Giang Hồ Kỳ Cục

Chương 17




Vấn đề tựa hồ rất đơn giản, chẳng qua là Ngộ Sắc cũng không có ý định lắm lời về sự tích xuất gia của mình. Hắn vẫn đứng dậy, kéo băng ghế ngồi xuống sát bên cạnh Hình Hoan, không hề để ý hình tượng gác chân lên, gió đêm lùa vào mang không khí khô nóng, làm cho hắn khó chịu kéo kéo vạt áo. Ban đầu được buột chặt sau đó từ từ sợi dây bung ra. Xương quai xanh tinh xảo cong cong lộ ra, Hình Hoan mắt không an phận liếc nhìn, hồi lâu, thật vất vả mới nhìn sang chỗ khác nhưng vừa vặn đụng vào ánh mắt không chớp của hắn. Sắc mặt nàng đỏ lên, lúng túng tránh ra.

“Ngươi đang thêu cái gì?” Ngộ Sắc ngược lại như cũ, không kiêng sợ, bắt được vẻ mặt ngượng ngùng của nàng, tùy ý hỏi.

“Ách… là túi thơm.” Nàng dừng một chút, cố gắng nói chút ít để giảm bớt đi không khí cổ quái. “Ta cảm thấy trên người ngươi có mùi đàn hương rất dịu nhẹ, dễ chịu. Vừa lúc tướng công ta lại không thể ngửi mùi phấn hoa, cho nên tìm chút ít đàn hương tẩm làm túi thơm cho hắn.”

“Ngươi không cần phiền phức như vậy, ta không ngại cho ngươi mượn.” Để chứng minh lời nói mình có sức thuyết phục, hắn hào phóng đưa tay chế trụ cái ót của nàng, hơi cúi xuống, đem nàng đặt trong ngực. “Thoải mái sao? Vậy đã chưa, nếu như còn không thoải mái, hãy đề nghị tướng công của ngươi xuất gia, học qua mấy năm kinh phật như ta, bảo đảm có mùi đàn hương này.”

“Này… buông, buông ta ra.” Nàng khua tay múa chân từ trong lồng ngực của hắn, tim đập tựa như búi tóc nàng lúc này, rối loạn che dấu cảm xúc không nên có. Hình Hoan khinh thường, bĩu môi, vén sợi tóc, tức giận trừng hắn. “Ngươi không có nữ nhân nào để ý còn làm ra vẻ.”

“Ai nói ngươi ta không có nữ nhân nào để ý.”

“Vậy ngươi tại sao xuất gia?” Mặc dù hắn không quy y, cũng không tuân thủ thanh quy nhưng Hình Hoan từ từ tin tưởng hắn là một hòa thượng hàng thật giá thật. Một cảm giác tín nhiệm to lớn, có lẽ bởi vì lời hứa hẹn hôm nay không nói dối.

“Ai! Nói ra thì rất dài dòng, chờ ngày nào đó ngươi cũng thêu túi thơm cho ta, ta sẽ nói cho ngươi biết.”

Này vốn là câu hắn thuận miệng mà nói cũng là hy vọng nàng tùy tiện vừa nghe. Hết lần này tới lần khác Hình Hoan để vào trong lòng, nhướng mày, suy nghĩ, phá lệ nghiêm túc trả lời: “Ngươi không cần kiếm, may cái này làm gì. Huống chi, ta nào có rảnh rỗi như vậy?”

“Chả phải nữ nhân các ngươi đều thích thêu thùa hay sao?” Con người đôi khi có vài chỗ kỳ quái, mặc dù vốn không có để ý gì đó, một khi phát hiện rất khó được đến, lại ngược lại dũng cảm. Hắn nhíu long mày, không vui vẻ liếc xéo nàng. Cho dù phân biệt tướng công với đồng mưu thì cũng không cần biểu hiện quá rõ ràng như vậy.

“Còn nữa, đây là lần đầu tiên ta đi xa nhà sau khi thành thân hai năm qua nga, trước kia cũng chỉ có thể thêu đồ giết thời gian. Mẹ nói đồ thêu là lễ vật tốt nhất của nương tử dành cho tướng công, cho hắn biết mỗi một mũi kim đều bởi vì hắn mà rất đau. Vì thế ta thêu rất nhiều đồ, chương mẫu cũng khen ta rất giỏi a. Hồi trước kia, trước khi thành thân, ta a còn thêu túi uyên ương, gối uyên ương…”

“Không sai biệt lắm!” Hừ, hắn không rảnh rỗi ngồi nghe nàng khoe nàng hiền lành thế nào. Đó vốn là chuyện không liên quan tới hắn, đừng mong hắn khen ngợi hay đồng tình, hắn còn nghĩ là hằng ngày không lưu tình tưới nước lạnh vào nàng.

“Bắt không được trái tim nam nhân lại bị sỉ nhục thật là uổng phí!” Đúng, nàng chính là bắt không được, cứ tự cho là chỉ cần thêu giỏi, chinh phục lòng mọi người, duy chỉ có Triệu Vĩnh Yên là không được.

“Hử?” Đề tài đột nhiên trầm trọng, hắn hung hăng giẫm trúng xương sườn mềm của Hình Hoan. “Ngươi trước tiên nên hiểu hắn muốn gì?”

“…” Nàng làm sao biết Vĩnh Yên thích phải như thế nào, nàng cũng không phải là con giun trong bụng hắn.

“Nếu nói thích gì thì chính là thích hình thức của nữ nhân. Ví dụ như ta, ta thích nữ nhân có ánh mắt thật to, thoạt nhìn ngây ngốc, nói láo không cần nghĩ sẵn trong đầu, có thể cùng ta cùng nhau đi lừa thiên hạ, thích mặc áo bông nhỏ… Ngươi cười cái gì mà cười, người ta nói không phải là ngươi.” Mỗi một câu nói của hắn làm nụ cười của nàng càng sâu sắc, rực rỡ nhất. Hắn lại không chút lưu tình buông một câu bóp chết vui mừng của nàng. Nhìn nàng nhất thời thu liễm nụ cười, trừng mắt nhìn hắn, đến phiên hắn cảm thấy mê sảng. Trước khi lửa giận của nàng sắp phun, hắn lần nữa dùng một câu dễ dàng làm nàng tắt hỏa. “Còn tướng công của ngươi thì sao?”

“Hắn…”

“Ngươi không phải cho tới bây giờ cũng không hỏi hắn vấn đề này chứ?”

“Có nha, ta có hỏi… hắn nói, … nói,.. nói thích một nữ nhân hoàn toàn ngược lại cái loại kia…”

“… Nữ thí chủ, ngươi hay là xuất gia theo ta đi, đây cũng là một biện pháp hay.”

“Đại sư, thật sư không có phương pháp khác sao?” Nàng cũng biết kỳ vọng một kẻ xuất gia dạy nàng làm sao để giữ tướng công là chuyện vô cùng hoang đường. Vấn đề là, nàng cũng không có bằng hữu nào khác để tương trợ.

“Có, bần tăng có thể hy sinh thân mình giúp ngươi. Có lẽ có một ngày tướng công của ngươi sẽ thu hồi tất cả hưu thư, yêu ngươi đến chết đi sống lại.” Điều này hiển nhiên không liên quan đến hắn, nhưng hết lần này tới lần khác hắn không thể giương mắt nhìn gương mặt oán phụ của nàng.

“Thật không? Ngươi có hảo tâm như vậy a?” Tìm thấy sự trợ giúp một cách dễ dàng, ngược lại khiến Hình Hoan hoài nghi.

“Là như vầy, bần tăng mới vừa rồi ban đêm xem thiên tượng, phát hiện được sao nhân duyên của ta lại xuất hiện, người biết điều này đại biểu cho cái gì không?”

“Đại biểu cho sao nhân duyên của ngươi phản đối ngươi ẩn thân hả?”

“Ẩn thận cái rắm, là nhân duyên của ta xuất hiện.”

“Nhân duyên của ngươi đâu có liên quan đến ta!”

“Ta là người xuất gia, chức trách phổ độ chúng sanh, làm sao có thể nhẫn tâm chỉ quan tâm hạnh phúc cá nhân. Dĩ nhiên lòng ta hy vọng thiên hạ người có tình sẽ được hữu tình.”

“Người xuất gia tại sao lại có nhân duyên?”

Được rồi, hắn nhận thua, vậy thì khi hắn không có hảo tâm như vậy. “Ta nói thật, sau khi chuyện thành công, bạc lừa gạt trên người Nhâm Vạn Ngân toàn bộ thuộc về ta.”

“Tốt”

Sự thật chứng minh, đối phó với loại bệnh tâm thần này mà nói, nhất định phải dùng loại phương pháp này, nàng thích như vậy.