Giang Nam Tài Nữ, Đệ Nhất Khuynh Thành

Chương 82: Mộng ảo lu mờ (5)



Tác giả: Phi Yến Nhược Lam.

Ngự Thư Phòng.

Nhược Lam đẩy cửa bước vào, mới vừa đi được vài bước, nó đã khựng lại, hơi nhíu mày nhìn nam nhân bên cạnh Huyền Viên Thiên Mặc.

Cảm nhận được ánh nhìn của nó, nam nhân kia cũng nhướng mày liếc lại, Nhược Lam bĩu môi bước thật nhanh đến trước mặt Huyền Viên Thiên Mặc, lạnh giọng hỏi:

“Mới sáng sớm, gặp ta có chuyện gì?”

“Tiểu nha đầu, sao lại giận dỗi rồi hả?” Y cười tà mị nói.

Nhược Lam không nói gì chỉ nhìn chằm chằm người đứng bên cạnh y.

Huyền Viên Thiên Mặc lập tức hiểu ý, hắn mỉm cười giới thiệu:

“Đây là Bạch Thụy Phong, tể tướng của Huyền Viên Hoàng Triều”

Y vừa dứt lời, Nhược Lam khóe miệng co giật, cái tên mỹ thụ này mà là tể tướng của Huyền Viên Hoàng Triều á? Lý nào lại thế?

“Thụy! Ngươi lui ra đi.” Huyền Viên Thiên Mặc phất ống tay áo, nhẹ giọng ra lệnh.

Bạch Thụy Phong mắt đầy hận ý đảo qua đảo lại trên người Nhược Lam, hắn cứ lặp đi lặp lại động tác này mấy lần, ước chừng mấy khắc sau đó mới hả dạ mà rời đi.

Cảm nhận được sự tò mò của nữ nhân trước mặt, Huyền Viên Thiên Mặc ngẩng đầu lên, chống cằm nói:

“Đừng nhìn vẻ bề ngoài thanh mảnh của hắn mà coi thường, hắn vừa là bằng hữu vừa là kẻ thù của trẫm, ngoại trừ hắn ra, không ai có thể là đối thủ của Huyền Viên Thiên Mặc này.”

Lời của y khiến Nhược Lam hoảng hốt, đây là lần đầu tiên y dùng danh xưng trẫm để nói chuyện với mình, ý của y là ngoại trừ Bạch Thụy Phong ra thì cho dù có là Nam Phong Thiên Hạo hoàng đế của Long Thịnh Hoàng Triều, Lãnh Khiết Hàn quân vương của Vô Ngân Quốc hay một Lãnh Dạ Trúc Quân được người người ca tụng của Lãnh Dạ Chi Quốc cũng không phải là đối thủ của y? Y là đang cảnh cáo mình sao? Dù cho mình có làm gì đi nữa vẫn không thoát khỏi lòng bàn tay của y?

Nhược Lam nghiến chặt răng, đôi bàn tay dưới ống tay áo âm thầm siết chặt, xung quanh tản mát luồng âm khí lạnh đến run người.

Ngọc Huyền Cung.

“Chủ nhân!” Bạch Bạch nũng nịu kêu một tiếng.

“Hửm? Đã làm xong rồi à?” Nhược Lam chớp mắt hỏi.

“Ân.” Dứt lời, Bạch Bạch lôi trong ống tay áo một tấm vải bằng da đưa cho Nhược Lam.

Khẽ nhếch miệng cười, có cái này trong tay đêm nay ta có thể tự do tung hoành rồi!

“Nghe nói Huyền Viên Thiên Mặc có cả một đội quân sát thủ xuất quỷ nhập thần?” Bạch Bạch nhét một chiếc bánh bao vào miệng, nhanh nhảu hỏi.

“Tể tướng của Huyền Viên Hoàng Triều là thủ lĩnh của đội quân sát thủ đó.” Nhậm Tề tiếp lời.

Nghe vậy, Nhược Lam giật mình, đôi lông mày nhíu chặt. Lại là hắn! Một Huyền Viên Thiên Mặc đã đủ khiến thiên hạ điêu đứng, nay lại có thêm một Bạch Thụy Phong ư? Nếu thế Huyền Viên Hoàng Triều chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh. Trận chiến này đến cuối cùng phần thắng sẽ về phía ai đây?

Ngự Thư phòng – giờ Hợi.

Bóng đêm yên tĩnh trải dài khắp hoàng cung tĩnh mịch, một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện xuất hiện trong Ngự Thư Phòng. Nhược Lam ẩn mình trên xà ngang nín thở quan sát động tĩnh của bóng đen ấy. Nó biết rõ bóng đen ấy là ai, thân hình đó dù có chết nó cũng nhận ra, nhưng là sao hắn lại đến đây, hơn nữa không tìm kiếm vật gì mà chỉ lướt nhẹ mũi hài lượn tới lượn lui xung quanh chiếc trường kỷ mà Huyền Viên Thiên Mặc ngồi? Nhược Lam cứ như thế nhìn hắn, trong lòng không khỏi suy nghĩ. Nếu như có thể thu phục hắn, khiến hắn quy thuận Long Thịnh hoàng Triều thì cục diện có lẽ sẽ đổi khác, thế nhưng làm cách nào mới có thể? Trong lúc mải mê suy nghĩ, nó không hề hay biết có một người đang âm thầm lặng lẽ ngồi ngay bên cạnh nó.

Cảm nhận được hơi thở nam tính lạnh buốt phả vào cổ, Nhược Lam giật mình quay đầu lại, đập vào mắt nó chính là hắn. Tim đập mạnh, Nhược Lam mở to mắt nhìn chằm chằm nam nhân trước mặt.

Khẽ nhếch miệng cười, ngón tay trắng noãn của hắn vươn ra với lấy vài lọn tóc của nó, thanh âm như có như không nói

“Nửa đêm nửa hôm, tiểu quận chúa sao lại đến đây vậy?”

“Đến điều tra.” Nhược Lam thản nhiên nói.

“Thế thì nàng đến lầm chỗ rồi, nơi này không có thứ mà nàng đang tìm.”

“Sao ngươi biết nơi này không có?”

“Vì thứ nàng tìm kiếm đang ở chỗ ta.”

Nhược Lam nhướng mày, Huyền Viên Thiên Mặc tin tưởng hắn đến như vậy sao? Có thể an tâm mà giao thứ đó cho hắn?

Trong lúc mải mê suy nghĩ, Nhược Lam không hề phòng bị, chớp lấy cơ hội đó, hắn nhanh chóng nhấc bổng nó lên, dùng khinh công tuyệt đỉnh đưa nó rời khỏi Ngự Thư Phòng.

Mà bản thân Nhược Lam cũng chỉ kịp thời thốt lên một tiếng nhỏ, liền bị hắn bế đi mất.

Ước chừng một khắc sau, hắn đưa Nhược Lam đến một nơi, nơi đó đẹp đến nỗi khiến Nhược Lam phải ngẩn ngơ, không thể thốt nên lời.

Một dải hoa tường vi lam trải dài dưới ánh trăng, tán hoa ước đẫm sương đêm sóng sánh màu xanh biếc. Từng vạt đom đóm di tản trong không trung tạo thành những đốm sáng vàng nhạt li ti, dòng sông nhẹ nhàng trôi hững hờ phản chiếu bóng hình mảnh khảnh của ai đó. Cảnh tượng này quen thuộc quá, rốt cuộc đã gặp ở đâu rồi? Nhược Lam nhắm mắt cố nhớ lại, nhưng càng cố gắng nhớ, đầu lại càng đau không thể nghĩ ra bất cứ thứ gì.

Bất chợt hắn vươn tay ôm lấy eo của Nhược Lam, kéo cả hai cùng nằm xuống bãi cỏ ẩm ướt. Nhược Lam mở mắt, đôi mắt trong veo nhìn hắn.

Đáp lại ánh mắt của Nhược Lam là từng cái mơn trớn khẽ khàng trên trán, dọc xuống sống mũi, hai má và cuối cùng dừng lại trên đôi môi mọng đỏ của nó, thanh âm ôn nhu hỏi:

“Nếu ta nói ta thích nàng, nàng có tin không?”

“Không.” Nhược Lam trợn tròn mắt trả lời.

“Tại sao?”

“Vì ta không tin ngươi.”

“Ta thích nàng, từ cái nhín đầu tiên.” Dứt lời, hắn đặt lên môi Nhược Lam một nụ hôn, nụ hôn của hắn không mãnh liệt như Lãnh Dạ Thiên Kỳ, không tinh tế như Huyền Viên Thiên Mặc nhưng lại có cái gì đó khiến Nhược Lam không thể khước từ. Nó cử nằm yên như vậy, để mặc cho hắn hôn.

Mãi một lúc sau, hắn mới thỏa mãn mà buông Nhược Lam ra, bật cười nói:

“Tại sao không đẩy ta ra?”

“Ngươi là ai? Ngươi không phải hắn.” Nhược Lam nhíu mày nói.

“Ta là hắn, hắn là ta, hai chúng ta tuy hai mà một, tuy một mà hai.”

“Ngươi và hắn, hai người các ngươi là? Sao có thể?” Nhược Lam hoảng hốt thốt lên.

“Nhược nhi, trên đời này không có gì là không thể.”

“Nhược nhi?” Nhược Lam thoáng nhăn mày khi nghe hắn gọi như vậy, cách gọi quá thân mật này có phần hơi quá đi.

“Tên nàng không phải có một chữ Nhược sao? Những kẻ khác đều gọi nàng là Lam nhi, nhưng ta thích chữ Nhược trong tên của nàng, Nhược trong từ bé nhỏ, dịu dàng, gọi nàng như thế cho ta cảm giác nàng như những nữ nhi bình thường khác, cần được che chở, yêu thương.”

“Ta không phải là một nữ nhi bình thường.”

“Tiểu nha đầu, có vẻ nàng rất thích cãi lại ta.” Hắn gõ lên trán của nàng, cưng chiều nói.

“Ta chỉ nói sự thật, sao lại đánh ta!”

Nhược Lam trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt ẩn hiện một tia không cam lòng.

Hắn nhìn nàng, mỉm cười nói:

“Trễ rồi, ta đưa nàng trở về.”

Ngự Thư Phòng.

Nhược Lam đá cửa bước vào, tên Huyền Viên Thiên Mặc đáng ghét, hai ngày nay đều bắt nó đến đây, thật sự rất buồn ngủ muốn chết, sao cứ nhè lúc sáng sớm mà gọi nó tới là sao. Mang theo tâm trạng bực bội, Nhược Lam thẳng tiền vào trong phòng.

Lúc tiến vào, Nhược Lam giật nảy mình nhìn nam nhân bên cạnh Huyền Viên Thiên Mặc, ngón tay run run chỉ về phía hắn:

“Lãnh…Lãnh Khiết Hàn!”

“Tiểu hồ ly? Nàng làm gì ở đây?” Hắn vừa nói vừa quay đầu nhìn sang Huyền Viên Thiên Mặc.

“Sao hả? Hai người biết nhau?” Huyền Viên Thiên Mặc tiếu tựa phi tiếu nói.

“Oan gia!” Nhược Lam lè lưỡi đáp.

“Nữ nhân ta thích!” Lãnh Khiết Hàn thẳng thắn trả lời.

“Ta cũng thích nàng a, làm sao đây?” Huyền Viên Thiên Mặc cũng tiếp lời.

Lời của y đổi lấy cái nhíu mày của Lãnh Khiết Hàn, hắn quay sang đăm chiêu nhìn Nhược Lam, thấp giọng hỏi:

“Nàng là tự nguyện hay bị bắt đến đây?”

“Ngươi nghĩ sao?” Nhược Lam đưa tay che miệng, ngáp một cái.

“Ha ha.” Lãnh Khiết Hàn chỉ cười lớn mà không hể trả lời câu hỏi cuả nó.

Quan sát một chút liền biết, Lãnh Khiết Hàn có vài phần dè chừng Huyền Viên Thiên Mặc.

“Gọi ta đến đây làm gì?”

“Muốn cùng nàng ăn điểm tâm sáng.” Huyền Viên Thiên Mặc vui vẻ đáp.

“Ta và ngươi? Sao không ăn cùng phi tử của ngươi ấy, rủ ta làm gì, không khéo sau bữa ăn này ta thành vật hiến tế của mấy phi tần nhà ngươi mất.”

“Bọn họ dám!” Huyền Viên Thiên Mặc lạnh giọng nói, con ngươi ánh lền những tia nhìn giận dữ.

“Được rồi, được rồi, ăn thì ăn.” Nhược Lam nhún vai nói.

“Tối nay hoàng cung mở yên tiệc, nàng có được đi không?” Lãnh Khiết Hàn nghiêng đầu hỏi Huyền Viên Thiên Mặc.

“Yến tiệc không thể thiếu giai nhân” Y mỉm cười, nhếch miệng trả lời.

Những lời này khiến khóe miệng Nhược Lam co giật không thôi, tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa, ôi thật là muốn quay về thời hiện đại ở cho xong!

An Hiên Điện.

Huyền Viên Thiên Mặc ngồi ở ghế chủ vị, hai bên là Lãnh Khiết Hàn và Nhược Lam, phía dưới là các phi tần và văn võ bá quan. Nhược Lam đưa mắt tìm kiếm, nhưng vẫn không nhìn thấy Hiểu Nguyệt. Ngẩng đầu lên nhìn Huyền Viên Thiên Mặc, khẽ hỏi:

“Ta không nhìn thấy Nguyệt phi nương nương”

“Hửm? Nàng ấy vốn không thích những yến tiệc xa hoa, cũng không thích những chỗ đông người.”

Nhược Lam gật đầu thay cho câu trả lời, tiếp tục ăn món bánh quế hoa trên bàn.

“Chư vị ái khanh, yến tiệc tối nay được tổ chức là để chào đón nhị vị khách quý đến An Hiên Quốc này. Một là Vô Ngân hoàng đế của Vô Ngân Quốc, hai là Phi Điệp quận chúa, quận chúa của Long Thịnh Hoàng Triều, đêm nay các khanh hãy cứ thoải má mà sên ca.” Huyền Viên Thiên Mặc cao hứng nói.

Y vừa dứt lời, bá quan văn võ cùng các phi tần đồng loạt quỳ gối, tung hô:

“Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn vạn tuế.”

Nhược Lam trừng mắt, cái gì mà khách quý, rõ ràng là bắt cóc ta đến đây, hãy đợi đấy, ta nhất định sẽ báo thù!

“Nghe nói Phi Điệp quận chúa tài sắc vẹn toàn, không những tinh thông cầm kỳ thi họa, múa cũng rất đẹp, không biết chúng thần có được may mắn được một lần nhìn thấy điệu múa của người?”

Nhược Lam đang thả mình thưởng thức một chén Lê Hoa tửu, bỗng nhiên câu nói của Bạch Thụy Phong làm nó nhíu mày, con ngươi băng lãnh nhìn về phía hắn, lạnh lùng đáp:

“Bổn quận chúa thân là hoàng tộc của Long Thịnh Hoàng Triều, mang trong mình dòng máu cao quý, múa trước mặt các ngươi há chẳng phải giống như những kỹ nữ ngoài kia ngày ngày dùng điệu múa mua vui cho nam nhân khắp thiên hạ sao?”

Lời vừa nói ra, văn võ bá quan lập tức nín thở, vô số ánh mắt không ngừng dán lên trên người Nhược Lam rồi lại nhìn Bạch Thụy Phong, không ai dám hó hé nửa lời. Bạch Thụy Phong biết mình đã lỡ lời, lập tức quỳ xuống:

“Là thần đã mạo phạm, mong quận chúa bỏ qua!”

“Không thể múa, nhưng có thể hát đúng chứ?” Huyền Viên Thiên Mặc đột nhiên thốt lên một câu, mà câu này khiến Nhược Lam nghiến răng nghiến lợi. Hừ, rõ ràng là cố ý giải vây cho thuộc hạ của mình. Dù sao cũng là hoàng đế ngỏ lời, nếu mình kiên trì không tuân theo há chẳng phải sẽ mang tiếng kiêu ngạo, coi thường hữu quốc sao?

“Đúng vậy a, nếu múa làm nàng bị vũ nhục vậy thì hát đi, tiếng hát xưa nay được xem là thiên bẩm trời ban, đâu thể xem là hạ nhục nàng.” Lãnh Khiết Hàn tiếp lời.

Nhược Lam mặc đầy hắc tuyến, ba người các ngươi là đang muốn chọc tức ta đây mà!

“Được, ta hát!”

“Ngươi cũng đứng dậy đi.” Huyền Viên Thiên Mặc ra lệnh cho Bạch Thụy Phong trở về chỗ ngồi.

Một cung nữ cung kính đưa cho Nhược Lam một cây cổ cầm, nó đưa tay cầm lấy, gảy một khúc đàn, tấu một bài ca:

“Khoác tấm áo tơi mờ sương, bước vào ngõ nhỏ

Tường hoa trước sân loang sắc màu

Lời đồng dao nhẹ ngân, gió trăng lại trầm mặc

Đang đợi ai thổi sáo hòa thanh chăng?

Cô độc bước lên lầu cao, phóng mắt ra xa

Non sông một thời của họ Vương đã đổi

Nhân sinh thường nói chuyện hợp tan, nghẹn ngào lui đến liệu được mấy?

Người bảo ắt do từ kiếp trước đã vô duyên

Có lẽ ánh trăng thuở xưa, đang chiếu rọi ta

Tuổi trẻ ngày ấy nay làm đau lòng kẻ tha hương

Bóng hình của người từng hiện lên giữa hàng mi của ai?

Ý thơ tứ tuyệt nặng bao tâm tư

Ngỡ rằng ánh trăng thuở xưa, uyển chuyển thành lời ca

Vừa ảm đạm lại vừa ấm áp, khiến nỗi lòng dậy lên bao khúc mắc

Nghe những lời chướng tai được bịa đặt trong tạp lục

Người vì ai dùng cả đời vướng mắc nơi hồng trần?

Sắc thu bảy phần sầu não, dùng ba phần ủ rượu

Hòa trong chuyện cũ mà dốc cạn vào cổ họng

Ngoài mộng trông ngọn đèn cạn dầu, trong mộng thấy người bạc đầu

Ta ở chốn này, phút chốc nhớ về ngày ấy

Cô độc bước lên lầu cao, phóng mắt ra xa

Non sông một thời của họ Vương đã đổi

Nhân sinh thường nói chuyện hợp tan, nghẹn ngào lui đến liệu được mấy?

Người bảo ắt do từ kiếp trước đã vô duyên

Có lẽ ánh trăng thuở xưa, đang chiếu rọi ta

Tuổi trẻ ngày ấy nay làm đau lòng kẻ tha hương

Bóng hình của người từng hiện lên giữa hàng mi của ai?

Ý thơ tứ tuyệt nặng bao tâm tư

Ngỡ rằng ánh trăng thuở xưa, uyển chuyển thành lời ca

Vừa ấm áp lại vừa ảm đạm, khiến nỗi lòng dậy lên bao khúc mắc

Nghe những lời chướng tai được bịa đặt trong tạp lục

Người vì ai dùng cả đời vướng mắc nơi hồng trần?

Ngưng mắt ngắm nhìn ánh trăng thuở xưa, kín đáo trao tình

Có đôi chút luyến tiếc đánh rơi vào trong cảnh vật

Ly rượu làm ướt manh áo trắng, tối nay chợt có gió tây nổi lên xào xạc

Nằm say trên thuyền, đèn chài phủ khắp mặt sông

Chấm mực bút ánh trăng thuở xưa phác họa lại người

Đến giờ vẫn luyến tiếc mặc kệ bao nhiêu phí hoài

Vào lúc sương tuyết năm ấy thổi trắng hàng mi của ta

Liệu còn ai châm tách trà đợi ta?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.