Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Chương 39: Thiệp cưới




Tô Mộc Vũ nhìn thấy hai vị khách không mời mà đến này, phản ứng đầu tiên chính là đóng sầm cửa lại.

Nhưng tốc độ của Tần Nghị Hằng lại nhanh hơn, một tay chống đỡ cánh cửa ngăn cản Tô Mộc Vũ.

Tô Mộc Tình ủy khuất nói: “Chị, sao chị lại như vậy? Em cùng anh… không. Em cùng Nghị Hằng đến thăm chị, cho dù chị không chào đón cũng không thể đóng sầm cửa như thế chứ”

Tô Mộc Vũ thật không hề muốn gặp lại bọn họ, mím môi nói: “Hai người vào bằng cách nào? Nơi này không chào đón các ngươi”. Cô nhớ rõ, lúc trước Phong Kính đã nói chuyện với bảo vệ, không cho phép Tần Nghị Hằng tiến vào.

Tô Mộc Tình không chút để ý, đi thẳng vào cửa chính, cười ngọt ngào nói: “Đương nhiên là nhờ vào gương mặt nha. Chúng ta là chị em ruột, bọn họ sao ngăn được chứ? Chị, chị nói có đúng không?”

Tô Mộc Vũ chưa bao giờ thống hận như lúc này, giữa bọn họ có cái gọi là huyết thống!

“Chị, chị ở nơi này nha… Không tệ!” Tô Mộc Tình không hề xem mình là người ngoài, đánh giá chung quanh nói “Thế nhưng sao lại có vẻ hơi nhỏ, còn thua một căn nhà bình thường nữa. Nhưng mà ổ tiền ổ bạc cũng không bằng ổ chó của chính mình, chị thích là được rồi”

Tô Mộc Tình cười đến hồn nhiên, hồn nhiên đến nỗi không ai tin được đây là một người có nhiều tâm kế.

Tô Mộc Vũ lại chỉ cảm thấy ghê tởm, bình thường tình cờ gặp thì thôi, lần này là bọn họ đặc biệt đến đây kiếm chuyện, rốt cuộc có biết xấu hổ là gì hay không?

“Tô Mộc Tình, cút ra ngoài cho tôi!” Tô Mộc Vũ kéo cánh tay của cô ta, dùng sức đẩy ra ngoài.

Hai người bọn họ như lũ ruồi bọ, không ngừng bay tới bay lui trước mắt cô, làm rối loạn cuộc sống vốn không hề yên ổn của cô, khiến cho cô rối tinh rối mù.

Tô Mộc Tình hoảng sợ thét chói tai, bộ dáng rất đáng thương: “Nghị Hằng… cứu em…”

Tần Nghị Hằng không phụ hi vọng của cô ta, tiến lên cẩn thận ôm lấy eo Tô Mộc Tình, một tay đẩy Tô Mộc Vũ ra, căm tức nói: “Tô Mộc Vũ, cô muốn làm gì? Tiểu Tình đang mang thai, nếu đứa bé bị thương tổn, cô đền được sao?”

Trong mắt tràn đầy khoái ý, hắn chính là muốn nói cho cô biết, yêu cầu ly hôn trước kia của cô, nhất định sẽ khiến cho cô hối hận!

Tô Mộc Vũ kinh ngạc, trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin được. Cái gì? Mang thai…?

Điều này sao có thể?

Tô Mộc Tình dựa vào lòng Tần Nghị Hằng, thẹn thùng nói: “Chị, em mang thai, chị sắp được làm dì rồi, chị nên mừng cho bọn em đi” Trong mắt đều đầy vẻ đắc ý. Chị gái cô ta trong năm năm dài vẫn không mang thai, thế nhưng cô ta chỉ ra tay một chút lại có tin vui, nhất định là ông trời đang giúp đỡ cô ta.

Nhìn thấy trong mắt Tô Mộc Tình đầy vẻ đắc ý, Tần Nghị Hằng vẻ mặt tàn nhẫn, trong khi sắc mặt Tô Mộc Vũ nháy mắt trắng bệch.

“Có chuyện gì vậy?” Phong Kính tao nhã từ bên trong bước ra, lúc nhìn thấy Tô Mộc Tình cùng Tần Nghị Hằng, đôi mắt đột nhiên lạnh lùng thâm trầm. Hắn ghét nhất chính là có người lạ đặt chân vào địa bàn của hắn, huống chi đây còn là hai kẻ hèn hạ.

Hai nhân viên bảo vệ thở hổn hển từ dưới lầu chạy lên, hối lỗi cúi đầu: “Thật xin lỗi Phong tiên sinh, người phụ nữ này ỷ vào mình đang mang thai nên lớn lối, chúng tôi không dám đụng vào cô ta, cho nên… không ngăn lại được. Thật xin lỗi Phong tiên sinh!”

Nhân viên bảo vệ đi thang máy lên. Bọn họ chưa từng gặp người phụ nữ nào như vậy, ỷ vào chính mình đang mang thai mà cảnh cáo bọn họ, nếu họ dám động vào, cô ta sẽ kêu cứu, căn bản là không chút lý lẽ.

Mày Phong Kính hơi nhíu lại, quay mặt nhìn lướt qua hai người đang thân mật ôm nhau trước cửa nhà hắn, cười lạnh.

“Hai người xuống dưới đi” Phong Kính hất cằm ý nói bảo vệ cứ rời đi, đôi mắt vừa chuyển, ánh mắt đã mang theo tia lạnh lùng “Còn hai người muốn gì?”

Nụ cười lãnh đạm còn mang chút hứng thú, giống như một con sư tử đang nhàm chán đùa giỡn cùng lũ ruồi bọ trước mặt.

Tô Mộc Tình nhìn người đàn ông này, nhớ tới hai lần trước bị sỉ nhục, trong lòng khẽ nghiến răng, ngoài mặt lại cười nói: “Phong tiên sinh, tôi cùng Nghị Hằng đến đây là đưa thiệp cưới, tháng sau chúng tôi sẽ kết hôn”. Cô ta cố ý nhấn mạnh hai chữ kết hôn “Tuy rằng trước kia có chút xích mích nho nhỏ nhưng dù sao cũng là chị em ruột với nhau, anh tuy không phải là… bạn trai của chị tôi, nhưng… a tóm lại vẫn là bạn bè thân quen, rất vui khi anh đến tham dự tiệc cưới”

“Chúng ta có thể đợi nhưng đứa bé vẫn không thể chờ, chị, chị xem em nói có đúng không?” Chuyển hướng sang Tô Mộc Vũ, con ngươi cô ta đột nhiên sắc như dao, mang theo chút đắc thắng.

Thiệp cưới đỏ trong tay cô ta, như là nhiễm lên một tầng máu tươi, đâm vào ánh mắt người khác.