Giam Cầm

Chương 23-2



Khuynh Tâm chỉ lo tức giận, không chú ý tới bọn họ đã chạy đi đâu, thời điểm khi cô phục hồi lại tinh thần, cô phát hiện trước mặt mình cư nhiên là —— khinh khí cầu! Đó là khinh khí cầu đi?

“ Này... Đây là... Các anh...” Cô nhìn hai anh em họ Nhiếp đang đứng ở bên cạnh mình, kinh ngạc nói không ra lời!

“ Phát ngốc cái gì, lên thôi!” Nhiếp Nhân Toàn lôi kéo cô leo lên khinh khí cầu, Nhiếp Nhân Khải nhìn theo bóng dáng hai người chỉ thản nhiên cười, lập tức cũng leo lên theo.

Cảnh đêm ở Đài Bắc lại mê người như vậy, đẹp đến khiến người ta ảo mộng. Hàng vạn ngọn đèn dầu từ những ngôi nhà cao thấp chiếu rọi, giống như những ngôi sao sáng trên bầu trời kia, cực kỳ mỹ lệ. Ngẩng đầu nhìn sao trời, gió cuốn hoa rơi, trời đầy sao giống như những ngọn đèn nhập nhoè phát sáng nhân gian, nếu những ngọn đèn hoa cùng sao trời thiên hà, trước sau hội tụ, hoà lẫn nhiều màu sắc vào cùng nhau, cúi đầu và ngẩng đầu nhìn quanh, tình cảnh khác nhau, như mộng như ảo, như thơ như ca, đủ để con người ta động lòng.

Khuynh Tâm ngây ngốc nhìn mọi thứ, cô mơ hồ có chút hiểu với ý đồ của hai anh em này, bọn họ, là đang bồi thường cho cô sao? Cô chỉ là một người bình thường thực bình thường, thậm chí còn là người phụ nữ hèn mọn yếu đuối, cô không biết phản kháng, thật vất vả lắm mới dám kiên cường một lần, chỉ là...Bọn họ lại làm một chuyện nhỏ như vậy, nhỏ đến hoàn toàn không đủ để bù lại sự tàn nhẫn mà bọn họ đã đối với cô, nhưng mà, vì cái gì lòng của cô lại bắt đầu —— dao động?

Cô giận, cô hận, cô cúi đầu làm bộ chuyên tâm nhìn cảnh đẹp phía dưới, gắt gao cắn chặt lấy môi của mình, cô sẽ không buông bỏ quyết định kia, mặc kệ bọn họ làm cái gì, cô cũng sẽ không thay đổi kế hoạch, sẽ không thay đổi quyết định trốn khỏi bọn họ!

Từ khinh khí cầu đi xuống dưới, Khuynh Tâm cố gắng giả bộ như không có chuyện gì, đi theo bọn họ lên xe, cô cho là bọn họ sẽ đi về, nhưng mà, chiếc xe lại dừng ở trước một nhà ăn cao cấp! Nhiếp Nhân Khải xuống xe, đem bàn tay hướng về phía Khuynh Tâm, dắt cô đi vào nhà ăn, đương nhiên, nhà ăn này hôm nay chỉ mở cửa đối với bọn họ!

Bữa tối lãng mạn dưới ánh nến, Khuynh Tâm không biết cảm giác của mình lúc này như thế nào. Nhiếp Nhân Toàn vươn tay vuốt mái tóc dài của cô.

“ Như thế nào lại không nói? Hả?”

“ Không, không biết nói cái gì...mới tốt...” Thanh âm càng nói càng nhỏ, hai chữ cuối cùng mơ hồ nghẹn lại trong cổ họng.

“ A... Cảm thấy hai anh rất kỳ quái?”

“ ...” Khuynh Tâm rũ mí mắt, không hé răng. Rất khó nói!

Nhiếp Nhân Toàn không nói gì nữa, chỉ đẩy ghế ra đứng lên, khom lưng xuống đem bàn tay hướng về phía Khuynh Tâm.

“ Tiểu thư, tôi có hân hạnh được cùng tiểu thư khiêu vũ một bài hay không?”

Tiếng cười đầy mị hoặc khiến cho Khuynh Tâm ngây ngốc, cô ở nơi đó trong nhất thời không biết nên phản ứng ra sao!

“ Tiểu thư không chịu sao?”

Thẳng đến khi Nhiếp Nhân Toàn một lần nữa hỏi lại, cô mới do dự cầm lấy tay anh, bọn họ đi vào giữa sân, lúc này, Nhiếp Nhân Khải ngồi xuống trước đàn dương cầm, tiếng cầm êm nhẹ réo rắt vang lên, Nhiếp Nhân Toàn ôm Khuynh Tâm, tại giữ sân nhảy chậm rãi xoay vòng...Trong lòng Khuynh Tâm bị một thứ không biết tên hung hăng va chạm một chút, cô vùi đầu vào trong ngực anh...Bỗng nhiên, từ trong không trung truyền tới một giọng nam từ tính dễ nghe. Nhiếp Nhân Khải ngồi ở phía trước đàn dương cầm tao nhã đủ để khiến cho bao cô gái chết mê, đôi mắt anh mang theo ý cười nhìn Khuynh Tân, tựa hồ đối với cô có bao nhiêu say đắm

...

Khó có thể quên lần đầu gặp em

Một ánh mắt mê người

Tại trong đầu anh

Hình ảnh em

Mãi không phai mờ

Nắm hai tay em cảm giác em dịu dàng

Khiến con tim anh dao động

Em khờ dại

Anh muốn quý trọng

Nhìn em chịu ủy khuất

Anh sẽ thương tâm

Chỉ sợ chính mình sẽ yêu thương em

Không dám để cho mình dựa vào hay gần gũi

Anh sợ anh không có gì có thể cho em

Yêu em cũng cần dũng khí rất lớn

Chỉ sợ chính mình sẽ yêu thương em

Có lẽ sẽ có ngày anh không kìm lòng nổi

Tưởng niệm chỉ làm cho mình khổ chính mình

Yêu thương em là anh tình thế nào cũng phải đã

Nguyên nhân gì

Anh thế nhưng lại gặp được em

Anh thật sự thật sự không nguyện ý

Cứ như vậy lâm vào cạm bẫy tình yêu

Yêu? Anh ta yêu thương cô? Làm sao có thể? Không! Tuyệt đối không có khả năng! Khuynh Tâm liều mạng ở trong lòng tự nói với chính mình, anh ta chỉ nhàm chán mà xướng khúc ca đó thôi, sẽ không, cũng không có khả năng muốn thông qua bài hát này nói cho cô thứ gì! Một người kiêu ngạo như anh ta làm sao có thể sợ yêu cô, làm sao có thể sẽ yêu cô? Cô bất quá chỉ là món đồ chơi của bọn họ không phải sao? Thứ bọn họ muốn chính là thân thể của cô không phải sao? Khuynh Tâm không muốn làm cho lòng mình sinh ra bất luận loại dao động nào cả, chỉ là, mọi chuyện ngày hôm nay, cô thật sự có thể thờ ơ được sao? Bọn họ tận lực chế tạo cạm bẫy, cô còn có biện pháp dừng lại sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.