Giang Nam Nhu Nương Tử

Chương 8



Mùa xuân đang đến, trăm hoa đua nở.

Không khí trong Di Thấm viện tràn ngập thoang thỏang hương hoa, vào buổi chạng vạng của mùa xuân, mái đình to như vậy, càng có vẻ nhàn nhã lịch sự tao nhã.

Doãn Đông Tinh đứng ở trong viện nhìn bàn đu dây, nhớ tới ngày ấy khi Nguyễn Túy Tuyết xoay người rời đi, có ân cần mời hắn đến Duyệt Vân sơn trang làm khách, khiến cho hắn càng có một tia hy vọng hai người hòa hợp lại. Cũng nhờ có hy vọng nhỏ bé này chống đỡ hắn, nếu không hắn đã sớm vứt bỏ tất cả, ngàn sơn độc hành.

Nhưng gương mặt của hắn hiện giờ quỷ mị, xấu xí, người bình thường đều chịu không nổi, huống chi là người đã từng gặp qua gương mặt tuấn tú trước kia của hắn, Hàn Phượng Cẩm và các thiếp khác đều cầu đi, không phải sao?

Tuyết nhi, nàng thì sao? Ta mặc kệ người trong thiên hạ nhìn ta như thế nào, ta chỉ muốn biết nàng còn yêu ta sao? Bị ta thương tổn thật sâu quá Tuyết nhi, ta thực xin lỗi nàng! Vì ta, nàng cùng trong nhà quyết liệt, gả đến kinh sư xa xôi, nhưng ta lại không có hảo hảo quý trọng nàng, để cho nàng mấy năm nay đều là cô độc một mình...... Ta đáng chết! Ta sai lầm rồi, thực xin lỗi......

“Tuyết nhi, thực xin lỗi......” Doãn Đông Tinh đau đớn kịch liệt nhắm mắt lại, vỗ về bàn đu dây, thấp giọng nỉ non.

“Có người đang gọi muội sao?” Thanh âm mềm mại vang lên.

Doãn Đông Tinh phút chốc xoay người, thấy Nguyễn Túy Tuyết phong thái yểu điệu đứng ở giữa đình viện. Nàng mặc một bộ xiêm y màu hồng phấn, mái tóc đen dài được búi gọn gàng thanh lịch ở sau đầu, cánh môi đỏ ửng màu son. Trải qua bao năm tháng, nàng càng ngày càng trở nên xinh đẹp, giống như giai nhân bước ra từ trong giấc mộng xuân.

Doãn Đông Tinh không nghĩ tới nàng sẽ xuất hiện ở trong này, trong lòng vừa mừng vừa sợ --

Không tốt, hắn giờ phút này không mang mặt vội vàng xoay người, sợ lại dọa đến nàng! Doãn Đông Tinh nhớ tới chuyện lần trước dọa nàng của,

“Túy Tuyết, đợi ta vào nhà đội mặt nạ trở ra.” Nói xong, hắn kích động định trốn tránh vào phòng trong.

Nguyễn Túy Tuyết giơ tay ngăn trở hắn, “Không cần, Muội không sợ.”

“Nhưng...... Nhưng là, nàng lần trước sợ tới mức đã phát khóc. Túy Tuyết, để cho ta đội mặt nạ, ta không muốn lại dọa đến nàng.”

“Huynh chỉ có những lời này muốn nói với muội sao?” Nguyễn Túy Tuyết nhìn hắn, thật sâu nhìn thẳng vào đôi mắt của hắn.

Không! Hắn không chỉ có những lời này nói với nàng, hắn có thật nhiều lời muốn nói với nàng a!

Trong khoảng thời gian ngắn, Di Thấm viện thực im lặng. Doãn Đông Tinh nhìn Nguyễn Túy Tuyết, đôi mắt trong suốt của nàng thẳng thắn nhìn hắn, từ trước kia chính là như vậy. Hắn không tự giác vươn tay vuốt ve đôi gò má phấn của nàng, tham lam nhìn dung nhan xinh đẹp tuyệt sắc kia.

“Tuyết nhi, ta có thật nhiều lời muốn nói với nàng.”

Doãn Đông Tinh dùng ánh mắt thâm tình nhìn nàng.

“Đã có thật nhiều lời muốn nói, vậy không có thời gian mang mặt nạ. Nói đi!” Nguyễn Túy Tuyết bước đến ngồi xuống, ngồi ở một bên đu dây, cố ý lưu lại vị trí bên kia.

“Ách...... Là như vậy, chuyện lần trước ta nói với nàng đều là......” Một đại nam nhân đứng ở bàn đu dây, ấp a ấp úng nói lắp bắp. Nếu không phải gương mặt của hắn bị hủy hoàn toàn, có thể nhìn thấy giờ phút này vẻ mặt hắn nhất định là đỏ bừng.

“Huynh không ngồi xuống sao?” Nguyễn Túy Tuyết ngẩng đầu, dùng đôi mắt đẹp vô tội nhìn hắn.

“Ngồi?” Doãn Đông Tinh nhìn bốn phía xung quanh. Giác đình khoảng cách nơi này quá xa, có thể ngồi chỉ có bàn đu dây, nếu không phải ngồi trên cỏ.

Nàng là muốn hắn ngồi bên cạnh nàng sao? Nhưng là......

“Ngồi a!” Nguyễn Túy Tuyết hai tay nắm hai bên dây thừng, ngẩng đầu lên, lại thúc dục hắn một tiếng. Vẻ mặt tư thái của nàng như vậy giống như nàng tiên của mùa xuân, thuần khiết lại khả ái mê hoặc hồn người.

Hắn trước kia không phải là người như thế, luôn thực dũng cảm, mạnh mẽ. Bây giờ hắn lại gióng như năm đó, lúc theo đuổi nàng, thành thật bỡ ngỡ luôn ấp a ấp úng, rõ ràng rất muốn, lại không dám...... Nàng lại thích hắn như vậy! Nam nhân anh tuấn dũng mãnh suất khí lại ngượng ngập thật sự là làm cho lòng của nữ nhân dao động.

Doãn Đông Tinh chần chờ một chút, rốt cục thật cẩn thận ngồi ở bên kia bàn đu dây. Tuy rằng bàn đu dây này khá rộng có thể để cho hai người cũng ngồi, nhưng tránh không được sẽ có va chạm thân thể, Doãn Đông Tinh vừa ngồi xuống liền cảm giác được thân thể của Nguyễn Túy Tuyết vừa thơm ngát hương hoa lại mềm mại, điều này làm cho hắn run rẩy một chút, nhiệt độ cơ thể nhanh chóng tăng lên, cơ bắp cả người như cứng lại.

Hắn dùng khóe mắt ngắm nàng một chút, nàng coi như người vô sự hoàn toàn không biểu lộ ra vẻ gì, hắn đành phải mạnh mẽ trấn định, tiếp tục những lời vừa rồi định nói với nàng.

“Tuyết nhi, ta muốn nói với nàng, ta...... Ta lần trước ở Di Thấm viện cưỡng bức nàng, là ta không đúng, ta không nên......”

Ách......là lỗi của hắn ư? Tại sao thân thể của Tuyết nhi lại gần sát như muốn dựa vào hắn? Không, sẽ không, nhất định là hắn đã ngồi quá gần nàng.

Doãn Đông Tinh liền hướng bên cạnh di động thân thể một chút, tiếp tục nói, “Ta không nên đối với nàng như vậy, đêm đó nhất định đêm đó thân thể của nàng rất khó chịu phải không? . Còn...... Còn có......”

Hả?! Tại sao...... Tại sao bộ ngực của Tuyết nhi...... Bộ ngực của nàng dán tại...... Dán tại cánh tay của hắn?! Không, sẽ không, nhất định là hắn đã ngồi quá gần.

Doãn Đông Tinh lại hướng bên cạnh di động thân thể một chút, tiếp tục nói, “Còn có ta nói lý do nạp thiếp, kia cũng là lời nói dối. Kỳ thật là ta chịu không được người khác giựt giây, tự cao tự đại mà làm càn......”

Nha?! Tuyết nhi...... Miệng của Tuyết nhi nhi tại sao giống như hướng hắn bên tai thổi khí? Không...... Sẽ không, nhất định là hắn ngồi gần quá mức đi.

Doãn Đông Tinh âm thầm hít một hơi thật sâu, lại hướng bên cạnh di động thân hình khô nóng khó nhịn một chút.

Đáng thương nam nhân! Thân hình cường tráng lui ở một góc bàn đu dây, cố gắng duy trì cân bằng, cố gắng áp chế áp lực dục vong đang mạnh mẽ tăng vọt trong cơ thể, còn muốn biểu hiện ra bộ dáng rất thành ý, ý đồ bình tĩnh nói ra lời sám hối với nàng...... Cũng thật khổ cho hắn!

Hắn tằng hắng một tiếng, tiếp tục nói, “Khụ! Là tâm tính ta tự đại...... Là ta...... Không đúng. Ngày ấy ở Duyệt Vân sơn trang cũng là, ta không muốn mất mặt ở trước mặt người khác, mới có thể chỉ trích nàng. Đúng không --”

Doãn Đông Tinh đột nhiên hít một hơi thật sâu, ngừng thở. Này tuyệt đối không phải ảo giác! Tay của Tuyết nhi...... Tay nàng đang sờ...... Đang vuốt của hắn...... Của hắn......

Tay của nàng đang ở bên trong đùi hăn không an phận dao động!

Cả người Nguyễn Túy Tuyết dựa hẳn vào trên người Doãn Đông Tinh, một cái tay nhỏ bé lớn mật vuốt ve nửa thân dưới của hắn.

Hắn cả người cứng đờ không dám động đậy, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, sợ khi hô hấp, trái tim sẽ nhảy ra, đương nhiên cũng không dám tiếp tục nói nữa.

Này...... Đây là Tuyết nhi sao? Tuyết nhi trước kia tuyệt đối sẽ không như vậy, tuyệt đối cũng không dám như vậy!

“Như thế nào, muội đối với huynh ngay cả một chút lực hấp dẫn đều không có sao? Đông Tinh......” Nguyễn Túy Tuyết ghé vào lỗ tai hắn dùng giọng nói mềm mại say lòng người mị hoặc hắn.

Nhuyễn ngọc ôn hương ở bên, hơn nữa bàn tay ngà ngọc đang trêu chọc ở giữa hai chân của hắn, Hạ thân của Doãn Đông Tinh dục vọng nhanh chóng bị châm lửa đốt lên, nháy mắt dâng trào căng nóng, cứng rắn chờ phân phó!

“Tuyết...... Tuyết nhi, này không giống nàng trước kia...... Nàng...... Nàng trước kia......”

“Ưm -- Huynh chỉ có những lời này muốn nói với muội sao?” Cái lưỡi của nàng khẽ liếm vành tai của hắn một chút.

Không! Hắn không muốn nói, hắn chỉ muốn làm!

Gầm lên một tiếng, hắn đem Nguyễn Túy Tuyết bên cạnh, ôm lấy thân thể thơm ngát mềm mại của nàng, tách ra hai chân của nàng, để cho nàng khóa ngồi ở trên đùi mình. Nguyễn Túy Tuyết thuận thế hai chân thon dài cân xứng quấn chặt thấy thắt lưng tráng kiện của hắn, hai tay ôm lấy cổ của hắn, ghé vào lỗ tai hắn dùng lưỡi khẽ liếm mút lấy vành tai của hắn, thanh âm khiêu khích hắn.

Doãn Đông Tinh hơi thở hổn hển, không thể tin được đây là sự thật. Túy Tuyết dụ dỗ hắn? Túy Tuyết trước kia mềm mại thẹn thùng hiện tại lại chủ động muốn hắn? Hơn nữa hắn còn mang vẻ mặt vô cùng xấu xí, không lẽ như thế này là nàng còn yêu hắn sao?

Ông trời! Nếu đây là mộng, hãy để cho hắn vĩnh viễn không cần tỉnh lại!

Hắn nguyện ý dùng tính mạng của hắn đổi trận mộng xuân này!

Đây là ý tưởng cuối cùng của Doãn Đông Tinh, kế tiếp bản năng nam nhân tiếp quản tất cả.

Hắn vốn là nam nhân tinh lực dư thừa, đã hơn một năm không chạm vào nữ sắc, hiện tại tiểu mỹ nhân yêu mến lại rúc vào trong lòng, và quan trọng hơn là -- Nàng muốn hắn!

Hắn ở trên bàn đu dây biến thành một dã thú! Một dã thú không kiêng nể gì!

Bàn tay to lớn mạnh mẽ từ trước ngực của nàng xé rách bộ xiêm y màu hồng phấn, lộ ra một bộ ngực trắng tròn lồ lộ, đôi vai trắng nõn nà. Đôi cánh tay trắng như tuyết đang nắm lấy vai hắn, hắn cúi đầu dùng răng nanh cắn xé cái yếm đỏ thẳm rớt xuống, bộ xiêm y hồng phấn cũng rũ rượi vô lực rớt xuống dưới thắt lưng của Nguyễn Túy Tuyết, nửa người trên của nàng hoàn toàn trần trụi trắng ngần.

Doãn Đông Tinh vùi đầu vào giữa bầu ngực nàng, hấp thu hương thơm của nàng, bàn tay to lớn luồn vào bên trong váy, vội vàng xé rách tiết khố hạ thân nàng, tiết khố vang lên tiếng rách của vải, thành những mảnh vải vụn nằm rời rạc trên cặp đùi tuyết trắng của Nguyễn Túy Tuyết.

Bởi vì Nguyễn Túy Tuyết khóa ngồi ở trên đùi Doãn Đông Tinh, đôi gò bồng đào tròn trịa trắng ngần đối diện mặt của hắn, Doãn Đông Tinh dùng lưỡi liếm mút lấy đỉnh hồng cứng mẫn cảm của nàng, ở trước nụ hoa đỏ ửng dó dùng lưỡi đảo quanh nụ hoa nàng, nhẹ nhẹ mút lấy.

“A......” Nàng rên rỉ ra tiếng.

Một đôi đại chưởng lòn vào bên trong váy vuốt ve cái mông tròn lẳng trơn bóng của nàng, tiếp xúc với thân thể mềm mại tròn trịa thơm ngát của nàng làm cho huyết mạch hắn sôi sục căng cứng, ngón tay thô ráp từ sau mông lần tiến về phía trước, từ phía sau tìm kiếm lối vào của cửa mật huyệt, ngón tay thô ráp của hắn tiếp xúc với mật huyệt mềm mại non mịn vô cùng kích thích cảm xúc của hắn, ngón tay dài kia lần lần xâm nhập bên trong, mật huyệt hút trụ thật chặt ngón tay dài thô của hắn.

*****************************

Nguyễn Túy Tuyết dựa vào trên đầu vai cường tráng của Doãn Đông Tinh, mặt đỏ tim đập, há hốc miệng thở phì phò, nơi riêng tư dưới thân vì sự xâm nhập bởi ngón tay dài của hắn mà không ngừng tiết ra mật dịch, làm ướt đẫm nhẵn mịn cả ngón tay của hắn, ngón tay ra vào càng thêm kịch liệt thông thuận.

“A -- Đông Tinh! Đông Tinh......” Nguyễn Túy Tuyết hô hấp dồn dập, cả người nóng lên, ở trên người Doãn Đông Tinh không ngừng cọ xát, dường như lại muốn hắn xâm nhập sâu thêm một chút.

“Tuyết nhi...... Nàng sẽ bức điên ta!” Doãn Đông Tinh khàn khàn nói xong, mồ hôi ướt đẫm.

Hắn dùng một bàn tay đem quần áo trên người chính mình phá tan thành từng mảnh, lộ ra nửa người trên tráng kiện mạnh mẽ, để cho Nguyễn Túy Tuyết có thể dán sát vào tại trong ngực trần trụi của hắn; Hắn lại cởi bỏ đai thắt lưng, tháo luôn cái quần lót, phóng thích dã thú phân thân của hắn đang sưng phồng căng cứng đang gào thét đòi ra không thôi.

Hắn nâng Nguyễn Túy Tuyết mảnh mai dậy, đem hoa huyệt thấm ướt đẫm nhắm ngay phân thân đang sưng to vì dục vọng của mình. Để cho Nguyễn Túy Tuyết ngồi xuống, nam căn cứng rắn to lớn kia lập tức tận gốc đâm mạnh vào tiểu huyệt ướt át kia, lấp đầy mật huyệt, một cảm xúc nhoi nhói vì hắn quá to đang cố gắng tiên thật sâu vào làm cho Nguyễn Túy Tuyết nhíu mi lại, nhưng lại làm cho nàng muốn càng nhiều.

“A......” Cảm xúc tuyệt vời dâng tràn khắp cơ thể làm Nguyễn Túy Tuyết nhịn không được kiều mị ngân nga.

Nguyễn Túy Tuyết hơi điều chỉnh góc độ một chút, làm cho hai người kết hợp càng thêm chặt chẽ, hai chân nàng gắt gao bám chặt thắt lưng tráng kiện của Doãn Đông Tinh bởi vì hai chân nâng cao lên phía trên bám vào hắn, kéo căng thành vách bên trong của mật huyệt, làm cho phân thân nam tính bị bên trong của mật huyệt dầy đặc ẩm ướt ấm gắt gao mút chặt lấy của hắn, làm cho dã thú ở mật huyệt cực độ hưng phấn điên cuồng vùng vẫy trong cơ thể nàng.

“Ngô...... Ừm......” Nguyễn Túy Tuyết rên rĩ kiều mị càng kích thích thú tính của Doãn Đông Tinh.

Hắn một bàn tay đỡ lấy cái gáy của nàng, một bàn tay nâng đôi mông tuyết trắng của nàng lên, đem thân thể trần trụi của nàng càng áp sát vào hắn, giống như muốn hòa tan thân thể nàng vào với hắn. Búi tóc bị hắn làm rối tung, mái tóc dài xõa tung xuống dưới thân, che khuất tấm lưng trần trắng mịn tuyệt đẹp của nàng.

Doãn Đông Tinh ở mật huyệt ẩm ướt mềm mại điên cuồng dùng sức đâm thật sâu, mỹ nhân tuyệt vời trong lòng kiều thúc giục hắn, hắn càng ngày càng kích động, dưới thân càng dùng sức, bàn đu dây rung lên bần bật..

Nguyễn Túy Tuyết hai tay rời đi cái gáy cường tráng, ngược lại nắm chặt lấy hai sợ dây buộc bàn đu dây, hai tay Doãn Đông Tinh thì đang ôm lấy ngang eo nhỏ của nàng điên cuồng dao động thân thể nàng, tận tình vuốt ve, ở trên người nàng muốn tạo thêm ngọn lửa tình lớn hơn nữa.

Bàn đu dây đong đưa qua lại, mái tóc dài đen nhánh của Nguyễn Túy Tuyết đong đưa tán loạn trong gió, Doãn Đông Tinh lúc này đang vùi đầu vào bầu ngực rất tròn mềm mại của nàng tận tình liếm mút, mái tóc dài đen của nàng che khuất hắn, ngăn cản tầm mắt của bên ngoài, ở trước mắt hắn chỉ có thân thể tuyết trắng mềm mại bên dưới mái tóc dài, trên bàn đu dây ở Di Thấm viện hình thành một thế giới riêng nho nhỏ không cho người khác xâm nhập, chỉ có hắn cùng với nàng!

“A...... n......” Nguyễn Túy Tuyết đắm chìm trong say mê vô tận, dường như đang hưởng thụ quyền lợi của một vị trượng phu chuyên sủng thê tử, bị mồ hôi tẩm da thịt ẩm ướt chậm rãi nhiễm một tầng hoan ái kịch liệt mà tăng thêm kiều diễm.

Hạ thân dưới của hai người kết hợp chặt chẽ lửa nóng dâng đến cao trào, yêu dịch trong suốt từ những động tác kịch liệt mà tràn đầy ra, thấm ướt bắp đùi hai người.Bàn tay thô ráp của Doãn Đông Tinh cầm lấy đôi mông trắng như tuyết mềm mại của nàng, ngón tay dài không ngừng ma sát tiểu cúc động, đột nhiên Nguyễn Túy Tuyết cuồng loạn không ngừng phe phẩy đầu, thét chói tai ra tiếng, “A! Không cần...... Đông Tinh...... Không cần như vậy! Không cần......”

Ngón tay dài của hắn đùa bỡn tiểu cúc động dưới mông nàng, yêu dịch từ hoa huyệt tràn ra, đem ngón tay dài thô ráp của hắn thấm ướt đẫm, cũng bởi vậy ra vào tiểu cúc động cũng không cảm thấy khó khăn, nhưng làm như vậy, khơi dậy cảm xúc kì lạ và then thùng của Nguyễn Túy Tuyết.

Chưa từng có ai chạm vào nàng như vậy! Trước kia Doãn Đông Tinh cũng không có!

Kia...... Nơi kia...... Thật xấu hổ a!

Không cần!

Mặt nàng hồng thét chói tai ra tiếng.

“Không cần! Đông Tinh...... Chổ đó...... A...... Không cần vào...... A --”

Mãnh liệt cảm xúc và thẹn thùng khiến vách tường bên trong hoa huyệt của nàng co rút nhanh một chút, làm phân thân nam tính sưng phồng của hắn đã bị đè ép, làm Doãn Đông Tinh rên rỉ ra tiếng. Hắn cũng sắp chịu không nổi nữa rồi, của nàng hút thật chặt lấy hắn, dục vọng cuồng dại trong cơ thể rầm rĩ muốn phun đi ra.

“Bảo bối, nàng thật nhanh a...... Nàng là thuộc về của ta! Toàn thân cao thấp đều là của ta! Không cần thẹn thùng, nàng rất đẹp, rất đẹp......”

Bởi vì tiếu cúc động bên dưới đôi mông tròn trịa của nàng, bị ngón tay dài thô ráp của hắn ra vào, vì chưa từng có loại kinh nghiệm như thế này nên nàng thẹn thùng mặt đỏ như sắp bốc cháy, tuyệt sắc dung nhan đang sa vào trong tình dục cuồng loạn. Phía trước mật huyệt bị nam căn xâm nhập thật sâu, mặt sau tiểu cúc động lại bị ngón tay dài của hắn công chiếm, ở phía trước sau đều bị ra vào mạnh mẽ trêu đùa, còn đôi vú trắng nõn thì bị hắn cắn mút, làm cho thân thể Nguyễn Túy Tuyết bị kích thích tới cực hạn.

Nàng hai tay nắm chặt dây thừng, ngón tay bám chặt vào sợi dây, các đốt ngón tay trở nên trắng bệch, cái miệng anh đào nhỏ nhắn run run khẽ nhếch, ngực hô hấp dồn dập phập phồng rung động không thôi.

Doãn Đông Tinh vận động toàn thân cơ bắp, của hắn lưỡi, thắt lưng của hắn, mông của hắn, ngón tay dài của hắn, và cả...... Nam tính phân thân của hắn, va chạm thân hình tuyết trắn mềm mạig, bức bách nóng cháy huyệt khẩu thiêu nóng, đem Nguyễn Túy Tuyết từ trong hoan ái nam nữ ái ân, mây mưa thất thường đạt đến tầng cao nhất

“A...... A......” Nguyễn Túy Tuyết đã biến thành vô ý thức rên rĩ kích tình.

Cuối cùng nàng hét lên một tiếng, đạt tới cảnh giới cực độ thõa mãn, trong cơ thể đã xảy ra rung động kịch liệt, bên trong thành vách của mật huyệt truyền đến liên tục co rút, tiểu cúc động gắt gao hấp trụ ngón tay dài thô ráp, đôi môi anh đào đỏ tươi run nhè nhẹ, mắt đẹp không có tiêu điểm, mông lung mơ hồ, ngất đi.

Kề cận bùng nổ Doãn Đông Tinh cũng gầm nhẹ một tiếng, đem mầm móng nóng bỏng phun chỗ sâu nhất ở trong cơ thể Nguyễn Túy Tuyết.

Nguyễn Túy Tuyết rộng mở hai chân vô lực rũ thân hình xuông người của. Doãn Đông Tinh, hai tay buông thỏng xuống, cả người dán sát vào trên người hắn. Doãn Đông Tinh cũng không có rút phân thân nam tính của ra, để mặc nó chôn sâu ở chỗ sâu trong nữ tính mềm mại của nàng

Chất lỏng trắng nhợt từ chổ hai người hai người kết hợp chảy ra, từ bàn đu dây lay động, chất lỏng màu trắng dưới ánh nắng chiều biến thành một viên bọt nước màu vàng theo gió tung bay.

* * * *

“Ngô......” Nguyễn Túy Tuyết từ trong cơn mê tỉnh lại, đôi mắt khẽ chớp, phát hiện có một bàn tay to đang dao động ở trên người mình.

“Tuyết nhi...... Nàng đã tỉnh?” Trầm thấp thanh âm từ phía sau vang lên.

“ưm......” Nguyễn Túy Tuyết nằm nghiêng ở trên giường, đáp nhẹ.

“Có đói bụng không? Ăn vài thứ đi.” Hắn ôn nhu nói.

“Được...... Huynh thực cẩn thận.” Nàng xoay người đối mặt hắn, Doãn Đông Tinh có chút bối rối.

“Làm sao vậy?” Nguyễn Túy Tuyết nhìn ra vẻ mặt hắn hắn không được tự nhiên.

“Tuyết nhi, nàng...... Nàng thật sự không thèm để ý đến gương mặt kinh khiếp của ta sao? Ta sợ ta sẽ dọa đến nàng, nếu nàng đồng ý, ta có thể đội mặt nạ.”

Nguyễn Túy Tuyết nhìn ngoài cửa sổ liếc mắt một cái.

“Bây giờ đã là buổi tối, lại không có người sẽ đến Di Thấm viện, huynh đội mặt nạ cũng không có người xem, không cần đeo.”

“Không phải, ta là sợ làm nàng sợ thôi. Ta...... Mặt của ta......” Doãn Đông Tinh đối với gương mặ này của mình thực ra vô cùng để ý.

“Huynh để ý như vậy sao? Có muốn ta cũng vẽ gương mặt của ta xấu xí giống như huynh không.” Nàng nhin về phía hắn cười nhẹ.

“Không, trăm ngàn lần cũng không được! Tuyết nhi, nàng đẹp như vậy, trăm ngàn lần không thể a! Ta một chút cũng không thèm để ý, một chút cũng không để ý!” Vừa nghe nàng muốn làm xấu đi gương mặt hoa xinh đẹp, Doãn Đông Tinh sợ tới mức trái tim muốn nhảy ra ngoài, vội vã nói mình không để ý đến gương mặt xấu xa của mình.

“Vậy là tốt rồi. Ta có chút đói bụng, chúng ta ăn một chút gì đi!”

Nguyễn Túy Tuyết nhớ tới giường, lại cảm thấy cả người vô lực, thử một chút, lại ngã vào ổ chăn ấm áp.

“Đông Tinh, đây là có chuyện gì? Toàn thân ta vô lực, không dậy nổi giường...... Ta sinh bệnh sao?” Nguyễn Túy Tuyết nhìn hắn, trong mắt có một tia nghi hoặc. Nàng ban ngày hoàn hảo tốt, tại sao vào lúc này liền sinh bệnh?

Doãn Đông Tinh nghe xong, thực xấu hổ nói: “Không, Tuyết nhi, nàng không sinh bệnh.”

“Vậy sao ta không xuống giường được?”

“Kia...... Đó là......” Doãn Đông Tinh mặt đỏ lên, ấp a ấp úng.

Tuy rằng Tuyết nhi dường như đã tha thứ cho hắn, nhưng nếu hắn nói từ chạng vạng nàng ở trên bàn đu dây hôn mê sau, hắn đã đem nàng ôm vào trong phòng đối với nàng không ngừng yêu nàng, yêu cầu nàng vô độ, như muốn đòi hết bảy năm qua hắn nợ nàng, nàng có thể cho rằng hắn hơi quá đáng hay không?

Hắn vẫn là không nên nói thì tốt hơn!

“Ách...... Đó là...... Nàng không thể xuống giường cũng không sao, Tuyết nhi, ta ôm nàng là được rồi.” Doãn Đông Tinh nói xong liền đứng dậy đem Nguyễn Túy Tuyết ôm vào lòng.

Hai người đều là người trần truồng, bên giường có một tấm gương lớn, Doãn Đông Tinh ôm Nguyễn Túy Tuyết rời giường, nàng lơ đãng ngắm liếc mắt một cái vào bóng mình trong gương.

Ông trời, khó trách nàng rời giường không được! Nhìn xem bộ dáng chính nàng: Sưng đỏ cánh môi, toàn thân da thịt tuyết trắng đầy dấu hôn ngân xanh tím, dấu tay hằn lên, bàn tay … Ngay cả đóa hoa riêng tư bí mật của nàng đều sưng đỏ, đã thầm nhắc nhở nàng đã bị người ta không ngừng ‘ưu ái’

Nàng thầm oán nhìn Doãn Đông Tinh liếc mắt một cái, cái miệng nhỏ nhắn mím chặt lại, Doãn Đông Tinh từ ánh mắt của nàng biết sự tình đã bại lộ.

“Tuyết nhi...... Kia...... Đó là......”

Nguyễn Túy Tuyết lắc đầu không nói gì, đầu dụi vào ở trong ngực của hắn, hấp thu hương vị nam tính của hắn. Doãn Đông Tinh thấy thế cũng không nói, vô cùng thân thiết ôm nàng ngồi ở ghế. Trên bàn tròn đã sớm bày đủ loại thức ăn đầy màu sắc.

“Đây là Hà tổng quản sai người đưa tới. Đã qua một lúc lâu, đều lạnh, muốn ta gọi người hâm nóng lại hay không?”

n, Quan Nguyệt quả nhiên cẩn thận, Hạ Hà thực gả đúng vị hôn phu. Nguyễn Túy Tuyết trong lòng nghĩ.

“Không cần phiền toái, cứ như vậy ăn đi.”

Doãn Đông Tinh ôm Nguyễn Túy Tuyết, cẩn thận đem thức ăn đến bên miệng đút cho nàng, Nguyễn Túy Tuyết biết Doãn Đông Tinh là thật yêu nàng, bởi vì những chuyện như thế này là hắn trước kia cho tới bây giờ chưa từng làm qua. Hắn trước kia lúc ăn cơm nhất định phải ở phòng ăn, nói ở trong phòng dùng bữa sẽ bị người khác nhạo báng, càng miễn bàn sẽ đút thức ăn cho nàng.

Hắn hiện tại thay đổi thật nhiều, lại cẩn thận ôm nàng, đút cho nàng, mỗi một hành động đều tràn ngập trìu mến...... Nghĩ nghĩ, Nguyễn Túy Tuyết đột nhiên cảm thấy thân thể nóng lên.

“Đông Tinh, huynh cảm thấy nóng không? Thân thể của ta tại sao lại nóng lên?” Nguyễn Túy Tuyết quay đầu lại nhìn hắn.

“Không...... Đó là......”

Nguyễn Túy Tuyết giật mình, đột nhiên hiểu được!

Đôi mông trần của nàng đang ngồi ở trên dục vọng cứng rắn của hắn đang sưng phồng, khó trách thân thể lại càng ngày càng nóng!

“Huynh...... Huynh trước kia không phải như thế......” Nguyễn Túy Tuyết đỏ bừng mặt.

“Nàng trước kia cũng không phải như vậy. Xem ra chúng ta cần một lần nữa để tìm hiểu nhận biết về nhau.”

Doãn Đông Tinh ôm lấy ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng định đi đến trên giường, Nguyễn Túy Tuyết xấu hổ, “Không cần, ta còn chưa ăn no đâu, a...... Đổ hết rồi!” Chén canh cá trích không cẩn thận đổ vào trên bụng, đùi ngọc của Nguyễn Túy Tuyết.

Nguyễn Túy Tuyết đưa bàn tay nhỏ bé định lau, lại bị Doãn Đông Tinh nắn, lại, “Không vội, ta đến giúp nàng.”

Đem nàng đẩy ngã ở trên giường, Doãn Đông Tinh ở trên thân thể trắng như ngọc nhẹ nhàng đưa lưỡi liếm sạch, liếm mút khiến cho Nguyễn Túy Tuyết thở gấp liên tục.

Doãn Đông Tinh liếm xong nước canh đang ở trên bụng nàng, sau đó lưỡi linh hoạt đi xuống, mãnh liệt bên trong đùi ngọc của nàng, tiếp theo sau vùi đầu vào giữa hai chân của nàng.

“A...... Không...... Nơi đó...... Nơi đó không có dính vào a......” Nguyễn Túy Tuyết nhẹ bám chặt lấy đầu hắn đang cúi giữa hai chân mình.

Doãn Đông Tinh cũng không dừng lại, tiếp tục hướng bên troing đùi tiếp tục liếm hôn, một đường thẳng tiến, thẳng đến chổ bí mật của hoa huyệt.

“Đông Tinh...... Chỗ không có......” Đầu của nàng không ngừng phe phẩy, rung đông cả thân hình.

“Có chỗ này có dính vào.” Thanh âm của Doãn Đông Tinh từ trong bụi hoa rậm rạp của nàng truyền ra.

“n......” Nguyễn Túy Tuyết cũng không bảo hắn ngừng lại nữa, rõ ràng nên theo hắn đi!

Doãn Đông Tinh liếm mật huyệt trong chốc lát, dùng hai ngón tay tách hai cánh hoa đỏ ửng sưng phồng ra, xác định hoa huyệt đủ trình độ ướt át. Từ chạng vạng liền hoan ái không ngừng nơi riêng tư nữ tính, không cần âu yếm quá mức cũng đã tuôn trào mật dịch ẩm ướt và nhẵn mịn.

Hắn rất đứng dậy nhanh, đem hai chân Nguyễn Túy Tuyết dang rộng ra, thắt lưng khẽ động một chút, phân thân nam tính sưng to của hắn lập tức xâm nhập vào hoa huyệt ửng đỏ, bên trong vách tường của hoa huyệt gắt gao hút lấy mỗi một tấc vân da phân thân nam tính của hắn, hưng phấn kích thích khiến cho Doãn Đông Tinh xâm nhập càng thêm mãnh liệt.

“A...... Như thế nào...... Huynh...... Thật chán ghét......” Nguyễn Túy Tuyết hờn dỗi nhìn hắn một cái. “A!” Nàng đột nhiên hét lên một tiếng.

Doãn Đông Tinh ác ý ở trong cơ thể nàng dùng sức va chạm một chút, bỡn cợt mắt nhìn thẳng vào nàng, dường như đang nói: Ta muốn yêu nàng, không được kháng nghị!

Nàng không thuận theo khinh chủy hắn rắn chắc bả vai một chút.

“A!” Nàng lại hét lên một tiếng.

Doãn Đông Tinh đưa nam long cực đại của hắn ở trong cơ thể nàng hoạt động mãnh liệt, Nguyễn Túy Tuyết rốt cuộc không có thời gian kháng nghị và không thuận theo, ái ân kích thích khiến nàng mất đi lý trí, thân mình hoàn toàn bị cảm xúc khống chế, môi anh đào liên tục rên rĩ kích động, toàn thân đổ mồ hôi đầm đìa.

Hắn thích nhìn bộ dáng nàng trong cơn kích tình rên rỉ nỉ non, này đã cho hắn tự tin, tin tưởng Tuyết nhi vẫn thương hắn, không chê gương mặt hiện giờ của hắn, cho dù mặt hắn có xấu như quỷ mỵ.

Doãn Đông Tinh đem thân thể của nàng nghiêng sang một bên, giơ lên một cái đùi ngọc của nàng đặt ở trên giường, đem vật nam tính thật to của hắn cắm thật mạnh vào, thẳng vào chổ sâu nhất của đỏ hoa sưng phồng kia, trong cơ thể bị kích thích đến cực độ khiến cho Nguyễn Túy Tuyết rên rỉ liên tục.

Hắn biết nàng trước kia thực thích loại tư thế này, bởi vì tân hôn khi nàng hàng đêm hầu hạ, thường thường mệt mỏi nằm ở trên giường, nàng thường nằm nghiêng trên giường, ôm chăn phủ gấm, hắn từ phía sau, khẽ tách đôi chân của nàng ra, nghiêng người cắm vật của hắn thật sâu vào nàng, nàng liền ôm chặt chăn kêu rên liên tục. Loại tư thế ái ân này làm nàng ở phía trước có chăn dựa vào, sẽ không sợ người khác nghe thấy được, cho nên bất luận hắn có dùng sức lực mạnh mẽ kịch liệt như thế nào, hàm răng của nàng đồng thời có thể cắn chăn phủ gấm, ngăn cản dật ra tiếng thét chói tai nàng cũng không kháng nghị, khi tân hôn hắn đều là kêu nàng rời giường như thế.

A, kia tốt đẹp nhớ lại!

Nay lại ở tối nay ôn chuyện cũ, không biết Túy Tuyết có còn nhớ đến hay không? Hay là...... Nàng đã muốn quên? Không, sẽ không! Nàng tuyệt đối sẽ không quên khoảng thời gia ngót ngào như mật đó!

Mỗi khi nghĩ đến Nguyễn Túy Tuyết có thể sẽ quên khoảng thời gian ngọt ngào kia, Doãn Đông Tinh không tự giác tăng thêm lực đạo, làm thành giường phát ra tiếng vang, phối hợp tiếng rên rỉ kích tình say lòng người củaNguyễn Túy Tuyết, toàn bộ Mai hiên tràn ngập xuân sắc khôn cùng, hơi thở hổn hển gấp gáp, âm thanh rên rỉ yêu kiều kích tình không ngừng vang lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.