Giam Cầm

Chương 6



Anh nhìn Khuynh Tâm bị Nhiếp Nhân Khải đè trên người, hình ảnh hạ bộ của hai người không ngừng mãnh liệt va chạm vào nhau làm hô hấp của Nhiếp Nhân Toàn trở nên dồn dập, nam căn đứng lên, anh cởi bỏ quần của mình, giải phóng nam căn thô to đang dựng đứng. !

“ Khải, em cũng muốn...”

“ Không...” Bọn họ sẽ đùa chết cô mất. !

“ Tốt, mặt sau của em ấy liền cho cậu” Nhiếp Nhân Khải đem nam căn của mình rút ra khỏi hoa huyệt chặt khít kia.

Vừa thoát khỏi ma trảo của Nhiếp Nhân Khải, Khuynh Tâm lập tức dùng cả tay chân cố bò về phía trước. Nhiếp Nhân Toàn bắt lấy cánh tay Khuynh Tâm, thô lỗ mà đem cô từ trên mặt cỏ kéo lên.

“ Không cần... Tôi van cầu các anh...” Khuynh Tâm lắc đầu, chậm rãi lui về phía sau. Nhiếp Nhân Toàn dùng sức, kéo Khuynh Tâm ngã vào trong lồng ngực mình.

“ Không cần... Ô...”

Anh hôn cô, cuồng bạo hút đi mật ngọt trong khoang miệng cô. Nhiếp Nhân Khải từ phía sau xé những mảnh vải còn sót lại trên y phục rách rưới của cô, khiến cả người Khuynh Tâm trần trụi bại lộ trước tầm mắt của bọn họ. Cô toàn thân nàn da bởi vì bị kích thích trở nên phấn hồng, ánh mặt trời chiếu xuống lại càng trở lên mê người.

Nhiếp Nhân Khải đè thấp thân thể Khuynh Tâm xuống, để cô dựa lưng vào người Nhiếp Nhân Toàn, nâng hai chân cô đặt vào thắt lưng mình. Gầm nhẹ một tiếng, lần thứ hai đem dục vọng sáp nhập vào trong hoa huyệt ẩm ướt ...

“ A... Không...” Hoa huyệt sưng đỏ lại bị Nhiếp Nhân Khải một lần nữa gây sức ép, toàn thân cô đau đớn hận không thể hiện tại chết đi.

“ Thật chặt... A...” Nơi đó mặc kệ bị tiến vào bao nhiêu lần vẫn đều gắt gao ngậm chặt lấy nam căn, khiến thắt lưng anh một trận run lên, khoái cảm mãnh liệt làm Nhiếp Nhân Khải khống chế không được lực đạo chạm, đem cô hướng lồng ngực Nhiếp Nhân Toàn ma sát.

Nhiếp Nhân Toàn nâng mông Khuynh Tâm lên, anh đem dục vọng để tại nơi hoa huyệt bị Nhiếp Nhân Khải trừu sáp, ma xát qua lại, làm cho thuỷ dịch dính lên nam căn, sau đó đặt tại tiểu cúc huyệt đút vào.

“ Không... Không cần... A...”

Mặt sau bị nam căn hung hăng nhét vào, Nhiếp Nhân Toàn một khắc cũng không chịu dừng, theo từng nhịp luật động phía trước của Nhiếp Nhân khải đồng thời va chạm.

“ ...”

Khuynh Tâm bị bọn họ rút gần hết sức lực, rốt cuộc cũng không thốt nên lời, bất luận cô có cầu xin tha thứ như thế nào thì bọn họ vẫn không chịu ngừng lại .

Trước mắt một mảnh mơ hồ, trừ bỏ hạ thân vô cùng đau đớn, trong đầu trống rỗng. Hai cầm thú vẫn như cũ trên người Khuynh Tâm tìm kiếm khoái hoạt...

Lần thứ hai tỉnh lại, cô vẫn nằm trên chiếc giường cũ. Hai cầm thú đã biến mất, Khuynh Tâm biểu tình dại ra nhìn chằm chằm trần nhà, cứ như vậy làm đồ chơi của bọn họ cho đến chết sao? Cô không phải như vậy, cô không cần! Đúng! Cô nhất định phải trốn, cho dù đi, cô cũng muốn rời nơi này!

Khuynh Tâm giãy dụa xuống giường, hai tay vịn vào tường, từng bước một hướng ra phía ngoài. Hai chân không ngừng ma sát vào nhau, làm cho cô đau đến đổ mồ hôi lạnh. Quần áo trên người rất nhanh liền bị mồ hôi tẩm ướt.

Nhưng mà cô nhất định phải trốn bọn họ, hai tay chống đỡ từng bước một hướng cửa đi tới.

“ Em muốn đi đâu?”

Ngay tại thời điểm Khuynh Tâm lết tới cửa, cô lại nghe được thanh âm ác ma, cô ngẩng đầu lên liền thấy Nhiếp Nhân Toàn hai tay đút túi quần cả người tựa vào cửa. Khuynh Tâm sợ hãi xoay người bỏ trốn, nhưng hạ thân lại truyền đau nhức cả người như nhũn ra, khiến cô ngã nằm úp sấp đến trên mặt đất. Nhiếp Nhân Toàn đi tới, ngồi xuống ôm lấy Khuynh Tâm bế lên.

“ Không, không cần, anh buông!”

Khuynh Tâm kịch liệt vung tay chân loạn xạ, cô sợ, sợ anh ta lại khiến cho cô sống không bằng chết.

“ Không muốn ngã xuống thì đừng lộn xộn, em yên tâm, tôi tạm thời sẽ không động vào em !”

“ Không, buông! Buông!” Cô mới không tin lời ác ma nói, ác ma chỉ biết làm thương tổn cô!

“ A...”

Nhiếp Nhân Toàn đem cô ném lên trên giường. Khuynh Tâm lập tức kéo chăn quấn chặt lấy chính mình, hai mắt mở to, sợ hãi nhìn Nhiếp Nhân Khải.

Nhiếp Nhân Khải hai tay ôm ngực, từ trên cao nhìn xuống.

“ Tôi mới vừa nói qua, tôi tạm thời sẽ không chạm vào em!”

Khuynh Tâm cắn môi, chậm rãi lui về phía sau.

“ Em vừa rồi muốn đi đâu? Muốn chạy trốn?” Nhiếp Nhân Toàn đột nhiên cúi đầu, đem khuôn mặt tuấn tú ghé sát vào mặt cô hỏi.

“ Em không nên ra nước ngoài?”

Khuynh Tâm lắc đầu, tiếp tục lui về phía sau.

“ Em không giấy chứng nhận thân phận phải không?”

“ Tôi...” Cô có, nhưng khi đó cô chỉ nghĩ nhanh nhanh trốn, căn bản là quên không lấy giấy căn cước.

“ Không có, phải không? Nếu chúng tôi đem em giao cho cảnh sát, em đoán xem em sẽ như thế nào.?” Nhiếp Nhân Toàn hướng về phía Khuynh Tâm tà tứ cười.

Cô khẳng định mình sẽ bị trục xuất trở về làng chài nhỏ, sau đó, bị bắt gả cho thôn trưởng, nghĩ đến đó, sắc mặt càng trở lên tái nhợt.

“ Nếu em ngoan ngoãn, chúng tôi liền không đem em giao cho cảnh sát.” Anh vuốt ve hai má Khuynh Tâm, thực hài lòng với kết quả này.

“ Huống gì, cho dù em có trốn khỏi nơi này, em có năng lực đi đâu? Không giấy căn cước, không chỗ ở, không —— tiền! Em cho là em có thể sinh tồn?”

Khuynh Tân nước mắt bắt đầu rơi xuống, cô biết những điều anh ta nói đều đúng, một cô gái mới 16 không nơi nương tựa, cho dù thoát đi nơi địa ngục này, cô cũng chỉ rơi một cái địa ngục khác mà thôi.

“ Em ngoan ngoãn nghe lời chúng tôi, chúng tôi tự nhiên sẽ hảo hảo 'Chiếu cố' em, nghe rõ không?”

Khuynh Tâm không nói gì chỉ gật đầu, vì sinh tồn, cô cũng chỉ có thể khuất phục sao? Nhưng mà, còn có thể lựa chọn không khuất phục?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.