Giang Nam Tài Nữ, Đệ Nhất Khuynh Thành

Chương 92: Ưu đàm hoa (1)



Tác giả: Phi Yến Nhược Lam.

Sáng sớm ngày hôm sau, tại Mộ Dung Phủ xảy ra một chuyện ngoài ý muốn. Mọi người ai cũng lo lắng, đặc biệt là Nhược Lam.

Lặng lẽ ngồi ở bên giường nhìn song thân đang chìm vào giấc ngủ sâu hay nói một cách khác, họ đã chết rồi! Nhược Lam đờ đẫn nói không nên lời.

“Tiểu chủ nhân, thật xin lỗi!” Diệp Hàn cúi thấp đầu, nhỏ giọng nói.

Nghe thấy thanh âm của Diệp Hàn, Nhược Lam từ từ ngẩng đầu lên, u uất nói:

“Kể lại tình hình lúc đó cho ta nghe.”

“Chuyện này… Lúc ta nhận được tín hiệu mà đại chủ nhân thường dùng để liên lạc với Thiên Di Cung thì vội vã chạy tới, lúc đến nơi …” Diệp Hàn ấp úng đáp. Hắn thật sự nghĩ không ra kẻ nào có thể sát hại được đại chủ nhân và phu quân của người. Trên giang hồ ai mà không biết phu thê bọn họ song kiếm hợp bích là là bách chiến bách thắng.

Nghe thấy câu trả lời của Diệp Hàn, Nhược Lam nhíu chặt lông mày, mãi một lúc sau mới giãn ra, nhẹ nhàng nói:

“Ngươi lui ra ngoài trước đi.”

Diệp Hàn còn muốn nói điều gì đó nhưng nhìn thấy bộ dạng của Nhược Lam, hắn đành nuốt những lời muốn nói vào trong, lặng lẽ đi ra ngoài.

Cánh cửa vừa khép lại, hai tiểu đông tây cũng lập tức xuất hiện:

“Hai người biết kẻ nào làm?” Nhược Lam cánh tay nắm lại thành quyền, âm trầm hỏi.

“Ta không có biết nha, tuy nhiên kẻ có thể khiến nhị vị tiền bối thành ra như thế quả thật lợi hại.” Liễu Mặc dè dặt nói, hắn không dám nói thẳng là nhị vị tiền bối đã chết, chỉ có thể lảng tránh từ đó mà thôi.

“Trừ những vết thương ngoài da, ta thật sự không tìm thấy đòn chí mạng nào có thể khiến phụ mẫu ta ….” Nhược Lam nghiến răng nói.

“Bởi vì họ không chết vì bị thương mà chết do lời nguyền.” Lãnh Huyết bình thản nói.

Nghe vậy, Nhược Lam giật mình, đôi mắt to tròn kinh ngạc nhìn hắn.

“Năm ngàn năm trước trong tam giới xuất hiện một con Xà yêu tên gọi Huyết Lệ, hơi thở của hắn tàn độc đến nổi có thể đốt cháy cả một khu rừng và máu của hắn chính là kết thúc cho sự bất tử của các vị thần.” Lãnh Huyết lại tiếp tục nói.

“Kết thúc cho sự bất tử?” Liễu Mặc kinh hãi hỏi ngược lại.

“Sẽ là kết thúc cho sự bất tử nếu hắn có thể giết chết được vị chúa tể tái tạo nên sự sống của con người mà người đó không ai khác chính là Thiên đế. Năm ngàn năm trước Huyết Lệ gây rối nhân gian, làm hỗn loạn cả tiên và yêu. Lúc đó ngay cả Thiên đế cũng bất lực, ngài đành tập hợp hội nghị Điêu Linh Lung gồm chín vị thần tiên tối cao của Thiên đình, Ma Vương cùng chín vị sứ giả bóng tối mạnh nhất của Ma giới. Tại hội nghị này tiên ma ký một hiệp ước hòa bình, cùng nhau hợp lực chống lại Xà Vương. Tuy nhiên ngay cả khi tiên ma hiệp lực vẫn chỉ có thể làm hắn bị thương chứ không giết được hắn. Không còn cách nào khác, chúng sinh tam giới đành phải kêu gọi ba vị thần vĩ đại nhất của tam giới là thần Thời Gian, thần Sinh Mệnh và thần Hủy Diệt cùng nhau thức tỉnh sau hàng vạn năm chìm sâu vào giấc ngủ.” Lãnh Huyết dừng lại một chút, thong thả hớp một ngụm trà, trong lúc dẫn dắt câu chuyện, hắn đã biến lớn từ lúc nào không hay.

“Sau đó thì thế nào? Nhược Lam vội vã hỏi.

“Sau đó ư? Thần Thời Gian và thần Sinh Mệnh là hai vị thần có thể coi là nhu hòa nhất nhưng cũng là lạnh lùng nhất, hàng vạn năm trước vì bất mãn với Thiên đế nên họ đã thề là sẽ không can thiệp vào chuyện của ngài nữa, riêng chỉ có thần Hủy Diệt vị thần tàn bạo và khát máu nhất đồng ý đứng ra thu phục Huyết Lệ. Nói y vì bảo vệ tam giới mà đứng ra là không đúng, chỉ có thể nói y vì muốn thể hiện sức mạnh của mình cũng như thu phục một quái vật mạnh mẽ như thế làm sủng vật để chơi mà thôi.”

“Vậy kết quả thế nào?” Vì lúc này Lãnh Huyết đã hóa lớn cho nên Liễu Mặc không ngần ngại trèo lên bả vai của hắn, ở bên tai hắn líu ríu hỏi:

“Thần Hủy Diệt thu phục được Huyết Lệ, ta chỉ biết đến đó, khoảnh khắc vị thần đó chiến đấu với Xà Vương không ai có thể nhìn thấy, cũng không ai có thể nghe thấy họ nói những gì. Người ta chỉ biết y thắng và Xà Vương kể từ giây phút đó luôn trung thành với y.”

“Vậy ý ngươi muốn nói cái chết của phụ mẫu ta là do Xà Vương Huyết Lệ gây nên?”

“Cái này ta cũng không chắc lắm, chỉ là dạo gần đây ta vẫn luôn cảm nhận được một luồng tà khí cực kỳ mạnh mẽ, ta tồn tại đã gần vạn năm, gặp qua không ít người, kẻ có thể mang một thân tà khí như thế xác thực có thể đếm trên đầu ngón tay.” Lãnh Huyết trầm mặc nói

“Giả sử như người hại chết phụ mẫu ta đúng là Huyết Lệ, mà ngươi khi nãy lại nói hắn rất trung thành với thần Hủy Diệt. Nếu vậy có khi nào thần Hủy Diệt đã hạ phàm?” Nhược Lam ánh mắt lóe lên vài đạo ánh sáng lạnh.

“Cái này ta không biết, nhưng ta biết một cách có thể hóa giải lời nguyền.” Lãnh Huyết nói.

“Cách gì?” Liễu Mặc và Nhược Lam đồng thanh hỏi.

“Hoa Ưu Đàm mọc trên đỉnh Nhân Thiên.”

“Gì chứ?”Ưu Đàm hoa là loài hoa tượng trưng cho đức Phật, ba nghìn năm mới nở một lần, từ trước đến giờ nhân sinh chưa ai có thể lên đến đỉnh núi đó, càng không thể thấy Ưu Đàm hoa, Lãnh Huyết, ngươi nói thế chẳng khác gì không nói đâu.” Liễu Mặc nhíu mày nói. Hắn biết luận về hiểu biết và phép thuật hắn không bằng Lãnh Huyết nhưng điều Lãnh Huyết vừa nói thật sự là bất khả thi, cho dù Nhược Lam có lên được tới đỉnh núi ấy nhưng chắc gì Ưu Đàm hoa sẽ nở?

Nghĩ đến đây Liễu Mặc bất giác thở dài, từ khi đến đây chủ nhân đã trải qua không ít chuyện, nay chiến tranh loạn lạc, nhị vị tiền bối là chỗ dựa vững chắc nhất cho chủ nhân cũng như Long Thịnh, ấy vậy mà hai người ấy rơi vào tình trạng này, e rằng Long Thịnh sẽ không thể vượt qua.

“Chỉ cần hái được Ưu Đàm hoa thì ngươi sẽ có cách cứu phụ mẫu ta?” Nhược Lam nghiêng đầu nhìn Lãnh Huyết.

Lãnh Huyết khẽ gật đầu sau đó liếc mắt cảnh cáo Liểu Mặc không được nói sự thật về hoa Ưu Đàm cho Nhược Lam biết, Liễu Mặc thấy vậy lập tức nuốt tất cả những lời muốn nói vào trong, lo lắng nhìn chủ nhân của mình

Huyền Viên Hoàng Triều.

“Thiên Mặc, ngươi đã giết bọn họ sao?” Bạch Thụy Phong nhíu mày nhìn chằm chằm con người cao cao tại thượng đang ngồi trên long kỷ kia.

“Hửm? Nào phải, không phải cả ngày nay ta đều ở trong thư phòng sao, con mắt nào của ngươi thấy ta giết họ?” Huyền Viên Thiên Mặc híp lại đôi con ngươi, cười nói.

Nghe hắn trả lời như thế, Bạch Thụy Phong chỉ có thể thở dài, mấy ngày gần đây, Huyền Viên Thiên Mặc cùng tên quân sư Huyết Lệ kia cứ dính lấy nhau như hình với bóng, rốt cuộc bọn họ đang âm mưu chuyện gì? Tên Huyết Lệ kia có một cái gì đó khiến hắn phải dè chừng, một cái gì đó rất tà khí.

Thấy hắn im lặng, Huyền Viên Thiên Mặc nhếch miệng hỏi:

“Sao vậy? Ngươi lo cho bọn họ? Bạch Thụy Phong đừng quên thân phận của mình, Nam Phong Tử Đằng và Phi Yến Nhược Hy là hai đại cao thủ, một kẻ giỏi binh pháp, một kẻ chuyên phá trận bát quái, hơn nữa dưới trướng bọn họ còn có rất nhiều thuộc hạ thuộc hàng cao thủ, có bọn họ Long Thịnh như hổ mọc thêm cánh, điều này bất lợi với chúng ta, sớm hay muộn bọn họ chắc chắn phải chết.” Huyền Viên Thiên Mặc ngoan độc nói.

“Ta hiểu, nhưng ngươi với tên Huyết Lệ kia sao cứ quấn lấy nhau?”

“Ha hả, từ khi nào ngươi bắt đầu quản chuyện của ta? Ngươi ghen sao?” Huyền Viên Thiên Mặc cười lớn, tà mị nhìn chằm chằm Bạch Thụy Phong.

“Ngươi, ta mà ghen tị ư? Ngươi ngươi… ngươi.” Bạch Thụy Phong tức giận tới nỗi đỏ cả mang tai, khuôn mặt phiếm hồng thoạt nhìn rất diễm lệ.

Mộ Dung Phủ.

“Đại ca, ngũ ca, chuyện tình của Long Thịnh muội trông cậy vào hai người.”

“Muội đừng lo lắng, mọi chuyện ở đây đã có chúng ta, muội hãy lo cho thúc phụ và thúc mẫu đi.” Nam Phong Dịch Thiên xoa xoa đầu Nhược Lam, ôn nhu nói.

“Bảo trọng.” Mộ Dung Phi Tuyết nghiêng đầu nhìn Nhược Lam một cái, cuối cùng cũng chỉ nói ra hai chữ này.

Nhược Lam cáo biệt mọi người, dắt theo Phi Vũ đi tìm hoa Ưu Đàm, trước khi đi Lãnh Huyết và Liễu Mặc đã hứa nhất định sẽ bảo quản thật tốt thi thể của bọn họ, tuyệt đối không để nó thối rửa. Hai tiểu đông tây đã để lại Mộ Dung Phủ, cuộc hành trình này xem ra chỉ có một mình Nhược Lam độc bước mà thôi.

Tây sương phòng.

“Tại sao không nói cho chủ nhân biết? Ngươi cũng biết là hoa Ưu Đàm ba ngàn năm mới nở một lần mà, nếu như chủ nhân không tìm được vậy há chẳng phải gieo hi vọng cho người rồi tàn nhẫn dập tắt nó sao?” Liễu Mặc nhíu mày hỏi.

“Ngươi nói không sai, đúng là Ưu Đàm ba ngàn năm mới nở một lần nhưng ngươi cũng đừng quên Ưu Đàm là loài hoa của Đức Phật, chỉ cần có tâm kinh động đến trời đất Ưu Đàm hoa chắc chắn sẽ nở, thay vì cứ ngồi đây u sầu không dứt sao chúng ta không cố gắng thử một lần. Dù sao nếu có cơ hội nhất định phải thử.” Lãnh Huyết thấp giọng trả lời.

Liễu Mặc thấy cũng có lý nhưng hắn chung quy vẫn như cũ một mực cho rằng để Ưu Đàm nở không phải chuyện đơn giản, Nhân Thiên là nơi oan hồn tụ tập, ma quỷ lượn lờ, một mình chủ nhân sẽ vượt qua được chứ?

“Chủ nhân sẽ không một mình, hắn nhất định sẽ bảo vệ chủ nhân.” Lãnh Huyết dường như đọc được suy nghĩ của Liễu Mặc cho nên tiếp tục nói.

“Hắn?” Liễu Mặc tròn xoe mắt nhìn Lãnh Huyết: “Hắn là ai? Ai là hắn?”

Tin dữ từ Long Thịnh chính là chuyện Nam Phong Tử Đằng và Phi Yến Nhược Hy đã chết, bất quá tin tức này vẫn đang còn là bí mật thì bên kia, Lãnh Dạ Chi Quốc cũng nhận được một hung tin.

“Ngươi nói cái gì?” Thanh âm đầy băng lãnh của Lãnh Dạ Trúc Quân vang lên.

“Bẩm hoàng thượng… thành… thành… thành…” Tiểu thái giám sợ hãi đến tột độ, thanh âm run rẩy trả lời.

“Còn không mau nói!” Lãnh Dạ Trúc Quân phẫn nộ gầm lên.

“Vô Ngân Quốc đã chiếm được thành Nam Dương.” Tiểu thái giám nuốt nước bọt nói ra một hơi, sau đó mồ hôi lạnh không ngừng chảy ra, tin tức này quả là điềm xấu với Lãnh Dạ Chi Quốc, chỉ trong một đêm mà thành Nam Dương bị phá, nói có ai tin chứ?

“Không thể nào, sao có thể chỉ trong một đêm.” Lãnh Dạ Trúc Quân sắc mặt đại biến, mày kiếm chau lại nồng đượm.

“Mau triệu Thất vương gia vào cung!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.