Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám Đốc

Chương 139: Tiểu Liên



Quan hệ cả lữ đoàn hòa thuận không cách nào tưởng tượng được, mọi người đều chung sống rất tốt, Liên Tĩnh Bạch cùng Mịch Nhi vô cùng thích ứng và hòa nhập, không giống chuyến du lịch xa hoa mà mấy người thư ký quản gia an bài xắp xếp, loại hình thức du lịch bình thường hết sức thú vị, để cho cảm tình cũng được dấy lên.

Nhưng nếu như nói có cái gì không thích ứng, thì đối với hai người mà nói, cũng chỉ có --

Cũng chỉ có công ty du lịch xắp xếp hành trình, tất cả đoàn viên cùng nhau nghỉ ngơi ở nhà trọ, dùng thức ăn ở nhà trọ.

Vì tiết kiệm phí tổn cho cuộc hành trình, công ty du lịch tự nhiên rút bớt một chút ở phương diện khác, dự định nhà trọ không hề xa hoa, tiêu chuẩn giữa hai người nên có đều có, giường đệm TV máy điều hòa không khí đúng lúc lại có chút sự cố.

Về phần bữa ăn sáng và bữa ăn tối trong nhà trọ, càng thêm hoàn toàn đơn sơ, chỉ có thể khiến người ta miễn cưỡng bổ sung năng lượng cần thiết mỗi ngày, vào miệng đều phải cau mày, căn bản chưa nói tới một chút mỹ vị cùng hưởng thụ.

Liên Tĩnh Bạch cùng Mịch Nhi làm gì đã trải qua loại chuyện như vậy, ngày thứ nhất vào ở nhà trọ, bọn họ liền bị mùi vị của bữa ăn tối kinh hãi, những bác già trong lữ đoàn đều thường ra cửa nên có kinh nghiệm phong phú, lúc này rối rít lấy ra dưa muối lương khô của mình mang tới, phối hợp ăn chúng với bữa ăn tối.

Liên Tĩnh Bạch nhìn mọi người tự cấp tự túc, trên mặt ngây ngốc, mặc dù anh trên lĩnh vực thương trường là tinh anh số một, nhưng mà lần đầu tiên giao thiệp với chuyến du lịch bình dân lại không xong, anh vội vàng ra cửa không có làm hết chuẩn bị, hoàn toàn chịu thua!

Mịch Nhi ban đầu có chút ngoài ý muốn, ngược lại bắt đầu thản nhiên ăn bữa ăn tối không có mùi vị, mặc dù ăn không ngon, nhưng đối với cô mà nói, thì cũng không tính là gì. So sánh với mùi vị thức ăn, cô quý trọng hơn là thức ăn của bản thân, nếu như thức ăn có mùi vị ăn ngon dĩ nhiên là tốt, nhưng dù làm không tốt, nhưng có mà ăn cũng rất hạnh phúc .

Cô biết mùi vị bị đói bụng, vì sinh tồn là chuyện đặt lên trước nhất, có đôi khi hưởng thụ là rất xa xỉ.

Thật ra bữa ăn tối hôm nay cũng không có tồi tệ bao nhiêu, nguyên liệu nấu ăn vệ sinh sạch sẽ, vẫn duy trì thành phần dinh dưỡng, ngày mai sẽ là hành trình leo núi, tối nay bắt đầu tích trữ thể lực là rất cần thiết!

Mấy người già ngồi cùng bàn cũng nhanh chóng phát hiện hai người này buồn bực vì thức ăn trong nhà trọ, bọn họ nhìn một cái cũng biết là đôi vợ chồng lần đầu tiên đi du lịch, không có chuẩn bị đầy đủ, mới có thể không có gì ăn kèm.

"Đến đây, mọi người cùng nhau ăn!" Bà Trương cười vui nói đẩy thức ăn tới trước mặt Liên Tĩnh Bạch, thân thiết chào hỏi, "Tiểu Liên Mịch Nhi, đừng khách khí, ăn hết mình nhé! Nếm thử tay nghề bác gái một chút, đây chính là dưa muối bác tự tay ướp đó, nếm thử một chút!"

"Cũng nếm thử một chút dư chua nhà tôi này!" Bác gái bên kia cũng nhiệt tình đưa tới một cái bình, "Mấy người còn trẻ tuổi không có kinh nghiệm, công ty du lịch đặt nhà trọ làm gì có đồ ăn ngon, phải kết hợp với đồ ăn nhà mình thì mới ăn được!"

"Đúng là, Tiểu Liên cũng đừng khách khí, mọi người hiếm có duyên phận tham gia một đoàn, ăn chung chơi chúng thì mới có thể vui vẻ!" Bác trai đối diện cũng mở miệng, "Hôm nay cũng nhờ có Mịch Nhi chữa hết say xe cho tôi, cũng nếm thử một chút trứng muối nhà tôi, không ăn là không cho tôi mặt mũi!"

Không cần một lúc, trước mặt Liên Tĩnh Bạch cùng Mịch Nhi liền trưng bày các loại bình bình lọ lọ túi ni-lon bọc thức ăn, bên trong gần như tập trung tất cả thức ăn mà mấy ông bà trong đoàn du lịch mang tới, nhiệt tình cùng quan tâm của bọn họ không chút giấu giếm, thích người nào sẽ đối tốt với người đó, hơn nữa còn bằng phương thức chất phác trực tiếp nhất.

"Cám ơn các bác, hai người chúng cháu làm sao có thể ăn hết được, thật là cám ơn nhiều! Không cần cho chúng cháu nhiều như vậy, mọi người còn phải ăn mà. . . . . ." Liên Tĩnh Bạch khó có khi đỏ mặt, không ngừng hướng mọi người nói cám ơn cùng cảm kích.

Anh cũng đã tung hoành thương trường mười mấy năm, không hiện vui mừng ra ngoài, cùng CASE hợp tác vui vẻ, kiếm nhiều tiền hơn nữa, những thứ này cũng không khiến anh vui mừng. Nhưng lần này đối mặt với những thứ dưa muối không đáng giá bao nhiêu tiền, anh ngược lại rất cảm động.

Không hề quan hệ tới lợi ích mà người xa lạ nhiệt tình chia sẻ cùng anh, săn sóc quan tâm cùng chăm sóc như vậy, bọn họ cũng không phải vì thân phận địa vị hoặc là cái gì khác của anh, mà bởi vì bản thân anh, đây đã là chuyện Liên Tĩnh Bạch chưa bao giờ gặp được.

"Cứ nhận lấy, chúng tôi đưa tới, cũng không muốn cầm trở về!" Bác gái Trương thay mọi người nói ra tiếng lòng, "Đây mới là ngày thứ nhất, du lịch còn chừng mấy ngày, hai người có thể từ từ ăn! Đừng khách sáo với chúng tôi như thế, chúng tôi sẽ không vui!"

"Được, bác gái, chúng cháu sẽ nhận lấy!" Mịch Nhi cũng hiểu được tâm ý của những người già này, cô trực tiếp nở nụ cười thật to, gật đầu cười nói, "Lời cám ơn anh ấy đã nói hết, cháu cũng chỉ có thể nói thêm một câu cảm ơn các bác, thật là giúp chúng cháu ân lớn! Những mùi vị này có mua cũng không mua được "

"Vẫn còn Mịch Nhi nói nghe, Tiểu Liên nên học theo con bé, luôn khách khí như thế nhiều lúc rất mệt mỏi!" Mấy người già lúc này mới hài lòng, bắt đầu cúi đầu ăn cơm của mình.

"Hì hì, Tiểu Liên, phải hướng em học tập nhiều hơn!" Mịch Nhi suýt nữa bị lời này làm cho cười sặc sụa, cô cố nén cười Liên Tĩnh Bạch, cũng học các người bác gọi anh Tiểu Liên, "Anh xem anh xem, mặt nạ trên người anh ai cũng có thể nhìn ra, mặt anh lúc bình thường giống như ông lão, anh có thể ra vẻ mình chân thật hơn không --"

"Em có gọi về bình thường hay không. . . . . ." Liên Tĩnh Bạch bị Mịch Nhi gọi vậy không nói nên lời, từ trước tới nay, cho tới bây giờ không ai coi anh là tiểu bối mà gọi anh là Tiểu Liên! Mấy người già trong đoàn là trưởng bối thì gọi cũng không sao, nhưng Mịch Nhi cũng không cần càn quấy theo!

Anh bình phục tâm tình, mới lặng lẽ hỏi ra nghi vấn của mình: "Mịch Nhi, em giống như rất biết giao thiệp với người già, cũng rất quen thuộc sinh hoạt như vậy, đây là vì cái gì. . . . . ."

"Không nói cho anh!" Mịch Nhi lè lưỡi, làm mặt quỷ, "Chuyện này rất dài rất phức tạp, mà nói ra liên quan rất rộng, chờ em ngày nào đó muốn nói, anh lại tới nghe đi!"

Tròng mắt đen của Liên Tĩnh Bạch lóe lên một cái, từ trong lời nói Mịch Nhi anh biết, chuyện này có quan hệ tới năm năm cô rời đi.

Rốt cuộc những năm ấy cô trôi qua cuộc sống thế nào, ở chung với người già thuận lợi, thậm chí đối với cơm rau dưa mà cũng có thể nuốt trôi. . . . . .

Lần này đi nghỉ du lịch, nhất định anh phải nhân cơ hội có được tất cả đáp án!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.