Giam Cầm

Chương 15



Cô cho rằng hết thảy mọi chuyện đều đã kết thúc, không nghĩ tới, hết thảy, chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi!

Lạp Phi Nhĩ rất nhanh liền mang cô về Pháp, ở nơi đó, cô lần thứ hai gặp được người nhận là cha của cô.

“ Khuynh Tâm, con rốt cục đã trở lại...” Ông vừa nhìn thấy cô liền kích động, gắt gao đem cô ôm vào trong lòng của mình, cảm giác kia__nói thật, không phải tốt lắm, chỉ là cô cũng không biết vì sao chính mình lại có loại cảm giác này!

“ Tôi... Tôi...”

Khuynh Tâm bất lực nhìn Lạp Phi Nhĩ, anh cười tiến lên kéo cô ra.

“ Cha, Khuynh Tâm em ấy vừa về nên rất mệt, con đưa em ấy đi nghỉ ngơi được không?”

“ Được được, nghỉ ngơi, con đưa em đi nghỉ đi!”

Ông liên tục gật đầu, cô cắn lấy cánh môi dưới, cuối cùng cũng vẫn không mở miệng nói chuyện liền cùng Lạp Phi Nhĩ trở về phòng của anh!

“ Em ngủ một lát trước đi, anh có việc phải về công ty một chút!” Anh cúi đầu hôn lên trán cô một cái rồi đi ra ngoài!

Tắm rửa xong, cô nằm trên giường, trằn trọc không ngủ được, trong lòng vẫn luôn nghĩ tới hai anh em kia, bọn họ thế nào? Thật sự buông tha cho cô? Về sau cũng sẽ không tới tìm cô nữa? Không hiểu sao trong lòng không biết vì nguyên nhân gì, chẳng lẽ, cô...

“A...”

Hai tay dơ lên ôm lấy đầu mình? Vì cái gì đã yêu thương một người giờ lại có thể thêm một người đàn ông khác nữa? Cô không lừa được chính mình, tại một mức độ nào đó, cô luôn ỷ lại vào hai anh em kia, chỉ là, cô cũng rất sợ bọn họ, rất oán bọn họ, mâu thuẫn tâm lý trong lòng dường như muốn tra tấn cô, cho nên khi người đàn ông khác xuất hiện muốn dẫn cô rời đi bọn họ, cô do dự, thậm chí, cô đồng ý, đơn giản vì cô không muốn mình lại bị mâu thuẫn trói buộc, không muốn hận bọn họ đồng thời vừa muốn lừa gạt mình tuyệt không thương hai người kia, không muốn thừa nhận kỳ thật cô là bị cuồng ngược!

Dần dà cô cũng dần mất đi ý thức...

“ A... Ân...” Nóng, càng ngày càng nóng, nhưng sau đó lại cảm thấy man mát!

“ Còn không tỉnh sao?”

Mơ màng mở hai mắt ra, chỉ thấy Lạp Phi Nhĩ vùi đầu vào trước ngực cô, cọ xát. Khuynh Tâm chậm rãi mở to hai mắt còn đang mông lung.

“ Anh đã trở lại?” Hơi đẩy đầu anh ra ngồi dậy, hiện tại sự đụng chạm của anh dường như nó đã thành thói quen với cô.

“ Em thật thơm...” Anh vẫn tiếp tục dụi dụi vào cổ cô. Ngón tay thon dài lướt qua bộ ngực cao ngất, sau đó dừng lại trên đùi trắng mịn vuốt ve.

“ Ân...” Cô không kìm lòng nổi mà bật ra tiếng rên rỉ, khoái cảm trước sau như một, rất nhanh liền chiếm lĩnh lấy thần chí cô.

“ Em càng ngày càng biết hưởng thụ tình dục! Khuynh Tâm, em thật là một học sinh tốt...”

Tiếng nói ma mị xuyên qua màng tai ngăn cản truyền tới chỗ sâu trong óc, kích thích càng mãnh liệt, bất tri bất giác quần áo trên người đã hoàn toàn thoát ly thân thể. Hai đùi trần trụi bại lộ trong không khí bị tách ra đến cực hạn, hoa huyệt xấu hổ lộ ra bên ngoài có chút ẩm ưới. Mùi vị ngọt ngào bắt đầu chiếm lĩnh từng góc phòng...

Lạp Phi Nhĩ nôn nóng hôn đi xuống, tại cái rốn khéo léo đáng yêu động tác hơi dừng lại, sau đó liền không chút do dự tiếp tục đi xuống phía dưới...

“ A...”

Trong không khí bất ngờ vang lên tiếng thét chói tai. Lạp Phi Nhĩ đem đùi cô để lên trên bờ vai của mình, đầu lưỡi linh hoạt không ngừng thăm dò hoa huyệt...

“ Không... Không cần... A...”

Giống một cái dâm phụ cao giọng ngâm nga, thanh âm lạc điệu tựa hồ càng thêm kích thích tình dục, động tác của Lạp Phi Nhĩ bắt đầu trở nên thô lỗ, răng nanh gặm cắn hoa hạch sưng đỏ, đem tình cảm mãnh liệt chôn sâu xuống ba phân.

“ Lạp Phi Nhĩ, không cần... A... A a a...” Cả người cô khẽ run lên khống chế không được thân thể đang run rẩy vì khoái cảm, từng sợi tóc ẩm ướt dính áp xuống mặt...

“ Anh muốn em...” Lạp Phi Nhĩ buông hai chân cô xuống, đem vật nam tính thô to nhắm ngay thẳng hoa huyệt mãnh liệt dùng sức một cái.

“ A a a...”

Nháy mắt bị khoái cảm đánh úp cô không kiềm chế nổi thất thanh kêu ra tiếng! Kỹ xảo tinh tế đánh sâu vào trong cơ thể mẫn cảm, khoái cảm kích thích ngay cả ngón chân đều cuốn đứng lên, hai tay nắm chặt lấy ga giường, theo sự luật động không ngừng của người đàn ông, đem hạ thân hướng phía trên...

“ Bảo bối, em thật lớn! A... Kẹp thật chặt!” Lạp Phi Nhĩ đem đùi cô đặt lên trên vai mình, hạ thân hướng chỗ sâu đâm xuống...

“ A... A a a... Được rồi... Được rồi...”

Tình cảm mãnh liệt đột nhiên ập tới làm cô điên cuồng, khóc nức nở cầu xin anh tha thứ, nhưng người đàn ông lúc này đã hóa thân dã thú, chỉ biết cướp đoạt chất lỏng ngọt ngào cùng khoái cảm...Nam căn thô to rất nhanh tại hoa kính chật hẹp ma xát ra vào, thỉnh thoảng xâm nhập tới miệng tử cung, đem khoái cảm áp bách tăng lên

“ Thật thoải mái... Lại cho anh... A... A a a...”

Sự va chạm thô lỗ của người đàn ông khiến đầu óc cô trở lên trống rỗng, chỉ cảm thấy khoái cảm tràn ngập, trong lòng hy vọng được thỏa mãn khát vọng..

Thời gian bất tri bất giác qua đi quá khứ cũng mờ dần theo, tại Pháp hai người đã ở chung vời nhau hơn một tháng, Lạp Phi Nhĩ thật sự đối với cô tốt lắm, lúc rảnh rỗi sẽ mang cô đi du ngoạn. Hai người ở tại Paris, nơi này hết thảy tất cả đều là giấc mộng của bao cô gái!

Tọa lạc tại thủ đô Paris trung tâm chợ ở giữa là quảng trường Paris chiến thắng, nơi đây có kỷ niệm đặc biệt vào tháng 2 năm 1806 Napoléon tại Áo Tư đánh bại chiến dịch của Nga, cùng liên quân Áo, dọc theo 12 con đường chạy về trung tâm, hướng bốn phía mà tiến, khí thế bàng bạc, giống như ánh sáng bắn ra bốn phía.

Trung tâm chợ Paris ven sông Xen nam ngạn, mọc lên một toà tháp cao, có thể nói ở trên thế giới này đây là toà tháp được kết cấu bằng sắt thép cao nhất. Còn có cung Louvre, viện thánh mẫu Paris, xe buýt để ngục di chỉ, từ tiên hiền, Kiều Trì, Trung tâm văn hóa nghệ thuật quốc gia, quảng trường Paris...

Ở Paris tất cả đều khiến cô mê muội!

Đáng để nhắc tới là con đường hương tạ lệ xá, che khuất đi quán Paris vả lại rất đặc sắc, nhất là ngã tư đường phồn hoa. Tại Pháp Văn trung “Hương tạ lệ xá” cùng “Điền viên cõi yên vui“. Đi qua nơi này từng là một khu đất trống ẩm ướt. Ở thế kỷ 17 khi Louis mười bốn tuổi, từng ở nơi đây tự trồng rừng, sau này thì nó trở thành vùng cấm. Trước kia cánh rừng chỉ rộng tới gần 1 km. Về sau được mở rộng thêm. Năm 1709 được mệnh danh là đường cái hương tạ lệ xá. Đường cái lấy hướng nam bắc đi long phố vạn phố làm ranh giới, chia làm hai đoạn phong cách. Đoạn phía Đông u tĩnh thể hiện phong cảnh điền viên, một cánh đồng ngô xanh ngắt, khu vực nhô lên ở giữa đường có trồng cây, chia giao thông thành hai đoạn giữa vạn mộc tùng trung lúc ẩn lúc hiện. Ở phía Đông là quảng trường nguy nga hùng vĩ, nổi tiếng nhất là cánh cổng chiến thắng. Gần đó là đường cái sát nhà thờ lớn. Nơi này còn có công viên, cung Louvre, thị phủ building cùng yêu lệ xá đều là những danh nam thắng cảnh nổi tiếng.

Cô rốt cục cũng có thể có một cuộc sống hạnh phúc, cho dù kế tiếp trong cuộc sống phát sinh ra chuyện gì cô cũng không muốn biết hãy cứ để cho cô chìm trong giấc mộng, cô không phải không thừa nhận, cô sợ, sợ cái cảm giác đang từ trên thiên đường rơi xuống địa ngục!

Tất cả những cơn ác mộng từ Lạp Phi Nhĩ cũng bắt đầu vội vàng ập tới, anh càng ngày càng ít khi về nhà, có đôi khi thậm chí không trở về.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.