Giám Đốc! Anh Đã Sai

Chương 24: Ngủ chung đổi lấy trại trẻ



”Dù sao cũng chết , chết trước chết sau gì cũng phải chết , liều mạng đại , chuyện tới đâu hay tới đó “ Viên Viên nhắm mắt trong đầu hiện lên suy nghĩ này rồi bước mạnh vào bên trong , cho đến khi cô mở mắt ra , thì trước mắt cô một dàn người hầu đang đứng đợi sẵn , cuối đầu chào cô nhưng mừng cô chủ trở về , Hoa quản gia tiến đến gần cô , nở một nụ cười rất tươi , dùng tay hiệu lệnh cho người hầu gái phía sau bước lên nắm lấy vali của cô mang đi . Hoa quản gia chẳng nói lời nào , chỉ cuối chào rồi dùng tay phải đưa về phía trước như rằng bảo cô nên tiến về phía trước

Viên Viên lúc này nuốt nước miếng , thở dài một cái rồi bắt đầu cất bước đi . Xuyên qua hàng người hầu , tiến vào bên trong nơi bộ ghế sofa đang có một con người ngồi đó vô tư cầm tờ báo . Viên Viên đi đến ghế sofa đầu bên này thì dừng dài , cách xa một khoảng cực kì xa với đối phương . Điều này làm cô Nghiêm Khanh có chút bực bội , hắn liền bỏ tờ báo xuống , đặc tời báo lên bàn sau đó nâng li trà vừa được pha lên hốp một ngụm trong rất lịch lãm , sau đó đường môi cong lên một cái tỏ vẻ rất thú vị .

_ Nghiêm Tổng ! tôi đã về theo ý của anh , vậy anh có thể hủy bỏ lệnh phá vỡ cô nhi viện được chưa ? - Viên Viên tính người thẳng thắng không thích lòng vòng . cô liền nói ra vấn đề của mình .

_ Viên Viên ! xem ra trong đầu cô Nghiêm Khanh tôi là một tên ác ma - Nghiêm Khanh bỏ chén trà xuống một cách rất bình tỉnh .

_ Nghiêm Tổng thật biết đoán lòng người - Viên Viên cười lạnh một cái

Nghiêm Khanh không trả lời cô , hắn đứng dậy , con ngươi của hắn cứ nhìn thẳng vào mặt của Viên Viên , từ từ bước đến , Viên Viên bị dọa sợ nên thục lùi lại 2 bước , Nghiêm Khanh để ý từng hành động nhỏ của cô , ánh mắt của hắn như dò xét khắp người cô nhưng thể xem xét một món đồ quý giá trước khi mua . Từng bước , từng bước một hắn tiến đến cô , cho đến khi chiếc ghế sofa cản đường cô thì chợt người Viên Viên ngã ra phía sau nhưng té , cánh tay to khỏe của Nghiêm Khanh đã chụp được cô , ôm cô vào lòng . Viên Viên nghe được nhịp tim đập của hắn ta , tim của hắn đập còn nhanh hơn tim của cô . Nó khiến cho Viên Viên cảm giác thật lạ .

_Sao cặp mắt lại thành ra thế này ? - Nghiêm Khanh một tay ôm ,một tay nâng cầm Viên viên lên , nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe vừa mới khóc xong của cô .

_ Tại bụi vào mắt - Viên Viên né tránh ánh nhìn của hắn , cố ý nghiêng đầu đi chỗ khác .

_ Có thật vậy ? - Hắn vẫn giữ tay nắm chặt cằm của Viên Viên không để cô tránh đi , bắt cô phải đối mắt nhìn hắn .

_ Thật .... Thật ... tôi nói thật - Viên Viên lại muốn khóc nữa , cô tự nhiên thật sợ với cái ánh mắt nhìn đó của hắn , hơi sương đã phủ lên mắt cô .

_ Được rồi ! vào ăn cơm thôi - Hắn thấy được đáy mắt của cô đã ngắn lên những giọt nước , hắn không muốn nhìn thấy cô khóc , nên buông cô ra , nắm lấy tay cô kéo cô qua phòng ăn .

Bây giờ đã là nữa đêm , Nghiêm Khanh còn bắt cô phải ăn , hắn thừa biết từ chiều đến giờ cô không hề ăn bất kì thứ gì , chỉ mới rời xa hắn chưa bao lâu cô đã gầy đi rất nhiều . Nay hắn sẽ bồi bổ lại cho cô . Viên Viên bị ép ngồi lên đùi hắn , bàn ăn đã bày sẳn từ lúc nào . Viên Viên ngại ngùng khi thấy những người hầu xung quanh , cô cứ cuối mặt xuống không chịu ngẩng mặt lên . Nghiêm Khanh nhìn xung quanh liền ra hiệu cho tất cả lui đi nghỉ . Nơi phòng ăn chỉ còn lại mình hắn với cô .

_ Ngẩng mặt lên được chưa ? - Hắn lúc này hạ giọng xuống , giọng nói có chút yêu chìu .

Viên Viên nghe giọng của hắn đã như không còn tức giận nữa , từ từ ngẩng đầu lên , nhưng cô vẫn không dám nhìn hắn .

Nghiêm Khanh cau mày tỏ vẻ rất bực mình , hắn cũng chỉ vì yêu cô nên mới làm như thế vậy mà sao cô lại tỏ thái độ như thế cơ chứ . Đôi tay hắn cầm đôi đũa , gắp một miếng thịt bò đưa vào ngay miệng của Viên Viên . Cô có chút kháng cự , nhưng rồi liền phải ngoan ngoãn nghe lời hắn mở miệng ra , giờ phút này nếu cô làm hắn nổi giận thì cô nhi viện sẽ tan thành mây khói trong tay của hắn .

Nghiêm Khanh tỏ vẻ rất vui lòng vì hành động này của cô , liền tiếp thêm miếng nữa , cho đến khi đồ ăn trên bàn cũng gần hết . Viên Viên lắc đầu không chịu ăn nữa vì cô đã quá no . Nghiêm Khanh lúc này dùng tay sờ bụng của cô , cảm thấy nó đã căn đầy như ý hắn muốn mới thôi không cho cô ăn nữa .

Hắn bế cô lên phòng ngủ , đi ngang qua phòng trước kia của cô , Viên Viên liền muốn trèo xuống để đi vào căn phòng đó nhưng hắn vẫn giữ chặt cô trong lòng bế cô đến tận phòng của hắn . Viên Viên bắt đầu hốt hoãn , mặt mày biến sắc khi thấy hắn ngày càng tiến tới căn phòng của hắn .

_ Nghiêm ..... Nghiêm Tổng ..... tôi ,,, phòng của tôi .... ở đằng kia mà ? - Viên Viên không dám nói lớn tiếng chỉ dám thều thào trong miệng

_ Từ nay ! em sẽ ngủ cùng tôi - Nghiêm Khanh là người rất thín , nói nhỏ cở nào hắn cũng có thể nghe được hết , liền trả lời rất bình tỉnh .

_ Hả .... hả .... ngủ chung ? - Viên Viên lúc này mắt mở lớn , giọng nói cũng cất cao hơn lúc nãy gấp mấy lần .

Nghiêm Khanh không trả lời , cười một cái rồi bế thẳng cô vào phòng của mình ,liện cô lên giường. Viên Viên một phen hoãn loạn , liền lùi về gốc bên kia của giường , thủ thân mình trước rồi mới tính tiếp .

Nghiêm Khanh nhìn hành động của cô rồi cười một cái trong hắn rất vui . Hắn không màng đến cô nữa , bước đến tủ quần áo , mở tủ ra bộ váy ngủ liền lên giường cho cô , còn hắn lấy bộ đồ ngủ của hắn , nhìn ra hai bộ đồ ngủ này là đồ cặp chứ không phải bình thường .

_ Nếu em ngoan ngoãn ở bên tôi ! tôi hứa , sẽ không đụng gì đến trại trẻ đó và còn sẽ cho xây dựng lại trại trẻ , chu cấp cho bọn trẻ nơi ở , mọi thứ tốt nhất - Nghiêm Khanh quay sang nhìn Viên Viên .

_ Không cần ! chỉ cần anh đừng đụng đến trại trẻ thì mọi thứ sẽ ổn . - Viên Viên tay ôm váy ngủ , mắt nhìn sang bên phải không nhìn thẳng mặt hắn .

_ Tùy em ! - Hắn nghe câu nói của cô như không nghe , mặc kệ cô như thế nào hắn đi thẳng vào nhà tắm .

Ngày hôm nay hắn không đi làm , cứ ngồi trên ghế sofa như vậy , hàng người hầu cũng bị bắt đứng như vậy cho đến khi nào cô về mới thôi . hắn cứ ngóng trong ngoài cửa , bản thân cũng không hề ăn một chút gì , cho đến khi cô về tới thì tâm trạng của hắn liền khác hẳn .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.