Giang Nam Nhu Nương Tử

Chương 6



Thời gian thấm thoát trôi, không biết từ lúc nào đã bắt đầu chuyển từ thu sang đông. Dù là khoảng thời gian cuối năm trời đông giá rét, Diệp Vân lâu vẫn tấp nập người đến người đi, tiếng người ồn ào, cực kỳ náo nhiệt. Nhiều người không quản gió tuyết xếp thành một chuỗi thật dài, vì trù nghệ của lâu chủ Diệp Vân lâu, mĩ vị nhân gian kia làm người ta suốt đời khó quên. (chỗ này muội chém a >.<)

Nguyễn Túy Tuyết vẫn như cũ mỗi tháng vào ngày một và ngày mười lăm đến Diệp Vân lâu làm đầu bếp. Sau khi rời Doãn gia đi, nàng tuy rằng đã không còn băn khoăn gì, có thể mỗi ngày đến Diệp Vân lâu trổ tài nấu nướng, nhưng nàng không muốn cả ngày vì nghề nghiệp mà sống, dù sao tiền tài của nàng cũng đã đủ dùng. Bởi vậy nàng vẫn là mỗi khi vào ngày mùng một, ngày mười lăm đến lâu vì những khách nhân vất vả xếp hàng mà nấu nướng, thời gian còn lại nàng liền đọc sách viết chữ, ngâm thơ ngắm hoa. Dần dần, nàng cũng thích nghe hát, thường nghe một ít khúc hát nung đúc thể xác và tinh thần. (nung đúc??? QH: Ừm, từ đó hay đó muội nó bằng với từ rèn luyện)

Hôm nay là ngày mười lăm, nàng như thường lệ lui tới Diệp Vân lâu làm đầu bếp, trong lúc vô tình lại nghe thấy những khách nhân trong lâu cao giọng đàm luận chuyện về Doãn gia trang.

“Sư phó, Doãn gia trang hộ tống hàng hoá do Vương gia phó thác hình như xảy ra vấn đề?”

“Đúng vậy! Nghe nói ở Lang Gia sơn bị sơn tặc chặn đường, Doãn đương gia cũng bị trọng thương!”

“Doãn Đông Tinh công phu không kém, làm sao có thể ngay cả sơn tặc đều không thể đối phó, còn bị đả thương?”

“Nghe nói do sơn tặc sử dụng cạm bẫy, cả đội tiêu sư Doãn gia đều rơi vào bẫy, vẫn là nhờ có Doãn Đông Tinh nghĩ cách cứu viện, phần đông tiêu sư mới có thể bảo toàn mạng sống.”

“Là như thế này a...... Nhưng lần này hàng hoá đã đánh mất, Doãn gia trang tổn thất cũng không ít!”

“ừ. Nghe nói Doãn Đông Tinh còn định chấm dứt công việc kinh doanh tiêu cục, hiện tại bên trong trang rất loạn!”

“Đáng tiếc cho Doãn gia trang coi như là kinh thành đệ nhất tiêu cục, nay lại có kết cục như vậy......”

Hạ Hà lo lắng nhìn về phía Nguyễn Túy Tuyết ở tại phòng bếp, khẽ gọi: “Tiểu thư......”

Nguyễn Túy Tuyết mặt không chút thay đổi, nhìn chằm chằm vào dĩa đồ ăn vừa mới nấu xong, “Hạ Hà, đem đĩa cấu tứ đậu hủ này đem xuống.”

“Tiểu thư......” Doãn gia trang đã xảy ra chuyện lớn như vậy, tiểu thư như thế nào còn tại đây xào rau?

“Còn không mau đem xuống!” Nguyễn Túy Tuyết nói một lần nữa.

“Vâng!” Hạ Hà lại nhìn chủ tử liếc mắt một cái, liền mau mau đem đĩa cấu tứ đậu hủ kia mang đi.

Diệp Vân lâu phòng bếp vẫn như cũ bận rộn, âm thanh nấu nướng, âm thanh dọn bàn, tiếng khỏa kế gọi món ăn không dứt bên tai.

khỏa kế: người làm công

* * * *

Trải qua nửa năm, mùa hè đến, Diệp Vân lâu vẫn như trước khách quý chật nhà, thực đơn cũng thay đổi, món canh cá trích đông lạnh lại lần nữa xuất hiện trong thực đơn.

“Hạ Hà, hôm nay làm nhiều một chút, đưa một ít đến phủ tướng quân đi. Lần trước Vệ tướng quân rất muốn ăn.” Nguyễn Túy Tuyết ở phòng bếp Diệp Vân lâu nói với Hạ Hà.

“Dạ, tiểu thư. Nhưng mà Vệ tướng quân kia dường như chưa trở về tướng quân phủ đâu! Bên ngoài giặc cỏ cường thịnh, có khả năng ông ta còn tại phần đất bên ngoài vội vàng tiêu diệt hết lũ cường đạo này.” Hạ Hà ở bên cạnh đáp lời.

“Ừm, cũng đúng. Nhưng chúng ta cứ đưa qua đi, đây vẫn là một phen tâm ý. Ông ta cùng với Vô Ngôn ngày trước giúp ta không ít việc, hẳn phải hảo hảo cám ơn bọn họ.”

“Đúng vậy, tiểu thư......” Hạ Hà nói còn chưa nói xong, đã bị dân chúng bên ngoài nghị luận làm gián đoạn.

“Doãn Đông Tinh kia quả thực hoàn toàn rời khỏi giang hồ! Thị thiếp Hàn Phượng Cẩm của hắn mang theo bộ phận tiêu sư mở một tiêu cục khác, Doãn gia trang không bao giờ tiếp nhận công việc tiêu cục nữa.” Một vị nam nhân cằm tràn đầy râu nói.

“Thiếp thất của Doãn Đông Tinh mang theo tiêu sư lập môn hộ khác? Việc này không phải rất kỳ quái sao?” Một vị vị nam tử trẻ tuổi khác nói.

“Tiểu huynh đệ, chuyện này ngươi còn có điều không biết. Doãn Đông Tinh vốn có ba thị thiếp, Hàn Phượng Cẩm là thị thiếp thứ nhất, Lí thị là thiếp thứ hai, Lâm thị là thiếp thứ ba. Doãn Đông Tinh ở nửa năm trước vì bảo hộ hàng hóa của phủ Vương gia, chẳng những bị thương, hơn nữa khuôn mặt bị hủy hoàn toàn, khuôn mặt vốn dĩ tuấn lãng cao ngất trở nên xấu xí không chịu nổi.”

Nam nhân đầy râu uống một ngụm trà, tiếp tục nói: “Doãn Đông Tinh bị thương biến dạng, tính tình cũng thay đổi; Lúc trước hắn vốn nhiệt tình hiếu khách, trở nên thô bạo không chịu nổi, không muốn cùng người khác lui tới. Thị thiếp chịu không nổi, Lí thị trước hết cầu đi, tiếp theo là Lâm thị. Hàn Phượng Cẩm ở lại lâu nhất, cho tới bây giờ mới rời hắn đi.”

“Doãn Đông Tinh cho các nàng đi sao?” Một người như là một người đánh xe hỏi.

Nam nhân đầy râu gật gật đầu, “Khuôn mặt Doãn trang chủ kia đã không khác gì quỷ, hắn tự mình hiểu lấy, buộc nữ nhân ở lại bên người hắn cũng là một loại tra tấn. Hắn coi như có nghĩa khí, cho Lí thị, Lâm thị mỗi người một ngàn lượng bạc, hơn nữa khi các nàng quyết định tái giá còn thêm đồ cưới cấp cho các nàng, cũng là đối với các nàng không tệ.”

“Về phần Hàn Phượng Cẩm, nhân nàng đối nghề nghiệp vốn rất có hứng thú, cũng có giúp đỡ tiếp nhận công việc của tiêu cục, nên khi nàng cầu đi, nhớ kỹ nàng tốt xấu cũng đối Doãn gia trang có điều cống hiến, Doãn Đông Tinh cấp nàng một vạn lượng bạc, cho phép nàng mang theo tiêu sư bên dưới ra ngoài thử một phen sự nghiệp.”

“Doãn Đông Tinh cũng không tệ lắm, đối với thị thiếp có thể nói là hết lòng quan tâm giúp đỡ. Kia...... Nguyên phối của hắn đâu?” Xa phu lại hỏi.

(nguyên phối = chính thất)

“Về phần nguyên phối...... Nghe nói là nhiều năm không ra khỏi phòng, có người nói nàng mất tích, cũng có người nói nàng bệnh đã chết. Tóm lại hiện tại bên người Doãn Đông Tinh không có nữ nhân. Bây giờ hắn hoàn toàn rời khỏi giang hồ, một mình ẩn cư ở Doãn gia trang.” Nam nhân đầy râu quyền uy nói.

“Thì ra là thế. Đại thúc thật tinh thông tin tức a!” Xa phu vẻ mặt bội phục.

“Ha ha ha, bởi vì ta mới từ tiêu cục bên kia của Hàn Phượng Cẩm đi ra, bên trong tiêu sư có bằng hữu của ta a.”

“Nói như vậy, về sau có việc là có thể tìm đại thúc hỗ trợ nha!”

“Đâu có, đâu có.”

“Đồ ăn tới đây!” Hà Quan Nguyệt bưng canh cá trích đông lạnh, Tôm kho tàu, xuất hiện, đem đồ ăn đặt lên bàn, lập tức lại xoay người rời đi rất nhanh, tiến vào phòng bếp.

Cái thìa trong tay Nguyễn Túy Tuyết rơi trên mặt đất, cả người ngây ngốc đứng ở phía trước bếp nấu.

“Quan Nguyệt......” Hạ Hà khẩn trương nhìn trượng phu, lại quay đầu nhìn thoáng qua chủ tử đang ngẩn người.

“Phu nhân, hôm nay để ta làm đầu bếp đi. Hà Nhi, mau bồi phu nhân trở về Duyệt Vân sơn trang nghỉ ngơi.”

“Nga, được. Tiểu thư, chúng ta đi thôi.” Hạ Hà nâng Nguyễn Túy Tuyết đang ngẩn người rời đi.

“Quan Nguyệt......”

“Phu nhân có chỉ thị gì?”

“Ngươi đi thám thính cẩn thận một chút......” Nguyễn Túy Tuyết như thốt ra một lời vô nghĩa, liền để Hạ Hà nâng hồi Duyệt Vân sơn trang.

Hà Quan Nguyệt đương nhiên hiểu được ý tứ chủ tử, là muốn hắn hỏi thăm tin tức Doãn gia trang rồi hồi bẩm. Nhìn khách nhân bên ngoài, Hà Quan Nguyệt trong lòng đã nắm chắc.

* * * *

“Nửa năm trước Doãn Đông Tinh vì bảo hộ hàng hóa của phủ Vương gia, chẳng những bị thương, hơn nữa toàn bộ khuôn mặt đều bị hủy, nguyên bản khuôn mặt tuấn lãng cao ngất trở nên xấu xí không chịu nổi!”

“Doãn trang chủ kia khuôn mặt đã không khác gì quỷ!”

Sau khi từ Diệp Vân lâu trở về Nguyễn Túy Tuyết liền nằm ở ghế quý phi ngẩn người, hai câu nói này cứ quanh quẩn trong đầu nàng, làm thế nào cũng không biến mất.

Khuôn mặt của Đông Tinh vốn anh tuấn cao ngất thật sự bị hủy...... Nàng chỉ hy vọng đây là một hồi ảo mộng, hắn tuy rằng thực có lỗi với nàng, nhưng chỉ cần nghĩ đến khuôn mặt hắn hoàn toàn bị hủy, hơn nữa thị thiếp lại bỏ hắn đi, nàng liền cảm thấy hắn thực đáng thương.

Nàng ở trong lòng nói với chính mình, đây thuần túy chỉ là đồng tình, bất luận kẻ nào nhìn thấy cảnh ngộ của Doãn Đông Tinh như vậy đều sẽ đồng tình với hắn.

“Phu nhân!” Hà Quan Nguyệt vội vàng từ bên ngoài đi vào.

“Nói đi!” Nguyễn Túy Tuyết đã chuẩn bị tâm lý thật tốt.

“Bẩm phu nhân, Doãn gia trang vào mùa thu năm trước tiếp nhận bảo hộ hàng hóa của vương phủ, đi một chuyến đến Tứ Xuyên, ở Lư Châu Lang Gia sơn gặp phải đạo tặc, mọi người Doãn gia trang đều tơi vào bẫy, nhờ có trang chủ Doãn Đông Tinh nghĩ cách cứu viện mới có thể may mắn thoát khỏi, nhưng khuôn mặt Doãn Đông Tinh bị hỏa dược tổn thương, cơ hồ hoàn toàn bị hủy......” Hà Quan Nguyệt ngừng lại, lo lắng nhìn nàng một cái.

“Nói tiếp.” Nguyễn Túy Tuyết bình tĩnh nói.

“Sau khi mặt Doãn trang chủ bị hủy, trở lại Doãn gia trang, tính nết trở nên nóng nảy thô bạo, về sau lại chấm dứt công việc tiêu cục, rời khỏi giang hồ, không hề màng đến thế sự. Tiêu sư bên trong trang đều đi theo thị thiếp Hàn Phượng Cẩm lập môn hộ khác, không hề liên quan đến Doãn gia trang, thị thiếp bên người Doãn trang chủ là Lí thị, Lâm thị tái giá, Doãn gia cho ba thị thiếp này khá nhiều bạc, cũng không có bạc đãi các nàng. Mặt khác, Doãn trang chủ còn cho nô bộc trong trang nghỉ hơn phân nửa, trước mắt bên người Doãn trang chủ chỉ có vài lão quản sự.”

Hà Quan Nguyệt nói xong, thối lui đến một bên. Hạ Hà bên cạnh nhìn chủ tử, lại nhìn trượng phu của mình, Hà Quan Nguyệt dùng ánh mắt muốn nàng an tâm một chút chớ ầm ĩ.

Nguyễn Túy Tuyết mang vẻ mặt phức tạp ngắm nhìn cảnh sắc ngoài sân nhà, một lát sau, nàng nhẹ nhàng nói: “Các ngươi lui xuống đi!”

“Tiểu thư!” Hạ Hà hiểu được trong lòng tiểu thư đối với trang chủ vẫn là nhớ mãi không quên.

“Hà Nhi!” Hà Quan Nguyệt liền lôi kéo thê tử đi ra ngoài.

Đến hậu viện, Hạ Hà bỏ tay trượng phu ra, tức giận nói với hắn: “Quan Nguyệt, ngươi biết rõ tiểu thư vẫn là nhớ trang chủ, tại sao huynh lại không khuyên nhủ nàng? Huống chi thị thiếp đều đi rồi, không còn có người cùng tiểu thư tranh thủ tình cảm a!”

“Hà Nhi, phu nhân đương nhiên có ý tưởng của nàng, chúng ta làm hạ nhân không cần nói thêm cái gì.”

“Nhưng tiểu thư cho tới bây giờ không xem chúng ta là hạ nhân. Tiểu thư đối với chúng ta tín nhiệm có thừa, tựa như người nhà, chúng ta càng phải giúp nàng a!”

“Hà Nhi! Phu nhân đối tốt với chúng ta, chúng ta càng muốn săn sóc cho nàng. Phu nhân là vất vả mới được như bây giờ, nàng có trí tuệ để nhìn nhận chuyện này. Muội an tâm một chút chớ làm ầm ĩ, khi nào đến phiên chúng ta hành động, chúng ta tự nhiên sẽ biết.”

“Quan Nguyệt, thật là cao kiến nha!” Hạ Hà không khỏi nhìn trượng phu với ánh mắt kính nể.

“Hảo Hà Nhi, muội có phải nên có cái gì tỏ vẻ hay không a?” Hà Quan Nguyệt đem Hạ Hà bế đứng lên, hướng phía trong viện phòng mà đi tới.

“Chán ghét!” âm thanh hờn dỗi của Hạ Hà biến mất ở cửa phòng.

Khuôn mặt tuấn tú của hắn thật sự bị hủy!

Hắn trở nên thô bạo!

Thê thiếp cũng hắn bỏ đi, hắn chỉ còn lại có một mình!

Nguyễn Túy Tuyết trong đầu loạn rừng rực, những ý niệm trong đầu vẫn dây dưa nàng. Lý trí nói cho nàng, việc này không liên quan đến nàng, bởi vì nàng đã không còn là thê tử của Doãn Đông Tinh, chuyện Doãn gia thì Doãn Đông Tinh sẽ tự xử lý.

Nhưng tình cảm nói cho nàng, nam nhân nàng yêu lâm vào cảnh khốn khó, nhanh đi an ủi hắn, dù sao thị thiếp đều đã ly khai, không phải sao?

Lý trí nàng nói: Hắn xứng đáng, ai bảo hắn năm đó muốn nạp thiếp? Hiện tại hắn biết những thị thiếp này cũng không là thật tâm!

Tình cảm nàng nói: Ngươi thì sao? Năm xưa ngươi từng vì hắn mà cùng người nhà cãi nhau quyết liệt, hiện tại ngươi biết hắn lâm vào cảnh khó khăn, còn không trở về, ngươi là thật tâm thương hắn sao?

Lý trí nàng nói: Không, đó là chuyện của hắn, chính hắn phải giải quyết, hắn phải học cách tự mình đối mặt với khó khăn, nếu không cả đời hắn cũng không có cách trở thành nam nhân có trách nhiệm.

Tình cảm nàng nói: Có trách nhiệm thật sự quan trọng như vậy sao? Hắn cần an ủi, hắn cần giúp đỡ a, mau trở về!

Lý trí nàng nói: Đúng! Chịu trách nhiệm chính là quan trọng như vậy. Không có ý thức trách nhiệm, cuộc sống bất quá là một hồi trò chơi tìm lý do!

Tranh cãi đến cuối cùng......

Lý trí thắng lợi! (*tung bông*)

Nguyễn Túy Tuyết vỗ vỗ cái miệng nhỏ nhắn, chịu đựng đến sắp rơi nước mắt, hít một hơi thật sâu, đem nước mắt nuốt vào. Năm năm nay, nàng không có khóc qua. Đêm đó Doãn Đông Tinh xâm phạm nàng, nàng cũng không rơi lệ, hiện tại, nàng càng không thể rơi lệ!

Nàng ngây ngốc đứng ở trong phòng, rất lâu sau đó vẫn yên lặng, cứ như vậy thẳng đến sáng ngày hôm sau.

Nguyễn Túy Tuyết vẫn làm như kế hoạch đã định, buổi sáng đọc sách luyện chữ, sau giờ ngọ đến Trương gia trang nghe diễn, chạng vạng trở lại Duyệt Vân sơn trang, đọc thực kinh, trau dồi tay nghề, đến tối thì tắm rửa đi ngủ.

(thực kinh = sạch dạy nấu ăn fai ko tỷ? QH: ừm.)

Ngày qua ngày, Nguyễn Túy Tuyết y theo kế hoạch sống rất tốt, cuộc sống bình thường đến không thể bình thường hơn, cảm xúc cũng nàng cũng không có gì khác lạ.

Loại tình huống này làm Hạ Hà nhìn không nổi nữa. Doãn gia trang phát sinh biến đổi lớn, Doãn trang chủ cô độc, tiểu thư hẳn là có thể trở về, dù sao nàng vẫn còn yêu hắn; Chỉ là những năm gần đây nàng phải chịu đau khổ, không muốn tha thứ cho hắn thôi.

Vài lần nàng muốn hướng tiểu thư góp lời, đều bị Hà Quan Nguyệt ngăn lại.

“Nhưng như vậy tiểu thư cùng trang chủ đều thật đáng thương nha! Bọn họ rõ ràng là còn thích nhau a.”

“Nhưng trang chủ làm tổn thương lòng của phu nhân.”

“Nhưng hiện tại trang chủ chỉ một mình, bên người không nữ nhân, không người cùng tiểu thư tranh thủ tình cảm.”

“Nhưng cũng không có người cam đoan rằng Doãn Đông Tinh ngày sau sẽ không lại nạp thiếp. Ngươi muốn tiểu thư lại cát cổ tay một lần nữa sao? Hà Nhi.” Hà Quan Nguyệt nghe mùi mái tóc Hạ Hà. (Cái này có tính là ăn đậu hủ không ta? thắc mắc-ing~)

“A! Sao muội không nghĩ tới chuyện này?” Hạ Hà như người vừa mới tỉnh mộng, lại lấy ánh mắt sùng bái nhìn trượng phu của mình. “Quan Nguyệt, huynh thật chu đáo a!”

“ừ, ngươi có phải hay không nên tỏ vẻ một chút?”

Hạ Hà lại bị ôm vào phòng trong...... (QH tỷ à, muội thấy anh nì có phần hơi vô lại a >___<) (Đúng đó muội!!!)

Nửa năm qua đi, chuyện tiêu cục Doãn gia dần dần bị thế nhân quên lãng, rốt cuộc không còn ai nhắc tới.

Trời đông giá rét, từng nhà trong thành Bắc kinh vội vàng thu xếp chuẩn bị sinh lễ hàng hóa, bánh kẹo để đón năm mới, trong thành cực kỳ náo nhiệt.

Trước giao thừa một ngày Diệp Vân lâu vẫn bận tối mày tối mặt; Thật vất vả buổi tối khách nhân mới tan dần, đám người Nguyễn Túy Tuyết mới có thể thở nhẹ một hơi.

Lúc này đến lâu nội là một nam hài hơn mười tuổi, xem ra là phó dịch của người nhà giàu, hỏi Diệp Vân lâu chưởng quầy là ai, Hà Quan Nguyệt liền đi ra ngoài tiếp đón.

“Tiểu huynh đệ, ta chính là tổng quản của Lâu, họ Hà. Có chuyện gì sao?”

“Dạ...... Hà tổng quản, xin hỏi Diệp Vân lâu ngày mai không thể làm cho trang chủ của ta vài món thức ăn không?” Nam hài ngập ngừng nói.

“Tiểu huynh đệ, Diệp Vân lâu chúng ta ngày mai nghỉ ngơi, không mở cửa, chỉ sợ không được a.”

“Van cầu ngài, không thể dàn xếp một chút sao? Trang chủ chúng ta chỉ muốn ăn thức ăn của lâu này.”

“Tiểu huynh đệ, trang chủ của ngươi là ai?”

“Là trang chủ Doãn gia trang.” Nam hài thành thực nói.

“Doãn gia trang?” Hà Quan Nguyệt âm điệu dương lên một chút, nhìn hướng phòng bếp liếc mắt một cái. “Là trang chủ các ngươi nói ngày mai nhất định phải ăn thức ăn nơi này?”

“Không...... Không phải, trang chủ chúng tôi rất công bằng, nếu Diệp Vân lâu cự tuyệt, bảo tôi trở về.” Nam hài mặt đỏ lên, khẩn trương nắm chặt tay nhỏ bé.

“Vậy ngươi tại sao lại cứ van xin chúng ta?” Hà Quan Nguyệt cảm thấy nam hài này rất thành thật.

“Bởi vì trang chủ chúng ta chưa bao giờ chủ động yêu cầu ăn cái gì, thật vất vả lắm ông ấy mới nói ngày mai muốn ăn thức ăn nơi này, ta hy vọng có thể hoàn thành nguyện vọng của trang chủ, cho nên mới cầu xin các ngài như vậy.”

“Tiểu huynh đệ, ngươi là gã sai vặt mới vào Doãn gia trang sao? Tại sao ta từ trước nay chưa thấy qua ngươi bao giờ?” Hạ Hà từ phòng bếp đi ra.

“Đúng vậy, nửa năm trước tôi mới đến làm việc bên cạnh trang chủ. Tôi gọi là Tiểu Thạch Đầu.” Tiếng nói còn non nớt lại vang lên.

“Tiểu Thạch Đầu, những hạ nhân, gia đinh ban đầu bên người trang chủ đâu?” Hạ Hà lại hỏi.

Tiểu Thạch Đầu cúi đầu thật thấp nói, “Tôi...... Tôi không thể nói xấu trang chủ, trang chủ đối với tôi tốt lắm.”

“Tiểu Thạch Đầu, không có ai muốn ngươi nói xấu trang chủ của ngươi, ta chỉ hỏi ngươi những người ban đầu ở bên cạnh trang chủ đã đến nơi nào rồi?” Hạ Hà trấn an hắn.

“Bọn họ...... Bọn họ bởi vì chịu không nổi tính tình của trang chủ, liền trốn đến chỗ Hàn phu nhân. Ta là sau này mới vào Doãn gia trang.”

Xem ra Doãn Đông Tinh thật sự như lời người khác nói tính nết trở nên táo bạo, mới lưu không được phó dịch cũ. Hạ Hà ngồi xổm xuống nói với nam hài: “Tiểu Thạch Đầu, Diệp Vân lâu cúng ta ngày mai xác thực không kinh doanh, không làm thức ăn, mời trang chủ các ngươi năm sau trở lại được không?”

“Không...... Van cầu các ngài! Tôi Tiểu Thạch Đầu quỳ xuống cầu xin các ngươi, cho trang chủ chúng ta ngoại lệ một lần đi, van cầu các ngài!” Tiểu Thạch Đầu nói xong liền quỳ xuống.

“Tiểu huynh đệ, không cần như vậy! Có chuyện đứng lên nói!” Hà Quan Nguyệt muốn nâng Tiểu Thạch Đầu đứng lên.

“Trừ phi Hà tổng quản đáp ứng tôi, nếu không Tiểu Thạch Đầu sẽ không đứng lên!” Tiểu Thạch Đầu đáy mắt rưng rưng.

“Tiểu Thạch Đầu, trang chủ các ngươi không phải nói chỉ cần Diệp Vân lâu chúng ta cự tuyệt, ngươi liền trở về sao? Vì sao ngươi cứ đau khổ cầu xin chúng ta như vậy?” Hạ Hà cảm thấy kỳ quái. Chủ nhân cũng không cưỡng cầu, tại sao ngược lại hạ nhân lại đau khổ cầu xin?

“Bởi vì...... Bởi vì khi trang chủ nói muốn ăn thức ăn Diệp Vân lâu, ánh mắt...... Ánh mắt toát ra sự hoài niệm. Mặt trang chủ bị hủy, nhìn không ra biểu tình, chỉ còn có ánh mắt...... Khi trang chủ nói đến thức ăn Diệp Vân lâu lộ ra ánh mắt hoài niệm, tôi sẽ không nhìn lầm, ông ấy nhất định là rất muốn ăn thức ăn trong lâu của các ngài...... Van cầu các ngài, ngày mai làm cho trang chủ chúng ta vài món thức ăn đi! Tiểu Thạch Đầu tôi dập đầu van xin các ngươi!” Nói xong Tiểu Thạch Đầu liền ngẩng đầu lên. (Chỗ này muội ko hỉu lắm, lại chém >.<)

“Tiểu huynh đệ, đừng như vậy! Đứng lên trước rồi nói sau.” Hà Quan Nguyệt đem Tiểu Thạch Đầu nâng dậy.

Ánh mắt hoài niệm?

Hạ Hà cùng Hà Quan Nguyệt nhìn nhau, ngầm hiểu lẫn nhau, ăn ý mỉm cười đứng lên. Rốt cục đến phiên bọn họ ra tay!

Hà Quan Nguyệt ho một tiếng, cố ý giương giọng nói: “Tiểu huynh đệ, trang chủ của ngươi đã muốn ăn thức ăn của tệ lâu như vậy, ngươi đối với chủ tử của mình cũng thực sự có lòng, ta sẽ vì tấm lòng trung hậu hết sức chân thành của ngươi mà quyết định, ngày mai làm riêng cho trang chủ của ngươi vài món ăn. Trang chủ của ngươi khi nào muốn tới Diệp Vân lâu? Như vậy chúng ta chuẩn bị tốt được.” Hà Quan Nguyệt nói lớn đến mức cả tòa lâu đều nghe thấy, Hạ Hà che miệng khẽ cười, nhìn trượng phu của mình ra sức diễn xuất.

Tiểu Thạch Đầu khó xử nói: “Trang chủ đã hơn một năm không ra khỏi trang, ông ấy không muốn gặp người ngoài, muốn ông ấy tới chỗ này ăn, chỉ sợ...... Cũng không thể được, làm phiền ngài ngày mai trước chạng vạng làm xong thức ăn, tôi qua đây đem về trang?”

“Tiểu Thạch Đầu, như vậy thức ăn sẽ bị lạnh, mà thức ăn đã lạnh, hương vị liền mất hết. Cho trang chủ ăn thức ăn mất hết vị sẽ có tổn hại cho thanh danh của Diệp Vân lâu chúng ta.” Hạ Hà nói.

“Vậy làm sao bây giờ?” Tiểu Thạch Đầu nóng nảy.

“Vậy chỉ có đến Doãn gia trang tự mình làm!” Thanh âm mềm mại từ trong phòng bếp truyền ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.