Giam Cầm

Chương 5



” Không... Ân...”

Khuynh Tâm dùng đầu lưỡi đẩy cái lưỡi đang làm loạn của Nhiếp Nhân Khải, muốn đem lưỡi anh ta đẩy ra ngoài, nhưng không nghĩ tới, Nhiếp Nhân Khải lại nắm bắt cơ hội càng thêm hôn kịch liệt hơn.

“ Chết tiệt, tiểu yêu tinh, mới hưởng qua một lần tư vị đàn ông liền biết cách quyến rũ đàn ông sao?”

Nhiếp Nhân Khải buông môi cô ra, cách lớp quần áo ngậm lấy đỉnh nụ hoa. Thỉnh thoảng dùng răng nanh gặm cắn.

“ Không muốn không muốn... Anh buông” Khuynh Tâm dùng tay đánh Nhiếp Nhân Khải, nhưng mà ngay cả sức lực để đuổi ruồi cũng không có, mội cái đánh xuống của cô chỉ như gãi ngứa cho anh. Căn bản là không có cảm giác.

“ A...”

Nhiếp Nhân Khải một bàn tay đi xuống phía dưới, kéo quần cô xuống, đem bàn tay đi vào.

“ Ba! “ Xấu hổ kèm theo giận dữ Khuynh Tâm dùng hết toàn sức lực còn lại quăng cho Nhiếp Nhân Khải một bạt tai. Nhiếp Nhân Khải rốt cục cũng buông cô ra, cô sợ hãi xoay người bỏ chạy.

“ A...”

Nhiếp Nhân Khải từ phía sau đem Khuynh Tâm quật ngã trên mặt cỏ. Cô đau đến mức hét lên.

“ Chưa từng có người phụ nữ nào đánh tôi! Em có biết vì cái bạt tai này của em mà phải trả giá rất lớn đó?” Nhiếp Nhân Khải ngậm lấy vành tai cô, ở bên tai nhẹ nhàng nói.

“ Không... Van cầu anh, buông tha tôi..” Khuynh Tâm sợ hãi cả người phát run.

“ Ha hả! Hiện tại biết sợ sao?” Anh cầm lấy bộ ngực cô, dùng sức vuốt ve.

“ Không... Đau...” Khuynh Tâm khóc đến khản tiếng, yết hầu đau rát. Nhưng vẫn không ngăn cản được người đàn ông hung ác kia. Nhiếp Nhân Khải nâng mông cô lên, kéo quần cô xuống.

“ Khi còn bé, nếu làm sai chuyện sẽ bị đánh đòn...” Nhiếp Nhân Khải bắt đầu dùng sức tại cái mông trắng nõn đánh xuống, lưu lại một dấu bàn tay đỏ ửng!

“ Không... Không cần...”

Khuynh Tâm cảm thấy vừa thẹn lại vừa căm hận, hơn nữa anh ta xuống tay rất nặng, trên vú truyền đến đau đớn để cô vặn vẹo thắt lưng muốn thoát đi.!

“ Em vẫn không ngoan a...” Âm thanh tà ác của Nhiếp Nhân Khải thì thào bên tai, khiến cho Khuynh Tâm lạnh đến cả xương tuỷ.

Ngay sau đó cô cảm thấy Nhiếp Nhân Khải dùng lực tách hai chân cô ra đè thấp thắt lưng..

“ A...”

Nam căn thô to hung hăng tiến vào trong hoa huyệt non nớt, hoa huyệt khô khốc không chịu nổi sự ma xát mãnh liệt chỉ trong phút chốc liền tràn ra máu tươi, vừa như bôi trơn khiến anh không ngừng ra vào.

Khuynh Tâm giãy dụa muốn bò về phía trước, lại bị Nhiếp Nhân Khải một phen kéo trở về, anh nằm trên người cô, hạ thân rất nhanh đong đưa, một chút một chút va chạm vào hai cánh mông tuyết trắng.

“ Ô... Không cần... Ô...” Khuynh Tâm thanh âm khàn khàn cầu xin, lại làm cho Nhiếp Nhân Khải càng thêm hưng phấn, anh đem nam căn rút ra sau đó lại dùng lực đút vào, trong hoa kính chật hẹp tuỳ ý va chạm.

“ Là do em không tốt, tôi nghĩ muốn dịu dàng với em, không nghĩ tới em cư nhiên lại dám quăng cho tôi một cái bạt tai!” Nhiếp Nhân Khải vừa nói, một bên tăng thêm lực đạo, hạ thân không ngừng va chạm mãnh liệt.

“ Ô... Tôi không dám, thật sự không dám ... Xin anh buông tha tôi đi!”

“ Khó có thể, nếu không hảo hảo giáo huấn em một lần, em nhất định sẽ không nhớ kỹ! “ Nhiếp Nhân Khải xé rách chiếc áo sơ mi trên người Khuynh Tâm kéo đi chiếc áo lót, tay kia tại bộ ngực trần của cô không ngừng xoa bóp kiều nhũ...

Thật xấu hổ, khoái cảm dần dần từ dưới hạ thể truyền đến, Khuynh Tâm lắc đầu, muốn xoá đi cái cảm giác không nên có này.

“ Ha hả, bắt đầu cảm thấy thư thái?”

“ Không... Tôi không có...”

“ Không có? Kia là cái gì?” Nhiếp Nhân Khải vươn ngón tay đến nơi hai người kết hợp, mật dịch liền dính lên đầu ngón tay anh, anh đem mật dịch cường ngạnh nhét vào trong miệng cô.

“ Nếm được không? Đây là hương vị của em!”

Khuynh Tâm khóc muốn phun ngón tay của Nhiếp Nhân Khải ra, muốn chạy trốn cái cảm giác khác lạ đang chạy rần trong người. Chỉ là anh ta vẫn đưa ngón tay hướng miệng cô nhét xuống, cho đến khi. chạm đến yết hầu mới thôi, sau đó ngón tay của anh lại bắt chước hạ thể ra vào cái miệng nhỏ bé.

Động tác của Nhiếp Nhân Khải càng ngày càng thô lỗ, Khuynh Tâm cảm giác anh mỗi lần tiến vào đều chạm đến tử cung của mình, hoa huyệt bắt đầu mãnh liệt co rút lại.

“ Em thật bức tôi đến điên rồi... A... Hảo thích...”

Nhiếp Nhân Khải hôn khắp nơi trên lưng Khuynh Tâm, lưu lại những dấu hôn đỏ chói. Hạ thân vẫn liên tục va chạm...

“ Ô...” Khuynh Tâm nghĩ cầu xin tha thứ, nhưng trong miệng lại bị ngón tay anh bịt chặt không thốt lên lời..

Tại thời điểm đó, Nhiếp Nhân Toàn trở lại...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.