Gian Xảo Long

Chương 5



Nhưng mà… Ứng Long đại nhân lại chẳng phải bởi vì thích nàng nên mới không cho nàng lập gia đình, Bạch Lộ đem hai gò má tựa vào trong ngực hắn, hít một hơi thật dài, vẫn còn rầu rĩ, cũng đã quên muốn đẩy hắn ra.

Ngao Lãng xiết chặt hai tay, cằm tựa lên tóc nàng, đôi mắt đen sáng ngời thoáng hiện một tia si mê, hắn sẽ không đem Bạch Lộ giao cho bất kì một tên nam nhân nào cả, ai cũng không được.

“Đừng quên lời hứa của ngươi.” Ngao Lãng lúc này mới buông nàng ra.

Vỗ vỗ hai má đang nóng lên, Bạch Lộ rụt rè gật đầu.

“Ừm.” Người nàng thích là Ứng Long đại nhân, trừ phi bị buộc phải lập gia đình, còn không hết thảy đều sẽ giống với trước đây, luôn luôn ở bên cạnh hắn.

“Vài năm nay ta chỉ mang ngươi lên đỉnh núi, còn chưa đưa ngươi tới chỗ ta ở, lần sau sẽ đem ngươi đi.” Hắn cảm thấy rất vui mừng khi Bạch Lộ ngoan ngoãn vâng lời như thế nên cũng muốn đối đãi với nàng tốt một chút.

Bạch Lộ ngẩng đầu nhìn hắn, “Nếu như bất tiện, Ứng Long đại nhân cũng không cần phải miễn cưỡng.”

“Ai nói bất tiện? Chỉ cần ngươi muốn đi, ta sẽ đưa ngươi đi ngay bây giờ.” Ngao Lãng lớn tiếng bác bỏ, “Bất luận ngươi muốn cái gì cũng được, chỉ cần mở miệng nói một tiếng.”

Nàng ngẩn ra, “Ta không có muốn vật gì cả.” Ứng Long đại nhân thực sự lo lắng sau khi mình lập gia đình sẽ không ở bên cạnh hắn nữa đến vậy sao?

Ngao Lãng hít vào một hơi thật sâu, khiến cho cảm xúc vừa mới bốc lên tạm thời dịu bớt xuống, “Tóm lại, nhớ kĩ lời ta nói, bất kể muốn cái gì, ta đều sẽ giúp ngươi nắm trong lòng bàn tay.”

“Ta hiểu.” Bạch Lộ bởi vì hắn vội vàng tranh thủ cảm tình, không khỏi mềm lòng.

Hắn vươn tay chạm vào hai má phấn hồng của nàng, thấy Bạch Lộ khuôn mặt ngày càng đỏ, điều này làm cho Ngao Lãng cảm thấy rất vui vẻ, biết nàng không có tức giận, cũng sẽ không vì vậy mà sợ hãi chính mình, tâm hắn nhảy nhót mãi không thôi.

Cảm xúc như vậy đại diện cho cái gì, Ngao Lãng căn bản không rảnh mà đi suy nghĩ sâu xa, chỉ cần Bạch Lộ ở lại bên cạnh mình, như vậy là đủ rồi.

“Vậy ta đi trước.” Ngao Lãng muốn đi tìm tên nam nhân kia, tập trung suy nghĩ một chút nên làm thế nào để hắn từ bỏ suy nghĩ muốn cưới Bạch Lộ làm vợ.

Tiễn Ngao Lãng ra khỏi phòng, thấy hắn rời đi, Bạch Lộ đứng ở hành lang mà tim còn loạn nhịp đập liên hồi.

Rốt cuộc là từ lúc nào thì mình bắt đầu thích Ứng Long đại nhân?

Bạch Lộ thực kinh ngạc bản thân lại có thể một chút cũng không phát hiện ra chuyện này, có lẽ là vài năm nay bọn họ ở chung đã thành thói quen, cho nên đến tận hôm nay mới hiểu rõ tâm ý của chính mình.

Vừa lúc nãy bàn tay nhỏ bé bị Đại Thuyên ca nắm chặt, cẩn thận suy nghĩ lại một chút, mặt cô khi ấy cũng không đỏ, tim cũng không đập nhanh hơn bình thường, nhưng mà mới bị Ứng Long đại nhân nhìn chằm chằm một lúc, cả người liền không được tự nhiên, càng đừng nói đến việc bị người ôm chặt lấy, hai chân không khỏi như nhũn ra, có cảm giác ngay lập tức sẽ bị thiêu cháy thành tro mất, Bạch Lộ nghĩ rằng đây có lẽ là cảm giác thích đi.

Ứng Long đại nhân tuy rằng ban đầu đối với cô rất hung ác, còn thích uy hiếp người ta, thế mà lại âm thầm dung túng theo yêu cầu của mình, trên mặt tuy rằng tỏ vẻ vô cùng tức giận nhưng sau lưng cứ thế tùy theo ý cô mà làm… Những việc đó Bạch Lộ đều thấy được, cô còn thích nhìn thấy hắn rõ ràng là cũng rất cô đơn, thế nhưng lúc nào cũng hé ra cái biểu tình đến chết cũng không chịu thừa nhận, cho nên lúc hắn để lộ ra vẻ mặt cô độc, cô sẽ cảm thấy rất đau lòng, rất muốn vĩnh viễn cùng hắn ở một chỗ.

Cô thật sự rất thích Ứng Long đại nhân.

Hôm sau–

Ngao Lãng đang đứng trên nóc một tòa nhà ở thành tây, ngày hôm qua đi theo đằng sau cái tên “Đại Thuyên ca” kia đến tận cửa tiệm kinh doanh bánh ngọt của Giang gia, cuối cùng lại cùng hắn về nhà, hắn dự tính quan sát chặt chẽ tên kia vài ngày, không tin là không tìm thấy một chút khuyết điểm của hắn.

Ngao Lãng từ trên mái nhà nhảy xuống, thoải mái tiến lên từng bước.

Đúng lúc này, Giang Đại Thuyên cũng xong xuôi công việc sổ sách, trên mặt thế nhưng không có một tia buồn ngủ hay mệt mỏi, rất nhanh liền đẩy cửa đi vào, tất nhiên là không thấy được trong phòng còn có một người khác.

“Hừ!” Ngao Lãng khẽ cười giễu một tiếng, hắn nhìn trái ngó phải một hồi cũng không thấy được nam nhân này xứng đôi với Bạch Lộ ở chỗ nào, thực không hiểu được hắn ta có cái gì tốt.

Ngay khi đó, Giang Đại Thuyên đã thay xong một bộ quần áo khác, sau đó hừng hực khí thế mà xuất môn.

Ngao Lãng không khỏi khả nghi, “Đã trễ thế này còn muốn tới chỗ nào vậy?”

Lúc hắn đi theo đằng sau Giang Đại Thuyên, tới nơi, trên môi Ngao Lãng nổi lên một tia cười lạnh lẽo, xem ra không cần hắn động thủ, Bạch Lộ cũng sẽ không lại một lần nữa tin tưởng lời nói của tên nam nhân này.

“Tiếp theo…”

Ngao Lãng lại nhảy lên mái nhà một lần nữa, trở về hình dạng Ứng Long bay về phía Bạch phủ, hắn muốn để Bạch Lộ tận mắt nhìn thấy.

Giờ hợi[1]–

Bạch Lộ kề sát lại gần ngọn nến trên bàn, một đường một đường chăm chú lướt mũi kim trên tấm vải màu tím, cái này là do buổi chiều hôm qua vụng trộm đến của hàng vải vóc lựa chọn mang về, ngay cả kích thước lớn nhỏ đều chỉ có thể đại khái mà nói, rất sợ sẽ bị người quen gặp được, hỏi là may giúp ai.

Không biết Ứng Long đại nhân có thích hay không? Nàng vừa khâu vừa cười suy nghĩ.

Cộc! Cộc!

Ở cửa truyền đến hai tiếng gõ nhẹ.

“Quyên nhi sao? Ngươi đi ngủ trước đi.” Bạch Lộ cho rằng bên ngoài là tỳ nữ hầu hạ của nàng.

Ngao Lãng thanh thanh cổ họng, “Là ta!”

Nghe thấy tiếng nói khàn khàn đầy chất nam tính, Bạch Lộ nhanh chóng đem tấm vải trên tay giấu đi, sau đó mới chạy ra mở cửa.

“Hóa ra Ứng Long đại nhân còn nhớ phải gõ cửa trước.” Nàng cười hì hì nói.

Hắn hừ hừ, “Ta cũng không muốn lại bị mắng thêm một lần nữa.”

“Đêm nay là muốn đi ngắm trăng sao?” Nàng cười ngọt ngào, quay đầu thổi tắt nến.

“Không phải.” Ngao Lãng nhìn Bạch Lộ đóng cửa phòng đi ra, “Chúng ta đi thành nam bên kia một chút…”

“Đã trễ thế này, đi thành nam làm gì?” Bạch Lộ vẻ mặt nghi hoặc.

“Ngươi nhìn thì biết.” Nói xong, hắn liền đưa Bạch Lộ đến chỗ sầm uất náo nhiệt nhất trong kinh thành vào buổi tối mới đáp xuống đất, biến trở lại thành hình người.

“Đưa tay cho ta!” Ngao Lãng hướng phía nàng chìa tay trái ra.

“Muốn… muốn làm cái gì?” Bạch Lộ có chút không hiểu, còn có chút thẹn thùng, chần chờ một lúc, vẫn là đưa tay phải cho hắn.

Ngao Lãng nắm chặt bàn tay mềm mại, “Như vậy thì người khác mới không nhìn thấy ngươi, cũng sẽ không bị người quen nhận ra, còn có thể trực tiếp xuyên cửa đi vào.”

“Thật vậy sao?” Nàng lộ ra nét mặt hớn hở như con nít, bước theo Ngao Lãng đi về phía trước một đoạn ngắn, chỉ thấy dãy nhà hai bên đường đều là đèn đuốc sáng trưng, hơn nữa bên cạnh còn có rất nhiều người đi qua, nhưng không ai có thể nhìn thấy bọn họ, cảm thấy vô cùng thú vị, “Bọn họ thực sự không nhìn thấy ta…”

“Lưu đại gia, mời vào!”

“Vương công tử đã lâu không tới…”

“Thiếp rất nhớ công tử…”

Bất ngờ, Bạch Lộ nhìn thấy các nam nhân bị những vị cô nương trang điểm xinh đẹp lôi kéo, một đám người cứ thế đi vào trong tòa nhà treo đèn lồng màu đỏ, còn có tú bà vẻ mặt tươi cười đứng ở cửa chào đón khách nhân.

Bạch Lộ xấu hổ che hờ miệng, nhỏ giọng hỏi, “Tại sao ngươi lại đưa ta đến chỗ này? Đừng cho là ta không biết bọn họ đang làm cái gì…” Nàng không nghĩ tới Ứng Long đại nhân sẽ biết những nơi phong hoa tuyết nguyệt như thế này.

“Ngươi làm sao có thể biết?” Ngao Lãng có chút bất ngờ.

“Nhớ đến tầm này năm trước, có một ngày cậu mợ tức giận đến ngất xỉu, mọi người vội vã đi tìm đại phu, nghị biểu tẩu còn nói muốn thắt cổ, trong nhà ầm ầm một phen, hóa ra là nhị biểu ca giúp một cô nương ở thanh lâu chuộc thân, còn nói muốn thu nàng làm thiếp, về sau mợ còn mang theo nhị biểu tẩu bừng bừng tức giận chạy tới cảnh cáo đối phương, yêu cầu cô nương thanh lâu kia đừng quấn quýt lấy nhị biểu ca nữa. Nương của ta nói mỗi cô nương thanh lâu ở thành nam này đều rất lợi hại, chỉ cần vẫy một ngón tay, nam nhân đều ngoan ngoãn đi theo nàng…”

Nói xong, Bạch Lộ tức giận vỗ vỗ hai má, trong lòng cảm thấy rất không thoải mái, nghĩ rằng chẳng lẽ ngay cả Ứng Long đại nhân cũng yêu nữ sắc.

“Không thể tưởng tượng được ngươi cũng thích đến những nơi như thế này.” Nàng khó khăn nén xuống bực bội nói.

Hắn lộ ra vẻ mặt tức giận, “Ta chỉ là đưa ngươi đi vào trong xem náo nhiệt.”

“Cái gì náo nhiệt.” Nàng nghi ngờ hỏi.

“Ngươi ở trong này sẽ… nhìn thấy một người quen.” Ngao Lãng cười lạnh nói.

Bạch Lộ nghiêng đầu suy nghĩ, “Chẳng lẽ là nhị biểu ca? Ta không muốn xem.”

“Không phải hắn.” Ngao Lãng nắm tay nàng tiến vào một gian thanh lâu.

“Ta không muốn vào…” Nhìn thấy ở đại sảnh đầy những nam nữ không thèm để ý tới ánh mắt của người khác cứ thế ôm ấp nồng nhiệt, mặt nàng thoáng chốc liền như hỏa thiêu, nhanh chóng che lại hai mắt, sợ nhìn thấy những thứ không nên nhìn.

“Sắp tới rồi…” Ngao Lãng cố ý đưa nàng lên lầu, đi tới trước cửa một gian sương phòng.

“Chúng ta đi ngắm trăng đi.” Bạch Lộ cầu khẩn.

“Đến rồi.” Hắn cười lạnh một tiếng, mang theo Bạch Lộ xuyên qua cửa mà vào.

Bạch Lộ đầu tiên là nghe thấy tiếng nữ tử cười duyên, thanh âm õng ẹo ỏn ẻn, hại nàng nhịn không được muốn nổi da gà, lại càng không dám bỏ ra hai tay đang che ở trên mắt.

“…Giang thiếu gia về sau phải thường xuyên đến tìm thiếp, thiếp sẽ hầu hạ ngài thật tốt…”

“Chúng ta đi mau.” Tiếng nói nũng nịu đầy mị hoặc khiến cho Bạch Lộ đỏ mặt tránh vào trong ngực Ngao Lãng.

“Hai năm tới ta có thể thường xuyên đến tìm nàng, về sau phải cưới vợ vào cửa, để mau chóng cho cha mẹ ôm tôn tử, chỉ e rằng tạm thời không thể tới…” Giang Đại Thuyên nằm ở trong chăn cúi xuống hôn nữ nhân một cái.

Thanh âm này… Rất quen tai…

Cô nương thanh lâu khanh khách cười duyên, “Giang thiếu gia đã có đối tượng?”

“Là người quen biết ta từ nhỏ, cha mẹ ta đối với nàng rất vừa lòng…” Giang Đại Thuyên cười trả lời.

Nghe đến đó, Bạch Lộ chậm rãi thả hai tay đang che ở trước mặt ra, sửng sốt nhìn Giang Đại Thuyên đang nằm trên giường cùng cô nương thanh lâu, thế nào cũng không nghĩ tới ở chỗ này có thể trông thấy hắn.

“…Bởi vì gia thế của nàng ta rất tốt, tình tình lại nhu thuận, là người thích hợp nhất để cưới về làm vợ. Thương nhân buôn bán nhỏ như chúng ta có thể cùng với quan lại trở thành thông gia, cơ hội này khó mà có được, đây là sự thật…” Giang Đại Thuyên tiếp tục nói, “Bằng không trước hết ta có thể giúp nàng chuộc thân, bố trí cho nàng ở một chỗ khác, chờ đến lúc sau khi nàng ta sinh con xong, sẽ đưa nàng vào trong phủ…”

Huyết sắc trên mặt Bạch Lộ dần dần rút đi, hai mắt nhìn chằm chằm vào Giang Đại Thuyên, không khỏi hoài nghi người nằm trên giường kia chỉ là giống ở vẻ bề ngoài mà thôi, không có khả năng là cùng một người.

“Tin rằng đến lúc đó nàng ta cũng không dám thốt ra một tiếng, bằng không ta lập tức hưu nàng…” Giang Đại Thuyên lớn tiếng nói xằng nói bậy.

Tận tai nghe thấy những lời này, Bạch Lộ khẽ khàng lắc đầu, “Hắn không phải… Hắn không phải Đại Thuyên ca mà ta quen biết… Đại Thuyên ca sẽ không nói như vậy…”

“Sự thật đang xảy ra ngay trước mắt.” Ngao Lãng bắt buộc nàng phải đối mặt với tất cả sự việc phía trước, muốn nàng hoàn toàn hết hi vọng, “Hắn đích thực là loại nam nhân như thế này, chẳng qua là ngươi vẫn luôn bị hắn lừa gạt.” Kết quả này còn tốt hơn so với dự đoán ban đầu của hắn, ít nhất cũng giúp hắn giải quyết được một tên nam nhân muốn cướp đi Bạch Lộ.

“Sẽ không…” Đáy mắt ngập tràn sương mù của nàng hiện lên những giọt lệ, đôi môi run run không ngừng, “Đại Thuyên ca sẽ không lợi dụng ta… Hắn không phải là người đáng sợ như vậy…”

Dường như muốn chế giễu sự ngây thơ của Bạch Lộ, Giang Đại Thuyên phát ra vài tiếng cười cuồng dã, gương mặt vốn trung hậu thật thà cũng trở nên dữ tợn, “Nếu như cậu cùng đại biểu ca của nàng ta không làm quan trong triều, lại được hoàng đế tín nhiệm sâu sắc, ta cũng không muốn thú nàng… Hừ! Nương của nàng ta còn là cái gì vu nữ, nói có khả năng từ Ứng Long cầu mưa, ta thấy căn bản là yêu nữ…”

Cô nương thanh lâu nằm ở bên cạnh hắn cũng nở nụ cười theo, “Giang thiếu gia nói chuyện thật thú vị…”

“Ta muốn quay về…” Bạch Lộ thân thể có chút đứng không vững, cũng không muốn nghe thêm nữa, “Đưa ta trở về… Ta không muốn lại nghe tiếp…”

”Đi thôi.” Ngao Lãng biết nàng không thể chịu nổi có người nói xấu mẫu thân của mình, toàn bộ tín nhiệm cũng theo đó mà tan rã, “Ta đưa ngươi trở về.”

Bạch Lộ che miệng khóc nức nở, để Ngao Lãng ôm lấy mình đi ra khỏi thanh lâu.

Đến khi trở về nhà, Bạch Lộ vẫn là nhịn không được muốn khóc, tạm thời không bàn đến tương lai có gả cho Đại Thuyên ca hay không, ít nhất là từ đáy lòng vẫn luôn thích Đại Thuyên ca đơn thuần hiền lành lương thiện, cũng coi hắn như người bằng hữu tốt nhất, tuyệt đối không phải như dáng vẻ đêm nay nhìn thấy, tư vị bị người khác phản bội khiến cho tâm nàng đau đớn.

“Chẳng lẽ ta cho tới bây giờ đều chưa từng thực sự hiểu biết hắn?” Nàng không khỏi tự hỏi chính mình.

“Hiện tại ngươi nhận ra vẫn còn kịp.” Ngao Lãng đỡ nàng đi vào tẩm phòng.

“Vì sao ngươi muốn cố ý đưa ta đi xem? Vì sao phải làm như vậy?” Bạch Lộ thực sự rất tức giận, nàng không muốn biết sự thật tàn khốc như vậy, chỉ cần không biết sẽ không đau lòng.

Hắn hừ lạnh một tiếng. ”Ta chỉ là không muốn nhìn thấy ngươi tiếp tục bị hắn lừa gạt, tên nam nhân kia cũng không tốt đẹp như ngươi vẫn nghĩ.”

Chuyện đêm nay đối với Bạch Lộ thực sự là vô cùng kinh hãi, “Thì ra Đại Thuyên ca vốn dĩ là người như vậy… Ta thực sự nhìn lầm hắn… Hắn cư nhiên lừa ta nhiều năm như vậy… Ta luôn luôn coi hắn như bằng hữu…”

“Được rồi, không cần lại vì cái loại nam nhân này mà rơi nước mắt, thực không đáng.” Ngao Lãng vươn tay ôm lấy nàng, “May mắn ngươi kịp thời nhìn thấy rõ bộ mặt thật của hắn, tất cả đều còn kịp.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.