Giang Nam Nhu Nương Tử

Chương 10



Nguyễn Túy Tuyết ngồi yên tại chủ phòng ở Liễu hiên, trên mặt nước mắt còn lưu lại . Nàng từng muốn chính mình không khóc, nhưng trở lại khoảng không gian riêng nhỏ bé của mình, cảm xúc kích động nhịn không được liền bộc phát ra. Cũng tốt, tối nay hảo hảo khóc một trận, ngày mai sẽ là một bắt đầu hoàn toàn mới, nàng không bao giờ muốn dính đến tình yêu nữa.

Nàng khóc vì sự ngu xuẩn của chính mình. Nàng làm sao có thể ngốc đến mức nghĩ rằng Doãn Đông Tinh đã biết hối cải, sửa chữa sai lầm? Nam nhân ai mà không phong lưu bay bướm? Ngay cả khi diện mạo hắn hoàn toàn bị hủy, cũng không buông tha cho bất cứ cơ hội nào, nàng như thế nào cho rằng hắn toàn tâm toàn ý yêu nàng?

Thật ngu xuẩn a!

Nhìn vòng ngọc dính máu ở trên bàn, Nguyễn Túy Tuyết mắng nhiếc chính mình, từ sự tình lần trước còn học chưa đủ giáo huấn sao? Bản thân có mấy cái cổ tay để cắt? Còn có bao nhiêu chân tình để đem ra đùa giỡn?

Thật ngu xuẩn a! Nàng tự mắng chính mình.

Nàng không khóc, không nháo, lại càng không cắt cổ tay!

Nàng có phương thức giải quyết của mình!

Lần này Triệu Vô Ngôn sẽ không xuất hiện, mọi chuyện có thể giải quyết xong hết.

Nàng bình tĩnh nhìn chén thuốc trên bàn liếc mắc một cái. Đen như mực, như vậy thực đắng a! Nàng không thích vị thuốc, khi vừa rồi sắc thuốc đã cho một ít mật để giảm bớt vị đắng......

Quên đi, mấu chốt tại đây, nàng không muốn so đo.

Nàng cười lạnh một tiếng, bưng chén thuốc trên bàn tới gần bên môi, không biết tại sao, hai tay lại khẽ run rẩy.....

Ở đáy lòng có tiếng hò hét: Ngươi thật muốn làm như vậy? Sinh mệnh đáng quý a!

Không! Nàng không muốn cả đời phải chịu loại tra tấn này!

Nàng hít sâu một hơi, cố lấy dũng khí đưa chén thuốc đến bên miệng. Uống xong chén thuốc này, vấn đề liền được giải quyết vĩnh viễn, không còn vướng bận, không còn dính líu tới tình yêu.....Nguyễn Túy Tuyết trong lòng không ngừng hô: Uống xong đi! Uống xong đi!

Nàng khẽ hé mở cánh môi, định uống thuốc.....

Ba! Chén thuốc vỡ tan, nước thuốc đen như mực bắn tung tóe lên người Nguyễn Túy Tuyết.

Nàng trấn định lại thì thấy, ngoài chén thuốc bị vỡ, chỉ có một chiếc lá rụng.

Sao lại thế này? Lá rụng làm vỡ chén thuốc? Làm sao có thể? Lá rụng từ đâu đến?

Ngay khi Nguyễn Túy Tuyết còn suy nghĩ chưa ra mọi việc, Doãn Đông Tinh dùng khinh công trác tuyệt bay vọt xuống.

"Tuyết nhi!" Hắn thở hổn hển, "Tuyết nhi, ta không phải cố ý gạt nàng!"

Nguyễn Túy Tuyết vừa thấy Doãn Đông Tinh, lập tức trở nên lạnh lùng, ánh mắt lạnh lẽo. "Doãn trang chủ, ngươi không được phép tiến vào Duyệt Vân sơn trang, mời ngươi đi ra ngoài!"

"Tuyết nhi, nàng hãy nghe ta nói....."

"Đủ! Ta đã nghe đủ lí do của ngươi, đời này ta không muốn nghe lại, cũng không muốn gặp lại ngươi, mời ngươi đi ra ngoài!" Nguyễn Túy Tuyết rống lên.

Hắn tại sao lại có thể tổn thương nàng như vậy? Tại sao lại có thể? Khi tất cả mọi người rời hắn đi, chỉ có nàng ở lại, hơn nữa lại một lần nữa dâng ra chân tình của mình. Nhưng chân tình này đã bị sự phản bội của hắn đập nát, hiện tại nàng đã hoàn toàn tan biến, nàng thậm chí không biết nên thu thập trái tim đã bị phá nát của mình như thế nào!

"Tuyết nhi, tỉnh táo lại, nghe ta nói!"

"Hừ, ngươi vẫn là như vậy, luôn cho rằng vấn đề là ở trên người người khác. Doãn Đông Tinh, ngươi đi đi! Đời này ta không muốn gặp lại ngươi! Ngươi không cho ta uống thuốc, ngươi tưởng ta không tìm được biện pháp khác chấm dứt sinh mệnh này sao?" Nguyễn Túy Tuyết cầm lấy cây kéo bên cạnh hộp dụng cụ may vá.

"Tuyết nhi, không cần a! Ta thực xin lỗi nàng, là ta sai lầm, ta không nên gạt nàng. Mau buông kéo xuống, ngoan, Tuyết nhi, nghe lời." Doãn Đông Tinh nhìn nàng cầm kéo, hết hồn nói, sợ nàng sẽ lại tự sát.

"Ngươi cũng biết là ngươi sai lầm? Nhưng những lời này ngươi đã nói bao nhiêu lần rồi, ngươi có sửa đổi sao? Không tưởng tượng được ngươi vẫn như cũ, không đổi được thói trăng hoa! Ta không nên tin tưởng ngươi, ta không nên trở về! Trong lòng ngươi nhất định là đang cười ta, Nguyễn Túy Tuyết vẫn như trước, ngu xuẩn, không biết gì, rất dễ lừa! Đi ra ngoài! Ta không muốn gặp lại ngươi! Chuyện của ta tự ta sẽ giải quyết!"

Nước mắt mà Nguyễn Túy Tuyết cố nén trụ lại chảy xuống. Nàng cho rằng nước mắt là tượng trưng cho sự yếu đuối, khi nàng đối mặt hắn tuyệt không rơi lệ, nhưng sự thật rất đả thương người a! Tối nay cho nàng thoải mái khóc một trận đi......

Doãn Đông Tinh vừa thấy nàng khóc, lực chú ý bị phân tán, lập tức đoạt kéo trong tay nàng, sau đó liền đem nàng ôm vào ngực, ôm chặt lấy, không cho nàng lại có hành động tổn thương chính mình.

"Buông! Buông! Ngươi kẻ lừa đảo này!"

Nàng rất hận hắn a! Hắn có thể nào lần lượt giẫm lên chân tình của nàng như vậy? Nay tâm đã vỡ, nàng không biết phải thu dọn tàn cục này như thế nào?

Doãn Đông Tinh, ta hận ngươi! Nhưng.....

Ta càng hận chính mình!

Nguyễn Túy Tuyết lắc đầu mãnh liệt, nội tâm tự trách giống như bị lửa thiêu.

Doãn Đông Tinh đau lòng ôm nàng, liên tục nhận lỗi về phía mình.

"Tuyết nhi, ta không nên dối gạt nàng, là ta không đúng. Nàng là người ta yêu nhất, ta làm sao có thể dối gạt nàng? Nhưng lần này tình thế thật khó xử a.”

“Tại sao lại là tình thế khó xử? Lần này lại là cô nương nhà ai coi trọng ngươi? Lại là bằng hữu giựt dây sao? Hay là diện mạo rất giống ta? Doãn Đông Tinh, ngươi muốn nạp thiếp cũng không cần tìm nhiều lí do vậy, xem như mắt Nguyễn Túy Tuyết ta bị mù, mới có thể tin tưởng ngươi thật sự sửa đổi, là ta ngu ngốc, chẳng trách người khác! Buông! Ngươi buông!" (Vivy: Tuyết tỷ chết cũng vì mấy lời này a *cảm thán* bị cấm túc 7 tháng T_______T)

Nguyễn Túy Tuyết liều mình giãy dụa, nàng không cần ở trong lòng hắn, nàng đã chịu không nổi.

Doãn Đông Tinh vẻ mặt xấu hổ, "Tuyết nhi, nàng..... Nàng làm sao có thể biết?"

"Làm sao vậy, ta nói không đúng sao? Ngươi cứ việc nạp thiếp đi, ta ở Duyệt Vân sơn trang sẽ không gây trở ngại cho ngươi, ta không bao giờ muốn gặp lại ngươi nữa! Mau thả ta ra!" Tay phấn dùng sức đánh vào lồng ngực kiên cố của hắn.

Lúc này hắn mới cảm thấy không thích hợp, "Tuyết nhi, ai nói ta muốn nạp thiếp?"

(Vivy: Doãn ca chậm hỉu ==')

Nguyễn Túy Tuyết không muốn cùng hắn dây dưa, thầm nghĩ nhanh chút giãy ra khỏi lòng hắn, giãy dụa của nàng giống như con kiến lay tảng đá lớn, không chút tác dụng.

Giãy dụa cả nửa ngày lại không động đậy được mảy may, nàng bỏ cuộc, trừng mắt nhìn hắn, "Doãn Đông Tinh, ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?"

Doãn Đông Tinh nhìn tiểu mỹ nhân trong lòng, lường trước sự tình nhất định là có vấn đề. nàng cho dù biết sự việc kia cũng không tới mức đòi tự sát chứ.

Hắn muốn cùng nàng hảo hảo giải thích.

"Giường bên này ở đâu?" Hắn không đầu không đuôi toát ra một câu này.

Thời điểm mấu chốt này, hắn cư nhiên còn muốn..... Vô sỉ!

Nguyễn Túy Tuyết trừng mắt nhìn hắn, không trả lời.

"Xem ra ta phải tự mình tìm." Doãn Đông Tinh ôm lấy thiên hạ trong lòng, ở Liễu hiên tìm đông tìm tây. Phòng trong lớn như vậy, giường đương nhiên không khó tìm.

Doãn Đông Tinh ôm Nguyễn Túy Tuyết ngồi ở mép giường, nàng không muốn lại gần hắn, nhưng giãy không được, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi ở mép giường. Hắn đánh giá trong phòng, “aan, bố trí so với Doãn gia trang càng ấm áp hơn. Ta nên tới chỗ này sớm một chút, thưởng thức bố trí khéo léo của nàng.”

Hừ! Vuốt mông ngựa cũng vô dụng.

“Tuyết nhi, ta xác thực đã lừa nàng, những lời vài đêm trước ta nói với nàng cũng không phải lời nói thật.”

Ta đã sớm biết!

Doãn Đông Tinh nhìn thê tử trầm mặc không hé răng, biết nàng còn tức giận, nhưng đây là lỗi của mình, vì thế hắn tiếp tục giải thích.

“Ta nói với nàng đi một chút ở bên trong trang, là lừa nàng, kỳ thật là ta đi ra ngoài, đi ra ngoài...... Ách, làm một chuyện.”

Nguyễn Túy Tuyết đã sớm nghe không nổi nữa, nàng không muốn lại một lần nữa từ miệng hắn nghe được hắn nói muốn nạp thiếp, nàng quát: “Doãn Đông Tinh, ta nói rồi, ngươi muốn nạp thiếp cứ việc nạp, không cần thông báo với ta! Ngươi buông!”

Doãn Đông Tinh tâm bình khí hòa nói: “Tuyết nhi, cám ơn nàng toàn thành.”

tâm bình khí hòa: bình tĩnh từ tốn

Nguyễn Túy Tuyết tức giận trừng mắt nhìn hắn.

Ta đã biết! Doãn Đông Tinh, ngươi lang tâm cẩu phế!

lang tâm cẩu phế: lòng lang dạ sói

Ngừng một chút, Doãn Đông Tinh tiếp tục chậm rãi nói: “Nhưng ta cũng không muốn nạp thiếp.” (Vivy: Doãn ca vô sỉ thật >.< làm muội đau tim-ing~) QH: Tỷ cũng đau…..

Hả?

Nhìn thấy vẻ mặt Nguyễn Túy Tuyết ngây ngốc, hắn biết nàng hiểu lầm. Hắn phát ra tiếng cười rất nhỏ, “Tuyết nhi, nàng quá đề cao ta. Trong thiên hạ, chỉ sợ khó có người muốn cùng kẻ xấu như quỷ là ta thân thiết. Cũng thật sự chỉ có nàng yêu ta, Tuyết nhi thân ái.”

Nguyễn Túy Tuyết lại ngẩn ngơ. Như thế nào...... Tại sao có thể như vậy? Hắn không phải là muốn nạp thiếp sao?

“Ta đi ra ngoài làm việc đứng đắn. Tuyết nhi, ta năm nay cũng đã ngoài ba mươi, nhưng cảm thấy chưa làm chuyện gì có ích, sau khi thu hồi tiêu cục, chỉ muốn làm chút chuyện có ích.”

Nguyễn Túy Tuyết nghe xong, biết chính mình thật sự hiểu lầm, dùng khăn lau lau cái mũi, ho một tiếng, ra vẻ đứng đắn, nhưng nàng vẫn là không ra tiếng, bởi vì nàng không biết nên nói gì.

“Ta liền nghĩ tới quản lý trường học. Tuyết nhi, nàng trước kia không biết chữ, nay đã trở thành người viết chữ rất tốt, nhất định là phải trải qua một phen vất vả. Ta nghĩ nữ tử cũng có thể giống như nam tử, có cơ hội đọc sách biết chữ, vì thế ta liền nghĩ thiết lập một trường học miễn phí dành cho nữ tử, miễn phí dạy nữ tử biết chữ học bài.”

“Đông Tinh......” Nguyễn Túy Tuyết khó có thể tin tưởng những gì mình nghe thấy.

Doãn Đông Tinh cười cười, “Mấy ngày nay ta vội vàng xem xét. Doãn gia trang tuy rằng thu hồi công việc tiêu cục, nhưng vẫn là tam đại cự phú*, không thiếu bạc để quản lý trường học này. Mặt khác còn có vấn đề mời phu tử rất rườm rà, ta phải tự mình đi thương lượng.” (Giàu có ba đời.)

“Vì cho nàng một cái kinh hỉ, ta mới thừa dịp nàng đến Diệp Vân lâu ra ngoài làm việc. Vì tránh cho người khác đã bị hoảng sợ, ta mới đội mặt nạ. Tuyết nhi, nói dối nàng là ta không đúng, nếu biết nàng sẽ hiểu lầm, ta đã sớm nói với nàng việc này. Tuyết nhi, nàng có nguyện ý tha thứ cho ta không?”

Nguyễn Túy Tuyết nước mắt đảo quanh, dùng âm thanh khàn khàn nói: “Đông Tinh...... Là ta hiểu lầm chàng.”

Doãn Đông Tinh vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng, đau lòng nói: “Về sau cũng không được vì hiểu lầm mà nháo tự sát! Tuyết nhi, nàng vừa rồi làm ta sợ muốn chết, nếu không ta tức thời vận công dùng một mảnh lá cây đánh rớt bát thuốc kia, có phải hay không nàng sẽ dùng thuốc để phí hoài bản thân mình? Không thể a! Khắp thiên hạ đã không còn người yêu ta, mất đi nàng, ta cũng không nghĩ sẽ tiếp tục sống.”

Hắn lại xoa bóp lòng bàn tay của nàng .

“Kia...... Bát dược không phải kia để tự sát.” Nguyễn Túy Tuyết ấp a ấp úng nói.

Trời ạ! Đông Tinh mà biết nhất định sẽ rất tức giận.

“Vậy ư? Vậy chính là dược bình thường. Thì ra thân mình nàng thật sự là không thoải mái, là ta hiểu lầm. Ta đã quên Tuyết nhi cũng không gạt ta.”

Doãn Đông Tinh gật gật đầu. Túy Tuyết cũng không nói dối, không giống hắn, hắn thật ti bỉ, thường nói dối.

Một câu cuối cùng của hắn làm cho Nguyễn Túy Tuyết phải nói thật. Nàng cúi thấp đầu, “Kia...... Kia cũng không phải dược bình thường.”

Doãn Đông Tinh cảm thấy rất kỳ quái, “Không phải dược để tự sát, cũng không phải dược bình thường, còn có thể là thuốc gì? Thuốc bổ sao?”

“Kia...... Kia cũng không phải thuốc bổ.” Nguyễn Túy Tuyết đầu cúi càng thấp.

“Tuyết nhi......” Doãn Đông Tinh nhìn nàng.

“Kia...... Đó là...... Dược để nạo thai.” Nàng rốt cục nói.

“Dược để nạo thai?”

Trong khoảng thời gian ngắn, trong phòng yên tĩnh không tiếng động, chờ Doãn Đông Tinh có đủ thời gian tiêu hóa bốn chữ sau cùng, trong phòng vang lên tiếng rống giận kinh thiên động địa.

Nam nhân cao lớn toàn thân máu như ngừng chuyển động, gân xanh nổi lên, bắt lấy hai vai của nàng, dùng hết khí lực toàn thân quát nàng: “Nguyễn -- Túy -- Tuyết! Nàng...... Nữ nhân chất tiệt này, cư nhiên...... Cư nhiên muốn bỏ đi con của chúng ta!”

Nguyễn Túy Tuyết bị rống đến mức nhãn mạo kim tinh, bên tai ông ông; Nàng cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ như cô con dâu ngoan nói: “T...... Ta nghĩ chàng sẽ nạp thiếp! Ta nghĩ không thương ta, ta...... Ta sẽ không muốn tiểu hài tử trong bụng, bởi vì đứa nhỏ sinh ra không có cha sẽ thực vất vả.”

nhãn mạo kim tinh: nghĩa đen là ‘sao bay đầy trời’, chỉ chứng chóng mặt choáng váng.

“Chết tiệt, Tuyết nhi! Nàng thiếu chút nữa đã giết con chúng ta !” Doãn Đông Tinh vẫn quát nàng, một đôi mắt trợn trừng như muốn rớt ra ngoài.

“Chàng...... Chàng không cần hung dữ như vậy đâu, nên nói chuyện nhẹ giọng, nếu không đứa nhỏ trong bụng ta sẽ bị dọa hư.” Nguyễn Túy Tuyết vẻ mặt vô tội nhìn hắn.

Doãn Đông Tinh vừa nghe hai chữ đứa nhỏ , sắc mặt lập tức hòa hoãn xuống, nhưng hắn vẫn rất tức giận, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn nàng làm bộ đáng thương một hồi lâu.

Ai -- Quên đi! Hắn ở trong lòng điên cuồng hét lên một tiếng, liền ôm lấy nàng hướng ra ngoài cửa.

“A! Đông Tinh, chàng muốn ôm ta đến chỗ nào?” Thấy hắn không quát nàng nữa, nàng liền an tâm.

“Nàng có thai, không cho phép ở tại nơi này! Về Doãn gia trang, mỗi ngày đều nhìn thấy nàng, ta mới an tâm!” Doãn Đông Tinh tiềm tàng khí phách lại nhảy đi ra.

“Nhưng...... Nhưng là......”

“Không có nhưng là!” Không cho nàng kháng nghị, Doãn Đông Tinh ôm âu yếm thê tử ra cửa phòng, khi đi ngang qua cạnh bàn, đem chén thuốc bị vỡ kia đá rất xa, thi triển khinh công bay vọt đi.

Nghe tiếng động, Hà Quan Nguyệt cùng Hạ Hà chạy tới, chỉ kịp nhìn thấy làn váy màu hồng nhạt của Nguyễn Túy Tuyết. (chỗ này muội chém >.<)

Nguyễn Túy Tuyết ở ngay tại Di Thấm viện của Doãn gia trang dưỡng thai. Doãn Đông Tinh mãi đến năm ba mươi tuổi mới có đứa con đầu tiên, cực kỳ cao hứng. Nguyễn Túy Tuyết cũng đã hai mươi lăm tuổi, lúc ấy xem như sản phụ cao tuổi, cho nên cao thấp Doãn gia trang ai ai cũng nơm nớp lo sợ hầu hạ phu nhân, hy vọng phu nhân thuận lợi bình an sinh hạ tiểu chủ nhân. (Vivy: 25 = sản phụ cao tuổi *ngất-ing~* tuổi này muội còn chưa mún lấy chồng a @.@)(QH: Hiện đại khác hơn cổ đại muội ơi!!!!)

Đã qua ba tháng, bụng Nguyễn Túy Tuyết vẫn còn chưa lộ rõ, nhưng nàng cả ngày không phải ăn chính là ngủ, sẽ nhanh biến thành heo. Diệp Vân lâu bên kia ra thiếp bố cáo nói lâu chủ dạo chơi ở bên ngoài một năm, lâu vụ tạm thời do tổng quản Hà Quan Nguyệt toàn quyền xử lý.

Cái gì dạo chơi ở bên ngoài, rõ ràng là bị "giam" ở Doãn gia trang! Doãn Đông Tinh căn bản không cho phép nàng bước ra khỏi trang nửa bước, mỗi ngày nuốt một đống thuốc bổ, hại nàng hiện tại chỉ cần nghĩ đến dùng bữa, da đầu liền run lên!

Nguyễn Túy Tuyết ở Di Thấm viện vừa chơi bàn đu dây vừa thầm oán hận, đang lúc cao hứng, đột nhiên có người điên cuồng quát lên: “Ngừng lại! Mau xuống dưới!”

Nàng quay đầu thì thấy, Doãn Đông Tinh khẩn trương chạy tới phía này, “Tuyết nhi, mau dừng lại! Nếu từ trên bàn đu dây rơi xuống làm sao bây giờ? Mau xuống dưới!”

Không thể nào! Ngay cả chơi bàn đu dây cũng......

Nguyễn Túy Tuyết mím chặt cái miệng nhỏ nhắn, dỗi không ngừng, ngược lại càng đu càng cao, nhìn Doãn Đông Tinh kinh hãi. “Tuyết nhi, mau dừng lại, không cần chơi.”

Nhìn thấy hắn đường đường một đại nam nhân ở dưới đau khổ cầu xin, bộ dạng đáng thương, Nguyễn Túy Tuyết mềm lòng, ngừng lại.

Nàng ngồi ở bàn đu dây, cái miệng nhỏ nhắn cong lên, “Đông Tinh, muội cả ngày không phải ăn chính là ngủ, cả ngày lười biếng ở Di Thấm viện, chuyện gì nguy hiểm cũng không thể làm, phòng bếp cũng không thể đi vào, hiện tại, ngay cả chơi bàn đu dây cũng không được!”

Doãn Đông Tinh ở ngồi xuống bên cạnh nàng, vỗ về lưng ái thê, “Tuyết nhi, vì đứa nhỏ của chúng ta, nàng nên nhẫn nại chịu đựng một chút. Đây chính là tiểu bảo bối của chúng ta a!”

Nguyễn Túy Tuyết dỗi nói: “Cũng không phải chuyện gì ám muội, vì sao không thể ra ngoài?”

Lời vừa ra khỏi miệng, nàng kinh sợ cảm thấy sai nói, vội vàng che miệng, liếc mắt nhìn Doãn Đông Tinh ở bên cạnh, nhìn không ra vẻ mặt của hắn.

Trên thực tế, nàng cũng không muốn cùng hắn nói chuyện này. Vì thế nàng thật cẩn thận mở miệng, “Đông Tinh, việc này......”

“Tuyết nhi, có việc cứ nói thẳng. Lần trước ở Duyệt Vân sơn trang chúng ta đã nói rõ, sẽ không giấu diếm đối phương bất cứ điều gì, tuyệt đối chân thành, nếu nói dối sẽ bị đối phương trừng phạt vô điều kiện.”

“Muội nói, chàng không được tức giận nha.”

“Vi phu tuyệt đối sẽ không tức giận. Nàng cứ việc nói.”

“Vâng. Đông Tinh, ta nghĩ qua, Triệu Vô Ngôn y thuật nổi tiếng thiên hạ , nếu mời nàng đến trị liệu cho chàng, mặt của chàng hẳn là có thể khôi phục bảy tám phần.”

“Nàng không thích nhìn khuôn mặt này của ta?” Doãn Đông Tinh bình tĩnh nói.

“Không, không phải! Đông Tinh, chàng vì khuôn mặt này cả ngày không ra khỏi cửa, cho dù bất đắc dĩ muốn ra ngoài cũng phải đeo mặt nạ, không thuận tiện chút nào! Hơn nữa cả ngày ở bên trong trang cũng thực không tốt.”

“Tuyết nhi, vẫn là nàng muốn ra ngoài chơi, sẽ bị mặt của ta phiền toái?” Doãn Đông Tinh âm điệu thoải mái nói, đáy mắt mang ý cười, trong lòng nghĩ cũng nên nói cho nàng.

“Không...... Không phải.” Nguyễn Túy Tuyết căng thẳng khẩn trương, nghĩ đến hắn tức giận, giương mắt nhìn thấy đáy mắt hắn ẩn chứa ý cười, mới biết là hắn đùa giỡn nàng, liền đánh hắn một cái. “Chán ghét! Muội đang nói chuyện nghiêm túc với chàng. Đông Tinh, đứa nhỏ của chúng ta bảy tháng sau sẽ ra đời, ta hy vọng chàng có thể quang minh chính đại mang đứa nhỏ ra ngoài du ngoạn, dạy hắn về thế giới bên ngoài, cho nên muội mới muốn Triệu Vô Ngôn đến trị liệu chàng. Muội cũng không để ý mặt của chàng, nhưng vì đứa nhỏ, chàng lo lắng một chút đi!”

Nguyễn Túy Tuyết nói xong, nhìn xem Doãn Đông Tinh, thấy hắn đang ở ngửa mặt lên trời thở dài, nàng khó hiểu nhìn hắn.

Giờ phút này Doãn Đông Tinh đang suy nghĩ, Tuyết nhi sau khi biết chân tướng sẽ chỉnh hắn như thế nào...... Hiện tại Túy Tuyết cùng hình tượng mềm mại uyển trước kia khác nhau rất lớn, nàng hiện tại trở nên hoạt bát nghịch ngợm, hắn càng đem nàng sủng vô pháp vô thiên...... Nhưng hắn vui mừng, hắn vô cùng thích khi thấy nàng chỉnh hắn, có khi hắn thực hoài nghi chính mình có phải thích cuồng bị ngượchay không . (Vivy: chấp nhận đi Doãn ca à, ai bảo lúc trước ca gây họa làm gì!)

Hắn ho một tiếng, “Tuyết nhi, vi phu muốn cùng nàng nói một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Ta nói dối nàng.” Trước tiên là nói một câu này, đây là chính sách điểm nhi ai binh, phải nói như thế này nếu không sẽ rất thảm.

Nguyễn Túy Tuyết vừa nghe, mạc danh kỳ diệu nhìn hắn một cái. Hắn còn có thể giấu giếm nàng chuyện gì? Doãn gia trang lớn như vậy, nói, nghe, không phải sao? Huống chi hắn cả ngày đều cùng một chỗ với nàng, không có cơ hội tiếp xúc với nữ nhân khác, không có khả năng nạp thiếp, cho nên không phải là sự việc trọng đại gì.

Nguyễn Túy Tuyết cười ngọt ngào, cố ý biểu hiện ra mặt ôn nhu uyển chuyển của nàng, “Đông Tinh, chàng cứ nói, ta sẽ không để ý.”

Xem ra tâm tình của nàng rất tốt, sự tình hẳn là sẽ không quá tệ...... Hắn cẩn thận nói: “Mặt của ta...... Hoàn toàn bị hủy......”

“Ta biết, ta cũng không để ý.” Nàng vẫn mỉm cười ngọt ngào.

“Là giả.”

Gì? Cái gì? Nguyễn Túy Tuyết thử đem lời nói của Doãn Đông Tinh ghép lại.

Mặt của ta hoàn toàn bị hủy là giả.

Hắn đang nói cái gì a? Khuôn mặt xấu xí kia là giả?!

Khi Nguyễn Túy Tuyết còn chưa tiêu hóa hết câu nói vừa rồi, Doãn Đông Tinh tiếp tục nói: “Lúc trước nàng rời Doãn gia đi, tâm ta rất đau. Ta từng thề kiếp này chỉ yêu một mình nàng, nhưng ta lại bội ước nạp thiếp. Có thị thiếp Hàn Phượng Cẩm trong phủ, nàng tuyệt đối không thể lại để ý đến ta, vì thế trong chuyến bảo tiêu hàng hóa của phủ Vương gia hai năm trước, ta động tay động chân, làm bộ chính mình gặp tai kiếp, tự hủy dung, lén lút đem bảo vật trả về phủ Vương gia, tuyên bố với bên ngoài chính mình bị thương, muốn chấm dứt tiêu cục, cũng thuận tiện rời khỏi giang hồ, không muốn cùng những bằng hữu giả dối trên giang hồ lui tới.”

“Ta làm như vậy, chủ yếu là làm cho Hàn Phượng Cẩm, Lí Loan, Lâm Tú Nhi phải lựa chọn. Nếu các nàng bất kể bề ngoài của ta, vẫn muốn cùng ta, ta đây cùng Tuyết nhi nàng duyên phận coi như hết; Nhưng nếu các nàng cầu đi, ta tuyệt không bắt lưu lại, còn có thể cấp các nàng rất nhiều phí phụng dưỡng, như vậy ta có thể một lần nữa theo đuổi nàng.”

“Kết quả, ba người nhìn đến dung mạo sau khi bị thương của ta, đều cầu đi, ta cũng y theo kế hoạch của ta, cho các nàng rất nhiều bạc...... Chuyện về sau, nàng đã biết. Cho nên...... Tuyết nhi, nàng không cần mời Triệu Vô Ngôn đến, mặt của ta cũng không có...... Cũng không có bị thương.” Doãn Đông Tinh rốt cục nói xong.

Nguyễn Túy Tuyết vẻ mặt khiếp sợ, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch lên nhìn hắn. Khuôn mặt kia nhìn thế nào đều là bộ dáng rõ ràng mười phần a! Bỏng, đao thương, da tróc thịt bong, vết sẹo rối rắm...... Khuôn mặt này làm sao có thể là giả?

Nhưng nàng hiểu được, Doãn Đông Tinh sẽ không lừa nàng. Cảm xúc khiếp sợ qua đi, nàng cố giữ vững tâm trạng bình thường thản nhiên cười, hướng Doãn Đông Tinh mềm mại nói: “Đông Tinh, nếu mặt này là giả, chúng ta đi vào trong phòng đem nó hạ xuống, khôi phục khuôn mặt tuấn tú trước kia của chàng, như vậy tương lai chàng có thể mang đứa nhỏ của chúng ta đi ra ngoài một chút.”

“Nàng không tức giận?” Doãn Đông Tinh trong lòng nhẹ nhõm thở dài một hơi. Hắn vốn tưởng rằng Nguyễn Túy Tuyết sẽ rất giận dữ! Lừa nàng lâu như vậy, còn làm cho nàng phải nhìn khuôn mặt khủng bố hai năm.

“Làm sao có thể? Chàng có thể khôi phục lại bộ dáng trước kia, ta cao hứng còn không kịp, làm sao có chuyện tức giận đâu?” Nguyễn Túy Tuyết mỉm cười.

Oa! Tuyết nhi ôn nhu uyển chuyển hàm xúc trước kia đã trở lại, mình sẽ không bị phạt! Doãn Đông Tinh trong lòng hô lớn vạn tuế.

Nhưng hắn không phát hiện khi Nguyễn Túy Tuyết mỉm cười, đôi mắt tính kế tránh một chút.

Hai người trở lại trong phòng, Doãn Đông Tinh lấy tiểu đao lợi hại, cẩn thận theo bên tai cắt ra da mặt xấu xí, rốt cục đem khuôn mặt xấu hạ xuống, hé ra gương mặt tinh xảo ẩn bên trong lớp vỏ bọc.

“Tuyết nhi, đây là cái mà giang hồ gọi là thuật dịch dung. Doãn gia ba đời hành tẩu giang hồ, có khi bởi vì bảo tiêu, phải cải trang thành người khác, liền sử dụng thuật dịch dung này để che mắt.” Doãn Đông Tinh hướng Nguyễn Túy Tuyết cẩn thận thuyết minh.

“Nga! Thì ra là thế.” Nguyễn Túy Tuyết gật gật đầu, nhìn nhìn hắn.

Hắn vẫn anh tuấn cao ngất như trước kia, khả năng bởi vì đeo mặt nạ xấu xí hai năm, không phơi nắng dưới ánh mặt trời nhiều, sắc mặt rám nắng dày dặn sương gió trước kia trở nên trắng nõn, cũng bởi vì không đi giang hồ, khí chất tục tằng dần dần bị thay thế bởi hào hoa phong nhã, chợt xem, còn có cổ hương vị đệ tử thế gia.

“Tuyết nhi, thực xin lỗi, lừa nàng hai năm...... Nàng có trách ta không?”

“Đông Tinh, chàng lừa người ngoài bộ mặt hoàn toàn hủy, khiến cho Hàn Phượng Cẩm các nàng chủ động cầu đi, sau khi các nàng cầu đi, chàng đã đạt được mục đích, vì sao không bỏ mặt nạ đầy sẹo này đi, khôi phục bộ dáng trước kia?”

“À...... Đó là bởi vì ta còn chưa theo đuổi được nàng a!” Doãn Đông Tinh đem Nguyễn Túy Tuyết ẳm lên đùi mình vô cùng thân thiết nói.

“Thì ra chàng dùng là khổ nhục kế a!” Nguyễn Túy Tuyết nhìn hắn liếc mắt một cái.

“Tuyết nhi, không nên nói như vậy, ta thật sự không phải có ý định muốn gạt nàng, ta...... Ta chỉ là cho rằng có lẽ nàng...... Nàng sẽ lập tức đến gặp ta, không nghĩ tới......”

“Không nghĩ tới ta cách một năm mới nhìn đến chàng.”

“Tuyết nhi, ta là thật tình! Trong lòng ta tuyệt không có những người khác, nàng là người duy nhất ta yêu.”

“Kia vì sao ta đã ở cùng một chỗ với chàng, đến một năm mà vẫn đeo mặt nạ xấu xí này?” Này không phải ý định lừa gạt sao?

“Kỳ thật ta vài lần muốn mở miệng thẳng thắn nói với nàng, nhưng lại sợ nàng sẽ tức giận; Chính yếu là nàng một mình trải qua năm năm cô độc, ta cảm thấy tất yếu phải tự trừng phạt một chút, liền vẫn đeo mặt nạ xấu xí này.”

“Chàng...... Chàng không dỡ mặt nạ này xuống là muốn trừng phạt chính mình vì trước kia đối xử với ta như vậy?”

Doãn Đông Tinh gật gật đầu. “Tuyết nhi, ta trước kia thật sự có lỗi với nàng, lại không nghĩ ra phương thức nào để chuộc lỗi, nên ta đã dùng chiêu này. Kỳ thật giả dạng làm người xấu xí cũng không sai, không cần đối mặt với bên ngoài, ngược lại có thể tùy tâm sở dục làm chuyện mình muốn.”

Nguyễn Túy Tuyết nghe xong, trong lòng kích động mênh mông không thôi. Hắn xác thực hoàn toàn đem nàng để trong lòng, vì nàng nguyện ý không dỡ mặt nạ xấu xuống, làm chính mình xấu xí để trừng phạt trước đây hắn đối với nàng bất trung......

Nàng nhịn không được kích động, ôm hắn mãnh liệt khóc. Doãn Đông Tinh có điểm bối rối, “Tuyết nhi, làm sao vậy? Tại sao lại khóc?”

“Chàng...... Chàng không cần ngược đãi bản thân như vậy a! Ta đã sớm tha thứ cho chàng rồi, không phải sao?”

“Tuyết nhi, cho dù nàng đã tha thứ cho ta, nhưng ta vẫn cảm thấy nếu không gì, sẽ không bù lại được thương tổn mà ta gây cho nàng. Khuôn mặt xấu xí này chính là phương thức tự trừng phạt của ta. Chỉ là cũng khổ nàng, phải xem khuôn mặt xấu xí hơn một năm.”

Nguyễn Túy Tuyết hai mắt đẫm lắc đầu, tỏ vẻ không thèm để ý.

“Tiếp qua vài năm, chờ đứa nhỏ lớn, chúng ta lại đến Tô Châu thăm nhạc phụ, nàng có chịu không?”

“Di? Về nhà của muội?” Nguyễn Túy Tuyết lại lần nữa kinh ngạc nâng lên khuôn mặt đang rơi lệ.

“Đúng vậy. Năm đó nhạc phụ lấy môn không đăng hộ không đối cự tuyệt hôn sự đôi ta, nay ta rời khỏi giang hồ, thiết lập trường học miễn phí, cũng coi như là thân sĩ, cùng nhạc phụ dòng dõi thư hương mặc dù không thể đánh đồng, nhưng tin tưởng người sẽ không cự tuyệt cho ta ở ngoài cửa. Quá vài năm, cả nhà chúng ta đến Tô Châu một chút, được không?”

Nguyễn Túy Tuyết sớm đã cảm động nói không ra lời, nguyên bản ý niệm tưởng trêu cợt hắn cũng đánh mất. Nàng vội vàng gật gật đầu, cầm khăn lau nước mắt đã vỡ thành đê của mình.

Hắn thật là đem nàng để trong lòng a!

Doãn Đông Tinh thân mật ôm nàng, khẽ mỉm cười, phảng phất hai người trong lúc đó không còn bí mật nào ──

Chờ một chút!

Doãn Đông Tinh nghĩ đến một sự kiện, ánh mắt dừng ở thiên hạ xinh đẹp bên người, “Tuyết nhi, ta đã đem bí mật lớn nhất nói cho nàng, nàng...... Không có gì gạt ta chứ?”

“Đông Tinh, chàng như thế nào hỏi như vậy? Không có chuyện ta gạt chàng a.” Nguyễn Túy Tuyết mới từ trong lòng tràn đầy cảm động khôi phục, dùng ánh mắt sùng bái nhìn trượng phu anh tuấn khôi ngô mắt trước. (Vivy: giống Hạ Hà tỷ a, suốt nàng nhìn trượng phu với ánh mắt sùng bái ==")

“Không có sao?” Doãn Đông Tinh dừng ở nàng.

“Đương nhiên không có a! Như thế nào, chàng không tin ta? Như vậy tốt lắm, nếu chàng tìm được bằng chứng ta nói dối chàng, ta sẽ tùy ý chàng xử trí.” Nguyễn Túy Tuyết tràn đầy tin tưởng nói. (Vivy: tỷ chết chắc rùi >//<)

“Hảo! Đây chính là nàng nói, không thể hối hận.”

“ Chàng yên tâm, ta Nguyễn Túy Tuyết nói chuyện giữ lời.”

“Hảo, Tuyết nhi, ta hỏi nàng, nàng làm sao mà biết nguyên nhân ta nạp ba thị thiếp?”

“Di?” Nguyễn Túy Tuyết tựa hồ còn chưa hiểu Doãn Đông Tinh đang nói cái gì.

“Lần trước chúng ta nói chuyện ở Duyệt Vân sơn trang, nàng nói ra nguyên nhân ta nạp thiếp, nhưng ta nhớ rõ ta chưa bao giờ đề cập qua điều này với nàng a!”

“A!” Nàng nhớ tới đến lần trước bởi vì hiểu lầm nên lỡ thốt ra. “Đó là...... Đó là bởi vì......”

Doãn Đông Tinh giơ lên mày kiếm nhìn thê tử hai gò má ửng hồng.

“Ta đoán!” Nàng miễn cưỡng dắt khóe miệng nở nụ cười, lén lút đứng lên.

“Nói dối.” Hắn bình tĩnh phun ra những lời này. “Tuyết nhi, nói thật!”

“Kia...... Ưm...... A...... Kia thật sự không thể trách muội a, là chàng......” Nguyễn Túy Tuyết đã muốn xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, hướng cửa phòng di động.

“Ta?”

“Là chàng tim đập quá lớn, đem muội đánh thức! Muội không phải nghe lén nha, muội là không thể không nghe a! Muội không có nói dối chàng......” Nguyễn Túy Tuyết chân trước đã muốn bước ra cửa phòng, chạy vội đi ra ngoài.

“Đừng trốn! Tuyết nhi, phạt nàng bảy tháng không được phép ra khỏi trang!”

Trời ạ! Thực thảm!

Đây là Nguyễn Túy Tuyết bị ôm trở về phòng trong lòng khóc thét!

* * * *

Bảy tháng sau, Nguyễn Túy Tuyết bình an sinh hạ một đôi long phượng thai, Doãn gia trang cùng Diệp Vân lâu bốn phía chúc mừng, Doãn Đông Tinh cực kì vui mừng.

Trường học miễn phí dành cho nữ tử ở kinh thành học cực kì thành công, nghĩa cử dạy biết chữ miễn phí của Doãn gia trang được quan phủ treo biển, Hoàng Thượng còn hạ chỉ ban cho Doãn Đông Tinh tên cử nhân. Vào ngày hai người đến Tô Châu, Nguyễn gia đại biểu hoan nghênh, khua chiêng gõ trống nghênh đón vị con rể này, rốt cục sau nhiều năm Nguyễn Túy Tuyết cũng cùng trượng phu đường hoàng bước vào gia môn, hết thảy là tốt đẹp như vậy!

Nhưng vào lúc này, ở một nơi khác, đại tuyết bay tán loạn, Triệu Vô Ngôn đối mặt một vị phu nhân xinh đẹp tự sát chưa thành ở Vương gia phủ, chậm rãi nói: “Phu nhân, ngươi trước đem thuốc này uống, ta cùng ngươi nói về một cái chuyện cũ thú vị ở kinh thành, là chuyện cũ có thật nha, chuyện này nhân vật chính tên là Nguyễn Túy Tuyết. Ngoan, trước đem thuốc này uống ......”

Cớn gió tuyết vẫn bay tán loạn như trước ......

── hoàn ──

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.