Giam Cầm

Chương 17-2



” Tôi, tôi tới rồi... A...”

Nhiếp Nhân Toàn đột nhiên đem cô kéo vào trong ngực, bàn tay chụp lên bộ ngực đầy đặn của cô. Không hề báo trước mà vươn đầu lưỡi ra liếm hai má cô

“ Không, đừng như vậy...” Khuynh Tâm cố gắng kháng cự, đáng tiếc không có hiệu quả!

“ Cô, người phụ nữ này! Mới mấy tháng không gặp, nhanh như vậy liền biết phản kháng chúng tôi?” Bàn Nhiếp Nhân Toàn dùng sức bóp chặt, đem bầu ngực đè ép đến thay đổi hình dạng!

“ Đau quá...” Khuynh Tâm đau đến rơi nước mắt. Nhiếp Nhân Khải một phen nâng cằm cô lên

“ Cô có biết cô đã phạm vào một cái sai lầm thực trí mạng sao?” Ánh mắt của anh như vậy lạnh lẽo vô tình, toàn thân cơ bắp trong nháy mắt liền buộc chặt lấy cô

“ Không... Buông ra...”

Khuynh Tâm khóc cầu bọn họ, liền giống như trước kia mỗi một lần như vậy nhất dạng mà cầu xin bọn họ buông tha cho cô, hôm nay là ngày cô cùng Lạp Phi Nhĩ đính hôn, cô không thể, không thể để cho bọn họ... Để cho bọn họ làm... Trong nháy mắt, cô thật hối hận khi đã đi ra!

“ Cô đem tự tôn của tôi cùng Toàn dẫm nát dưới lòng bàn chân, tôi nghĩ thời gian qua chúng tôi đã đối với cô rất nhân từ” Tay anh nắm chặt lấy cằm cô, dường như muốn bóp nát nó

“ Đau...”

“ A...”

Nhiếp Nhân Toàn đột nhiên đem cô đẩy quỳ rạp trên mặt đất, sau đó vén làn váy lên đến thắt lưng, quần lót bị anh xé rách...

“ Không... Không cần... Không...Buông... Buông...”

Khuynh Tâm thét chói tai né tránh, không thể, không thể làm cho bọn họ làm như vậy, tuyệt đối không thể...Nhiếp Nhân Khải rất nhanh liền cởi quần của mình lấy ra vật nam tính đang điên cuồng gào thét, sau đó chế trụ đầu của cô đem dục vọng của anh nhét vào trong miệng cô

“ Cô có thể lại kêu lớn tiếng một chút, tôi rất chờ mong mọi người thấy được cô có bao nhiêu dâm đãng!”

Anh thô lỗ tại trong miệng cô rút ra tiến vào, nam căn thô to mỗi lần tiến vào lại chạm đến tận yết hầu, khó chịu khiến cho nước mắt chảy ròng... Chỉ là, cô cũng không dám phát ra bất luận thanh âm nào...

“ Như thế nào không gọi ? Tôi không làm cho cô thích sao? Vẫn là, một mình tôi không đủ thoả mãn cô!” Anh nhìn thoáng qua Toàn đang đứng ở phía sau

“ Toàn, tiểu nô lệ cảm thấy không đủ kích thích a!”

“ Kia thật không đơn giản...”

Hoa huyệt rất nhanh liền cảm nhận được một cỗ tình dục nóng bỏng đang cố gắng chen vào, cô liều mạng lắc đầu xoay mông, chỉ là rất nhanh liền bị bọn họ giữ chặt

“ Không... Không cần...”

Khuynh Tâm ở trong lòng hò hét, đáng tiếc bọn họ không nghe được, huống chi, cho dù bọn họ nghe thấy, cũng sẽ không bỏ qua cho cô!

“ Ân...”

Xé rách đau đớn từ dưới hạ thân truyền đến, hoa huyệt không có bất luận thứ gì bôi trơn nháy mắt liền bị nam căn thô to gắng gượng xỏ xuyên qua, đau đớn xé rách toàn thân căn bản không thể dùng bất kì ngôn ngữ nào để hình dung được, Nhiếp Nhân Toàn không có bất luận một tia tình cảm thương tiếc, tận tình tại trên người cô phát tiết dục vọng của mình, lần lượt hết sức mà tiến, sau đó lại hoàn toàn rút ra, lăng ngược dã man tới hai cánh yếu ớt, hoa huyệt non nớt bị hành động thô bạo đối đãi, tơ máu theo từng động tác trừu cắm của người đàn ông chảy xuống, đem mặt cỏ xanh nhạt nhiễm một màu đỏ tươi...Khóe miệng cũng bị ma sát tới chảy máu, cô nếm được mùi vị nhè nhẹ của máu tươi...

“ Hảo lớn, tiểu nô lệ, em thật sự rất lớn, chưa bao giờ có người phụ nữa nào lại có thể giống như em để tôi điên cuồng...”

Nhiếp Nhân Toàn gào thét, động tác càng thêm thô ngược va vào hai cánh mông tuyết trắng, cô đã nghĩ trong mưa gió tại vùng biển rộng mênh mông phiêu bạt một thuyền buồm, chỉ có thể theo từng động tác của anh ta mà không ngừng lay động

Nhiếp Nhân Khải ấn hai má cô, đem hạ thân một chút một chút đánh xuống trên mặt cô, mùi tinh dịch nam tính tràn ngập chóp mũi, khiến hô hấp của Khuynh Tâm càng trở nên khó khăn!

“ A...”

Anh gầm nhẹ một tiếng, đem tinh dịch phun vào trong miệng của cô cùng trên mặt! Khuynh Tâm dùng sức ho khan, yết hầu giống như bị hỏa thiêu nhất dạng đau rát! Nhiếp Nhân Toàn vẫn như cũ không ngừng ra vào

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.