa như hiện tại thử kiện quần áo, chỉ sợ tầm thường đi làm cả tháng tiền lương cũng không đủ để mua, chỉ là cô hiện tại mua nó ngay cả ánh mắt cũng không thèm chớp! Thực may mắn, không phải sao?

Vừa mới cởi quần áo trên người xuống muốn thử bộ mới chọn, cửa phòng thay quần áo bỗng nhiên bật mở..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.