Giang Nam Hận

Chương 8: Nhụy sen tàn hương




Bên tai gió thổi những đám lá xào xạc, nghe như tiếng mưa rơi. Sực nghĩ tới, giờ đã vào mùa thu. Tấm rèm cửa tầng tầng lớp lớp dập dờn như mây, bất chợt làn gió lùa đến liền rũ xuống rã rời.

Nàng thật chỉ muốn lười biếng nằm dài ra đó. Nàng liếc mắt một cái liền thấy bộ quân phục gắn tua vàng rực rỡ treo trên giá, giống như hắn vô cùng quyền thế. Nàng buồn bực, đúng là không thể nằm tiếp, đành đứng dậy rửa mặt. Sáng sớm Hách Liên Tĩnh Phong đã đi vào quân đội, mấy ngày nay hắn bận túi bụi. Mặc dù trước kia thường xuyên tới trễ, nhưng chưa đến mức trong lúc nghỉ ngơi bị Khổng Gia Chung quấy rầy.

Hỉ Thước ở bên ngoài chờ từ lâu, thấy trong phòng nàng yên ắng cũng không bước vào. Bây giờ nghe tiếng chân nàng qua lại, đẩy cửa bước vô: “Tiểu thư, muốn điểm tâm kiểu Tây hay kiểu Trung ạ?”

Bình thường nhà bếp hay làm vài món tùy chọn, nàng ưa thích kiểu Trung nhưng hắn vì đi du học, lắm lúc cũng chuộng kiểu Tây. Tịnh Vi nói: “Sao cũng được.” Độ này khẩu vị nàng kém, ăn lung tung thứ gì cũng xong.

Hỉ Thước vâng lệnh, gọi Hương Lan đi chuẩn bị. Cô nàng vừa giúp nàng chọn quần áo, vừa nói: “Tiểu thư, Bát di thái cho nha đầu lại đây mời chị qua đó.”

Tịnh Vi vô cùng ngạc nhiên, lặp lại: “Bát di nương tìm chị?” Tự hỏi mình và Bát di thái cũng chẳng có giao tình gì. Lúc lão Đốc quân còn sống, Bát di thái được yêu chiều nhất, rất nhiều người thích nịnh bợ. Nhưng thân phận của nàng khác, hơn nữa không a dua tham gia tranh giành cùng các di nương, tới tận bây giờ chưa từng qua phòng nàng ta. Xưa nay ở mỗi tháng tụ họp hoặc vô tình chạm mặt trong sân cũng chỉ chào hỏi xã giao. Sau khi lão Đốc quân bệnh nặng, nàng làm dâu khó tránh mỗi ngày lui tới hỏi han, nên cũng gặp bên giường bệnh vài lần.

Vừa vào tiểu viện của Bát di thái, nha đầu Mai Hương của nàng ta đã ra đón, cung kính gọi một tiếng: “Chào thiếu phu nhân.”, rồi nói tiếp: “Bát nãi nãi chờ thiếu phu nhân đã lâu.”

Nàng ta đi phía trước đưa Tịnh Vi thẳng tới cửa phòng của Bát di thái: “Bát nãi nãi, thiếu phu nhân tới.” Rồi nàng ta đẩy cửa, mời Tịnh Vi vào trong.

Bát di thái nằm dựa lưng trên giường, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Bát di thái vốn dĩ là một thiếu nữ rất đẹp, bây giờ đã tiều tụy đến cùng cực. Nàng vội hỏi: “Bát di nương, sao sắc mặt người tệ thế? Tôi cho mời bác sĩ khám nhé!”

Bát di thái nhìn nàng, ánh mắt khóa chặt, vừa sợ hãi lại vừa tràn ngập hi vọng nhưng vẫn im lìm. Tịnh Vi bất an, gọi thêm tiếng nữa: “Bát di nương.” Chỉ thấy hàng lông mi nàng ta khẽ động, mí mắt chứa lệ, nàng ta đưa bàn tay mềm giữ lấy Tịnh Vi: “Thiếu phu nhân, hãy cứu tôi.” Lời chưa dứt, nước mắt đã tuôn trào.

Tịnh Vi vừa an ủi vừa nói: “Bát di nương, xảy ra chuyện gì? Người nói đi, nếu tôi giúp được sẽ giúp ngay.”

Bát di thái dường như đợi những lời này của nàng nhưng vẫn do dự, nhìn Hỉ Thước bên cạnh nàng. Tịnh Vi thấy thế vội bảo Hỉ Thước: “Em ra ngoài canh chừng, đừng cho người lạ vào.” Hỉ Thước vâng lời, mau chóng cáo lui.

Bát di thái chờ một lúc lâu, mới cắn răng nói: “Thiếu phu nhân, nếu cô không cứu tôi, tôi chỉ còn đường chết.”

Tịnh Vi hơi sợ hãi, nghe giọng điệu nàng ta, e rằng thật sự có chuyện lớn. Bát di thái cúi đầu, thanh âm nhẹ vô cùng: “Tôi có thai.”

Tịnh Vi ngạc nhiên, đây chẳng phải việc đáng mừng sao? Trong các di thái thái chỉ có nàng ta và Thất di nương là chưa sinh con, khó tránh cảnh hiu quạnh về già, dù lúc Đốc quân còn sống mua này tặng kia… nhưng mấy thứ đó cuối cùng vẫn là vật ngoài thân. Bỗng nhiên nàng kinh hãi, nếu là chuyện tốt sao Bát di thái lại nói những lời này. Mặc dầu Đốc quân mới qua đời hai tháng, nhưng Đốc quân bệnh nặng đã lâu, trước đó còn liên tục hôn mê…

Bát di thái không nhìn nét mặt nàng, thấy nàng im lặng đoán biết nàng thăm dò, cúi đầu thì thầm: “Thiếu phu nhân, tôi chẳng dối gạt cô… Đây không phải là cốt nhục của Đốc quân.”

Tịnh Vi sống ở gia đình danh giá, trưởng thành từ nhà giàu, biết rất nhiều điều nhưng thực sự xảy ra trước mắt cũng khiến nàng lung túng. Nàng nhất thời chẳng biết trả lời ra sao.

Bát di thái thấy nàng im lặng, nghĩ nàng từ chối lại rơi lệ: “Thiếu phu nhân, tôi biết là mình sai. Nhưng nếu cô không giúp, tôi chỉ còn đường chết! Nếu tin này lan truyền sẽ hỏng mất thanh danh của lão Đốc quân.”

Tịnh Vi thở dài, thật lâu sau mới hỏi: “Người muốn tôi giúp như thế nào?”

Bái di thái đáp: “Thiếu phu nhân, tôi ở đây không có người thân, chẳng một ai tâm phúc. Hơn nữa Nhị di thái, Lục di thái thường xoi mói nhìn tôi. Cô biết đấy, sau khi tôi vào cửa Đốc quân rất cưng chiều tôi, các bà ấy hận tôi thấu xương.” Đối với cách cư xử của Nhị di thái và Lục di thái, Tịnh Vi quá mức rành rọt.

Bát di thái nói tiếp: “Thiếu phu nhân, cô cho người tâm phúc giúp tôi mua thuốc phá thai…”

Tịnh Vi có nghe qua loại thuốc này nhưng cũng biết nó rất nguy hiểm, nói: “Hay là mời bác sĩ đến khám?”

Bát di thái sợ hãi lắc đầu liên tục: “Thiếu phu nhân, cô cũng biết trong phủ chúng ta là bác sĩ gia đình, chỉ có vài người. Nếu truyền ra ngoài…”

Tịnh Vi quan sát cẩn thận nàng ta một hồi, mới nói: “Bát di nương, hôm nay Người tìm đến tôi chắc hẳn đã tin tôi. Nhưng chuyện này tôi chỉ có khả năng giúp đỡ một lần…”

Bát di thái rơi lệ: “Thiếu phu nhân, xin hãy tin tôi! Không phải tôi tự nguyện.”

Lòng Tịnh Vi run rẩy, không phải tự nguyện! Phủ Đốc quân được bảo vệ nghiêm ngặt, nếu không tự nguyện thì đó là người bên ngoài. Nàng trông Bát di thái mặt hoa, mày lá liễu, dù hiện giờ hốc hác vẫn rất xinh đẹp. Thâm tâm nàng bất giác run rẩy thêm.

Bát di thái cúi đầu, nghẹn ngào nói: “Thiếu phu nhân, tôi nói thật với cô, đứa bé này là của Tứ thiếu gia.”

Tứ thiếu gia chẳng phải là Hách Liên Tĩnh Triết à! Tịnh Vi vốn đã định người, lúc này nghe thế thì giật bắn. Bát di thái nói tiếp: “Thiếu phu nhân, nhà tôi mặc dù nghèo nhưng vẫn có lễ giáo. Ngày ấy, ngày ấy, hắn lại…”

Tịnh Vi đỏ mặt, hỏi: “Vậy cậu ta biết không?”

Bát di thái dường như vô cùng sợ hãi đáp: “Không! Thiếu phu nhân, nếu hắn biết thì tôi chắc chắn phải chết.” Dừng một chút rồi nói tiếp: “Thiếu phu nhân, có điều cô không biết, tôi đi theo bên cạnh Đốc quân nên cũng hiểu chút ít. Hai đứa con của Nhị di thái, hắn và Nhị ca hắn luôn tranh đoạt quyền lực với Đại thiếu. Hiện giờ gần tới thời điểm quan trọng, nếu… nếu chuyện này truyền ra ngoài, Đại thiếu chẳng cần phải giết tôi, nhưng Nhị thiếu gia cùng Tứ thiếu gia nhất định sẽ không tha cho tôi.” Tịnh Vi âm thầm kinh động, khó trách gần đây Hách Liên Tĩnh Phong bận rộn như thế.

Ngay cả về phòng bằng cách nào nàng cũng không rõ, chỉ cảm thấy bất an mơ hồ. Hôm kia hắn nói muốn đưa nàng về Giang Nam thăm người nhà. Hôm qua lại kêu nàng chuẩn bị nhiều hành trang mang đi. Lúc ấy nàng nghe xong, nhìn hắn vài lần. Hắn lại giải thích rằng: “Em bây giờ là phu nhân Đốc quân miền Bắc, nếu quá sơ sài, cha còn tưởng tôi ăn hiếp em. Đấy toàn là đồ đẹp em cứ đem hết đi, sau này không cần thì để lại, nếu thích thì tùy ý lựa chọn.” Bây giờ nghĩ lại, hắn sắp xếp là vì nàng. Chẳng biết sao lòng của nàng trào lên nỗi chua xót, ngay cả lỗ mũi, ánh mắt đều cay cay.

Chờ nàng ổn định tinh thần mới gọi Hỉ Thước vào phòng, kể tóm tắt nội dung rồi bảo cô nàng đi mua thuốc. Bác sĩ gia đình không thể dùng, chỉ có thể đến nhà thuốc Bắc cách thật xa phủ. May mắn Hỉ Thước rất nhanh liền trở về, tự mình đi sắc thuốc. Để tránh bị phát hiện, Tịnh Vi chờ Hỉ Thước sắc xong thang thuốc rồi đưa vào phòng, cầm nó lại đổ vào bình thuốc bổ, sau đó mới nhờ Hỉ Thước đưa cho Bát di thái.

Hách Liên Tĩnh Phong về rất trễ, vốn định vào phòng ngay nhưng thấy thím Vương còn loay hoay, nghĩ tới vẻ mệt mỏi dạo gần đây của Tịnh Vi, liền hỏi: “Thiếu phu nhân mấy ngày nay có bận rộn gì không?”

Thím Vương cung kính đáp: “Mấy ngày nay thiếu phu nhân rảnh rỗi, chỉ đọc sách.” Hách Liên Tĩnh Phong khẽ gật đầu.

Thím Vương sực nhớ chuyện hôm nay Hỉ Thước sắc thuốc. Bà ta sống trong phủ đã lâu, nhìn nét mặt cực kì chuẩn xác, tất nhiên biết Đại thiếu rất quan tâm thiếu phu nhân. Nếu thiếu phu nhân không khỏe mà bà ta không khai báo, nhất định sẽ bị Đại thiếu trách phạt, liền nói: “Đại thiếu, bất quá hôm nay thấy Hỉ Thước sắc thuốc.”

“Sắc thuốc?” Hách Liên Tĩnh Phong cau mày.

Thím Vương lại nói: “Đúng vậy! Tôi thấy cô ấy đưa thuốc cho thiếu phu nhân.”

Hách Liên Tĩnh Phong vội lên lầu, thấy giường đã buông rèm, nàng đang nằm nghỉ nhưng còn thức, cuộn tròn người, sắc mặt vẫn như thường. Bấy giờ hắn mới yên tâm, hỏi: “Em sao thế, không khỏe à?” Tay hắn phủ lên trán nàng, xúc giác ấm áp rất thoải mái.

Tịnh Vi xoay qua, thấy trên người hắn vẫn mặc bộ quân phục, vẻ mặt hết sức mệt mỏi, chắc bận rộn đến bây giờ. Nàng nở nụ cười nhẹ, trả lời: “Đâu có, em khỏe mà.”

Hách Liên Tĩnh Phong không tin, nói: “Đừng lừa tôi! Có người báo trông thấy Hỉ Thước hôm nay sắc thuốc.”

Lòng Tịnh Vi chấn động, không dám đối diện với ánh mắt ân cần của hắn. Nàng vội thay đổi nét mặt, nói: “Em khỏe thật mà, thuốc đó dùng để bồi bổ.”

Hách Liên Tĩnh Phong nhìn kiểu đánh trống lảng của nàng, biết chả moi được điều gì liền dịu dàng dặn dò: “Em phải chú ý bản thân một chút.” Ngữ điệu ấy thân quen như yêu thương vô vàn. Trái tim nàng đập thình thịch, thật hồi hộp.

Hách Liên Tĩnh Phong lưu ý trong lòng, sáng ngày mai đã gọi ngay Khổng Gia Chung hỏi xem bác sĩ nào tới khám cho Tịnh Vi hôm qua, uống thuốc gì. Hắn vốn dĩ muốn hiểu thêm sức khỏe nàng chỗ nào không tốt. Hắn biết tính của nàng rất khó cạy được điều gì từ cửa miệng nàng.

Khổng Gia Chung đi hỏi rất nhanh và mau chóng có câu trả lời: “Nhiều ngày nay bác sĩ không khám bệnh cho thiếu phu nhân.” Bởi vậy hắn sinh ra nghi hoặc, liền sai Khổng Gia Chung kêu người đi tìm hiểu rõ ràng.

Trong phòng bóng đêm bao trùm, chỉ được thắp sáng bằng chiếc đèn lồng trên bàn làm việc, vì có nắp chụp nên diện tích sáng rất ít, khắp phòng đều âm u và hoàn toàn yên ắng. Khổng Gia Chung đứng canh bên ngoài, càng thêm bất an. Từ khi y báo cáo kết quả điều tra, đã trôi qua gần nửa tiếng. Bất chợt nghe bên trong có tiếng ầm ầm vang lên, y vội đẩy cửa bước vào, chỉ thấy tài liệu trên bàn, điện thoại, tách trà, đồ chặn giấy… đều rơi xuống thảm. Tiếng Hách Liên Tĩnh Phong quát lớn: “Cút ra ngoài cho tôi.”

Từ ngày y theo phò trợ Hách Liên Tĩnh Phong đến nay, luôn biết sức kiềm chế của hắn vượt trội, chưa từng thấy hắn bộc phát tính tình như thế, y không tránh khỏi hoảng sợ.

Hách Liên Tĩnh Phong ngồi chết lặng trên ghế, nàng vậy mà đi mua thuốc phá thai, nàng dám mua thuốc phá thai, nàng dám uống thứ thuốc đó… nàng dám không cần con của hắn… Hắn chưa từng hao tâm tốn sức đối đãi với một người phụ nữ, suốt ngày vì nàng suy tính thiệt hơn lại đổi được hồi đáp như thế! Hắn càng nghĩ càng tức, vẫn chưa hả giận đưa tay quơ qua, chiếc đèn lồng trên bàn lốc cốc rên rĩ rơi trên mặt đất, bể nát, trong phòng lập tức chìm vào bóng đêm.

Khổng Gia Chung chờ ở ngoài đã lâu, bên trong vẫn im bặt không tiếng động. Y nhẹ nhàng đẩy cửa, khắp phòng tối om, y đi thêm vài bước, ngoài cửa vài giọt ánh sáng quét qua, bấy giờ y mới thấy hắn vẫn ngồi bất động trên ghế.