Giam Cầm

Chương 14



Cô nghĩ, chung quy cô cự tuyệt không được người đàn ông kia.

Nơi đây là đảo nhỏ tách ra từ quần đảo thuộc vùng biển Aegean Sea. Chung quanh tập hợp những mái nhà nhỏ sơn trắng hoặc hồng, cửa sổ màu xanh lục hoặc xanh lam, có giáo đường nhỏ màu trắng, cách giáo đường không xa là quảng trường nằm ven biển với biểu tượng đặc trưng là những cối xay gió dùng làm nơi xay bột của mọi người trên đảo. Thành phố núi trên đảo với những con sóng xinh đẹp vỗ về, phía trên cao của phố núi được làm đẹp bởi cây chanh cùng cây ô-liu xanh tươi, um tùm che dấu những mái hiên màu trắng thấp thoáng. Kiến trúc trên đảo chủ yếu là màu trắng, kiểu dáng cổ xưa, không khí tươi mát, thỉnh thỏang lại lộ ra những bụi hoa rực rỡ , ngăn cách giữa sóng biển là những phiến đá uốn lượn đi lên càng lúc càng xa .

Trong ánh hoàng hôn năm màu sắc sặc sỡ là con thuyền trắng giương buồm thẳng đứng nhìn như một chiếc tàu chiến. Rất nhiều thứ trước kia chỉ thấy qua trong sách hoặc xem trên tivi, hiện tại lại được nhìn thấy cảnh vật chân thực hiện ra trước mắt.

Bị anh cưỡng chế ôm lấy, không hiểu sao trong lòng mơ hồ cảm nhận được một chút quan tâm yêu thương, khác với hành vi của hai anh em nhà họ Nhiếp .Cô từng hận anh bức bách, ép buộc cô, nhưng trong mấy ngày ở chung với anh, cô không thể gạt mình hay lừa dối bất cứ người nào rằng cô chán ghét anh ta. Cô nghĩ cô sẽ là một cô bé mơ mộng khi mở mắt ra sẽ thấy những đóa hồng kiều diễm ướt át, thả từng bước chân trên bờ cát, trên bầu trời ánh sáng chói của pháo bông hay khi cô ở giữa cảnh thiên nhiên xinh đẹp anh dùng giọng nói ấm áp kể chuyện bên tai, hay khi anh đem cô trở thành một người phụ nữ được sủng ái mà không phải là sủng vật, khi đó cô biết cô đã đắm chìm vào trong dịu dàng của anh.

“ Vì cái gì tốt với em như vậy? “ Thật là yêu thương cô sao? Hay trên thế giới này thật sự tồn tại tình yêu khi chỉ vừa gặp mặt .

“ Anh nghĩ muốn đối tốt với em, cho nên liền làm như vậy, không vì cái gì khác! Nếu thật sự muốn có một cái lý do, thì phải là, anh thích!”

Lạp Phi Nhĩ biểu tình nghiêm túc nói chuyện, ngay cả cô cũng cảm thấy không tin, anh như vậy lại là một ác ma!

“ Nhưng mà...” Anh không ngại chuyện trước kia của cô sao? Không ngại cô còn cùng hai người đàn ông khác có quan hệ không rõ sao?

“ Không có nhưng mà! Em không cần lo lắng hai người đàn ông kia, anh sẽ giải quyết !”

Khuynh Tâm còn muốn nói gì đó, chỉ là anh đã đem môi mình đè lên cái miệng nhỏ nhắn của cô! Hai mắt nhắm lại không hề phản kháng, cô biết mình tâm đã dao động, cô đột nhiên muốn lưu lại cổ trùng ở người trên người đàn ông này, bởi vì ít nhất, anh hiện tại thật sự đối với cô tốt lắm! Nhưng mà, ông trời sẽ không để cho cô hạnh phúc sao? Có lẽ kiếp trước cô đã làm nhiều chuyện xấu, cho nên, kiếp này cô chỉ dùng để chuộc tội!

Trên đường trở lại khách sạn, trái tim của cô đột nhiên cảm thấy bất an, giống như có chuyện gì đó sắp xảy ra!

“ Em thấy không thoải mái sao? Như thế nào tinh thần em không được ổn định!”

“ Em... Em không có chuyện gì...”

Phải là do cô nghĩ nhiều đi, không có việc gì, sẽ không ...Nhưng mà, sở hữu chỉ để lừa mình dối người, tại phía cửa khách sạn kia cô nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc, thật là sự chê cười lớn mà!

Ôm lấy thân mình không ngừng phát run của cô, thời điểm ánh mắt Lạp Phi Nhĩ nhìn thấy hai người đàn ông kia liền trở nên u ám.

Nhiếp Nhân Toàn vừa nhìn thấy bọn họ lập tức chạy tới.

“ Ai cho phép mày chạm vào cô ấy?” Nói xong muốn tiến lên kéo Khuynh Tâm.

Lạp Phi Nhĩ khóe miệng hơi câu lên, rất nhanh đem Khuynh Tâm kéo đến phía sau mình.

“ Tôi không biết hoá ra tôi làm chuyện gì còn cần phải trải qua sự đồng ý của nhị thiếu gia đây!” Ngữ khí trào phúng lập tức đem hoả khí của Nhiếp Nhân Toàn vọt lên cao.

“ Mày...”

“ Toàn!” Nhiếp Nhân Khải cũng đi lên,

“Lạp Phi Nhĩ, tôi nghĩ đến cậu cũng đã buông tha! Xem ra vẫn là học không ngoan a! Lại bức chúng tôi động thủ sao?”

“ Muốn hai người đánh một người? Không thành vấn đề, tôi phụng bồi!” Lạp Phi Nhĩ trấn tĩnh như cũ.

“ Cậu rốt cuộc muốn thế nào? Đừng nói với tôi, cậu thật sự yêu thương cô ấy !” Nhiếp Nhân Khải khinh thường cười khẽ.

“ Nếu tôi nói là đúng?”

“ Đường đường là người giàu có nhất nước Pháp, cư nhiên đối với thứ giày hỏng của chúng tôi cũng có hứng thú, cậu không biết là buồn cười lắm sao?”

Lời nói ác độc của Nhiếp Nhân Toàn khiến chân cô không khỏi lảo đảo một cái, thân thể cũng lay động một chút. Lạp Phi Nhĩ nhanh chóng đem Khuynh Tâm kéo vào trong lồng ngực mình.

“ Nếu cô ấy không đáng giá tiền, hai vị cần gì phải đuổi sát tới đây không chịu buông tay?”

“ Đồ vật của chúng tôi, chúng tôi thà rằng phá hủy, cũng sẽ không để cho người khác có được!”

Câu nói của Nhiếp Nhân Khải làm cho Khuynh Tâm rùng mình một cái, cô biết anh ta nói được nhất định sẽ làm được! Nhìn thấy bộ dạng sợ hãi của cô, Nhiếp Nhân Toàn nở nụ cười, tựa hồ rất vừa lòng với lời nói của anh trai.

“ Sợ sao? A ~ lại đây!”

Ánh mắt của anh ta thật là khủng khiếp, dường như nếu cô không đi qua, anh ta liền giết cô!

“ Tôi...”

Khuynh Tâm cắn chặt cánh môi dưới bất lực nhìn Lạp Phi Nhĩ, giúp cô! Cô cầu xin anh, bởi vì hiện tại trừ anh ra, cô không biết còn có thể dựa vào ai.

Hai anh em họ Nhiếp bởi vì cô chần chờ sắc mặt càng lên khó coi, sau đó lại thấy cô nhìn Lạp Phi Nhĩ, hoả khí lập tức bị bùng nổ. Khuynh Tâm thấy bọn họ nhẫn đến trên trán đều nổi gân xanh.

“ Tôi không biết hoá ra hai vị đây lại ham mê phụ nữ đến vậy! Thật sự khiến người ta nhìn với cặp mắt khác xưa! Hai người thật sự muốn cường bách cô ấy sao?”

Nghe Lạp Phi Nhĩ nói, Khuynh Tâm hơi ngẩn ra, sau đó ánh mắt lộ vẻ kỳ quái chăm chú nhìn Lạp Phi Nhĩ, bởi vì nghe lời nói này thật sự rất kỳ quái, anh lúc trước không phải dùng sức mạnh đem cô mang đến nơi đây! Câu nói của Lạp Phi Nhĩ nháy mắt dẫn tới chiến tranh.

“ Đáng chết...” Nhiếp Nhân Toàn hai bàn tay nắm chặt muốn đánh tới, lại bị Nhiếp Nhân Khải kéo lại.

“ Toàn, bình tĩnh một chút.”

“ Anh, hắn...”

“ Lạp Phi Nhĩ, cậu lại muốn chọc giận chúng tôi?” Nhiếp Nhân Khải không để ý đến em trai đang bất mãn, khuôn mặt lạnh như băng nhìn Khuynh Tân cùng Lạp Phi Nhĩ.

“ Tôi làm sao dám, tôi chỉ cảm thấy tất cả mọi người đều là người văn minh, cũng không nên dùng phương thức hòa bình để giải quyết vấn đề sao?”

“ Cậu lại muốn đùa giỡn cái gì, nói đi!”

“ Khải, không cần nói nhiều với hắn, hắn.”

“ Câm miệng, để hắn nói!”

Nhiếp Nhân Toàn căm giận ngậm miệng lại, hung hăng nhìn chằm chằm Khuynh Tâm!

“ Chúng ta hẳn là nên cho cô ấy có quyền quyết định? Để Khuynh Tâm chính mình lựa chọn không phải tốt sao?”

Khuynh Tâm hoảng sợ mở to hai mắt, không thể tin nhìn anh, muốn cô làm lựa chọn?

“ Cậu tựa hồ rất có lòng tin, như vậy đã nắm chắc cô ấy sẽ chọn cậu?” Nhiếp Nhân Khải cười nhạt.” Vậy để chúng ta thử xem đi! A ~ “

“ Thử liền thử, ngươi nghĩ rằng chúng ta sợ ngươi sao? Nữ nhân, nói, em muốn chọn ai?” Nhiếp Nhân Toàn nhìn Khuynh Tâm hỏi, ánh mắt khủng bố tựa hồ nói cho cô biết, 'Cô nếu dám chọn hắn, cô nhất định phải chết!'

Khuynh Tâm theo bản năng vùi đầu vào trong ngực Lạp Phi Nhĩ, gắt gao nắm lấy áo sơ mi của anh.

“ Xem ra cô ấy lựa chọn là tôi!” Lạp Phi Nhĩ ôm lấy thắt lưng Khuynh Tâm, lộ ra vẻ thắng lợi tươi cười! Hai anh em họ Nhiếp trên mặt một mảnh mây đen dầy đặc.

“ Hai vị hẳn là sẽ không giữ lời đi!”

“ Ngươi__” Nhiếp Nhân Toàn lại muốn hướng tiến lên, nhưng mà lại bị Nhiếp Nhân Khải giữ chặt lại, sau đó, ý vị thâm trường nhìn Lạp Phi Nhĩ.

“ Cậu thực thông minh, lần này là chúng tôi thua, nhưng mà..”

Anh ta cũng không nói hết lời, liền lôi kéo em trai của mình bước đi. Khuynh Tâm không muốn thừa nhận, chỉ là, lòng mơ hồ có chút đau, tuy rằng hẳn là có thể nói rằng cô lựa chọn chính mình, nhưng mà.. Không thể hối hận nữa rồi, vừa nghĩ tới từ nay về sau cô sẽ không cùng bọn họ có quan hệ gì nữa trái tim của cô bỗng cảm thấy trống rỗng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.