Giang Sơn Tươi Đẹp

Chương 1: Tỉnh dậy trở thành Nữ Hầu



[* Vua của một nước nhỏ Thời Xuân Thu – Chiến Quốc có danh xưng là Hầu]

Trên bàn gỗ hoa Lê vàng, trầm hương lượn lờ lan tỏa trong ấm lô, mây mù bốc lên như cơn gió thoảng nhẹ. Ánh nắng ban mai chen nhau chiếu vào khe hở của khuông cửa sổ khắc hoa. Đối diện một cái bàn cách đó không xa, bức rèm thủy tinh đung đưa buông rũ xuống nền đất, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, nơi ấy càng thêm bừng sáng lấp lánh.

Đây là căn phòng rộng lớn gần như trống trải nhất cung điện, lúc này mọi nơi mặc dù đứng đầy cung nhân, nhưng bầu không khí lại vô cùng yên tĩnh. Ai nấy đều đang nín thở trầm ngâm, xuôi tay đứng ngay ngắn, nhưng tầm mắt không theo quy cũ đều đồng loạt nhìn chằm chằm chiếc giường gỗ khắc hoa phía sau bức rèm.

Nói đúng hơn là bọn họ đang nhìn bóng người ở trên giường.

Cửa điện đột nhiên hơi hé mở, một chú mèo con toàn thân trắng muốt tròn trịa như quả cầu lách vào giữa khe cửa, kêu meo meo hai tiếng, nó rất nhàn hạ nhởn nhơ đi dạo một vòng quanh điện, thế nhưng không có một cung nhân nào dám bước lên đuổi nó đi.

Chú mèo con dường như rất bất mãn vì không ai để ý tới nó, bỗng chốc nó chạy về phía ngoài cửa lao vào một vòng tay trắng nõn trơn mịn, hành động này của nó đã phá vỡ sự yên tĩnh vắng lặng ban nãy.

Chủ nhân đôi tay ấy là một phụ nhân tuổi độ bốn mươi, bà bế mèo trắng nhỏ đứng dậy, cung trang màu nâu đỏ theo động tác đơn giản đó xòe rộng ra, chất liệu vải thì trơn mượt như nước, có thể thấy được nó cao quý cỡ nào.

Hàng lông mày kẻ đen của phụ nhân nhíu lại, ánh mắt lo lắng liếc nhìn cửa điện, sau đó quay đầu đi, trên gương mặt đẹp đẽ cao quý chỉ có sự bất an, nói với người ở phía sau: "Lang thái phó, ông nói xem lần này Ninh nhi có thể qua nổi không?"

Người đứng phía sau được gọi Lang thái phó là một nam tử trên dưới năm mươi, diện mạo nho nhã, mặc dù râu tóc đã hoa râm, nhưng vẫn có thể thấy được khi còn trẻ cũng là người tuấn tú thanh tao.

"Thái hậu không cần lo lắng, quân thượng chắc chắn sẽ bình an vô sự." Nói thì nói thế, nhưng thần sắc trên mặt đã bán đứng sự lo âu ở trong lòng ông.

Thái hậu ôm mèo trắng nhỏ vào lòng, một tay vô thức vuốt ve nhè nhẹ bộ lông của nó, nhưng tầm mắt lại liếc về hướng cửa điện, "Ngự y nói, nếu hôm nay không thể tỉnh lại, thì con bé sẽ...." Nói xong, sắc mặt bà chuyển sang bi thương, trong mắt giăng đầy sương mù, hơi nước từ từ ẩn hiện.

Lang thái phó thở dài một tiếng, "Thái hậu không cần lo ngại, người hiền có trời phù hộ, quân thượng tất nhiên sẽ gắng gượng qua được ải này."

Thái hậu chớp chớp mắt, ép nước mắt chảy ngược vào lòng, hít một hơi thật sâu nhìn về phía Lang thái phó, lắc đầu nhè nhẹ nói, "Cũng tại đứa nhỏ này quá mức tùy hứng, chỉ vì một tên nam sủng mà biến mình thành ra thế này."

Lang thái phó nghe lời này thì mặt lộ vẻ lúng túng, ho nhẹ một tiếng, "Thái hậu nói vậy là sai rồi, người đó...À, là nam sủng ấy, người này cũng không phải người bình thường, mà chính là Lục công tử của Đông Việt, đệ đệ ruột của đương kim Đông Việt vương."

Thái hậu nghe vậy bỗng ngẩn ra, nhưng chỉ trong nháy mắt đã thay đổi sắc mặt, trong giọng nói cũng mang theo tức giận, "Nhưng bọn họ cũng không thể ra tay độc ác như vậy được, nếu lần này Ninh nhi không thể tỉnh lại, dù cho ai gia có dốc hết toàn lực của Nam Chiêu quốc chúng ta, cũng phải hướng Đông Việt đòi lại công đạo này!"

Lời nói ấy vô cùng nghiêm túc, đến cả xưa nay luôn giữ cho mình vẻ chững chạc ôn hòa như Lang thái phó cũng khó nén kinh ngạc. Nhưng chỉ trong nháy mắt ông đã bình tĩnh lại, dưới gối thái hậu chỉ có mỗi nữ nhi này, ngày thường hết sức sủng ái, cũng khó trách bà sẽ nói như vậy. Huống chi, nữ nhi duy nhất này còn là quân chủ duy nhất của Nam Chiêu.

Trong lòng ông thở dài, nếu như không phải vì nguyên nhân này, thì vị quốc quân kia đã không được sủng lên tới tận trời rồi. Ngay cả Lục công tử của Đông Việt mà cũng dám trực tiếp thu nạp vào hậu cung. Càng làm cho người ta bất lực hơn chính là, lúc Lục công tử trốn thoát khỏi vương cung Nam Chiêu, sau đó quân chủ mới biết được thân phận của hắn thế nhưng chẵng những không cảm thấy hối hận bởi hành động của mình, ngược lại còn dẫn theo quân xông lên ngăn chặn. Kết quả bị đại tướng của Đông Việt đến tiếp ứng bắn cho một tên và bị trọng thương, từ khi hồi cung cho tới nay đã hơn nửa tháng nhưng vẫn chưa tỉnh lại.

Lang thái phó càng nghĩ càng rầu rĩ, Nam Chiêu tuy là địa phận vùng đất phương Nam, dân chúng giàu có, nhưng quốc quân hoang đường như thế, nếu cứ tiếp tục như vậy cuối cùng sẽ có một ngày, e rằng....

Ông dằn xuống nỗi lo ngày nào cũng khiến mình suy nghĩ, giương mắt lên nhìn thấy thái hậu vẫn mang vẻ mặt bi thương, ánh mắt đờ đẫn vô hồn cho thấy trong lòng bà đã sốt ruột tới cực điểm.

Có thể do tâm trạng bị đè nén quá mức, đến nỗi mèo trắng nhỏ trong ngực bà cũng bắt đầu không chịu được uốn éo, sau khi giãy giụa một hồi nó thoắt chùi ra khỏi vòng tay thái hậu, nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất, còn hết sức ưu nhã lúc lắc thân thể. Mà thái hậu thì hoàn toàn không hay biết gì về hành động này của nó.

Chú mèo nhỏ meo meo ê a, lúc la lúc lắc nện từng bước đi về phía cửa điện. Sau khi lẻn vào trong điện, lần này nó không càn rỡ chạy trong điện như lần trước, mà chỉ rón rén nhẹ nhàng đi tới cạnh bức rèm che thủy tinh, bắt đầu dùng móng vuốt nhỏ của mình đùa giỡn những hạt trân châu.

Nhóm cung nhân canh gác trong điện vẫn giữ im lặng không một tiếng động, giống như dưới chân họ đã mọc rể.

Đột nhiên, ngoài điện truyền đến giọng nói của thái hậu, âm thanh kia tựa như rất mệt mỏi, nhưng cũng mang theo nỗi bi thương hết sức rõ ràng, "Các ngươi lui xuống hết đi, đừng làm ồn Ninh nhi nghỉ ngơi."

Nhóm cung nhân vốn đang như lão Tăng ngồi thiền, trong nháy mắt như được sống lại, dịch chuyển bước chân, sau đó dùng tốc độ cực nhanh rời khỏi cửa điện.

Trong điện càng thêm mênh mông trống trải, chỉ còn lại một người và một mèo. Gió bỗng từ đâu nổi lên, cửa điện khẽ lung lay theo gió, sau đó từng trận gió đua nhau thổi vào, khiến cho bức rèm thủy tinh lay động vang lên khe khẽ. Mèo trắng nhỏ bị bức rèm đột nhiên lắc lư dọa sợ lập tức nhảy sang một bên, phía sau rèm lộ ra bàn tay trắng xanh vắt ở mép giường gỗ khắc hoa, đột nhiên giữa bàn tay có một ngón giật giật, sau động tác đó, cả bàn tay cũng đều động đậy.

"Ưm...." Tiếng rên rỉ cực khẽ từ trên giường bật ra, quân chủ Nam Chiêu chậm rãi he hé mí mắt. Hàng mi khẽ run, sau khi chớp chớp mấy cái, thần sắc trong mắt vốn mơ hồ đã bắt đầu rõ ràng hơn.

Mờ mịt, kinh ngạc, sặc sỡ, yên tĩnh.

Đủ loại màu sắc không thể tưởng tượng nổi luân phiên thoáng qua trước mắt, nàng túm chăn từ từ gượng dậy. Bộ não trong phút chốc còn tưởng rằng mình đang nằm mơ.

Bởi vì giữa lằn răn sinh tử vừa trải qua vẫn còn lẩn quẩn trong đầu chưa tan, trong khoảng thời gian ngắn thật sự nàng rất khó tiếp nhận được sự thật mình đã được sống lại.

Ngắm nhìn bốn phía, không ngờ nơi đây là một cung điện hết sức hoa lệ. May thật, vẫn còn ở cổ đại. Nàng cẩn thận nhìn quanh một vòng, sau khi phát hiện không phải tòa cung điện trong trí nhớ kia nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó tiếp tục nhìn cách bày trí trong điện, một số đồ vật rất đặc biệt đập vào mắt, bây giờ nàng có thể xác định rằng mình vẫn còn đang ở không gian mà mình đã từng sinh sống vào mười năm trước.

Sau khi chắc chắc điều này, trên mặt nàng liền hiện lên nét cười.

Vẫn còn ở thế giới này quả thật rất tốt, bằng không, mối thù của nàng biết tìm ai để báo đây?

Nàng giật giật cánh tay, đầu tiên chỉ hoạt động thật khẽ, sau đó cử động mạnh hơn, vặn vẹo người vài cái, trên mặt vị quân chủ nọ lộ ra nét vui sướng không thể tin được.

Đúng vậy, chính là vui sướng. Đối với một người suốt mười năm không thể làm theo điều bản thân mình muốn mà nói, bây giờ đột nhiên trở nên linh hoạt như thế, quả thực là chuyện mà có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Có lẽ do vui mừng quá đỗi, động tác quá mạnh, hậu quả chính là bị ảnh hưởng đến vết thương. Quân chủ Nam Chiêu vì quá đau nên bật ra tiếng rên rỉ bụm lấy ngực, lúc này mới nhận ra mình đang bị thương.

Hoặc là nói, thân xác hiện tại này của nàng đang bị thương.

Nhưng bao nhiêu đây có đáng là gì, trước khi nàng tiến vào chiếm giữ cơ thể này thì nàng còn bị thương nặng hơn bây giờ gấp trăm ngàn lần, không phải cũng chống chọi được suốt mười năm hay sao?

Nàng vén chăn lên, mặc kệ trên người hiện chỉ mặt bộ trung y màu trắng, thậm chí còn để chân trần bước luôn xuống giường. Bởi vì nàng rất nóng lòng muốn cảm nhận ngay cảm giác được đi lại đã hơn mười năm xa cách.

Một bước, hai bước, đi qua rồi đi lại, khiến cho mèo trắng nhỏ bên cạnh cũng tò mò nhìn nàng, còn bắt chước theo nàng vểnh đuôi đi qua đi lại.

Ngồi xuống trước bàn trang điểm, nàng bắt đầu quan sát diện mạo hiện tại của mình.

Mi mục như vẽ, thanh tú thoát tục, tuổi tầm hai mươi, quả thật là thiếu nữ xinh tươi như hoa. Có điều, thần thái trong đôi mắt như trăng rằm kia có vẻ gì đó rất phức tạp khó tả.

Đó chính là sự thăng trầm và đau thương sau khi đã trải qua hết vạn vật trên thế gian, chính là sự lạnh lùng và bất chấp sau khi đã nhìn thấy rõ thế thái nhân tình biến đổi khôn lường.

Nàng vươn tay cầm chiếc lược gỗ bên cạnh bắt đầu chải tóc cho mình, từng sợi tóc được chải đều suông thẳng theo chiếc lược, ánh mắt suy tư lẳng lặng nhìn người trong gương.

Đột nhiên, nàng dừng tay, khuôn mặt trong gương thoáng hiện vẻ sửng sốt. Nàng nhớ ra rồi, nàng đã từng thấy qua gương mặt này rồi. Tuy đã qua nhiều năm, nhưng nàng có thể khẳng định dung nhan trong gương đúng là mình đã từng thấy qua.

Ký ức từ từ hiện lên rõ mồn một. Thật ra nàng vốn không phải là người của không gian này, nhưng trời đất xui khiến để cho nàng đến đây, sau đó sống ở thế giới này hơn mười năm. Hôm nay cái thể xác vốn đã quen thuộc mười năm kia đã bỏ nàng mà đi, nào ngờ nàng còn được cơ hội sống lại thêm lần nữa.

Mà nói đến thế giới này, so với thế giới trong ký ức của nàng chỉ có tương tự về mặc địa lý, còn lại thì hoàn toàn khác. Dựa theo sự khác biệt của các quốc gia lớn nhỏ trên lãnh thổ bao la bạt ngàn trước mắt này, có lẽ cũng không khác nhiều so với thời đại có tên là Xuân Thu Chiến Quốc trong thế giới trước đó của nàng.

Tương tự thế, giống hệt như Xuân Thu Chiến Quốc, tất cả quốc gia lớn nhỏ nơi đây tuy nhiều, nhưng cường đại thì chỉ có năm sáu cái, Nam Chiêu cũng được coi là một trong số đó.

Mà người ở trong gương chẳng phải là Nữ Hầu, cả thiên hạ Nam Chiêu chỉ có một quân chủ duy nhất kia sao?

Nhưng năm đó khi nàng nhìn thấy quân chủ Nam Chiêu thì thân phận nàng vẫn đang là người của Đông Việt.

Nàng nheo mắt cẩn thận suy nghĩ, cũng có mười một mười hai năm rồi, khó trách nàng phải mất lâu như vậy mới nhớ ra dung nhan của cô gái trong gương này chính là quân chủ Nam Chiêu.

Khi ấy nàng vẫn còn vinh quang sáng ngời, nụ cười luôn nở trên môi. Nàng còn nhớ thời điểm đó nàng theo quân chủ Đông Việt đến Lạc Dương tiến cống cho chủ quốc Trung Chu, đã gặp được vị quân chủ Nam Chiêu này ở trên đại điện. Dĩ nhiên lúc đó quân chủ Nam Chiêu vẫn chưa đăng cơ, nàng ấy còn đi theo mẫu thân của mình để xin lập làm quân chủ.

Hình như tên của nàng ấy là....An Ninh Hề.

Ninh Hề? Gương mặt trong kính ánh lên nét cười, có chút vui vẻ, có chút giễu cợt.

Sau này, trong thiên hạ chỉ có một An Ninh Hề, đó chính là nàng.

Nước Nam Chiêu mang họ An, thuộc vùng Giang Nam, thủ đô là Kim Lăng. Tuy luôn an phận ở một phương, nhưng do sở hữu được một vị trí địa lý thuận lợi nên rất giàu có và sung đúc. Cũng vì vậy, quân chủ Nam Chiêu đời trước cũng chính là phụ vương của An Ninh Hề mới cưới công chúa hoàng thất Trung Chu – Cơ thị làm hậu. Đáng tiếc, vị quân chủ đời trước này mặc dù sủng cơ vô số, nhưng cả đời lại không con, dưới gối chỉ có hai nữ nhi. Một là trưởng nữ An Tĩnh Hề do thị thiếp sinh ra, còn một chính là An Ninh Hề do Cơ thị sinh.

An Ninh Hề là con dòng chính, lại còn xuất thân là huyết thống hoàng tộc cao quý. Sau khi quân chủ đời trước bạo bệnh qua đời, hiển nhiên theo lý thì nàng ngay lập tức được đưa lên kế thừa ngôi vị quân chủ. Sự việc sau đó là mẫu thân hiện tại của nàng dẫn theo nàng tiến về phía Lạc Dương mới chính thức xin lập, nhờ đó bọn nàng mới có cuộc sơ ngộ năm ấy.

Có điều thời đại này thịnh hành tư tưởng nam tôn, thỉnh cầu như vậy thật sự có phần không thiết thực. Người trong gương nghiêng nghiêng đầu, vẻ mặt hơi sợ sệt, hiển nhiên là đang chìm đắm vào trong hồi ức xa xưa.

Nàng bỗng nhớ lại tình cảnh khi ấy, vì sự việc An Ninh Hề có được ngồi lên ngôi vị hay không mà dẫn đến các quốc gia tranh luận gay gắt. Trong đó, có một số đại quốc đưa ra đề nghị chia cắt Nam Chiêu, dọa Cơ thị và An Ninh Hề lúc đó chưa đến mười tuổi sợ hãi bất lực không biết phải làm gì. Sau đó là nàng đề nghị Đông Việt vương giữ lại Nam Chiêu, từ từ rồi tính.

Thật ra thì lúc ấy chỉ là vì Đông Việt còn chưa đủ mạnh, nếu cương quyết muốn phân chia lãnh thổ, chắc chắn sẽ chỉ hại mà không lợi, cho nên nàng mới đưa ra kiến nghị này.

Kết quả cuối cùng là, hoàng đế Trung Chu, cũng chính là ca ca ruột của Cơ thị, cậu ruột của An Ninh Hề, bản thân cũng chỉ suy tính cho lợi ích của bản thân nên mới chấp nhận lời đề nghị của Đông Việt vương giữ lại Nam Chiêu, đồng ý để An Ninh Hề kế vị. Chỉ là, do thân phận của nàng là nữ nên không được phong Vương mà chỉ phong Hầu.

Do đó, giữa thế giới chỉ có những vị Hoàng đế nay lại có thêm một Nữ Hầu. Nhưng khi ở trong bản quốc, người người đều vẫn tôn trọng xưng An Ninh Hề là quân thượng.

Người trong gương đột nhiên rất muối cười nhưng cười không nổi, nàng thầm thở dài, việc đời khó đoán quả đúng chẳng sai. Khi xưa nàng chưa bao giờ nghĩ rằng, hành động nhất thời của bản thân lại mở đường cho cuộc sống về sau. Xem ra, sự việc sâu xa bên trong hẳn là đã sớm có an bài.

Cũng được, kể từ hôm nay, mình chính là An Ninh Hề.

Nàng tự nói với lòng, âm thầm hạ quyết tâm phải quên hết đi những chuyện trong quá khứ… Cái tên của quá khứ, bằng hữu trong quá khứ, người đã từng yêu trong quá khứ, cùng khát vọng từng có trong quá khứ...

Bởi vì tất cả những thứ đó trước kia đã từ bỏ nàng…

Động đậy bàn chân đã ngồi lâu, An Ninh Hề bỗng chạm phải một vật gì đó có lông mà còn mềm mềm bên chân, giật mình cũng đồng thời cúi đầu nhìn xem, khi nhìn thấy là một chú mèo con trắng muốt thì nàng nhíu nhíu mày.

Nàng không thích loại động vật này, bởi vì nó chỉ khiến lòng con người ta trở nên nhu nhược mềm yếu, mà hôm nay, chuyện nàng kiêng kỵ nhất chính là yếu lòng.

An Ninh Hề thu hồi ánh mắt không nhìn con mèo kia nữa, chậm rãi đứng dậy, chuẩn bị quay lại giường nằm thêm một lát. Tuy còn rất nhiều chuyện muốn làm, có điều trước mắt cần điều dưỡng tốt thân thể mới là quan trọng nhất.

Nhưng nàng còn chưa kịp xoay người, bả vai đã đụng phải một vật cứng rắn sắc bén. Hơi nghiêng đầu để nhìn, lọt vào tầm mắt là một đoạn mũi kiếm lạnh lẽo sáng ngời bóng loáng.

An Ninh Hề tự nhiên cảm thấy sợ hãi, lẽ vào mình vừa được chết đi sống lại, đã phải bị đẩy rơi vào địa ngục lần nữa hay sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.