Giao Dịch Đêm Đầu Tiên

Chương 8: Chương 2.4




Editor: SunniePham

Vào lúc đó, Lê Hiên vẫn còn nhỏ nên cũng không để ý quá nhiều, chỉ thuận miệng nói ra. Có lẽ anh chỉ nghĩ là hứa suôn với ông nội, nhưng mà Lê Tử Hâm lại đem lời này khắc ghi trong lòng.

Ông nội cứ yên tâm! Tất nhiên con phải bảo vệ tốt cho em ấy rồi! .Trong đầu cô lại vang lên âm thanh đầy kiên định mà non nớt kia. Lê Tử Hâm than nhẹ một tiếng, cô còn nhớ rõ nhưng không có nghĩa là anh vẫn còn nhớ. Lúc đó anh còn nhỏ, chỉ thuận miệng hứa lung tung mà thôi. Bây giờ anh đã không còn nhớ rõ lời hứa ngày đó rồi, thậm chí anh còn coi cô là người xấu, bụng dạ khó lường.

"Tử Hâm!" Thấy cô phân tâm, Lệ Diệu Hoa mở miệng gọi cô.

"Chú Lê... Thực sự là con không có cách, con không thể làm chuyện trái với lương tâm của mình được." Lê Tử Hâm khôi phục lại tinh thần, nhìn Lê Diệu Hoa, không còn cách nào mà lắc đầu, "Huống chi... Lê Hiên đối với chuyện này đã cực kỳ bài xích con, cho dù con không ngại..."

"Tử Hâm, con luôn từ chối như vậy, chú không còn cách nào khác là nói thật với con." Lê Diệu Hoa thở dài, sắc mặt cực kỳ mệt mỏi.

"Thật ra... Gần đây công ty hoạt động không được tốt lắm." Giọng của Lê Diệu Hoa càng ngày càng trầm xuống, "Rất nhiều tiền vốn không thể chuyển ra ngoài, cho nên..."

"Chú Lê?" Lê Tử Hâm thử dò hỏi, nhìn thấy gương mặt Lê Diệu Hoa hiện lên vẻ mệt mỏi, dáng vẻ đã trở nên già hơn so với trước kia. .Cho dù cô không có cảm tình gì với ông, nhưng mà cô vẫn không nhịn được mà có chút mềm lòng.

"Tử Hâm đó là lý do vì sao chú mong con có thể hiểu được, phần tài sản của ông nội... nếu Lê Hiên đồng ý tiếp nhận công ty, thì có thể sẽ giải quyết được tình trạng khẩn cấp của công ty." Lê Diệu Hoa có chút đau đầu, xoa hai bên thái dương. "Sản nghiệp này là do ông nội con một mình đã xây dựng bằng hai bằng tay trắng. Ông muốn tự tay mình giao cho Lê Hiên, nhưng vào lúc này... Cho nên, Tử Hâm... con đã hiểu chưa? Đối với ông nội, đối với Lê Hiên mà nói, điều này rất là quan trọng!"

Lê Tử Hâm nghe thấy lời của Lê Diệu Hoa mà trở nên ngẩng ra, cô chưa từng nghĩ tới phần tài sản của ông nội lại có tác dụng quan trọng tới vậy? Sản nghiệp của nhà họ Lê... "Thật sự mọi chuyện nghiêm trọng tới vậy sao?".Lê Tử Hâm nghi ngờ hỏi: "Chuyện này Lê Hiên có biết không?"

"Chú làm sao dám nói cho nó biết." Lê Diệu Hoa bắt đắc dĩ mà lắc đầu, "Đứa trẻ đó tính cách rất... Nếu nói cho nó biết tình hình bây giờ của công ty thì chắc chắn nó sẽ càng không muốn nhận phần tài sản đó. Chỉ sợ là nó thà rằng để cho công ty phá sản, chứ không muốn nhận phần tài sản này."

"Phá sản?" Lê Tử Hâm ngồi thẳng người lên, "Thật sự là... mọi chuyện nghiêm trọng tới vậy sao?"

Lê Diệu Hoa không lên tiếng, vẫn nhìn Lê Tử Hâm một lúc lâu. "Tử Hâm, chú xin con, vì ông nội, vì nhà họ Lê, cũng vì Lê Hiên. Xin con giúp chúng ta một lần đi, có được không?"

"Cho nên... Bây giờ chỉ còn có một cách là con phải kết hôn với Lê Hiên để lấy phần tài sản của ông nội sao?" Hai tay Lê Tử Hâm co lại, chà xát vào nhau.

"Tử Hâm..." Âm thanh Lê Diệu Hoa hiện ra sự bất lực: "Tuy con không phải là con gái của chú, chú cũng không có ý định ép buộc con. Chú cũng thật sự là... không còn biện pháp nào khác. Nếu như công ty vẫn còn có thể hoạt động bình thường thì chú cũng có thể dõng dạc mà nói một câu, từ bỏ phần tài sản đó cũng không sao cả."

"Chú Lê." Lê Tử Hâm vẫn không thể nhịn nổi khi có người đau lòng, huống chi nhà họ Lê đối với cô ân trọng như núi. Lê Tử Hâm hơi động lòng, nghĩ tới đây quả thật là cô cũng có chút do dự rồi. Cho dù ông nội đã mất, nhưng ông vẫn còn để lại cái gì đó. Sự nghiệp nhà họ Lê là ông đã dùng cả đời để xây dựng, Lê Hiên là cháu trai rất quan trọng đối với ông.

"Nhưng mà... Lê Hiên sẽ không đồng ý đâu." Lê Tử Hâm chuyển đề tài đến nhân vật chính. Đúng vậy, cho dù là cô đồng ý đi nữa, nhưng mà còn anh thì sao? Kết hôn là chuyện của hai người, nếu như Lê Hiên không đồng ý, chỉ dự vào một mình cô thì phải làm như thế nào?

"Cho nên chú mới cầu xin con!" Lê Diệu Hoa thấy Lê Tử Hâm không tiếp tục từ chối nữa, ngược lại giống như đồng ý giúp ông. Trong mắt ông liền lóe lên một tia chờ mong.

"Cầu xin con. Con có thể làm gì?" Lê Tử Hâm hỏi lại.

"Tử Hâm, chú hy vọng con có thể dọn tới nhà lớn của họ Lê mà sống." Lê Diệu Hoa nói lên hy vọng của mình, "Có lẽ bây giờ Lê Hiên vẫn chưa đồng ý việc kết hôn, nhưng mà... chú hy vọng hai người các con ở chung một chỗ, tiếp xúc nhiều hơn, dù sao cả hai vẫn còn trẻ. Tình cảm tới cũng nhanh, chú và mẹ của Lê Hiên đều mong hai được có thể sống với nhau. Tử Hâm, con là một đứa trẻ ngoan, chú tin tưởng ông nội làm như vậy chắc chắn sẽ có suy nghĩ của mình."

Lê Tử Hâm xấu hổ cười, "Thì ra là vậy?" Cô nhớ tới việc Lê Hiên đối xử với mình, Lê Tử Hâm thật sự là không dám tưởng tượng tới tình cảm của anh và cô. Nếu thật sự chuyện đó mà xảy ra, trừ khi sao hỏa đụng vào Trái Đất rồi. Chỉ là bây giờ anh đang tỏa thái độ chán ghét cô, cô lại phải chủ động đi nịnh bợ anh hay sao?

"Con đồng ý với yêu cầu của chú hay sao? .Tốt lắm, chiều nay chú sẽ bảo người tới đón con. Từ hôm nay con sẽ trở về sống ở nhà họ Lê, cũng không cần phải đi làm." Lê Diệu Hoa không cho Lê Tử Hâm có bất kỳ cơ hội cự tuyệt nào, sau đó nói: "Bây giờ con đi xin nghỉ đi! Mau trở về thu dọn đồ đạc."

"Nhưng mà..." Lê Tử Hâm muốn mở miệng nói sẽ suy nghĩ lại, nhưng không biết vì sao, nghĩ đi nghĩ lại cô không thể nói lên lời từ chối.