Giang Hồ Trái (Mốn Nợ Giang Hồ)

Chương 11



CHƯƠNG 10

Giáo chủ đại nhân chỉ giả bộ không có nghe thấy, khoanh tay đứng ở tại chỗ, đón gió hứng trăng.

Lúc này trong núi trống vắng một mảnh, gió núi xẹt qua, cũng thật mát mẻ thoải mái. Tả Ký khó được tâm bình khí hòa, lại dâng lên ý niệm giảng đạo lý  với người này trong đầu.

“Cũng vì ngươi ta mới đi ra ngoài tìm người, mới tại nơi đại hội gì gì đó hô lên tên của ngươi, mới bị ngươi nhốt ở nơi đây. Ngươi cũng thấy đấy, ta ở nơi nào không ở, lại ở nơi bất lưu thần phạm phải kiêng kị của ngươi. Ta bất quá cũng chỉ là dân đen bách tính, cùng giang hồ nhân sĩ các ngươi không qua lại, ở nơi nào cũng không có người quan tâm, ngươi thả ta, cũng sẽ không tổn hại đến uy danh của ngươi. Không bằng bây giờ để cho ta xuống núi, cũng sẽ không còn người qua lại trước mắt nhiễu đến ngươi, ngươi cũng thanh tịnh.”

Giảng đến đây, Tả Ký mong mỏi nhìn qua, thấy hắn vẫn như cũ không chút sứt mẻ, còn mình ngồi đến muốn chán nản. Vì thế liền nằm ngửa trên chiếc bàn đánh bóng loáng phía sau, tựa đầu trên cánh tay, nhìn phía những ngôi sao lấp lánh trong trời đêm: “Các ngươi trong chốn giang hồ ân oán tình cừu gì đó, đả đả sát sát ta không hiểu, thế nhưng chung quy vẫn có một quy tắc đúng không? Dựa theo quy củ giang hồ của các ngươi, còn không phải giết người thì thường mạng thiếu nợ thì trả tiền sao? Hiện tại ngươi nợ ta ngân lượng, trả xong rồi, cũng có thể coi là không liên quan gì đúng không?”

Nói xong vẫn không thấy đáp lại, Tả Ký ngẫm lại bộ dáng người này múa kiếm mới vừa rồi, cùng tính danh quả thật có chút không hợp, khó trách hắn canh cánh trong lòng. Trắc ẩn chi tâm cùng nhau, lại nói trấn an: ” Vả lại. . . . . . Tên ngươi cũng không có gì phải so đo, ta nhớ rõ triều trước có vị thi sĩ nổi danh, tên gọi Phạm Thành Đại. Tiên sinh ở học đường nói tên này có nghĩa là ‘Người làm đại sự, không câu nệ tiểu tiết’. Có lẽ tên ngươi cũng tất có thâm ý, bất quá ta nhiều năm không chạm qua sách vở, nhất thời nhớ không nổi mà thôi.”

Lục giáo chủ thân hình khẽ nhúc nhích, khi Tả Ký quay đầu xem, phát hiện hắn đã đứng ở bên cạnh người mình.

Tả Ký chưa kịp nói chuyện, liền bị Lục giáo chủ một phen xách lên, sau đó đầu vai cánh tay bên hông đều bị hung hăng nhéo mấy cái.

Tả Ký vừa sợ vừa giận: “Ngươi làm gì!” Đang nói chuyện, động thủ động cước như vậy làm cái gì?

Lục giáo chủ buông người lui về chỗ cũ, khoanh tay nói với hắn: ” Ta tới dạy ngươi tập võ, sau khi ngươi học thành là có thể xuống núi.”

Tả Ký trên mặt buồn bực còn chưa lui, tâm tò mò lại khởi: “Học võ rất dễ dàng sao? Ta phải mất thời gian bao lâu có thể học thành?”

“Lúc nãy ta đã kiểm qua, lấy cốt cách tư chất của ngươi, ước chừng nửa năm không sai biệt lắm.”

Tả Ký lúc này mới hiểu được, nguyên lai đó là kiểm tra cái gì tư chất, khó trách niết đến xương cốt sinh đau. Hắn ngẫm lại, tập võ tựa hồ cũng không tồi, sức lực sẽ lớn hơn nữa, thân pháp cũng trở nên linh hoạt rất nhiều, về sau cày ruộng không chừng sẽ không cần dùng đến trâu. Có lẽ nửa năm cũng coi như rất nhanh, chờ đến khi mình về đến nhà, hẳn là còn có thể bắt kịp vụ cao lương đông xuân, việc này đúng là tiện lợi. Nhưng mà họ Lục vì sao muốn làm như vậy?

Tả Ký lại ninh mày: ” Ngươi muốn cho ta gọi ngươi là sư phụ?”

“Không cần!” Lục giáo chủ trả lời vừa mau vừa lãnh.

Tả Ký cẩn thận suy nghĩ một hồi, rốt cuộc tìm không ra nguyên do khác, vì thế nghi hoặc nói: ” Ngươi như thế nào hảo tâm như vậy?”

Lục giáo chủ hừ cũng không hừ một tiếng.

Lúc này đêm càng sâu, Tả Ký dần dần cảm thấy lạnh, vừa nghĩ dù sao mình cũng không xuống núi được, lại tìm không được chỗ nào có hại, học thêm chút tay nghề bao giờ cũng tốt. Cũng mơ hồ đáp ứng, không hề để ý tới Lục giáo chủ đứng sừng sững bất động, phủ thêm y phục trở về nghỉ ngơi.

Hôm nay bắt đầu, Tả Ký liền ‘hưởng thụ’ cuộc sống gọi là khổ cực lầm than.

Mỗi ngày trời còn chưa sáng sẽ thức dậy đứng tấn, trước khi ăn cơm còn phải vác tảng đá chạy vài vòng xung quanh đỉnh núi, cho dù là như vậy, mấy việc lặt vặt một chút cũng không thể chậm trễ, liền ngay cả ngủ cũng không được yên ổn, thường thường còn có phi tiêu ám khí đột kích, thật ra cũng không làm hắn bị thương, chỉ là cả kinh một trận, khiến người ta quả thực khó chịu.

Tả Ký không khỏi liền nghĩ, chẳng lẽ đây là họ Lục mượn danh nghĩa tập võ để đổi nhiều kiểu gây sức ép hắn? Thế nhưng gần đây quả thật sức ăn của mình có tăng lên, người rắn chắc không ít, tu tập coi như là có chút tiến triển. Chẳng qua là tổng cảm thấy chỗ nào đó có chút không đúng.

Vì thế Tả Ký liền tìm tới Thạch hộ pháp rốt cục cũng đã trở về trên núi. Thạch Thành Bích nghe hắn kể lại những việc trải qua xong, vừa cẩn thận hỏi tình hình những ngày qua, thần sắc biến đổi một lúc lâu, rốt cục lộ ra một nụ cười: “Ngươi đã chính miệng đáp ứng học võ rồi, vậy phải hảo hảo học đi, bất luận phúc họa thế nào, thêm một kỹ năng cũng là chuyện tốt.”

Tả Ký gật đầu: “Ta cũng nghĩ như vậy!” Nhớ lại một chuyện lại hỏi: ” Vậy không phải là sau khi ta học thành cũng có thể múa kiếm đẹp như vậy?”

Thạch Thành Bích ngẩn người, lại bật cười nói: ” Kia cũng không thể, phải biết rằng giáo chủ hắn là tập võ từ nhỏ, từ lúc đi còn chưa vững đã có thể cầm kiếm. Nếu như học trên một năm rưỡi liền có thể như vậy, vậy chẳng phải là mọi người đều là tiền bối cao thủ sao.”

Tả Ký bị hắn cười có chút ngượng ngùng, cũng không nhắc lại việc này nữa.

Từ nay về sau ngày cũng qua bình thường, từ ngày đó nếm mùi đau khổ thành quen, cũng không còn cảm thấy gì nữa, chẳng qua là Tả Ký có khi cũng sẽ có chút nghi hoặc: nếu nói dạy hắn tập võ, làm sao chưa bao giờ động đao động kiếm? Chỉ để ý làm công việc của kẻ khuân vác. Lục Hành Đại cũng không nói nhiều, đều là bỏ lại câu phân phó liền đi, tốt xấu gì cũng bỏ mặc chính hắn tự giác. Như vậy nửa năm sau có thể thượng phòng yết ngói hạ hà mạc ngư sao?

Tả Ký lại ôm thắc mắc đến hỏi Thạch hộ pháp, nhận được câu trả lời là học bản lĩnh võ nghệ so với động tác võ thuật đẹp bao giờ cũng chân thực hơn, học nhiều nền tảng bao giờ cũng tốt.

Tả Ký cái hiểu cái không, nhưng vẫn cảm thấy lời này rất có đạo lý liền yên lòng quyết tâm không lười biếng trốn tránh khó nhọc.

Ngẫu nhiên Tả Ký cũng nhớ tới lời Nghiêm tiểu công tử nói trước khi rời đi, qua mấy ngày sẽ có người đến đón hắn, thế nhưng trơ mắt đã qua hai ba tháng, vẫn như cũ không ai đến, người này nói chuyện cũng không nhất định đáng tin, bất quá may mắn là hắn cũng không mong đợi chuyện này lắm.

Trong núi vô sự, thời gian cũng bay nhanh, Tả Ký luyện luyện công, đánh đánh loạn, nghe Lý thúc cùng Thạch hộ pháp nói vài chuyện truyền thuyết giang hồ thú vị ít ai biết đến, đảo mắt đã đến cuối năm.

Ngày này hắn vừa dỡ hòn đá trên lưng xuống, chuẩn bị đi đến phòng bếp ăn cơm. Thật xa đã thấy Lục, Thạch hai người đang luyện võ. Bởi vì nguyên do học võ công, Tả Ký đối Lục Hành Đại khách khí rất nhiều, hiện tại phần lớn gọi hắn là Lục giáo chủ, thấy Thạch hộ pháp hướng về phía hắn vẫy tay ra hiệu liền lau lau mồ hôi chạy vội qua.

Lục giáo chủ nhìn hắn chạy lại đây, quay đầu hướng Thạch hộ pháp nói: “Thành Bích, ngươi dùng hai thành công lực đánh hắn một quyền xem.”

Thạch Thành Bích vâng một tiếng, tiến đến: “Tả huynh đệ, ngươi chiếu theo phương thức ngày thường giáo chủ dạy ngươi vận khí ứng đối đi.”

Tả Ký hiểu được đây là muốn thử hiệu quả luyện công của hắn, vô cùng cao hứng ưng thuận.

Mới vận đủ khí, Thạch hộ pháp liền một quyền đấm vào ngực hắn, đánh cho Tả Ký đặng đặng lui về phía sau ba bước, ôm ngực qua một hồi lâu mới suyễn khí nói: “Đau quá! Căn bản vô dụng sao!”

Thạch hộ pháp thu tay, hết sức tán thưởng: “Thực nhìn không ra, Tả huynh đệ ngươi lại có tố chất luyện công thật tốt, người bình thường trúng một quyền này, chỉ sợ xương sườn phải gãy mấy cái, ngươi cư nhiên chuyện gì cũng không có, nửa năm này công phu cũng thật không chậm trễ!”

Tả Ký “A”  một tiếng. Thì ra là thế sao? Vậy đã tính học thành chưa? Dù sao vốn cũng không trông cậy vào cái gì oai phong một cõi, chỉ cường thân kiện thể cũng rất tốt rồi, nếu ngày mai xuất phát, còn có thể về nhà kịp lễ mừng năm mới!

Đang vui mừng, nhân tiện quay về ốc thu thập hành lý, chợt nghe Lục giáo chủ ở sau lưng gọi hắn: “Tả Ký.”

Tả Ký ngẩn người, họ Lục cho tới bây giờ chưa từng kêu tên hắn, vẫn đều là ‘uy’ đến ‘ai’ đi, trêu chọc hắn thì nhiều nhất cũng chỉ gọi hắn một tiếng Tả phu tử, Tả tiên sinh. Thình lình đứng đắn như vậy, cư nhiên không quen.

Tả Ký quay người lại, chợt nghe Lục giáo chủ hỏi: “Võ nghệ của ngươi xem như học thành đúng không?”

Tả Ký nhức đầu: “Ta cũng không thực rõ ràng a, bất quá ta cảm thấy được đã đủ rồi. Tính vậy đi!”

Lục giáo chủ bỗng nhiên nở nụ cười, Tả Ký chưa bao giờ thấy hắn cười đến ‘thiệt tình’ như thế, không cầm được co rụt về phía sau.

Lục giáo chủ lại mở miệng nói: “Nếu học thành võ nghệ, như vậy từ hôm nay ngươi coi như là người trong giang hồ.”

Tả Ký không rõ nguyên do: “Gì?”

Lục giáo chủ thản nhiên nói: “Nếu tất cả mọi người đều là người trong giang hồ, như vậy làm việc nên nói đạo lý trên giang hồ.”

Tả Ký bỗng nhiên cảm thấy rất nhiều khủng hoảng từ trong bóng tối sinh trưởng lên, một đám nhô ra tán loạn, đem hắn trói chặt tại chỗ. Hắn nghe thấy chính mình khô khan mà hỏi thăm: “Giang hồ đạo lý là giảng như thế nào?”

Lục giáo chủ cười càng thêm rực rỡ chói mắt, làm cho người ta không thể nhìn gần: “Dùng bản lĩnh công phu để tính toán ân oán chính là giang hồ đạo lý.”

____________

P/S: Chồng cưng sao mà quá bỉ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.