Giang Nam Tài Nữ, Đệ Nhất Khuynh Thành

Chương 68: Kết giao bằng hữu (8)



Lạc Yên thái hậu mồ hôi lạnh chảy ra, đôi mắt không ngừng di chuyển dè dặt nhìn xung quanh. Thấy vậy, Nhược Lam âm thầm buồn cười, nếu biết sợ như thế vậy tại sao ban đầu còn làm?

“Không biết Thái hậu đây có vui lòng kể loại chuyện tình của hai năm về trước cho ta nghe không?”

“Chuyện này…” Lạc Yên thái hậu nhíu mày liếc mắt về phía Lãnh Dạ Trúc Quân

Lãnh Dạ Trúc Quân khẽ gật đầu, sau đó lên tiếng:

“Hai năm về trước sau khi trẫm đăng cơ, triều đình vô cùng rối ren, lúc bấy giờ trong triều có hai thế lực đối địch nhau. Một là Lý tướng quân trung thần của triều đình, hai là Nhậm Hiên tể tướng đương triều, một nghịch thần!”

“Nhậm Hiên? Phụ thân của Nhậm Tề?” Nhược Lam nhướng mày hỏi.

“Đúng vậy.”

“Nếu vậy, Nhã phi nương nương hẳn là nữ nhi của Lý tướng quân và là người trong mộng của Nhậm Tề rồi.”

“Không sai.” Lãnh Dạ Trúc Quân thẳng thắn thừa nhận, sau đó nói tiếp: “Gia đình hai bên là kẻ thù, con cái của họ sao có thể yêu nhau, hơn nữa Lý tướng quân và trẫm đã vạch ra kế hoạch, lợi dụng Nhậm Tề để uy hiếp Nhậm Hiên.”

Nói tới đây, thanh âm của Lãnh Trúc Quân lạnh đi mấy phần, mâu quang băng lãnh liếc nhìn cây đàn tỳ bà trong tay Nhược Lam.

“Hoàng thượng, người đừng dùng ánh mắt đó nhìn vật thể của hắn, hắn sẽ đau lòng đấy. Có lẽ trong lòng người luôn nghĩ, cha nào con nấy, cha xấu xa thì con ắt hẳn cũng không tốt đẹp gì. Nhưng thế gian vạn vật luôn thay đổi, không có gì là tuyệt đối, đến cuối cùng Nhậm Tề chẳng phải đã vì Nhã phi nương nương mà bán đứng phụ thân của mình hay sao?” Nhược Lam nhếch miệng nói.

Nhã phi nương nương nghe đến tên mình, lập tức giật mình, đôi mắt hoang mang nhìn về phía Lãnh Dạ Trúc Quân. Nàng sao có thể không nhớ, năm đó là nàng đã hại chết Nhậm Tề, hắn quả thật không giống phụ thân của hắn, khi đó nàng còn quá bồng bột, mọi việc đều nghe lời của phụ thân, một lòng chỉ muốn lợi dụng tấm chân tình của hắn, là nàng đã sai lầm, cho đến tận bây giờ nàng vẫn còn nhớ câu nói cuối cùng của hắn: “Thật tâm thật dạ yêu mình nàng chỉ tiếc đến cuối cùng đành phải buông tay”. Cái khoảnh khắc hắn nhắm chặt đôi mắt vĩnh viễn rời khỏi thế gian, nàng cuối cùng cũng đã hiểu cái gì gọi là nguyện kiếp lai sinh, tương tư bất hối, thế nhưng tất cả đã quá muộn…Nghĩ đến đây, những giọt nước mắt không ngừng lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp của Lý Nhã Nhi, kí ức từng mảnh một lại hiện về…

Lãnh Dạ Trúc Quân mày kiếm chau lại càng nồng đượm, đã nhiều năm nay hắn chưa bao giờ thấy nàng khóc, lần nào đối diện với nàng, hắn cũng chỉ thấy nụ cười ôn hòa trên khuôn mặt nhỏ nhắn kia, tại sao bây giờ lại như vậy?

“Hối hận rồi phải không?” Nhược Lam nghiêng đầu nhìn về phía Lý Nhã Nhi, thanh âm ôn nhu hỏi:

“Ta…ta…Nếu như…” Lý Nhã Nhi nấc lên từng tiếng, ngắt quãng nói.

“Đời người không có chữ “nếu”. Thế giới không có thuốc trị hối hận. Hai từ “trân trọng” dễ nói khó làm. Năm đó Nhậm Tề một phần là vì nương nương, hắn không muốn người bị Lý tướng quân trách phạt, hơn nữa Nhậm Tề biết việc phụ thần mình làm là sai trái, Lãnh Dạ Chi Quốc chỉ có người họ Lãnh Dạ mới được phép nắm quyền, lý nào lại để Nhậm gia leo lên đầu? Chính vì điều này, Nhậm Tề mới bất chấp tất cả yêu người, bất chấp tất cả hậu quả sao chép lại tấm bản đồ cơ mật của phụ thân hắn.”

“Đấy là do hắn cam tâm tình nguyện. Sao có thể trách được ai.” Lãnh Dạ Trúc Quân lạnh giọng nói. Nhậm Tề dù sao cũng là con của nghịch thần, hắn nếu như giữ lại, thế khác nào tự đào hố trôn mình, hơn nữa Nhã Nhi sớm đã đinh là người của hắn, lý nào lại để rơi vào tay của kẻ khác?

“Hoàng thượng. Không biết người có muốn nghe lời nói thật lòng của ta?” Nhược Lam thở dài nói.

“Thỉnh Quận chúa chỉ giáo.”

“Người là hoàng đế cao cao tại thượng, vinh hoa phú quý hưởng cả đời, thế nhưng đã bao giờ người quay đầu lại nhìn và phát hiện rằng bên cạnh mình không có lấy một tri kỷ?”

Câu hỏi này quả thật khiến hắn kinh ngạc, tâm không khỏi dao động, có những lúc hắn cảm thấy rất cô đơn, quả thật là muốn tìm một người để tâm sự, một người có thể cho hắn cảm giác bình yên khi ở cạnh, thế nhưng trong Hoàng Cung hoa lệ này, biết ai là tri kỷ?

“Trong một ngày, cả gia tộc Nhậm gia bị xử trảm, máu chảy thành sông nhuốm đỏ cả một vùng, dĩ nhiên trong đó bao gồm cả Nhậm Tề, người có công trong việc giúp hoàng thượng có thể yên ổn mà ngồi lên long ngai. Hắn cứ tưởng rằng việc làm của hắn có thể hóa giải mối thù bao năm giữa hai nhà Nhậm – Lý, cuối cùng cũng có thể ở bên cạnh người nữ nhân mà hắn yêu thương nhất, thế nhưng điều hắn nhận được lại là một sự thật đau đớn, Nhã phi nương nương một bước trở thành phượng hoàng, vĩnh viễn xa tầm với. Hoàng thượng, người suy nghĩ cho thật kỹ xem, nếu không nhờ hắn liệu người có thể bình tâm ngồi trên long ngai uy nghiêm, Lãnh Dạ Chi Quốc liệu có được như ngày hôm nay?”

“Trẫm…” Lãnh Dạ Trúc Quân đang tính lên tiếng phản bác nhưng lại nghĩ không ra nên phản bác như thế nào.

“Hoàng huynh, tỷ tỷ nói đúng đấy, huynh vẫn là nên trả lại cho hắn một cái công đạo đi” Lãnh Dạ Thiên Vũ nhẹ giọng khuyên nhủ.

“Chuyện này, ai gia quả thật cũng có một phần lỗi, năm xưa khi hoàng thượng quyết định xử tử toàn bộ người Nhậm gia, lẽ ra ai gia nên can ngăn hoàng thượng tha cho Nhậm Tề, thế nhưng ai gia lúc đó lại bị dao động, ai gia sao lại không biết hoàng thượng yêu mến Nhã phi? Nếu như tha cho Nhậm Tề, há chẳng phải tạo cơ hội cho hắn và Nhã phi ở cạnh nhau, đồng thời cũng để lại một mối họa lớn cho quốc gia, Nhậm Tề nổi tiếng thông minh, văn võ song toàn, nếu như sau này hắn lại có dã tâm hệt như phụ thân của hắn thì phải làm thế nào? Cho nên ai gia…” Lạc Yên thái hậu thở dài một hơi, thanh âm buồn bã nói.

“Thái hậu, người có phải hay không chưa từng yêu ai?” Nhược Lam mỉm cười nghiêng đầu nhìn vế phía Lạc Yên thái hậu hỏi.

“A, chuyện này…” Lạc Yên thái hậu đỏ mặt, cúi đầu không nói.

“Một nam nhân dám vứt bỏ tính mạng của cả nhà để có thể bảo toàn sự bình an cho quốc gia, một nam nhân có thể vứt bỏ tất cả sĩ diện lấy lòng nữ nhân mà mình yêu, người nghĩ hắn sẽ có dã tâm gì?”

Dứt lời, Lãnh Dạ Trúc Quân, Thái hậu cùng Nhã phi nương nương mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn thẳng vào Nhược Lam, mỗi người chìm vào một suy nghĩ riêng. Không khí trong phòng lúc này vô cùng trầm mặc, ước chừng nửa khắc sau đó, Lãnh Dạ Trúc Quân mới lên tiếng:

“Là trẫm đã sai lầm, lúc ấy còn quá trẻ, khó tránh được nhất thời háo thắng…”

“Biết sai là tốt rồi. Vậy còn sự trong sạch của hắn?” Nhược Lam vuốt ve tóc mai của mình, chớp mắt hỏi:

“Trẫm ngay bây giờ sẽ chiếu cáo cả thiên hạ, giải bỏ oan khuất cho hắn.”

Nhược Lam nghe vậy lập tức liếc về phía Lãnh Dạ Thiên Vũ nói:

“Nhậm Tề, nghe thấy chưa? Ngươi có thể an lòng được rồi nha.”

Lãnh Dạ Thiên Vũ há hốc miệng, thanh âm run rẩy nói:

“Tỷ tỷ, hắn…hắn…hắn…”

“Hở, sao vậy?” Nhược Lam mắt toàn là ý cười hỏi ngược lại.

“Hắn nãy giờ đứng ở bên cạnh đệ ư?”

“Đúng vậy!”

“Óa óa óa, sao tỷ không nói sớm, hức hức.” Lãnh Dạ Thiên Vũ lúc này bất chấp cả hình tượng nhảy chồm lên trên ghế khóc bù lu bù loa.

“Ha ha.” Những người còn lại trong phòng thấy vậy, lập tức bật cười khanh khách, nỗi bất an ban nãy vì đó mà vơi đi một nửa.

Nhược Lam nhẹ nhàng vuốt ve cây đàn, sau đó hướng Nhã phi hỏi:

“Không biết người có còn nhớ cây đàn này?”

“Dĩ nhiên là nhớ, năm đó là Nhậm Tề đã dùng cây đàn này tấu một khúc cho ta nghe, đây cũng là kỷ vật cuối cùng của hắn mà ta còn cất giữ, tuy nhiên nửa năm nay đột nhiên lại biến mất.” Lý Nhã Nhi trả lời.

“Ta nhặt được cây đàn ở lãnh cung đấy. Có lẽ hắn biết, trái tim của Nhã phi nương nương đã không còn thuộc về hắn nữa, cũng đến lúc rời đi.”

“Ta…”

Nhã phi cúi thấp đầu, lung túng không biết nói gì.

Lúc này, Thái hậu và Lãnh Dạ Thiên Vũ nghe qua liền hiểu ý, Nhã phi tâm tư đã dần chuyển sang người khác rồi, trong lòng không khỏi vui mừng, trong hậu cung này, có mấy ai thật lòng yêu thương bệ hạ? Xem ra những ngày tháng trong cung của hoàng thượng sẽ không còn lạnh lẽo nữa.

Lãnh Dạ Trúc Quân thấy Nhã phi cúi đầu, hai bên má đã điểm một làn mây hồng, lập tức tiến đến ôm nàng, thanh âm hết sức cưng chìu nói:

“Trẫm sẽ không phụ nàng!”

Không khí đang vô cùng ấm áp thì một thanh âm của một viên thái giám vang lên:

“Thái hậu, Thất vương gia cầu kiến!”

“Cho mời Vương gia vào!” Lạc Yên thái hậu nói.

“Tham kiến mẫu hậu, hoàng thượng, Nhã phi nương nương.”

“Miễn lễ. Ai nha, sao hôm nay thất nhi lại ngoan ngoãn đến đây thỉnh an mẫu hậu vậy?” Lạc Yên thái hậu mỉm cười, thanh âm mang vài phần trêu chọc.

“Nhi thần ngoan ngoãn hồi giờ, mẫu hậu, người cứ nghĩ oan cho nhi thần.” Lãnh Dạ Thiên Kỳ bất bình nói

“Ha ha, được rồi, được rồi! Mẫu hậu không nói nữa.”

“Thái hậu, chuyện cũng đã giải quyết xong, ta cũng nên cáo từ thôi.” Nhược Lam đứng dậy vui vẻ nói.

“Ân. Ai gia đã làm phiền người rồi, trong Hoàng Cung phong cảnh rất đẹp, hay là các ngươi dẫn Quận chúa đi tham quan một chút.”

“Thế cũng được a.” Nhược Lam gật đầu đồng ý.

Nhã Nhạc Cung.

Nhược Lam nhìn dàn nhạc cụ trước mặt, trong lòng ai oán không thôi. Trời ạ, mấy cái này mà đem về hiện đại rao bán là giàu to! Đang trong lúc suy nghĩ về món hời khổng lồ do những nhạc cụ này mang lại thì mâu quang của Nhược Lam lóe sáng, nhìn chằm chằm vào một vật.

Thấy vậy, Lãnh Dạ Trúc Quân lập tức nói:

“Đấy là cây dương cầm, là một cống phẩm của xứ Phù Tang.”

“Đúng vậy tỷ a, bọn họ dâng lên toàn những cái kỳ lạ, đệ chưa bao giờ thấy một loại nhạc cụ nào không có dây mà chỉ có mấy cái nốt đen trắng thế kia, trong cung có ai biết chơi nó đâu.” Lãnh Dạ Thiên Vũ lắc lắc đầu nói.

Nghe vậy, Nhược Lam trừng mắt nhìn hắn, sau đó lạnh giọng nói:

“Là do đệ không biết chơi đấy chứ, cầm hộ tỷ cây tỳ bà, để tỷ tỷ chơi cho đệ xem.”

Nhược Lam ngữ khí hùng hổ, tiếng về phía cây piano, sau đó kéo một chiếc ghế gỗ tới trước cây đàn, ngồi xuống, ngón tay lướt nhẹ trên phím đàn, giọng hát cao vút cất lên ngôn ngữ xứ Phù Tang:

“Ánh sáng ấy trên cuộc hành trình tìm kiếm tình yêu.

Vẫn tiếp tục theo đuổi tương lai dù bị nhốt lại trong tim em.

Nếu mở cánh cửa do dự ấy ra, em sẽ bắt đầu một ngày mai tươi sáng.

Những ký ức đau thương chìm sâu tận đáy lòng.

Chẳng ai biết sự cô độc đau đớn này.

Vì sao ta vẫn luôn đánh mất những gì quý giá nhất?

Cơn mưa kéo dài bất tận lại hát lên giai điệu trầm buồn.

Chẳng biết từ khi nào em lang thang vô định trên con phố này.

Và cả khi em không còn nhìn thấy sự thật nữa.

Con đường mà em vững tin vẫn nằm trong tim em.

Ánh sáng ấy trên cuộc hành trình tìm kiếm tình yêu

Vẫn tiếp tục theo đuổi tương lai dù bị nhốt lại trong tim em.

Nếu mở cánh cửa do dự ấy ra, em sẽ bắt đầu một ngày mai tươi sáng.

Đem những giọt lệ này theo làn gió cuốn đi.

Những áng mây lững lờ trôi và bầu trời xanh kia thật quá xa.

Lặng lẽ thề với lòng mình…

Em sẽ sống và không bao giờ từ bỏ ước mơ bất tận đó…”

Sau khi giai điệu du dương của bài hát kết thúc, Nhược Lam quay đầu lại nhìn bốn người mắt đã mở to hết cỡ nhìn nó như một sinh vật lạ ở đâu rơi xuống, đặc biệt là Lãnh Dạ Thiên Vũ, biểu hiện của hắn vô cùng phong phú, mắt trợn lên, miệng thì há ra, cánh tay thì run rẩy chỉ vể phía nó, thanh âm kinh ngạc nói:

“Tỷ a! Tỷ lợi hại nha, cái đó mà cũng biết chơi.”

“Xùy! Bình thường thôi.”

“Quận chúa, người quả thật tài giỏi a, khi nào có dịp ta cũng muốn thình giáo người.” Lý Nhã Nhi ôn nhu nói.

“Nha, rất sẵn lòng.” Nhược Lam gật đầu đáp lại.

“Nàng biết nói tiếng của xứ Phù Tang?” Lãnh Dạ Thiên Kỳ nhíu mày hỏi.

“Dĩ nhiên, đấy là…” Nhược Lam đang tính nói đấy là nơi nó ở, làm sao mà không biết, may mà nó nhanh trí nhớ ra mình mà khai ra thế nào bọn họ cũng hỏi tùm lum, phiền chết!

Thấy Nhược Lam im lặng không trả lời, hắn lại tiếp tục hỏi:

“Đấy là…?”

“Đấy là do mẫu thân ta dạy!” Nhược Lam ngẩng đầu nhìn hắn, chớp chớp mắt nói.

“Thì ra là vậy. Quận chúa người thông thạo tiếng Phù Tang như vậy không biết có thể giúp trẫm một việc?” Lãnh Dạ Trúc Quân cất tiếng hỏi.

“Là việc gì?” Nhược Lam nghiêng đầu về phía vừa phát ra âm thanh.

“Ngày mai triều đình sẽ đón tiếp sứ giả của Phù Tang, trẫm chỉ biết một ít tiếng của họ, quân sư của trẫm hiện tại lại không có ở đây, chẳng hay người có thể giúp?”

Nghe vậy Nhược Lam đưa tay lên cằm khẽ vuốt ve, sứ giả? Nhật Bản 2500 năm trước là quốc gia đầu tiên trong khu vực Châu Á chuyển từ chế độ quân chủ chuyên chế sang chế độ độc tài, Thiên Hoàng Minh Trị là vị quốc vương đã đưa nền kinh tế, chính trị, giáo dục của Nhật Bản đạt đến một tầm cao mới, tuy nhiên nếu dựa vào thời gian mà tính, ông ta chắc đã chết rồi, chậc cũng không sao, con cháu của ông ta cũng tài giỏi đâu có thua kém gì. Nghĩ vậy, Nhược Lam nhìn Lãnh DạTrúc Quân mỉm cười nói:

“Hảo! Bệ hạ, ta sẽ giúp người.”

“Vậy là tốt rồi, coi như trẫm trút được một gánh nặng.” Lãnh Dạ Trúc Quân thanh âm khó nén phần vui mừng, hai tay chắp lại thành quyền hướng Nhược Lam đáp lễ.

“Chậc, ai biểu bệ hạ là hoàng huynh của Thiên Vũ làm chi, hắn đã gọi ta một tiếng tỷ tỷ, ta lý nào lại không giúp hoàng huynh của đệ ấy.” Nhược Lam cười duyên, ánh mắt không ngừng liếc xéo nhìn sang Lãnh Dạ Thiên Kỳ.

Lãnh Dạ Thiên Kỳ mặt lúc này đã tối sầm lại, trong lòng ngổn ngang trăm mối, hắn thật sự không hiểu nàng tại sao lại khắc khe với hắn như vậy, hoàng huynh hậu cung có vô số phi tần, hắn chỉ có mười lăm, trong đó ba người đã bị đuổi đi, nàng sao còn không vừa lòng?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.