Giang Hồ Ân Cừu Ký

Chương 8: Cha hay là cừu thù




Quái nhân áo lam với ba người chưởng môn đều rùng mình kinh hãi, suýt tí nữa thì đứng không vững, cả bốn đều tức giận kêu la như điên như khùng, người run lẩy bẩy mãi mãi mà không nói được nửa lời.

Quái nhân có ngờ đâu mình dùng kế dụ người, trái lại mình lại bị lọt vào tròng của đối phương như vậy. Y vừa tức giận vừa hổ thẹn, nên sắc mặt của y trông rất khó coi, bút mực không sao mô tả được.

- Tử Vong thuyền chủ, ngươi khi người quá nỗi !

Trong đám đông bỗng có người giận dữ lên tiếng quát tháo như vậy.

Lúc này Phương Sách mới vỡ nhẽ và nghĩ bụng:

"Thảo nào tối hôm qua ở Giang Âm Khẩu, bảy đại môn phái mà ta chỉ thấy có Võ Đang, Thiếu Lâm với Côn Lôn ba phái thôi, chứ còn người của phái khác đều quay trở lại hết, không thấy đuổi theo nữa. Thì ra quái nhân này đã dùng kế dụ địch, ngờ đâu Tử Vong thuyền chủ lại biết rõ mưu gian của chúng nên đã phái sẵn tâm phúc mai phục ở đây. Đủ thấy tài trí mưu lược của thuyền chủ vẫn cao siêu hơn người." Ba người chưởng môn này đều là những người giàu kinh nghiệm và đưa mưu trí, tuy họ vừa hổ thẹn vừa tức giận vô cùng, nhưng vẫn có thể trấn tĩnh được tâm thần ngay. Chúng vội đưa mắt nhìn chung quanh, thấy bộ hạ của bên mình tổng cộng hơn mấy trăm người, mà đối phương chỉ có tám mươi mốt người thôi, như vậy thì việc gì mà phải hãi sợ ?

Nghĩ như thế chúng rất bình tĩnh lớn tiếng cười và quát tiếp:

- Tử Vong thuyền chủ giết chóc biết bao nhiêu người trong võ lâm, tàn sát rất nhiều người vô tội ở trên giang hồ. Ba đại môn phái chúng ta liên tay diệt trừ kẻ tàn bạo, ngươi tới đây thực là vừa lúc lắm. Chẳng hay Tử Vong thuyền chủ muốn đầu hàng hay võ phục thì nói ngay đi ?

Tử Vong thuyền chủ cười the thé đáp:

- Lão già bất tử kia, ngươi tưởng người nhiều là có thể chiếm được phần thắng lợi phải không ? Nói thực cho các ngươi biết, ba lão quỷ ngươi với quái nhân áo bào lam này vả cả hơn trăm đệ tử của các ngươi đều lọt vào trong Cửu Huyền Dịch Quái Trận của bổn thuyền chủ rồi, ta chỉ cần phát động thế trận, các ngươi sẽ rơi đầu chết tại chỗ tức thì, các ngươi sẽ chết một cách rất thảm khốc.

Quần hùng nghe Tử Vong thuyền chủ nói như vậy mặt đều biến sắc, nhất là ba người chưởng môn của ba phái với quái nhân áo lam lại càng kinh hãi thêm, vì chúng biết Cửu Huyền Dịch Quái Trận bố trí theo Lục Giáp Độn Đỉnh và lý luận của cuủa Cửu Hành Sinh Khắc, chuyên môn dùng để người ít đánh bại người nhiều để dồn kẻ địch vào trong hoàn cảnh mê ly rồi mới ra tay bắt giữ, quả thực lợi hại vô cùng. Nhưng nghe đồn trận pháp này thất truyền đã lâu, không hiểu Tử Vong thuyền chủ lấy ở đâu ra mà lại có trận pháp này ?

Mọi người đang kinh hãi và thắc mắc thì Lõa Nữ Quái Cơ Hùng người chưởng môn của bang Thanh Mao, thân hình bé nhỏ, hai mắt nhỏ như hai hạt đậu, nhưng lại sáng như hai ngôi sao và tuổi đã năm mươi rồi, vì tay trái cầm chiếc quái sắc hình một thiếu nữ lõa lồ dài chừng năm thước nên mới được người ta ban cho cái biệt danh ấy. Y độc bá lục lâm ở miền Giang Nam đã lâu, tính rất hung ác và xảo trá. Y cười nhạt một tiếng rồi xen lời nói:

- Dù người này có bày Cửu Huyền Dịch Quái trậ ra bao vây, ngày hôm nay ngươi cũng đừng hòng thoát khỏi bàn tay của bổn bang chủ.

Bạch Long giáo chủ Tu La Tôn Giả, với Bạt Đề Hành tăng, chưởng môn của Tứ Quả hội, đồng thanh thét lớn và cùng tiến lên một bước.

Tử Vong thuyền chủ dắt tay thiếu nữ áo xanh và vẫy tay gọi Phương Sách đang đứng cạnh đó xem và dặn rằng:

- Con lại đây. Mau dắt em con rời khỏi chốn này trước.

Thấy thuyền chủ dặn bảo như vậy, chắc thế nào cũng có thâm ý gì, Phương Sách là người chính trực nên không nghi ngờ gì hết, vâng lời nhảy nhót mấy cái đã vào trong giữa đấu trường.

Mọi người mặt lại biến sắc thêm, vì chúng không ngờ Hỗn Thế Ma Vương lại có một người tinh anh như thế.

Tử Vong thuyền chủ trao thiếu nữ áo xanh cho Phương Sách và dặn bảo tiếp:

- Hai con mau ra đứng ở bên ngoài xem tuyệt học của cha.

Phương Sách dắt thiếu nữ áo xanh, chưa kịp bước chân đi thì bên cạnh đã có người quát lớn:

- Hãy khoan ? Trừ ác thì phải trừ tận gốc. Cả hai đứa trẻ này cũng phải ở lại với lão ma.

Phương Sách quay đầu lại nhìn, thấy người đó là một ông già mặc áo đạo bào màu huyền, cao lớn vạm vỡ, thái độ rất kiêu ngạo, thì ra người đó là Tu La tôn giả, giáo chủ của Bạch Long giáo. Tử Vong thuyền chủ cả giận, mắng luôn:

- Võ lâm tam lão chỉ là ánh sáng của đom đóm. Các ngươi có tài ba gì đâu mà dám kiêu ngạo như vậy ?

Nói tới đó, thuyền chủ quay lại bảo Phương Sách tiếp:

- Nếu vậy con cứ ở tại trong trận này xem tuyệt học của cha vậy.

Nói xong y tung ra chiếc phi tiêu hình thuyền lên trên không. Có mấy tiếng kêu veo veo, tám mươi mốt người mặc áo da vẩy cá ở bên ngoài đã đứng theo phương vị luôn.

Phương Sách không có ý rời khỏi trận đấu, chàng cùng thiếu nữ áo xanh đứng bên cạnh thuyền chủ để xem sự thể thay đổi ra sao ?

Quái nhân áo lam đưa mắt ra hiệu cho ba người chưởng môn rồi lùi sang một bên.

Tử Vong thuyền chủ ngấm ngầm để ý hành động của quái nhân, thấy thế rất thắc mắc và nghĩ bụng:

"Sao y lại cấu kết được Thanh Mao, Tứ Quả và Bạch Long ba bang và tại sao ba người chưởng môn của ba phái lại chịu nghe y điều khiển ?" Ba người chưởng môn cũng giơ tay ra hiệu, hơn trăm đệ tử liền bày thành trận thức, tay cầm kiếm để chờ người của Tử Vong thuyền chủ tấn công tới là phản công luôn.

Cơ Hùng, bang chủ của Thanh Mao bang, dùng giọng mũi kêu "hừ" một tiếng rồi nói:

- Bổn bang chủ xin lãnh giáo mấy thế tuyệt học của ngươi trước.

Tử Vong thuyền chủ đáp:

- Bổn thuyền chủ không muốn ra tay vội Cơ Hùng cười khẩy hỏi tiếp:

- Không dám phải không ?

- Ta không muốn đấy thôi.

- Tại sao ?

- Ngươi không phải là địch thủ của ta.

- Ý của thuyền chủ ...

- Ta muốn ba người chưởng môn cùng ra tay một lúc thì ta mới thèm đấu với các người.

Ba người chưởng môn thấy thuyền chủ nói như thế tức giận khôn tả, đồng thanh quát lớn một tiếng, và đứng ra làm ba phía, từ từ tiến tới gần Tử Vong thuyền chủ.

Tử Vong thuyền chủ thấy thế cười khỉnh nói:

- Có thế mới thích thú.

Y vừa nói dứt, ba người chưởng môn không sao chịu nhịn được nữa, cùng vận công lấy sức, và từ từ giơ tay lên định tấn công.

Tử Vong thuyền chủ đứng tấn Tí Ngọ, hơi liếc nhìn mấy kẻ địch, đột nhiên giơ hai cánh tay lên, hai bàn tay đã đỏ như lửa, từ từ giơ lên trước ngực.

Tám mươi mốt người mặc áo da vẩy cá với quần hùng ở tứ phía, ai nấy đều lo âu hộ cho chúa của mình.

Lúc ấy ngoài tiếng gió ra, không có một tiếng động nào hết. Tuy có mấy trăm người ở đó, nhưng ai nấy đều im hơi lặng tiếng. Như vậy đủ thấy cục diện gây cấn biết bao ?

Trận đấu ba chọi một sắp sửa mỏ màn đến nơi ... thì đột nhiên ở trên không, chỗ phía đằng xa, có một tiếng và kêu rất quái dị và rất bén nhọn vọng tới, hình như là ở chỗ bờ sông Dương Tử, bỗng có một luồng ánh sáng lửa xanh bốc lên, mãi mãi không thấy tắt.

Tám mươi mốt người mặc áo da vẩy cá đột nhiên biến sắc mặt, người chuyên môn phụ trách truyền tin có vẻ hoảng sợ, la lớn:

- Thưa bẩm thuyền chủ, Tử Vong thuyền vừa báo động cầu cứu.

Quần hùng đứng xung quanh đều cả kinh, lúc ấy chưởng phong của ba người chưởng môn đã đụng chạm vào song chưởng của thuyền chủ, gió lốc nổi lên luôn, mấy bóng người vừa ráp vào nhau lại lùi ra ngay, lùi ra lại ráp vào tức thì, cát bụi bay mù mịt.

Trong lúc mọi người đang hoa mắt, thì bỗng có một tiếng sấm ngầm nổi lên, và có một cái bóng người nhanh như bay vượt qua đầu mọi người, đồng thời lại có tiếng quát lớn:

- Mau rút lui.

Tám mươi mốt người mặc áo da vẩy cá cùng chạy như bay xuống thẳng dưới núi.

Thì ra Tử Vong thuyền chủ đã bỏ chạy rồi ...

Quái nhân áo lam cả giận, thét lớn:

- Đuổi theo đi !

Tu La tôn giả, giáo chủ của Bạch Long giáo với Bạt Đề Hành Tăng, chưởng môn của Tứ Quả hội cùng dẫn môn hạ đệ tử đuổi theo ngay.

Phương Sách vừa dắt thiếu nữ áo xanh vừa nói:

- Hiền muội, chúng ta mau đi theo xem đi !

Bỗng có tiếng quát tháo nổi lên, Cơ Hùng với ba mươi tên thủ hạ của y đã nhảy lại bao vây hai người.

Phương Sách ngạc nhiên hỏi:

- Lão tiền bối làm như thế này là có ý định gì ?

- Ta định bắt đôi con cái của Tử Vong thuyền chủ để làm con tin.

- Lão tiền bối lầm rồi, tiền bối không phải ...

Phương Sách còn muốn cãi thêm, nhưng chàng nhận thấy Tử Vong thuyền chủ thể nào cũng là cha mình chứ không sai, vì vậy chàng mới ngắt lời như thế.

Cơ Hùng lớn tiếng cười và vội đỡ lời:

- Nhỏ này, đừng có hòng dùng lời lẽ xảo trá mà để mong thoát thân được đâu, có mau mau thúc thủ để cho lão phu bắt trói không ?

Phương Sách đã có vẻ bực mình, liền trợn ngược đôi lông mày lên hỏi lại:

- Bang chủ định làm gì tại hạ ?

- Ta đã nói rồi, bắt ngươi làm con tin.

- Anh em tiểu bối có tội gì đâu ?

- Ai cũng có quyền giết chết con của Tử Vong thuyền chủ hết.

Thấy đối phương ăn nói vô lý như vậy, Phương Sách trợn to đôi mắt lên hầu như đổ lửa. Cơ Hùng ngạc nhiên vô cùng vội hỏi lại:

- Ngươi dám đấu với bổn bang chủ hay sao ?

- Rất muốn lãnh giáo tuyệt học của tiền bối.

- Các tinh anh của Thanh Mao bang mau bao vây lại.

- Phương mỗ vui lòng lãnh giáo hết người của Thanh Mao bang.

Cơ Hùng vội lui lại một bước ngơ ngác hỏi:

- Ngươi có tài ba gì mà dám liều lĩnh đến như vậy ?

- Tiểu bối không có tài ba gì hết, chỉ có một trái tim không hề biết hãi sợ là đủ rồi.

Cơ Hùng cười khẩy rồi đưa mắt ngắm nhìn Phương Sách một hồi và lầm lì hỏi tiếp:

- Ngươi tưởng ngươi còn bướng bỉnh hơn cả cha ngươi hay sao thế ?

- Đó là lời giáo huấn của ân sư dạy bảo:

"Dưới bạo lực và dám oai, không bao giờ chịu khuất phục cả ... " - Sư phụ của ngươi là ai ?

- Ân sư ...

Chàng định nói Huyền Cốc Dị Tú, nhưng nhận thấy phải nhờ tên tuổi của sư phụ để thoát hiểm thì không vẻ vang chút nào, cho nên chàng vội đổi giọng:

- Tiền bối hà tất cứ phải hỏi đến sư thừa làm chi ? Cứ biết tiểu bối xin lãnh giáo cùng lão tiền bối vài hiệp là được rồi.

Chàng đang lo âu sự an nguy của Thuyền chủ, lại không muốn tự thoát thân bỏ đi, nên chàng rất muốn mau mắn ra tay đánh bại bọn người này để đi đến sông Dương Tử xem sao ?

Lúc ấy đằng sau tiếng kêu rú quái dị vọng tới luôn luôn, những ngọn lửa xanh bốc lên liên tiếp. Phương Sách càng lo âu thêm, đưa mắt nhìn về phía bờ sông Dương Tử, thấy bóng người lố nhố ...

Cơ Hùng cả cười nói tiếp:

- Tiểu tử kia, đừng có nóng lòng như thế, nếu đỡ được mười hiệp của lão phu sẽ để cho ngươi đi khỏi đây ngay.

- Phương mỗ vui lòng tiếp một trăm hiệp một nghìn hiệp .... chứ không muốn nhận một chữ buông ta như thế.

- Tiểu tử này ngông cuồng thực, hãy coi chưởng của ta.

Cơ Hùng vừa nói vừa múa chưởng xông lại tấn công luôn. Bỗng nghĩ tới một việc gì, Phương Sách vội giơ tay ra gạt chưởng của đối phương và nhẹ nhàng tránh sang một bên phải rồi vội xua tay hỏi:

- Hãy khoan ! Tiểu bối xin thỉnh giáo một việc này cùng tiền bối trước.

Cơ Hùng vội thâu tay lại hỏi:

- Tiểu tử kia, ngươi còn muốn giở quỷ kế gì ra nữa ?

- Cái gì thì tiểu bối không dám nói hơn người, nhưng tự tin không bao giờ nói dối cả. Tiểu bối chỉ hỏi tiền bối một câu này thôi, Tử Vong thuyền chủ là người như thế nào ?

- Hà hà ! Làm con mà lại không biết tên tuổi cùng những hành vi của cha mình thì thực là vô lý. Hừ, nhỏ kia mi đừng có lừa dối lão phu nữa.

- Lão tiền bối có biết năm xưa có một đôi bạn thân bị quần hùng của võ lâm đuổi đánh ...

Phương Sách vừa nói tới đó, sực nghĩ đến Tử Vong thuyền đã nói:

"Cuộc hẹn ước năm xưa không được nói tới tên tuổi của chúng ta." Vì vậy chàng mới ngắt lời không nói nữa.

Nhưng Cơ Hùng nghe nói bỗng rùng mình một cái, mắt lộ ánh sáng kỳ lạ rồi khẽ buông tiếng thở dài và nói tiếp:

- Ra là y !

Phương Sách ngạc nhiên hỏi:

- Vậy Tử Vong thuyền chủ là ai ?

- Ha là y ! ... Năm xưa đã hỏa táng đá chôn, mà vẫn còn phục sinh được ! Thảo nào bây giờ y mới trả thù bừa bãi ...

- Tại sao Tử Vong thuyền chủ lại bị người của võ lâm đuổi đánh chém giết như thế ?

- Hỏa táng, đá chôn mà tội của y vẫn chưa đủ đền, quần hùng vẫn chưa tiết được mối hận đó !

Phương Sách càng lo âu thêm, vội hỏi tiếp:

- Thế còn có gì nữa không ?

- Độc dĩ độc báo, ăn miếng trả miếng, hiếp dâm vợ y, diệt môn phái của y !

Lúc này Phương Sách không sao chịu nhịn được nữa, lửa hờn bốc lên đùng đùng và nhận thấy lời nói của Tử Vong thuyền chủ không sai, mẹ mình đã bị người ta lần lượt hiếp dâm rồi chém chết, cha mình quả đã bị người ta đuổi tận giết tuyệt ...

Chàng càng nghĩ càng tức giận thêm, vội quát hỏi:

- Những người đó là ai mà dám làm những trò như thế ?

- Lão phu không thể nói cho ngươi biết được ! Ngay bổn chưởng môn cũng muốn y chết ...

Phương Sách không thể nhịn được nữa, đột nhiên thét lớn một tiếng vận hết thần công vào cánh tay giơ chưởng lên tấn công luôn.

Cơ Hùng không ngờ chàng ra tay đánh liền vội nhảy sang bên tránh né, nhưng vai trái vẫn bị đánh trúng liền thấy tê tái, y loạng choạng lui về phía sau mấy bước rồi ngồi phịch xuống đất. Chỉ tại y quá coi thường, không ngờ thiếu niên đứng trước mặt lại là đồ đệ cưng của một vị kỳ nhân thế ngoại và có võ công cao siêu đến như thế.

Ba mươi tên đệ tử của Thanh Mao bang cũng đồng thời thét lớn một tiếng rồi nhảy xổ lại tấn công luôn. Phương Sách không hãi sợ gì cả, ra tay phản công tới tấp.

Ba mươi tên đệ tử của Thanh Mao bang tuy có tài ba rất cao siêu, nhưng không một tên nào tới gần chàng được.

Cơ Hùng lại đứng dậy gượng vận chân khí xông lại tấn công Giang Tĩnh Thục. Y là người rất xảo trá, tự biết nội phủ đã bị thương, y tưởng con nhỏ dề bắt nạt, cứ bắt được Tĩnh Thục trước là Phương Sách phải tự vào khuôn phép ngay.

Ngờ đâu Tĩnh Thục cũng thét lớn một tiếng, múa chưởng nhằm đầu y tấn công luôn.

Cơ Hùng đấu mãi cũng chỉ ngang tay thôi, y vừa hổ thẹn vừa tức giận liền quát bảo môn hạ đệ tử rằng:

- Có mau tiến lên tấn công không ?

Bọn đệ tử nghe thấy y bảo như thế vội quay lại tấn công Tĩnh Thục tức thì.

Phương Sách thét lớn một tiếng, nhảy xổ lại tấn công tới tấp, chỉ trong nháy mắt chàng đã đánh té luôn mười mấy người của Thanh Mao bang liền.

Cơ Hùng thấy thế hai mắt như nổ lửa quát lớn:

- Ác độc thực ! Phụ tử đồng gian có khác ! Cơ mỗ quyết thí mạng với ngươi !

Y vừa nói vừa giở hết sức bình sanh ra định liều mạng một phen, nhưng Phương Sách đã dùng Lưỡng Nghi Cương Khí nhằm người y tấn công luôn một thế, chỉ nghe thấy một tiếng "hự", Cơ Hùng đã bị đánh té lăn ra đất không sao bò dậy được nữa.

Phương Sách lại nhắm đầu y tấn công luôn một thế nữa, thì trong bóng tối có một bóng người nhanh như điện chớp nhằm sau lừng chàng tấn công tới. Chàng đành phải buông tha Cơ Hùng mà quay người lại để chống đỡ. Không ngờ người đó lại là quái nhân áo bào lam vừa đi khỏi lại quay trở lại.

Phương Sách không tiện ra tay tấn công tiếp nữa, vi dù sao đối phương cũng là dượng của mình, chàng chỉ đứng ngẩn người ra nghĩ bụng:

"Tại sao ông ta đã đi rồi lại quay trở lại, hiện giờ Tử Vong thuyền chủ ra sao ?" Chàng lại nghe thấy tiếng người ồn ào và tiếng sát phạt nổi lên tiếp, liền thét lớn một tiếng dắt thiếu nữ áo xanh bỏ đi luôn.

Quái nhân áo bào toan vội đỡ Cơ Hùng dậy và quát bảo bọn người của Thanh Mao bang rằng:

- Có mau đi tiếp ứng không ?

Bọn người của Thanh Mao bang vội đỡ lấy Cơ Hùng rồi cùng nhau tiến thẳng về phía sông Dương Tử.

Phương Sách thấy thế cũng thắc mắc thêm, chàng không hiểu tại sao qan áo lam lại còn có quyền hơn cả người chưởng môn của Thanh Mao bang ? Chàng đang ngừng chân lại ngơ ngáo nhìn thì quái nhân với đôi mắt rất oán độc, hậm hực bảo chàng rằng:

- Đi theo ta đi.

- Đi đâu ?

- Tất nhiên phải có chỗ để đi.

- Tôi còn phải đi tiếp ứng Tử Vong thuyền chủ !

- Ngươi dám phản lại cha gây thù địch với thiên hạ võ lâm phải không ?

- Tôi phải đi trả thù cho mẹ, tiết hận cho cha !

- Nghịch tử, ngươi dám nhận giặc làm cha phải không ?

Phương Sách cười như điên như khùng, để bày tiết những sự uất hận và nước mắt ở trong đáy lòng rồi đáp:

- Hổ ác như vậy mà cũng không ăn con ! Còn người ... không phải là cha của Phương mỗ mà là kẻ địch của Phương mỗ !

Lúc này chàng đã nhận định Tử Vong thuyền chủ là cha mình mà quái nhân với người của bảy đại môn phái đều là người thù địch.

Quái nhân giận dữ thét lớn một tiếng, bộ mặt lỳ lỳ của y hình như đang rung động rất mạnh và y vận công lực của "Thất Thiên Hàn Cương" vào hai bàn tay.

Phương Sách đứng vững như một khoản núi và cũng vận Lưỡng Nghi Chân Khí lên định ra tay tấnc ông.

Quái nhân từ từ giơ hai cánh tay lên, Phương Sách cũng giơ song chưởng lên ngang ngực, hai người từ từ tiến tới gần nhau ...

Lúc ấy tiếng người ồn ào lại vọng tới:

- Mau bịt đầu kia lại, Tử Vong thuyền sắp xông ra đấy.

- Bịt phía Tây lại ...

- Ồ ! Tử Vong thuyền chủ đã té ngã rồi ...

Phương Sách nghe nói rùng mình đến thót một cái như bị sét đánh ngang tai, chàng không còn tâm trí gì ở lại đấu với quái nhân nữa, vội chạy thẳng về phía sông Dương Tử tức thì.